Dịu Dàng Triền Miên - Chương 60: Muốn cảm ơn anh, thì phải theo cách của anh
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CLúc họ đến Bắc Thành, đã là hơn mười giờ tối.
Bên ngoài tuyết trắng bay lất phất, Quý Yên nhìn qua ô cửa kính, gương mặt tràn ngập niềm vui sướng.
Những năm nay vì lý do công việc, cô đã không ít lần đến Bắc Thành, nhưng lần nào cũng vội vàng đến vội vàng đi, thật sự ở lại để đi dạo cho tử tế thì chưa có một lần nào.
Vương Tuyển cầm hai ly sữa nóng quay lại nói: “Em uống chút cho ấm người đã, lát nữa anh đưa em đi mua quần áo giữ ấm trước.”
Cô bưng ly sữa, lại nhìn trận tuyết rơi ngoài cửa sổ hỏi: “Anh có biết trượt tuyết không?”
“Em muốn học không?”
“Chỉ có một ngày, chắc cũng không học được gì đâu nhỉ.”
“Vậy thì cứ coi như một lần trải nghiệm đi. Tận hưởng niềm vui trong đó.”
Quý Yên cười, gật đầu đồng ý.
Ra khỏi sân bay, Vương Tuyển ôm cô lên xe, hai người đi ăn cơm trước, sau đó lại đến một cửa hàng quần áo, cuối cùng khi về đến chỗ ở của anh thì đã hơn mười một giờ đêm.
Đây là lần thứ hai Quý Yên đến chỗ ở của anh, cô nhìn quanh căn nhà một lượt, đi đến phòng ngủ, dựa vào cửa nói: “Lần trước đến em quên hỏi, sao thiết kế nhà bên này của anh lại giống hệt căn ở Thâm Thành vậy?”
Vương Tuyển đang dỡ hành lý, nghe vậy, anh nói: “Không phải em vẫn luôn rất thích thiết kế của căn nhà ở Thâm Thành sao?”
Cô quả thật đã từng bày tỏ điều này vài lần, nhướng mày hỏi: “Đây là do anh cho người thiết kế sau khi từ Thâm Thành về à?”
“Sao vậy?”
Anh lấy từng chiếc quần áo trong vali ra, treo vào tủ, có của cô, cũng có của anh, quần áo ở rất gần nhau, vô cùng thân mật, giống như cô và anh.
Cô nghĩ một lát, rồi nói thật: “Lúc đó không phải chúng ta đã chia tay rồi sao, anh làm vậy có cần thiết không?”
Vừa dứt lời, anh bên kia cũng vừa sắp xếp xong vali, anh đứng dậy, đi đến trước mặt cô nói: “Chắc là do anh không cam tâm, muốn giữ lại chút gì đó.”
Không cam tâm.
Quý Yên mím môi, ngẩng đầu, nhìn sâu vào mắt anh: “Nếu đã không cam tâm, vậy sao anh lại có thể nói ra ba chữ ‘chúc mừng em’?”
Vương Tuyển nắm lấy tay cô, giữ trong lòng bàn tay mình, từ từ siết chặt, nói: “Lúc đó anh đã quá tự phụ, tự phụ đến mức cho rằng có thể không có em.”
Quý Yên cúi đầu, nhìn bàn tay đang bị anh nắm chặt.
Bóng của hai người đổ xuống đó, tạo thành một vệt tối. Cô khẽ lùi lại một bước, nơi vốn bị bóng đen che phủ lập tức sáng bừng trở lại. Giống như một góc nào đó trong lòng cô cũng bừng sáng theo.
Giọng nói trầm thấp của Vương Tuyển truyền đến: “Quý Yên, anh nói thật đấy.”
Quý Yên lại ngẩng đầu lên: “Em tin anh lần này.”
Anh khẽ cười, cô lại nói: “Em còn một chuyện muốn thỉnh giáo anh.”
“Thỉnh giáo?”
Anh dẫn cô ra phòng khách, rót cho cô một ly nước, nói: “Có chuyện gì em cứ hỏi, anh nhất định sẽ nói thật.”
Quý Yên uống một lúc, đầu ngón tay gõ nhẹ lên thành ly, do dự một hồi, cô nói: “Tại sao anh lại nghỉ việc?”
Vương Tuyển đáp không chút do dự: “Kế hoạch nghề nghiệp thôi.”
“Thật không?”
“Từ mảng ngân hàng đầu tư của công ty chứng khoán chuyển sang đầu tư quỹ tư nhân hoặc đầu tư mạo hiểm, đây là một kế hoạch nghề nghiệp rất phổ biến.” Anh nói “Hai ngành sau này cũng thích tuyển người từ ngân hàng đầu tư của công ty chứng khoán ra, vì dù sao cũng biết cách đánh giá doanh nghiệp, biết cách khám phá một doanh nghiệp, và quan trọng nhất là, chúng ta ngày ngày tiếp xúc với các vị Tổng giám đốc này kia, việc tích lũy các mối quan hệ cũng tương đối tốt hơn.”
Cô lắng nghe, lòng mềm nhũn ra, xoa xoa đầu ngón tay một lúc, lại xác nhận với anh lần nữa: “Không có lý do nào khác sao?”
