Trò Chơi Tình Ái - Phiên ngoại 1 : “Hai người các cậu còn chưa đăng ký mà cậu đã đóng vai ông chồng mẫu mực rồi à?”
- Home
- Trò Chơi Tình Ái
- Phiên ngoại 1 : “Hai người các cậu còn chưa đăng ký mà cậu đã đóng vai ông chồng mẫu mực rồi à?”
Sau khi tốt nghiệp, Kỳ Du Dương nhận được lời mời làm việc từ một hãng luật trong nước. Thực ra hãng luật này cũng có chi nhánh ở Úc, nhưng cuối cùng anh vẫn chọn chi nhánh tại Bắc Kinh. Việc đưa ra lựa chọn này, dĩ nhiên cũng có liên quan đến Thi Tiểu Vận.
Điều thực sự khiến Kỳ Du Dương quyết tâm lựa chọn, là do một lần cãi nhau giữa hai người. Thực ra, kể từ sau chuyện của bố mẹ anh, cả hai hầu như không còn cãi nhau nữa.
Nhưng lần đó, khi Kỳ Du Dương đang bận viết luận văn tốt nghiệp trong thư viện, anh không kịp nghe điện thoại của cô. Ở trong nước, Thi Tiểu Vận nhìn thấy một bản tin: một sinh viên Trung Quốc tại Đại học Melbourne bị đâm chết vì tranh cãi với bạn học. Cô lập tức gọi cho anh hơn chục cuộc.
Đến khi Kỳ Du Dương gọi lại cho cô thì đã hơn mười giờ tối. Anh gọi cho cô mấy cuộc, đều bị từ chối. Nhưng dạo gần đây anh kiên nhẫn hơn, đặc biệt là với cô. Gọi suốt nửa tiếng, cuối cùng điện thoại cũng được bắt máy.
Anh hỏi:
“Có chuyện gì vậy? Em gọi cho anh mười mấy cuộc thế?”
Vừa mở miệng, giọng cô đã mang theo tiếng nghẹn ngào:
“Anh còn biết gọi lại cho em à? Em tưởng anh chết rồi cơ đấy.”
Cô đang xúc động, Kỳ Du Dương suy nghĩ một lúc liền hiểu ra ý trong lời cô, liền trêu chọc:
“Em tưởng người du học sinh bị đâm chết kia là anh à?”
Nhưng lời này vừa thốt ra, cảm xúc của cô càng thêm dữ dội:
“Kỳ Du Dương, anh nghĩ vậy là buồn cười lắm à? Em ở bên này lo sốt vó, anh biết cảm giác đó như thế nào không? Anh thấy thú vị lắm phải không?”
Cô nói một tràng dài không ngừng, không để anh có cơ hội trả lời, liền trực tiếp cúp máy.
Kỳ Du Dương ngẩn người hai giây, ngay đêm đó liền đặt vé máy bay về nước. Đến Bắc Kinh thì đã là ba giờ sáng.
Sau khi Thi Tiểu Vận cúp máy, cô tắt nguồn điện thoại, rồi vào phòng tắm rửa mặt. Khi quay lại phòng ngủ, cô vẫn không nhịn được mà mở lại điện thoại. Màn hình im lặng, không có lấy một cuộc gọi nhỡ.
Thi Tiểu Vận càng nghĩ càng tức, cô chửi một câu “Đồ khốn”, cuối cùng chỉnh điện thoại về chế độ rung rồi nằm xuống nghỉ ngơi. Dù gì cả ngày nay cô cũng trong trạng thái lo lắng, tinh thần bị đè nén, đến lúc này thả lỏng ra thì cả thân thể lẫn tâm trí đều mệt mỏi rã rời.
Nửa đêm, Thi Tiểu Vận bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Trong bóng tối, cô mò lấy điện thoại, trực tiếp ấn nút nghe máy. Cô mơ màng áp điện thoại lên tai, vừa nói được một tiếng “Alo…”
Liền nghe thấy giọng nói của Kỳ Du Dương:
“Mở cửa đi, em yêu.”
Thi Tiểu Vận sững sờ trong chốc lát, cơn buồn ngủ lập tức tan biến hơn nửa:
“Anh đang ở đâu vậy?”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ:
“Anh ở ngoài cửa nhà em đây, buồn ngủ sắp chết rồi.”
Thi Tiểu Vận bật chăn ra, chạy xuống giường đi mở cửa.
Kỳ Du Dương tựa vào khung cửa, mỉm cười nhẹ nhàng với cô:
“Em ngủ rồi à?”
Thi Tiểu Vận đứng ở ngoài cửa, khoé mắt đỏ lên:
“Sao anh lại về đây vậy?”
“Thì chẳng phải làm em giận rồi sao, anh sợ em sẽ chia tay với anh.”
