Dịu Dàng Triền Miên - Chương 59: Một chút khói lửa nhân gian giữa cõi đời trần tục
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CNửa đêm, Quý Yên tỉnh giấc. Cô nhìn người bên cạnh đang ngủ rất ngon, mỉm cười, nhẹ nhàng vén chăn ra.
Cô vừa động, Vương Tuyển liền tỉnh, anh ôm lấy eo cô hỏi: “Em định làm gì thế?”
Cô nói: “Em đi uống nước.”
Anh thuận thế ngồi dậy, tay vẫn ôm eo cô, cằm tựa lên vai cô nói: “Hết nước sôi rồi, để anh đi nấu cho em.”
Quý Yên nói: “Không cần đâu, anh ngủ tiếp đi, em tự làm được.”
Cô định đứng dậy, anh giữ lại: “Ngoài trời lạnh lắm, để anh đi.”
Anh rời khỏi phòng, Quý Yên tựa vào đầu giường ngẩn người một lúc, lát sau, cô cầm điện thoại rồi vén chăn xuống giường.
Lúc này, Vương Tuyển đang đứng ở bàn đảo, hai tay chống lên mặt bàn, bên cạnh tay anh là một chiếc ấm đun nước siêu tốc đang kêu o o.
Anh chau mày, dường như đang suy tư.
Quý Yên nhìn một lúc, ôm chặt chiếc áo khoác trong tay rồi bước tới.
Cô khoác áo cho anh, Vương Tuyển lúc này mới hoàn hồn, đưa tay lên, nắm lấy tay cô, xoa xoa nói: “Sao em lại ra đây?”
Quý Yên cười: “Anh còn nói nữa, quan tâm em sẽ bị lạnh, thế anh thì không lạnh à? Áo khoác cũng không mặc.”
Anh nói: “Anh quên mất.”
Nghĩ đến lúc cô ra ngoài ban nãy, anh hoàn toàn không hay biết, mãi đến khi cô lại gần, tạo ra chút động tĩnh anh mới có phản ứng. Cô do dự chừng mười giây, áp mặt vào lưng anh hỏi: “Có phải lần này đi công tác, công việc có vấn đề gì không?”
Anh nói: “Chuyện đó thì không, công việc mọi thứ đều thuận lợi.”
“Vậy ban nãy anh nghĩ gì mà nhập tâm thế?”
Vương Tuyển xoay người lại, ôm eo cô, kéo sát vào người mình, nói: “Chợt cảm thấy mình như đang nằm mơ vậy.”
Cô ngẩng đầu, trong mắt tràn ngập ý cười: “Mơ gì cơ?”
“Nằm mơ giữa ban ngày,” anh cúi đầu, trán chạm vào trán cô, cười nói, “Không ngờ có ngày mơ mộng hão huyền cũng có thể trở thành sự thật.”
Lời này nghe có chút quen tai, hình như trước đây cô cũng từng châm chọc anh như vậy.
Nhưng cụ thể là câu gì thì cô thực sự quên mất rồi, vậy mà anh vẫn còn canh cánh trong lòng.
Bên tai là tiếng ấm nước kêu sùng sục, hơi thở của anh ở ngay trong tầm hô hấp, mà tay anh đang ôm eo cô, nơi đó nhiệt độ ngày càng tăng, Quý Yên đẩy anh ra: “Nước sôi rồi.”
Anh nói: “Không vội, vẫn còn hơi nóng, để anh ôm thêm một lúc nữa.”
“Thích ôm đến thế à?”
“Ôm được lúc nào hay lúc đó, em biết anh chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội nào bày ra trước mắt mà.”
Quý Yên mặc kệ anh.
Vương Tuyển cũng không ôm lâu, anh buông cô ra, đi rót nước cho cô.
Nước còn nóng, hai người ngồi đối diện nhau ở bàn đảo, đặt giữa họ là một chiếc cốc thủy tinh cách nhiệt đang bốc hơi nóng.
Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của anh, trong lòng Quý Yên vẫn không yên tâm: “Lần này đi công tác không gặp phải chuyện gì chứ?”
Vương Tuyển cười: “Không có chuyện gì đâu, chỉ là việc nhiều, không có thời gian nghỉ ngơi thôi, em không cần lo lắng.”
“Được rồi, có chuyện gì thì anh nhớ nói, em không chắc có thể giúp được, nhưng đi làm mấy năm, cũng quen biết không ít người, nếu cần thì cứ nói nhé.”
“Ừm, khi cần anh nhất định sẽ không khách sáo với em.”
Quý Yên nhướng mày, cầm ly nước lên uống.
