Trò Chơi Tình Ái - Phiên ngoại 2: “Còn anh thì sao, anh có đeo nhẫn cưới suốt đời không?”
- Home
- Trò Chơi Tình Ái
- Phiên ngoại 2: “Còn anh thì sao, anh có đeo nhẫn cưới suốt đời không?”
Kỳ Du Dương mày mắt giãn ra, nắm lấy tay cô:
“Về nhà nhé?”
Thi Tiểu Vận khẽ vuốt ve miệng ly bằng đầu ngón tay:
“Không chơi thêm chút nữa à? Ngày mai anh chính thức thành đàn ông có vợ rồi đó.”
Kỳ Du Dương ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, khẽ lắc đầu:
“Không có gì thú vị cả.”
Thi Tiểu Vận đứng dậy, Kỳ Du Dương cầm lấy áo khoác cô để trên ghế, đưa cho cô mặc vào. Sau đó anh vòng tay ôm eo cô, hai người cùng rời khỏi quán bar.
Bên ngoài trời lạnh, Thi Tiểu Vận theo phản xạ rúc vào lòng Kỳ Du Dương. Cô mặc váy ngắn, để lộ đôi chân dài thẳng tắp. Kỳ Du Dương đưa tay vuốt nhẹ lên đùi cô: “Lạnh à?”
Thi Tiểu Vận khẽ đáp: “Ừm.”
Kỳ Du Dương cởi chiếc áo vest khoác ngoài, buộc quanh eo cô, ít nhất cũng chắn được phần nào cái lạnh.
Thi Tiểu Vận cúi đầu nhìn, nói:
“Như này trông hơi kì kì không?”
Kỳ Du Dương đút một tay vào túi quần:
“Miễn là em không lạnh.”
Cả hai đều đã uống rượu, giờ đang đứng ven đường chờ xe. Thi Tiểu Vận ôm eo anh, ngẩng mặt hỏi:
“Anh thấy khung cảnh này quen không?”
Kỳ Du Dương mỉm cười đầy ẩn ý:
“Vậy lát nữa về nhà làm chuyện đó nhé?”
Thi Tiểu Vận kiễng chân, ghé sát tai anh thì thầm một câu. Kỳ Du Dương nheo mắt nhìn cô:
“Thật đấy à?”
Thi Tiểu Vận hơi đỏ mặt, khẽ gật đầu.
Kỳ Du Dương lấy điện thoại ra xem ứng dụng gọi xe, thấy chiếc xe họ gọi còn cách hai nghìn mét. Anh khẽ hừ một tiếng, nửa thật nửa đùa:
“Xe gì mà lâu thế, hay là đổi xe khác nhé?”
Thi Tiểu Vận cong môi mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay anh, trách yêu:
“Anh gấp cái gì chứ?”
Kỳ Du Dương châm một điếu thuốc:
“Sao lại đổi ý vậy?”
“Chuẩn bị quà cho chồng sắp cưới của em chứ sao nữa.”
Kỳ Du Dương rít một hơi thuốc, đứng lùi lại một chút tránh khói bay vào cô:
“Món quà này anh thích, cảm ơn vợ nhé.”
Thi Tiểu Vận kéo tay áo anh:
“Cho em hút một hơi.”
Kỳ Du Dương kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, đưa đến gần môi cô. Đôi môi cô thoa son nhẹ nhàng ngậm lấy đầu lọc, rít nhẹ một hơi. Khi anh lấy lại điếu thuốc, đầu lọc dính một chút son, nhưng anh chẳng bận tâm, trực tiếp đưa vào miệng hút tiếp.
Thi Tiểu Vận cố ý phả khói vào mặt anh rồi làm bộ muốn nhảy lùi lại. Kỳ Du Dương giữ cổ tay cô, hạ giọng nói:
“Muốn bị xử à?”
Thi Tiểu Vận thách thức:
“Xử kiểu gì?”
“Em hư rồi phải không?” Trong mắt Kỳ Du Dương ánh lên tia cười, “về nhà xử lý em.”
“Chờ đấy nhé.”
Hai người vừa nói chuyện, vừa đợi thêm hai phút nữa thì xe mới lững thững tới nơi. Kỳ Du Dương mở cửa ghế sau, để Thi Tiểu Vận lên xe trước. Hai người đã bên nhau hơn bốn năm, anh vẫn luôn giữ thói quen này.
