Yêu Không Lối Thoát - Chương 121: Hồi hộp như thiếu nữ mới yêu lần đầu.
Nơi họ đang đứng chỉ có chút ánh sáng lờ mờ hắt lại từ một ngọn đèn đường không biết ở đâu, tối đến mức gần như có thể bỏ qua. Thế nhưng chính trong khung cảnh mập mờ mông lung ấy, họ lại hôn nhau một cách cuồng nhiệt.
Bên cạnh có một bức tường thấp, cô bị anh bế lên, đặt ngồi trên đó, cúi đầu hôn anh.
Tư thế của cô lúc ấy hơi cúi xuống, giống như thần linh cuối cùng cũng đã giáng trần.
Hơi thở bị anh cướp sạch, hơi thở nóng bỏng của anh như vây lấy cô, khiến cô không thể trốn thoát.
Một lúc sau, cô hơi lùi lại, thở gấp nhẹ nhàng, lồng ngực phập phồng vì điều chỉnh hơi thở. Phùng Tịch cúi mắt nhìn anh, tóc tai và son môi đều có chút rối loạn.
Mà cô lại không hề biết, dáng vẻ của cô lúc này, ánh mắt lấp lánh như nước, lại khiến người ta rung động đến nhường nào.
Tim anh đập dồn dập, chẳng rõ là vì nụ hôn mãnh liệt vừa rồi, hay vì ánh mắt của cô khiến anh không cách nào khống chế được.
Đã nhiều ngày không gặp, tay anh siết chặt vòng eo cô, không hề có ý buông lơi. Vừa cắn nhẹ lên cổ cô, vừa khàn giọng hỏi bên tai:
“Em ở chỗ nào?”
Giọng cô cũng rất nhẹ, sợ làm náo động đêm tối yên tĩnh này, sợ bị người khác nghe thấy:
“Khách sạn bên cạnh.”
Mắt anh không sáng hơn màn đêm này là bao, khẽ hỏi lại:
“Về đó nhé?”
Trái tim Phùng Tịch đập thình thịch liên hồi.
Rõ ràng đã kết hôn nhiều năm, con cái cũng gần bốn tuổi rồi, rõ ràng là vợ chồng hợp pháp, được pháp luật công nhận…
Vậy mà khoảnh khắc này, cô lại hồi hộp như một thiếu nữ mới yêu lần đầu.
Nhưng mà đúng là bọn họ cũng chẳng đàng hoàng cho lắm.
Giấu Chân Chân, giấu mọi người, âm thầm va vào nhau bằng những cảm xúc rối ren và tình yêu mãnh liệt.
Cô hơi lo lắng hỏi:
“Có được không? Bên phía tổ chương trình…”
Dù sao họ cũng đang tham gia một chương trình thực tế, cô sợ sẽ vi phạm điều gì đó.
Không ngờ, khóe môi anh khẽ cong lên, nở một nụ cười tự do phóng túng:
“Đã báo rồi, yên tâm.”
Phùng Tịch giật mình, tim khẽ run:
“Anh báo kiểu gì?”
“Anh nói, vợ anh đến thăm tổ quay.”
Phùng Tịch theo bản năng nghĩ nếu tổ chương trình biết anh theo cô về khách sạn, chẳng phải sẽ đoán được bọn họ sắp làm gì rồi sao…
Nhưng ý nghĩ vừa lơ lửng đã bị anh kéo lại.
Tống Khanh Thời bật cười:
“Bà Tống à, chúng ta là vợ chồng hợp pháp. Dù có cảnh sát đến kiểm tra cũng không sao đâu. Em sợ gì chứ?”
Anh cười khẽ, một câu liền nói toạc hết mấy suy nghĩ lung tung trong đầu cô.
Tống Khanh Thời bế cô xuống khỏi bức tường thấp.
Phần đùi trong của cô mềm nhũn, cũng may lúc nãy ngồi yên. Anh không buông tay mà đỡ lấy phần lớn trọng lượng của cô, cùng cô đi về khách sạn nơi cô đang ở.
Giữa màn đêm thiếu ánh sáng, nghe thấy tiếng cô hỏi nhỏ:
“Vậy Chân Chân thì sao?”
“Con ngủ say rồi, không cần lo. Bình thường ở nhà con cũng tự ngủ mà, một giấc ngủ xuyên đêm chẳng sao đâu. Trước khi con bé tỉnh dậy anh sẽ về lại.”
