Yêu Không Lối Thoát - Chương 128: Giá như có thể trở lại quá khứ
Thời gian mà Tống Khanh Thời sắp xếp quá kín, Phùng Tịch không lập tức đồng ý, mà đưa ra nghi vấn:
“Cần thiết… vậy sao?”
Anh trả lời cũng rất thản nhiên:
“Đương nhiên. Anh đã chuẩn bị rất nhiều thứ để dạy em.”
Phùng Tịch: “…”
Nhưng như vậy có phải là hơi… nhiều quá không?
Vậy là anh đã chuẩn bị bao nhiêu thứ để dạy cô chứ?
Trong quãng thời gian sau đó, hễ cô rảnh là anh sẽ xuất hiện. Có lúc là gọi thoại, có lúc là gọi video. Quả thực đúng như anh nói, anh dạy cô cách đọc hiểu các dự án đó, cũng dạy cô những điều vòng vo phức tạp bên trong. Rất nhiều kiến thức không thể học được từ sách giáo khoa, muốn có người hướng dẫn thì cũng phải xem mình có tìm được người hay không. Mà những gì anh dạy chính là như vậy.
Rõ ràng giữa hai người vẫn còn cách nhau cả Thái Bình Dương, nhưng thời gian tương tác lại tăng đột biến, gần như chiếm trọn toàn bộ thời gian ngoài giờ học của cô. Ngoài thời gian đi học và hoạt động trong câu lạc bộ, gần như toàn bộ thời gian còn lại của cô đều được gọi là “lên lớp”.
Ngay cả Khương Mộ Vũ cũng đùa:
“Cậu học mấy lớp đó còn nhiều hơn cả học chuyên ngành của bọn mình.”
Phùng Tịch dần dần cũng nhận ra điều gì đó.
Lịch dạy học dày đặc thế này… có phải hơi cố tình không?
Ngoài thời gian đi học, cô chẳng còn lúc nào để làm chuyện khác, càng không có thời gian để nhận lời mời ai đó, hay ra ngoài chơi với người khác.
Bởi vì thời gian cô ở ngoài ít đi, ngay cả…Số lần bị người ta chặn đường tỏ tình dường như cũng giảm xuống.
Cô lờ mờ suy nghĩ.
Khi Tống Khanh Thời lại gửi lịch học tiếp theo, lần này cô không còn đơn thuần nhận và sắp xếp như mọi khi nữa, mà bất ngờ hỏi:
【Em có một câu hỏi 🖐】
Tống Khanh Thời:
【Gì vậy?】
【Muốn hỏi thầy Tống, việc sắp xếp thời khóa biểu dày đặc như vậy, có phải là… có lý do nào khác không?】
Cô gần như nói thẳng vào vấn đề.
Một vài lý do, trong lòng cô đã mơ hồ hiện rõ.
Cô nhịn không được, suýt chút đã bật cười thành tiếng nếu giờ này đang ở trước mặt anh.
Tống Khanh Thời gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, cụp mắt xuống, thuận theo lời cô hỏi lại:
【Thì còn có thể có lý do gì khác?】
【Ví dụ như, không muốn em ra ngoài, không muốn em gặp người khác, không muốn em có thời gian ở bên người khác…】
Sắp xếp kín mọi khoảng thời gian rảnh rỗi của cô, đương nhiên cô sẽ không còn thì giờ để dành cho “người đàn ông khác”.
Đúng vậy, cô vẫn còn nói một cách uyển chuyển. Thật ra từ “người khác” mà thay bằng “người đàn ông khác” sẽ càng chính xác hơn, cũng đúng hơn.
Và dòng tin nhắn này của cô, ít nhiều mang theo chút trêu chọc.
Tống Khanh Thời trong mắt đã nhiễm đầy ý cười.
Anh chỉ cần gợi ý một chút, cô liền hiểu ngay.
Khung đối thoại trống không hiển thị ngay trên tay anh, chờ anh gõ vài chữ vào đó.
Thế nhưng anh do dự hồi lâu, vẫn chưa soạn tin.
Lúc này đã là nửa đêm, Phùng Tịch đợi đến mức suýt ngủ gật. Cái đầu nhỏ của cô cứ gật gù gật gù, đợi lâu đến mức cô bắt đầu nghi ngờ liệu anh có còn định trả lời hay không, thì cuối cùng cũng có âm thanh báo tin nhắn đến:
【Có những lúc, nếu gặp phải việc bản thân cảm thấy không yên tâm, thì chi bằng tự mình ra tay.】
Một câu nói đột ngột, mơ hồ, chẳng đầu chẳng đuôi.
Thế nhưng cô chớp mắt mấy cái, lại cảm thấy câu này rất quen thuộc.
Phùng Tịch cầm điện thoại im lặng một lúc lâu, nghiền ngẫm ý nghĩa lời anh nói.
Rất quen, thật sự là cảm giác như đã từng nghe ở đâu đó rồi.
Không yên tâm… là không yên tâm điều gì?
Gần đây giữa hai người có từng nói chuyện gì liên quan đến việc “không yên tâm” không nhỉ?
Bộ não bắt đầu rối loạn, ký ức như muốn phá đất mà trồi lên.
