Dịu Dàng Triền Miên - Chương 55: Sau này đều nghe em, - Chúng ta như thế này có giống đang yêu không?
- Home
- Dịu Dàng Triền Miên
- Chương 55: Sau này đều nghe em, - Chúng ta như thế này có giống đang yêu không?
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CCái gọi là muốn nghe một cách giải thích khác của anh, chẳng qua cũng chỉ là đổi một phương thức khác để thân mật với cô mà thôi.
Quý Yên biết rõ điều đó, nhưng vẫn không tài nào chống lại được sự dụ dỗ của anh.
Cứ thế day dưa trong im lặng một lúc, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể ngày càng tăng cao, cô kịp thời dừng lại, quay mặt đi, nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ rồi chuyển chủ đề: “Trễ lắm rồi, buổi tối ăn gì đây?”
Mặt cô rất đỏ, tai cũng vậy, Vương Tuyển không trêu chọc cô nữa: “Ra ngoài ăn nhé?”
Thật ra cô cũng nghĩ vậy, ăn ở khách sạn chẳng có gì thú vị, phạm vi hoạt động cũng chỉ có bấy nhiêu đó. Ra ngoài ăn còn có thể đi dạo loanh quanh, ngắm cảnh một chút, không đến nỗi ngột ngạt như vậy.
Cô rời khỏi người anh, giữ một khoảng cách nhất định rồi mới nói: “Em đi thay quần áo, anh…” Cô chỉ vào bộ đồ nhăn nhúm không ra hình thù gì trên người anh “Anh cũng chỉnh trang lại bản thân đi.”
Cô đắc ý đi vào phòng ngủ.
Vương Tuyển cúi đầu nhìn quần áo của mình, phần eo đã nhăn đến không còn ra hình dạng gì, là do vừa rồi bị cô vò nát.
Nghĩ đến việc cô vừa rồi phải kéo giãn khoảng cách rồi mới nhắc nhở, chắc hẳn cô cũng biết đó là kiệt tác của mình, sợ anh sẽ trêu chọc cô.
Vương Tuyển lắc đầu cười.
Anh đến đây vội vàng, quần áo mang theo đều là đồ công sở, đang để ở phòng mới mở trên lầu, suy nghĩ một lát, anh lên lầu thay một chiếc áo sơ mi mới.
Mười phút sau, Quý Yên thay một chiếc váy liền màu kem nhạt bước ra, mái tóc được buộc tùy ý sau tai, thấy Vương Tuyển đang đứng trong phòng khách áp điện thoại bên tai, khẽ nói gì đó.
Anh cũng nhìn thấy cô, ra dấu chờ một chút, cô gật đầu, đáp lại bằng một cử chỉ “ok”.
Cuộc điện thoại này nói hơi lâu, Quý Yên chờ đến nhàm chán, bèn lấy điện thoại ra lướt tin tức. Lướt một lúc, mẹ cô, Quý Nghiên Thư, gửi một tin nhắn Wechat tới. Đó là một bài viết trên tài khoản công chúng, cô không bấm vào xem, chỉ đọc tiêu đề thôi cũng biết là đang ám chỉ cô nên tìm một người để sống cùng, một mình là không được.
Trước đây khi mẹ cô gửi những thứ này, đa phần cô sẽ không trả lời, Quý Nghiên Thư cũng không quan tâm cô có trả lời hay không, cứ thấy bài viết liên quan là lại tiện tay gửi qua.
Lúc này, cô cầm điện thoại, liếc nhìn Vương Tuyển đang nghe điện thoại ở cách đó không xa, suy nghĩ một lát rồi bấm vào khung trò chuyện, gõ một dòng chữ gửi cho mẹ.
Quý: [Mẹ ơi, con đang hẹn hò rồi, mẹ đừng gửi mấy bài viết lừa đảo lượt click, câu lưu lượng này cho con nữa.]
Quý Nghiên Thư lúc này chắc đang xem điện thoại, trả lời rất nhanh: [Con lại lấy cớ này để đối phó với mẹ.]
Lần này thật sự không phải đối phó.
Quý Yên lại nhìn về phía Vương Tuyển một lần nữa, anh đang đứng trước cửa sổ, tay trái cầm điện thoại, tay phải lật xem tài liệu, giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng lời lẽ lại không cho phép nghi ngờ.