Nghe vậy, Thi Tiểu Vận lại thấy đau lòng, cô mím môi nói:
“Em cũng không cố ý nổi giận với anh… chỉ là em đã lo lắng cả ngày…”
Kỳ Du Dương cong môi cười, anh giơ tay ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô:
“Anh biết, lần này là anh sai.”
Thi Tiểu Vận ôm lấy eo anh, giọng lẩm bẩm:
“Vậy bao giờ anh quay lại?”
“Chuyến bay ngày mai, ngày kia anh phải bảo vệ luận văn rồi.” Anh đáp.
Thi Tiểu Vận khẽ “ồ” một tiếng, rồi dịu dàng nói:
“Trước khi anh về nước, em sẽ không cãi nhau với anh nữa… cãi nhau một lần mệt người mà còn tốn tiền.”
Kỳ Du Dương cũng không hẳn tin lắm, anh nhướng mày:
“Vậy em nói phải giữ lời đấy.”
Thi Tiểu Vận nhường đường cho anh vào nhà, đẩy anh về phía phòng tắm:
“Đi rửa mặt đi, chẳng phải anh nói buồn ngủ lắm sao?”
Kỳ Du Dương rửa mặt xong, hai người cùng nằm trên giường. Vài ngày trước anh thức trắng đêm chuẩn bị luận văn, giờ tuy là có ý định làm gì đó, nhưng tâm có muốn mà sức thì không đủ. Anh chỉ ngoan ngoãn ôm cô ngủ một mạch đến sáng.
Sau khi Kỳ Du Dương về nước, hai người bắt đầu cuộc sống chung. Anh làm ở một văn phòng luật sư suốt hai năm, hiểu rõ cách vận hành của một công ty luật. Sau đó anh và Trương Hiểu Thần hợp tác mở một văn phòng luật riêng, ngày nào cũng bận tối mặt mũi.
Thời gian dành cho cô tuy có ít đi một chút, nhưng Thi Tiểu Vận cũng không lấy đó làm phiền lòng, dù gì thì anh cũng là người tự mở công ty, thời gian sao mà thoải mái như cô được.
Xe sắp về đến khu chung cư, Thi Tiểu Vận nhận được cuộc gọi từ Kỳ Du Dương, anh hỏi:
“Máy bay cất cánh chưa?”
Thi Tiểu Vận nói:
“Em sắp về đến nhà rồi.”
Kỳ Du Dương hơi nhíu mày:
“Không phải đã nói là để anh đi đón em sao?”
Thi Tiểu Vận dịu dàng đáp:
“Anh vừa đi công tác về, lại lái xe đến đón em thì mệt lắm.”
Kỳ Du Dương khẽ cười:
“Anh ra cổng chung cư đón em.”
Thi Tiểu Vận cũng không từ chối. Xe dừng ngay trước cổng chung cư, Kỳ Du Dương vừa hay từ trong đi ra. Anh bước đến, giúp cô lấy hành lý từ cốp xe.
Thi Tiểu Vận vẫn còn cầm một củ khoai lang nướng trên tay, cô bóc vỏ rồi đưa đến miệng anh:
“Anh nếm thử xem, ngọt lắm đó. Lúc ở trên xe em thấy bên đường có xe đẩy, đặc biệt bảo tài xế dừng lại để mua cho bằng được.”
Kỳ Du Dương cong khóe môi:
“Anh tài xế cũng chịu dừng à?”
“Tiền đưa đủ thì sao lại không dừng?” Cô lý lẽ đầy đanh thép.
Kỳ Du Dương cúi đầu cắn một miếng, bình luận:
“Ngon thật.”
Cô cười hí hửng: “Ngon lắm phải không?”
Kỳ Du Dương càng ở bên Thi Tiểu Vận lâu, càng nhận ra cô đặc biệt thích ăn những món nặng mùi, như bún ốc, đậu phụ thối… Không chỉ tự ăn, cô còn rất thích bắt anh ăn thử cùng.
Kỳ Du Dương nói: “Khoai lang nướng này còn ngon hơn bún ốc nhiều.”
Thi Tiểu Vận: “Em biết ngay là anh không thích mùi bún ốc rồi. Kể cho anh chuyện cười nè, em quen một blogger, bạn trai cô ấy cũng không chịu nổi mùi bún ốc. Mỗi lần hai người cãi nhau, cô ấy lại bắt bạn trai nấu bún ốc cho mình ăn.”
“Độc vậy sao?” Kỳ Du Dương liếc nhìn cô một cái..
“Em không định dùng chiêu này với anh đấy chứ?”
“Còn phải xem anh cư xử thế nào nữa.”
Kỳ Du Dương bật cười.
