Yêu Không Lối Thoát - Chương 127: Giá như có thể quay trở lại quá khứ
Theo tiếng chuông tan học, dòng người đổ ra từ tòa nhà giảng đường.
Vài nữ sinh đi ngang qua Tống Khanh Thời, anh nghe thấy một cái tên quen thuộc.
“Phùng Tịch lại được tỏ tình nữa rồi, là lần thứ mấy rồi vậy?”
“Tớ biết, tớ đã đếm rồi, là lần thứ tám. Theo như tớ biết thì còn hai người nữa cũng đang chuẩn bị tỏ tình đấy.”
“Nhưng lần này chưa chắc thất bại đâu nhé, lần này người tỏ tình là nam sinh đẹp trai ở khoa IT đó, bên đó cực kỳ được chào đón. Biết đâu hai người đang chuẩn bị kia lại không có cơ hội thể hiện thì sao.”
Lông mày của Tống Khanh Thời khẽ nhíu lại, chính anh cũng không nhận ra rằng bản thân đang rất cố tình lắng nghe cuộc trò chuyện của các cô gái ấy.
“Cũng chẳng lạ gì cô ấy được yêu thích đúng không? Bạn tớ học cùng cấp ba với cô ấy, nghe nói hồi đó cô ấy đã rất nổi tiếng rồi, từng đoạt nhiều giải quán quân các cuộc thi nhiếp ảnh, học giỏi, xinh đẹp, trong trường không ai là không biết đến tên cô ấy.”
“Chà, đều là sinh viên đại học, nhưng có vẻ không giống nhau tí nào.”
“Nghe nói gia thế cô ấy cũng tốt nữa. Tớ có thể tưởng tượng ra cảnh trong vài năm tới, cô ấy sẽ là nhân vật tiêu điểm của trường mình.”
“Đúng đó, mấy người đang theo đuổi cô ấy bây giờ thì là gì chứ? Sau này chắc sẽ còn nhiều hơn. Đừng nói họ, đổi lại là tớ, tớ cũng muốn theo đuổi.”
Tuy mới nhập học chưa được bao lâu, nhưng mức độ được bàn tán về Phùng Tịch trong đám sinh viên mới khá cao.
Khi các cô gái đi xa dần, âm thanh trò chuyện cũng từ từ biến mất.
Tống Khanh Thời nhìn về phía tòa giảng đường, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, lông mày nhíu lại càng rõ rệt hơn.
Anh đã chờ rất lâu rồi, chờ suốt ba năm.
Chờ cô trưởng thành, chờ cô đủ tuổi, vừa chờ, vừa nhớ lại giấc mơ kia.
Chờ mãi chờ mãi, cuối cùng cũng đợi được đến ngày cô vào đại học, vậy mà người chủ động đến với anh không phải là cô, mà là vô số kẻ theo đuổi cô đổ về từ bốn phương tám hướng.
Anh khẽ bật cười khinh miệt từ khóe môi.
Nam sinh điển trai khoa IT sao?
Nếu là thời anh còn ở đây, thì người đó chẳng biết còn đang ở xó xỉnh nào. Hơn nữa, cho dù bây giờ có đem ra so sánh, thì cũng chẳng thể nào vượt qua được anh.
Giờ đây, Tống Khanh Thời chẳng còn tâm trí nào để nghĩ tới giấc mơ kia nữa. Anh chỉ biết, nếu như cô thực sự ở bên một gã “nam sinh điển trai khoa nào đó”, thì đến lúc cô dắt người đó đến trước mặt anh, chắc chắn sắc mặt anh sẽ rất khó coi. Mà nếu cô đã có bạn trai, cho dù không giới thiệu với người khác, cũng không thể không giới thiệu với anh.
Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy đau đầu như thế này.
Những thứ khác, anh có lòng tin rằng mình đều vượt trội hơn cái gọi là “điển trai” kia. Nhưng chỉ có một điều khiến anh bất an. Đó là: họ cùng tuổi, còn anh và cô thì cách biệt khá nhiều. Cô vừa mới vào đại học, còn anh thì tốt nghiệp đại học từ lâu rồi.
