Dịu Dàng Triền Miên - Chương 79: Anh chỉ muốn làm chuyện vui vẻ với em thôi
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CSáng sớm hôm sau, Quý Yên tỉnh lại, nhìn quanh phòng một lượt, mất một lúc lâu mới trấn tĩnh lại, cô mới dần thích ứng được đây là nhà của bố mẹ Vương Tuyển.
Nhìn chằm chằm vào vị trí cửa sổ một lúc, cô quay mặt lại, đập vào mắt là gương mặt đang ngủ của Vương Tuyển.
Dù đang ngủ, anh vẫn mang dáng vẻ lạnh nhạt đó, rõ ràng là nghiêm túc, rõ ràng là khó gần.
Cô đưa tay ra khỏi chăn, dừng lại giữa không trung, vẽ theo đường nét gò má anh. Viền hàm, đôi môi, sống mũi, rồi lên đến đôi mắt, tay cô dừng lại ở vị trí đuôi mắt anh, nhìn chằm chằm hồi lâu, cô nghiêng người rướn tới gần, nghiêm túc nhận diện một lúc, lúc này mới xác định được đuôi mắt trái của anh có một nốt ruồi mờ.
Quen nhau lâu như vậy, cũng đã ngủ với nhau không biết bao nhiêu lần, rõ ràng cơ thể anh cô đã quen thuộc không thể quen thuộc hơn, nhưng đây lại là lần đầu tiên cô phát hiện ra điểm khác biệt này của anh.
Giống như phát hiện ra một vùng đất mới, cô nhích người, dựa sát vào anh hơn, khuỷu tay chống lên chăn, tay đỡ cằm, cúi mắt nhìn kỹ đôi mắt anh.
Đúng là có một nốt ruồi thật, màu rất nhạt, ẩn ở đuôi mắt, nếu không nhìn kỹ thì không thể thấy được.
Chẳng trách trước đây cô không phát hiện ra.
Cô đột nhiên muốn hôn anh.
Ý nghĩ này nảy ra một cách không tự chủ, cô cảm thấy chắc là do buổi sáng tinh lực quá dồi dào.
Cô đang mơ màng suy nghĩ thì ngay lúc này, Vương Tuyển đột nhiên mở mắt.
Tay cô khựng lại giữa không trung, chớp chớp mắt, nhất thời ngây người.
Vương Tuyển nhìn cô một lúc, nắm lấy tay cô, xoa xoa hỏi: “Sao tỉnh sớm vậy?”
Tối qua hai người quấn quýt đến khuya, gần hai giờ sáng, phải đến khi cô cứng rắn bắt anh dừng lại, anh mới thôi, lúc đó anh vô cùng không tình nguyện, cho dù cô quay lưng lại với anh, tay anh vẫn không buông tha cô, không ngừng châm lửa trên người cô.
Lúc đó cô gạt tay anh ra, lý do đưa ra là mệt rồi, bây giờ chưa đến sáu giờ cô đã tỉnh.
Rõ ràng là chẳng liên quan gì đến mệt mỏi.
Cô quả thực cũng không mệt, nếu không sao vừa rồi lại có ý nghĩ muốn hôn anh chứ.
Quý Yên vô cùng chột dạ, người vừa lùi về sau, vừa nói lảng sang chuyện khác: “À, chắc là do đổi chỗ ngủ, lạ giường, nên mới tỉnh sớm như vậy.”
Vương Tuyển đưa tay ra, ôm lấy eo cô, không cho cô lùi lại, Quý Yên không để ý, theo cú kéo nhẹ của anh, cô ngã vào người anh.
“Anh thấy em nói chuyện hơi sức rất đủ đầy đấy.” Anh nhìn vào mắt cô, thản nhiên nói một câu.
