Dịu Dàng Triền Miên - Chương 78: Em đồng ý
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CQuý Yên cứ ngỡ bữa tối hôm nay chỉ có bốn người, cô và Vương Tuyển cùng với bố mẹ anh, không ngờ, sau khi được Dịch Uyển Như dẫn vào nhà, thay giày ở huyền quan, vừa bước vào phòng khách, đập vào mắt cô là mấy gương mặt đang mỉm cười.
Có nam có nữ, còn có một cô bé xinh xắn đáng yêu, ai nấy đều cười tủm tỉm đánh giá cô. Quý Yên nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, đơ người ra trong chốc lát, ngoài mỉm cười ra thì không còn biểu cảm nào khác.
Dịch Uyển Như đứng bên cạnh giới thiệu cho cô: “Tiểu Yên, đây là anh cả chị dâu cả, em ba và em dâu ba, còn đây là con gái của anh cả chị dâu cả, Đô Đô.”
Quý Yên rụt rè gật đầu chào từng người một, đến lượt cô bé, hai chữ ‘Đô Đô’ còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, Đô Đô đã chủ động chạy tới nắm tay cô nói: “Là chị gái xinh đẹp mà chú hai thích ạ.”
Một câu nói khiến mọi người cười ồ lên, Quý Yên đứng giữa bọn họ, mặt đỏ bừng vì ngại ngùng, thế mà Đô Đô lại là một cô bé dạn dĩ, cứ mân mê tay cô, ngẩng đầu cười híp mắt nhìn cô.
Nụ cười quá đỗi rạng rỡ, Quý Yên cũng bị lây nhiễm, trong lòng tuy hoang mang nhưng vẫn trấn tĩnh lại, nhớ tới lời nhận xét của Vương Tuyển về cô cháu gái này – tiểu mê tiền, bèn lấy một bao lì xì từ trong túi ra, đưa cho cô bé nói: “Chú hai của cháu nói cháu thích cái này.”
Cô bé nhận lấy, rất biết điều nói một câu: “Cảm ơn thím hai ạ.”
Giọng nói trong trẻo vang vọng khắp căn nhà, nhất thời cũng mang lại không khí vui mừng, Dịch Uyển Như và mọi người cười không ngớt, chị dâu cả đi tới xoa đầu Đô Đô nói: “Chỉ có con là tinh ranh lém lỉnh, đừng dọa thím hai của con, cẩn thận chú hai không tha cho con đâu.”
Đô Đô vẫn cười với Quý Yên, dáng vẻ ngây thơ trong sáng của một đứa trẻ, Quý Yên nói: “Chị dâu cả, không sao đâu ạ, Đô Đô rất đáng yêu.”
Chào hỏi xong, Dịch Uyển Như dẫn cô đến phòng vệ sinh, đóng cửa lại, đưa cho cô một chiếc khăn mặt mới, sau đó vặn nước cho cô, Quý Yên lại một lần nữa được quan tâm mà lo lắng, nói: “Dì ơi, không cần phiền dì đâu ạ, cháu tự làm được.”
Dịch Uyển Như nói: “Lần đầu cháu đến đây, đây là việc nên làm mà,” vừa nói bà vừa nhìn cô, đặt tay lên vai cô “Nghe Vương Tuyển nói gần đây cháu toàn phải đi công tác à?”
Quý Yên nói: “Vâng ạ, cháu công tác ở Lâm Thành hai tháng, gần đây mới được nghỉ ngơi.”
“Đi công tác mệt lắm nhỉ, ăn không ngon ngủ không yên, thảo nào trông cháu gầy thế này, hiếm khi mới đến đây một lần, cứ ở lại đây thêm một thời gian, dì tẩm bổ cho cháu.”
Giọng điệu của Dịch Uyển Như dịu dàng, trong mắt ngập tràn ý cười, Quý Yên nhìn bà, bất giác nghĩ đến Quý Nghiên Thư. Làm bố làm mẹ, khi đến một độ tuổi nhất định, ngoài việc mong con cái mình được tốt ra thì không còn mong cầu gì khác.
Đặc biệt là Vương Tuyển quanh năm ở bên ngoài, Tết mới về một lần, Dịch Uyển Như có lẽ càng cảm nhận sâu sắc hơn, cũng chính trong khoảnh khắc này, Quý Yên vốn chỉ định ở lại hai ba ngày đã gật đầu với bà, nói: “Vâng ạ, kỳ nghỉ này cháu có nửa tháng, cháu ở lại đây hy vọng sẽ không gây phiền phức cho dì và chú.”