Anh không mấy để tâm.
Phùng Tịch cảm thấy anh thật quá đáng.
Nhưng khi nhìn anh, cô lại không nhịn được bật cười.
Anh ôm lấy cô, hai người len lén đi giữa đêm như thể hai kẻ trộm nhỏ.
Mà còn là kẻ trộm đôi.
Hôm nay cô vừa bận xong công việc ở một thành phố khác, trên đường trở về Bắc Thành thì bay vòng sang đây để thăm anh.
Lúc đến thì đã muộn, Chân Chân chắc đã ngủ, nên bọn họ quyết định giấu con để hẹn hò một lần.
Đến khách sạn, vừa bước vào phòng, bàn tay anh đặt nơi eo cô nhẹ nhàng xoa một cái, mang theo hàm ý rõ ràng.
Giọng anh áp sát bên tai, đôi mắt đen láy sâu thẳm:
“Tối nay… cô giáo Phùng có muốn ‘thương’ anh một chút không?”
Cánh cửa bị đóng sầm lại.
Phùng Tịch vốn còn định trò chuyện với anh một lúc, muốn hỏi thử mấy ngày nay Chân Chân chơi thế nào.
Nhưng tất cả những suy nghĩ đó, đều bị buộc phải gạt sang một bên.
Cô vòng tay ôm lấy cổ anh thật chặt, hơi thở bắt đầu hỗn loạn.
Từ câu nói ban nãy, lẽ ra cô nên hiểu rõ, anh từ lâu đã tạm gác con gái sang một bên rồi.
Đêm đẹp như vậy, làm gì có ai muốn nói chuyện về con cái…
Bọn họ xa nhau một khoảng thời gian, củi đã khô, lửa cũng bùng cao.
Mãi đến tận nửa đêm, tiếng động mới dần lắng lại.
Anh vẫn còn phủ lên người cô, tỉ mỉ cắn mút và hôn lấy hôn để, lưu luyến không chịu rời.
Cô vừa thấy anh bám người, vừa cảm thấy anh thật phiền.
Phùng Tịch đã ngái ngủ lắm rồi, nhưng nghĩ đến việc lát nữa hai người lại phải chia xa, lần gặp này khó khăn lắm mới có được, chỉ có thể ở bên nhau chốc lát nên cô luyến tiếc chẳng nỡ ngủ.
Cô không biết rằng, dáng vẻ hiện tại của mình, giống y như Chân Chân lúc sắp ngủ mà vẫn cố gắng gượng chỉ để chơi thêm chút nữa.
Anh hôn lên trán cô, thấp giọng cười:
“Chân Chân càng lúc càng giống em.”
Phùng Tịch khẽ nhướn mày, nghe vậy thì thấy vui ra mặt.
“Có lúc nhìn con bé, anh lại nghĩ đến em. Dù chưa từng thấy em lúc nhỏ, nhưng nhìn Chân Chân, anh có thể tưởng tượng được rồi.”
Phùng Tịch nhẹ “ừm” một tiếng, giọng lười nhác như mèo con đang rên rỉ.
Hai người nằm đó, rì rầm thủ thỉ bên nhau.
Nói một hồi, Tống Khanh Thời liền nhắc đến chuyện tham gia chương trình lần này:
“Năm ngoái em từng đến nơi này, còn lần này anh đưa con đến. Anh muốn để con bé hiểu thêm về công việc của mẹ, biết mẹ đang làm gì.”
Anh muốn cô bé cảm nhận được ý nghĩa và giá trị của những việc mẹ mình làm.
“Hôm nay lúc đạo diễn nhắc đến em, em không biết đâu, con bé mừng rỡ đến mức tay chân múa loạn cả lên, kéo thế nào cũng không chịu đứng yên.”
Phùng Tịch mím chặt môi, khóe mắt lấp lánh ánh nước. Cô rúc vào lòng anh.
Anh luôn làm những việc khiến cô cảm động đến chẳng nói nên lời.
So với bất kỳ món quà nào, những điều ấy đều quý giá và ý nghĩa hơn rất nhiều.
Cô không biết phải diễn tả thế nào tình cảm cuồn cuộn dâng lên trong ngực mình.
Anh đã làm quá nhiều vì cô, và cũng đã dốc lòng vì việc nuôi dạy con gái.