“Đâu có.” Quý Yên giả vờ ngáp một cái, tay chống lên lồng ngực anh mượn sức đứng dậy “Em rất…”
Lời còn chưa nói hết, người đã nghiêng về phía trước, Vương Tuyển hơi dùng sức đè cô xuống, cô lại ngã vào người anh, bàn tay vừa chống trên ngực anh theo quán tính trượt về phía trước, ngón cái và ngón trỏ kẹp ngay cổ anh.
Khung cảnh tức khắc biến thành, cô nằm sấp trên người anh, tay phải bóp cổ anh.
Có lẽ vì mới tỉnh, giọng của Vương Tuyển vẫn còn hơi khàn, cộng thêm việc anh cố tình đè thấp giọng, lại có thêm mấy phần mê hoặc khó tả.
Anh đầy ẩn ý nói: “Mưu sát chồng yêu à?”
Quý Yên ngẩn người một lúc, trong ánh mắt chứa ý cười của anh, cô nhìn ra được một chút trêu chọc, ngón tay cô siết lại, nắm lấy cổ anh, dường như đang nắm chặt sinh mệnh của anh, cô cười cười: “Vậy anh có bằng lòng giao mạng sống này cho em không?”
Anh giơ tay lên, lướt nhẹ qua mu bàn tay cô, trong lòng Quý Yên dâng lên một cảm giác ngưa ngứa tê dại, cô nhịn xuống, nghiêm túc nhìn chằm chằm anh, “hửm” một tiếng.
Vương Tuyển im lặng nhìn cô hồi lâu, đột nhiên, anh dùng sức, một trận trời đất quay cuồng, trong tiếng kêu kinh ngạc khe khẽ, hai người đã đổi vị trí.
Lần này, là anh ở trên, cô ở dưới.
Chỉ vài giờ trước, họ cũng ở tư thế này.
Nhưng bây giờ là ban ngày, mọi thứ không nơi nào che giấu được, không giống như ban đêm, có ánh trăng che đậy.
Tim Quý Yên đập thật mạnh, giọng nói cũng có chút run rẩy: “Anh muốn làm gì?”
Khóe môi anh hơi cong lên, cúi đầu ghé vào tai cô nói hai chữ, rất thẳng thắn, thẳng thắn đến mức Quý Yên lập tức đỏ mặt, trước mặt anh, những ý nghĩ muốn hôn hít của cô căn bản chẳng đáng là gì.
Cô không biết đáp lại anh thế nào, bèn nói: “Sao anh thô tục như vậy.”
Anh không cần suy nghĩ mà hỏi ngược lại: “Em không hưởng thụ à?”
“…”
Anh không thể thỉnh thoảng nhường cô một chút sao?
Sao lần nào cũng phải nắm thóp cô thế.
Quý Yên không tự nhiên nói: “Không còn sớm nữa, anh mau về phòng của anh đi.”
Anh không hề lay động, giọng nói trầm thấp: “Vừa rồi là ai muốn mạng của anh?”
“Bây giờ em không muốn nữa.” Tay cô đặt trước ngực anh, đẩy anh, “Mau về phòng anh đi, đừng để chú dì nhìn thấy tối qua anh ngủ ở phòng em.”
“Không sao đâu.” Anh nói “Bố mẹ có thể hiểu được.”
Bố mẹ hiểu là một chuyện, cô cần thể diện lại là chuyện khác.
Quần áo hai người mặc khá mỏng, cơ thể anh áp vào cô, nhiệt độ qua lớp vải mỏng không ngừng truyền đến người cô, Quý Yên cảm nhận được, trừng lớn mắt nhìn anh: “Anh…”
Anh không ngại hỏi: “Anh làm sao?”
Cố ý, rõ ràng anh chính là cố ý.
Quý Yên đỏ mặt, né tránh anh, nhưng anh lại càng ép sát vào cô, Quý Yên né một lúc, biết rằng anh sẽ không buông tha cho mình, bèn chỉ vào cửa sổ sáng trưng, nói: “Ban ngày ban mặt, không biết xấu hổ.”