Anh “ừ” một tiếng, “Không có, hồi học đại học lúc anh ra nước ngoài trao đổi, quan hệ với bố mẹ không tốt lắm, học thạc sĩ không có sinh hoạt phí, lúc đó giáo sư hướng dẫn của anh đã khuyên anh ra ngoài làm việc một năm, làm vị trí chuyên viên phân tích cơ bản nhất, cũng chính từ lúc đó, kế hoạch nghề nghiệp của anh đã định ra một phương hướng chung rồi.”
Anh chậm rãi giải thích một loạt lý do, Quý Yên càng nghe lòng càng mềm đi.
Anh đã quyết tâm không nói cho cô biết lý do thật sự của việc từ chức, cô quyết định cứ để chuyện này trở thành một bí mật mà cả hai đều ngầm hiểu nhưng không nói ra.
Cô tôn trọng anh.
Quý Yên mỉm cười, đặt ly nước xuống bàn, nói: “Được thôi, sau này nếu có vướng mắc gì về kế hoạch nghề nghiệp, em sẽ thỉnh giáo anh.”
Vương Tuyển nói: “Luôn sẵn lòng chờ đợi.”
Miệng nói vậy, nhưng cô vẫn nhìn anh.
Khoảng hai phút sau, Vương Tuyển thấy cô không nhúc nhích, tưởng rằng cô còn có điều muốn nói, hoặc là không hài lòng với câu trả lời vừa rồi, đang định hỏi thì Quý Yên đột nhiên vươn tay ra, ôm lấy anh.
Hành động bất ngờ này khiến Vương Tuyển vô cùng bối rối, anh nhấc tay lên, dừng lại giữa không trung một lúc, rồi từ từ hạ xuống, đặt lên lưng cô, cười nói: ” Chủ động ôm ấp anh à?”
Người trong lòng cọ cọ vào ngực anh, hít một hơi thật sâu nói: “Đại ngốc.”
Anh nhíu mày nói: “Sao tự dưng lại mắng người? Anh làm gì sai à?”
“Không có,” Quý Yên nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp tim đập rộn ràng từ lồng ngực anh, cô nói “Anh không làm gì sai cả.”
Vương Tuyển “ồ” một tiếng, nói: “Vậy thì tốt, em đừng đột nhiên dọa anh, anh không chịu được chuyện bị dọa dẫm đâu.”
Vốn đang chìm trong cảm động, thậm chí sống mũi đã bắt đầu cay cay, anh vừa nói ra câu này, tất cả cảm xúc u sầu của Quý Yên đều tan biến sạch sẽ, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Anh không chịu được chuyện bị dọa dẫm á? Từ khi nào mà anh nhát gan vậy?”
Anh giơ tay lên, vuốt ve khuôn mặt cô, trong mắt ẩn chứa biết bao dịu dàng nói: “Sau khi xác định phải theo đuổi em về lại, anh đã thường xuyên bất an, cho đến hôm nay vẫn luôn luôn sợ hãi.”
Cô cười: “Tốt nhất là thế, mà sao em cứ có cảm giác câu tiếp theo của anh là định giở trò gì đúng không.”
Anh thẳng thắn nói: “Bởi vì không chịu được chuyện bị dọa dẫm, nên tối nay em ngủ cùng phòng với anh nhé.”
“…”
Quả nhiên, sự cảm động vừa rồi là thừa thãi.
Anh cười đầy mãn nguyện, cô nghĩ một lát, đẩy anh ra, nói đùa: “Phòng nhiều như vậy, hai người ngủ một phòng chật chội lắm.”
“Không đâu.” Anh kịp thời nắm lấy đầu ngón tay cô, kéo cô trở lại, nói, “Anh chỉ chiếm một phần diện tích thôi.”
“Nói cứ như anh tủi thân lắm vậy.”
“Bây giờ anh đúng là đang khá tủi thân đây” Anh thở dài một tiếng, nói giọng u uất “Em an ủi anh trước đi.”
Quý Yên đang định hỏi, an ủi thế nào, không ngờ, anh đã đi trước một bước, giữ lấy gáy cô, cúi đầu, hôn lên môi cô.
Một lát sau, những lời cô chưa kịp nói ra đều bị hơi thở của anh nhấn chìm.
Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm u tối, tuyết trắng bay lượn; trong nhà, một gian phòng ấm áp ánh đèn vàng, bóng người tựa vào nhau.
Tối hôm đó, hai người cuối cùng vẫn ngủ chung một phòng, trên một chiếc giường.
Quý Yên tắm rửa xong đi ra, vào phòng, thấy Vương Tuyển đang lồng vỏ chăn, nhìn lại ga trải giường, gối trên giường đều đã được thay mới tinh, không khỏi bật cười: “Không phải có người đến dọn dẹp nhà sao? Sao còn thay nữa.”
Anh quay đầu nhìn cô một cái, nói: “Em thích tông màu tím, anh thay một bộ.”
Chỉ là ngủ một đêm, tối mai đã phải đi rồi, vậy mà anh cũng có lòng, cô đi tới hỏi: “Có cần em giúp không?”
“Không cần, một mình anh làm được.” Anh nói “Đồ dưỡng da anh để trên bàn cho em rồi.”
Quý Yên dưỡng da một lúc, sau đó lên giường, dựa vào đầu giường xem điện thoại, Vương Tuyển bước vào, cô ngước mắt khỏi điện thoại, nhìn anh một cái nói: “Bây giờ ngủ luôn à?”