Cô có ghét anh già không…?
Ánh mắt anh lặng lẽ hướng về phía tòa giảng đường.
Giờ cô đang làm gì? Có phải đang nghĩ về câu trả lời không?
Giấc mơ anh từng mơ và thực tế bây giờ đã có quá nhiều khác biệt. Trong mơ, không hề có cảnh tượng này, anh cũng chưa từng vì điều này mà khổ sở.
Trong mơ, lúc này cô vẫn đang vật lộn với trầm cảm, vẫn chưa thể bung tỏa ánh sáng của chính mình, giống như một viên minh châu vẫn còn giấu kín. Nhưng trong hiện thực, cô đã tỏa sáng rực rỡ, ánh hào quang chói lọi, thu hút vô số “ong bướm”.
Chính vì vậy, lúc này anh không biết nên tiếp tục đi theo kịch bản nào, cũng không biết phải làm gì để khiến hiện thực không rơi vào quỹ đạo của giấc mơ ấy.
Tống Khanh Thời từ trước đến nay luôn là người quen nắm toàn cục, vì có năng lực nên việc gì anh cũng có thể nắm chắc bảy phần. Nhưng lần này, anh lại cảm thấy dưới chân trống rỗng.
Anh đứng thẳng như cây tùng, nghiêng mặt lạnh lùng, thu hút không ít ánh nhìn. Có điều, người ta chỉ dám đứng xa nhìn lén, âm thầm chiêm ngưỡng, rồi hiếu kỳ bàn tán xem anh là ai, sao lại đẹp trai đến vậy, nếu là sinh viên thì sao họ lại không biết, chẳng lẽ là người ngoài trường?
Thế thì có thể là người có thân phận đặc biệt nào đó?
Phùng Tịch đến muộn, sau khi đau đầu từ chối nam sinh kia xong, cô mới nhìn thấy tin nhắn, vội vàng tạm biệt bạn cùng phòng và chạy nhanh tới.
Sự xuất hiện không báo trước này, giống như một món quà bất ngờ từ trên trời rơi xuống.
Cô vốn tưởng người còn đang ở bên kia đại dương, nói đang “ở bên ngoài” thì thực sự là “ở nước ngoài”. Khi nhìn thấy tin nhắn, ba giây đầu tiên cô vẫn không dám tin.
Khi cô nhìn thấy thì tin nhắn của anh đã được gửi cách đó năm phút, sợ anh đứng chờ bên ngoài quá lâu, nên cô liền chạy như bay đến đó. Một lúc không kìm lại được, cô bất ngờ lao vào lòng anh.
Anh hơi ngẩn ra. Nhưng còn chưa kịp ôm cô, thì cô đã nhanh chóng thoát ra và đứng thẳng lại, động tác cực nhanh. Cánh tay anh cũng vì thế mà rụt lại giữa chừng.
Chỉ có chính anh mới hiểu, mình đã phải kiềm chế nhiều đến mức nào.
Hai má của Phùng Tịch đỏ bừng vì nóng, cũng có thể là vì quá vui mừng. Đôi mắt cô ánh lên một tia sáng long lanh:
“Sao anh lại đến vậy?”
Gần đây anh vẫn ở nước ngoài, chỉ có lần cô thi đại học xong là anh về nước một lần, ngay cả lúc cô nhập học cách đây không lâu anh cũng không về, nên cô tưởng rằng lần gặp tiếp theo sẽ là kỳ nghỉ đông.
Niềm vui của cô thể hiện rõ trên gương mặt, với Tống Khanh Thời mà nói, đó là một sự an ủi. May mà cô vẫn chưa bị đám “ong bướm” kia làm cho lóa mắt.
“Về thăm em một chút.”
Anh nhìn ra sau lưng cô, không thấy ai khác, ánh mắt lại lặng lẽ quay lại trên người cô:
“Vừa nãy bận gì vậy?”
