Yêu Không Lối Thoát - Chương 81: Một câu chuyện cổ tích
Thật ra trong lòng Phùng Tịch cũng không chắc chắn, không biết sau khi anh xem được thì sẽ phản ứng như thế nào. Việc trò chuyện với Khương Mộ Vũ, thực chất cũng là để xoa dịu sự căng thẳng trong lòng cô.
Cô vốn không phải người hay phô trương.
Nhưng lần này lại công khai với cả thế giới.
Có thể nói là phô trương đến cực điểm.
Lúc rời đi, cô đã nói với anh rằng chuyến đi này cũng là để cô nhân cơ hội thích nghi với mối quan hệ giữa họ. Điều đó không phải là cái cớ, cô thực sự đang làm như vậy.
Âm thầm, trong lòng cô đang dịch chuyển anh từ vị trí trước đây sang một vị trí khác.
Tuy trước kia cô đã rất thích anh, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là thích mà chưa từng có được. Mối quan hệ giữa họ cũng chưa bao giờ thay đổi, cùng lắm là trong lòng cô cất giấu một phần ảo tưởng, còn cách họ tương tác thì không hề khác. Nhưng hiện tại, mọi thứ đã rất khác xưa.
Sau khi mất trí nhớ, cô đã phải mất rất lâu để thích nghi với thế giới mới.
Không ngờ, sau khi khôi phục ký ức, lại là một thế giới mới cần cô thích nghi thêm lần nữa.
Lần ra đi này chính là để cô có đủ thời gian và không gian để thích nghi và chuyển biến.
Và hiện tại, kể từ ngày cô rời đi, đã qua một khoảng thời gian. Trong khoảng thời gian đó, họ trò chuyện như những cặp tình nhân bình thường, từ từ dẫn cô nhập tâm vào bối cảnh đó. Cô cảm thấy mình đã thích nghi rất tốt, từ lần anh đến thăm cô hôm trước, qua cách họ ở bên nhau, cô đã cảm nhận rõ điều đó.
Đầu ngón tay Phùng Tịch dừng lại hai giây, rồi mới bấm vào khung trò chuyện với Khương Mộ Vũ, sau đó vào khung trò chuyện của anh.
Cô không còn xem anh như một người không thể mạo phạm nữa.
Mà là xem anh như một người mà cô có thể thoải mái dựa vào.
Nỗi tương tư dành cho anh, không còn là mộng tưởng viển vông mà thậm chí có thể là tham luyến, là dục vọng.
Anh để mặc cho cô tha hồ mơ tưởng.
Anh gửi đến một ảnh chụp màn hình. Là ảnh chụp một đoạn bình luận trong bài đăng weibo mới của cô.
【Phải làm sao đây, một câu nói nghiêm túc mà bị tôi cảm nhận ra mùi vị ngọt như đường…】
【Sao thấy có chút ngọt vậy? Là do tôi trở nên yêu đương quá rồi sao?】
【Ái chà chà, có chuyện gì rồi ~ Quà gì vậy? Là kiểu tự buộc nơ rồi đem bản thân đến tặng sao?】
【Mùa xuân à~ mùa xuân gì chứ? Là mùa xuân khiến lòng xao động sao? [gợi cảm]】
Phùng Tịch biết chắc anh sẽ nhắc đến chuyện này, nhưng không ngờ lại là theo cách như vậy. Nói là thẳng cũng đúng, mà nói uyển chuyển cũng chẳng sai.
Thật là một cách hỏi “cao tay”.
Cô thầm lẩm bẩm trong bụng.
Cô cố tình gửi một dấu hỏi chấm “?”.
Tống Khanh Thời liền gửi đến một đoạn tin nhắn thoại.
Phùng Tịch mím môi, nhấn mở.
“Ý em là gì, hửm?”
Giọng trầm trầm, hơi khàn khàn.
Cô liếc nhìn đồng hồ, hỏi:
【Anh vừa ngủ dậy à?】
Bây giờ là 9 giờ sáng, hôm nay lại là cuối tuần, anh ngủ thêm chút cũng là chuyện bình thường.
Tống Khanh Thời:
【Đừng cố tình lảng tránh vấn đề.】
Phùng Tịch bất chợt nảy ra một ý nghĩ rất xấu xa, cô nói:
【Em không cố tình tránh đâu, chỉ là muốn hỏi một chút…】
【Bây giờ anh có…】
【…vận động buổi sáng không?】
Một câu hỏi.