Anh chỉnh đèn tối đi, rồi lên giường.
Quý Yên tắt chuông điện thoại, đặt sang một bên.
Trong căn phòng tối mờ vang lên một tràng tiếng sột soạt, không lâu sau, âm thanh tan đi, căn phòng lại trở về yên tĩnh.
Quý Yên nằm một lúc, nghiêng mặt qua hỏi: “Sáng mai mấy giờ xuất phát?”
Vương Tuyển đưa tay vào trong chăn tìm một lúc, tìm được tay cô rồi nắm lấy nói: “Ngủ đến khi nào tự tỉnh.”
“Vậy… ngủ đến 12 giờ trưa thì sao? Còn thời gian chơi không?”
“Vậy thì ngủ đến 12 giờ, lần này không chơi được thì lần sau lại đến, không vội.”
Anh thì có tâm thái tốt, ngược lại làm cô có vẻ nôn nóng.
“Được thôi, vậy em sẽ ngủ đến khi tự tỉnh.”
Sáng hôm sau, Quý Yên tỉnh dậy vào khoảng tám giờ.
Khi tỉnh dậy, cô theo thói quen nhìn sang bên trái, vị trí của Vương Tuyển đã trống không, cô đưa tay vào trong chăn sờ thử, lạnh ngắt.
Dậy sớm vậy, tối qua rõ ràng còn nói ngủ đến khi tự tỉnh mà.
Cô khoác áo lông vào, đến phòng tắm rửa mặt, rồi ra phòng khách rót nước định tìm anh thì hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu.
Bưng ly nước đi một vòng khắp nhà, vẫn không tìm thấy anh.
Cô ra huyền quan xem thử, đôi giày anh thay tối qua đã không còn ở đó.
Đi làm thêm giờ sao?
Quý Yên lấy điện thoại ra, đứng trước cửa sổ, nhìn thế giới phủ đầy tuyết trắng bên ngoài, một lúc lâu sau, cô tìm thấy số của anh, đang định bấm gọi thì cửa chính truyền đến tiếng mở khóa.
Cô cất điện thoại đi, bước tới.
Cửa được đẩy vào từ bên ngoài, Vương Tuyển mang theo một thân đầy tuyết bước vào.
Thấy cô, anh nhướng mày: “Không phải nói muốn ngủ đến khi tự tỉnh sao?”
Quý Yên đặt ly nước xuống đi tới, giúp anh cởi áo khoác nói: “Vốn là định vậy, ai ngờ thói quen sinh hoạt đã thành nếp rồi nên khó sửa, ngủ thêm được một tiếng là không ngủ được nữa.”
Vương Tuyển thay xong dép đi trong nhà, Quý Yên cũng phủi hết tuyết trên áo khoác, treo lên giá, quay người lại, thấy anh xách hai cái lồng đựng cơm, mùi thơm của thức ăn thoang thoảng bay tới, không hiểu: “Đây là gì vậy?”
“Anh vừa về nhà một chuyến, đây là bữa sáng dì ở nhà chuẩn bị cho em.”
Trong lúc nói chuyện, anh đã đặt hai hộp thức ăn lên bàn ăn.
Quý Yên có chút mơ hồ, cô cảm thấy chắc do mình chưa tỉnh ngủ, hỏi lại một lần: “Anh nói ai chuẩn bị bữa sáng?”
Vương Tuyển cười cười, nói: “Người nhà sẽ qua đây kiểm tra nhà cửa giúp, gần đây anh đã lâu không về, sáng nay dì qua giúp dọn dẹp vệ sinh, dì đến sớm, thấy anh ở nhà nên về nói với bố mẹ anh, họ gọi điện bảo anh về lấy bữa sáng.”
Vốn dĩ Dịch Uyển Như nói rằng, nếu đã ở Bắc Thành rồi, hay là đưa con gái nhà người ta về ăn sáng đi, nếu Quý Yên ngại gặp người lạ, bà và Vương Sùng Niên sẽ qua nhà chú hai ngồi trước.
Vương Tuyển hiểu, mẹ anh muốn gặp Quý Yên, nhưng xét đến những lời Quý Yên nói tối đó, anh đã từ chối, chỉ nói rằng sau Tết sẽ chính thức đưa Quý Yên về nhà một chuyến.
Vương Tuyển lần lượt lấy các món điểm tâm ra, có tào phớ, bún gà tam tiên, há cảo, tiểu long bao, còn có canh ngân nhĩ nước lê và salad rau củ quả, Quý Yên nhìn mà ngây cả người.
Bên kia Vương Tuyển đã lấy hết các món điểm tâm ra, anh vào bếp lấy đũa, muỗng và bát.
Khi anh chuẩn bị xong cho cô một phần bún tam tiên, Quý Yên vẫn cảm thấy kinh ngạc: “Bữa sáng nhà anh đều thịnh soạn thế này sao? Chắc phải dậy từ sớm lắm để chuẩn bị nhỉ?”
Vương Tuyển lấy đĩa gắp cho cô há cảo và tiểu long bao nói: “Bố mẹ anh khá kén chọn trong ăn uống, nên đã thuê hai dì cùng nấu, yên tâm, hai người phối hợp với nhau, không cần dậy sớm như vậy đâu.”