Quả nhiên, nghe thấy những lời này, mắt Dịch Uyển Như lập tức sáng rực lên, trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng không sao che giấu được, bà kéo tay Quý Yên, xoa đi xoa lại nói: “Cháu ngoan, sao lại phiền phức được chứ, ngày thường trong nhà chỉ có hai vợ chồng dì, cũng chỉ có hôm nay Vương Tuyển đưa cháu về, nhà mới có thêm người, náo nhiệt hơn một chút. Cháu chịu ở lại đây, dì và chú mừng còn không kịp.”
Giọng nói nghe có chút khàn đi, Quý Yên cúi đầu, đưa tay phủ lên sự ấm áp đó, nói: “Vậy làm phiền dì rồi ạ.”
Rửa mặt xong, Quý Yên và Dịch Uyển Như từ phòng vệ sinh đi ra, bên kia Vương Tuyển và Vương Sùng Niên cũng đã chuyển hành lý xong, thay quần áo rửa mặt xong xuôi, đang ngồi ở phòng khách trò chuyện với những người khác.
Nghe thấy tiếng động bên này, Vương Tuyển theo phản xạ đứng dậy nhìn sang, anh cả bên cạnh cười trêu anh một câu, anh cứ thế đi về phía cô như không có ai xung quanh.
Vương Tuyển chào Dịch Uyển Như một tiếng, Dịch Uyển Như nói đùa: “Xem cái dáng vẻ sốt ruột của con kìa, mẹ đã đưa người đến cho con nguyên vẹn đây rồi.”
Quý Yên ngượng ngùng, bà lại nói “Được rồi, đưa Tiểu Yên qua ngồi đi, mẹ đi xem dì giúp việc bên kia đã chuẩn bị xong cơm nước chưa.”
Nói rồi Dịch Uyển Như rời đi, Vương Tuyển nắm tay Quý Yên, nhìn một lúc lâu, quả thực không có gì thay đổi, ngoài việc mặt đỏ ra, anh hạ thấp giọng hỏi: “Vẫn ổn chứ?”
Quý Yên “ừm” một tiếng, nói: “Dì rất chăm sóc em, vừa rồi còn vặn nước cho em rửa mặt.” Nói xong, cô nghĩ đây là lần đầu đến nhà, dù là khách, có ngại ngùng đến mấy mà bỏ mặc những người khác ở một bên cũng không hay, cô nói “Chúng ta qua đó trước đi, lát nữa nói sau.”
Vương Tuyển dẫn cô qua đó.
Mọi người ngồi trò chuyện một lúc trong phòng khách, hỏi toàn những chuyện rất bình thường, Quý Yên lần lượt trả lời, chưa được bao lâu thì bên kia Dịch Uyển Như đã nói có thể ăn cơm rồi.
Bữa tối cả một đại gia đình quây quần một bàn, trong tiếng cười nói vui vẻ, Quý Yên liếc nhìn Vương Tuyển một cái, cô vừa uống rượu, má hơi ửng hồng, Vương Tuyển ghé sát vào cô nói: “Say rồi à?”
Họ uống rượu hoa quả, là do Dịch Uyển Như tự tay ủ, mùi vị khá ngon, nồng độ cồn cũng thấp, Quý Yên uống thêm mấy ngụm, Dịch Uyển Như thấy cô thích uống rượu hoa quả, liền không ngừng gắp thức ăn cho cô, cụng ly với cô, Vương Tuyển vốn định khuyên can, nhưng bị một ánh mắt của Quý Yên chặn lại.
Nghĩ đến việc rượu có lẽ có thể kích thích thần kinh của cô, giúp cô không phải lúc nào cũng gò bó, anh dứt khoát bỏ cuộc, mặc kệ cô.
Bây giờ thấy cô nhìn mình không nói gì, đôi mắt sáng lấp lánh, không biết là say rồi, hay là vì lý do khác, anh hỏi một câu, cô không trả lời, anh rót một ly nước ấm, đưa đến bên miệng cô nói: “Uống một chút đi.”
