Dịu Dàng Triền Miên - Chương 54: Không được, anh đã đợi rất lâu rồi
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song C“Quý Yên, người đó vẫn luôn là em.”
Sức chấn động của câu nói này không hề thua kém câu anh đã nói trước đó…
“Quý Yên, anh đến đây là vì em.”
Cô bị đóng đinh tại chỗ, ngây người nhìn anh.
Anh ở ngay trong gang tấc, hơi thở của anh và cô quấn quýt lấy nhau.
Có lẽ vì cô đã phân tâm, anh khẽ nhắc nhở: “Tập trung vào.”
Cô hoàn hồn, đối diện với đôi mắt anh, anh cười cười, hôn lên giữa hai hàng lông mày cô, rồi lướt theo gò má, một lần nữa quay trở lại đôi môi cô.
Cô bất giác đi theo nhịp điệu của anh.
Cứ như vậy một lúc, cùng với nụ hôn ngày càng sâu, tay anh vuốt ve trên lưng cô, từng lớp cảm giác xuyên qua lớp áo chạm vào làn da cô.
Có một cảm giác bỏng rát đặc biệt mãnh liệt.
Không thể không thừa nhận, cô đã bị anh dẫn đi lệch hướng, hay nói cách khác, anh đã thành công quyến rũ được cô.
Thấy tay anh sắp sửa dò dẫm đến hướng nguy hiểm, cô mới tỉnh táo lại, quay mặt đi, né tránh hơi thở của anh, đồng thời giữ chặt tay anh, giọng nói có chút không tự nhiên: “Dừng lại được rồi.”
Hơi thở anh có chút không đều, giọng nói trầm thấp vang lên: “Chắc chắn chứ?”
Cô không để bị anh dụ dỗ nữa, rất kiên định gật đầu.
Anh có chút thất vọng, nhưng cũng tôn trọng cô, tuy vậy vẫn nói: “Lần sau có thể xin gia hạn thêm một chút thời gian được không?”
Cái này cũng có thể xin được sao? Cô không thể tin nổi mà nhìn anh.
Anh ừ một tiếng: “Không được à?”
Sao anh có thể hỏi mà mặt không đổi sắc như vậy chứ.
Cô vừa xấu hổ vừa tức giận, véo eo anh một cái, đẩy anh ra: “Em còn phải đi tắm.”
Dứt lời cô liền hối hận, với cái mức độ được đằng chân lân đằng đầu, không biết xấu hổ này của anh, cô thật sự sợ giây tiếp theo anh sẽ nói một câu… Nếu không ngại, vậy thì tắm chung nhé?
May mắn là, Vương Tuyển không nói như vậy, anh nhìn cô chằm chằm một lúc, giơ tay chạm vào dái tai cô, rồi tay dò ra sau, trong sự ngạc nhiên của cô, anh nghiêng người tới, cúi đầu, hôn lên khóe môi cô, rồi mới buông cô ra, nói với vẻ khá mãn nguyện: “Đi đi.”
!!!
Hành động này quả thực còn làm người ta kinh tâm động phách hơn cả câu nói mà cô vừa nghĩ đến.
Rõ ràng chỉ là một nụ hôn ở khóe môi, không thể đơn giản hơn, tại sao lại có thể khiến tim cô bất giác run rẩy như vậy.
Anh đang nhìn cô, ánh mắt vô cùng sâu lắng.
Cô cố gắng bình tâm lại, đè nén những nhịp tim xao động lộn xộn kia, nói: “Em đi tìm quần áo.”
Anh hỏi: “Có cần anh giúp không?”
“…”
Quả nhiên, anh ta đúng là không biết xấu hổ.
Cô không đáp lời anh, đi thẳng vào phòng ngủ không ngoảnh đầu lại.
Bóng lưng trông có vài phần cô độc quyết tuyệt, cũng có vài phần hoảng hốt bỏ chạy.
Vương Tuyển sờ sờ khóe môi, một lúc sau, lắc đầu cười rồi thay giày ở huyền quan.
Quý Yên tìm quần áo ra, anh đang đứng trong phòng khách, vốn định coi anh như không thấy, nhưng trước khi vào phòng tắm, cô vẫn không nhịn được, chỉ vào phòng ngủ: “Anh có muốn vào nghỉ một lát không?”
Biết đây là cô đang quan tâm mình, Vương Tuyển khẽ nhướng mày, nói: “Anh dựa vào sofa một lát.”
Anh đột ngột đến, ngoài dự đoán của cô, sợ hỏi thêm nữa anh lại không đứng đắn, Quý Yên cũng không lãng phí thời gian, đóng cửa đi tắm.
Mười phút sau, cô mặc một chiếc váy hai dây bước ra.
Vừa định gọi Vương Tuyển, ngẩng đầu lại thấy anh đang tựa vào sofa nhắm mắt, không biết là đã ngủ, hay chỉ đơn thuần là nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô nín thinh, cởi dép lê, chân trần dẫm lên sàn gỗ, đi về phía anh.
Đứng trước mặt anh, Quý Yên hơi cúi người, nhìn kỹ một lúc lâu, một lát sau, cô giơ tay lên, lòng bàn tay mở ra, huơ huơ trước mặt anh.