Hai người trở về nhà, Thi Tiểu Vận nói: “Anh, em đi tắm cái nhé, anh giúp em bỏ đồ bẩn trong vali vào máy giặt nha.”
Kỳ Du Dương không nhịn được cười, mỗi lần cô có chuyện nhờ anh, lại sẽ gọi là “anh” hoặc “chồng” các kiểu. Anh cởi áo khoác treo lên móc, mở vali ra, quần áo bẩn của cô đã được bỏ gọn trong một túi nhựa trong suốt. Anh lấy ra giúp cô.
Anh bỏ những đồ có thể giặt máy vào máy giặt, đổ một ít nước giặt vào. Sau đó anh hạ nắp máy giặt, bấm nút khởi động, máy giặt bắt đầu kêu ù ù vận hành.
Kỳ Du Dương quay lại phòng khách, lấy chiếc laptop đặt trên bàn trà, định xử lý vài email. Lúc này, màn hình điện thoại đặt trên sofa của Thi Tiểu Vận sáng lên.
Anh liếc thấy một tin nhắn bật ra từ màn hình: “Em về đến nhà chưa?”
Tên WeChat là “Hứa Hạo”, Kỳ Du Dương cau mày, không trả lời. Khi Thi Tiểu Vận từ phòng tắm bước ra, ngồi xuống cạnh anh, vừa cầm điện thoại xem tin nhắn vừa nói:
“Sữa tắm này anh mới mua à? Em nhớ lúc đi công tác chỉ còn lại một ít mà..”
Kỳ Du Dương gõ mấy cái trên bàn phím: “Ừm.”
Thi Tiểu Vận nhìn thấy tin nhắn của Hứa Hạo trên điện thoại, cô trả lời: “Về đến nhà rồi.” Không ngờ Hứa Hạo lại nhắn tiếp: “Ngày mai anh đến Bắc Kinh, mình cùng đi ăn một bữa nhé?”
Thi Tiểu Vận từ chối khéo: “Xin lỗi, mai em ăn cùng bạn trai rồi.”
Hứa Hạo chỉ gửi lại một biểu cảm mặt đổ mồ hôi, Thi Tiểu Vận cũng không nhắn lại nữa.
Kỳ Du Dương hỏi: “Em nói chuyện với ai vậy?”
“Đạo diễn lần trước làm dự án chung, nói muốn mời ăn một bữa.” Thi Tiểu Vận đáp : “Em từ chối rồi, chỉ muốn ở cạnh anh thôi.”
Kỳ Du Dương nhíu mày nhìn cô một lúc, rồi bất chợt nói: “Em muốn kết hôn không?”
Thi Tiểu Vận hơi ngẩn ra. Mặc dù mẹ cô và Chu Sảng cũng từng hỏi bao giờ hai người cưới nhau, nhưng cô vẫn luôn thoái thác rằng chưa vội. Quả thực, cô cũng không thấy gấp, vì cuộc sống hiện tại của hai người chẳng khác gì đã kết hôn.
Thi Tiểu Vận nói: “Không phải anh từng nói muốn đợi công ty ổn định rồi mới cưới à?”
Kỳ Du Dương cười nhẹ: “Lúc đầu thì nghĩ vậy, nhưng… để phòng ngừa lại có thêm mấy tên như Hứa Hạo, Ngô Hạo gì đó xuất hiện, anh thấy vẫn nên đi đăng ký kết hôn trước thì hơn.”
Thi Tiểu Vận như đoán được điều gì đó: “Anh nhìn trộm điện thoại của em đúng không?”
Anh mím môi, vẻ mặt có chút ngượng ngùng: “Tình cờ liếc thấy thôi.”
Thi Tiểu Vận ngồi lên đùi anh, đưa tay ôm lấy cổ anh: “Thế là em trai Kỳ có cảm giác nguy cơ rồi à?”
“Em nghĩ sao?”
Thi Tiểu Vận cười tươi như hoa: “Vậy để em nhờ mẹ xem ngày, rồi hai đứa mình đi đăng ký nhé..”
Kỳ Du Dương: “Được.”
Ngày hôm sau, Thi Tiểu Vận gọi điện cho Đường Thư Trân, nói hai người dự định đi đăng ký kết hôn, nhờ bà hỏi giúp có ngày nào đẹp không. Đường Thư Trân nghe vậy thì khá xúc động: “Được, mẹ sẽ hỏi chú Lâm ngay, xem tháng này có ngày nào tốt không.”
Thi Tiểu Vận đùa: “Tháng này không có thì tháng sau cũng được, con không gấp.”
Đường Thư Trân làm việc rất nhanh, đến tối đã gửi cho Thi Tiểu Vận mấy ngày đẹp. Thi Tiểu Vận chọn một ngày mà cả hai đều rảnh, rồi mới đi đăng ký kết hôn.