Cả căn nhà chan hòa vui vẻ, thấy những người khác đang nói chuyện, không ai chú ý đến đây, Quý Yên không cầm lấy ly nước, cứ thế theo tay của Vương Tuyển, nhấp hai ngụm, rồi không uống nữa.
Vương Tuyển hỏi: “Đỡ hơn chưa?”
Cô “ừm” một tiếng, thì thầm vào tai anh: “Đỡ nhiều rồi, bây giờ không còn căng thẳng nữa.”
Cô nói rất nghiêm túc, còn có vài phần ngoan ngoãn khác với ngày thường. Vương Tuyển nghe xong, hiểu ra ý trong lời cô, cười mà cố tình hỏi: “Vừa rồi muốn uống rượu với mẹ là để giảm bớt căng thẳng à?”
“Một phần là vậy.” Cô nói, “Dì trông rất vui, không nỡ làm bà mất hứng, với lại em cũng hơi căng thẳng, uống chút rượu để lấy can đảm.”
Anh cười xoa má cô nói: “Nhiệt độ hơi cao, lát nữa anh đưa em ra ngoài hóng gió.”
Quý Yên gạt tay anh ra, đang định bảo anh đừng chạm vào mình trước mặt nhiều người như vậy, phải chú ý hình tượng, lời vừa đến bên môi còn chưa kịp nói ra, bên kia Đô Đô đột nhiên nói: “Chú hai đừng bắt nạt chị ạ.”
Dứt lời, ánh mắt của những người còn lại đều đổ dồn về đây, Quý Yên xấu hổ, đẩy Vương Tuyển ra, mắt không biết nhìn đi đâu, chỉ có thể cúi đầu uống nước ừng ực.
Vương Tuyển thu tay về, chậm rãi hỏi: “Chị?”
Những người khác bật cười, Đô Đô “ưm” một tiếng rồi không nói nữa, chị dâu cả ra mặt hòa giải không khí: “Đô Đô, làm xong bài tập chưa? Ăn cũng gần xong rồi, mẹ đưa con về nhà.”
Đô Đô không chịu, vùng vằng một lúc lâu, rời khỏi chỗ ngồi, đi đến bên cạnh Quý Yên nói: “Thím hai~”
Quý Yên xoa đầu cô bé nói: “Ngoan, ăn no chưa?”
“Chưa ạ.” Nói rồi cô bé chỉ vào chiếc ly “Cái kia được không ạ?”
Quý Yên nhìn theo ngón tay cô bé, thứ mà Đô Đô chỉ chính là ly rượu, cô lập tức đơ người, nhìn sang Vương Tuyển cầu cứu, Vương Tuyển chỉ cười nhìn, như thể không nhận được tín hiệu của cô.
Vẫn là chị dâu cả cười đi tới nói: “Đô Đô, không được trêu thím hai của con, trẻ con không được uống rượu.”
Quý Yên nói: “Lớn lên rồi mới được uống rượu.”
Đô Đô rất buồn bã, sau đó bị chị dâu cả kéo tay đưa về nhà.
Tình huống bất ngờ trôi qua, ăn uống lưng lửng bụng, mọi người chuyển sang phòng khách pha trà nói chuyện, đến chín giờ, những người khác ra về, căn nhà vốn náo nhiệt lập tức yên tĩnh trở lại.
Dịch Uyển Như nói: “Vương Tuyển, đưa Tiểu Yên lên lầu nghỉ ngơi đi, phòng đã dọn dẹp sạch sẽ cho các con rồi, phòng của Tiểu Yên ở cạnh phòng con.”
Chào Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên xong, Quý Yên đi theo Vương Tuyển lên lầu.
Cách bài trí của ngôi nhà rất cổ kính, đâu đâu cũng là đồ nội thất bằng gỗ gụ, gần giống với tầng một, bên kia Vương Tuyển vừa đóng cửa lại, Quý Yên đã xoay người lao vào lòng anh, tựa vào ngực anh nói: “Cô cháu gái nhỏ chính là đứa bé mà Tết năm ngoái anh mượn điện thoại để gọi điện phải không?”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng: “Là con bé đó.”
“Trông đáng yêu quá, tính cách cũng lém lỉnh, lại không sợ người lạ, lúc nãy khi con bé chạy tới nắm tay em, em đã nghĩ, hóa ra anh cũng có một cô cháu gái đáng yêu như vậy.”
