Yêu Không Lối Thoát - Chương 82: Thật sự không thể che giấu được nữa
Lần về nước trước đó, thời gian ngủ chung giường với Tống Khanh Thời của Phùng Tịch chỉ vỏn vẹn hơn một tháng.
Ngoài khoảng thời gian ngắn ngủi đó ra, cô luôn là một người, một chiếc giường. Suốt một năm sống ở nước ngoài, cô đã quen với cuộc sống độc thân một mình.
Thế nên khi tỉnh dậy, cô mơ màng khá lâu.
Tống Khanh Thời nhìn vào ánh mắt mông lung của cô, khẽ nheo mắt lại, giọng hơi lạnh như sương sớm:
“Quên mất là mình đã có bạn trai rồi à?”
…Ừm.
Không hổ là cô.
Mới ngủ dậy thôi mà đã có dáng vẻ như chẳng định nhận trách nhiệm gì rồi.
Phùng Tịch lười nhác rúc vào lòng anh lần nữa, nhắm mắt lại khi cơn buồn ngủ vẫn chưa tan hết.
Đúng là quên thật.
Cô không cãi.
Chỉ là, hai chữ “bạn trai” ấy gán lên người anh nghe rất không hợp, cứ thấy gượng gạo.
Anh hoàn toàn không giống người sẽ làm bạn trai ai, cũng chẳng giống kiểu người sẽ “yêu đương” với ai.
Chỉ riêng chuyện “yêu đương”, đã rất khó tưởng tượng rồi.
Khí chất của anh quá mạnh mẽ, cũng quá bá đạo.
Tống Khanh Thời vô thức xoa xoa gáy cô, cảm giác tóc mềm mượt rất dễ chịu. Cô chỉ rúc vào vài cái mà đã khiến mọi ý kiến của anh tan biến.
Trời còn sớm, Phùng Tịch nằm nán lại thêm một lúc.
Lâu lắm rồi mới được ngửi lại mùi hương trên người anh, vậy mà cô vẫn thích như ngày nào. Hương thanh lạnh nhàn nhạt, khiến người ta muốn nghiện.
Có lẽ vì đã quen dựa vào người anh, dù cơ thể anh cứng rắn, cô vẫn thấy rất thoải mái. Cả người bị hơi ấm bao phủ, từng tầng từng lớp, như rơi vào một tầng mây dày ấm áp.
Cô lơ mơ nghĩ, mùi hương trên người anh từ bao năm trước đã là mùi này rồi, bây giờ vẫn không đổi, đúng là người đàn ông chung tình.
Tống Khanh Thời cúi mắt nhìn dáng vẻ mềm mại đáng yêu của cô, trong mắt thoáng ý cười, buông lời tùy ý:
“Đặt báo thức làm gì, không ngủ thêm chút nữa à?”
Thật ra, giấc ngủ này cũng đã khá dài rồi, chỉ là vì trước đó cô thiếu ngủ quá nhiều nên vẫn cảm thấy chưa đủ.
Phùng Tịch cố gắng mở mắt, ngẩng đầu nhìn anh.
Ngủ thêm nữa sao? Vậy thì buổi triển lãm váy cưới phải làm sao?
Chạm phải ánh mắt trầm tĩnh của anh, đầu óc cô dần dần tỉnh táo lại.
Cô lắc đầu, nói nhỏ:
“Em không buồn ngủ.”
Tống Khanh Thời bật cười khẽ.
Phùng Tịch thầm tức, cau mày không vui. Thấy anh chẳng hề thu lại vẻ trêu chọc, cô dứt khoát mặc kệ, hất chăn định xuống giường.
Anh chậm rãi kéo cô lại, ép cô nằm xuống bên cạnh, tay xoa nhẹ cổ tay cô, lười biếng nói:
“Nằm với anh thêm lát.”
Rồi anh liếc nhìn cô, ánh mắt mang chút ẩn ý:
“Chuyện lần trước em tò mò ấy… bây giờ còn tò mò không?”
“Gì cơ? Sao phải nằm thêm?”
“Em tò mò cái gì cơ?”
Cô nhìn anh với ánh mắt trong trẻo vô tội, rõ ràng đã quên mất rồi.