Cô uống một ngụm canh nói: “Còn ngon hơn cả canh bố em nấu nữa.”
“Vậy à? Thích thì ăn nhiều một chút.”
Ăn hết nửa bát bún, Quý Yên mới nhận ra muộn màng: “Dì và chú biết em qua đây, còn chuẩn bị cả một bàn bữa sáng thế này, em có phải nên bày tỏ chút gì đó không.”
Vương Tuyển không để tâm: “Không cần đâu, lúc nãy về anh đã thay em cảm ơn họ rồi.”
Cô ngẫm nghĩ một lát: “Như vậy thật sự được sao?”
Vương Tuyển ngẩng đầu nhìn cô, trêu chọc: “Hay là lát nữa em về nhà với anh một chuyến, trưa ăn một bữa cơm nhé? Họ rất chào đón em đấy.”
Nghe thấy lời này, Quý Yên dùng chân khẽ đá anh một cái “Anh nghiêm túc đi, chúng ta đang nói chuyện rất nghiêm túc đấy.”
Anh cười, múc cho cô một bát canh ngân nhĩ nước lê, nói không nhanh không chậm: “Không cần cảm thấy ngại, chỉ là một bữa sáng thôi mà.”
Dù Vương Tuyển đã nhấn mạnh như vậy, Quý Yên vẫn cảm thấy nếu không làm gì đó thì thật quá bất lịch sự, không thể nào chưa chính thức gặp mặt đã để lại ấn tượng không tốt cho bố mẹ anh được.
Ăn sáng xong, nhân lúc Vương Tuyển đang dọn dẹp bàn ăn, cô ôm điện thoại trốn vào thư phòng gọi điện cầu cứu Giang Dung Dã.
Giang Dung Dã nghe xong, cũng cảm thấy lời của Vương Tuyển không có vấn đề gì: “Chuyện này có gì đâu, mẹ của bạn trai cũ của tớ sau khi biết tớ cũng thường xuyên mang đồ ăn đến cho tớ mà.”
Quý Yên nghe vậy vội hỏi: “Thế cậu có tặng quà gì đáp lễ không?”
“Để tớ nghĩ xem.” Giang Dung Dã im lặng một lúc lâu, rồi mới nói “Có, tớ đã mua đồ tặng lại, nhưng đều bị trả về, sau ba lần, tớ không tặng nữa, chỉ nhắn tin cảm ơn thôi.”
“Cậu đã tặng những gì?”
Giang Dung Dã “a” một tiếng: “Quên thật rồi, chuyện cũ tám đời ai mà nhớ được.”
Quý Yên thất vọng: “Cậu còn nhớ được mẹ của bạn trai cũ, mà lại quên mất đã tặng người ta cái gì, trí nhớ của cậu kiểu gì vậy.”
“Nếu không thì sao lại là bạn trai cũ được? Nói mấy chuyện này làm gì.”
“…”
Im lặng một lúc, Quý Yên rất sầu não: “Tớ không có kinh nghiệm, tặng quà cho người lớn tuổi thì nên tặng gì?”
Giang Dung Dã tỏ vẻ chẳng mấy hứng thú: “Thực sự không biết tặng gì thì tặng tiền đi, chuyển khoản 9999 qua, thành ý đủ đầy rồi còn gì.”
Cô khẽ gọi: “Giang Dung Dã cậu có thể nghiêm túc một chút không.”
“Cậu tặng bố mẹ cậu cái gì thì tham khảo thử, mua một món tương tự tặng qua là được.”
Quý Yên im lặng.
Giang Dung Dã đợi một lúc, không nghe thấy tiếng cô, hỏi: “Sao không nói gì nữa?”
Quý Yên nói rất thiếu tự tin: “Lần nào tớ cũng chuyển tiền cho bố mẹ.”
“…”
Giang Dung Dã cười phá lên chế nhạo cô.
Quý Yên nói: “Chẳng phải là tớ không có kinh nghiệm, nên mới học hỏi kinh nghiệm của cậu sao.”
Giang Dung Dã “ồ” một tiếng, cười nhạo không thương tiếc: “Cũng phải, dù sao cũng là người ngay cả mối tình đầu cũng chưa có, ôi tớ hiểu mà.”
Quý Yên sa sầm mặt mày cúp điện thoại.
Đứng dựa vào bàn trong thư phòng một lúc, điện thoại rung lên, mở ra, là một liên kết tài khoản công chúng và một tin nhắn thoại do Giang Dung Dã gửi đến.
【Đây chị em, đây là gợi ý của cư dân mạng, cậu xem thử có tham khảo được gì không.】
Nhấn vào liên kết tài khoản công chúng, bên trong là một danh sách quà tặng, bao gồm mọi lứa tuổi.
Quý Yên gửi cho Giang Dung Dã một bao lì xì, lại nói vài lời cảm ơn, đứng thẳng người dậy, đang định rời khỏi thư phòng thì đột nhiên, ánh mắt cô lướt qua, thoáng thấy thứ gì đó, cô tắt màn hình điện thoại, đi tới.
Trên kệ thứ năm của giá sách bên trái có đặt một khung ảnh, Quý Yên kéo cửa kính ra, lấy nó xuống.
Trong khung ảnh là một tấm hình, nhân vật chính là Vương Tuyển, vẻ mặt rất non nớt, nhưng lại nghiêm nghị, có ý ra vẻ người lớn.