Vương Tuyển cúi đầu cọ vào má cô nói: “Thích không?”
Quý Yên “ừm” một tiếng, ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh ở ngay trong gang tấc, cô cười: “Anh thì sao, anh có thích không?”
Gần như không chút do dự, Vương Tuyển nói: “Thích.”
Quý Yên nói: “Vậy sau này chúng ta cũng sinh một đứa nhé.”
Dứt lời, cằm cô bị nâng lên, đôi mắt đen thẳm của Vương Tuyển nhìn sâu vào mắt cô, anh hỏi: “Có phải em say rồi không?”
Nói xong Quý Yên thực ra có chút hối hận. Có lẽ là vì tối nay quá vui, trên đường đi cô đã đặt ra rất nhiều giả thiết, nhưng khi đến nơi mới phát hiện không khí gia đình của Vương Tuyển thực ra khá tốt, bố mẹ anh cũng thật lòng chào đón cô, sau đó lại vì chuyện cô cháu gái nhỏ của anh, nên chủ đề con cái cứ thế buột miệng thốt ra.
Nói là bốc đồng, nhưng cũng thật sự có ý đó.
Cô đưa tay lên, nắm lấy tay anh nói: “Anh thích em say, hay là không say?”
Anh cúi đầu hôn lên môi cô nói: “Lời thật lòng thì là không say.”
Cô không nhịn được cười, nói: “Vậy lời giả dối thì sao?”
“Lời giả dối cũng là không say.”
Cô đột nhiên cho anh một bất ngờ và hy vọng lớn đến vậy, anh đương nhiên hy vọng cô nói thật.
Quý Yên hôn lên khóe môi anh, nói: “Vậy thì sau này sinh một đứa nhé.”
Vương Tuyển ôm chặt cô nói: “Là em tự nói đó nhé, hy vọng ngày mai tỉnh dậy em vẫn còn nhớ.”
Ôm một lúc, Vương Tuyển lấy quần áo cho cô, xả sẵn nước, trước khi vào phòng vệ sinh, anh đột nhiên hỏi: “Có cần anh giúp không?”
Quý Yên mắng một câu “Cút”, gạt tay anh ra rồi đóng cửa lại.
Không bao lâu, trong phòng vệ sinh vang lên tiếng nước chảy ào ào, Vương Tuyển ngồi trên ghế sofa lắng nghe, trong đầu hiện lên cảnh cả nhà ăn cơm ở phòng ăn lúc nãy, sau đó là hình ảnh Quý Yên ôm anh nói về chuyện con cái.
Con cái, anh lại một lần nữa nghĩ đến từ này.
Lúc dự định theo đuổi lại Quý Yên, anh đã từng nghĩ đến một lần, lần này đưa cô về nhà, do cô nhắc tới, anh lại một lần nữa suy nghĩ về chuyện con cái.
Nếu như sau này anh và Quý Yên có một đứa con, thì đó sẽ là cảnh tượng như thế nào.
Là trai hay gái, giống anh nhiều hơn, hay sẽ giống Quý Yên nhiều hơn?
Chỉ nghĩ đến những điều này, anh lại nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt.
Lúc Quý Yên đi ra, trong phòng đã không còn bóng dáng Vương Tuyển, cô nhìn quanh bốn phía, vẫn không thấy, nghĩ có lẽ anh đã bị bố mẹ gọi đi, cô cầm khăn khô, ngồi bên bệ cửa sổ lau tóc.
Lau được một lúc, cửa phòng được mở ra, cô nhìn sang, Vương Tuyển đẩy cửa bước vào, anh đã thay một bộ đồ mặc ở nhà, chắc là đã sang phòng bên cạnh tắm rửa.
Cô nhìn anh, anh hỏi một câu: “Sấy tóc cho em nhé?”
Cô gật đầu: “Em đang định hỏi anh máy sấy tóc ở đâu.”
Vương Tuyển lấy máy sấy tóc từ trong tủ tường ra, đi đến bên cửa sổ, cắm điện, chỉnh nhiệt độ ở mức vừa phải rồi sấy tóc cho cô.
Một lúc sau, sờ vào tóc thấy đã hơi khô, Quý Yên xoay người, ôm lấy eo anh, ngẩng đầu lên: “Tối nay em biểu hiện thế nào?”
Anh đặt máy sấy tóc sang một bên, cúi đầu nhìn cô, cầm lược chải tóc giúp cô.