Quan trọng là anh đang quay lưng về phía cô.
Cô im lặng một lúc, dường như đã đưa ra quyết định gì đó, mở máy ảnh của Wechat lên, không vội vàng mà hướng ống kính về phía anh.
Anh vẫn đang nói chuyện điện thoại, tranh luận với bên kia, chắc sẽ không để ý đến cô.
Cô yên tâm, tìm một góc độ đẹp, chụp một tấm ảnh bóng lưng của anh.
Cũng được, không quá rõ nét, nhưng cũng không mờ.
Cô thu điện thoại lại, đồng thời liếc nhìn anh một cái, vẫn là tư thế đứng như cũ. Chắc là không phát hiện ra.
Cô gửi tấm ảnh này cho Quý Nghiên Thư.
Đối phương im lặng rất lâu.
Quý Yên kiên nhẫn chờ một lúc, ba phút trôi qua, Quý Nghiên Thư không gửi lại một lời nào, cô đang định cười thì điện thoại đột nhiên reo lên.
Âm thanh không to không nhỏ, cô nhìn chữ “Mẹ” trên màn hình mà ngây người.
Cô bật dậy, vừa định nghe máy thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô nhìn về phía Vương Tuyển, đối phương nghe thấy tiếng động cũng nhìn sang phía cô.
Anh nhướng mày, chỉ vào điện thoại của cô.
Cô cười ngượng ngùng, chỉ vào phòng, ra hiệu muốn vào nghe điện thoại.
Anh gật đầu.
Quý Yên cầm điện thoại vào phòng, nhận cuộc gọi.
Giọng của Quý Nghiên Thư truyền đến: “Người đàn ông đó là ai?”
Bà hỏi rất thẳng thắn.
Quý Yên nói nhỏ: “Mẹ đã nói là đàn ông rồi, thì còn có thể là ai được nữa.”
Quý Nghiên Thư biết con gái lại bắt đầu nói lảng, bèn hỏi thẳng: “Không phải con đang đi công tác ở Lâm Thành sao?”
Quý Yên nói: “Đúng là đi công tác, hôm nay cuối tuần, được nghỉ ạ.”
“Người đàn ông đó ở trong phòng con à?”
Vừa rồi quên làm mờ rèm cửa trong ảnh nền rồi.
Quý Nghiên Thư mắt tinh như vậy, không khó để đoán ra.
Quý Yên ấp úng: “Đúng là ở trong phòng con.”
“Đã dùng biện pháp an toàn chưa?”
“Mẹ…”
Sao có thể hỏi một cách bình thản như vậy!
Quý Nghiên Thư cười: “Chuyện tình cảm nam nữ mẹ hiểu, ai cũng cần có lúc giải tỏa, nhưng điều mẹ bận tâm nhất là con không được chưa cưới mà có thai.”
Mặc dù không khí trong nhà rất cởi mở, nhưng Quý Yên rất ít khi nói với bố mẹ về chủ đề này, cô nói: “Mẹ yên tâm, con có chừng mực.”
Quý Nghiên Thư lúc này mới đưa câu chuyện trở lại: “Cậu ta đến Lâm Thành tìm con à?”
“Vâng, anh ấy đặc biệt dành thời gian đến đây.”
“Nghe giọng điệu của con, có vẻ con rất hài lòng về cậu ta.”
Quý Yên đột nhiên hối hận tại sao lại gửi tấm ảnh đó, tại sao lại nghe cuộc điện thoại này, cô nói: “Vâng, khá là hài lòng.”
Quý Nghiên Thư lại hỏi: “Cậu ta chính là người mà lần trước con hứa với mẹ sẽ dẫn về nhà à?”
Tại sao trí nhớ của mẹ lại tốt như vậy, Quý Yên nói: “Vâng, là anh ấy.”
Có lẽ cảm nhận được sự bất lực của cô, Quý Nghiên Thư cũng không hỏi nhiều nữa: “Được rồi, mẹ ở nhà chờ con dẫn người về.”
Cuộc điện thoại này khiến Quý Yên áp lực vô cùng, một lúc lâu sau mới hồi phục lại.