“Ừm…” Nghĩ đến chuyện lúc nãy, Phùng Tịch hơi lúng túng, “Có chút chuyện, nhưng giải quyết xong rồi.”
Cô nói rất uyển chuyển.
Cũng hơi ngại khi nói thẳng với anh rằng đó là chuyện tình cảm.
Tống Khanh Thời ánh mắt trầm xuống.
Cô không nói, nhưng anh vẫn đoán ra. Anh nghiêng đầu, liếc mắt nhìn cô, chủ động hỏi:
“Đang yêu đương à?”
Phùng Tịch theo phản xạ liền sững người nhìn anh.
Cô bật cười:
“Sao tự dưng lại hỏi vậy?”
Tống Khanh Thời khẽ nuốt một cái, mắt nhìn thẳng phía trước:
“Vì anh cảm thấy… Phùng Tịch nhà chúng ta ưu tú như vậy, hẳn là có rất nhiều người theo đuổi.”
Phùng Tịch lặng lẽ siết chặt tay trong lòng.
Cô không ngờ anh lại khen mình như thế.
Trong mắt anh, bây giờ cô đã được xem là “ưu tú” rồi sao?
Không phải là cô không tự tin, chỉ là cô luôn biết nếu đem mình so với anh, thì cô vẫn còn phải cố gắng nhiều hơn nữa.
Thế mà lại bất ngờ nhận được sự khẳng định từ anh.
Hai má vốn đã ửng đỏ của cô nay càng đỏ hơn.
Nếu không phải biết rõ rằng anh vừa đứng chờ bên ngoài, cô thật sự sẽ nghi ngờ rằng anh đã thấy cảnh cô bị tỏ tình ban nãy.
Cô trả lời thật lòng:
“Không có.”
Tức là cô đã từ chối người kia rồi.
Khóe môi Tống Khanh Thời nhẹ cong, tán thành:
“Không cần vội.”
Hai người đi song song, trên đầu là bóng râm tán cây. Phùng Tịch chợt nhớ đến ngày sinh nhật anh năm đó, khi cô đến đây tìm anh, hai người cũng đã từng đi cùng nhau trên con đường này, giữa các cặp đôi sinh viên khác.
Cùng một ngôi trường, cùng một con đường, cùng một bóng râm.
Bên cạnh vẫn là người ấy.
Khi đó, họ đi cạnh nhau, chẳng khác nào một cặp đôi thật sự.
Bây giờ thì lại càng giống hơn.
Dù sao thì từ một nữ sinh cấp ba, cô đã trở thành sinh viên đại học.
Cô lén ngẩng đầu, không nhịn được mà lén liếc nhìn hai cặp đôi phía trước, rồi lại lén so sánh.
Cô rất thích khoảnh khắc này.
Cô thừa nhận, bản thân đã luôn chạy theo bước chân của anh, nên mới có thể học chung một trường đại học khi trước anh đã học.
Chỉ là, chuyện này ngoài cô ra thì chẳng ai hay biết.
Đây là một bí mật không thể nói ra.
Dù gì giữa họ cũng có khoảng cách tuổi tác, cô sợ anh chỉ coi mình như em gái, hoặc như người thân. Nếu đến lúc đó bức màn che bị vạch trần, lỡ như sau này không còn gặp được nhau nữa thì phải làm sao?
Cô cứ đắn đo mãi, do dự mãi.
Phùng Tịch ngẩng đầu lên hỏi anh:
“Còn anh thì sao? Anh có bạn gái chưa?”
Dưới tán cây năm ấy, là sự thăm dò qua lại của hai người.
Tống Khanh Thời khựng lại, không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại:
“Còn em? Sao lại hỏi vậy?”
Phùng Tịch cố gắng giữ vẻ mặt bình thường, giả vờ thoải mái, giả vờ không có gì:
“Thì… có chút lo xa thôi, sợ nếu lỡ như sau này tụi mình không hòa hợp được…”
Vừa dứt lời, cô đã muốn rút lại câu nói đó.