Thi Tiểu Vận ngồi xuống ghế, tháo chiếc áo vest buộc ở eo ra, đưa cho Kỳ Du Dương, nhưng anh không nhận. Anh chỉ chỉ vào đùi cô, nói:
“ Em phủ lên đi.”
Chiếc váy cô mặc vốn đã ngắn, giờ ngồi xuống lại càng lộ rõ đôi chân dài. Thi Tiểu Vận trải áo vest của anh phủ lên đùi. Cô nghịch điện thoại, thì thấy Chu Sảng nhắn tin hỏi:
“Cậu đi đâu rồi đó?”
Thi Tiểu Vận nhắn lại cho cô ấy: “Tớ và Kỳ Du Dương đi trước nhé.”
Chu Sảng gửi một biểu cảm lườm nguýt.
Bốn mươi phút sau, xe dừng lại dưới lầu khu chung cư. Hai người bước xuống xe, tâm trạng của Thi Tiểu Vận không khỏi có chút phấn khích. Kỳ Du Dương nắm tay cô, đi thẳng vào thang máy.
Con số trên thang máy thay đổi, đến tầng 15, thang máy “ting” một tiếng rồi mở ra.
Hai người bước ra ngoài, vừa vào đến phòng thì Kỳ Du Dương lập tức đè cô lên cánh cửa, ngón tay trượt dọc theo eo cô . Thi Tiểu Vận vòng tay qua cổ anh, đón nhận nụ hôn nóng bỏng của anh.
Chiếc váy hai dây màu đen trên người cô trượt xuống khỏi vai, Thi Tiểu Vận đè tay anh lại, hơi điều chỉnh hơi thở rồi nói: “ Chúng ta đi tắm trước đã.”
Kỳ Du Dương nhìn cô một lúc, rồi bế bổng cô lên, hai người cùng bước vào phòng tắm. Anh đặt cô ngồi lên bồn rửa mặt,Thi Tiểu Vận chống hai tay lên thành bồn, hơi ngả người về sau, đầu ngón chân khẽ đong đưa, nhìn anh mở vòi sen.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, chẳng bao lâu sau, hơi nóng đã bốc lên mù mịt.
Kỳ Du Dương cởi bỏ quần áo trên người, bước về phía cô, Thi Tiểu Vận dùng mũi chân chạm nhẹ vào chiếc quần tây của anh. Kỳ Du Dương khẽ cười, nắm lấy cổ chân cô và bóp nhẹ hai cái.
Đầu gối của Thi Tiểu Vận quỳ trên chiếc khăn lông mềm mại, ẩm ướt và nặng trĩu, cô không biết phải diễn tả cảm giác này như thế nào, không giống lắm với những gì cô từng xem trong các bộ phim, có chút không thoải mái.
Kỳ Du Dương đưa tay vén những sợi tóc bị vòi sen làm ướt và dính lên mặt cô. Kỹ thuật của cô không mấy thành thạo, có phần vụng về, thỉnh thoảng còn khiến anh thấy đau. Thật ra cảm giác cũng không mấy dễ chịu, Kỳ Du Dương nghiến chặt quai hàm, yết hầu trượt lên trượt xuống. Cuối cùng không chịu nổi nữa, anh kéo cô dậy khỏi mặt đất.
Thi Tiểu Vận theo phản xạ bật ra một tiếng “ưm”, hai tay bám lấy cánh tay anh đang vòng qua eo mình, móng tay cào lên da anh để lại vài vết hằn.
Khi hai người từ phòng tắm đi ra, Thi Tiểu Vận nằm trên giường, cảm thấy eo đau mỏi vô cùng, cô lẩm bẩm than thở:
“Lần sau em sẽ không tặng quà anh kiểu đó nữa đâu, mệt chết đi được.”
Kỳ Du Dương ngồi trên giường, vừa xoa eo cho cô vừa lơ đãng nói chuyện. Thi Tiểu Vận như sực nhớ ra chuyện gì, nói:
“Vừa rồi anh đâu có dùng cái đó, lỡ như có rồi thì sao?”
“Có thì sinh thôi.” Kỳ Du Dương tỏ ra không mấy quan tâm.