Tống Khanh Thời thản nhiên đáp:
“Vận động buổi sáng.”
Chuyện cũng qua được một thời gian, cô không nhớ là chuyện bình thường.
Nhưng anh chỉ buông bốn chữ kia đủ khiến Phùng Tịch im lặng mím môi, má ửng hồng, tròn mắt nhìn anh như con thỏ nhỏ vô tội.
Nhưng anh đâu có để cô giả vờ ngây thơ nữa.
Hai người nằm chung một chiếc chăn, khung cảnh bên dưới đã hoàn toàn bị che khuất, chẳng ai có thể nhìn thấy được bên trong rốt cuộc là thế nào.
Và lúc này, anh nắm lấy cổ tay cô, tay liền thẳng thắn luồn vào trong chăn, làm bộ định trượt xuống dưới.
Phùng Tịch như nai con giật mình, kêu lên một tiếng, lập tức rút tay lại, nhảy xuống giường chạy mất.
Tống Khanh Thời vẫn thong thả ngồi tại chỗ, nhìn cô ung dung.
Cô thoát khỏi tay anh, tay anh vẫn giữ nguyên tư thế cũ đặt nơi đó, trông cực kỳ bình thản, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Gan thì nhỏ bằng hạt đậu, mà lại rất thích trêu chọc người ta.
Nhưng cô vẫn chưa chịu nói rốt cuộc dậy sớm là để làm gì.
Ngón tay anh khẽ điểm lên mặt chăn từng cái từng cái, khóe môi nhếch lên.
Anh không vội, có thể từ từ chờ đáp án.
Tống Khanh Thời cầm lấy điện thoại, trả lời vài tin nhắn. Hôm nay còn có triển lãm váy cưới, rất nhiều việc cũng đang chờ anh xử lý.
Trong số đó có một tin từ Trần Ngật Ngạn, hỏi xin một thư mời tham dự triển lãm.
Tống Khanh Thời thấy buồn cười:
【Từ khi nào mà bắt đầu hứng thú với mấy chuyện này thế?】
Trần Ngật Ngạn đã chờ tin anh cả buổi sáng, mắt thấy gần trưa đến nơi. Anh ta là người hiểu rõ Tống Khanh Thời, anh từ bao giờ lại ngủ nướng đến thế? Cả buổi sáng không trả lời tin nhắn, rõ ràng có gì đó không ổn.
Thấy cuối cùng cũng được phản hồi, Trần Ngật Ngạn lập tức nhắn lại:
【Chuyện gì vậy trời? Giờ nào rồi, đại ca? Đừng nói với tôi là anh vừa dậy nhé?】
Tống Khanh Thời khẽ nhướng mày.
Theo thường lệ thì đúng là không thể nào như vậy được.
Nhưng tình hình bây giờ không còn như trước, anh đang ở bên cô, cùng nhau nghỉ ngơi. Dù có nằm thêm chút nữa cũng chẳng sao, xưa nay vẫn nói, “ôn nhu hương, anh hùng trủng” (ý chỉ người anh hùng dễ gục ngã trước sự dịu dàng của người đẹp).
Trần Ngật Ngạn thì biết gì chứ?
À đúng rồi, hậu cung của anh ta đang bốc cháy, làm sao hiểu nổi những thú vui kiểu này.
Tống Khanh Thời lười biếng nhắn lại:
【Anh muốn thư mời để làm gì?】
Trần Ngật Ngạn nhíu mày, hơi bực bội:
【… Tôi muốn tự mình đi xem.】
Tống Khanh Thời:
【Vậy à???]
Trần Ngật Ngạn biết rõ, nếu hôm nay không nói cho rõ ràng thì Tống Khanh Thời sẽ chẳng thèm nhấc tay lên đưa thư mời đâu. Bất đắc dĩ, anh ta đành phải thành thật khai báo:
【Tôi vừa biết Tiểu Nghi sẽ tới, tôi phải vào gặp cô ấy. Nhưng giờ mà đi đường khác để xin thư mời thì cũng không kịp nữa, chỉ còn anh là có.】
Buổi triển lãm là do Tống Khanh Thời tổ chức, nên đương nhiên anh có cách.