Cô khẽ run hàng mi dài, cơn buồn ngủ lờ mờ tan biến. Cô chợt nhớ lại lời mình từng nói trong cuộc trò chuyện ngày hôm qua giữa hai người:
“Chỉ là em hơi không yên tâm… lo trước thôi, nhỡ đâu chúng ta không hợp nhau thì sao…”
Và câu đó, là nói ra khi họ đang bàn về chuyện anh có bạn gái hay chưa.
Phùng Tịch siết chặt điện thoại trong tay.
Lời nhắn vừa rồi của anh, ý tứ đã quá rõ ràng.
Không yên tâm thì tự mình ra tay.
Chính là bạn gái.
Phùng Tịch cắn chặt môi.
Lớp giấy mỏng ngăn giữa hai người cuối cùng cũng bị xuyên thủng.
Cô căng thẳng đến mức thở cũng gấp gáp.
Cô cẩn thận kiểm tra lại bàn phím điện thoại xem có đang hiển thị lên không, xác nhận là không có, đảm bảo bên kia sẽ không thấy trạng thái “đang nhập” của mình, rồi mới nhẹ nhàng thoát khỏi khung trò chuyện đó.
Phòng ký túc xá đã tắt đèn, cô nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà, thật lâu không nói gì.
Cô đang nghĩ, mình nên đáp lại câu đó như thế nào.
Cô đã hiểu rõ ý anh, vậy thì điều tiếp theo chính là: Cô nên trả lời thế nào?
Tống Khanh Thời không thấy cô trả lời ngay, cũng không lấy làm lạ.
Anh khẽ cong môi cười, không vội vàng, cất điện thoại rồi tiếp tục làm việc.
Lúc đầu chính cô là người gan dạ, cầm nhánh liễu chọc tới anh hết lần này đến lần khác, chẳng sợ gì.
Nhưng thật không ngờ, khi chọc ra được câu trả lời, người rút về vỏ rùa trước tiên lại là cô.
Lần này đổi lại là anh chủ động đi chọc cô, thế mà cô lại trốn kỹ trong mai, đến cái đầu cũng không dám ló ra.
Tống Khanh Thời bất đắc dĩ bật cười.
Phải nói rằng anh thật sự quá hiểu cô, sớm đã đọc thấu con người cô như một cuốn sách.
Phùng Tịch thì rối rắm suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định… thôi cứ để anh nghĩ là cô đã ngủ rồi cũng được.
Dù sao nếu anh tính giờ bên đó thì cũng đúng lúc cô bên đây nên đi ngủ.
Còn việc trả lời… để mai hẵng tính.
Cho cô một đêm, để từ từ tiêu hóa và suy nghĩ.
Tống Khanh Thời chờ đợi suốt hai tiếng đồng hồ, thấy điện thoại vẫn không có động tĩnh gì, lông mày khẽ chau lại một chút.
Cô rụt trong vỏ rùa lâu hơn anh tưởng.
Và sau đó, điều anh không ngờ tới là: anh phải đợi đến nửa ngày.
Cho đến khi trời bên anh đã về đêm, chú rùa nhỏ ấy mới rụt rè ló đầu ra.
Phùng Tịch:
【Thật sự… tiến tới à?】
Anh khẽ bật cười khẽ từ sống mũi.
Bên cạnh anh vẫn còn có người, họ chưa từng thấy biểu cảm này của anh bao giờ, bèn nhìn nhau sửng sốt.
Không chỉ là thân thiện hay gần gũi, mà ánh mắt anh lúc này thậm chí còn mang theo sự chiều chuộng, dịu dàng.
Tống Khanh Thời:
【Không thật thì còn là giả được sao?】
Anh tiện tay cầm lấy chiếc móc khóa mà cô từng tặng, chụp một tấm ảnh.
【Không phải em từng chúc anh mọi sự như ý sao? Giờ cái “sự” này, em đồng ý để anh như ý được không?】
Anh hiện tại không ở chỗ ở thường ngày, mà vẫn có thể tiện tay lấy ra chụp ảnh, là bởi anh luôn mang theo bên mình.
Phùng Tịch sững người.
Anh đang cầm “lệnh bài” cô tặng để đòi “ân huệ” đây mà?!
Gương mặt cô giờ đã đỏ rực như quả hồng nhỏ kia.
Cô chỉ thầm nghĩ: làm thế này… có phải hơi mạo phạm không?
Phùng Tịch ngửa đầu thở dài. Dù gì thì từ trước đến nay, hình tượng của anh trong mắt cô luôn rất trưởng thành, ít nhất cũng là kiểu “anh trai”.
Đột nhiên biến thành bạn trai, chẳng khác nào kéo anh xuống khỏi “bệ thần”.
Khi đang đợi tin nhắn trả lời, ngón tay Tống Khanh Thời vẫn nhịp trên mặt bàn. Qua một lúc, tốc độ gõ của anh càng lúc càng nhanh, cuối cùng không chờ nổi nữa, có chút gấp gáp hỏi tiếp:
【Đồng ý không?】
Câu hỏi này đã ép tới tận cửa, không thể nào kéo thêm một đêm suy nghĩ nữa. Cô cắn răng đáp:
【Chắc… đồng ý?】
Trong lòng cô vẫn còn chột dạ.
Tống KhanhThời không hài lòng xác nhận lại:
【“Chắc”?】
Phùng Tịch bất chấp luôn:
【Đồng ý đồng ý đồng ý!】
Anh vừa khẽ cong khóe môi, thì lại thấy cô lòng vẫn chưa ổn định, yếu ớt do dự nhắn:
【…Em đồng ý thật được sao?】
Anh suýt nữa tức đến bật cười.