Một khuôn mặt đáng yêu như vậy, lại không cười chút nào, Quý Yên nhìn mà lắc đầu.
Cô cầm khung ảnh lên định mở cửa ra ngoài hỏi anh, thì cửa đã được đẩy vào từ bên ngoài trước.
Vương Tuyển nhìn thấy cô, nhướng mày, nói: “Sao lại trốn vào đây rồi?”
Nếu không nhìn thấy tấm ảnh đó, có lẽ Quý Yên sẽ chột dạ, nhưng lúc này, cô bí ẩn giơ khung ảnh từ sau lưng ra trước mặt anh nói: “Đây là anh lúc nào vậy? Cấp hai hay cấp ba?”
Vương Tuyển đưa tay ra định lấy, cô không cho, tay rụt về sau, đồng thời nói: “Trả lời trước đã, em vẫn chưa xem đủ đâu.”
Anh cười: “Người thật đang ở ngay trước mặt em, vẫn chưa xem đủ sao?”
“Đừng đánh trống lảng.” Cô nói “Đây là anh lúc mấy tuổi? Dễ thương ghê.”
“Lớp chín.” Vương Tuyển nói “Dễ thương sao?”
Quý Yên cúi đầu, nhìn chằm chằm người trong ảnh nói: “Đúng là rất dễ thương, nếu cười một cái nữa, thì còn dễ thương hơn.”
“Vậy à?” Vương Tuyển tiến lại gần cô, chỉ còn cách cô vài centimet, anh gọi cô một tiếng “Quý Yên.”
Cô bất giác ngẩng đầu.
Anh cười tủm tỉm nhìn cô: “Bây giờ thì sao, có dễ thương không?”
Quý Yên ngẩn ra, nhìn anh, rồi lại nhìn người trong ảnh, một lúc lâu sau, cô mím cười, giơ tấm ảnh trong tay lên nói: “Em thấy cậu ấy vẫn dễ thương hơn, anh… còn kém một chút.”
“Kém điểm nào?”
Vừa dứt lời, anh đột nhiên ôm lấy eo cô, cúi đầu nói: “Nhìn cậu ấy chi bằng nhìn anh đi.”
Anh vừa nói vừa định lấy tấm ảnh trong tay cô.
Quý Yên né tránh, duỗi thẳng tay ra, cười mắng: “Cậu ấy cũng là anh, chẳng qua là phiên bản hồi nhỏ của anh thôi, sao lại đi so đo với cậu ấy làm gì?”
Vương Tuyển nhướng mày, nói khá nghiêm túc: “Mười mấy năm sau anh có thể ôm em, cậu ấy của mười mấy năm trước có thể không?”
“…”
Suy nghĩ một lúc, Quý Yên nói: “Cũng đúng, biết đâu lúc đó em đang tơ tưởng anh chàng đẹp trai nào đó rồi.”
Cô cố tình khiêu khích anh, kết quả vừa nói xong, đột nhiên cảm thấy eo bị siết chặt, ngẩng đầu lên nhìn, Vương Tuyển đã cúi đầu xuống, cô né tránh, anh bóp cằm cô nói: “Thay vì tơ tưởng anh chàng đẹp trai không biết đến năm nào tháng nào, chi bằng nhìn nhiều hơn người đang đứng trước mặt em đây này.”
Cô đang định mắng anh không biết xấu hổ, thì môi anh đã phủ xuống, nhấn chìm những lời đến bên miệng của cô.
Thời gian lặng lẽ trôi đi.
Một lúc lâu sau, Quý Yên mới được buông ra, hai tay cô nắm chặt hai bên vạt áo anh, trán tựa vào ngực anh, xấu hổ nói: “Anh đừng lần nào cũng dùng chiêu này, em…”
Ngừng lại một lúc lâu, Quý Yên vẫn không tìm được từ thích hợp để diễn tả cô sẽ thế nào.
Bên tai là tiếng cười khẽ, nhè nhẹ, trong buổi sáng có tuyết rơi yên tĩnh này, vô cùng quyến rũ.
“Em sẽ thế nào?” Giọng anh đầy vẻ trêu chọc.
“Em sẽ…” Quý Yên tìm kiếm xung quanh, một lúc lâu sau, đẩy anh ra, giơ tấm ảnh hồi nhỏ của anh lên nói “Tấm này em tịch thu.”
“Thu cậu ta thì có gì thú vị” nụ cười của anh trong trẻo, nét mày sáng láng “Không bằng thu luôn cả anh đây này.”
Sao anh có thể đối đáp được mọi câu nói vậy, Quý Yên nói: “Anh sớm đã là của em rồi, không cần làm chuyện thừa thãi.”
Nét mày anh khẽ động, cô thầm kêu không hay rồi, vội vàng lùi lại, chưa lùi được hai bước, anh đã bước dài tới, đến trước mặt cô nói: “Nếu anh sớm đã là của em rồi, có thể mưu cầu một chút phúc lợi không?”
Cô ngơ ngác nhìn anh.
Ánh mắt anh rực cháy: “Được không?”
Đừng hòng dụ dỗ cô, Quý Yên chớp chớp mắt, đầu óc hỗn loạn lập tức tỉnh táo, cô hắng giọng nói: “Đừng quên, lát nữa anh phải đưa em đi trượt tuyết đấy.”