Tống Khanh Thời chỉ suy đoán một chút là đã hiểu được hai người họ đang dính vào chuyện gì:
【Người ta đã không muốn gặp anh, còn nhất định phải vào làm gì?】
Trần Ngật Ngạn đáp:
【Trước kia Phùng Tịch cũng không muốn gặp anh, chẳng phải vẫn cứ bám lấy sao?】
Tống Khanh Thời:
【 Anh với Trần Kinh Nghi thì giống tôi với Phùng Tịch chắc?】
Trần Ngật Ngạn nhíu mày.
Một câu hỏi đánh trúng trọng tâm.
Câu trả lời thế nào, thực ra đã ngầm tiết lộ rất nhiều điều.
Phải trả lời ra sao, bản thân anh ta cũng phải thận trọng.
Anh ta cụp mắt xuống, xoay điện thoại trong tay, ánh mắt tối tăm khó đoán.
Một lúc sau, anh ta cuối cùng cũng cụp mắt xuống, chậm rãi gõ ra mấy chữ:
【Có lẽ là vậy.】
Tống Khanh Thời không nói thêm gì, chỉ bảo anh ta cứ trực tiếp đến là được.
Chỉ dặn một câu:
“Đừng có mà phá hỏng buổi triển lãm váy cưới của tôi.”
Anh vất vả lắm mới chuẩn bị được sự kiện lần này, đừng có tới mà gây chuyện.
“Dậy sớm làm gì vậy?”
Phùng Tịch chớp mắt.
Cô cẩn thận quan sát mắt anh, chắc chắn rằng anh thật sự không định rời giường, rồi bò lên chăn, nhích tới gần anh, lắp bắp nói rõ ý đồ:
“Nghe nói… hôm nay có triển lãm váy cưới?”
Trong đáy mắt Tống Khanh Thời có một nụ cười được che giấu.
Cuối cùng cũng lộ đuôi hồ ly.
Anh giơ tay nhéo má cô:
“Biết từ khi nào?”
Anh đoán đúng rồi, cô đúng là đã biết về ‘Vu Quy’, nhưng vẫn nhịn, chưa từng hỏi, cũng chưa từng nhắc đến. Giấu quá kỹ, suýt chút anh đã tin là cô thật sự không biết.
Giữa cô và anh vẫn còn cách nhau một lớp chăn. Lớp chăn dày ấy cho cô một cảm giác an toàn mạnh mẽ.
Bị anh vạch trần, Phùng Tịch lại càng không thể thừa nhận.
Cô im lặng, không nói gì.
“Em về nước là vì cái triển lãm đó à?” Anh tiếp tục hỏi.
“Anh thấy sao? Thế sao anh không nói gì với em?” Cô phản ngược lại.
Một triển lãm váy cưới lớn đến thế, cô chắc chắn sẽ thích mà.
Tống Khanh Thời ôm cô xuống, lật chăn ra kéo cô lại, cúi đầu hôn lên cô từng cái một:
“Mấy hôm trước em nói với anh rằng đang bận dự án, đang gấp rút hoàn thành nhiệm vụ. Anh sợ nói ra lại khiến em phân tâm.”
Ban đầu vốn muốn nói cho cô biết, nhưng nghĩ kỹ lại thì dừng lại. Nếu cô đang rất bận, không thể thoát ra được, thì việc anh nói ra chỉ khiến cô tiếc nuối nhiều hơn.
Phùng Tịch cuối cùng cũng hiểu. Không nhịn được mà bật cười:
“Em chính là vì muốn tham dự triển lãm váy cưới này nên mới gấp rút hoàn thành công việc để về nước đấy.”
Cô rúc trong lòng anh, cọ cọ vài cái:
“Lúc đó đang là giai đoạn cuối, em tranh thủ gấp rút hoàn thành để nhanh chóng về.”
Nụ cười cô càng rạng rỡ. Cảnh anh nhìn thấy cô ngày hôm qua, có lẽ cô sẽ nhớ thật lâu.
Cô đã không nói cho anh biết, là để tạo một bất ngờ cho anh.
Giống như ngày hôm qua vậy.
“Tiểu biệt thắng tân hôn” xa nhau một thời gian ngắn còn ngọt ngào hơn cả tân hôn.