Cô điều chỉnh lại cảm xúc rồi mở cửa, Vương Tuyển đã kết thúc cuộc gọi, lúc này đang đứng đợi ở cửa, thấy cô ra, anh tiến lên hỏi: “Điện thoại công việc à?”
Giá mà là công việc thì tốt rồi, Quý Yên lắc đầu, nói: “Anh xong việc rồi à?”
“Ừm, còn em thì sao?” Anh vẫn quan tâm đến cuộc điện thoại vừa rồi của cô.
Quý Yên nói: “Hay là chúng ta xuống dưới trước đi?”
Thấy cô có ý né tránh câu hỏi, Vương Tuyển nhướng mày: “Được, vừa đi vừa nói.”
Hai người đi thang máy xuống lầu, bước ra khỏi khách sạn, đường phố xe cộ tấp nập, đèn neon nhấp nháy, gió đêm nhẹ thổi, mọi thứ đều thật dễ chịu nếu như Vương Tuyển không tiếp tục hỏi về cuộc điện thoại vừa rồi.
Anh hỏi: “Điện thoại của ai thế?”
Quý Yên suy nghĩ một lát, thành thật nói: “Mẹ em.”
“Dì… gọi điện quan tâm em à?”
Anh có chút do dự.
Quý Yên đảo mắt một vòng, quyết định dọa anh một phen: “Bà ấy quan tâm đến đại sự cả đời của em hơn.”
“Ồ, quan tâm như thế nào?”
Nhìn anh một lúc, vẻ mặt anh vẫn bình thản, không nhìn ra được điều gì khác, cô có chút thất vọng nói: “Quan tâm đến mức giới thiệu đối tượng cho em, chờ lần sau em về nhà là đi gặp mặt.”
Anh nói: “Không phải em nói lần sau sẽ dẫn anh về sao, em chưa nói với dì à?”
Quý Yên nói: “Có sao?”
“Em quên rồi à? Lần trước anh đến nhà em đón em…”
Quý Yên kiễng chân lên, đưa tay che miệng anh: “Đừng nói nữa, đừng nói nữa.”
Anh cười sâu xa: “Em không phải là quên, để anh giúp em nhớ lại.”
“Không cần, em lại nhớ ra rồi.”
Đi được một đoạn, Vương Tuyển cuối cùng cũng nghiêm túc hơn một chút, nói: “Lần sau dì lại giới thiệu đối tượng cho em, em cứ nói em đã có người hợp ý, đang tìm hiểu.”
Nghĩ đến việc vừa rồi mình cũng trả lời mẹ như vậy, còn gửi một tấm ảnh qua để chứng minh, hai người hiếm khi có cùng suy nghĩ, trong lòng cô ngọt như mật, nhưng không muốn anh biết, bèn cố tình làm khó anh: “Nếu em không nói thì sao?”
“Vậy em đưa Wechat hoặc số điện thoại của dì cho anh, anh sẽ tự mình trao đổi với bà.”
??!
Quý Yên bị thao tác này làm cho sững sờ, còn có thể chơi trò này sao?
Cô nói: “Anh… anh còn chưa tán đổ được em, đã nghĩ đến chuyện trộm nhà (ý nói đi đường tắt, tấn công vào hậu phương của đối phương) rồi à?”
Vương Tuyển cảm khái: “Chính vì như vậy, nên anh mới nghĩ đến việc dỗ dành dì trước, để có đủ tinh thần và thời gian theo đuổi em.”
Tính toán của anh đúng là đâu ra đó.
Quý Yên nói: “Mẹ em không dễ nói chuyện đâu. Tiêu chuẩn và mắt nhìn người của bà ấy cao lắm.”
Vương Tuyển nói: “Có thể tiết lộ một chút không?”
Thôi được, cô chịu thua.
Anh vẫn đang nghiêm túc liệt kê: “Gia thế, nhân phẩm, ngoại hình, công việc…”
Cô cười ngắt lời anh: “Được rồi, sao anh còn đếm nữa vậy.”
“Đây là để chuẩn bị cho sau này.”
Rất tốt, Quý Yên đã bị anh thuyết phục. Cô quay mặt đi cười thầm.
Đi được một đoạn, đường phố trở nên náo nhiệt, Quý Yên bỏ qua cuộc nói chuyện vừa rồi, hỏi đến vấn đề trọng tâm của lần đi ra ngoài này: “Định ăn gì đây?”