Chuyện khó khăn nhất chẳng phải là chính bản thân bọn họ sao?
Bây giờ cả hai đã “đồng ý” rồi mà.
Anh hỏi:
【Tại sao lại không thể? Có ai không cho phép sao?】
Thấy mình như lại lỡ lời, chạm vào “lông hổ”, Phùng Tịch lập tức chủ động kết thúc cuộc đối thoại:
【Được rồi được rồi, bạn trai à, em đi ăn cơm đây!】
Ba chữ ấy, coi như đã đóng dấu xác nhận chuyện này.
Chủ yếu là vì anh ở quá xa, không thể trực tiếp nói với cô, nếu không chắc chắn sẽ khiến cô không chối được.
Nhưng ép cô đến nước này, như vậy là đủ rồi.
Anh lại gửi thêm hai tin nhắn dặn dò, nhưng bên kia quả nhiên không còn hồi âm nữa.
Tống Khanh Thời khẽ cười. Vừa rồi còn đồng ý một cách quả quyết, cắn răng đưa ra quyết định xong thì lập tức quay đầu trốn tránh, nhất là trốn tránh anh. Nhưng thôi, đồng ý thì cũng đã đồng ý rồi, chấp nhận cũng đã chấp nhận, những thứ khác không sao cả, nên cho cô chút thời gian để thích nghi và chuyển biến.
Thật ra, anh không hề bình tĩnh như vẻ ngoài, cũng chẳng tính trước được mọi chuyện. Trong gần mười tiếng đồng hồ từ khi anh gửi tin nhắn cho đến lúc nhận được câu trả lời của cô, lòng anh cũng hồi hộp không yên.
Mãi đến giờ phút này, trái tim anh mới có thể an ổn lại.
Cuối cùng anh cũng có thể tắt điện thoại, tiếp tục lo công việc chính.
Dù đang học ở nước ngoài, nhưng việc anh phải xử lý không hề ít, mỗi ngày đều có cả đống chuyện chờ anh giải quyết. Anh có thể làm được mọi việc đến mức này, hoàn toàn là nhờ sử dụng triệt để thời gian, rất hiếm khi lãng phí, đương nhiên, thời gian rảnh cũng chẳng có bao nhiêu.
Chỉ cần hai năm nữa thôi, anh nghĩ vậy.
Anh sẽ thật lòng yêu cô một cách trọn vẹn.
Dù bản thân lớn tuổi hơn, lại có nhiều bất lợi khi so với những “hot boy” quanh cô, nếu còn không nỗ lực cho tốt thì còn xứng làm bạn trai gì nữa?
Hơn nữa, anh và cô nhất định sẽ không đi đến cái kết trong giấc mơ kia.
Phùng Tịch không hiểu sao lại bỗng nhiên có bạn trai.
Ban đầu trong lòng cô vẫn thấy có chút gượng gạo, chủ yếu là vì chưa quen. Nhưng cũng may là anh không ở bên cạnh, không phải đối diện trực tiếp, cho cô chút thời gian để thích nghi.
Anh không ở đây, nên cuộc sống hiện tại của cô vẫn gần như không có gì thay đổi.
Hơn nữa, sau khi cô vạch trần “mưu kế nhỏ” của anh, chuyện dạy học qua video cũng kết thúc. Cho dù còn muốn dạy thì cô cũng không chịu những lịch học dày đặc như trước nữa.
Mục đích của Tống Khanh Thời đã đạt được, dĩ nhiên anh cũng không phản đối.
Thời gian của cô từ đó rảnh rỗi hơn, lại bắt đầu nghiên cứu xem có thể làm thêm việc gì.
Tất nhiên, tình yêu này Tống Khanh Thời không thể để cô sống như một người độc thân được. Tần suất họ trò chuyện tăng lên đáng kể, mà điều anh cảnh giác nhất chính là không để cô ra ngoài với những người đàn ông khác. Những kiểu “hot boy” này kia, anh đề phòng cực kỳ nghiêm ngặt.
Phùng Tịch lại hoàn toàn không ý thức được sự cảnh giác đó của anh. Cô đang bận rộn nghiên cứu một cuộc thi.
Thấy cô rất hứng thú, Tống Khanh Thời lặng lẽ quan sát rồi hỏi thêm vài câu.
Phùng Tịch vừa xem tài liệu vừa giải thích:
“Đây là cuộc thi do trường tổ chức. Các khoa sẽ chọn người, sau đó thành lập đội đại diện trường đi thi đấu.”
“Muốn đi à?” Anh hỏi.
“Muốn chứ. Dạo này đúng là hơi chán thật.”
Trong mắt Tống Khanh Thời thoáng hiện ý cười. Nếu phải liệt kê những việc cô cần làm mỗi ngày, chắc cũng có thể viết ra một danh sách dài. Vậy mà cô vẫn thấy nhàm chán, xem ra dạo gần đây cô thật sự rất dư năng lượng.
Khương Mộ Vũ từ bên ngoài gọi:
“Phùng Tịch, có người tìm cậu.”
Phùng Tịch đáp một tiếng, định ngắt cuộc gọi video. Tống Khanh Thời nhắc nhở:
“Nhớ nhận gói hàng đấy.”
“Lại mua đồ cho em nữa à?”