Uống nước xong, hai người lại lên giường, cùng nhau nằm xuống, cơn buồn ngủ vẫn chưa ập đến nhanh như vậy, Quý Yên hỏi: “Ngày mai và ngày kia em đều phải họp, không có thời gian đi cùng anh, anh định sắp xếp thế nào?”
Vương Tuyển suy nghĩ một lúc “Cuối tuần này có được nghỉ không?”
“Anh hỏi cái này làm gì?”
“Em trả lời anh trước đi.”
“Chủ nhật được nghỉ, thứ bảy có hai buổi phỏng vấn.”
Vương Tuyển trầm ngâm một lúc, quay mặt sang cô nói: “Muốn ngắm tuyết không?”
Quý Yên không hiểu câu này: “Đi đâu ngắm, Lâm Thành có tuyết rơi đâu.”
“Bắc Thành” Anh nói “Tối thứ bảy qua đó, tối chủ nhật anh lại đưa em về.”
Nghe những lời này, cô nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, mày mắt anh sáng ngời, Quý Yên lập tức hiểu ra: “Lần này đột nhiên đến đây là vì chuyện này phải không?”
Anh không hề có chút ngượng ngùng nào khi bị vạch trần, nói: “Vốn dĩ không nghĩ tới, chỉ là chiều tối hôm qua xuống máy bay, thấy cả thành phố tuyết rơi trắng xóa, đột nhiên nhớ đến em, không phải em rất thích tuyết sao? Anh nghĩ lại, hai năm đó chúng ta hình như chưa từng đi chơi cùng nhau vào ngày tuyết rơi.”
Một tràng lời nói khiến tâm trạng Quý Yên lên xuống thất thường, một mặt là vì anh nhớ cô thích ngày tuyết rơi, sẽ vì tuyết lớn mà nghĩ đến cô, mặt khác là anh lại nhớ những chi tiết nhỏ nhặt trong hai năm đã qua.
Cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chỉ đơn thuần là đi ngắm tuyết thôi à?”
Anh nghe ra ý khác, nói: “Sợ anh lừa em về ra mắt gia đình anh à?”
Cô mím môi, không ngờ anh lại thẳng thắn vạch trần như vậy.
Anh nhướng mày cười, mặt cô đỏ bừng, rúc vào lòng anh nói: “Chẳng lẽ không phải sao? Anh đã không chỉ một lần dụ dỗ em nói muốn đi gặp người nhà anh, bây giờ anh đột nhiên nói muốn đưa em đến Bắc Thành ngắm tuyết, em có thể không lo lắng sao?”
“Lo lắng?”
“…”
Anh rốt cuộc có biết nắm bắt trọng điểm không vậy.
Quý Yên kéo áo anh ra, cắn lên xương quai xanh của anh: “Vương Tuyển, rõ ràng là anh đang trêu chọc em.”
Anh giơ tay lên, xoa gáy cô, thiện ý nhắc nhở: “Nếu ban ngày còn muốn họp thì bây giờ đừng quyến rũ anh.”
Bây giờ thành ra đều là lỗi của cô cả à.
Quý Yên buông anh ra, lăn sang một bên, quay lưng về phía anh.
Vương Tuyển nhìn cô một lúc, nhích lại gần, ôm cô từ phía sau, nói: “Đến Bắc Thành em không yên tâm, vậy đến Cáp Thành thì sao?”
Quý Yên nghe thấy tên thành phố này, lập tức quên đi sự không vui ban nãy, quay lại xác nhận với anh: “Chỉ đơn thuần là đi ngắm tuyết thôi?”
“Không thì em nghĩ anh thực sự muốn lừa em về à?”
“Cũng không phải là không tin anh, chỉ là con người anh trước giờ không nói lời thừa, lỡ như thật sự bị anh lừa về giữa đường thì sao?”
Anh bất giác đưa tay ra, kéo cô lại, nói: “Vậy nếu bị anh lừa về thì sao? Em có bằng lòng không?”
Quý Yên không nói gì.
Một lúc lâu sau, cô mới nói: “Nếu em đến gặp bố mẹ anh trước, mẹ em mà biết được sẽ hận rèn sắt không thành thép mất.”
Anh nhướng mày: “Ý là anh đến thăm bố mẹ em trước thì có thể đưa em về nhà rồi?”
Quý Yên không nói gì, nhưng cũng đã thể hiện rõ ý đó.
Vương Tuyển hỏi: “Khi nào anh có thể đến nhà em?”
Quý Yên nghĩ đến cuộc điện thoại của mẹ, cô cũng không còn e dè nữa, rời khỏi lòng anh hỏi: “Tết anh có thời gian không?”
“Tết là khi nào?”
“Ừm…” Quý Yên suy nghĩ một lát “Mùng ba, mùng bốn? Nếu anh không có thời gian thì mùng năm, mùng sáu. Mùng bảy chắc chắn không được, đều phải đi làm rồi, không tiện xin nghỉ.”