Thi Tiểu Vận nhớ lại lúc hai người còn là bạn tình, có lần anh cũng không dùng biện pháp an toàn, sau đó hai người còn cãi nhau vì chuyện đó. Cô hừ nhẹ mấy tiếng, giơ chân đạp anh một cái.
Sáng hôm sau, hai người dậy từ rất sớm, cùng nhau đến cục dân chính để đăng ký kết hôn. Với Thi Tiểu Vận, mọi chuyện cứ như mơ. Chỉ đến khi trong tay cầm cuốn sổ hồng, cô mới thực sự nhận ra rằng mình đã kết hôn với Kỳ Du Dương rồi.
Cô chụp một bức ảnh cuốn sổ hồng, đăng lên vòng bạn bè. Chưa đầy một phút sau, bạn bè trên mạng đã nhanh chóng like và để lại những lời chúc mừng. Trên mặt Thi Tiểu Vận tràn đầy nụ cười, Kỳ Du Dương liếc nhìn cô một cái:
“ Em vui đến vậy à?”
Thi Tiểu Vận nghiêng đầu nhìn anh: “Còn anh không vui sao?”
Anh khẽ cười: “Vui chứ.”
Hai tháng sau, Thi Tiểu Vận vẫn chưa thấy kỳ kinh nguyệt của mình đến. Hôm đó quay xong, Kỳ Du Dương đến đón cô. Thi Tiểu Vận vừa lên xe liền quay sang nhìn anh:
“Kỳ Du Dương, tụi mình đi mua que thử thai đi, em trễ kinh mười mấy ngày rồi.”
Kỳ Du Dương tay nắm vô-lăng, hơi ngẩn ra vài giây, rồi quay sang nhìn cô, chậm rãi nói:
“Trúng thưởng rồi?”
Thi Tiểu Vận không khẳng định cũng không phủ nhận:
“Em không biết nữa, nhưng cũng không loại trừ khả năng đó.”
Kỳ Du Dương lập tức tìm một hiệu thuốc gần đó, anh mua ra hai hộp que thử thai. Thi Tiểu Vận cầm một hộp lên, hỏi:
“Anh mua chi đến hai hộp vậy?”
“Thì sợ một hộp không chính xác mà.”
Lúc này Thi Tiểu Vận hơi có chút hoảng hốt:
“Nếu thật sự có thai thì làm sao bây giờ?”
“Thì sinh thôi chứ sao.” Kỳ Du Dương nhìn cô đầy buồn cười, “Chúng ta đâu phải chưa cưới mà đã có bầu.”
Thi Tiểu Vận lúc này mới giãn mày ra:
“À đúng ha. Nhưng mà bây giờ công việc của anh đang bận rộn lắm mà?”
Anh cười cười:
“Chuyện đó không ảnh hưởng gì đến việc có con.”
Trên đường về, Thi Tiểu Vận đã bắt đầu bàn đến chuyện sinh mấy đứa con:
“Em thấy sinh hai đứa là vừa, có thể làm bạn với nhau. Nhưng mà em lại không muốn sinh hai lần, giá như lần này mang thai đôi thì tốt biết mấy. Anh nói xem, có khả năng như vậy không?”
Anh bật cười:
“Bảo bối, tụi mình về nhà kiểm tra rồi hãy nói tiếp.”
“Ờ ha.” Cô cúi mắt xuống, ánh mắt có chút thất vọng:
“Cũng có thể là không có mà…”
Kỳ Du Dương đưa tay xoa đầu cô, cố tình trêu:
“Nếu lần này không có thì lần sau cũng có thôi, hay là em đang nghi ngờ khả năng của chồng em đấy?”
Thi Tiểu Vận nhếch môi cười khẽ một tiếng: “Ờ.”
Hai người về đến nhà, Thi Tiểu Vận cầm que thử thai vào phòng tắm. Lúc đi ra, cô giơ que thử lên, trong mắt hiện rõ vẻ vui sướng không giấu nổi:
“Kỳ Du Dương, anh thật sự sắp làm ba rồi đó!”
Sau đó, Kỳ Du Dương đưa Thi Tiểu Vận đi khám thai. Bác sĩ nói với họ rằng cô đang mang song thai. Thi Tiểu Vận kích động không thôi, ra khỏi bệnh viện liền hôn lên má anh một cái:
“Chồng ơi, anh giỏi thật đó!”