Thấy anh không nói gì, chỉ cười, cô cách một lớp quần áo cọ cọ vào bụng anh, nói: “Xem ra là không hài lòng rồi?”
Vương Tuyển lúc này mới nói: “Không tự tin vào bản thân như vậy à?”
“Vậy phải xem là chuyện gì, dù sao cũng là đến gặp người nhà của anh, chuyện này đặc biệt, em phải để tâm và chú ý hơn.”
“Em làm rất tốt.” Anh chuyển chủ đề “Vừa rồi mẹ nói em đã đồng ý với bà là sẽ ở đây nửa tháng à?”
Nhắc đến chuyện này, Quý Yên lập tức chột dạ, liếc anh một cái, cô nói: “Vừa rồi ở trong phòng vệ sinh, dì nói với em rằng em bận rộn công việc trông gầy quá, muốn tẩm bổ cho em, em liền nghĩ đến mẹ em, mỗi lần về nhà, bà đều muốn em ở lại thêm vài ngày.”
Vương Tuyển hỏi: “Vậy em có ở lại không?”
Cô lắc đầu.
“Tại sao?”
Quý Yên nói: “Anh biết đấy, xa nhau mới thấy nhớ nhau. Một thời gian dài không gặp, mẹ em thấy em thì mừng thật sự, nhưng hễ em ở nhà lâu một chút là bà lại có đủ thứ lý do để chê bai em, ví dụ như ngồi không có tướng ngồi, ví dụ như ngủ đến tận trưa, hay là tắm xong không lau vết nước trên gương phòng tắm…”
Cô chậm rãi kể, Vương Tuyển lắng nghe, những điều cô nói đều là sự ấm áp gia đình mà anh chưa từng trải qua. Từ nhỏ đến lớn, Vương Sùng Niên và Dịch Uyển Như đối với anh yêu cầu đặc biệt cao, lâu dần, cộng thêm chuyện xảy ra sau này, mối quan hệ giữa họ và anh trở nên lửng lơ như vậy.
Trước đây ngoài chuyện không về Bắc Thành và chuyện kết hôn, họ không thể bắt bẻ anh được gì nữa.
Vương Tuyển vén tóc mai của cô ra sau tai, hỏi: “Lần này muốn ở lại lâu như vậy sao?”
Quý Yên suy nghĩ một chút: “Tùy anh, em thế nào cũng được.”
Vương Tuyển trầm ngâm một lúc: “Cứ ở đây trước đã, khi nào em ở chán rồi, chúng ta chuyển đến căn hộ.”
Đây cũng là một cách hay.
Có lẽ tác dụng của rượu hoa quả vẫn còn, tâm trạng của Quý Yên rất tốt, ôm eo anh nói chuyện không biết mệt.
Vương Tuyển nhận ra, hỏi: “Anh đưa em xuống lầu đi dạo nhé?”
Quý Yên nói: “Được không?”
Thay quần áo xong, hai người xuống lầu.
Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên đang ngồi xem TV ở phòng khách, thấy họ đi xuống, ăn mặc như sắp ra ngoài, Dịch Uyển Như đứng dậy, giọng bất giác căng thẳng hỏi: “Hai đứa định ra ngoài à?”
Vương Tuyển “vâng” một tiếng, nói: “Quý Yên muốn ra ngoài đi dạo.”
Dịch Uyển Như thở phào nhẹ nhõm nói: “Đừng đi xa quá nhé, cửa sẽ để cho các con.”
Hai người ra khỏi nhà.
Đi được một đoạn, Quý Yên khoác tay anh, nói: “Sao em cảm thấy phản ứng của dì hơi lạ?”
Đúng là kỳ lạ thật, là bà sợ tối nay anh không ở lại, muốn đưa cô về nơi ở trung tâm thành phố, nhưng cũng không cần thiết phải để cô biết, Vương Tuyển nói: “Em nghĩ nhiều rồi.”
“Vậy sao?”
Vương Tuyển nắm tay cô, đi về phía đầu ngõ.
Ban đầu, Quý Yên cứ ngỡ anh chỉ đưa mình đi dạo loanh quanh, giải khuây, để về ngủ ngon hơn, nhưng càng đi càng phát hiện, hình như họ đang đến gần nơi náo nhiệt hơn.