Anh nghe xong, ghé sát lại gần cô, chóp mũi chạm vào nhau.
Cảm giác nhồn nhột cứ liên tục ập đến, Quý Yên bị anh cọ đến bật cười, cô né tránh, anh không nhường một bước, cứ cọ vào cô, cô cười mắng: “Anh là chó à?”
Anh cười: “Không phải, đơn thuần là vui thôi.”
“Vui cái gì?”
“Em muốn đưa anh về nhà, xem như là mọi chuyện đã định được một nửa, anh rất vui.”
Trong lòng cô cũng vui theo, nhưng không quên chuyện quan trọng nhất: “Vẫn chưa nói khi nào anh có thời gian?”
“Mùng hai đi, mùng hai anh qua đó được không?”
Quý Yên bị dọa sợ: “Nhà anh không cần đón Tết à? Mùng hai đều phải đi chúc Tết họ hàng, anh không đi có được không?”
“Trong mắt họ, anh là một đứa con bất trị, một năm không đi, họ cũng chẳng nói gì đâu, huống chi lần này là vì tìm vợ nên mới không đi, họ rộng lượng, chắc chắn sẽ thông cảm cho kẻ hậu bối này.”
Càng nói càng không đứng đắn.
Quý Yên đẩy anh ra, “Ngủ thôi, còn phải dậy sớm nữa.”
“Ngại à?”
Có những lời anh không thể âm thầm giữ trong lòng, cứ phải nói ra bằng được hay sao?
Quý Yên bực bội: “Không ngủ thì anh cút ra sofa mà ngủ.”
Vương Tuyển thấy vậy không trêu cô nữa, anh nói: “Vậy quyết định thế nhé, mùng hai Tết anh đến nhà thăm chú dì.”
Quý Yên không lên tiếng.
Anh lại gần cô, “hửm” một tiếng, nói: “Được không?”
Cô lí nhí: “Không có ai gấp như anh đâu, ra mắt phụ huynh vui đến thế à, không sợ người nhà em có ý kiến với anh sao?”
“Sợ chứ, nhưng sớm muộn gì cũng phải gặp, gặp càng sớm, nếu người nhà em thật sự không hài lòng về anh, anh càng có thể sớm bù đắp.”
Khóe miệng Quý Yên cong lên một vòng cung nhỏ.
Giọng của Vương Tuyển từ phía sau từ từ truyền đến: “Em có thể quay lại được chưa?”
Cô quay lại, trước khi anh kịp mở lời, cô nói trước: “Ngủ thôi, nói nữa ngày mai em thật sự không dậy nổi đâu.”
Vương Tuyển chỉnh đèn tối đi, tay vòng qua eo cô, ôm chặt.
Nhiệt độ trong chăn, nhiệt độ cơ thể, cộng với nhiệt độ lòng bàn tay anh, Quý Yên cảm thấy mình như bị một cái lò sưởi bao bọc, nóng đến mức cô hơi khó chịu, cô nhẹ giọng thương lượng với anh: “Anh… có thể tự ngủ một mình không?”
“Không được.”
“Nằm nghiêng thế này không thoải mái đâu.”
“Có muốn ngày mai dậy sớm không?” Vương Tuyển trầm giọng hỏi, “Không muốn thì chúng ta làm chuyện khác, vừa hay em cũng không vội ngủ.”
Quý Yên: “…”
Cô cố gắng lờ đi luồng hơi nóng không ngừng tỏa ra, nhắm mắt lại, một lúc sau, lại thật sự ngủ thiếp đi.
Nghe thấy hơi thở đều đặn của cô, Vương Tuyển thầm nghĩ, khả năng ngủ của cô thật tốt.
Anh vén lại góc chăn, ôm cô ngủ.
Bảy giờ sáng hôm sau, Quý Yên tỉnh dậy, vừa mở mắt ra, một khuôn mặt tuấn tú đã ở ngay trong gang tấc.
Vương Tuyển đang ngủ, vẻ mặt vô cùng bình yên.
Nhìn ngắm anh một lúc, cô đưa tay ra khỏi chăn, sờ lên mày mắt anh.
Vừa chạm vào, anh đột nhiên mở mắt, cô giật mình, rụt tay lại, bị anh kịp thời nắm lấy hỏi: “Em tỉnh rồi à?”
“Ừm, buổi sáng có một cuộc họp, phải qua sớm để chuẩn bị.”
Anh “ừm” một tiếng, nắm tay cô nói: “Vừa rồi định làm gì thế?”
Cô im lặng vài giây, nói: “Sáng tỉnh dậy thấy anh, sợ là mơ, muốn sờ thử xem để xác nhận một chút.”