Vừa nói, cô vừa gạt tay anh ra, lùi về phía cửa, nói: “Từ đây qua đó cũng khá lâu nhỉ, thay đồ cũng mất thời gian nữa, anh đã hứa đưa em đến đây để ngắm tuyết chơi tuyết, không thể nào cuối cùng lại là anh chơi…”
Nhận ra mình nói sai, cô vội ngậm miệng, mắt mở to, cắn môi.
Khóe môi anh cong lên, trong mắt toàn là nụ cười không giấu được, như thể sắp tràn ra ngoài “Nói chuyện nửa vời không phải là thói quen tốt đâu.”
“Anh đừng hòng dụ dỗ em, vô dụng thôi” Cô quay người chạy ra ngoài, đồng thời không quên quay lại nhắc nhở anh “Nhanh lên, em bay chuyến tối, không còn nhiều thời gian đâu.”
Anh bước ra, thở dài một tiếng như có như không, nói: “Bây giờ chưa đến chín giờ, làm chút gì đó hoàn toàn kịp.”
Đang định bước vào phòng, nghe thấy lời này, Quý Yên dừng bước, đứng ở cửa nhìn anh: “Anh chỉ có bấy nhiêu thời gian thôi à? Anh… chắc chứ?”
Vương Tuyển: “…”
Hai người thu dọn xong xuôi rồi ra khỏi nhà, ngồi vào xe, Quý Yên cầm điện thoại hỏi: “Có cần em dẫn đường cho anh không?”
Vương Tuyển ngẩng đầu liếc cô một cái, ánh mắt có chút thâm sâu.
Cô cười: “Quên mất anh là người bản địa Bắc Thành.”
“Vậy à?” Anh nắm vô lăng, gõ hai cái, nói giọng u uất “Anh thấy em quên nhiều chuyện lắm đấy.”
Quý Yên giả ngốc: “Có sao? Sao em không nhớ nhỉ.”
Vương Tuyển làm bộ muốn tháo dây an toàn, cô mắt tinh, đè tay anh lại, cười nói: “Thật sự không còn thời gian nữa đâu, anh biết em đặc biệt thích tuyết mà.”
“Anh…” Anh vừa nói một chữ, cô đã đưa tay lên đặt trên môi anh.
Đôi mắt anh trong veo, nhìn cô chăm chú.
Cô nói: “Em biết lấy ảnh hồi nhỏ của anh là không tốt, càng không nên trêu chọc anh, thế này đi, đợi đến Tết, anh đến nhà em, em cho anh xem ảnh hồi nhỏ của em được không?”
Nét mày Vương Tuyển khẽ động, cô liền hỏi: “Được chứ, anh vẫn chưa thấy em hồi nhỏ mà.”
“Được, anh muốn tất cả ảnh của em trước khi vào Chứng khoán Quảng Hoa.”
Quý Yên có chút ngẩn người: “Cần nhiều vậy sao? Em còn không biết mình để album ảnh ở đâu nữa.”
Anh khởi động xe, thong thả nói: “Không sao, đợi về rồi, anh tìm cùng em.”
Xe chạy ra khỏi bãi đỗ, lăn bánh trên đại lộ bên ngoài, Quý Yên nhìn cảnh đường phố trắng xóa bên ngoài, cùng với những người đi đường trong đủ loại trang phục, cô muộn màng nhận ra rồi nhìn sang Vương Tuyển: “Em mới lấy của anh một tấm, anh lại đòi em nhiều tấm như vậy, có phải em bị thiệt rồi không?”
“Thật sao?” Phía trước là ngã tư đèn xanh đèn đỏ, xe từ từ dừng lại, anh nhìn cô “Cả con người anh đều là của em rồi, em còn so đo chuyện này à.”
Nói cũng có lý.
Quý Yên cảm thấy có lý, nhưng lại cảm thấy có chỗ nào đó không có lý.
Xe chạy một mạch từ trung tâm thành phố ra ngoại ô, sau đó rẽ vào đường núi, sau một hồi cua gấp leo dốc, xe dừng lại.
Ngoài cửa sổ là một vùng tuyết trắng mênh mông, hoang vắng, xung quanh đậu rất nhiều xe.
Quý Yên nhìn quanh “Đến rồi à?”
“Ừm.” Vương Tuyển nói “Đây là bãi đỗ xe, còn cách sân trượt tuyết phía trên một đoạn.”
Xuống xe, Quý Yên nhìn quanh bốn phía, ngọn núi đối diện có màu nâu, gần giống màu rỉ sét, còn nơi cô đang đứng lại là một màu trắng tinh.
Vương Tuyển đến nắm tay cô nói: “Cẩn thận dưới chân.”
Quý Yên “ừm” một tiếng “Anh cũng vậy.”
Hai người dựa sát vào nhau, từ từ đi về phía sân trượt tuyết.
Mua hai vé ở lối vào, Vương Tuyển đưa cô đi thuê dụng cụ trượt tuyết.
Người dần đông lên, tiếng la hét qua lại vang lên không ngớt.
Quý Yên cảm nhận không khí trong đó, cười kéo tay Vương Tuyển, chỉ về phía xa nói: “Kiểu đó anh có biết không?”
Vương Tuyển nhìn theo hướng tay cô chỉ, nói: “Muốn học cái đó à?”