Cô hỏi: “Chúng ta ra phố à?”
Vương Tuyển nói: “Anh đột nhiên nhớ ra có một thứ muốn đưa cho em, chúng ta ra ngoài bắt xe.”
Đến ngã tư, Vương Tuyển gọi một chiếc xe, lên xe, anh đọc cho tài xế một địa chỉ, đó là căn hộ của anh ở trung tâm thành phố.
Quý Yên không hiểu, nhỏ giọng hỏi: “Không phải tối nay chúng ta ở lại đây sao? Đến căn hộ làm gì?”
Anh nói một câu đầy ẩn ý: “Đến nơi em sẽ biết.”
Hai mươi phút sau, họ đứng dưới tòa nhà chung cư.
Quý Yên ngẩng đầu nhìn một lúc, sau đó mới nhận ra: “Anh có mang chìa khóa và thẻ từ không?”
Vương Tuyển dường như biết cô sẽ hỏi vậy, lấy thẻ từ và chìa khóa ra, nói: “Lên không?”
Tuy không biết anh định làm gì, nhưng nghĩ đến việc nếu về muộn, Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên không khỏi sẽ lo lắng, cô nói: “Chúng ta vẫn không nên ra ngoài quá lâu.”
Vương Tuyển nắm tay cô đi vào tòa nhà.
Không phải lần đầu đến đây, Quý Yên đã quen đường quen lối, vào cửa, thay giày xong, cô hỏi: “Bây giờ nói được chưa?”
Vương Tuyển ra vẻ bí ẩn: “Vào thư phòng đợi anh.”
Quý Yên nghi ngờ: “Vẫn chưa nói được à? Chẳng lẽ là muốn cho em một bất ngờ sao?”
Anh vẫn nói câu đó: “Lát nữa sẽ biết thôi.”
Dù sao cũng chỉ là chuyện mấy phút, Quý Yên rất hào phóng nói: “Đừng bắt em đợi lâu quá, nếu không em sẽ bỏ mặc anh tự về một mình đó.”
Vương Tuyển cười giúp cô đóng cửa thư phòng.
Quý Yên dựa vào cửa thư phòng nghe ngóng một lúc, bên ngoài yên tĩnh, cô đột nhiên tò mò, rốt cuộc Vương Tuyển đang bày trò gì.
Có lẽ là do ấn tượng lạnh lùng trước đây của anh đã quá sâu đậm trong lòng cô, nhất thời cô thật sự không thể nghĩ ra anh sẽ làm gì.
Cô lặng lẽ chờ đợi.
Khoảng mười phút sau, Vương Tuyển đến gõ cửa, nói: “Quý Yên, ra ngoài được rồi.”
Quý Yên mở cửa, anh đứng ở ngưỡng cửa, còn phía sau anh là một mảng tối đen “Anh đây là…?”
Lời vừa dứt, anh kéo cô ra ngoài, tay kia mò đến công tắc thư phòng tắt đèn đi.
Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Quý Yên nắm chặt tay anh: “Anh…”
Cô dường như đã đoán được anh định làm gì, nhưng lại không chắc chắn lắm, nên đành im lặng.
Trong bóng tối, giọng nói của Vương Tuyển từ từ vang lên: “Trước khi đến đây, em đã nói với anh, sau này chúng ta sẽ có một gia đình, vừa rồi ở nhà bố mẹ, em lại nói với anh, sau này chúng ta sẽ có một đứa con.”
Anh dừng lại một chút hỏi “Quý Yên, em có nghiêm túc không?”
Cô khẽ “ừm” một tiếng, hỏi ngược lại anh: “Còn anh thì sao, anh có nghiêm túc không?”
Vương Tuyển khẽ cười.
Xung quanh tối tăm, các giác quan được khuếch đại vô hạn, tiếng cười của anh lọt vào tai cô, vô hình khuấy động một trận tim đập loạn nhịp, cô nói: “Đừng cười, trả lời em trước đi.”
Anh không nói gì, Quý Yên đợi vài giây, đang định lên tiếng hỏi anh, đột nhiên, căn phòng sáng lên, dưới ánh đèn rực rỡ, chính giữa phòng khách bày đầy hoa hồng màu trắng xanh, Quý Yên nhìn mà ngẩn người.