Anh cúi đầu, ghé vào cổ cô, hôn một cái, cô lập tức hít một hơi, anh rất hài lòng với phản ứng của cô, thân mật chạm vào tai cô, cô nắm lấy tay anh, thương lượng “Chúng ta dậy trước đã được không?”
Anh thấp giọng dụ dỗ cô, thân mật bên tai cô: “Chúng ta ngủ đến trưa rồi dậy cũng không sao.”
Hơi thở của anh phả vào tai cô, khiến cô run rẩy từng cơn, Quý Yên né tránh, Vương Tuyển đuổi theo, đến cuối cùng, cô sắp khóc, chỉ thiếu nước giơ cờ trắng đầu hàng: “Em có việc.”
Anh thong thả nói: “Ban ngày chúng ta không có kế hoạch gì cả.”
Ý tứ trong lời nói chính là em không có việc gì cả.
Quý Yên rất hối hận “Em đột nhiên có việc không được à?”
Anh mỉm cười, không có chỗ cho chuyện thương lượng nào: “Không được.”
Ánh mắt của anh lạnh nhạt nhưng lại mang theo ý cười, rất mê hoặc người khác.
Quý Yên đối mắt với anh một lúc, phòng tuyến cuối cùng cũng sụp đổ, tan tác ngàn dặm. Còn về thể diện, đã hoàn toàn bị cô ném ra sau đầu, không còn hơi sức đâu mà để ý.
Anh cười rồi đến nắm lấy tay cô, cô cười liếc anh một cái.
Lần nữa tỉnh lại, đã là giữa trưa.
Khác với ánh trăng lạnh lẽo phủ đầy mặt đất trong đêm, giờ phút này, căn phòng tràn ngập ánh nắng trưa, sáng sủa và ấm áp.
Mới nhìn còn chói mắt, Quý Yên giơ mu bàn tay lên che mắt để tránh ánh sáng, đợi một lúc, khi đã thích ứng được kha khá, cô mới bỏ tay ra.
Đột nhiên nghĩ đến điều gì, cô ngồi dậy, đồng thời nhìn sang bên cạnh, vị trí vốn là của Vương Tuyển, trống không.
Cô lại nhìn quanh căn phòng rộng lớn, yên tĩnh đến lạ thường.
???
Anh “chơi” xong cô rồi cứ thế chạy mất à?
Vừa nghĩ đến đã muộn thế này, lần đầu tiên đến nhà người ta, lại ngủ muộn đến vậy, nói là mặt trời lên cao cũng không quá đáng.
Lát nữa xuống nhà, bố mẹ anh sẽ nhìn cô thế nào đây.
Nghĩ đến đây, Quý Yên vô cùng sầu não.
Ý chí nên kiên định hơn một chút mới phải, sao có thể đắm chìm trong mỹ sắc và khoái lạc của anh như vậy chứ?
Giây phút này, Quý Yên nghĩ đến câu nói được lưu truyền rộng rãi kia…
Từ đây quân vương không lên triều sớm nữa.
Chẳng phải đang nói đến cảnh tượng hiện tại sao?
Mỹ sắc ở ngay trước mắt, có phải làm hôn quân cũng đáng không?
Cô gãi gãi đầu, vén chăn xuống giường, vừa xỏ dép lê vào thì cửa phòng được đẩy vào từ bên ngoài.
Vương Tuyển một thân áo trắng quần đen, vô cùng tuấn tú, đi về phía cô.
Nghĩ đến việc anh không gọi cô dậy, Quý Yên có chút tức giận, Vương Tuyển đã đi tới trước mặt, cô cũng không thèm để ý đến anh, ngồi ở mép giường, mặt hướng vào bức tường đầu giường.
Vương Tuyển đưa tay, nắm cằm cô xoay lại đối diện với mình, nói: “Sao thế?”
Anh còn mặt mũi để hỏi à.
Quý Yên nhíu mày chất vấn anh: “Anh dậy sao không gọi em?”
Anh không khỏi bật cười, tiếng cười khe khẽ “Hiếm khi được nghỉ, ngủ thêm một chút không tốt sao?”