“Cảm ơn anh.” Cô ngẩng đầu, hôn lên môi anh.
Anh thật sự rất có tâm, và cũng rất có tình.
Anh dịu dàng vuốt ve nơi khóe mắt cô, nhẹ nhàng như thể đang chạm vào bảo vật.
Sau từng ấy năm làm vợ chồng, bình thường cô đã rất ít nói ra hai từ “cảm ơn”.
“Con bé là con của chúng ta. Nó phải yêu mẹ nhất, và cũng phải tự hào vì mẹ nhất.”
Anh yêu con gái, nhưng tình yêu dành cho cô còn sâu sắc hơn.
Hai người tiếp tục thủ thỉ bằng giọng nói ấm áp. Không biết từ lúc nào, Phùng Tịch đã ngủ thiếp đi.
Cô thực sự đã quá mệt, cố gắng cầm cự được đến giờ này cũng là rất giỏi rồi.
Tống Khanh Thời cong môi khẽ cười, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, giống như lúc dỗ Chân Chân ngủ.
Anh không ngờ rằng, sau khi kết hôn rồi, nhớ nhung vẫn có thể mãnh liệt đến thế.
Khó khăn lắm mới gặp lại nhau một lần vậy mà vẫn là một cuộc gặp gỡ có giới hạn.
Thật chẳng dễ dàng gì.
Anh ôm cô ngủ được hai tiếng, nhưng vẫn thấy khó lòng rời đi. Khi rời khỏi khách sạn, giữa đêm khuya, anh khẽ cau mày.
Tống Khanh Thời lặng lẽ rời đi, rồi lại lặng lẽ trở về.
Chương trình hôm nay vẫn chưa bắt đầu ghi hình, nên không ai biết giữa đêm qua đã có một “mẩu chuyện nhỏ” diễn ra.
Lúc anh lên giường chuẩn bị nằm xuống, dù động tác đã cực kỳ nhẹ nhàng, vậy mà Tống Kim Chiêu vẫn hơi mơ màng mở mắt nhìn anh, gọi khẽ:
“Ba ơi…”
Tống Khanh Thời đang xoay lưng về phía con, giọng cô bé vang lên bất ngờ khiến anh hơi cứng người lại.
Anh khẽ “ừ” một tiếng, vì không chắc con bé đang mơ màng gọi hay đã tỉnh thật sự, anh không dám nói thêm, sợ đánh thức con hoàn toàn.
Nhưng Tống Kim Chiêu đúng là đang nửa mê nửa tỉnh, vẫn còn ngái ngủ, mắt mở không nổi, vậy mà vẫn cố gắng hỏi rất nghiêm túc:
“Ba đi đâu vậy?”
Ban nãy anh còn tỏ ra thản nhiên, giờ thì bắt đầu có chút… chột dạ.
Anh xác nhận là con không nói mớ, liền ho nhẹ, nói nhỏ:
“Ba chỉ đi… toilet thôi. Ngủ tiếp đi, còn sớm lắm.”
Nhưng Tống Kim Chiêu lại “ừm” một tiếng, rồi nói câu khiến anh á khẩu:
“Ba nói xạo. Ba đi suốt cả đêm mà, đâu phải chỉ đi toilet.”
Tống Khanh Thời: “…”
Anh tưởng mình hành động thần không hay, quỷ không biết.
Ai ngờ bị chính con gái ruột vạch mặt đầu tiên.
Cứ tưởng con bé ngủ say suốt cả đêm, ai dè…
Không những không ngủ kỹ, mà còn nắm rõ hành tung của anh chính xác đến từng khung giờ.
Cái cô nhóc này…Rốt cuộc là ngủ, hay là… đang giám sát ba vậy trời?
Tống Kim Chiêu bò lên người anh. Quả thực cô bé nhỏ xíu, bám lên người anh như một móc khóa sống.
“Ba mau nói đi, ba đi đâu vậy! Không được gạt con nít đâu đó!”
Tống Khanh Thời cạn lời.
Vừa rồi anh đúng là có gạt con bé… nhưng đâu ngờ lại bị vạch trần thế này chứ.
Đôi mắt nhỏ long lanh của Tống Kim Chiêu nhìn anh, sáng rực, như thể cái gì cũng biết hết.
Tống Khanh Thời khẽ thở dài. Nhóc con lanh lợi này, đúng là không giấu được gì.