Phùng Tịch cảm thấy hôm nay cô thật sự rất muốn dính lấy anh, và cũng rất thích được ôm chặt lấy anh như thế.
“Bất ngờ không?” Cô hỏi anh.
Tống Khanh Thời khẽ cong môi, bàn tay đặt nơi eo cô khẽ động, từ cổ họng bật ra một tiếng “Ừ”.
Sao lại không bất ngờ cho được chứ.
Anh vẫn không yên tâm, xác nhận lại một lần nữa:
“Ban đầu nói là một năm bảy tháng, bây giờ kết thúc sớm rồi phải không? Không cần đi nữa?”
“Đúng vậy. Nhưng thời gian quá gấp, em chỉ kịp nộp tác phẩm, sau này có thể vẫn sẽ có vài công việc phải đi ra ngoài, nhưng đều là mấy chuyến công tác ngắn thôi, không cần đi lâu.”
Công việc đó xem như đã hoàn thành mỹ mãn.
Trong suốt quá trình này, những gì cô gặt hái được là không thể đếm xuể. Một năm này, cô cảm thấy rất phong phú, rất có ý nghĩa. Cô không ngừng trưởng thành, không ngừng chinh phục, cũng không ngừng vượt qua chính mình.
Mỗi khi nhìn vào gương, cô đều thấy ánh sáng trong đáy mắt mình.
Ánh sáng đó, thật sự rất mê người.
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn từ cô, cuối cùng anh cũng yên tâm.
Cúi đầu tìm đến môi cô, nhắm mắt lại, hôn sâu hơn, mãnh liệt hơn.
Giọng Phùng Tịch có phần rối loạn:
“Triển lãm váy cưới, triển lãm váy cưới…”
Đó là triển lãm váy cưới mà cô mong mỏi bấy lâu, không thể vì anh mà dậy không nổi rồi đến muộn được.
Anh lười biếng đáp:
“Còn sớm.”
Chỉ cần vào trước khi bắt đầu là được. Mà có anh dẫn theo cô, tất cả thủ tục đều có thể bỏ qua, tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Giờ này, tất nhiên vẫn còn sớm.
Dù cho có thật sự đã sắp muộn rồi, thì miệng anh cũng sẽ không chịu thừa nhận đâu.
Anh đã nén ngọn lửa này suốt một năm.
Mấy lần ghé thăm hiếm hoi trong năm ấy chẳng khác gì uống vài ngụm nước giải khát.
Trong hoàn cảnh như vậy, một làn gió xuân cũng đủ đốt cháy thành lửa lớn.
Huống hồ là cô cứ quanh quẩn trước mặt anh, sớm tinh mơ đã dụi tới dụi lui.
Vừa rồi anh không hù dọa cô đâu nếu cô không chạy, quả thật có thể “cảm nhận” một chút vận động buổi sáng.
Thế mà anh đã nương tay cho một cơ hội, cô lại không biết trân trọng.
Anh áp sát giữa hai chân cô, giọng khàn khàn, kề bên tai nhẹ nhàng dỗ dành từng câu từng chữ.
Nhưng mới chỉ một lần, cô đã cố gắng ngăn lại, trong mắt lấp lánh sương mù:
“Thật sự phải đi rồi.”
Anh nhìn cô vài giây, từ từ nhíu mày.
Còn chưa tính là món khai vị.
Cô liền cầm tay anh, bàn tay vừa đặt bên người, đưa lên môi hôn một cái, rồi lại thêm cái nữa:
“Đi mà, đi mà.”
Anh còn có thể làm gì?
Tống Khanh Thời nhắm mắt lại, giọng khàn khàn dằn xuống:
“Em mà còn hôn nữa, hôm nay đừng mong ra khỏi cửa.”
Phùng Tịch ngơ ngác thả tay anh ra.
Tống Khanh Thời khẽ cười khẩy một tiếng qua mũi.
Đúng là đồ sói con trắng mắt (ý chỉ kiểu người được yêu thương mà không biết ơn).
Anh vòng tay ôm lấy cổ cô kéo về phía mình, lại cắn nhẹ cô một lúc, cuối cùng đành chịu thua mà nhượng bộ:
“Dậy đi.”