Cô không chút do dự lắc đầu “Không được, vừa lên đã chơi trò kích thích như vậy, em sợ sẽ ngã chổng vó mất.”
“Thiếu tự tin thế?”
“Không.” Cô nói vô cùng bình tĩnh “Em đây gọi là biết tự lượng sức mình.”
Vương Tuyển lắc đầu cười, đưa cô đi thay đồ trượt tuyết.
Quý Yên chọn ván đơn, sau khi thay đồ xong, cô ôm ván trượt nói: “Tay chân em không phối hợp nhịp nhàng, lát nữa anh lượng thứ cho nhé.”
Vương Tuyển kiểm tra găng tay giúp cô, lại sửa lại mũ cho cô, nói: “Hôm nay chỉ đến xem thôi, đừng áp lực quá.”
Anh nói vậy, Quý Yên lại thật sự cảm thấy áp lực lớn hơn, cô quan sát tình hình bên cạnh một lúc, có người trượt vô cùng trơn tru, có người vừa trượt vừa ngã.
Cô nhìn người lạ mặt luôn luôn bị ngã kia, lòng có chút run rẩy: “Nếu em không được, anh nhất định không được cười em đâu đấy.”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng, vịn vai cô nhìn một lúc.
Gương mặt cô ửng hồng, đôi mắt to ẩn sau lớp áo và mũ, trông như một chú chuột hamster nhỏ, anh bất giác cảm thấy ấm lòng.
Im lặng một lúc, anh cúi đầu, hôn lên má cô một cái, nói: “Hôm nay em cứ việc chơi cho vui, những chuyện khác tạm thời gạt sang một bên.”
Hơi thở của anh thấm vào má cô, Quý Yên nghĩ đến trời đất băng giá này, đúng là hợp với con người anh, cô cười tủm tỉm: “Nói chuyện thì nói chuyện, đừng chiếm tiện nghi của em.”
Anh nói: “Câu này xem lát nữa em có còn nói ra được không.”
Quý Yên không hiểu lời anh, đợi đến khi đứng lên ván đơn rồi, cô mới hiểu lời anh có ý gì.
Cô chống tay xuống nền tuyết, vừa dẫm lên ván trượt đứng thẳng người dậy, cả người đã không kiểm soát được mà ngửa ra sau, Vương Tuyển kịp thời đỡ lấy cô, còn không quên nói một câu: “Chiếm tiện nghi của anh à?”
Cô ngẩn ra, rồi lập tức phản ứng lại, cứng miệng nói: “Chẳng phải là anh chủ động áp sát lại sao?”
Anh cười: “Xem ra em muốn đối mặt trực diện với nền tuyết, chứ không cần bức tường người miễn phí này của anh.”
“…”
Cười với nhau một lúc, Vương Tuyển nói: “Anh giữ ván cho em, em từ từ đứng dậy, nhớ khuỵu chân xuống.”
Quý Yên nói: “Anh giữ ván cho em, chẳng phải em đây là điển hình của việc chưa học bò đã lo học chạy rồi sao?”
Anh kéo tay cô, giúp cô đứng dậy, nghe thấy lời này, anh nói: “Lần đầu em tiếp xúc với thứ này, nếu ngã, anh sợ em sẽ đau mấy ngày, quan trọng nhất là, sợ em sẽ bị ám ảnh.”
Cô mượn lực của anh, làm theo kỹ thuật anh đã nói lúc đến đây, từ từ đứng dậy, đợi đến khi cảm thấy vững rồi liền nói: “Anh thế này gọi là cưng chiều điển hình đấy, sau này nếu có con, chắc anh sẽ cưng nó lên tận trời mất?”
Câu nói sau cùng vừa thốt ra, hai người nhìn nhau, đều có chút sững sờ.
Giữa trời đất tuyết trắng, vốn nên là khoảnh khắc của niềm vui hoặc tiếng la hét thảm thiết, vậy mà cô lại cùng anh bàn chuyện con cái.
Lồng ngực Vương Tuyển khẽ nóng lên, anh phải cố gắng kiềm chế một lúc lâu, mới có thể nói một cách vô cùng bình tĩnh: “Nếu có con, anh sẽ rất thương nó, còn sẽ đưa nó đến sân trượt tuyết từ nhỏ.”
Lúc đầu cô còn ngại ngùng, nhưng nghe anh lên kế hoạch cho tương lai của đứa trẻ, liền hỏi: “Tại sao lại cho nó đến sân trượt tuyết từ nhỏ, muốn đào tạo một nhà vô địch Olympic à?”
Anh cười, cúi đầu nhìn cô: “Anh đây là yêu ai yêu cả đường đi lối về, mẹ con bé thích tuyết, thì con bé cũng phải thích theo, để bù đắp cho tiếc nuối hồi nhỏ mẹ nó không được đến sân trượt tuyết.”
Cô mím cười: “Anh đây gọi là logic cường đạo, mua bán ép buộc, hành vi bóc lột.”
“Không đâu, anh sẽ thường xuyên đưa nó đến sân trượt tuyết, cố gắng để nó làm quen nhanh hơn.”
Đúng là càng nói càng đi xa, Quý Yên nói: “Đang trượt tuyết đấy, đừng nói mấy chuyện linh tinh.”