Cô nghi ngờ anh đang trêu mình “Đây là nhà bố mẹ anh, đâu phải nhà của chúng ta, có thể giống nhau được sao?”
“Ồ?” Anh cúi đầu nói “Nhà của chúng ta?”
Biết ngay trọng điểm của anh sẽ là câu này, cô nói: “Sao, anh chê à? Hay là không muốn có một gia đình với em?”
“Anh cầu còn không được.” Anh nói “Sao em lại nghĩ về anh như vậy?”
“…”
Phải công nhận rằng, về khoản đánh lạc hướng, anh đúng là cao tay.
Chút buồn bực trong lòng cô cũng tan thành mây khói trong mấy câu nói vu vơ của anh.
Quý Yên không muốn nói nhảm với anh nữa, hỏi thẳng: “Chú dì có hỏi sao em vẫn chưa dậy không?”
Vương Tuyển gật đầu: “Có hỏi.”
“Anh nói thế nào?”
Anh không trả lời, chỉ cười cười nhìn cô.
Cô không khỏi căng thẳng, điều này có nghĩa là tiếp theo cô phải đối mặt với bố mẹ anh như thế nào, vậy mà anh lại cứ cố tình trêu tức cô, không nói một lời.
Đợi một lúc, cô chủ động kéo tay anh, lay lay: “Anh mau nói đi.”
Anh xoa đầu cô, thong thả nói: “Anh còn chưa kịp nói, mẹ đã tìm lý do giúp em rồi.”
“?”
Hoàn toàn không ngờ lại là câu trả lời như vậy.
Vương Tuyển nói: “Mẹ nghĩ đêm đầu tiên em lạ giường, ngủ không ngon, nên mới chưa dậy, mẹ rất hiểu tâm trạng của em, còn đặc biệt dặn anh không được lên gọi em, để em ngủ đến khi tự tỉnh.”
Nói xong, anh nhìn cô đầy ẩn ý: “Lần này, em và mẹ lại nghĩ giống nhau rồi đấy.”
Giọng điệu không giấu được vẻ trêu chọc.
Sáng nay lúc bị anh bắt gặp đang nhìn mình, cô cũng đã dùng cái cớ lạ giường này.
Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng được đặt xuống, Quý Yên tựa đầu vào bụng anh, cọ cọ: “Đều tại anh, đều do anh thú tính nổi lên, anh còn mặt mũi nói em à.”
Anh cười trầm thấp: “Xin lỗi, lần này lại không nhịn được.”
Có lần nào anh nhịn được sao?
Quý Yên chẳng tin mấy lời ma quỷ của anh, tức giận tố cáo anh: “Lần nào anh cũng chỉ biết dùng câu này để đối phó với em.”
Vương Tuyển đặt tay lên lưng cô, cúi đầu, nhìn đỉnh đầu cô, nói: “Không phải đối phó.”
Nghe vậy, cô ngẩng mặt lên nhìn anh, cô muốn nghe xem anh có lý do gì khác: “Vậy là gì?”
Giọng Vương Tuyển vô cùng dịu dàng: “Quý Yên, anh chỉ muốn làm chuyện vui vẻ với em thôi.”
Quý Yên sững sờ, ngẫm ra ý nghĩa mà ‘chuyện vui vẻ’ đại diện, rồi đỏ mặt.
Ai ngờ, Vương Tuyển lại tiếp tục nói: “Chỉ cần có cơ hội, anh đều muốn làm với em.”
Anh nói những lời thẳng thắn như vậy từ khi nào, quả thực có nét tương đồng với hai chữ anh ghé vào tai cô nói lúc sáng, cô không dám nhìn anh nữa, vùi mặt vào bụng anh.
Nhưng phải thừa nhận rằng, sự thẳng thắn như vậy cô lại rất thích.
Im lặng một hồi lâu, cuối cùng cô mới nặn ra một câu: “Anh im đi.”