Không có phản ứng. Ngủ thật rồi sao?
Trong phòng bật điều hòa, nhiệt độ không thấp, Quý Yên đứng thẳng người, định về phòng lấy cho anh một chiếc chăn mỏng, đúng lúc này, Vương Tuyển đột nhiên mở mắt, rồi đưa tay ra, kéo tay cô về phía mình, cô quá đỗi ngạc nhiên, nhất thời không phản ứng kịp, cứ thế ngã ngồi lên người anh.
Quý Yên vịn vào vai anh, còn tay Vương Tuyển thì đặt trên eo cô.
Cô trên, anh dưới, cô nhìn xuống anh.
Vương Tuyển khẽ nhìn cô một lúc, tay cử động, vuốt ve hờ hững trên eo cô.
Chất liệu váy hai dây mỏng, chỉ vài cái, hơi ấm từ lòng bàn tay anh liên tục truyền sang người cô, cơ thể Quý Yên khẽ run lên, cô ngọ nguậy nhẹ, mặt đỏ bừng, anh không dừng tay, cô không còn cách nào khác, tức giận nói với anh: “Anh đừng có sờ lung tung.”
Vương Tuyển cười nhạt, như không nghe thấy, tay vẫn đặt trên eo cô, lúc có lúc không mà cử động, có ý như muốn massage cho cô.
Nhưng nơi nhạy cảm nhất của Quý Yên không đâu khác chính là chỗ này.
Cô nhìn anh, anh thản nhiên như mây gió, mặt mày điềm tĩnh, cô thật sự hết cách, bèn cúi đầu, ghé vào bên cổ anh, thở ra hơi nóng, cố gắng chuyển chủ đề: “Sao anh lại đến đây?”
Giọng Vương Tuyển nhẹ nhàng: “Đã nói là tuần đầu tiên anh sẽ qua, không thể thất hứa.”
Nghe lời giải thích này, đầu tiên cô kinh ngạc, sau đó trong lòng như một hũ mật ong, ngọt ngào vô cùng.
Giống như đêm đó anh đột nhiên xuất hiện ở Tô Thành.
Cô đè nén niềm vui trong lòng, không muốn để anh nhìn ra, kẻo anh lại đắc ý, giả vờ bình tĩnh “ồ” một tiếng, vừa điều chỉnh tư thế, ngồi lên đùi anh, vừa kéo tay anh qua, đặt ở giữa hai người, dùng đầu ngón tay vuốt ve lòng bàn tay anh, sờ một lúc, cô ngẩng đầu hỏi anh: “Công việc làm xong chưa?”
Giọng anh lộ vẻ mệt mỏi: “Ừm, cũng gần xong rồi.”
Cô ghé sát lại, nhìn chằm chằm quầng thâm dưới mắt anh một lúc, nói: “Thật sự không muốn vào phòng ngủ một lát sao?”
Anh nhìn cô, nắm ngược lại tay cô, xoa xoa, từ tốn hỏi: “Em ngủ cùng anh được không?”
Anh nói rất tự nhiên, Quý Yên nghe xong, mặt lại đỏ bừng ngay lập tức, nóng hầm hập.
Vương Tuyển nhìn thấy hết phản ứng của cô, anh giơ tay véo dái tai cô, nói: “Anh đi ngủ một lát, lát nữa em gọi anh nhé.”
Quý Yên từ trên người anh bước xuống, dịch sang một bên.
Vương Tuyển đứng dậy, bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, Quý Yên nhìn, ma xui quỷ khiến thế nào lại nói một câu: “Chỉ đơn thuần là đi ngủ thôi sao?”
Vương Tuyển đang tháo đồng hồ, nghe câu này, anh dừng động tác lại, cúi mắt, nhìn cô, trong mắt đầy ý cười.
Mắc bẫy rồi!
Quý Yên muộn màng nhận ra, cầm gối ném vào anh: “Anh lừa em.”
Anh đặt đồng hồ sang một bên, bắt lấy chiếc gối của cô, nói: “Là do em nghĩ bậy.”
Hoàn toàn là vu oan giá họa, Quý Yên ném góc gối đang cầm trong tay đi, nghiêm mặt nói: “Nếu đã vậy, anh tự ngủ đi, em tăng ca một lát.”
Ai đó nói với giọng đầy cảm khái: “Xem ra anh còn không quan trọng bằng công việc.”
Quý Yên hừ một tiếng: “Đâu chỉ có thế.”
Vương Tuyển cúi đầu, ghé sát vào trước mặt cô, Quý Yên biết lúc này anh đang ở ngay trong tầm tay, cô vẫn không quay mặt đi, chỉ nhìn ra bệ cửa sổ phòng khách.
Vương Tuyển bật cười khe khẽ, đưa tay ra, nắm lấy cằm cô, xoay cô lại.
Quý Yên giả vờ tức giận nhìn anh, môi mím chặt, Vương Tuyển nói: “Là anh diễn đạt không đúng ý, bây giờ em có thể nguôi giận ngủ cùng anh một lát được không?”