Vương Tuyển nắm tay cô “Không phải em là người nhắc đến con cái trước sao?”
Cô giả vờ giận, đẩy anh: “Anh…”
Chỉ mới nói một chữ, cơ thể đã cô mất thăng bằng, ngửa ra sau, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Vương Tuyển đạp lên ván trượt của cô, đồng thời đưa tay ra ôm lấy eo cô.
Cơn đau do ngã xuống đất không hề đến, Quý Yên mở mắt ra, khuôn mặt Vương Tuyển lọt vào tầm mắt cô, cô thót tim, vịn vào tay anh nói: “Nguy hiểm quá, may mà có anh.”
Anh “ừm” một tiếng, ghé vào tai cô: “Vẫn là anh chiếm tiện nghi của em à?”
Rất tốt, cô lại muốn đẩy anh ra rồi.
Nghĩ đến cơn kinh hoàng vừa rồi vẫn còn hiện rõ, cô tuyệt đối không dám đẩy anh ra nữa, sợ bị ngã, ngã mà đau thì đúng là mất nhiều hơn được.
Nghĩ vậy, cô nắm chặt tay anh, quyết định tạm thời khuất phục anh, nói: “Là em chiếm tiện nghi của anh.”
Anh nhìn cô, lại lắc đầu cười.
Cô không dám nhìn, sợ mình sẽ xấu hổ, bị anh mê hoặc, liền dời tầm mắt đi nơi khác.
Hơn một tiếng đồng hồ tiếp theo, đều là Vương Tuyển vịn cô trượt, có lẽ như chính anh nói, là sợ cô ngã, về nhà sẽ phải nghỉ ngơi mấy ngày, anh không để cô ngã một lần nào.
Nhưng kết quả của việc không ngã là khả năng giữ thăng bằng của cô vẫn không khá lên được.
Cô nói với anh: “Em thật sự đến đây để trượt tuyết sao? Không ngã một lần nào có phải là đến đây vô ích không?”
Hai người đã tháo ván trượt ra, ôm ở một bên hông, đi về phía khu nghỉ ngơi.
Nghe vậy, Vương Tuyển nói: “Lần sau đợi em nghỉ phép không bận công việc, em muốn chơi thế nào cũng được.”
Đi được vài bước, Quý Yên mới từ từ phản ứng lại, lòng ngọt ngào, lộ cả ra mặt, cô đột nhiên nhón chân lên, hôn anh một cái.
Nét mày anh lại nhướng lên, dừng bước nhìn cô, ánh mắt có chút đáng suy ngẫm.
Phần lớn là anh lại muốn làm gì đó, cô giả vờ không thấy, biết rõ còn cố hỏi: “Không đi à? Vậy em đi đây.”
Cô rút tay khỏi tay anh, đi về phía trước, chỉ là chưa đi được hai bước, đã bị anh kéo lại từ phía sau.
Vương Tuyển kéo cô lại, ôm lấy eo cô rồi cúi đầu, trước khi hôn lên môi cô, anh nói: “Muốn cảm ơn anh, thì phải theo cách của anh.”
Nói xong, anh không cho cô nói thêm lời nào mà hôn lên môi cô.
Gió lạnh từ từ thổi qua, phía xa là tiếng trượt tuyết sột soạt, còn có không ít tiếng kinh hô truyền đến.
Nhiều âm thanh như vậy, nhiều thứ nằm giữa lạnh lẽo và ấm áp như vậy, nhưng giờ phút này, Quý Yên cảm thấy tất cả đều trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức giữa trời đất trắng xóa rộng lớn này chỉ còn lại hai người là cô và anh.
Thế gian trần tục ồn ào, qua lại vội vã.
Không nghi ngờ gì nữa, năm tháng đã lặng lẽ thay đổi một số thứ, điều không thay đổi là, cô và anh vẫn dựa vào nhau, vẫn ôm lấy nhau.
Khi đến khu nghỉ ngơi, nhìn ly nước Vương Tuyển đưa qua, cô nói: “Lần sau em nghỉ phép năm chúng ta lại đến đây nhé.”
Vương Tuyển nói: “Lần sau anh đưa em đến một sân trượt khác. Gần đó có khách sạn, ở lại vài đêm, thỏa mãn cho em cái tĩnh lặng của việc ôm ấp núi tuyết về đêm.”
Cô nghe vậy, gật đầu lia lịa, đang định nói lần sau không được giúp cô trượt nữa, cứ để cô ngã vài lần cũng tốt, mới có được niềm vui của việc trượt tuyết.
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc làm cô giật mình tỉnh táo.
“Chị?”
Theo giọng nói đó, Quý Yên ngẩng đầu nhìn sang, vừa nhìn một cái, ly nước trong tay suýt nữa thì rơi xuống đất.
Cách đó vài bước, Thẩm Nho Tri trong bộ đồ trượt tuyết được trang bị đầy đủ đang ôm một tấm ván trượt, nheo mắt lại, nhìn cô đầy ẩn ý.
Vương Tuyển nhìn hai người họ, một lúc sau mới bước tới cầm giúp cô chai nước, Quý Yên nhanh chóng hoàn hồn, theo phản xạ đứng dậy, nắm lấy tay anh, kéo anh ra sau lưng mình, nhìn Thẩm Nho Tri, thầm kêu không hay rồi.
Sao em ấy lại ở đây?