“Người không ở bên em, thì ít nhất đồ cũng phải có mặt.” Ánh mắt anh trầm xuống. Anh vẫn chưa biết người ngoài kia tìm cô là nam hay nữ. “Lát nữa xem thử có thích không.”
Phùng Tịch thấy anh nói cũng có lý, mà thời gian cũng gấp, cô vội nói “được rồi”, rồi cúp máy video.
Tống Khanh Thời ngồi suy nghĩ một lúc, lại nhìn lịch thêm lần nữa. Gần đây anh đã nhìn đi nhìn lại tấm lịch không biết bao nhiêu lần, hiếm khi thấy mình nóng lòng muốn về như thế.
Người đến tìm Phùng Tịch là Ninh Kiều, cậu ta cũng muốn tham gia cuộc thi đó, định rủ cô cùng lập đội.
Cô chỉ suy nghĩ một chút rồi vui vẻ đồng ý.
Vì lần này cô đi một mình, Khương Mộ Vũ thấy phiền phức nên không tham gia. Mà hai người thì luôn mạnh hơn một người.
Sau khi được cô đồng ý, Ninh Kiều vui mừng khôn xiết.
“Vậy hôm nào tớ đến tìm cậu, mình cùng bàn chút về ý tưởng thiết kế nhé.”
Cậu ta nhìn cô với ánh mắt sáng rỡ.
Phùng Tịch thì chẳng nhận ra điều gì khác lạ, chỉ hẹn thời gian với cậu ta như bình thường.
Nhưng Khương Mộ Vũ là người đứng trên lầu dõi theo toàn bộ sự việc thì lại nhìn ra chút điều gì đó. Dù vậy, cô ấy không lấy làm lạ chút nào. Dù sao thì người theo đuổi Phùng Tịch không thiếu, có thêm một người cũng chẳng có gì to tát.
Cô ấy chỉ lặng lẽ lắc đầu cảm thán: bạn trai của Phùng Tịch quả là có nhiều tình địch thật đấy. Anh thì ở tận nước ngoài, còn tình địch thì lại vây quanh cô ngay bên cạnh. Chậc, đúng là nguy hiểm thật rồi.
Chiều hôm đó, gói hàng do Tống Khanh Thời gửi đến cũng tới nơi là một chiếc vòng tay kim cương thiết kế rất đẹp mắt.
Phùng Tịch cầm trong tay, ngắm nghía một lúc lâu, như đang suy nghĩ điều gì. Cô còn chưa kịp cất đi thì Khương Mộ Vũ đã thấy được.
Cô ấy “wow” lên một tiếng rồi ghé lại gần ngắm nghía: “Đẹp quá! Là bạn trai tặng hả?”
Chuyện Phùng Tịch có bạn trai ban đầu chỉ có Khương Mộ Vũ biết, nhưng một khi đã có người biết thì sớm muộn gì cả phòng ký túc cũng sẽ biết. Hiện giờ thì gần như cả phòng đều biết cô đang yêu đương rồi.
Mà người cô yêu cũng chẳng phải bạn cùng lớp hay đàn anh trong trường, mà là một người hơn cô khá nhiều tuổi.
Các bạn trong phòng tò mò đến phát cuồng vì muốn biết rốt cuộc người đó là ai, sao lại có thể chinh phục được Phùng Tịch.
Thật ra chuyện này cũng đơn giản thôi, Phùng Tịch vào trang web chính thức của trường, tìm một lúc là thấy hồ sơ cũ của anh rồi đưa cho họ xem.
Khoảnh khắc đó, cả phòng bỗng im phăng phắc.
“Trời má, cậu yêu là anh ấy á!”
“Người này là đại thần nổi danh đến mức dù đã tốt nghiệp mà tên vẫn khiến đàn em nghe đến phải kính nể ấy hả!”
“Được rồi, nếu là bạn trai cậu thì đúng là không còn gì đáng ngạc nhiên nữa.”
Phùng Tịch cười cong cả mắt. Những lời họ nói ra, thật ra cũng chính là điều cô vẫn luôn nghĩ. Trong lòng cô, anh vẫn luôn rất lợi hại.
Cô cũng không định giấu diếm bạn bè chuyện tình cảm này, dứt khoát công khai cho anh một danh phận chính thức.
Cô nắm chiếc vòng tay trong tay, thầm nghĩ có lẽ đây chính là điều mà anh muốn. Cô đã bắt đầu nhìn ra rồi, nhìn từng món từng món quà kia, hình như tất cả đều đang âm thầm tuyên bố một cách mạnh mẽ: “Cô ấy là của tôi.”
Phùng Tịch và Ninh Kiều nhanh chóng vượt qua vòng tuyển chọn của khoa, đại diện trường tham gia cuộc thi.
Họ vừa mới hoàn thành sản phẩm dự thi cấp khoa, lại lập tức phải gấp rút chuẩn bị cho vòng thi tiếp theo. Hai tháng nay đều bận tối mắt tối mũi với việc này, gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Số lần cô gọi video với anh cũng ít dần. May mắn là kết quả không phụ công sức. Một tháng sau, hai người cùng nhau đứng trên bục nhận giải.
Họ giành được giải ba.
Nhưng dù sao cả hai cũng chỉ mới là sinh viên năm nhất, kinh nghiệm còn non nớt, có thể nổi bật giữa các tài năng từ nhiều trường đại học lớn đã khiến nhà trường vô cùng hài lòng.