Vương Tuyển nắm tay cô, đi đến phòng khách, ôm lấy một bó hoa hồng đặt trên sofa, đi đến trước mặt cô nói: “Vốn dĩ anh định vài ngày nữa mới nói với em chuyện này, nhưng tối nay em đã nhắc đến chuyện con cái, anh nghĩ chuyện cầu hôn có thể tiến hành sớm hơn.”
Cô cười, vì quá đột ngột, mắt cô hoe hoe đỏ, cổ họng cũng nghẹn ngào.
Vương Tuyển nói: “Quý Yên, về việc tương lai cùng em xây dựng một gia đình, anh rất nghiêm túc, còn em thì sao?”
Cô cắn môi, vành mắt đỏ hoe: “Không phải anh vẫn luôn biết sao?”
Anh nói: “Anh muốn nghe em nói.”
Nói rồi, anh cầm lấy hộp nhẫn đặt giữa những bông hồng, mở ra, quỳ một gối xuống, ngước mắt nhìn cô, vô cùng chân thành nói: “Quý Yên, em có bằng lòng để anh gia nhập vào cuộc sống tương lai của em không?”
Dưới ánh đèn, là cả một căn phòng rực rỡ hoa tươi và ấm áp, còn có một người mà cô đã yêu thích bao năm qua.
Anh không hỏi cô có đồng ý lấy anh không, mà là hỏi cô có bằng lòng để anh gia nhập vào cuộc sống của cô không.
Quý Yên còn có thể nói gì nữa.
Nước mắt tuôn trào, lăn dài trên má, cô mím môi, cười nói: “Em đồng ý.”
Vương Tuyển lồng chiếc nhẫn kim cương vào tay cô, đứng dậy, cười ôm chầm lấy cô, Quý Yên vùi vào lòng anh khóc nức nở, nước mắt như vòi nước không khóa, không ngừng tuôn ra.
Vương Tuyển vứt bó hoa đi, hôn lên má cô nói: “Nếu biết em sẽ khóc thế này, anh nhất định đã trì hoãn thêm vài ngày.”
Quý Yên nói: “Sao anh lại tạo bất ngờ này lúc em uống rượu chứ, hơn nữa hôm nay lại là lúc em căng thẳng nhất, anh cố ý phải không.”
“Được, là anh cố ý.”
Anh vừa nói câu này, cô lại không nhịn được mà bật khóc.
Vương Tuyển nói: “Được rồi, lát nữa khóc sưng cả mắt, về nhà họ sẽ hỏi tội anh đấy.”
Quý Yên lúc này mới nín lại, nhưng vẫn thút thít: “Đáng đời anh lắm.”
“Được.” Anh đặc biệt hùa theo cô “Là anh đáng đời, sau này em sẽ phải sống cùng với cái người đáng đời này rồi, phiền em chịu đựng nhiều hơn nhé.”
Quý Yên vừa khóc vừa cười: “Anh còn nói… Anh đừng nói nữa, nếu không lát nữa em sẽ khóc lóc về nhà, mách chú dì là anh bắt nạt em, bắt anh quỳ sàn nhà cả đêm.”
Vương Tuyển bật cười, cuối cùng không nói nữa, chỉ ôm chặt cô hơn.
Bình ổn tâm trạng một lúc, mười phút sau, Quý Yên dùng nước ấm chườm mắt, nhìn mình trong gương, mắt cuối cùng cũng không còn đỏ như vừa rồi, cô mở cửa phòng vệ sinh.
Vương Tuyển đang đợi ngay ngoài cửa, thấy cô đi ra, thấy cô đã ổn hơn, anh vô cớ thở phào nhẹ nhõm nói: “Về nhé?”
Cô nhìn cả phòng khách đầy hoa: “Chúng thì sao?”
“Ngày mai sẽ có người đến dọn dẹp, không cần lo lắng.”
Quý Yên và anh rời khỏi căn hộ.
Trên đường về, ngồi trong xe, cô nghiêng đầu tựa vào vai anh, tay thì mân mê chiếc nhẫn kim cương trên ngón giữa tay trái.
Lần này trang trọng hơn lần trước.
Cô cứ ngỡ lần đó ở trên xe anh đeo nhẫn kim cương cho cô đã được tính là cầu hôn rồi, không ngờ, anh vẫn đặc biệt chuẩn bị một lần khác.