Anh nắm tay cô, áp lên má mình nói: “Còn thấy là mơ không?”
Cô lắc đầu.
Anh nói: “Anh cũng cho rằng đây không phải là mơ, sáng tỉnh dậy nhìn thấy em đầu tiên, may mà đây không phải là một giấc mơ.”
Quý Yên mỉm cười, nói: “Dậy thôi.”
Sau khi thức dậy, Vương Tuyển dọn dẹp giường, Quý Yên đi nấu nước, sau đó hai người gặp nhau trong phòng tắm.
Quý Yên xả nước, Vương Tuyển nặn kem đánh răng, hai người cùng nhau đánh răng, nhìn người trong gương, đều mỉm cười với nhau.
Rửa mặt xong, Quý Yên hỏi: “Anh vẫn chưa nói hai ngày nay sắp xếp thế nào.”
Hai người trở về phòng, Quý Yên đang thay quần áo, cô thay một món, Vương Tuyển giúp đưa một món, anh nói: “Anh ở đây vài ngày, chiều thứ bảy chúng ta đi Cáp Thành.”
Động tác cài cúc áo của Quý Yên khựng lại, anh nhìn thấy, liền qua giúp cô cài, cô mặc định đồng ý, cầm lược chải tóc, hỏi: “Hôm nay mới thứ tư, vậy là anh định ở đây ba ngày, công việc của anh không có vấn đề gì chứ?”
“Không có vấn đề gì to tát cả, đi công tác liên tục hơn một tháng, anh có lý do để cho mình nghỉ phép.”
Cúc áo khoác ngoài được cài xong, tóc Quý Yên cũng vừa chải xong, cô dùng dây thun đen tùy ý buộc sau tai, đi mang vớ, nghe vậy, cô nói đùa với anh: “Không sợ dự án bị cướp mất à?”
Anh thong thả đáp: “Thứ có thể bị cướp đi chứng tỏ công tác chuẩn bị ban đầu không đủ, mà anh chưa bao giờ làm dự án nào không có sự chuẩn bị.”
Đủ tự tin.
Quý Yên vịn vai anh, nhón chân lên, hôn anh một cái: “Được rồi, anh đã quyết định thì em không nói gì nữa, mấy ngày nay em sẽ bận một chút, anh cứ nhân dịp nghỉ phép đi dạo xung quanh, cho mình nghỉ ngơi đi. Phong cảnh ở đây không tệ, lát nữa em gửi cho anh cẩm nang du lịch mà bố em đã soạn.”
Nghe vậy, anh nói: “Cẩm nang du lịch do chú soạn à?”
“Ừm, bố em là giáo viên, từng được trường mời về làm một thời gian, đã đến đây giao lưu, ông rất thích nơi này.”
Vương Tuyển ra chiều suy nghĩ.
Quý Yên sắp xếp xong tài liệu công việc, qua gọi anh: “Nghĩ gì thế? Em xuống ăn sáng đây, anh có đi cùng không?”
Vương Tuyển nói: “Anh xuống cùng em.”
Đến nhà hàng, lấy xong đồ ăn, tìm một vị trí cạnh cửa sổ, hai người im lặng ăn sáng, ăn được một lúc, Quý Yên nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Mấy ngày nay anh ở phòng em à? Em đưa thẻ phòng cho anh.”
Vương Tuyển nói: “Không cần đâu, lát nữa anh mở một phòng khác.”
Quý Yên không có ý kiến, cất thẻ phòng lại.
Anh kịp thời giải thích: “Đồng nghiệp của em sẽ qua tìm em, anh làm phiền công việc của các em không hay lắm.”
Không ngờ là vì lý do này, Quý Yên cười tủm tỉm: “Cảm ơn sự thông cảm của anh.”
Vương Tuyển cười đáp: “Ban ngày anh ở phòng mình, buổi tối vẫn qua phòng em ngủ.”
Giọng anh không cao không thấp, xung quanh không có ai, nhưng Quý Yên lại vô thức nhìn quanh.
Vương Tuyển thấy vậy, nói: “Không đồng ý à?”
“Không có, em đồng ý.” Cô nhíu mày “Chỉ là anh có thể đừng nói những lời dễ khiến người ta suy diễn lung tung ở nơi công cộng được không, người không biết còn tưởng quan hệ của chúng ta không đứng đắn.”
“Bên cạnh không có ai, sẽ không bị nghe thấy.” Dừng một chút, anh lại nói “Bạn trai bạn gái bình thường ngủ cùng nhau, quan hệ rất đứng đắn.”
Quý Yên cười: “Được rồi, anh nói gì cũng đúng.”
Ăn sáng xong, Quý Yên và anh tạm biệt ở cửa khách sạn: “Anh tự sắp xếp nhé, tối gặp.”