Thay đồ rửa mặt xong, Quý Yên theo Vương Tuyển xuống lầu, dưới phòng khách, Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên đang chơi cờ tướng, nhìn thấy cô, Dịch Uyển Như rất dứt khoát đẩy bàn cờ, cả ván cờ lập tức rối loạn, bà cười đứng dậy, nói: “Không chơi nữa, không chơi nữa, con dâu xuống rồi, ăn cơm thôi.”
Con dâu, nghe thấy cách xưng hô này, Quý Yên thực sự muốn tìm một cái hố để chui vào cho xong chuyện.
Vương Tuyển dường như biết cô đang nghĩ gì, anh nói: “Đừng để tâm.”
Quý Yên nói: “Anh không phải là em, không đứng trên lập trường của em, nên anh mới nói đừng để tâm.”
Nói rồi, cô ngẩng đầu nhìn qua, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Vương Sùng Niên, cô khựng lại một chút, nặn ra một nụ cười rồi gật đầu với Vương Sùng Niên.
Vương Sùng Niên đi tới, hỏi: “Tối qua ngủ có ngon không? Vương Tuyển nói cháu lạ giường, muốn đưa cháu về trung tâm thành phố ở.”
Quý Yên nghĩ, Vương Tuyển thật sự không muốn ở đây, nhưng thấy Vương Sùng Niên có thể nói thẳng trước mặt cả hai, e rằng phần lớn là vì không lay chuyển được Vương Tuyển, nên đành phải ra tay từ phía cô.
Cô suy nghĩ vài giây nói: “Không đâu chú ạ, cháu ngủ rất ngon, chỉ là dạo trước đi công tác hơi lâu, thức khuya nhiều, lịch sinh hoạt chưa điều chỉnh lại được, môi trường ở đây rất yên tĩnh, nên hôm nay cháu lỡ ngủ quên mất, Vương Tuyển sợ cháu mất mặt nên mới nói vậy, chú đừng để tâm ạ.”
Lời này vừa nói ra, không chỉ Vương Sùng Niên ngạc nhiên, mà Vương Tuyển cũng vậy, anh nắm chặt tay Quý Yên, Quý Yên không rảnh để ý đến anh, dùng ngón út khẽ cào vào lòng bàn tay anh, ý bảo anh an phận một chút.
Cô lại nói với Vương Sùng Niên: “Chú ơi, lần này cháu và Vương Tuyển nghỉ phép năm nửa tháng, có lẽ sẽ làm phiền chú dì một thời gian, chú và dì đừng chê chúng cháu phiền phức nhé.”
Vương Sùng Niên nghe mà mát lòng mát dạ, ít nhất so với một Vương Tuyển dầu muối không thấm, thì Quý Yên biết điều dễ nói chuyện hơn, lại còn biết ý người, không cần biết đúng sai đều nhận hết về mình, Vương Sùng Niên nhìn cô tán thưởng nói: “Ở lại thêm vài ngày, tay nghề hầm canh của dì giúp việc trong nhà không tồi đâu, tối qua dì cháu đã dặn họ mấy ngày tới hầm nhiều canh hơn, để bồi bổ cho cháu, nếu cháu có món gì đặc biệt muốn ăn, cứ nói, đừng khách sáo.”
Quý Yên cười nói: “Vậy thì phiền chú dì rồi ạ.”
Dịch Uyển Như từ phòng bếp đi ra, nói: “Ăn cơm được rồi.”
Bữa trưa, bốn người ăn trong tiếng nói cười vui vẻ.
Chủ yếu là Quý Yên và Dịch Uyển Như nói chuyện, Dịch Uyển Như nói gì, Quý Yên đều có thể tiếp lời, thỉnh thoảng còn khéo léo chọc cho Dịch Uyển Như cười.
Vương Tuyển ngồi bên cạnh nhìn, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Quý Yên, trước đây khi anh gắp thức ăn cho cô, cô luôn cười tủm tỉm nói cảm ơn với anh, nếu hai người ngồi cạnh nhau, cô còn sáp lại gần, cọ vào người anh một cách thân mật.