Tại hiện trường có rất nhiều phóng viên, tiếng máy ảnh không ngớt, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Thầy giáo dẫn đoàn động viên họ, bảo lần sau tiếp tục thi và cố gắng giành thứ hạng cao hơn.
Phùng Tịch và Ninh Kiều sóng vai bước ra. Ở cái tuổi thanh xuân rực rỡ, hai người lại vừa đoạt giải, quả thực rất nổi bật. Chưa kể còn thu hút vô số ánh nhìn từ xung quanh.
Thầy giáo nhìn một hồi cũng không nhịn được, buột miệng nói vài câu kiểu như muốn mai mối.
Phùng Tịch mỉm cười:
“Thầy nói đùa rồi ạ, bọn em chỉ là đồng đội thôi. Em có bạn trai rồi.”
Thì ra là có bạn trai rồi. Thầy chỉ cười, cũng không nhắc gì thêm nữa.
Nhưng Ninh Kiều thì lại bất ngờ liếc nhìn cô một cái.
Từ bao giờ cô đã có bạn trai rồi?
Rõ ràng trước đây có bao nhiêu người theo đuổi cô, từ các khoa khác nhau, chưa ai nghe nói đóa hoa đã có chủ.
Sao lại đột ngột như vậy…?
Ninh Kiều vốn định sau buổi nhận giải sẽ giữ cô lại hỏi, nhưng Phùng Tịch dường như nhìn thấy ai đó, liền vội đuổi theo vài bước.
Tay Ninh Kiều vừa giơ ra lại thu về, sau đó chậm rãi siết thành nắm đấm, dáng vẻ có chút sa sút.
Có những lúc, chỉ một lần rút kiếm, là đã dùng hết can đảm của mình.
Cậu ta cau mày.
Phùng Tịch hình như vừa nhìn thấy Thanh Du, nhưng khi cô chạy theo thì bóng dáng quen thuộc kia lại biến mất trong đám đông.
Cô nhìn quanh một vòng, xác nhận đi xác nhận lại, cuối cùng mới chắc chắn là không thấy nữa nên mới quay trở lại chỗ đội.
Là cô nhìn nhầm sao?
Nhưng người đó… thực sự rất giống Thanh Du.
Phùng Tịch khẽ nhíu mày.
Nói mới nhớ, đã rất lâu rồi cô chưa gặp lại Thanh Du, lần cuối cùng cũng đã là ba năm trước.
Có lẽ là nhìn nhầm thật rồi…
Lúc này, điện thoại reo lên.
Cô cúi xuống nhìn, thì ra là Thích Du gọi đến.
Phùng Tịch khẽ cười, sự cố nhỏ vừa rồi cũng bị cô gạt ra khỏi đầu.
Vốn dĩ cô cũng định gọi cho họ, mà bà lại vừa hay gọi tới.
Trong giây phút chiến thắng, người đầu tiên mà cô muốn chia sẻ chính là gia đình.
Có một điều cô chưa bao giờ nói ra. Cô luôn hy vọng, sẽ có một ngày, cô trở thành niềm tự hào của gia đình.
Giống như ngày xưa, khi cô mới trở về nhà, trông thấy Thanh Du toả sáng rạng ngời giống như khi Thanh Du tham gia cuộc thi piano và đạt giải, Thanh Du luôn khéo léo ứng xử, giao tiếp nhẹ nhàng với những thiên kim tiểu thư khác.
Cũng đã từng có lúc, cô hy vọng bản thân mình cũng có thể trở thành đứa con khiến gia đình tự hào như vậy.
Và cô chưa từng nghĩ rằng, ngày ấy lại đến nhanh như vậy.
Sau khi gọi điện xong, cô gửi cho Thích Du tấm hình chiếc cúp, còn có một tấm là thầy giáo gửi cho cô ảnh chụp lúc cô đứng trên bục nhận giải thưởng.
Phùng Tịch đứng yên tại chỗ một lát.
Bỗng dưng cô ngẩng đầu nhìn lên trời, cố ép cho nước mắt không rơi ra khỏi khoé mắt.
Cô chưa từng nói ra điều đó.
Thật ra, cô thích cuộc sống sau khi Thanh Du rời đi.
Rất thích cái cảm giác…trong mắt ba mẹ, chỉ còn lại mình cô.
Đó là cảm giác mà suốt mười mấy năm qua, cô chưa từng được trải qua.
Từ góc nhìn của cô, kể từ ngày đó, ba mẹ cô như thay đổi hoàn toàn.
Và từ ngày hôm đó trở đi, cuộc sống của cô cũng thay đổi rất nhiều.
Giống như cuối cùng cô cũng trở thành đứa trẻ được ông trời ưu ái, giống như ông trời cuối cùng cũng dành cho cô sự thiên vị chỉ thuộc về một mình cô.
Dù cho cảm giác ấy không thể kéo dài mãi mãi, chỉ là một giấc mơ ngắn mà ông trời ban cho cô cũng đã thấy mãn nguyện rồi.
Cũng cần phải được nhìn thấy ánh mặt trời một lần chứ.
Nếu không, một cuộc đời chìm trong bóng tối, sẽ tuyệt vọng biết bao.
Còn nếu mặt trời có thể chiếu sáng mãi, vậy thì càng là chuyện tốt đẹp biết bao.