Vương Tuyển tiễn cô lên xe rời đi.
Đợi xe cô chạy ra khỏi khách sạn, anh mới thu hồi ánh mắt, quay người đi vào.
Sau khi mở phòng ở quầy lễ tân, điện thoại rung lên, là tin nhắn của Quý Yên, một tệp tài liệu.
Anh vừa đi về phía thang máy, vừa mở tệp ra.
Là cẩm nang du lịch Lâm Thành.
Cuối tài liệu có ký tên Thẩm Ninh Tri.
Anh không hiểu, Quý Yên họ Quý, tại sao bố cô lại họ Thẩm.
“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra, anh bước vào, bấm số tầng của mình, anh trả lời tin nhắn của Quý Yên.
Vương Tuyển: [Cẩm nang du lịch do bố em làm à?]
Quý Yên trả lời rất nhanh [Là ông ấy làm, đồ ăn khá nhiều, nếu anh không thích ẩm thực thì có thể đi dạo một vài điểm tham quan.]
Anh trả lời một chữ “được”.
Xác nhận tên bố cô là Thẩm Ninh Tri, Vương Tuyển trở về phòng mới mở, khoảnh khắc đóng cửa lại, anh đột nhiên có một suy đoán.
Có lẽ Quý Yên mang họ mẹ.
Ngay sau đó, anh lại nghĩ đến một chuyện khác.
Tính cách Quý Yên cởi mở, làm việc theo phong cách cầm lên được, bỏ xuống được, ngoài ra từ một số chi tiết nhỏ có thể thấy điều kiện gia đình cô không tồi, anh đã từng nghĩ, bố mẹ có thể nuôi dạy một cô gái như vậy, hẳn là những người rất thoáng.
Nhưng điều anh không ngờ tới là, cô lại mang họ mẹ.
Đang nghĩ ngợi, điện thoại reo, anh cầm lên xem, là cuộc gọi của mẹ anh, Dịch Uyển Như.
Anh im lặng một lúc, đi đến trước cửa sổ sát đất, nhận máy.
Vừa kết nối, Dịch Uyển Như đã hỏi: “Vương Tuyển, khi nào con về?”
“Có chuyện gì không ạ?”
“Cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là người nhà lâu rồi không gặp con, tối qua lại hỏi đến con, ông nội con lại đặc biệt hỏi thăm tình hình cá nhân của con.”
Vương Tuyển nói: “Lần trước con đã nói, qua Tết con sẽ đưa cô ấy về.”
Dịch Uyển Như “à” một tiếng: “Mẹ quên mất.”
Vương Tuyển không tin, anh nghĩ mẹ anh còn có chuyện khác muốn nói. Quả nhiên, câu tiếp theo của bà là: “Vương Tuyển à, ông nội con lớn tuổi rồi, chỉ mong con cháu ở bên cạnh, con hiểu ý mẹ chứ?”
“Con biết. Con sẽ thỉnh thoảng về thăm mọi người.”
“…”
Cuộc gọi coi như vô ích.
Dịch Uyển Như nói: “Vậy nhé, có thời gian thì về một chuyến.”
“Khoan đã.” Vương Tuyển đột nhiên lên tiếng.
Lần đầu tiên con trai không chủ động cúp máy, còn nói đợi một chút, thật hiếm có.
Dịch Uyển Như hỏi: “Sao vậy con?”
Vương Tuyển gõ ngón tay lên lan can cửa sổ một lúc, suy nghĩ rồi hỏi: “Ngày xưa mẹ sinh con ra, không nghĩ đến việc để con theo họ mẹ à?”
Dịch Uyển Như bật cười: “Mẹ cũng muốn lắm chứ, nhưng bố con có đồng ý không? Cho dù bố con đồng ý, ông nội con có chịu không?”
Vương Tuyển hiểu ra: “Ý của mẹ là nếu bố đồng ý, mẹ sẽ đồng ý cho con theo họ mẹ sao.”
Dịch Uyển Như nói: “Đúng vậy, họ của bố con khó nghe quá, một tiếng ‘lão Vương nhà bên’ làm hỏng hình tượng biết bao. Khoan đã, con hỏi chuyện này làm gì?”
Lão Vương nhà bên*: Đây là một thuật ngữ/meme rất phổ biến trên mạng xã hội Trung Quốc, dùng để ám chỉ một cách hài hước hoặc mỉa mai về người đàn ông hàng xóm “trong truyền thuyết” chuyên đi ngoại tình với vợ của người khác.
“Con đồng ý với quan điểm của mẹ, họ Vương không được hay cho lắm, con nghĩ sau này có con, để con bé theo họ Quý thì hợp hơn.”
“…”
Dịch Uyển Như vốn đang cười, vừa nghe những lời này, lập tức ngẩn người: “Con không nói đùa đấy chứ?”