Cô cảm thấy mình trả lời không tốt, cái lý do này nghe có vẻ gượng gạo quá.
Tống Khanh Thời cong nhẹ môi cười, rồi chuyển đề tài:
“Anh cũng không vội. Muốn ăn gì? Chọn món đi, anh đưa em đến quán ăn ngon.”
Phùng Tịch chớp chớp mắt.
Hai giây sau, cô ngoan ngoãn đọc tên vài món ăn.
Anh cũng không đặc biệt đưa cô đi xa đâu cả, mà chỉ chọn một quán ăn gần trường chính là nơi ngày xưa họ thường đến.
Cô mới tới đây, còn chưa quen thuộc với khu vực xung quanh.
Nhưng anh thì khác, anh đã ở đây bốn năm rồi.
Phùng Tịch đảo mắt nhìn xung quanh.
Cô có cảm giác mình đang thử bước sâu hơn vào cuộc sống của anh.
Và là được anh dẫn dắt, nắm tay dắt vào.
Những khoảng cách từng có giữa họ, vì đủ mọi lý do mà hình thành, giờ đây đang dần tan biến.
Trong lúc đợi món, Tống Khanh Thời rót cho cô một ly trà, vừa rót vừa không quên căn dặn:
“Bây giờ ngoài kia có nhiều người đàn ông chỉ giỏi bề ngoài, nhưng bản chất thì không giống vậy. Lòng người hiểm ác, em vừa rời khỏi nhà, chính thức bước vào xã hội, phải cẩn thận hơn một chút, đừng dễ dàng bị lừa.”
Gần như đã muốn nói thẳng ra:
“Mấy thằng đàn ông ngoài kia đều không tốt, đừng có mà yêu đương với tụi nó.”
Nhìn qua, anh đúng thật là một “người anh trai gương mẫu, tận tâm tận lực”.
Phùng Tịch ngoan ngoãn gật đầu:
“Em biết rồi, ba với anh trai em cũng dặn y như vậy.”
Ngay cả Thẩm Thanh Hạc cũng đã nhắc vài lần.
Nhìn ra được, mọi người thật sự rất lo lắng cô sẽ bị người khác lừa mất.
Tống Khanh Thời hơi khựng lại một chút.
Ánh mắt anh nhìn cô càng trở nên sâu lắng hơn.
Dường như anh còn điều gì muốn nói, nhưng lại kìm nén, cuối cùng vẫn không thốt ra.
Thời gian mà anh có thể rảnh rỗi không nhiều, hôm sau đã phải lên đường trở về.
Trên máy bay, Tống Khanh Thời cầm trong tay món quà cô tặng ba năm trước là móc treo hình quả hồng nhỏ xíu.
Anh cúi mắt nhìn nó, đầu ngón tay cũng vuốt ve món đồ, nhưng ánh mắt lại như xuyên qua vật thể đó, mà nghĩ đến người làm ra nó.
Dường như là ngơ ngác, dường như lại mơ hồ hiểu rõ.
Như thể có một lớp giấy cửa sổ, chỉ chờ một cái chọc thủng, nhưng lại chưa chọc.
Anh khẽ khép mắt lại.
Phùng Tịch thì chẳng bình tĩnh được như vậy.
Cô cứ mãi suy nghĩ miên man trong ký túc xá.
Cho đến khi Khương Mộ Vũ đến gọi cô đi họp nhóm, cô mới lặng lẽ theo ra ngoài.
Khương Mộ Vũ dùng cùi chỏ thúc thúc cô:
“Đang nghĩ gì vậy?”
Phùng Tịch khẽ cắn môi.
Anh… có phải là thích cô không nhỉ?
Trong cuộc đối thoại kéo qua kéo lại ngày hôm qua, cô mơ hồ cảm nhận được một chút ý tứ ấy.
Nhưng cô không chắc mình có cảm nhận sai hay không.