Anh đi tắm.
Phùng Tịch ngồi tại chỗ ổn định lại một chút, sờ sờ má, cắn môi, rồi cũng đi lấy đồ, chuẩn bị sang phòng tắm khác để tắm.
Chỉ là… cô hơi có linh cảm chẳng lành về những ngày sắp tới.
E rằng… những gì anh tích trữ bấy lâu nay, sẽ muốn “cho cô ăn” hết sạch trong mấy ngày này.
Phùng Tịch tắm rất nhanh, thậm chí còn ra trước cả anh. Khi cô chọn xong quần áo, thì anh mới vừa bắt đầu thắt cà vạt.
Tống Khanh Thời nhìn cô đang soi gương bên cạnh, hỏi:
“Nghĩ kỹ chưa?”
Phùng Tịch dừng lại giữa lúc đang chọn son môi, hỏi lại:
“Nghĩ kỹ cái gì?”
“Thật sự muốn đi à?”
Phùng Tịch hơi do dự. Cô như con cáo nhỏ giơ chân ra thử bên mép cái bẫy vừa cẩn trọng lại vừa gan to bằng trời.
Cô thử thăm dò:
“Đi… chắc là đi chứ?”
Anh hỏi thế này, chẳng lẽ có cái bẫy nào đang chờ cô ở đó sao?
Nhưng Tống Khanh Thời lại không hỏi thêm nữa, chỉ gật đầu:
“Ừ. Vậy lát nữa đi với anh, đừng đi lung tung.”
Tâm trạng của anh đúng là rất tốt.
Phùng Tịch lại liếc nhìn anh hai lần, nhưng không thể nhìn ra điều gì khác thường.
Tống Khanh Thời thắt xong cà vạt, sau đó đi một chuyến vào phòng thay đồ của cô. Khi quay lại, trên tay anh cầm theo một chiếc váy.
Anh cầm luôn bộ đồ mà cô vừa chọn, nói:
“Mặc cái này đi, hợp hơn.”
Phùng Tịch so sánh hai bộ một lượt. Bộ mà anh chọn rõ ràng trông trang trọng hơn nhiều, có vẻ là đầm dạ hội, chỉ là kiểu dáng khá tiện lợi, không gây bất tiện trong việc di chuyển hay hoạt động.
Phòng thay đồ của cô ở đây rất rộng, và đồ bên trong thường xuyên được thay đổi. Mỗi lần đi vắng quay về là lại thấy có nhiều bộ chưa từng thấy, thế nên lúc nãy cô cũng không để ý kỹ. Có điều cô không ngờ, anh chỉ vào đó một lúc đã chọn đúng y chang bộ anh muốn, cứ như là quá quen thuộc với mọi thứ bên trong vậy.
Dù sao thì triển lãm này là do anh tổ chức, chắc chắn anh sẽ hiểu rõ hơn cô. Anh nói hợp, Phùng Tịch cũng không phản bác, ngoan ngoãn nhận lấy rồi thay vào.
Đó là một chiếc váy dài rất thanh nhã.
Vừa tinh tế vừa đẹp, lại rất tôn dáng, đuôi váy xòe ra như những cánh hoa đang nở rộ.
Cô thay váy xong bước ra, ánh mắt đảo một vòng trên người anh. Rất nhanh cô đã nhận ra, màu sắc trang phục hôm nay của hai người rất đồng điệu, đứng cạnh nhau trông vô cùng xứng đôi.
Cô cúi đầu, nhấc nhẹ tà váy, xòe ra xem thử.
Anh đã bước tới bên cô, mỉm cười khẽ nói:
“Rất đẹp.”
Đẹp đến mức anh muốn giấu cô đi trong khu vườn riêng của mình. Có điều, hôm nay là một dịp đặc biệt, cô nhất định phải thật lộng lẫy thế này nếu không, rất có thể về sau cô sẽ giận anh rất lâu.
Phùng Tịch nghi ngờ anh cố tình.
Ăn mặc thế này mà đi ra ngoài, nói hai người họ không phải một đôi, không ai tin nổi.
“Đi thôi.”
Anh nắm tay cô, cùng nhau rời khỏi nhà.