Vương Tuyển nghiêng mặt, nhìn cô, nói: “Nghe theo sự sắp xếp của em.”
Ey, câu nói này khiến cô rất hài lòng, nhưng Quý Yên vẫn không khỏi trêu chọc anh: “Thật sự cái gì cũng nghe em sao?”
Anh nhìn cô chăm chú, đôi mắt đen láy lấp lánh dưới ánh đèn đường, chậm rãi nói: “Sau này đều nghe em.”
Sau này.
Thật là một từ ngữ khiến người ta cảm thấy tốt đẹp.
Quý Yên mím môi, nhưng dù thế nào cũng không thể ngăn được khóe miệng đang cong lên.
Đang lúc đèn xanh, cô không muốn để anh nhìn ra sự khác thường của mình, bèn bỏ mặc anh, tự mình đi theo dòng người qua vạch kẻ đường, anh từ phía sau đuổi kịp, khoảng cách được giữ vừa phải, gần mà như không gần, sánh vai cùng cô.
Đến bên kia đường, anh đột nhiên nắm lấy tay cô, cô sững người, nụ cười cứng lại, nhìn anh.
Vương Tuyển không vội vàng hỏi: “Không nói gì à?”
Cô giả vờ không hiểu: “Nói gì cơ?”
Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô.
Một lúc sau, những người qua đường xung quanh bắt đầu nhìn với ánh mắt tò mò, Quý Yên da mặt mỏng không chịu nổi trước, bèn nắm ngược lại tay anh, kéo anh đi, vừa đi vừa phàn nàn: “Không thấy mất mặt à?”
Vương Tuyển nhướng mày, thản nhiên nói: “Không thấy.”
Những lúc như thế này, anh lại mang vẻ mặt không thể thương lượng đó, biết cách làm cô nghẹn lời.
Lại đi một đoạn nữa, người xung quanh dần ít đi, Quý Yên gạt tay anh ra, nhưng vừa gạt ra đã bị anh nắm lại, giữ chặt trong tay.
Cảm giác lành lạnh không ngừng truyền từ tay anh sang, Quý Yên cảm nhận sự tiếp xúc quen thuộc này, không muốn buông ra lắm, nhưng vừa nghĩ đến lời nói muốn dỗ dành Quý Nghiên Thư trước của anh, rồi lại đến sự mặt dày vừa rồi của anh, cô không thể không nhắc nhở: “Chúng ta có quan hệ gì mà anh cứ nắm tay em như vậy?”
Vương Tuyển suy nghĩ vài giây, cúi đầu, ghé vào tai cô nói: “Vừa mới ngủ cùng nhau, em thấy sao?”
Cô nói không lại anh.
Quý Yên im lặng.
Đúng lúc này, Vương Tuyển lại buông tay cô ra.
Cô nhướng mày.
Anh chậm rãi nói: “Em nói đúng, không danh không phận, anh nắm tay em quả thật không thích hợp.”
Anh trước nay luôn không theo lẽ thường, mưu mẹo nhiều không kể xiết, Quý Yên không đoán được trong hồ lô của anh bán thuốc gì, bèn im lặng chờ xem anh nói gì tiếp theo.
Quả nhiên, câu tiếp theo của anh là: “Em định khi nào cho anh một danh phận?”
Đủ loại âm thanh ồn ào trên phố lướt qua tai, lay động giác quan của Quý Yên, cô chớp mắt, không biết phải trả lời thế nào.
Anh quá thẳng thắn, những lúc thế này, anh chưa bao giờ vòng vo, quanh co, luôn thẳng thắn bày tỏ lòng mình. Giống như vừa rồi, khiến cô không có sức chống đỡ.
Anh cúi đầu nhìn cô, trên mặt thoáng nét cười, lại nhẹ nhàng hỏi: “Hay là có chỗ nào anh làm chưa đủ tốt, em chỉ điểm cho anh một chút, để anh còn cải thiện.”
Chỉ điểm, cải thiện.
Nghe thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực chất là từng bước ép sát. Rất giống phong cách làm việc trước nay của anh.
Trong lòng Quý Yên ấm áp, tràn đầy niềm vui, nhưng lý trí lại mách bảo cô, hãy đợi thêm một chút, bây giờ chưa phải là lúc để mọi chuyện ngã ngũ.