“Mẹ thấy sao?”
“Vương Tuyển, con…”
Vương Tuyển nhẹ nhàng ngắt lời bà: “Mẹ, con còn có việc phải xử lý, có thời gian con sẽ về thăm mẹ.”
Cúp điện thoại, nhìn ra biển xa một lúc, Vương Tuyển mở cẩm nang du lịch được gửi đến, vừa đi về phòng.
Hai ngày tiếp theo, Quý Yên đi sớm về khuya, Vương Tuyển không nói được với cô mấy câu, thời gian hai người ở bên nhau lâu nhất là lúc ngủ vào ban đêm.
Sáng thứ bảy, Quý Yên phải phỏng vấn Giám đốc thị trường của Công nghệ Hợp Chúng, thời gian hẹn là chín giờ.
Cả buổi sáng, cô đều rà soát lại đề cương phỏng vấn.
Vương Tuyển ra ngoài mua bữa sáng về, thấy cô vẫn còn ngồi trước máy tính, liền nói: “Qua ăn sáng trước đi.”
Quý Yên xem xong đoạn cuối cùng liền gập máy tính lại, từ phòng ngủ đi ra, thấy một bàn đầy ắp đồ ăn sáng, cô vừa kéo ghế ra vừa cười nói: “Mua nhiều thế?”
“Nhiều à?”
Cô chỉ vào một phần bánh cuốn: “Mua ở đâu vậy?”
“Nếm thử xem có đúng vị không đã?”
Quý Yên nhận lấy đôi đũa của anh, gắp một miếng, ăn xong cô gật đầu: “Ngon lắm, gần đây có bán à? Em chưa từng phát hiện ra.”
“Bố em, cẩm nang du lịch chú đưa có nhắc đến, anh nghĩ em thích ăn nên mua về cho em thử xem.”
“Quán đó không phải ở quận khác sao?” Cô bật sáng màn hình xem một chút “Anh mới xuống chưa đến 15 phút mà.”
Vương Tuyển nói: “Anh xuống lúc nào, em rõ thế à.”
Quý Yên lại ăn một miếng bánh cuốn: “Đừng đánh trống lảng, nói mau, làm sao mua được.”
“Giao hàng, nhờ người chạy việc vặt giúp.”
Cô mím môi nói: “Có lòng quá.”
“Em thích là được.”
“Em rất thích.”
Dứt lời, Quý Yên gắp một miếng bánh cuốn, tay đỡ bên dưới, đưa qua đút cho anh.
Anh nghiêng người ăn, nói: “Vị cũng ngon thật.”
Ăn sáng xong, Quý Yên ôm đồ rời đi, Vương Tuyển tiễn cô xuống lầu, trước khi lên xe, anh nói: “Anh đã mua vé máy bay lúc bảy giờ chiều, em xong việc thì gọi cho anh, anh qua đón em.”
Bận rộn đến ba giờ rưỡi, phỏng vấn xong, ghi chép lại toàn bộ, Quý Yên và đồng nghiệp đến phòng làm việc của Công nghệ Hợp Chúng để lưu trữ tài liệu, công việc kết thúc, Tiểu Triệu đề nghị có muốn đi dạo phố không, rồi mọi người cùng nhau đi ăn một bữa.
Giang Liệt và một đồng nghiệp khác tỏ ra không có ý kiến.
Thế là ánh mắt lập tức tập trung vào phía Quý Yên, cô cười ngượng ngùng: “Mọi người đi đi, tôi có sắp xếp khác rồi.”
Tiểu Triệu ra vẻ thấu hiểu: “Chị ơi, em thấy người đó rồi. Chị có hẹn với anh ấy phải không?”
Trước đây bị trêu chọc, Quý Yên còn thấy ngại ngùng, nhưng tối hôm đó cô đã đồng ý để Vương Tuyển bước vào cuộc sống của mình, cũng tức là đã xác định rõ quan hệ yêu đương của hai người, cô ngược lại không còn né tránh nữa, thẳng thắn nói: “Khó khăn lắm mới được nghỉ cuối tuần, hẹn hò với bạn trai một chút, cũng không được à?”
Tiểu Triệu cười: “Đương nhiên là được, vậy chúc hai người hẹn hò vui vẻ.”
Tiểu Triệu và một đồng nghiệp khác xuống lầu trước, Giang Liệt đi sau một bước, anh suy nghĩ: “Quan hệ của hai người có ảnh hưởng đến công việc không?”
Quý Yên đang tắt máy tính: “Ảnh hưởng đến công việc gì? Anh lo lắng chuyện Hoa Ngân Capital mà Vương Tuyển làm là cổ đông lớn của Hợp Chúng à?”
Anh ta gật đầu.