Lúc này, một tin nhắn WeChat từ Tống Khanh Thời cắt ngang dòng suy nghĩ của cô:
【Em đang ở đâu?】
Thanh Du thì đang trốn trong một góc khuất.
Rất bình thường thôi.
Nơi đó ánh sáng khá mờ, lại kín đáo, ba phía đều là góc tường, nên sau khi Phùng Tịch rời đi, cô cũng không thể thấy được cô ấy.
Đợi Phùng Tịch rời khỏi, Thanh Du mới buông lỏng cơ thể, lặng lẽ cúi đầu, cụp mắt xuống.
Cô ấy đi cùng ba mẹ đến bệnh viện gần đây để kiểm tra, nghe nói có cuộc thi tổ chức ở đây, nên đã cố tình chạy sang xem.
Bởi vì cô ấy cũng nghe họ nói, Phùng Tịch tham gia cuộc thi lần này.
Lâm Thanh Du cúi đầu, siết chặt tay trong lòng bàn tay.
Cô ấy vừa mới nhìn thấy hình ảnh Phùng Tịch đứng trên sân khấu nhận giải, chói sáng y như những lần trước chính cô ấy từng tỏa sáng như vậy.
Cô ấy cắn chặt môi, cúi đầu thật lâu mà không sao ngẩng lên nổi.
Cô ấy từng nghĩ rằng, hào quang như thế vốn chỉ thuộc về cô ấy, Phùng Tịch vĩnh viễn không thể sống được như cô ấy từng sống.
Cô ấy lớn lên ở Bắc Thành, còn Phùng Tịch chỉ đến từ một thị trấn nhỏ.
Khoảng cách mười lăm năm ấy, sao có thể nói rút ngắn là rút ngắn được?
Trước đây, cô ấy vẫn luôn có cảm giác vượt trội, có lòng tự hào khi đứng trước Phùng Tịch.
Tự hào vì tài năng của mình, tự hào vì khí chất và khả năng giao tiếp khéo léo, tự hào vì được ba mẹ và các anh em yêu thương cưng chiều.
Mười lăm năm dẫn trước ấy, dù Phùng Tịch có chạy đến gãy chân, cũng không đuổi kịp cô ấy.
Cô ấy rất tận hưởng cảm giác được đứng trên sân khấu, rất thích ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn về phía cô ấy.
Thế nhưng, kể từ ngày ấy, gió mây thay đổi, cô ấy buộc phải rời khỏi Bắc Thành.
Sau khi đổi môi trường, mọi thứ trong cuộc sống cũng thay đổi theo.
Kể từ đó, cô ấy chưa từng được bước lên sân khấu lần nào nữa.
Vậy mà, vào một ngày tình cờ như hôm nay, cô ấy lại nhìn thấy Phùng Tịch toả sáng rực rỡ trên sân khấu.
Khoảnh khắc đó, không ai biết trong lòng cô ấy phức tạp đến mức nào.
Cô ấy nhìn thấy từng vầng hào quang lần lượt rời khỏi chính mình, rồi lại từng chút một, lần lượt đặt lên đầu của Phùng Tịch…
Hóa ra, chỉ cần một người rời đi, sự khác biệt lại có thể lớn đến thế.
Cô ấy nhìn thấy Phùng Tịch đứng nhận giải thưởng, nhìn thấy biết bao nhiêu ống kính máy ảnh hướng về cô, nhìn thấy bên cạnh cô có thầy cô và bạn học vây quanh, ai cũng đối xử ôn hòa thân thiện, tiếng cười không ngớt đó chính là thế giới của Phùng Tịch hiện tại, mà cô cũng đã hòa nhập vào thế giới đó rất tốt.
Còn thế giới ấy, đã cách Lâm Thanh Du rất xa rồi.
Cô ấy nghĩ, mấy năm nay cô ấy rời đi, có lẽ Phùng Tịch đã đuổi kịp rồi nhỉ?
Những thứ mà cô ấy đạt được trong mười lăm năm qua, bây giờ có lẽ Phùng Tịch cũng đều có cả rồi.
Lâm Thanh Du từ từ ngồi phịch xuống, trượt người tựa vào tường, cô ấy ngồi xổm ở đó, không biết đang nghĩ gì nữa.
Chỉ là bất chợt, cô ấy cảm thấy thật suy sụp, vô lực.
Mọi thứ cứ như một nắm cát vàng, dù cô ấy có cố gắng nắm thật chặt đến đâu, cuối cùng cũng chẳng giữ lại được gì mấy.
Nhưng… sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Phùng Tịch hoàn toàn không biết những chuyện này.
Cô đang bận đi tìm Tống Khanh Thời.
Cô không ngờ rằng anh lại cố tình quay về lần này.
Cô tìm thấy anh, rồi nhào ngay vào lòng anh.
Chẳng bao lâu sau, Tống Khanh Thời nắm tay cô, cùng đến gặp thầy giáo phụ trách của họ.
Vị thầy ấy thấy anh thì dừng lại một lát, nhưng khi thấy hai người nắm tay nhau, lại bật cười rạng rỡ.
Tống Khanh Thời mỉm cười:
“Thầy Trần, lâu rồi không gặp ạ.”
Thầy giáo ấy nhất thời không nói nên lời, chỉ vỗ vỗ vai anh, lắc đầu cười:
“Thằng nhóc này… giỏi thật đấy!”