Đôi môi cô khẽ mở rồi lại khép, cứ như vậy vài lần, cô mím chặt môi.
Anh thừa thắng xông lên: “Anh muốn làm em hài lòng sớm một chút, để sớm được em dẫn về nhà, dì cũng không cần phải giới thiệu đối tượng cho em nữa.”
Thì ra mục đích chính là đây.
Quý Yên trong lòng bật cười, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, hóa ra anh lo lắng cô bị giới thiệu đối tượng đến vậy.
Một lúc lâu trôi qua, cô vẫn không nói một lời, cảm xúc trong mắt thay đổi liên tục, lúc thì rạng rỡ, lúc thì bình lặng.
Thấy cô như vậy, Vương Tuyển biết điểm dừng, ý tứ đã truyền đạt được rồi, câu trả lời không còn quan trọng nữa. Chủ yếu là sợ ép người quá đáng, lợi bất cập hại. Anh nhìn quanh một vòng, chuyển chủ đề: “Đi ăn ở đâu?”
Quý Yên không nói gì, như thể không nghe thấy.
Vương Tuyển khẽ cười, đưa tay ra nắm lấy tay cô một lần nữa, vừa chạm vào, cảm giác lành lạnh lại ập đến, Quý Yên như tỉnh mộng, theo phản xạ muốn giãy ra, anh nhân cơ hội nắm chặt, ngón tay luồn qua kẽ tay cô, mười ngón tay đan vào nhau. Cô cố gắng giãy ra, anh hơi dùng sức nắm chặt, chặn đường lui của cô.
Quý Yên nhanh chóng phát hiện, so với sự mất bình tĩnh của cô, anh lại tỏ ra vô cùng thản nhiên, như thể sẵn sàng câu giờ với cô như vậy.
Anh ung dung tự tại, cô liên tiếp thất bại. Không cần nhìn nữa, kết cục ai thua ai thắng đã rõ ràng.
Cứ nắm tay giằng co một lúc, Quý Yên cảm thấy thật vô vị, không chơi trò trẻ con này với anh nữa, cô hắng giọng hỏi: “Ăn quán vỉa hè không?”
Anh cúi mắt, nhìn cô đầy ẩn ý.
Cô nhíu mày, lắc lắc bàn tay đang bị anh nắm: “Nói gì đi chứ.”
Anh lúc này mới “ừm” một tiếng, một lần nữa nhấn mạnh: “Em quyết định, anh đều nghe em.”
Tài thật đấy.
Ngoài miệng thì phàn nàn, nhưng cuối cùng cô vẫn được dỗ dành.
Hai người chậm rãi đi về phía trước. Trên mặt đất là bóng của hai người, lúc bị đèn đường chiếu dài ra, lúc lại bị kéo ngắn lại.
Quý Yên nhìn theo, suy nghĩ dừng lại ở lúc anh hỏi về danh phận. Tim vẫn đang khẽ thắt lại, nhịp đập nhanh đến lạ thường.
Rõ ràng là anh có việc cầu xin cô, rõ ràng là anh muốn một sự khẳng định, một câu trả lời.
Không hiểu sao, nghe thấy câu nói đó, Quý Yên lại có một cảm giác… căng thẳng. Giống như khoảnh khắc sắp tiết lộ bí mật, khiến người ta bất giác căng thẳng thần kinh, nín thở, sợ bỏ lỡ thông tin quan trọng nào đó.
Cô lén liếc nhìn người bên cạnh, chỉ là một cái liếc nhẹ, thật trùng hợp, Vương Tuyển cũng đang nhìn qua, ánh mắt cứ thế bất ngờ chạm nhau.
Bốn mắt nhìn nhau, cô ngây người, anh điềm tĩnh.
Trong phút chốc, Quý Yên có cảm giác như những suy nghĩ nhỏ nhặt của mình cứ thế bị phơi bày trần trụi trước mặt anh.
Cô không thể giấu giếm, chỉ đành cứng ngắc dời mắt đi.
Giây tiếp theo, người bên cạnh đến gần cô, kề sát vai cô, nhẹ nhàng buông một câu: “Đang nghĩ gì vậy?”