Dù anh không nói gì, nhưng Phùng Tịch vẫn cảm thấy bồn chồn trong lòng.
Cô hỏi:
“Hôm nay là triển lãm váy cưới, em không nhớ nhầm chứ?”
Anh liếc nhìn cô, cười:
“Không nhầm. Lát nữa chúng ta sẽ ngồi ở một vị trí rất tiện để ngắm váy cưới, em có thể xem thật thoải mái.”
Nhưng tiện để ngắm chỉ là một phần.
Thực tế, vị trí của họ là trung tâm của cả hội trường.
Vậy mà anh vẫn chỉ yên lặng mỉm cười.
Chính vì vậy, Phùng Tịch cũng dần dần thả lỏng trong lòng, cảm thấy mình đúng là nên đến.
Cô thực sự rất muốn được xem.
Váy cưới, và cả nhẫn cưới nữa.
Chỉ nghĩ đến thôi đã đủ biết, chắc chắn đây sẽ là một chuyến hành trình kỳ ảo.
Triển lãm váy cưới sắp bắt đầu, phía ngoài cổng đã chật kín truyền thông.
Sự kiện hôm nay mời đến nhiều ngôi sao nổi tiếng, cùng các nhân vật quyền thế ở nhiều lĩnh vực.
Mà váy cưới và nhẫn cưới chuẩn bị được trình làng lại là tâm điểm chú ý từ lâu, nên truyền thông đương nhiên tranh nhau săn tin.
Không chỉ truyền thông, còn có vô số cư dân mạng đang chờ đợi buổi livestream sắp diễn ra.
Chiếc xe của Tống Khanh Thời vừa dừng trước cổng, ngay lập tức thu hút sự chú ý của truyền thông.
Khi anh bước xuống xe, phóng viên nhìn thấy là anh, bầu không khí lập tức náo động.
Trong xe, Phùng Tịch mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn anh, đầy giận dữ.
Cô đâu có mù, từ xa đã thấy rõ có bao nhiêu ống kính đang chĩa về phía này, cô chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.
Anh không hề nói trước với cô là sẽ có nhiều phóng viên đến vậy!
Càng không nói rằng hai người sẽ đi thẳng qua đám phóng viên đó mà vào trong!
Cô tức đến mức suýt nghẹt thở.
Cắn răng nói:
“Anh vào trước đi, lát nữa em sẽ tự vào!”
Nhìn anh cứ đứng yên chờ mình ở bên ngoài thế kia, nghĩ đến số ánh mắt đang đổ dồn về phía này, cô đã thấy đầu ong ong rồi.
Tống Khanh Thời nhướng mày, cố ý nói:
“Tại sao? Hai ta cùng vào chẳng phải rất tốt sao?”
Anh đưa tay ra với cô, giống hệt một quý ông tao nhã.
“Không tốt, nhiều người lắm…”
Cô siết chặt vạt váy, liên tục lắc đầu.
Chỉ tưởng tượng cảnh cô và anh cùng bước qua đám phóng viên vào trong, cũng đã đủ khiến cô bối rối rồi.
Chuyện này thì ai mà chẳng biết, anh không thể không biết. Chắc chắn đã có người báo trước cho anh rồi.
Nên việc này đến quá bất ngờ, cô không có chút chuẩn bị tâm lý nào.
Tống Khanh Thời khẽ cười.
Anh dĩ nhiên biết ở ngoài có rất nhiều người.
Giọng anh bỗng trở nên trầm lặng, cũng nghiêm túc hơn vài phần:
“A Yêu, hôm nay… em có muốn công khai không?”
“Cùng anh bước vào, với tư cách là nữ chủ nhân của ‘FX’, cũng là nữ chính của ‘FX’, để xem buổi triển lãm này.”
Cho cả thế giới biết, thì ra nữ chính của “FX” chính là cô.
Đây là thương hiệu được tạo ra vì cô.
Từ “Đào Yêu” đến “Vu Quy”, cái tên nào cũng mang đầy ý nghĩa đẹp đẽ.
Tim Phùng Tịch đập loạn không ngừng, nhanh đến đáng sợ.