Tối trước ngày đăng ký, Triệu Hồng Lâm và mấy người bạn tìm đến Kỳ Du Dương, nói là muốn tổ chức tiệc độc thân trước khi cưới cho anh. Hai năm gần đây Kỳ Du Dương bận rộn với sự nghiệp, hiếm khi đến quán bar, nếu có đi thì cũng là đi với Thi Tiểu Vận.
Thi Tiểu Vận thì không phản đối, ngược lại còn cười tít mắt: “Anh cứ đi đi, lát nữa em với Chu Sảng cũng định đi bar chơi đây.”
Kỳ Du Dương ra ngoài với đám Triệu Hồng Lâm, Triệu Hồng Lâm liếc thấy chiếc nhẫn trên tay anh: “Cái nhẫn này không tháo ra à? Dù sao cũng là đi bar chơi mà, đeo nhẫn vào thì chắn được bao nhiêu ‘đào hoa’ đấy.”
Kỳ Du Dương ngậm điếu thuốc, cười mắng: “Biến đi.”
Câu nói đó của Triệu Hồng Lâm chỉ là nói đùa cho vui, dù sao thì anh cũng đã chứng kiến tình cảm của Kỳ Du Dương và Thi Tiểu Vận, biết rõ hai người không dễ gì bị lay chuyển.
Triệu Hồng Lâm tặc lưỡi than thở: “Hai người các cậu còn chưa đăng ký mà cậu đã đóng vai ông chồng mẫu mực rồi à?”
Hai nhóm người tách nhau ra xuất phát, không ngờ cuối cùng lại gặp nhau ở cùng một quán bar.
Thi Tiểu Vận mặc một chiếc váy ngắn màu đen đính sequin cổ chữ V, làm nổi bật đường cong quyến rũ. Tối nay cô còn trang điểm theo phong cách bar, nhìn vô cùng nổi bật.
Chu Sảng thấy Kỳ Du Dương bên kia, ngạc nhiên hỏi: “Sao thế này, hai vợ chồng các cậu có hẹn trước đến cùng quán bar à?”
Thi Tiểu Vận uống một ngụm cocktail Long Island, chỉnh lại lời của Chu Sảng: “Bọn mình vẫn chưa đăng ký kết hôn, chỉ là người yêu thôi.”
“Còn không phải chỉ chênh nhau có một ngày.” Chu Sảng trợn mắt..
“Làm tròn lên thì khác gì đã lấy nhau rồi.”
Thi Tiểu Vận cúi đầu, lại uống thêm một ngụm rượu. Chu Sảng giơ tay huých huých cánh tay cô: “Có cô gái nhỏ đang bắt chuyện với bạn trai cậu kìa.”
Thi Tiểu Vận thản nhiên đáp một tiếng “Ờ”, rồi ngẩng mắt nhìn sang.
Chu Sảng nói: “Phản ứng lạnh nhạt thế?”
“Cả thế giới này người anh ấy thích nhất là tớ.” Thi Tiểu Vận ngọt ngào nói: “Còn mấy cô gái khác thì không phải đối thủ của tớ đâu.”
Chu Sảng làm ra vẻ muốn nôn, rồi thấy Kỳ Du Dương chỉ tay về phía Thi Tiểu Vận với cô gái kia, cô ấy nhìn Thi Tiểu Vận một cái, nở nụ cười áy náy rồi xoay người rời đi.
Kỳ Du Dương đi về phía cô, Thi Tiểu Vận chống cằm nhìn anh: “Anh vừa nói gì với cô gái đó thế?”
Kỳ Du Dương cố ý trêu cô: “Anh bảo là vợ anh đang ngồi đằng kia, anh không tiện add WeChat.”
Thi Tiểu Vận trừng mắt: “Ồ, vậy là nếu em không ở đây, anh sẽ add cô ta chứ gì?”
Ánh mắt Kỳ Du Dương dừng lại trước ngực cô, vì tư thế chống cằm của cô khiến cổ áo hơi trễ xuống, lộ ra một khe nhỏ, có thể thấy được chút rãnh quyến rũ.
Anh nuốt nước bọt, thấp giọng đầy mờ ám: “Anh lại muốn add một mỹ nhân khác trên WeChat.”
“Ai cơ?” Cô ngơ ngác hỏi.
Anh hất cằm, ra hiệu cô nhìn ngực mình, thấp giọng nói: “Mỹ nhân trước mặt đang dùng ‘vũ khí vòng một’ để dụ dỗ anh đó.”
Thi Tiểu Vận phản ứng lại, lập tức đưa tay che ngực: “Biến đi, đồ dê xồm, chết vì ham sắc là vừa!”