Bây giờ, cô không thèm nhìn anh, càng đừng nói đến cười, cô chỉ mải nói chuyện với Dịch Uyển Như.
Vương Tuyển bất đắc dĩ, nhưng lại cảm thấy không khí trong nhà quả thực đã khác.
Trước đây, trong nhà luôn tuân theo quy tắc ăn không nói, ngủ không trò chuyện, những lúc trên bàn ăn tràn ngập tiếng cười vui vẻ như hôm nay rất hiếm hoi, vài lần duy nhất có được, đều là Vương Sùng Niên nhân cơ hội anh về nhà, cùng anh bàn luận chuyện công việc và chuyện cá nhân.
Về hai điểm này, hai bố con luôn không tìm được tiếng nói chung, lần nào cũng kết thúc trong không vui, không có ngoại lệ, Dịch Uyển Như bị kẹp ở giữa cũng rất khó xử.
Nghĩ đến đây, anh nhìn về phía người bố đối diện.
Vương Sùng Niên nhận ra ánh mắt của anh, ngẩng lên, cũng nhìn anh.
Bốn mắt nhìn nhau, bên cạnh là tiếng nói cười vui vẻ, gần không thể gần hơn, Vương Tuyển cảm thấy, giờ phút này, vô cùng viên mãn.
Nghĩ vậy, anh gật đầu với Vương Sùng Niên.
Vương Sùng Niên sững sờ, hoàn toàn không ngờ một Vương Tuyển trước nay chưa từng cho ông sắc mặt tốt, lại có thể bình tĩnh gật đầu với ông như vậy.
Ông bất giác nhìn về phía Quý Yên đang trò chuyện rôm rả với vợ mình.
Quý Yên đang bận nói chuyện với Dịch Uyển Như, có lẽ là lời nói vừa rồi của Vương Sùng Niên đã nhắc nhở cô, cô đã buông bỏ mọi e ngại, gần gũi với Dịch Uyển Như hơn, sau vài lần thăm dò như vậy, cô phát hiện tính cách của Dịch Uyển Như rất giống với Quý Nghiên Thư, không có sự áp đặt của bậc trưởng bối cao cao tại thượng, ngược lại rất hòa nhã, sẵn lòng gần gũi với hậu bối, nhận ra điểm này, Quý Yên đã biết cách giao tiếp với Dịch Uyển Như.
Bữa trưa này ăn hơi lâu, kéo dài suốt một tiếng rưỡi, giữa chừng, thức ăn và canh đã được hâm nóng hai lần.
Quý Yên và Dịch Uyển Như dường như không hề nhận ra, vẫn vừa trò chuyện vừa ăn.
Vương Tuyển nhìn mà chỉ biết lắc đầu.
Khoảng hai giờ, bữa trưa cuối cùng cũng kết thúc.
Sau bữa ăn, Vương Sùng Niên sợ Dịch Uyển Như sẽ kéo Quý Yên nói chuyện không dứt, bèn tìm một lý do, đưa Dịch Uyển Như ra ngoài.
Còn Quý Yên thì bị Vương Tuyển đưa ra sân sau.
Hứng thú của cô vẫn còn dâng cao, cô nắm tay Vương Tuyển đi dạo trong sân, vẻ mặt vô cùng vui vẻ, đi được một lúc, cô nói với Vương Tuyển: “Dì và mẹ em thật giống nhau, đều là những người hiền hòa và thú vị như vậy.” Cô dừng lại một chút, rất tò mò nhìn anh “Sao anh lại vô vị như thế? Chẳng thừa hưởng được chút gen nào của dì cả. Không giống em, em giống hệt mẹ em.”
Phía xa là ánh nắng chói chang, họ đi trong bóng râm, cơn gió buổi chiều lướt qua, vô cùng dễ chịu, Vương Tuyển nhìn cô, nhìn đôi mắt tinh ranh của cô, anh bước tới, lại gần cô nói: “Muốn biết tại sao không?”