Cô lắc đầu, cố hất bay những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu đi, thấy sắp muộn giờ rồi, liền kéo tay Khương Mộ Vũ bước nhanh hơn.
Cuộc sống ở trường của Phùng Tịch rất phong phú và trọn vẹn, còn anh tuy đang ở nước ngoài, nhưng sự liên lạc giữa họ thì chưa từng giảm sút.
Anh thường xuyên gửi tin nhắn cho cô, gần đây cô thích nhất là một tấm ảnh mặt trăng anh tiện tay chụp gửi cho cô.
Khi rảnh rỗi, cô thường vào thư viện ngâm mình trong sách vở, đa phần là những cuốn liên quan đến chuyên ngành, thi thoảng cũng xem một vài quyển mà bản thân cảm thấy hứng thú.
Một buổi chiều nọ, cô vô tình lật đến một bài toán, cảm thấy thú vị nên muốn giải thử, nhưng dù làm rất lâu, vẫn chưa ra được đáp án.
Đúng lúc đó, tin nhắn của Tống Khanh Thời đến, cô liền chụp bài toán đó gửi cho anh.
Vừa mới chụp xong, vai cô bị ai đó vỗ nhẹ:
“Phùng Tịch, cậu đang làm gì ở đây thế?”
Cô quay đầu lại, thấy là một nam sinh cùng lớp.
Không ngờ lại gặp cậu ta ở đây, cô mỉm cười:
“Không có gì đâu, chỉ là tiện xem sách thôi.”
Nhưng cậu bạn đó lại có vẻ hứng thú, chỉ vào ghế bên cạnh:
“Chỗ này có ai ngồi chưa?”
“Không có.”
“Vậy tớ ngồi được chứ?”
Phùng Tịch cũng không biết cậu ta muốn làm gì, chỉ gật đầu nhẹ.
“Cảm ơn nhé.” Ninh Kiều cười, rồi ngồi xuống bên cạnh cô, liếc thấy đề bài trên tay cô, liền hỏi:
“Cậu hứng thú với bài này à?”
Cô còn chưa kịp trả lời, cậu ta đã chủ động nói luôn:
“Cho tớ xem thử được không? Biết đâu tớ giải ra.”
Phùng Tịch không quen thân với cậu ta lắm, nhưng vẫn lịch sự đưa sách qua.
Ninh Kiều trông như thực sự hứng thú với bài toán, liền lấy giấy nháp ra bắt đầu làm. Nhưng khi cậu ta đang tính được một nửa, thì bên phía Tống Khanh Thời gọi đến.
Phùng Tịch không muốn làm phiền Ninh Kiều, liền nhỏ giọng bắt máy.
Tống Khanh Thời đang xoay cây bút trong tay, không vội nói chuyện về bài, mà trước tiên hỏi cô đang làm gì.
“Đang đọc sách ở thư viện, nhưng em không ở trong phòng, bên trong yên tĩnh lắm, không tiện gọi điện.”
Tống Khanh Thời khẽ cong môi:
“Chăm học vậy sao?”
“Chiều nay rảnh mà.”
Anh bắt đầu nói sơ qua về chuyên môn liên quan đến bài đó và mấy chỗ dễ mắc bẫy, vừa định giảng bài thì bên cạnh cô lại vang lên một giọng nam: “Phùng Tịch, tớ giải được rồi, trong này có hai chỗ rối, nên hơi gây nhiễu đấy.”
Tống Khanh Thời khựng lại.
Nếu Phùng Tịch ở ngay trước mặt, chắc chắn sẽ phát hiện nụ cười trên gương mặt anh đã hoàn toàn biến mất.
Anh chậm rãi khép mắt lại, lắng nghe động tĩnh bên đó.
Phùng Tịch cũng hơi bất ngờ: “Hả? Ừm, cậu đợi chút, tớ đang gọi điện, cậu xem trước đi.”
Cô đứng dậy đi ra ngoài.
Tống Khanh Thời dựa người vào lưng ghế, cây bút trong tay bị anh tùy tiện ném lên bàn.
Sắc mặt lạnh đến đáng sợ.
“Đang ở cùng ai vậy?” Anh hỏi, giọng trầm tĩnh, không thể đoán được cảm xúc.
Nhưng chỉ có anh mới biết trong lòng mình lúc này cuộn trào đến mức nào.
Tự dưng thấy ngột ngạt, anh đưa tay cởi một cúc áo sơ mi ở cổ.
Phùng Tịch trả lời rất thật: “Vừa gặp một bạn cùng lớp, cậu ấy có vẻ khá hứng thú với bài đó, nên giải thử một chút.”
Cô vừa dứt lời, bên kia im lặng rất lâu.
Phùng Tịch còn tưởng do tín hiệu kém, cúi đầu nhìn điện thoại thấy cuộc gọi vẫn đang tiếp tục. Trong lòng bỗng có cảm giác bất an mơ hồ, cô khẽ gọi: “Tống Khanh Thời?”.
“…Ừ.” Anh cuối cùng cũng lên tiếng, rồi nói tiếp:
“Anh cũng giải được, không cần cậu ta.”
Phùng Tịch sững lại.
“Bảo cậu ta đi đi, anh giảng cho em.”
Một câu nói bá đạo vô cùng.
Trong đó tràn ngập sự không hài lòng.
Nhưng anh không hài lòng cái gì? Chỉ vì có người cùng cô giải bài?
Cô vừa buồn cười vừa dở khóc dở cười. Sao nghe như là đang tranh người thế này?
Cô nhẹ nhàng, mang chút dỗ dành nói: “Được rồi mà~”
Ninh Kiều dường như đang nhìn xem cô gọi điện xong chưa, Phùng Tịch liền nói: “Em cúp máy rồi qua nói với cậu ấy.”
Tống Khanh Thời ánh mắt hơi nheo lại, hỏi: “Đi từ chối cậu ta?”
“…” Người ta chỉ muốn giải đề hộ cô thôi, từ chối cái gì chứ?
Phùng Tịch im lặng một lúc, Tống Khanh Thời liền hiểu ra. Rất tốt, lần này không phải nam sinh điển trai của khoa nào đó, mà là bạn học cùng lớp.
Anh nghiến răng: “Phùng Tịch.”
Phía trước có người đợi cô, bên cạnh lại có người nói mấy lời khó hiểu. Phùng Tịch đành cứng đầu cúp máy rồi nhanh chóng bước về phía Ninh Kiều.
Chỉ còn lại Tống Khanh Thời ngồi đó, nhìn cuộc gọi bị cúp ngang, không thể tin nổi.
Tiếng anh gọi cô “Phùng Tịch” vẫn còn vang bên tai, vậy mà cô chẳng phản ứng gì…?
Vậy là không phải đi từ chối người kia?!
Đã vậy còn dám cúp điện thoại của anh?!
Lần đầu tiên trong đời, Tống Khanh Thời cảm thấy mình tức đến mức sắp bốc khói trên đầu.
Cái tên đó lợi hại đến vậy à? Giảng bài hay hơn anh chắc?!
Khoảng cách xa như thế, từ sớm anh đã lo rằng sẽ có những chuyện mình không nhìn thấy.
Lúc bay về, thời gian di chuyển dài đằng đẵng, vậy mà anh chẳng nghỉ ngơi lấy một phút, trong đầu toàn nghĩ về những chuyện thế này.
Và giờ đây, quả nhiên đúng như anh lo ngại.
Trong nhóm bạn thân, mọi người vẫn đang nói chuyện sôi nổi hằng ngày.
Tống Khanh Thời tùy tiện lôi một người ra chỉ định nhiệm vụ.
Nếu giờ anh còn không hành động gì, thì “bắp cải” sắp bị heo gặm ngay trước mắt rồi.
Chỉ là Liễu Thu Thu thấy lạ:
“Người ta đều là sinh viên đại học rồi, yêu đương cũng là chuyện bình thường mà. Anh là ‘anh trai’, quản mấy chuyện này làm gì?”
Huống hồ gì, anh cũng đâu phải anh trai ruột của người ta. Anh trai ruột của người ta còn chẳng lo lắng nhiều như anh đâu.
Cô ấy thầm lẩm bẩm, nhưng không dám nói ra.
Tống Khanh Thời mỉm cười nhạt:
“Ai muốn làm anh trai của cô ấy?”
“Một chữ, đi hay không?”
Liễu Thu Thu: “……”
Anh nói một chữ, rốt cuộc là “đi” hay “không đi” đấy?
Bị Tống Khanh Thời uy hiếp nửa dỗ nửa ép, cuối cùng cô ấy vẫn phải nhận nhiệm vụ.
Trong lòng Liễu Thu Thu luôn thấy kỳ lạ. Bình thường đã thấy anh quản Phùng Tịch rất nhiều rồi, việc lớn việc nhỏ đều can thiệp.
Giờ cô đã lên đại học rồi, sao anh vẫn không buông tha?
Cô ấy đành gửi tin nhắn WeChat cho Phùng Tịch, làm theo “mệnh lệnh”, thử hỏi dò vài câu.
Chủ yếu là hỏi có bạn trai chưa, hoặc có ai đang chuẩn bị làm bạn trai không.
Phùng Tịch nhìn tin nhắn, gõ lại một câu:
【Là anh Khanh Thời nhờ chị hỏi phải không?】
Liễu Thu Thu: “……” chết chắc rồi.
Cô ấy cười gượng, còn Phùng Tịch chỉ mỉm cười:
“Chưa có đâu, chị Thu Thu đừng lo. Bên anh ấy… chị cũng đừng lo cho anh ấy.”
Liễu Thu Thu ngẫm đi ngẫm lại, bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.
Hai người này… sao càng nhìn càng giống đang tình chàng ý thiếp thế nhỉ?
Anh trai, anh trai…
Hồi nãy cô ấy còn đang nghĩ thật ra cũng chỉ là “anh trai” thôi, nhưng lỡ như người ta không định làm anh trai thì sao?
Chiêu thức của Tống Khanh Thời bị Phùng Tịch nhẹ nhàng hóa giải như thể không có chuyện gì.
Cô giả vờ không biết, vẫn tiếp tục bận rộn với việc học và cuộc sống của mình.
Nhưng sau đó, cô thường xuyên nhận được quà từ nước ngoài gửi về. Có món thì đúng là khá đắt tiền, có món thì chỉ đơn giản vì vui, thú vị.
Cô đã lặng lẽ nhìn những món quà đó rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn âm thầm giữ lại tất cả.
Song song với việc bước vào đời sống đại học, độ nổi tiếng của cô trong trường ngày càng cao, người theo đuổi cũng càng lúc càng nhiều.
Cuộc sống của cô rất sôi động, cộng thêm học hành, hoạt động câu lạc bộ, cùng mấy cuộc thi mà cô chủ động đăng ký, khiến thời gian rảnh gần như chẳng còn.
Còn Tống Khanh Thời vẫn luôn là Tống Khanh Thời.
Sau khi phát hiện cô hứng thú với một dự án mà anh vừa hoàn thành, anh chủ động đề nghị: có thể mở video call để hướng dẫn cô.
Đó là một dự án lớn, trong đó chứa nhiều chương trình và chi tiết phức tạp, chỉ một phần cũng đủ giảng vài tiếng.
Phùng Tịch hỏi thử cần học bao lâu. Trong lòng cô ước lượng: chắc khoảng 3 đến 5 ngày.
Không ngờ, Tống Khanh Thời lại rất rộng lượng nói:
“Chỉ cần là thứ em muốn học, anh đều có thể dạy. Mỗi ngày khi nào em rảnh thì bảo anh, mình sẽ gọi video học nhé.”
Phùng Tịch lập tức bắt được trọng điểm.
Mắt cô tối sầm lại.
Mỗi ngày.
Mà còn là chỉ cần rảnh thì học.