Cô cố tình tách ra làm ba tin nhắn.
Cực kỳ uyển chuyển để hỏi ra một vấn đề… chẳng đứng đắn chút nào.
Hai người ở bên nhau lâu như vậy rồi, cô đương nhiên biết rõ buổi sáng là lúc anh dễ bị “kích thích” nhất. Huống hồ, lúc này anh vừa nhìn thấy lời “tỏ tình mập mờ” kia, lại đang nhắn tin với cô.
Nếu anh bằng lòng tin rằng cô không có ác ý gì, chỉ đơn thuần muốn hỏi câu đó thôi thì…
Vì vậy cô táo bạo thử đoán một chút.
Tống Khanh Thời nhìn chằm chằm vào tin nhắn kia một lúc lâu, ánh mắt trầm xuống.
Nhìn thì ấp úng, nhưng thực chất lại chẳng kiềm chế chút nào, vô cùng táo bạo.
Anh đáp lại:
【Muốn xem thử không?】
Ngay sau đó, một lời mời gọi video được gửi đến.
Phùng Tịch giật mình sợ đến mức vội vàng ấn từ chối, sợ rằng một giây sau sẽ tự động kết nối.
Cô tức giận.
Vốn dĩ là cô định trêu chọc anh, vậy mà chỉ vài câu qua lại, anh đã có thể dễ dàng lật lại thế cờ khiến cô luống cuống.
Cô bên này co mình lại, nhưng câu hỏi vẫn chưa có lời giải.
Tống Khanh Thời tiếp tục gửi tin nhắn thoại tới:
“Không nói sao?”
“Nói đi, có ý gì vậy?”
Phùng Tịch:
【Ý trên mặt chữ thôi mà……】
Tống Khanh Thời im lặng một lúc khá lâu, sau đó mới gửi tin nhắn mới đến:
【Thích như vậy, hôm đó lại không nói.】
Hóa ra hôm đó cô đã vui đến vậy vì anh đến bất ngờ, nhưng mãi đến khi anh đọc được bài đăng trên Weibo kia. Lòng anh bỗng mềm nhũn ra từng mảng.
Không biết đó là một cảm xúc như thế nào.
“Món quà đến từ phương xa.”
“Mùa xuân thổi về từ phương Bắc.”
Đây là lần đầu tiên anh biết, thì ra ngôn từ có thể đẹp đến vậy.
Cũng là lần đầu tiên anh phát hiện, thì ra cô biết nói lời tình cảm đến thế.
Giờ đây, lòng ngực anh cũng nhẹ nhàng sáng rỡ như mùa xuân.
Phùng Tịch:
【Em nói rồi mà, niềm vui của em không rõ ràng sao?】
Nếu không vui, sao cô lại chủ động ôm anh, hôn anh, suốt cả đêm cùng anh lăn lộn, buông thả không kiêng dè?
Chỉ muốn cùng anh trong đêm hôm đó, trầm luân hết lần này đến lần khác.
Tống Khanh Thời bật cười khẽ.
Anh lại gọi điện lần nữa, cô không nhận video thì anh gọi âm thanh.
Lần này, cuối cùng cô cũng chịu bắt máy.
Giọng anh trầm thấp, khàn khàn vang lên:
“Phải làm sao đây, anh thật sự rất muốn gặp em ngay bây giờ.”
Phùng Tịch dịu dàng dỗ dành:
“Anh cố nhịn thêm chút nữa nhé.”
“Phùng Tịch, em có biết không, em đăng bài đó lên Weibo, cả thế giới đều thấy được.”
Giọng anh bỗng trở nên nghiêm túc hơn vài phần.
Sao cô lại không biết chứ?
Và… sao anh biết được rằng đó không phải là điều cô cố ý làm?
Cô tựa vào bậu cửa sổ, khẽ nói:
“Em biết mà.”
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
“Anh không muốn công khai sao? Lần trước từ chối anh, lần này xem như em bù lại cho anh.”
Là để tuyên bố với cả thế giới rằng em thích anh.
Tống Khanh Thời im lặng hồi lâu.
Lần trước còn không muốn, bây giờ cuối cùng cũng sẵn lòng rồi, phải không?
“Tống Khanh Thời, em thích mùa xuân này. Cuối cùng của tự do, chính là một mùa xuân ấm áp.”
Cô mỉm cười nhẹ, nói tiếp:
“Cuối mùa xuân đó, là người yêu đang chờ em.”
Tống Khanh Thời hoàn toàn không kịp phản ứng.
Anh không ngờ… lại bị cô “tấn công” bằng những lời tình cảm mãnh liệt đến vậy.
Trong chốc lát, anh cạn lời.
“Phùng Tịch.” Anh khẽ gọi, giọng hơi khàn:
“Em có biết… em đang nói gì không?”
“Em biết. Em chạy về phía tự do, và ở cuối con đường tự do đó, em nhìn thấy mùa xuân này. Mà anh… chính là điểm cuối của mùa xuân ấy.”
Nếu cuộc đời cô được chia thành nhiều chặng đường, thì điểm kết thúc của chuyến hành trình này là nơi đây, còn điểm đến tiếp theo chính là anh.
Cổ họng Tống Khanh Thời nghẹn lại từng chút một.
Anh không thể hiểu nổi vì sao cô gái của anh… lại có thể nói ra những lời ngọt ngào đến vậy.
Anh luôn không mấy chắc chắn về việc trong lòng cô thật sự nghĩ gì về tương lai của hai người,
Cho đến khoảnh khắc này dần dần trở nên yên ổn và vững tin.
Anh là trạm dừng tiếp theo của cô.
Cũng là điểm kết của hành trình đời cô.
Đây có lẽ là lời tỏ tình cảm động nhất mà anh từng được nghe trong đời. Xoa dịu tận sâu nhất trong linh hồn.
Cô nói:
“Tống Khanh Thời, anh hãy đợi em thêm một chút nữa.”
Anh khẽ nhắm mắt, cố nén dòng cảm xúc đang cuộn trào trong đáy mắt, giọng khàn khàn:
“Được.”
Anh sẽ ở lại đây, đủ kiên nhẫn để đợi cô quay về.
Lần này để cô chạy về phía anh.
Ngay sau đó, dòng sản phẩm nước hoa mới của thương hiệu “Đào Yêu” được ra mắt.
Độ hot rầm rộ, thông tin nhanh chóng đập vào mắt Phùng Tịch.
Cô nhìn bao bì thiết kế của dòng sản phẩm mới, cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.
Rồi dần dần bừng tỉnh nhận ra thì ra hôm đó, trong máy tính của anh, bản thiết kế mà cô từng thoáng thấy… chính là bản thiết kế bao bì của dòng nước hoa này.
Cô lướt xem qua toàn bộ các mùi hương mới. Nhân lúc điểm đến tiếp theo của cô vẫn có thể nhận được hàng chuyển phát, cô liền đặt mua tất cả.
Một sự thay đổi hoàn toàn, lật đổ toàn bộ những thiết kế cũ.
Khi nhìn lại từng cái tên, cô đã hiểu rõ ý đồ của anh.
“Tăng nhiệt” tương ứng với lọ nước hoa ban đầu tên là “Mất nhiệt” mà cô từng giữ.
Khi xưa anh nói rằng:
Linh hồn anh bắt đầu mất đi nhiệt độ.
Mà bây giờ, anh dùng lọ nước hoa mới này để truyền tải thông điệp: mọi thứ đã thay đổi.
Dòng sản phẩm này, làm sao cô có thể không mua?
Làm sao cô có thể không yêu thích?
Khi nhận được hàng, cô mở từng chai một cách cẩn trọng, ngắm nhìn thật kỹ trong tay. Tựa như đang muốn khám phá tất cả những ẩn ý được cất giấu trong đó.
Khác với phong cách “u ám, tiêu cực” của những thiết kế trước đây, bao bì mới tràn đầy hơi thở của tình yêu. Một bông hoa đào được khoét rỗng nơi góc hộp, hơi lõm xuống, cô vô thức đưa tay vuốt nhẹ.
Mùi hương mới cũng khiến người ta say mê nghiện ngập.
Mang theo chút thanh ngọt, lại là thứ mùi khiến người ta chỉ cần ngửi thôi đã muốn yêu. Não bộ như tự động tiết ra dopamine, khiến người ta dâng trào cảm giác yêu đương.
Ý đồ của anh được thể hiện rõ ràng, chẳng hề giấu giếm.
Thật to gan, công khai đến mức phô trương tất cả những “khác thường”.
Từng món quà một.
Trước kia, cô không thể nhận lấy.
May mắn thay, bắt đầu từ món quà này, cô cuối cùng cũng bắt đầu nhận từng món một.
Nhận lấy món quà.
Nhận lấy tình cảm được giấu kín trong đó.
Nhận lấy toàn bộ những thông điệp anh muốn truyền tải.
Thời gian đó, hễ có lúc nghỉ ngơi, cô đều sử dụng những chai nước hoa đó. Trong số đó, mùi cô thích nhất và cũng dùng nhiều nhất là [Tăng nhiệt], yêu thích đến mức không rời tay được.
Cô vẫn đang chờ anh nhắc đến chuyện nước hoa sau từng ấy công sức, cô nghĩ, chắc hẳn anh sẽ nói ra một câu, khoe khoang một chút, hay chia sẻ, hay chọc cho cô vui?
Nhưng anh lại không nói gì cả.
Cô đoán, có thể anh đang chờ cô chủ động phát hiện.
Sau hai ngày, cô bất ngờ đổi ý không muốn nói chuyện này qua tin nhắn nữa.
Cô muốn chờ đến khi về nước, nói thẳng với anh đối diện, trực tiếp.
Vì thế, dù cô đã sớm phát hiện, vẫn cố tình vờ như không biết gì, giả ngốc, giả như chẳng nhận ra điều gì cả.
Phùng Tịch đã kiểm tra lại lịch trình và kế hoạch công việc, cô vẫn đang chạy nước rút gấp rút.
Tiến độ hiện tại đã hoàn thành được một nửa.
Cô gần như vài ngày lại kiểm tra lại một lần.
Cô cũng nôn nóng chẳng kém gì anh.
Mấy tháng sau, vì công việc nên cô bị mắc kẹt trong vùng núi tuyết sâu nhiều ngày. Đến khi cuối cùng trở ra, quay lại thành phố, cô phát hiện điện thoại tràn ngập tin nhắn.
Phùng Tịch lập tức nhắn tin cho anh báo bình an.
Sau đó, lại tiếp tục vùi đầu vào công việc, không kịp để ý đến những tin nhắn còn lại.
Công việc căng thẳng và bận rộn, thời gian nghỉ ngơi hay giải trí của cô trong ngày vốn đã ít ỏi, việc xuất hiện trước công chúng lại càng hiếm hoi.
Mãi đến khi cuối cùng có chút thời gian rảnh để xem những tin nhắn đó thì “Vu Quy” đã ra mắt được ba ngày.
Váy cưới, nhẫn cưới hot đến mức cháy hàng, tất cả các cửa hàng trong nước đều chật kín người, suốt nhiều ngày liền, độ hot không hề suy giảm chút nào.
Phùng Tịch ngẩn người.
Váy cưới?
Nhẫn cưới?
“Vu Quy”?!
Cô phải mất đến hai tiếng đồng hồ mới tiêu hóa hết toàn bộ tin tức, rồi lên mạng xem ảnh quảng bá dòng váy cưới và nhẫn cưới mới ra mắt của “Vu Quy”.
Hình ảnh hot nhất là bức ảnh một người mẫu mặc váy cưới, cầm bó hoa tươi, ngón áp út đeo chiếc nhẫn cưới.
Đây là một trong những hình ảnh quảng cáo chủ đạo của “Vu Quy” cũng là bức được chia sẻ nhiều nhất.
Cô lặng lẽ mím môi.
Trong đầu cô chợt vang lên một câu hát:
“Chiếc váy cưới trắng tinh, tay ôm bó hoa, đẹp như một câu chuyện cổ tích.”
Chóp mũi chợt cay xè.
Quả thật như một lời tỏ tình bước ra từ truyện cổ tích.
Cũng là một thế giới cổ tích, món quà cổ tích dành riêng cho cô.
Cô chưa từng mơ tới, sau “Đào Yêu”, anh còn có thể tạo ra một thịnh thế lớn hơn đó là “Vu Quy”.
“Chi tử vu quy” Anh đã sẵn sàng đón dâu.
“Cô gái này sắp xuất giá rồi.”
Cô bỗng thấy muốn khóc, lại không nhịn được mà cong môi bật cười.
Ai sắp lấy chồng chứ? Cô đâu có nói là sẽ lấy anh đâu.
Chưa từng thấy ai cầu hôn kiểu này.
Một lúc sau, cô bất chợt giơ tay lên, che mắt lại.
Hai hàng nước mắt nóng hổi tuôn rơi.
Chi tử vu quy, chi tử vu quy……
Cảm xúc dâng trào, cô khóc không kiềm chế nổi.
Cô từng nghĩ “Đào Yêu” đã là đỉnh cao, cô đã thấy quá đỗi vinh hạnh, nhận lấy trong niềm vui sướng.
Không ngờ rằng vẫn còn một mùa thịnh thế rực rỡ hơn đang chờ cô phía trước.
Từ “Đào Yêu” đến “Vu Quy”.
Từ thiếu nữ đến lời mời kết hôn.
Cô sao còn có thể bình tĩnh nổi?
Cô chỉ hận không thể lập tức xuất hiện trước mặt anh, ôm chầm lấy anh thật chặt.
Sau đó, cô nhìn thấy tin tức về triển lãm váy cưới do “Vu Quy” tổ chức được đăng chính thức.
Đầu ngón tay của Phùng Tịch dần siết chặt.
Cô rất chắc chắn: mình nóng lòng muốn trở về gặp anh.
Và cũng rất chắc chắn: triển lãm váy cưới đó, cô vô cùng muốn tham dự.
Cô ném điện thoại sang một bên, vừa mới rút ra khỏi công việc thì lại lập tức lao mình vào guồng quay.
Mọi thứ đã gần đi đến hồi kết, nhưng vẫn còn một phần công việc chưa hoàn thành.
Trong khoảng thời gian kế tiếp, cô gần như vắt kiệt toàn bộ thời gian nghỉ ngơi, dốc hết sức, chạy đua với thời gian, tăng tốc hoàn thành tiến độ và nhiệm vụ.
Cô dồn tất cả vào một hơi thở cuối cùng, chỉ vì muốn kịp trở về trước ngày triển lãm váy cưới bắt đầu.
Cuối cùng, hai ngày trước triển lãm, cô đã giao nộp toàn bộ bản kế hoạch công việc, tác phẩm cũng đã kịp gửi tham gia cuộc thi.
Chỉ là cô không còn thời gian để chờ đợi công bố giải thưởng hay tham gia nhận giải. Những chuyện ấy, để sau đi vậy…
Phùng Tịch không nghỉ ngơi một giây nào, thu dọn hành lý, lao thẳng về nước.
Lao về nước.
Cũng là lao về phía anh.
Dưới nhịp bước hối hả ấy, cuối cùng, cô cũng kịp đặt chân đến Bắc Thành vào đêm trước triển lãm váy cưới.
Bầu trời đã tối, bóng đêm bao trùm, ánh đèn neon rực rỡ rọi sáng bầu không khí.
Quả thật đã rất muộn rồi.
Thế nhưng khi đặt chân lên mảnh đất quê hương này, trong lòng cô chỉ có một cảm giác mãn nguyện.
Ngay từ đầu, cô vốn dĩ chưa bao giờ có ý định rời đi đến tận một năm rưỡi, đó chỉ là một mốc thời gian rộng rãi mà cô tự để ra.
Thật ra trong lòng cô luôn nghĩ: phải cố gắng hết sức để rút ngắn thời gian, trở về sớm nhất có thể.
Và thực tế là thời gian hoàn thành còn sớm hơn dự tính ban đầu một hai tháng, tất cả đều là do cô ép bản thân mà ra.
Ngay cả khi bây giờ nhìn lại, cô cũng cảm thấy thật không thể tin nổi.
Nhưng may mắn là cuối cùng cũng đã hoàn tất.
Những việc cô muốn làm đã hoàn thành trọn vẹn.
Cuộc thi cô muốn tham dự đã nộp bài đúng thời hạn.
Người cô muốn gặp giờ đây đã đứng chung trên một mảnh đất với cô.
Phùng Tịch gọi cho trợ lý Bách (Bách Trợ).
“Hello.”
Bách Trợ suýt nữa đánh rơi cả điện thoại.
Chuyện gần đây cô bận đến nỗi ngay cả Tống Khanh Thời cũng ít được liên lạc, anh ta hoàn toàn biết rõ.
Nhưng, nhưng mà… cô lại có thời gian gọi cho anh ta á?!
Làm sao anh ta không giật mình cho được!
Sau khi nghe rõ mọi chuyện, Bách Trợ lại giật mình lần nữa:
“Cô đã về rồi ạ?!”
Phùng Tịch cười lười biếng:
“Anh đừng có ngạc nhiên như thế chứ. Mau nói cho tôi biết, Tống Khanh Thời đang ở đâu vậy?”
Cô muốn chạy thẳng tới gặp anh, tặng cho anh một bất ngờ thật lớn.
Ở tận cùng của sự tự do, cô đã nhìn thấy mùa xuân.
Và bây giờ cô đang không ngừng chạy về phía cái đích tiếp theo trong đời mình.
Phùng Tịch đứng trước cửa văn phòng của Tống Khanh Thời, từ xa nở một nụ cười với anh, nói ra câu mà cô đã muốn nói từ rất lâu rồi:
“Tống Khanh Thời, lâu rồi không gặp.”
…
Trời ơi.
Câu này, cô đã luyện tập hàng trăm lần trong đầu.
Vậy mà khi thật sự nói ra trước mặt anh, đôi mắt vẫn không kìm được mà đỏ hoe.
Dưới ánh đèn, cô trông thật dịu dàng.
Tống Khanh Thời chăm chú nhìn cô rất lâu.
Như thể đang cố gắng xác nhận không phải là ảo giác, mà là người thật sự đang xuất hiện ngay trước mắt anh.
Anh lập tức đứng dậy, sải bước lớn về phía cô, ôm chầm cô vào lòng.
Anh cúi đầu, mạnh mẽ chặn lấy môi cô, hôn cô thật sâu.
Cuối cùng anh cũng trải nghiệm được cảm giác mà hôm đó Phùng Tịch đã cảm nhận khi nhìn thấy anh, tâm can rung động, cuộn trào mãnh liệt.
Chỉ một câu “món quà từ phương xa đến”, lại khiến người ta mừng rỡ đến phát cuồng là thế nào.
Dường như anh muốn hòa tan cô vào trong nụ hôn đó.
Cô mặc một chiếc váy sơ mi trắng, đôi chân trắng nõn, nổi bật lóa mắt.
Ngay từ khi nhìn thấy cô từ đằng xa, trái tim anh đã sôi sục như bị đun sôi.
Ánh mắt anh rực nóng, chỉ cảm thấy hôn mãi vẫn không đủ.
Rất lâu sau, anh mới chịu buông cô ra.
Trong mắt vẫn còn đầy lưu luyến, giọng anh khàn khàn:
“Em về từ khi nào?”
“Va-li vẫn còn để ngoài cửa.”
Anh cong môi cười, nhưng cảm xúc trong mắt lại càng thêm cuộn trào.
Tống Khanh Thời ôm chặt lấy cô.
“Lần này, em là món quà của anh.”
Anh siết chặt tay đang ôm eo cô, mạnh đến mức tưởng chừng như muốn bóp gãy cả vòng eo mảnh mai đó. Anh giơ tay khẽ chạm má cô, trên mặt nở nụ cười dịu dàng:
“Kết thúc rồi à?”
Phùng Tịch khẽ gật đầu.
Thế nhưng anh lại cảm thấy không thể tin nổi.
Chờ đợi lâu như vậy, đến khi điều mình mong chờ thật sự xảy ra, anh lại có chút hoang mang.
“Em thật sự nỡ rời khỏi ‘mùa xuân’ đó sao?”
Rời khỏi thế giới mà cô yêu say đắm ấy…
Phùng Tịch giả vờ trầm tư suy nghĩ một chút.
Thấy anh bắt đầu cau mày, cô lại bất ngờ nở nụ cười, ghé sát tai anh, thì thầm câu tình cảm động lòng người:
“Không sao đâu mà…Chỉ cần nhìn về phía anh, thì mùa xuân trong mắt em sẽ lại nở rộ.”
Chẳng có rời đi hay không.
Chỉ đơn giản là cô đang chạy đến nơi mà trái tim cô mong muốn nhất.