Giọng nói trầm trầm, hòa cùng cơn gió đêm dễ chịu, rất ấm áp.
Còn có thể nghĩ gì được nữa. Tất nhiên là đang nghĩ về anh.
Quý Yên không thể nói thật lòng mình, cô giả vờ bình tĩnh nói: “Đang nghĩ lát nữa ăn gì.”
Anh thuận theo lời cô hỏi: “Nghĩ ra chưa?”
Muốn gật đầu, lại muốn lắc đầu, thật là một chuyện vô cùng khó xử.
Giống như việc anh đòi danh phận vừa rồi.
Tóm lại là đều khiến người ta khó xử.
Vương Tuyển nói: “Không vội, chưa nghĩ ra thì cứ từ từ nghĩ.”
Nghe ra, rõ ràng là lời nói có ẩn ý
Quý Yên nhìn qua, ánh đèn đường lan tỏa, vẻ mặt Vương Tuyển ôn hòa, bớt đi vài phần lạnh lùng.
Anh thật sự đã dịu dàng hơn rất nhiều, cũng gần gũi hơn không ít.
Những điều cô từng mơ ước, nay đang dần dần trở thành hiện thực.
Bỗng nhiên sương mù tan biến, do dự tan đi, cô cười nói: “Đúng là phải suy nghĩ kỹ, không thể bạc đãi bản thân được, phải không.”
Anh rất tán thành mà “ừm” một tiếng, đồng thời không quên nói: “Cũng không thể quên phần của anh.”
Anh thoáng nở nụ cười, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra.
Quý Yên trước đây chú ý anh đã lâu, biết một vài chi tiết nhỏ của anh, nên có thể nhìn ra được vài phần.
Anh đúng là biết chớp thời cơ, cũng đủ biết tùy cơ ứng biến. Trước đây cô chỉ thấy anh dùng chiêu này trong công việc, lần đầu tiên thấy anh dùng trong chuyện tình cảm.
Quý Yên rất hài lòng, thế là cô quyết định rộng lượng thêm một lần nữa, không vạch trần anh.
Cuối cùng, chọn tới chọn lui, Quý Yên quyết định đến Tằng Thác Án giải quyết bữa tối.
Vương Tuyển không có ý kiến.
Hai người đi vòng từ đường Long Hổ Sơn vào, lối này ít người đi, càng đi vào trong càng yên tĩnh.
Cô trêu anh: “Quán ăn rất đông người, sẽ rất ồn ào đấy.”
Anh trước nay luôn thích những nơi yên tĩnh.
Khi hai người còn bên nhau, bữa ăn gần như một nửa là do anh tự tay nấu ở nhà, chính là để trốn sự ồn ào.
Vương Tuyển cười một tiếng, hỏi: “Câu tiếp theo có phải là muốn nói đồ ăn ở đó không hợp khẩu vị của anh không?”
Ờm, Quý Yên nghẹn lời, đúng là vậy thật.
Vương Tuyển nói: “Đã nói là em quyết định, tự nhiên đều nghe em, không cần để ý đến cảm nhận của anh.”
Quý Yên nhướng mày, ngạc nhiên trước sự thay đổi của anh.
Có được câu nói này của anh, Quý Yên dẫn anh thẳng đến một quán hải sản.
Đang giờ ăn tối, trong quán rất đông người, cửa đã xếp hàng dài, thấy vậy, Quý Yên rất muốn đổi quán khác, nhưng ý nghĩ vừa nảy ra, đã nghe Vương Tuyển hỏi: “Thích quán này à?”
Cũng không phải là thích lắm, chỉ là mấy hôm trước nghe đồng nghiệp khác nhắc qua, quán này hương vị cũng không tệ. Cô đã ghi nhớ trong lòng, nghĩ rằng lần sau anh đến, sẽ dẫn anh cùng đi thử.
Trong lúc Quý Yên đang suy nghĩ, Vương Tuyển đã tiến lên lấy số thứ tự từ nhân viên phục vụ.
Tướng mạo anh điển trai, dáng người cao ráo thẳng tắp, dù chỉ mặc một bộ đồ phối màu đen trắng đơn giản nhất, nhưng đi trong đêm tối, xuyên qua đám đông, cử chỉ đều toát lên khí chất tinh anh, vẫn không tránh khỏi thu hút sự chú ý của người khác.