“Dự án đầu tư này do đồng nghiệp của Vương Tuyển phụ trách, anh ấy không can thiệp, ngoài lần mọi người cùng ăn cơm trước đó, dự án này không còn bất kỳ quan hệ nào với anh ấy nữa.”
Giang Liệt nói: “Anh ta cũng thật biết suy nghĩ cho cô, mọi việc đều chu toàn.”
Để lại câu đó xong, anh ta liền rời đi.
Quý Yên khóa ngăn kéo, gửi tin nhắn cho Vương Tuyển. Lúc xuống lầu chờ đợi, câu nói của Giang Liệt cứ vang vọng bên tai cô.
Gần đây cô mới biết, người bên Hoa Ngân Capital phụ trách đàm phán với Công nghệ Hợp Chúng không phải Vương Tuyển và nhân viên dưới quyền anh, mà là người khác.
Anh và dự án này hoàn toàn tránh hiềm nghi, không còn một chút quan hệ nào nữa.
Cô đang suy nghĩ thì điện thoại reo.
Quý Yên nhìn, tên Vương Tuyển đang nhấp nháy trên màn hình.
Cô vừa đi ra ngoài, vừa hỏi: “Anh đến rồi à?”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng: “Em nhìn về phía trước đi.”
Cô ngẩng đầu, Vương Tuyển đang ở bên kia đường.
Ánh nắng mùa đông chiếu rọi khắp người anh, anh đứng trong ánh sáng, thời gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc này.
Anh vẫn đẹp như ngày nào, vẫn là dáng vẻ mà cô yêu.
Cô nói: “Anh không cần qua đây đâu, để em qua đó.”
Anh nghe xong, lần đầu tiên không cố chấp trong chuyện này, nói: “Được, anh đợi em qua.”
Lúc đi về phía anh, Quý Yên nghĩ đến một câu nói cô từng đọc được…
Em đi về phía anh, đó chính là đường về, là điểm cuối của em.
Cô đi đến trước mặt Vương Tuyển, anh nắm lấy tay cô nói: “Về thu dọn hành lý nhé?”
Cô gật đầu, để anh dắt đi về phía xe.
Lên xe, anh cài dây an toàn cho cô, cô từ đầu đến cuối yên lặng để anh sắp đặt.
Vương Tuyển cài xong dây an toàn, thấy dáng vẻ thất thần của cô, suy nghĩ một lúc, hỏi: “Công việc không thuận lợi à?”
Quý Yên lắc đầu: “Rất thuận lợi, ngày mai có thể nghỉ một ngày.”
“Vậy em đang nghĩ gì thế?”
“Không có.”Cô nói dối “Đang nghĩ xem tài liệu vừa rồi đã phân loại tốt chưa.”
Anh hỏi: “Nghĩ xong chưa? Bây giờ qua đó kiểm tra lại một lần vẫn còn kịp.”
“Không cần đâu, em nghĩ xong cả rồi, em chỉ xác nhận lại một lần nữa thôi.”
Vương Tuyển không tỏ ý kiến.
Trên đường về khách sạn, Quý Yên đặc biệt yên tĩnh. Thường ngày khi dừng xe chờ đèn đỏ ở ngã tư, cô còn nói đùa với anh, hôm nay cô lại im lặng lạ thường.
Vương Tuyển vốn định hỏi, nhưng nghĩ đến dáng vẻ né tránh của cô ban nãy, anh lại bỏ đi ý định đó.
Nếu cô muốn nói, sớm muộn gì cũng sẽ nói với anh.
Về đến khách sạn, Vương Tuyển lấy thẻ quẹt mở phòng mình, trong phòng khách có một chiếc vali, anh đặt chìa khóa lên bàn, đi qua mở ra, nhìn cô: “Đồ của em anh đã giúp em thu xếp xong rồi, em xem thử có thiếu gì không.”
Thảo nào sáng nay lại đòi thẻ phòng của cô, hóa ra là để giúp cô sắp xếp hành lý.
Quý Yên đi tới, lướt mắt nhìn qua, bỗng dưng, ánh mắt dừng lại ở một chỗ, cô lại gần xem, sau đó không thể tin được quay đầu nhìn anh: “Quần áo giữ nhiệt và áo phao này là?”
Anh nói: “Trước đây em từng đăng trên vòng bạn bè nói Lâm Thành lạnh, tối hôm đó đến anh tiện đường qua nhà em lấy hai chiếc áo phao, quần áo giữ nhiệt là mua thêm,” nói đến đây, anh cười một tiếng “không may là, mấy ngày nay thời tiết đặc biệt nắng đẹp, không dùng đến.”
Cô cầm bộ quần áo trong tay, đột nhiên, đặt quần áo xuống, đứng dậy ôm lấy anh: “Sao lại không dùng đến, hôm nay không phải là dùng rồi sao.”