Cô như bị ép phải lên núi Lương Sơn, giờ khắc này, buộc phải đưa ra quyết định ngay lập tức.
Anh lại đưa tay ra thêm một chút.
Bên ngoài, giới truyền thông đã xôn xao bàn tán, tò mò không biết Tống Khanh Thời đang đón ai, sao lâu như vậy mà người trong xe vẫn chưa xuống?
Đã có thể khiến Tống Khanh Thời tự mình ra đón, còn kiên nhẫn chờ đợi lâu như vậy. Phải là người thế nào mới được chứ?
Mọi sự tò mò đều đã lên đến đỉnh điểm.
Phùng Tịch cuối cùng cũng hiểu tại sao anh lại bắt cô thay bộ váy kia.
Chỉ có một chiếc đầm lễ tinh tế, mới xứng với dịp đặc biệt như thế này, mới có thể cùng anh nắm tay bước qua rừng ống kính một cách hoàn hảo.
Đúng là đã tính trước cả rồi.
Câu hỏi anh hỏi cô ban nãy, đến giờ đọc lại, mới thấm thía hết tầng ý nghĩa trong đó.
Cô thực sự rất muốn cắn anh một cái. Sao lại có thể đáng ghét đến vậy chứ?
“Tống thiếu phu nhân, xuống xe thôi.”
Anh mỉm cười, nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Phùng Tịch cuối cùng cũng quyết tâm, buông tay đang siết chặt lấy váy, đặt tay vào tay anh.
Tống Khanh Thời như vừa toại nguyện, nụ cười càng thêm sâu.
Anh nắm tay cô bước xuống xe.
Lúc cô nghiêng người lướt qua trước mặt anh, cũng là khi hai người đến gần nhau nhất, anh cúi đầu, khẽ nói bên tai cô:
“Chào mừng em xuống xe, công chúa của anh.”
Mặt cô lập tức đỏ rực.
Không rõ là vì hơi thở nóng rực phả bên tai, vì giọng nói mê hoặc lòng người, hay vì chính câu nói ấy.
Âm thanh chụp hình vang lên liên tục, cái âm thanh mà Phùng Tịch quen thuộc nhất.
Trong làn sóng tiếng màn trập vang lên không ngớt, cô gần như có thể tưởng tượng được có lẽ còn chưa kịp bước vào hội trường, triển lãm váy cưới còn chưa bắt đầu, thì ảnh của họ đã tràn ngập khắp mạng, tin tức về họ cũng sẽ lan truyền khắp nơi.
Lần này, thật sự không thể che giấu được nữa.
Danh phận nên có, thật sự phải trao rồi.
Cô khẽ thở dài trong lòng.
Con cáo bụng đen này, dù cô có tu luyện thêm trăm năm, e là cũng không phải đối thủ của anh.
Tống Khanh Thời nắm tay cô, dưới sự bảo vệ của đội an ninh, sánh bước đi giữa đám truyền thông.
Cảnh tượng này, anh đã tưởng tượng biết bao lần.
Hôm nay, cuối cùng cũng trở thành hiện thực.
Những lời thì thầm bàn tán từ giới truyền thông lờ mờ vang lên:
“Người này chắc là Tống thiếu phu nhân rồi nhỉ?”
“Trông quen quá, giống cô giáo Phùng Tịch đã ra nước ngoài. Nhưng cô ấy đang ở nước ngoài mà? Có phải là cô ấy không?”
“Tống tổng mà dám công khai dắt người đến lúc này, chắc chắn không sai được chính là Tống thiếu phu nhân rồi!”
“Nhưng hôm nay là triển lãm váy cưới của ‘Vu Quy’ mà, người mà Tống tổng đưa đến lúc này, chẳng lẽ chính là nữ chính của ‘Đào Yêu’ và ‘Vu Quy’?”
Họ vừa bước vào khu chính, cánh truyền thông đã bị chặn lại bên ngoài.
Nhưng ánh nhìn đổ dồn về phía họ chưa từng thưa bớt.
Phùng Tịch khẽ siết chặt tay anh thêm chút nữa.
Lần đầu tiên giữa muôn vàn ánh mắt, họ lại cùng nhau thân mật thế này.
Vừa mới bước vào, tất cả mọi người bên trong đều nhìn họ.