Quý Yên nói: “Tại sao?”
Anh cười: “Đương nhiên là để một người vô vị như anh gặp được một người thú vị như em.”
Trước khi anh nói, Quý Yên thật sự không ngờ lại nhận được một câu trả lời như vậy.
Đúng là một niềm vui bất ngờ, trong lòng như được rót mật, ngọt ngào.
Cô mím chặt môi, nhưng dù có đè nén thế nào, nụ cười nơi khóe môi vẫn không thể giấu đi được, cũng giống như người đàn ông trước mắt này, kể từ khi quen anh, mọi hỉ nộ ái ố của cô đều không thể tách rời khỏi anh.
Cô nói: “Chỉ có anh là dẻo miệng.”
Anh thản nhiên sửa lại: “Anh vốn dĩ đã biết cách nói chuyện rồi mà.”
Gió nhẹ thổi qua, hoa cỏ trong sân khẽ lay động theo gió, bóng đổ đầy mặt đất.
Quý Yên nắm tay anh, đi ra dưới ánh nắng.
Trên mặt đất, là bóng của anh và cô, cô nhìn, ở giữa có một khe hở hẹp, lấp lánh ánh sáng, cô cảm thấy không hài lòng lắm, cho rằng vẫn có thể thân mật hơn nữa.
Tốt nhất là làm cho khe hở sáng lấp lánh kia biến mất, không thể tìm thấy được nữa.
Giống như, từ nay về sau giữa cô và anh sẽ không còn bất kỳ khoảng cách nào.
Quý Yên đang định tiến lại gần anh, Vương Tuyển dường như biết cô đang nghĩ gì, chủ động đến gần cô.
Bờ vai hai người chen chúc sát vào nhau, bóng đổ trên mặt đất, chồng lên nhau thân mật không kẽ hở, không còn thấy khe hở thừa thãi chướng mắt kia nữa.
Quý Yên rất hài lòng.
Cô nhìn chằm chằm vào hai cái bóng sát bên nhau trên mặt đất, nói: “Sau này chúng ta thường xuyên về đây nhé.”
Vương Tuyển mỉm cười nhàn nhạt, không lên tiếng.
Cô nghiêng mặt, nhìn về phía anh, đồng thời, lay nhẹ tay anh: “Thế nào?”
Vương Tuyển hỏi: “Sao đột nhiên lại nghĩ vậy?”
Quý Yên im lặng một lúc lâu, mới nói: “Sau này chúng ta cũng sẽ làm bố làm mẹ, làm thế nào để hòa hợp với con cái là một môn học rất phức tạp, bây giờ chúng ta học hỏi trước.”
Vốn dĩ chỉ là một buổi chiều bình thường.
Nhưng vì một câu nói, một quyết định của cô, Vương Tuyển nghĩ, sau này anh nhất định sẽ rất hoài niệm buổi chiều hôm nay.
Đặc biệt là khi Quý Yên nói…
Sau này chúng ta cũng sẽ làm bố làm mẹ.
Sống hơn ba mươi năm, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy, cuộc đời của mình có cảm giác chân thực, không còn phiêu bạt bất định nữa.
Chỉ bởi vì, có người đã vẽ ra cho anh một viễn cảnh.
Mà người này, giờ đây đang được anh nắm chặt trong tay.
Về quá khứ, có thể lật sang trang mới.
Về tương lai, cô bằng lòng cho đi, bao dung vô hạn để thỏa mãn anh.
Quý Yên vẫn đang đợi câu trả lời của anh, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh.
Vương Tuyển nói: “Được, sau này chúng ta sẽ thường xuyên về đây.”
So với tương lai mà anh muốn, tâm nguyện của cô lại vô cùng đơn giản.
Vụ giao dịch này thực sự rất hời.
Anh không có lý do gì để từ chối.