Anh lấy số thứ tự, quay trở lại.
Quý Yên nhìn anh đi đến trước mặt mình, người xung quanh cũng đang nhìn anh.
Trước đây, cô cũng là một thành viên trong đám đông này, chỉ có thể nhìn từ xa, còn phải lo lắng sẽ bị anh phát hiện. Bây giờ, người này là của cô rồi, cô không cần phải cẩn thận dè dặt nữa, càng không cần phải lo được lo mất, cô đường đường chính chính.
Anh đưa số thứ tự qua.
Cô không nhận, cười hỏi: “Phải đợi bao lâu?”
“Còn bốn bàn nữa.”
Quý Yên hiểu ra.
Vương Tuyển đứng bên cạnh cô, một lúc sau, anh hỏi: “Có muốn ăn chút đồ ngọt lót dạ trước không?”
Nghe vậy, Quý Yên nhìn theo ánh mắt anh, đối diện chéo đúng là có một tiệm đồ ngọt.
Cô do dự.
Anh hỏi: “Vẫn là vị matcha à?”
Nhìn bóng lưng anh xa dần, Quý Yên đã nhịn suốt một quãng đường, lúc này không còn kìm nén nữa, cô tránh khỏi đám đông, đi đến một nơi tương đối vắng người, cúi đầu, cong khóe môi, mỉm cười nhẹ nhàng.
Cô không thích ăn đồ ngọt cho lắm, duy chỉ có sở thích đặc biệt với các món thuộc dòng matcha.
Có lần cô đến chỗ ở của anh, tiện đường mua một phần. Lúc đó anh có việc đang họp trực tuyến trong thư phòng, cô rảnh rỗi không có gì làm, vừa lướt điện thoại vừa ăn bánh kem matcha, anh họp xong ra thì cô cũng vừa ăn xong.
Lần đó, vẫn là anh vứt rác.
Chỉ có một lần như vậy, nhưng đó là chuyện từ rất lâu rồi, cô gần như đã quên, vậy mà anh vẫn còn nhớ.
Không lâu sau, Vương Tuyển cầm hai phần đồ ngọt quay lại.
Quý Yên nhìn qua, là hai phần bánh kem vị matcha, một phần brownie, một phần mousse.
Cô khẽ nhướng mày: “Anh không mua cho mình à?”
Cô nhớ anh không thích ăn những thứ này, nhưng lúc này, dường như anh chỉ lo cho phần của cô.
Anh nói: “Không có món nào vừa ý.” Lại hỏi “Muốn ăn cái nào trước?”
Quý Yên chỉ vào phần mousse.
Vương Tuyển đưa thìa cho cô, còn anh thì mở hộp nói: “Anh cầm, em ăn đi.”
?
Quý Yên thử tưởng tượng khung cảnh đó, rồi lại nhìn xung quanh toàn người qua lại. Cô nhất thời cảm thấy, có gì đó là lạ.
Vương Tuyển: “Có vấn đề gì sao?”
Có thì có đấy, nhưng nhất thời cô vẫn chưa nghĩ ra là có gì không đúng.
Không muốn tự thêm phiền não nên cô không do dự nữa mà xúc một miếng bánh, vị đắng ngọt tan trong cổ họng, mắt cô tức thì híp lại thành một đường thẳng, rõ ràng là rất thỏa mãn.
Vương Tuyển khẽ cười, từ trong một chiếc túi lấy ra một chai nước uống, vặn nắp chai đưa cho cô.
Nhìn chai nước việt quất anh đưa tới, Quý Yên lại một phen kinh ngạc.
Anh nói: “Không đường.”
Quý Yên uống hai ngụm, quả thật là không đường, nhưng lúc này trong lòng cô lại chứa đầy vị ngọt.
Cô liếc anh một cái, nhân lúc anh chưa kịp nhận ra, lại vội vàng cúi đầu, giả vờ chuyên tâm ăn bánh.
Bữa lót dạ trước bữa chính, cô không dám ăn nhiều, sợ lát nữa không ăn nổi bữa chính, vậy thì việc tối nay ra ngoài tìm đồ ăn sẽ mất hết ý nghĩa.