Kỳ Du Dương vừa buồn cười vừa bối rối.
Thời gian Thi Tiểu Vận mang thai, mặc dù công việc của Kỳ Du Dương vẫn bận rộn, nhưng mỗi lần cô đi khám thai, anh đều gác lại mọi việc để đi cùng cô đến bệnh viện.
Sau khi mang thai, Thi Tiểu Vận đôi khi sẽ nổi cáu vô cớ. Nhưng Kỳ Du Dương chưa từng so đo với cô. Ngay cả Chu Sảng nhìn thấy cũng không nhịn được cảm thán:
“Cái cậu em Kỳ này đúng là quá tốt luôn, nếu tớ là chồng cậu chắc tớ điên lên từ lâu rồi.”
Gần đến cuối năm, công ty của Kỳ Du Dương tổ chức tiệc liên hoan cấp cao. Anh dẫn Thi Tiểu Vận đi cùng. Dù đã mang thai bốn tháng nhưng bụng cô vẫn chưa lộ rõ.
Thi Tiểu Vận đã trang điểm nhẹ, chỉnh chu lại bản thân một chút. Trước khi ra khỏi nhà, cô lắc lắc tay Kỳ Du Dương hỏi:
“Vợ anh hôm nay trông thế nào?”
“Xinh lắm.” Anh đáp.
Thi Tiểu Vận khẽ mỉm cười.
Hai người đến nhà hàng, Kỳ Du Dương nắm tay cô đẩy cửa phòng riêng ra. Trương Hiểu Thần liếc nhìn Thi Tiểu Vận rồi đùa:
“Mỹ nữ Thi Thi à, sao mang thai rồi mà càng ngày càng xinh thế?”
Thi Tiểu Vận cũng mỉm cười đáp lại:
“Anh cũng càng ngày càng đẹp trai đó.”
Trương Hiểu Thần cười nói:
“Kẻ tám lạng, người nửa cân thôi.”
Mọi người chào hỏi nhau rồi lần lượt ngồi xuống. Bữa tiệc lần này còn có một đối tác khác tên là Chu Luân Huy. Thi Tiểu Vận từng gặp anh vài lần, luôn nghĩ rằng anh còn độc thân.
Đến khi Trương Hiểu Thần hỏi:
“Hôm nay sao anh không dẫn chị dâu đi cùng?”
Chu Luân Huy có chút mất tự nhiên, uống một ngụm rượu rồi thản nhiên đáp:
“Cô ấy ở nhà trông con.”
Thi Tiểu Vận hơi sững người, theo bản năng liếc nhìn tay Chu Luân Huy , các ngón tay trống trơn, không đeo nhẫn cưới. Cô quay sang nhìn Kỳ Du Dương, đúng lúc anh đang múc một bát canh gà cho cô. Thấy vẻ mặt cô, anh nói:
“Nhìn anh làm gì?”
Thi Tiểu Vận khẽ nhéo vào cánh tay anh một cái. Kỳ Du Dương bật cười, biết cô đang nghĩ gì, liền ghé vào tai cô thì thầm:
“Anh thì đưa vợ theo rồi nhé, còn ngoan ngoãn đeo nhẫn cưới nữa, đúng không?”
Thi Tiểu Vận khẽ cong môi cười.
Khi buổi tiệc kết thúc, Thi Tiểu Vận và Kỳ Du Dương cùng rời khỏi nhà hàng. Cô vẫn còn để tâm đến chuyện vừa rồi trên bàn tiệc, nhíu mày nói:
“Em cứ tưởng vị quản lý Chu kia còn độc thân, sao anh ta lại không đeo nhẫn cưới?”
Kỳ Du Dương nhếch môi cười, đầy ẩn ý:
“Em biết anh ta không đeo thật sao?”
“Ý anh là gì?” Thi Tiểu Vận ngơ ngác.
Kỳ Du Dương khoác vai cô, chậm rãi nói:
“Về đến nhà thì đeo nhẫn, rời khỏi nhà thì tháo ra.”
Thi Tiểu Vận cau mày, khẽ chửi:
“Đồ đàn ông tồi.”
Nói xong, cô lại quay sang nhìn anh:
“Còn anh thì sao, anh có đeo nhẫn cưới suốt đời không?”
Kỳ Du Dương liếc cô một cái:
“Em nói nhảm gì vậy.”