“Là mẹ tới, ba đi gặp mẹ.” Anh xoa đầu con gái, “Vì lúc đó khuya quá rồi, nên không gọi con dậy.”
Tống Kim Chiêu mím môi, rúc đầu vào ngực anh, có chút buồn buồn.
Cô bé khẽ nói, giọng nghèn nghẹn:
“Con biết rồi…”
Anh ngạc nhiên hỏi:
“Sao con biết?”
“Vì con ngửi thấy… trên người ba có mùi của mẹ.”
Thì ra là vậy.
Cũng kỹ thật đấy, đến mức anh còn không để ý, vậy mà cô nhóc này lại phát hiện ra.
Anh dịu dàng vuốt ve con gái, tiếp tục giải thích, muốn xoa dịu nỗi tủi thân trong lòng con bé:
“Mẹ từ thành phố khác vội vàng đến, đã rất khuya rồi, đúng lúc con phải ngủ. Nên ba đi gặp mẹ một mình. Ba sợ con buồn, nên lúc nãy không nói. Mấy hôm nữa thôi là con sẽ được gặp mẹ rồi, ngoan nha.”
Tống Kim Chiêu rầu rĩ nghẹn ngào:
“Chân Chân nhớ mẹ…”
Tống Khanh Thời không ngờ phản ứng của cô bé lại lớn đến thế. Bình thường cô bé luôn rất lý trí, như “một người lớn nhí” vậy.
Đây là lần đầu tiên anh thấy cô bé yếu lòng như thế.
Thì ra, con gái anh… đâu phải người lớn gì.
Chỉ là một bé con đang nhớ mẹ thôi.
Nghe thấy con nghẹn ngào như vậy, tim Tống Khanh Thời như bị ai bóp chặt. Anh vội vàng dỗ dành:
“Vì bây giờ chúng ta vẫn đang quay chương trình, không thể dẫn con ra ngoài ban ngày được. Mà chiều mai mẹ phải bay về Bắc Thành rồi, không tiện ở lại lâu. Đợi đến khi chúng ta về nhà, mẹ sẽ bù cho con thật nhiều thời gian, được không? Ngày mai ba gọi video cho mẹ để Chân Chân nói chuyện với mẹ nha?”
Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa lưng cô bé, muốn giúp cô bé ổn định lại cảm xúc.
Tống Kim Chiêu ôm lấy anh, nhưng nỗi buồn thì đã bùng lên rồi, chẳng thể dễ dàng dừng lại.
Cô bé cứ thế khóc thút thít mãi, rơi biết bao “viên ngọc trai nhỏ” (nước mắt).
Cuối cùng, khóc đến mệt quá, cô bé vừa khóc vừa ngủ thiếp đi.
Tống Khanh Thời cảm thấy tim mình như bị bóp chặt từng nhịp. Anh dỗ dành hồi lâu cũng chẳng ăn thua, mà trước đây chưa từng có chuyện như vậy xảy ra.
Anh khẽ thở dài trong lòng.
Phải rồi… dù thông minh thế nào, dù chín chắn ra sao, cô bé vẫn chỉ là con gái nhỏ của anh thôi.
Trong mắt người khác, cô bé có thể là siêu nhân nhỏ lợi hại cỡ nào. Nhưng trong mắt anh, cô bé vĩnh viễn là bé lười nhỏ xíu xiu của anh.
Là đôi chân ngắn cũn của anh.
Tống Khanh Thời lau sạch nước mắt cho con gái, rồi nhẹ nhàng đặt cô bé nằm qua một bên.
Con nhóc này, thật sự đã khiến anh đau lòng rồi.
Ngủ thêm vài tiếng nữa, trời cũng gần sáng, chương trình bắt đầu ghi hình.
Tống Khanh Thời lo con gái sau khi ngủ dậy sẽ vẫn còn buồn, sợ hôm nay con sẽ mất tinh thần.
Nhưng may mắn là, sau khi tỉnh dậy, cô bé lại trở về làm “Tống Kim Chiêu” như thường rất năng động, sáng sủa, chẳng nhìn ra dấu vết gì của đêm qua nữa.
Chính vì vậy, Tống Khanh Thời lại càng áy náy hơn.
Nhất là chuyện tối qua anh lén một mình đi gặp Phùng Tịch. Anh thừa nhận, thật ra trong chuyện này anh có phần tư tâm.