Phùng Tịch toàn thân không được tự nhiên.
Cô hối hận rồi.
Sớm biết vậy, đã không đi cùng anh, để anh đi phần anh, cô xem phần cô.
Cô bị nhìn đến mức tai cũng nóng bừng.
May mà hôm nay từ trang điểm đến trang phục đều không chê vào đâu được.
Cô chính là một công chúa xinh đẹp, cho dù vành tai đỏ au, cũng chỉ càng thêm phần mê người.
Dưới ánh đèn, cô đẹp đến mức khiến người ta phải ngỡ ngàng.
Trần Kinh Nghi và Liễu Thu Thu cũng đã nhìn thấy họ, đang kích động thì thầm với nhau:
“A Yêu quay về rồi kìa!”
“Tình hình hôm nay của hai người họ… chắc là sắp công khai rồi nhỉ?”
“Quả nhiên là Tống Khanh Thời, chúng ta đáng lẽ phải đoán được từ sớm mới đúng.”
Kinh Mạt cũng đứng ở một bên khác. Tối nay cô ấy cũng là khách mời được mời đến.
Từ xa nhìn lại, chỉ cần liếc một cái, cô ấy đã hiểu ra tất cả.
Xem ra, chuyện tốt của em chồng sắp thành rồi.
Tối nay hành động này, rõ ràng chính là tuyên bố với thiên hạ ai mới thật sự là nữ chủ nhân của “FX”.
Không ít người trong giới thượng lưu ở Bắc Thành đều có mặt tối nay.
Cộng thêm giới giải trí, tối nay chắc chắn sẽ không yên ả gì đâu.
Thậm chí, chỉ mới một lúc thôi, tin tức bên ngoài có lẽ đã rò rỉ ra rồi.
Chẳng bao lâu sau, buổi triển lãm váy cưới bắt đầu, nhân viên mời các vị khách mời ngồi vào chỗ.
Còn Tống Khanh Thời và Phùng Tịch thì ngồi ở một chỗ quan sát trung tâm.
Vị trí này có thể dễ dàng thu trọn toàn bộ buổi trình diễn trên sân khấu vào tầm mắt, thậm chí còn có thể quan sát được các chi tiết rất tỉ mỉ.
Tối nay, Tống Khanh Thời trông có vẻ rất vui.
Trước khi chương trình chính thức bắt đầu, anh ghé vào tai cô thì thầm:
“Lát nữa em có thể nhìn thử xem có bộ váy cưới nào thích không.”
Giới truyền thông đã vào trong, không ngừng chụp ảnh lia lịa.
Tất nhiên là có người đang dõi theo họ, và đúng khoảnh khắc anh thì thầm với cô, họ đã bị chụp lại.
Người chụp được bức ảnh đó rõ ràng kích động, những tin tức tối nay, không “nổ” cũng uổng.
Gần đây FX vốn đang ở tâm bão dư luận, một làn sóng thế này, lại thêm nữ chính “nghi ngờ là cô ấy” lộ diện tối nay, làm sao không gây bão được cơ chứ?
Phùng Tịch hoàn toàn không hay biết, nghe vậy thì ngẩn đầu nhìn anh, lắp bắp:
“…Tại sao lại phải xem thích váy cưới nào?”’.
Thế nhưng không cần hỏi, đáp án đã quá rõ ràng.
Cô khẽ mím môi, rút tay khỏi tay anh một chút, nhẹ giọng nói:
“Có thể buông ra rồi chứ?”
Dù sao cũng đã ngồi xuống rồi, buổi triển lãm cũng sắp bắt đầu rồi, có cần thiết phải còn nắm tay không?
Tống Khanh Thời thì chẳng muốn buông, lười biếng nói:
“Nắm thêm lát nữa đi, anh muốn nắm.”
Lòng bàn tay cô bắt đầu rịn mồ hôi.
Một là vì cảnh tượng lúc nãy khiến cô căng thẳng, hai là tay anh thật sự rất nóng.
Hơn nữa, đã ngồi rồi mà còn nắm tay, có phải quá “dính” rồi không?
… Anh đúng là quá phiền, rất dai dẳng.
Phùng Tịch nghĩ.