Lúc này Phùng Tịch mới biết, thì ra họ cũng quen nhau từ trước.
Thầy Trần cười tươi nói với cô:
“Năm đó thầy chính là người dẫn cậu ấy đi thi đấu, bây giờ lại dẫn em đi thi, không ngờ lại có quan hệ với cậu ấy! Đây chẳng phải là thầy có duyên với hai đứa em sao? Mà thầy nói này, Tiểu Thẩm này, em đừng có xem nhẹ bạn trai của mình nhé, cậu ấy không chỉ quen biết mỗi mình thầy đâu! Trong giới giáo viên chúng ta ấy, ít ai mà không biết cậu ta đấy! Hồi còn học, cậu ấy là nhân vật huyền thoại của trường mình đó! Ngay cả bây giờ đã tốt nghiệp rồi, nhiều thầy cô vẫn thường lấy cậu ấy ra làm ví dụ trong bài giảng cơ.”
Ninh Kiều đứng bên cạnh, im lặng không nói một lời.
Chờ thầy trò hàn huyên xong, Phùng Tịch phải theo xe của trường quay về, họ còn phải về trường một chuyến.
Tống Khanh Thời nói với cô:
“Đi đi, anh ghé công ty một chút, lát nữa quay lại đón em.”
Phùng Tịch hôm nay có thể gặp được anh, quả thật rất bất ngờ và vui mừng.
Mắt cô sáng lấp lánh, gật đầu lia lịa.
Ninh Kiều cuối cùng liếc nhìn Tống Khanh Thời một cái.
Không ngờ là Tống Khanh Thời cũng quay đầu nhìn cậu ta.
Ánh mắt của Ninh Kiều hơi khựng lại, nhưng không hề e sợ, bình thản đối diện.
Tống Khanh Thời khẽ gật đầu, rồi lên xe rời đi.
Cảm giác áp lực mạnh mẽ bức người.
Một trận chiến không tiếng súng, vậy mà khiến Ninh Kiều thấy cậu ta tung ra một cú đấm hoàn toàn vô lực.
Giữa hai người, tuy chẳng nói gì, nhưng mọi thứ đều đã rõ ràng trong ánh mắt.
Ninh Kiều cau mày thật chặt, hít sâu một hơi.
Chỉ một lần xuất hiện thôi, Tống Khanh Thời chẳng nói gì nhiều, nhưng hiệu quả thì đã quá đủ rồi.
Lần này Tống Khanh Thời trở về là tranh thủ thời gian, thậm chí không thể qua đêm ở lại.
Hai người chỉ gặp nhau ngắn ngủi, cùng ăn một bữa cơm rồi anh lại phải bay đi.
Nhưng Phùng Tịch vẫn thấy rất vui.
Bởi vì cô cảm nhận được sự chân thành của anh.
Chỉ vì muốn chứng kiến cô nhận giải, anh đã đặc biệt bay từ nước ngoài về, bay tới bay lui, thời gian trên đường còn nhiều hơn thời gian ở bên cô, sự vất vả này đủ cho thấy anh coi trọng chuyện của cô đến nhường nào.
Trước đây, cô rất để tâm chuyện đó.
Dù là sinh nhật, hay ngày thi đại học, cô luôn mong muốn được thấy anh ở bên. Và dù bận đến mấy, anh cũng đều xuất hiện.
Chỉ vậy thôi, cô đã cảm thấy rất mãn nguyện.
Các bạn cùng phòng thường nói cô ngốc, còn nhắc cô phải cẩn thận một chút, họ đang yêu xa, cẩn thận kẻo bạn trai bị người khác cướp mất.
Phùng Tịch chỉ mỉm cười đáp lại:
“Có vẻ như người lo lắng không phải là tớ đâu. Anh ấy mới là người sợ bị cướp mất tớ đấy.”
Trước khi anh rời đi, vẫn không quên nhắc đi nhắc lại chuyện Ninh Kiều.
Dạo gần đây, đây đã là lần thứ bao nhiêu anh dặn cô cẩn thận với cậu ta rồi, chính cô cũng chẳng đếm xuể nữa.
Các bạn cùng phòng nhìn nhau sửng sốt, khó tin vô cùng. Vị thần lạnh lùng cao ngạo như Tống thần, sau lưng lại là kiểu người này ư?!
Thật sự rất khó tưởng tượng nổi vẻ mặt ghen tuông của anh.
Khương Mộ Vũ ôm tay cô tán thưởng:
“Trời ơi, hóa ra người lợi hại nhất lại ở ngay bên cạnh chúng ta! Phùng Tịch ơi, cậu đúng là cao tay thật đấy, quản được cả đại thần Tống kia!”
Một người bạn khác phản bác:
“Thôi nào, nói nghe có vẻ hay ho, nhưng mà Phùng Tịch ưu tú như vậy, nếu là tớ tớ cũng sợ bị cướp mất.”
Khi đến kỳ nghỉ đông, Thích Du đã sớm nói trước với cô, để cô từ từ thu xếp hành lý, Thẩm Kinh Viên sẽ lái xe đến đón.
Phùng Tịch từ chối, nhưng không có hiệu lực.
Bởi vì ngày thường cô quá bận từ lớp học, hoạt động, thi đấu, thời gian rảnh cực ít, một học kỳ trôi qua, về nhà được mấy lần đâu.