Chỉ cần anh còn ở đó, thì mùa xuân sẽ mãi mãi sinh sôi.
Ánh mắt Tống Khanh Thời lập tức trở nên sâu thẳm.
Bàn tay đang vuốt ve gò má cô chuyển thành một động tác đầy ngụ ý.
Anh trượt tay xuống, bất ngờ nắm lấy cằm cô, nâng lên, rồi lại hôn cô lần nữa thật mạnh mẽ.
Giữa đôi môi quấn quýt, anh khẽ thì thầm như rít qua kẽ răng:
“Phùng Tịch, anh không chịu nổi bị em trêu chọc đâu.”
Chỉ cần bị trêu một chút thôi, cũng đủ đốt cháy cả một vùng lửa.
Cô không biết, anh đã nhớ cô đến mức nào.
Một năm tròn trịa, hơn ba trăm ngày đêm, anh vừa hối hận, lại vừa cố gắng kìm nén nỗi hối hận ấy. Không ai biết, anh đã phải đấu tranh tâm lý ra sao. Nhưng… anh phải ủng hộ cô gái của anh. Đặc biệt là sau khi anh nhìn thấy những bức ảnh trong album đó, sau khi dần dần bước vào thế giới của cô, hiểu được những điều cô đam mê và đang cống hiến… Anh không thể ngăn cản. Không thể nào.
Cô đang vì mùa xuân này mà cố gắng thêm một chút.
Cô đang vì thế giới này mà dốc chút sức lực.
Cô không hề sợ hãi khi bước về phía trước, dù phía đó là đầy gai góc.
Cô luôn dũng cảm.
Vậy thì anh làm sao có thể trở thành gánh nặng cho cô được?
Dường như anh hôn mãi vẫn không thấy đủ.
Chỉ khi hôn cô, anh mới thật sự cảm nhận được một chút rõ ràng rằng: Cô đã thực sự quay trở về.
Nụ hôn ấy, tuy cuồng nhiệt da diết, nhưng lại không hề mang sắc dục.
Nó chỉ đơn thuần là một sự truyền tải thuần khiết của tình yêu rực cháy.
Anh cuối cùng cũng buông cô ra, khóe môi cong lên, ngón tay khẽ điểm một cái bên hông cô, rồi trầm giọng nói:
“Vậy là… con quái vật nhỏ của anh cuối cùng cũng trở về rồi, phải không?”
Cái “quái vật nhỏ tự do và lang thang” ấy, cuối cùng cũng trở lại Trái Đất.
Chui vào lòng của người Trái Đất.
Nhận lấy nụ hôn của người Trái Đất.
Chấm dứt cuộc lưu lạc, trở về lần nữa.
Mắt anh nóng lên.
Con tim như biển lớn, vẫn mãi cuộn trào sóng lớn.
Phùng Tịch ngẩng đầu lên, đôi mắt vì nụ hôn vừa rồi mà vẫn còn đọng hơi nước.
Cô không ngờ anh lại nói ra một câu như thế.
Nhưng cô biết rõ vì sao anh lại nói vậy.
Phùng Tịch khẽ cong môi, ôm lấy anh lần nữa, chôn vào lồng ngực anh:
“Phải rồi, con quái vật nhỏ đã quay về rồi đây.”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon rực rỡ giao thoa cùng ánh sáng trong phòng.
Trong ánh sáng chập chờn đan xen ấy, mọi thứ đều giống như một giấc mơ.
Cuộc tình yêu xa, cuối cùng cũng đã kết thúc.
Tình yêu ngắn ngủi từng ngày, từng đêm nay đã kết lại.
Cuộc sống “năm tháng dài lâu” của họ cuối cùng sắp bắt đầu.
Phùng Tịch kéo tay áo anh, hỏi:
“Anh còn phải tăng ca bao lâu nữa?”
Khóe môi Tống Khanh Thời khẽ nhếch lên:
“Em biết không, khoảng thời gian em không ở đây, quần áo của anh chẳng có một nếp nhăn nào cả.”
Phùng Tịch khựng lại.
Một lúc lâu sau mới phản ứng được ý anh là… chuyện cô từng vò nhăn quần áo anh.
Cô khó khăn lấy lại tinh thần, rồi giận dỗi mắng khẽ:
“Chẳng phải tại anh cả sao!”