Vương Tuyển vỗ lưng cô: “Bên đó lạnh, những thứ này chưa chắc đã đủ giữ ấm, xuống máy bay rồi mua thêm.”
Anh vẫn chu đáo tỉ mỉ như vậy, luôn có thể chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Không thể phủ nhận, cô vẫn sẽ rung động vì sự chu đáo của anh.
Cô lí nhí nói: “Hủy vé máy bay đi.”
Anh nói: “Không muốn đi à?”
Quý Yên rời khỏi người anh, lùi lại một bước nhỏ, giữ một khoảng cách với anh, nói: “Đổi vé máy bay, không đi Cáp Thành nữa, đi Bắc Thành.”
Anh nhướng mày, có chút bất ngờ: “Sao đột nhiên lại đổi ý vậy.”
“Anh cũng nói là đột nhiên đấy thôi, đây đúng là một quyết định nhất thời mà.”
Anh lấy điện thoại ra nói: “Được, anh đổi vé, em đi kiểm tra xem còn thiếu gì không.”
Quý Yên nói: “Vé máy bay để em mua đi, giờ này hủy vé phí thủ tục là 20%, lãng phí tiền của anh.”
Nghe giọng điệu này, còn có chút sa sút.
Vương Tuyển lấy điện thoại của cô, cùng với của mình, đặt sang một bên, sau đó giữ vai cô, hơi cúi đầu nhìn cô.
Anh nhìn quá chăm chú, ánh mắt sắc bén, như muốn nhìn thấu cô, Quý Yên bị nhìn đến không thoải mái, giống như cả người phơi bày trước mặt anh vậy. Cô tránh ánh mắt của anh, nói: “Xin hủy vé trước đi, quá giờ rồi, một xu cũng không được hoàn lại đâu.”
“Không hoàn lại được thì đi Cáp Thành, hoặc dứt khoát không đi cũng được.”
Quý Yên sốt ruột, nhìn anh: “Phải đi chứ, đã sắp xếp cả rồi, thời gian cũng đã trống ra, sao có thể không đi được.”
Anh cười: “Chịu nhìn anh rồi à?”
Mặt cô đỏ bừng, níu lấy tay áo anh nói: “Đừng nói chuyện này nữa, hủy vé mới là chuyện chính.”
“Không vội.” Anh nói “Trả lời anh trước, sao đột nhiên lại muốn đi Bắc Thành?”
Quý Yên nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, sau mấy ngày nghỉ ngơi tốt, quầng thâm dưới mắt anh đã nhạt đi nhiều, vẻ mặt cũng không còn mệt mỏi như tối hôm đó mới đến.
Cô nói: “Lúc anh vừa gọi điện cho em, em đột nhiên nghĩ, hay là cứ đến Bắc Thành đi, đến thành phố anh sống xem cho kỹ, Bắc Thành em đã đến mấy lần, đều là vì công việc, chưa từng ngắm nhìn nó cẩn thận, lần này vừa hay, tuy chỉ có một ngày, nhưng có người bản địa như anh ở đây, thời gian cũng đủ rồi.”
Nghe xong lời giải thích của cô, lồng ngực anh hơi nóng lên, anh đưa tay kéo cô vào lòng nói: “Lần gần nhất em đến đó là để tìm anh, lần đó quá vội, lần này chúng ta sẽ ngắm nhìn nó thật kỹ.”
Hủy vé, rồi mua vé lại, hai người bắt taxi ra sân bay.
Xuống xe, gió lạnh căm căm, Quý Yên nhìn bàn tay đang bị anh nắm chặt, đón gió chiều, nói: “Sao giống bỏ trốn thế này?”
Vương Tuyển nói: “Vậy chúng ta bỏ trốn một lần nhé?”
Quý Yên nghĩ cũng không phải là không được.
Cô nép vào anh, nói: “Vậy nhờ anh dẫn đường cho tốt, em không có khả năng định hướng, nhất định đừng để em bị lạc nhé.”
Anh nắm chặt tay cô, trịnh trọng nói: “Nhất định sẽ không làm em thất vọng.”
Quý Yên cúi đầu mỉm cười, né làn gió, che giấu niềm vui không thể giấu được của mình.
Khi máy bay xuyên qua bầu trời đêm, cô từ trên cao nhìn xuống những đốm đèn sáng trên mặt đất, rồi lại nhìn người bên cạnh.
Cô nghĩ, sau này cô và anh, cũng sẽ là một ngọn đèn nhỏ trong vạn nhà đèn này, cũng sẽ là một chút khói lửa nhân gian giữa cõi đời trần tục này.
Khoảnh khắc này, cô chìm vào sự bình yên chưa từng có.