Nếu dẫn theo con gái, thì đêm hẹn hò hai người của họ còn đâu nữa. Anh nhớ cô, và chỉ muốn được ở một mình với cô cho dù chỉ là ôm nhau, chỉ là trò chuyện đôi câu, cũng đã đủ.
Tối qua anh còn chưa thấy có gì quá đáng. Nhưng sau khi thấy Tống Kim Chiêu khóc một trận tơi bời, anh mới cảm thấy bản thân thật chẳng giống người ba tốt gì cả.
Anh rửa mặt cho cô bé xong, chủ động bế cô bé lên đi ra ngoài. Vừa đi vừa dụi nhẹ mặt mình vào má con, dỗ ngọt:
“Đừng giận nữa mà.”
Tống Kim Chiêu hừ hừ một tiếng, rõ ràng là vẫn còn giận.
Nhưng cô bé rất hiểu chuyện, lại kiêu kỳ đáng yêu, vẫn ngẩng đầu ưỡn ngực như thể “ta không dễ dụ đâu”.
Tống Khanh Thời bất đắc dĩ nhượng bộ:
“Về nhà rồi, cho con ngủ với mẹ một đêm.”
Bình thường ở nhà, cô bé ngày nào cũng nằng nặc đòi ngủ với mẹ, ngày nào cũng bị anh từ chối. Việc này đã thành trò vui thường ngày giữa hai người.
Tống Kim Chiêu chiến đấu mãi không ngừng, dù thất bại cũng chưa từng nản lòng.
Nghe vậy, mắt cô bé lập tức sáng bừng:
“Thật á?”
Tống Khanh Thời thật lòng không muốn gật đầu. Đừng nói một đêm, nửa đêm anh cũng chẳng nỡ chia vợ ra.
Huống hồ đây lại là lúc vợ chồng lâu ngày mới được gặp lại. Nhưng dưới sự cắn rứt lương tâm, anh đành nhẫn nhịn gật đầu.
Tống Kim Chiêu vỗ tay vui mừng:
“Yeah! Tuyệt quá đi mất!”
Thấy đã dỗ được cô bé vui trở lại, Tống Khanh Thời nói buông là buông, lập tức đặt con xuống.
Tống Kim Chiêu: “……”
Cô bé bặm môi, cố gắng dùng đôi chân ngắn ngủn của mình đuổi theo anh.
Không bế thì không bế, ai thèm chứ.
Sau khi ăn sáng đơn giản, tổ chương trình đưa họ lên đường đến thành phố từng xuất hiện trong bộ phim tài liệu.
Nơi đó môi trường khắc nghiệt, vì vậy tổ tiết mục ban đầu không sắp xếp để cả đoàn cư trú ở đó, mà chọn một thành phố lân cận có điều kiện sống tốt hơn để nghỉ ngơi.
Sau khi điều chỉnh trạng thái xong, tất cả các phụ huynh và các bé sẽ cùng di chuyển đến đó trong ngày, rồi cố gắng quay xong và trở về ngay, bởi nơi đó thật sự không phù hợp để lưu lại lâu.
Khi đến nơi, cảnh tượng trong bộ phim tài liệu, từng xuất hiện trên màn ảnh, nay hiện ra trước mắt tất cả mọi người.
Cảnh tượng đó, xem trên tivi là một chuyện, còn trực tiếp chứng kiến lại là chuyện hoàn toàn khác.
Sức chấn động của hệ sinh thái nơi này không thể dùng lời diễn tả, đó là vẻ đẹp và sự dữ dội của thiên nhiên, khiến người ta nghẹn lời, kinh ngạc đến sững sờ.
Phong thái và uy nghiêm của mẹ thiên nhiên, hiện rõ không sót chút nào.
Tống Kim Chiêu nhìn xung quanh, nhìn nơi mà mẹ từng đặt chân đến, cô bé chớp chớp mắt, theo phản xạ nắm chặt tay Tống Khanh Thời.
Cô bé cúi đầu, nhìn mảnh đất dưới chân mình.
Cô bé và mẹ, lần lượt đã cùng bước đi trên mảnh đất này.
Cảm giác đó, thật sự rất đặc biệt.
Cát bụi bay mù mịt khiến cô bé không thể mở to mắt hoàn toàn, chỉ có thể khẽ nheo mắt lại đối mặt với khung cảnh hùng vĩ của thiên nhiên vĩ đại trước mặt.