Nếu anh không chọc cô, thì làm gì có chuyện cô dỗi rồi đi vò nhăn áo vest của anh!
Anh bật cười khẽ, trông tâm trạng rõ ràng rất tốt.
Tống Khanh Thời liếc nhìn đống tài liệu trên bàn:
“Cho anh mười phút, anh giao việc xong sẽ đi với em.”
Cô ngoan ngoãn gật đầu “Ừm” một tiếng, vừa định ngồi xuống sofa bên cạnh, nhưng anh lại không có ý định buông tay.
Phùng Tịch nghi hoặc nhìn anh, dùng ánh mắt hỏi:
“Sao vậy?”
Tống Khanh Thời trực tiếp kéo cô đến ngay trước bàn làm việc, bế cô ngồi lên đùi mình, ép mặt cô sát vào má anh, chỉ cần nghiêng đầu là có thể hôn được:
“Ngồi vậy làm việc cũng không sao.”
Tư thế này thật sự quá mờ ám.
Phùng Tịch mở miệng, mấy lần định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng, cô không nỡ phá vỡ bầu không khí ấm áp của buổi tối hôm nay, nên đành nuốt lời lại.
Cô cứ thế ngồi nghiêng người trong lòng anh, tay chân không dám cử động mạnh, ánh mắt thì bắt đầu nhìn quanh văn phòng anh.
Cô không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát anh đang ký tên và ghi chú lên tài liệu.
Anh thậm chí không cần đến mười phút, chỉ mất năm, sáu phút là đã xử lý xong mọi việc.
Ánh mắt Phùng Tịch lướt qua đống tài liệu và các bản kế hoạch trên bàn anh.
Cô đoán đó chắc đều là các công việc chuẩn bị cho buổi triển lãm váy cưới ngày mai.
Người đã đến tận nơi tìm rồi, thì tăng ca cái gì nữa?
Anh có thể cố gắng làm nốt cho xong, vậy đã là giới hạn.
Chứ đừng nói là công việc cũng sắp hoàn tất.
Cho dù đêm nay có chuyện quan trọng cỡ nào, cũng không thể khiến anh ở lại nơi này thêm một phút nào nữa.
Anh đậy nắp bút máy lại, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô rồi dịu dàng nói:
“Về nhà thôi.”
Giống như đang dỗ một đứa trẻ nhỏ.
Tối nay, anh dịu dàng đến cực điểm.
Một sự dịu dàng… đã lâu lắm rồi cô mới lại được cảm nhận.
Trái tim Phùng Tịch khẽ rung động.
Chỉ khi lần nữa rơi vào vòng tay dịu dàng ấy, cô mới biết, mình đã khát khao điều này đến nhường nào.
Phùng Tịch theo anh về nhà ngủ.
Cô thật sự rất, rất mệt.
Trước lúc lên máy bay, cô đã liên tục làm việc suốt 30 tiếng đồng hồ, giữa chừng chỉ nghỉ được khoảng 3–4 tiếng.
Sau đó trên máy bay cũng chẳng ngủ được mấy. Thật sự là đã quá sức.
Nhưng trước khi ngủ, cô vẫn cẩn thận đặt báo thức. Cô không hề quên mình trở về là vì điều gì.
Sau khi cài báo thức, cô nhanh chóng ngủ thiếp đi trong lòng anh.
Tống Khanh Thời cúi mắt nhìn cô, quầng thâm dưới mắt cô rõ ràng đến xót xa.
Chờ cô ngủ say, anh lặng lẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn lên mí mắt cô.
Anh đã để ý thấy rồi.
Vì thế, anh mới vội vã đưa cô về nghỉ ngơi.
Anh không biết, trước khi về nước, cô đã vất vả đến nhường nào, mới khiến mình kiệt sức như thế.
Môi anh khẽ mím chặt.
Từ khoảnh khắc anh nhìn thấy cô tối nay, cơn sóng lòng vẫn luôn cuộn trào không dứt.
Có lẽ, cô sẽ không bao giờ hiểu được: Anh đã xúc động đến mức nào.
Vầng trăng mà anh mòn mỏi chờ đợi, cuối cùng cũng đã quay về với anh.
Cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng anh lại… trằn trọc mãi không thể ngủ.