Xe chạy đến đầu ngõ, hai người xuống xe, đi dưới màn đêm về nhà, Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên vẫn chưa nghỉ ngơi, đang ngồi xem TV ở phòng khách, thấy hai người đã về, Dịch Uyển Như nói: “Đi lâu như vậy, chân có mỏi không cháu?”
Bà nhìn Quý Yên hỏi, Quý Yên nói: “Cảm ơn dì đã quan tâm, không mỏi đâu ạ, chúng cháu chỉ đi dạo một vòng quanh đây thôi.”
Dịch Uyển Như nói: “Được, hai đứa đã về rồi thì dì và chú lên nghỉ trước đây, hai đứa cũng nghỉ sớm đi nhé.”
Quý Yên nói: “Vâng ạ.”
Bên kia Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên đi đến đầu cầu thang, Quý Yên nhìn Vương Tuyển, rồi lại nhìn bàn tay trái đang bị anh nắm, đột nhiên, cô cất tiếng gọi Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên lại, nói: “Chú dì, cảm ơn hai người đã đợi chúng cháu về.”
Dịch Uyển Như mỉm cười nói: “Nên làm mà, nghỉ sớm đi cháu.”
Họ lên lầu.
Quý Yên và Vương Tuyển đứng ở dưới lầu một lúc, đợi tiếng đóng cửa từ trên lầu truyền xuống, Quý Yên nói: “Chúng ta cũng lên lầu nhé?”
Vương Tuyển nói: “Được.”
Đến lúc đi ngủ, Quý Yên lại khó xử, cô nói: “Anh chắc là anh muốn ngủ ở phòng em à? Không về phòng mình sao?”
Vương Tuyển lật chăn lên giường, ghé sát vào mặt cô nói: “Là ai vừa mới đồng ý để anh gia nhập vào cuộc sống của cô ấy nhỉ?”
Nói rồi anh cầm tay trái của cô lên, nơi đó có chiếc nhẫn kim cương anh vừa tự tay đeo vào.
Quý Yên nén cười: “Vậy thì tốt nhất là năm giờ sáng mai anh dậy về phòng mình đi.”
“Không cần đâu, bố mẹ anh không để ý chuyện này.”
“…”
Đây là chuyện có để ý hay không à?
Cô nói: “Anh không cần thể diện, nhưng em cần, anh tốt nhất là nên biết chừng mực một chút.”
Anh nghiêng người tới, hai tay chống trên giường, từ trên cao nhìn xuống cô.
Ánh sáng chiếu vào lưng anh, cái bóng đổ xuống người cô, cô cười: “Muốn làm chuyện xấu à?”
Anh trầm giọng hỏi một câu: “Cho phép không?”
Dưới lớp chăn, Quý Yên nắm chặt tay trái, cảm giác mát lạnh của chiếc nhẫn rất rõ ràng, cô nghĩ đến lời cầu hôn vừa rồi của anh, gật đầu nói: “Anh nhẹ tay một chút.”
Dứt lời, anh cúi đầu, hôn lên môi cô.
Hơi thở của anh rất nặng nề, đồng thời cũng có chút gấp gáp, cô hôn anh một lúc, né tránh sự thân mật của anh, cười trêu anh: “Xem dáng vẻ vội vàng của anh kìa, không thể chậm lại một chút sao?”
Anh nắm lấy tay trái của cô, thẳng thắn thừa nhận: “Không thể, ít nhất tối nay là không thể.”
Trong lòng cô vui vô cùng, cũng không so đo với anh, chỉ là lúc anh áp sát vào người cô, cô không quên nhắc nhở anh: “Muốn em ở lại thêm vài ngày, thì giữ cho em chút thể diện.”
Anh chậm rãi nói một câu: “Vừa hay anh cũng không muốn giữ lại lắm, động tĩnh có thể lớn hơn một chút không?”
“…”
Đùa giỡn một hồi, sắp vào chuyện chính, Quý Yên còn muốn nói gì đó, anh đặt ngón tay lên môi cô, nói: “Anh biết, anh có chừng mực.”
Cô nắm lấy tay anh, không mấy tin tưởng anh: “Tốt nhất là vậy.”
Đêm dài đằng đẵng, không biết đến bao giờ.
Tiếng động trong phòng lúc vang lên lúc ngừng lại, bầu bạn bên cạnh họ, là ánh trăng từ ngoài cửa sổ tràn vào, rải đầy trên mặt đất.