Thích Du thương nhớ cô biết bao, cuối cùng cũng đợi được kỳ nghỉ đông, Thẩm Kinh Viên sốt ruột đến nỗi lập tức chạy đi đón cô.
“Lễ nghỉ đông này phải ở nhà ngoan ngoãn bầu bạn với mẹ nhé,mẹ nhớ con lắm rồi.”
Thích Du vừa trò chuyện với cô, vừa sai chồng lui xe.
Hôm nay không có tài xế, chỉ có người nhà cô đi đón.
Phùng Tịch vẫn đang thu dọn hành lý, bạn cùng phòng nhìn mà vô cùng ngưỡng mộ:
“Phùng Tịch, ba mẹ cậu đúng là cưng chiều cậu hết mức luôn ấy!”
Ngày thường Phùng Tịch hay gọi video với ba mẹ cô, bạn cùng phòng đều nghe thấy và nhìn thấy, đều rất ghen tị với tình cảm gia đình nhà cô.
Hơn nữa còn có thể nhận ra, họ thật sự rất cưng chiều cô, cưng đến mức gần như không có giới hạn.
Người ngoài dĩ nhiên không biết về quá khứ của cô, chỉ nhìn hiện tại thôi, các bạn gái xung quanh đã ghen tị phát cuồng rồi.
“Cậu với mẹ cậu cứ như bạn thân ấy, nói chuyện, tâm sự, làm nũng…Trời ơi, tớ còn chẳng dám mơ mấy cảnh đó nữa là.”
“Còn ba cậu nữa, chưa bao giờ thấy ông ấy quát mắng gì cậu, lúc nào cũng dịu dàng quan tâm. Ba tớ á? Chưa bao giờ được thế đâu…”
Trong tiếng ríu rít không ngừng của bạn cùng phòng, Phùng Tịch cũng đã thu dọn xong hành lý.
Đợi Thẩm Thanh Hạc vừa đến, cô liền đẩy hành lý về phía cậu ta.
Thẩm Thanh Hạc còn chưa bước vào cửa, đã thấy một chiếc vali bay thẳng tới, mặt cậu ta như đáy nồi:
“Gì vậy trời, em thật sự chỉ là bốc vác thôi à?!”
“Nếu không thì sao?”
Thích Du theo sau, đẩy cậu ta một cái. Bà nhanh chân bước đến, ôm chầm lấy Phùng Tịch.
Lại hơn một tháng không gặp rồi, nhớ đến mức phát điên. Bà biết rằng khi con cái lớn lên, thời gian ở bên nhau sẽ ngày một ít đi.
Giữa ba mẹ và con cái, kiếp này vốn dĩ là dần xa cách.
Nhưng… bà vẫn không kìm được mà thấy đau lòng.
Bởi vì những gia đình khác, còn có mười mấy năm ở bên nhau, dù có xa cũng là sau khi đã gắn bó đủ lâu.
Còn bà và Phùng Tịch thì sao?
Chỉ mới có ba năm cấp ba, rồi cô đã lên đại học.
Ba năm ấy à?
Ngắn quá, chẳng đủ đâu.
Mỗi khi nghĩ đến điều đó, trái tim bà lại quặn đau, đau đến mức không nỡ rời xa.
“Có phải gầy đi một chút rồi không? Thôi đi, về nhà nào, mẹ nấu món ngon cho con ăn.”
Thích Du vừa nói, vừa nhéo nhéo má Phùng Tịch.
Hình như đúng là gầy đi thật rồi?
Hai ba năm trước, còn rất dễ tăng cân, nuôi một chút là mặt đã tròn tròn, má phúng phính rồi.
Giờ cô lớn hơn, khuôn mặt cũng bắt đầu thay đổi, khó tăng cân hơn, dù có chăm chút thế nào vẫn cứ gầy.
Phùng Tịch theo ba mẹ về nhà, kỳ nghỉ đông này cô không sắp xếp việc gì, rất thảnh thơi, mấy ngày liền chỉ ngủ và chơi.
Thời tiết dần trở lạnh, Tết Nguyên đán cũng sắp tới.
Trong lúc nói chuyện với Tống Khanh Thời, anh nói trước Tết chắc chắn sẽ về kịp.
Cô xoa xoa tay, khóe môi cong cong, vậy là năm nay họ có thể đón Tết cùng nhau rồi.
Mặc dù trước đây cô cũng từng đến nhà họ Tống chúc Tết, Tết đến cũng sẽ gặp anh, nhưng năm nay lại không giống nữa.
Năm nay, họ đã lặng lẽ đổi thành danh phận người yêu.
Năm nay là lần đầu tiên họ đón Tết với tư cách là người yêu.
Phùng Tịch ra siêu thị gần nhà mua chút đồ, vì khoảng cách không xa, cô muốn đi bộ cho thư giãn nên không lái xe.
Sắp đến cổng nhà thì bất ngờ một cánh tay vươn ra kéo cô lại.
Trong tiếng hốt hoảng nho nhỏ của cô, cô ngã vào một cái ôm mang theo hơi lạnh, rất quen thuộc.
Phùng Tịch còn chưa kịp định thần lại, nhìn rõ người trước mắt, cô mới dần dần vỡ òa trong kinh ngạc và vui sướng:
“Tống Khanh Thời!”.
Ngón tay cái của anh khẽ lướt qua má cô, khóe môi khẽ cong lên, anh nâng cằm cô lên rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô.