Yêu Không Lối Thoát - Chương 122: Những điều cô bé không biết thì còn nhiều
Ngay từ phần giới thiệu ban đầu, cả ekip chương trình đã bắt đầu hành trình ngày hôm nay tại thành phố này.
Tống Kim Chiêu đi theo bên cạnh anh, ngoan ngoãn nắm lấy vạt áo của anh, lúc thì nhón chân, lúc lại nghiêng đầu, lắng nghe đạo diễn giải thích luật chơi. Cô bé đâu biết rằng, mọi người xung quanh đều sắp bị vẻ đáng yêu của cô bé làm “tan chảy”, ngay cả đạo diễn nhìn cô bé cũng không nhịn được mà cười.
Chờ đến khi đạo diễn nói xong, cô bé liền kéo tay anh chạy về phía địa điểm được chỉ định.
Phải nói là từ sau khi tham gia chương trình này, vận động hằng ngày của “công chúa nhỏ” Tống đã tăng vọt.
Trước đây ở nhà có rất nhiều người, các chú các dì đều chiều chuộng cô bé, còn có các cô, bà cụ hàng xóm, các cậu nữa. Nhưng khi đến đây, cô bé chỉ có một người ba “không ăn đường cũng không chịu mềm lòng”, dẫu cô bé có làm nũng cỡ nào mà anh không cho thì chính là không cho, nên cô bé cũng chẳng giãy giụa nữa, chỉ bĩu môi rồi ngoan ngoãn tự mình đi bộ.
Đi nhiều rồi, dần dần cũng quen.
Thế nên, trong các khung hình của máy quay chương trình, thường xuyên có thể thấy hình ảnh Tống Kim Chiêu chạy băng băng bằng đôi chân ngắn nhỏ của mình.
Hôm nay cũng vậy, vừa kết thúc một trò chơi, cô bé đã mệt đến mức ngồi bệt luôn xuống đất, không chịu nhúc nhích nữa.
Không chơi nữa đâu, nói gì cũng không chơi.
Ba Chu vừa quay đầu lại nhìn thấy thì cười tít mắt đi tới bế cô bé lên. Tống Kim Chiêu đã quen với ông ấy, vừa thấy là giơ tay đòi bế ngay.
Tống Khanh Thời vừa không chú ý là con gái lại ở trong lòng người khác nữa rồi. Nhưng anh còn chưa kịp nói gì thì ba Chu đã lên tiếng trước:
“Ây dà, con bé đâu phải đòi sao trên trời đâu, nó chỉ muốn được bế thôi mà, thì cứ bế nó đi.”
Tống Khanh Thời: “……” Câu này nghe quen lắm.
Từ ngày đầu gặp mặt, ông ấy đã nói đi nói lại câu đó.
Thỉnh thoảng còn nhìn anh đầy trách móc, như thể thay Tống Kim Chiêu bất bình.
Anh mặt không cảm xúc, nghiêm túc nhấn mạnh:
“Không thể nuông chiều.”
Ông ấy khoát tay:
“Không nuông chiều, không nuông chiều. Nào, Tiểu Chân Chân của tôi, ba Chu dẫn con đi bay bay nào.”
Tống Kim Chiêu bị tung lên, tiếng cười của cô bé vang lên như chuỗi chuông bạc leng keng leng keng ngân nga không dứt.
Tống Khanh Thời nghi ngờ nếu không có anh đứng ở đây trông chừng, chắc ba Chu đã ôm con gái anh về nhà rồi. Y như đám Trình Kiêu kia, lúc nào cũng nhăm nhe “trộm” con gái anh.
Hai ba khác ở gần đó cũng cười nghiêng ngả.
Đừng đánh giá thấp khả năng kiềm chế của một ông ba chưa có con gái khi đứng trước một bé gái đáng yêu. Trong mắt Tống Kim Chiêu, ba Chu chính là một “cuồng sủng con gái” không có giới hạn.
Tới lúc bắt đầu trò chơi tiếp theo, ba Chu vẫn chưa muốn trả cô bé về, mà Tống Kim Chiêu cũng không muốn rời đi, ôm chặt lấy cổ ông ấy không buông. Tống Khanh Thời hơi nhướn mày, chỉ đứng đó nhìn.
Nhưng Tiểu Chu đã sốt ruột rồi, nhảy nhót giục giã trước mặt ba Chu, cuối cùng mới đánh thức được chút tình phụ tử ít ỏi còn sót lại trong lòng ông ấy. Ba Chu đành bất đắc dĩ giao lại Tống Kim Chiêu cho Tống Khanh Thời.
Tống Khanh Thời đón con từ tay người khác, không nhịn được véo má con gái đang phúng phính.
Sau khi chơi xong trò tiếp theo, Tống Kim Chiêu quan sát sắc mặt của anh, rồi lại ôm cổ anh nũng nịu:
“Ba ơi, ba xấu xa, nhưng Chân Chân vẫn thích ba nhất! Ba đừng giận nha.” Thật ra cô bé chỉ lười đi bộ nên mới muốn được ba Chu bế thôi.
Cô bé không dám nói thẳng, sợ lại bị gọi là “Lười Lười”.
Tống Khanh Thời hừ nhẹ một tiếng.
Quả nhiên là cô bé này quá thông minh. Không cần ba bế cũng có khối người giành nhau bế. Vừa thấy ba không vui liền biết cách nịnh ba.
“Tống Lười Lười, lười chết đi cho rồi.” Anh cố ý cau mày giả hung dữ.
“Con không lười! Con không lười!” Tống Kim Chiêu vừa lắc đầu vừa phủ nhận.
Máy quay vẫn luôn ghi hình, cảnh tượng này đều được quay lại một cách trọn vẹn.
Đạo diễn ôm ngực mà cảm thán. Chậc, anh ta có linh cảm rằng “Tống Lười Lười” nhất định sẽ nổi, mà mùa này của chương trình cũng chắc chắn sẽ bùng nổ. Hơn nữa, có khi còn không phải nổi bình thường. Anh ta cười tít mắt nghĩ, chỉ không biết đến lúc đó tim anh ta có chịu nổi không nữa.
Sau một ngày dài chơi trò chơi, trước khi rời khỏi thành phố này, Tống Kim Chiêu ngồi xổm dưới đất, không biết đang làm gì.
Đợi đến khi Tống Khanh Thời bước đến gọi cô bé, thì thấy cô bé giơ lên một ly đầy cát vàng cho anh xem, đúng lúc một cơn gió thổi qua, cuốn theo từng hạt cát bay đi.
Tống Khanh Thời khựng lại. Anh không ngờ cô bé tuy còn nhỏ tuổi, nhưng những điều cảm nhận được lại nhiều đến vậy.
Anh đưa tay ra về phía cô bé:
“Ba biết con thích nơi này. Nếu thích, lần sau chúng ta lại cùng đến.”
Tống Kim Chiêu gật đầu, nắm tay anh quay về xe của chương trình.
Họ phải trở lại thành phố lân cận để nghỉ ngơi.
Trên đường đi, cô bé nói với anh:
“Ba ơi, nơi này sẽ ngày càng tốt hơn, đúng không ạ?”
Tống Khanh Thời nhẹ gật đầu.
Cô bé mơ màng tưởng tượng:
“Biết đâu sau này, nơi này cũng có thể có khách sạn để ở lại.”
Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy dịu dàng, khẳng định niềm tin của con.
Tống Kim Chiêu nhận được câu trả lời khẳng định thì rất vui, ôm lấy cánh tay của anh, dụi vào người anh, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Cả ngày nay chạy nhảy nô đùa, thể lực của cô bé gần như cạn kiệt.
Tống Khanh Thời liếc nhìn sang bên cạnh, ánh mắt dịu dàng vô cùng.
Mục đích khi anh quyết định đưa con gái tham gia chương trình, đưa cô bé đến nơi này có lẽ đã đạt được.
Cô bé đang từ từ trưởng thành, từ một nhóc con bé xíu, từng chút một lớn lên thành hình dáng hôm nay.
Cô bé sẽ ngày càng hiểu chuyện hơn, cảm nhận được nhiều điều hơn, sẽ dần biết suy nghĩ, dần trở nên chín chắn.
Rồi sẽ lớn lên trong sự yêu thương và bảo bọc của ba mẹ, cũng sẽ chịu ảnh hưởng từ hai người, trở thành một đứa trẻ thật tuyệt vời, anh tin chắc như vậy.
Vào ngày ghi hình cuối cùng của chương trình, khi các khách mời chuẩn bị chia tay, Tiểu Chu và ba Chu cùng nhau níu lấy tay Tống Kim Chiêu, lưu luyến không nỡ buông.
Tiểu Chu đã trở thành bạn thân của Tống Kim Chiêu, còn ba Chu thì càng khỏi nói, hận không thể mang cô bé về làm con gái ruột luôn.
Trong suốt chương trình, người chăm sóc Tống Kim Chiêu nhiều nhất, đứng đầu là Tống Khanh Thời, thứ hai chính là ba Chu. Mỗi lần có cơ hội là ba Chu lại xung phong bế cô bé đi chơi.
Đến lúc kết thúc rồi, người không nỡ rời xa nhất lại chính là ông ấy.
Ông ấy còn nắm tay Tống Khanh Thời dặn dò kỹ lưỡng:
“Anh đừng có bắt nạt con bé đấy nhé. Con gái nhỏ thì hay ngại, mà anh cứ hay bắt nạt, chọc giận nó hoài.”
Ba ruột chỉ đành im lặng nghe “ba giả” nhắc nhở.
Ba Chu nói xong một tràng với Tống Khanh Thời rồi lại quay sang hỏi Tống Kim Chiêu:
“Về nhà rồi có nhớ ba Chu không?”
Cô bé gật đầu lia lịa:
“Con nhớ!”
“Thế thì tốt quá rồi. Sau này ba Chu sẽ lên Bắc Thành tìm con chơi nhé.”
Trước lúc chia tay, ba Chu còn được bế cô bé một lúc. Tống Kim Chiêu cuối cùng còn thơm một cái lên má ông ấy, đó là cách đơn giản nhất mà trẻ con thể hiện tình cảm.
Ba Chu sững người.
Tống Khanh Thời cũng sững người. Cô bé nhà anh bình thường vốn hơi “lạnh lùng”, dù thích ai thì cũng hiếm khi thể hiện rõ ràng như vậy.
Tống Khanh Thời lúc đó còn chẳng kịp ghen, vội vàng bế con gái lên xe trước. Quả nhiên, ba Chu đứng phía sau xe, nước mắt lưng tròng vẫy tay chào tạm biệt, như thể không muốn chia xa chút nào, nhất quyết không buông tay.
Máy bay cất cánh, bay về Bắc Thành. Một hành trình ghi lại yêu thương và đồng hành tạm thời khép lại nơi bầu trời xanh trong.
Máy bay hạ cánh xuống Bắc Thành, Tống Kim Chiêu hít một hơi thật sâu không khí quen thuộc bấy lâu lại ùa về.
Cô bé vừa bước đi với đôi chân ngắn ngủn, vừa giúp anh đẩy hành lý, ngẩng đầu nói với anh:
“Ba ơi, nhớ nha, tối nay mẹ phải ngủ với con đó!”
Tống Khanh Thời: “……”
Ngay giây phút cô bé nói ra câu đó, anh đã hối hận rồi.
Anh nhíu mày, thương lượng:
“Có thể để vài hôm nữa không?”
Mới xa nhau một thời gian ngắn, đêm đầu tiên gặp lại vợ, anh thật sự không nỡ nhường.
Mày anh càng lúc càng nhíu chặt.
Tống Kim Chiêu lắc đầu như trống lắc:
“Không được đâu, nói rồi thì phải giữ lời nha, ba xấu tính!”
Anh tiếp tục cố gắng:
“Ba sẽ cho con thêm một điều ước nho nhỏ nữa, con chịu dời lại vài ngày được không?”
Tống Kim Chiêu cứng đầu không chịu nhượng bộ, một câu:
“Không được là không được.”
Tống Khanh Thời nghẹn họng, không biết phải nói gì nữa.
Khi Phùng Tịch đến đón hai ba con, lập tức nhận ra giữa họ có vẻ có chút “căng thẳng”. Tống Khanh Thời mặt vẫn nghiêm nghị, chẳng có tí dấu hiệu vui mừng nào. Cô vừa nhìn con gái, quả nhiên, còn chưa kịp hỏi, Tống Kim Chiêu đã đắc ý khoe:
“Mẹ ơi, tối nay mình ngủ với nhau nhé~”
Phùng Tịch quay đầu nhìn anh.
Anh vẫn đang cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc.
Cô bật cười, hỏi cô bé:
“Có chuyện gì vậy? Sao con bắt ba phải đồng ý với con vậy?”
Tối nay, cô vốn nghĩ rằng…
Tống Kim Chiêu chui vào lòng cô, rúc rích nói nhỏ:
“Vì lần trước mẹ với ba lén đi ra ngoài bị con phát hiện đó ạ~”
Từ hôm đó, họ đã gọi điện cho nhau. Tính đến giờ cũng đã khá lâu rồi, Phùng Tịch cứ ngỡ chuyện đã qua, ai ngờ con gái vẫn còn nhớ rõ, thậm chí còn lôi ra kể lại.
Cô vội ho khẽ một tiếng, đổi chủ đề:
“Bảo bối nhỏ muốn ăn gì tối nay nè?”
Tống Khanh Thời khi nãy còn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết từ lúc nào đã quay lại nhìn hai mẹ con.
Thấy cô cứng nhắc đổi đề tài, khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
Phùng Tịch ngẩng đầu lên liền bắt gặp dáng vẻ anh đang mỉm cười nhìn mình.
Cô vừa xấu hổ vừa bực bội.
Đều tại anh cả.
Sau hôm tới thăm tổ quay, sáng hôm sau cô ngủ đến tận trưa, trong người vẫn còn ê ẩm, phần đùi bên trong mỏi đến không muốn bước nổi.
Dù biết Tống Kim Chiêu không thể nào biết được chuyện hai người tối hôm đó đã làm gì, nhưng khi con nhắc đến vẫn khiến cô có chút chột dạ, đành phải vội vàng chuyển chủ đề.
Thế mà anh lại còn cười!
Trong khi đó, những điều Tống Kim Chiêu không biết thì còn nhiều lắm.
Ví dụ như tối nay, đúng là mẹ đã ngủ cùng cô bé thật.
Trước khi ngủ, cô bé bé ôm lấy mẹ, người mà đã lâu mới gặp lại với vẻ mặt đầy thỏa mãn. Hai mẹ con trò chuyện rất nhiều, mãi cho đến khi cô bé thiếp đi.
Cô bé kể với mẹ rằng họ đã đến nơi mẹ từng quay phim tài liệu, tận mắt nhìn thấy những nơi mà trước đây chỉ thấy qua màn ảnh. Cô bé kể rằng nơi đó toàn là cát vàng, môi trường rất khắc nghiệt, nhưng anh nói với cô bé rằng vùng đất ấy đang dần tốt lên từng ngày. Cô bé nói rằng cô bé rất khâm phục mẹ, mẹ đã làm được rất nhiều việc, mẹ thật sự rất giỏi.
Sau khi cô bé ngủ, Phùng Tịch đắp chăn cho con cẩn thận, rồi nhẹ nhàng lau khóe mắt mình.
Đứa nhỏ này, thật sự đã lớn rồi.
Sự sống đúng là điều kỳ diệu.
Từng chút một, cô nhìn thấy cô bé từ một em bé nhỏ xíu, lớn lên thành cô bé hôm nay biết nói những lời như vậy trước mặt cô, khiến cô cảm động đến rơi nước mắt.
Cô xúc động nghẹn ngào, không kìm được mà hôn nhẹ lên trán con gái.
Rồi cô cũng nằm xuống bên cạnh, ôm Tống Kim Chiêu cùng ngủ.
Tới tận rạng sáng, nơi cửa phòng vang lên một vài tiếng động khẽ.
Hôm nay Tống Kim Chiêu đã trải qua một ngày dài bận rộn, mệt đến mức ngủ mê mệt, chẳng hề phát hiện gì cả.
Gần sáng, Tống Khanh Thời lại lặng lẽ đưa Phùng Tịch quay về.
Phùng Tịch lúc ấy đã ngủ gục vì quá mệt.
Toàn bộ quá trình, cô bé con hoàn toàn không hề hay biết.
Mà những điều cô bé không biết… thực sự còn quá nhiều.
Nửa năm sau khi hoàn tất ghi hình, chương trình truyền hình thực tế này chính thức phát sóng.
Ngay từ ngày đầu lên sóng, cặp ba con Tống Khanh Thời và Tống Kim Chiêu đã thu hút phần lớn sự chú ý từ khán giả.
Giống hệt như khi ê-kíp và các khách mời bị độ dễ thương của họ “hạ gục” hoàn toàn, chẳng ai có thể chống lại sức tấn công từ Tống Kim Chiêu.
Chỉ sau một đêm, Tống Kim Chiêu đã trở nên nổi tiếng toàn mạng với các biệt danh “Tống Chân Chân” và “Tống Lười Lười.”
Khắp các nền tảng video lớn nhỏ đều lan truyền những đoạn clip ngắn đáng yêu của cô bé, trong đó nổi tiếng nhất là đoạn cô bé nghe ba gọi mình là “Tống Lười Lười” và lập tức hiện ra vẻ mặt kinh ngạc, phẫn nộ, cùng một chút khó tin.
Chỉ với đôi chân ngắn cũn và dáng vẻ nhỏ xíu ấy, cô bé đã chiếm trọn trái tim của biết bao người.
Đây cũng là lần đầu tiên khán giả cả nước được thấy con gái của Tống Khanh Thời và Phùng Tịch xuất hiện trên màn ảnh nhỏ, cũng là lần đầu tiên có cơ hội hiểu rõ và gần gũi với cô bé hơn.
Trước đó, ai cũng nghĩ rằng họ sẽ thích cô bé chỉ vì “hào quang” từ ba mẹ. Nhưng thực tế bày ra trước mắt lại cho thấy: chính sức hút cá nhân của cô bé mới là thứ chinh phục được tất cả mọi người nhanh chóng, tự nhiên và hoàn toàn không cần “bộ lọc”.
Chương trình ngày càng phát sóng nhiều tập hơn, tỷ suất người xem liên tục tăng cao, “Tống Chân Chân” cũng ngày một nổi hơn, trở thành cô bé nổi bật nhất trong cả mùa.
Cô bé toát lên một sự tự tin rõ ràng từ trong sinh hoạt hằng ngày cũng có thể nhìn thấy. Mà sự tự tin ấy, khi hiện lên trên một bé gái nhỏ xíu, lại khiến người ta thấy đặc biệt dễ thương, đáng yêu. Thậm chí, rất nhiều người lớn còn không bằng cô bé vì thế vừa ngưỡng mộ, vừa không kìm được lòng yêu thích.
Người ta nhìn là biết ngay: đây là một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương.
Ban đầu là một cô công chúa nhỏ, vừa xinh xắn lại tinh tế. Nhưng rất nhanh, ai cũng phát hiện: hóa ra là một bé “lười nhỏ”, thường xuyên bám dính lấy ba không chịu rời ra.
Có người định vin vào điểm này để công kích nhưng Tống Khanh Thời đã sớm dùng sự hài hước “chọc trước”, biệt danh “Lười Lười” vừa lên sóng, cùng với đoạn clip gây bão, đã khiến khán giả cười nghiêng ngả, yêu thương còn không kịp chứ ai lại trách móc một bé gái ba tuổi rưỡi?
Huống hồ, cô bé là người nhỏ tuổi nhất chương trình, cưng chiều một chút thì sao chứ!
Nếu có ai nói lời không hay, lập tức bị cư dân mạng “dập tắt”: Hành xử hà khắc với một đứa trẻ làm gì!
Ngay sau đó, câu nói nổi tiếng của “ba Chu”: “Nó đâu có đòi sao trên trời, chỉ là muốn được bế một cái thôi mà!” bắt đầu lan truyền chóng mặt.
Dân mạng đồng loạt hùa theo, vừa la hét vừa tag thẳng Tống Khanh Thời:
“Bế nó đi! Mau bế nó cho tôi!”
Và câu nói ấy, về sau đã trở thành câu thoại vàng hot nhất của cả mùa chương trình.
Qua đó, người ta thực sự thấy được cách dạy con tuyệt vời của Tống Khanh Thời và Phùng Tịch.
Tống Kim Chiêu thông minh, cảm xúc ổn định, biết hoàn thành nhiệm vụ một cách có trật tự mà không bị cám dỗ, biết cảm ơn những người từng giúp mình, rất lễ phép và tinh tế, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác.
Cô bé thật sự rất rất đáng yêu.
Hơn nữa, cư dân mạng cũng biết rằng cô bé đang rất cố gắng tự mình đi bộ!
Hu hu hu sao có thể không cảm động cho được!
Tiểu bảo bối ấy biết ba mình không thích mình được người khác bế, tuy đôi lúc vẫn không kiềm chế được, nhưng cô bé thật sự đã cố gắng rất nhiều rồi đó! “Lười Lười” của mọi người cũng đang cố gắng chạy đấy, hôm nay bọn họ sẽ ở đây canh chừng xem có ai dám mắng cô bé không!
Chương trình tạp kỹ mùa này bùng nổ cực kỳ, mỗi tuần chỉ phát một tập, nhưng cứ đến tối phát sóng là hàng triệu người ngồi chờ, chỉ để được xem tập mới sớm nhất.
Không ai biết rằng, trong số vô vàn người đang háo hức dõi theo, lại có vài người khá đặc biệt.
Hai người đó chính là ông nội và bà nội của Tống Kim Chiêu.
Cô bé rất ít về nhà họ Tống, thỉnh thoảng mới được Tống Khanh Thời dẫn về thăm ông cụ. Còn ông bà nội, trong cuộc đời của cô bé, cũng chẳng xuất hiện nhiều, đối với cô bé mà nói, không thân quen lắm, càng không thể gọi là gần gũi.
Nhưng Sầm Lan Lăng thì vẫn luôn nghĩ về cô bé. Tống Thi Am vẫn chưa lập gia đình, cô bé là đứa cháu gái duy nhất của bà, sao bà có thể không yêu thương? Sao lại không mong được gặp mặt?
Chỉ là vẫn chưa có cơ hội mà thôi.
Vài năm trước, mỗi khi Tống Thi Am rảnh rỗi, bà lại dụ dỗ kêu cô ấy dẫn cháu gái về chơi. Khi ấy, Kim Chiêu còn nhỏ xíu, tròn như nắm xôi, mỗi lần nhìn thấy là bà tan chảy cả tim, chỉ hận không thể ngày nào cũng được chăm sóc. Mỗi lần Thi Am định đưa cô bé trở về nhà mẹ, bà đều tiếc đến không nỡ buông tay.
Về sau, khi cô bé bắt đầu lớn hơn, cần học nhiều thứ hơn, cũng bận rộn hơn, bà càng ngày càng ít được gặp. Nhất là trong năm nay, chưa từng gặp mặt lấy một lần.
Biết tin họ sẽ tham gia chương trình tạp kỹ, bà đã chờ mong từng ngày. Đến khi chương trình phát sóng, bà trở thành khán giả trung thành nhất, chỉ đợi được nhìn thấy cháu gái yêu quý trên màn ảnh.
Bà cứ liên tục nói với Tống Hành Triệt:
“Đáng yêu quá đi mất, sao nó lại dễ thương như thế chứ? Hình như còn cao hơn lần trước nữa? Tóc cũng dài rồi, cột được cả tóc đuôi gà luôn kìa!”
Còn có vài người khác chính là bên nhà họ Thẩm.
Ông bà ngoại và cậu của cô bé cũng đều giống như vậy.
Chương trình này không chỉ là cơ hội để họ được nhìn thấy cô bé, mà còn là cơ hội để họ hiểu thêm về cháu gái của mình.
Thích Du không bỏ sót một tập nào, thậm chí còn tua lại xem rất nhiều lần. Đôi khi nửa đêm không ngủ được, bà lại ra phòng khách, bật TV lên, chỉ để được nhìn thêm vài lần nữa.
Bà không biết, khi còn bé, Tịch Tịch có giống với Kim Chiêu bây giờ không.
Bà chưa từng được thấy, ảnh hồi bé của cô cũng không có nhiều. Nhưng bà nghĩ, chắc hẳn là rất giống. Cho nên bà cảm giác, thông qua đứa cháu ngoại này, như đang được nhìn lại con gái bà lúc còn thơ bé vậy.
Thẩm Kinh Viên thường hay thấy vợ mình lén lút ngồi xem TV, có lúc bà ngủ gật trên sofa, ông lại bế bà về phòng ngủ.
Trong lòng bà, dường như có rất nhiều nỗi niềm chưa buông xuống được.
Mà chương trình tạp kỹ này, chính là nút gỡ cho những chấp niệm ấy.
Ông chỉ có thể khẽ thở dài một hơi thật dài…
Còn lúc này, Tống Kim Chiêu đã cùng Tống Khanh Thời trở lại Bắc Thành.
Anh dẫn cô bé đi học cưỡi ngựa, còn nói sẽ chọn cho cô bé một chú ngựa con mà cô bé thích; rồi lại học bơi, nói rằng học xong sẽ dắt Phùng Tịch và cô bé đi nghỉ mát ở biển…
Dần dần, Tống Kim Chiêu phát hiện có điều không ổn.
Ba mẹ của các bạn nhỏ khác đều cho con học đàn piano, múa ba lê, hoặc học vẽ. Còn đến lượt cô bé thì… sao lại toàn là vận động vậy?!
Toàn là thể thao!! Toàn là thể thao hết!!
Anh còn lấy những thứ cô bé thích để dụ dỗ cô bé không ngừng chạy tới chạy lui…
Sau khi phát hiện ra sự thật, Tống Kim Chiêu bé nhỏ lập tức bật khóc, thì ra mình đã bị dụ dỗ suốt nửa năm nay rồi…
Vận động hết nửa năm trời rồi!!!
Đúng là được tặng ngựa thật, một chú ngựa trắng tinh, toàn thân trắng muốt, cực kỳ xinh đẹp, giống hệt như cô bé vậy. Nhưng mà, nhưng mà… việc học không hề dễ dàng chút nào! Ngày nào cũng phải đi học, ngày nào cũng phải cưỡi ngựa…
Du lịch… đúng rồi, còn hứa đi du lịch!
Tống Kim Chiêu tức giận chạy đi tìm Tống Khanh Thời để đòi thực hiện lời hứa.
Sau khi chợt hiểu ra chân tướng, cô bé vừa giận dỗi vừa lẩm bẩm rằng ba thật là xấu, nhưng nghĩ lại thì… cô bé cũng đã học xong hết rồi, vậy lời đã hứa, chẳng phải nên thực hiện đấy sao!
Tống Khanh Thời thấy cô bé đã phát hiện rồi, cũng không cuống cuồng gì, vẫn bình thản mà ôm cô bé lên, đặt vào lòng mình:
“Chờ một lát, ba xử lý xong tài liệu này, sẽ đưa con đi tìm mẹ.”
Tống Kim Chiêu chưa kịp phản ứng, tưởng anh đang định lảng tránh, chuyển chủ đề, liền nhấn mạnh:
“Ba ơi, con nói là đi nghỉ mát! Nghỉ mát ở biển ấy!”
Cô bé tuy là trẻ con, nhưng không dễ bị lừa đâu nha!
Anh thong thả đáp:
“Tìm mẹ hỏi xem khi nào mẹ rảnh, rồi mình đi nghỉ mát ở biển.”
Mắt cô bé sáng bừng lên, thì ra là vậy!
Thế là không giận nữa, ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh, đợi anh làm xong việc.
Nửa năm đã trôi qua, cô bé đã hơn bốn tuổi, Tống Kim Chiêu lắc lắc đôi chân ngắn nhỏ nhắn của mình, hê hê, hình như chân dài ra rồi nha!
Cô bé nhướn người nhìn tài liệu trên tay anh.
Cô bé từng nghe anh kể về chuyện lúc cô bé còn nhỏ.
Nhưng bây giờ đã không còn là em bé ngày xưa nữa rồi, cô bé có thể nhìn thấy tài liệu trong tay anh, không còn vì nhìn không rõ mà khóc lóc nữa đâu!
Tống Kim Chiêu nhìn thấy một hình vẽ trong tài liệu là một hạt dẻ nhỏ xíu.
Cô bé biết đó là món quà anh đã tặng cô bé khi mới chào đời, chính là sản phẩm thuộc dòng “Kỳ Chân” của FX. Những năm gần đây thương hiệu ấy ngày càng phát triển mạnh mẽ, cây cối tươi tốt, kết quả không ngừng.
Năm ngoái cô bé đã học Kinh Thi, học được rất nhiều câu thơ, cũng phát hiện được rất nhiều bí mật nhỏ.
“Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa.” Hoa đào rực rỡ, nở đỏ thắm tươi.
“Chi tử vu quy, nghi kỳ thất gia。” Người con gái ấy về nhà chồng, hợp ý hợp tình, xứng đáng với tổ ấm của mình.
[Hoàn]