Ăn được vài miếng, lúc xúc thêm một muỗng nữa, cô nhìn miếng bánh trên thìa, ngẩng đầu, đột nhiên nói một câu: “Anh ăn không?”
Vương Tuyển như thể đang chờ câu này, anh cúi đầu, nói một cách không hề đứng đắn: “Vậy phiền em ra tay giúp.”
Đút cho anh một miếng xong, Quý Yên ngơ ngác, luôn cảm thấy mình đã bị lừa ở đâu đó.
Cô mân mê chiếc thìa, nhìn sang Vương Tuyển, anh cũng đang nhìn cô, khẽ nhướng mày, nói: “Còn ăn nữa không?”
Quý Yên lắc đầu.
Anh thu dọn hộp, sau đó vặn chặt nắp chai việt quất, cho vào túi, cầm trên tay.
Anh rất bình tĩnh, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Sau đó, anh như nhớ ra điều gì, từ trong túi lấy ra giấy ăn, đưa cho cô.
Quý Yên vẫn còn mơ màng: “Dính lên khóe miệng em à?”
Vương Tuyển lắc đầu, Quý Yên càng cảm thấy khó hiểu.
Giây tiếp theo, lại thấy anh cúi đầu, đến rất gần cô, hơi thở vương trên mặt cô. Anh nói: “Em không dính, hình như anh dính rồi.”
Có sao?
Quý Yên theo phản xạ nhìn qua.
Ờm, khóe miệng hình như có dính một chút, chắc là do vừa rồi cô run tay.
Ủa, sao cô lại run tay chứ? Có phải là chưa từng đút anh ăn đâu.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, cô lại sững người.
Trong ký ức, hai người chuyện thân mật gì cũng đã làm qua, nhưng những hành động nhỏ nhặt như đút đồ ăn cho nhau của các cặp đôi thì đúng là chưa từng có mấy. Quan trọng là, Vương Tuyển trông không giống kiểu người thích những hành động nhỏ nhặt sến súa này.
Trong phút chốc, cô rất khó để đối chiếu người trước mắt với quá khứ.
Cô nhìn tờ giấy ăn trong tay, rồi lại nhìn anh, rất không dám tin mà hỏi: “Em lau cho anh nhé?”
Anh giơ hai tay lên, với vẻ mặt rất vô tội nhưng lại vô cùng nghiêm túc: “Tạm thời không rảnh tay.”
Lý do rất chính đáng, cô không thể phản bác.
May mà vị trí họ đứng không phải là nơi quá nổi bật, Quý Yên nhanh chóng liếc nhìn một vòng, không có ai chú ý đến đây.
Cô nói: “Anh cúi đầu xuống.”
Vương Tuyển hơi cúi người về phía trước, giữ cho tầm mắt ngang bằng với cô. Anh cao, đứng như vậy cũng làm khó anh rồi.
Quý Yên cầm giấy ăn lau cho anh, thực ra cũng không dính bao nhiêu, cô lau xong liền vội vàng lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh.
Không đúng, tại sao cô phải giữ khoảng cách với anh?
Quý Yên mơ màng, không dám nhìn anh nữa, cô quay đầu giả vờ chăm chú nhìn tình hình gọi số ở cửa, cố gắng chuyển sự chú ý.
Cảm xúc vừa mới bình ổn lại, lúc này, Vương Tuyển đột nhiên đến gần, ghé vào tai cô nói: “Chúng ta như thế này có giống đang yêu không?”
Anh cố ý hạ thấp giọng, lúc nói câu này, giống như một cây đàn cello tuyệt hảo đang vang lên bên tai.
Có chút trầm, có chút từ tính, tóm lại là một sự tồn tại rất dễ làm người ta rung động.
Trái tim Quý Yên đột nhiên thắt lại, nơi đó đập rộn ràng đến mức, nếu cô không dùng sức đè lại, có cảm giác như bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra ngoài. Cô quay mặt lại, anh đứng quá gần, chỉ một cử động này, môi anh đã lướt qua má cô.
Trên đường phố, người qua kẻ lại, âm thanh ồn ào náo nhiệt, nhưng Quý Yên không còn cảm nhận được gì nữa.
Hai người nhìn nhau.
Đôi mắt cô chỉ có thể chứa đựng một mình Vương Tuyển, không còn nhìn thấy bất cứ sự vật nào khác nữa.