Quý Yên liếc anh một cái, không lên tiếng.
Vương Tuyển dứt khoát bế cô lên, Quý Yên kinh ngạc kêu lên, đồng thời hai tay vòng qua cổ anh, giả vờ tức giận: “Anh đây là hành vi của kẻ cướp.”
Anh vừa bế cô đi về phía phòng ngủ, vừa nói nhạt: “Bây giờ anh chỉ muốn ngủ cùng em, những chuyện khác anh thật sự không nghĩ nhiều.”
…
Sao người này nói chuyện không có giới hạn gì vậy.
Quý Yên thầm oán trong lòng, nhưng trên mặt lại nén cười.
Đến phòng ngủ, Quý Yên được anh đặt lên giường, cô thuận thế lăn sang một bên, rồi vén chăn lên, vỗ vỗ lên giường, nói: “Mau lên ngủ đi.”
Vương Tuyển nhìn cô nói: “Anh đi rửa mặt một lát, chờ chút.”
Nói rồi, anh xoay người vào phòng tắm, không lâu sau, anh trở ra.
Lên giường, Quý Yên nhìn anh ở cự ly gần, có chút không quen.
Trừ lần gặp vội vã đêm đó, cô và anh quả thực đã lâu không gặp cũng không nói chuyện tử tế, mỗi lần liên lạc đều là tranh thủ lúc rảnh rỗi quan tâm nhau một chút. Có lẽ đã quen với việc mấy tháng nay anh cứ quẩn quanh bên cô, chiếm trọn cuộc sống của cô, đột nhiên có mấy ngày không gặp, cô có chút nhớ anh.
Nhưng lúc này nhìn dáng vẻ mệt mỏi bôn ba của anh, lại là một trận đau lòng.
Cô nói: “Bận như vậy, anh có thể nói với em một tiếng, đợi lúc rảnh rỗi hãy qua.”
Vương Tuyển nắm lấy tay cô, nói: “Đã nói thì phải làm, lần này vì công việc mà trì hoãn, biết đâu lần sau lại vì công việc khác mà bận rộn không thể đến hẹn, Quý Yên, đây không phải là hiện tượng tốt.”
Không ngờ anh lại nói như vậy, Quý Yên ngập ngừng, rồi lại phản ứng lại.
Cảm giác được anh quan tâm này, trước đây cô đã ao ước rất nhiều lần, bây giờ cuối cùng cũng thành hiện thực, lòng Quý Yên ngọt ngào không sao tả xiết.
Cô rút tay ra khỏi tay anh, chấm nhẹ lên chóp mũi anh nói: “Chỉ có anh là khéo nói thôi.”
Vương Tuyển thuận thế nắm lấy tay cô một lần nữa nói: “Em thích nghe à?”
Cô đắc ý: “Ai mà không thích nghe?”
Anh nói: “Thật sao?”
Quý Yên đang định gật đầu nói phải, thì nghe anh nói: “Vậy em nói thử xem.”
??!
Quý Yên nhíu mày, chớp chớp mắt, một lúc lâu sau, cô giận dữ nói: “Vương Tuyển, anh làm rõ đi, bây giờ là anh theo đuổi em, là anh phải nói cho em nghe.”
Vương Tuyển cười nói: “Thì ra là vì anh nói nên em mới thích, người khác nói thì chưa chắc, là ý này phải không?”
Được rồi, vòng vo tam quốc, chỉ muốn chứng minh là cô cũng thích anh.
Quý Yên cạn lời một lúc, nói: “Anh thích nói thì nói, không thì thôi, tùy.”
Cô quay lưng về phía anh nằm xuống, không thèm để ý đến anh, giả vờ tức giận, trong lòng nghĩ, lần sau nói chuyện, không thể dễ dàng rơi vào bẫy của anh như vậy nữa.
Anh tính toán giỏi như vậy, cô trước nay không phải là đối thủ của anh.
Đang âm thầm suy nghĩ, eo bỗng được một luồng hơi ấm bao phủ, có một bàn tay vòng qua eo cô.
Quý Yên giả vờ từ chối đẩy hai cái, bàn tay đó vòng càng chặt hơn, đồng thời, lưng cũng được một luồng hơi ấm bao phủ, Vương Tuyển cọ cọ vào gáy cô, nói nhỏ: “Quý Yên, anh rất nhớ em.”
Chỉ một câu như vậy, cô lập tức mềm nhũn ra.
Anh nắm thóp cô quá chặt rồi.
Quý Yên ngượng ngùng một lúc, xoay người lại, nằm đối mặt với anh.
Vương Tuyển khẽ nhướng mày, rõ ràng rất vui khi cô xoay người lại.
Quý Yên thấy anh cười, cô cũng cười, đang định nói gì đó, Vương Tuyển lại đi trước một bước, anh hạ thấp giọng: “Biết lúc em xoay người lại anh đang nghĩ gì không?”
Cô lắc đầu: “Anh đang nghĩ gì?”
Anh nghiêng người, hôn lên trán cô một cái, rồi nằm lại ngay ngắn, đối mặt với cô, anh nắm tay cô, nói vô cùng chân thành.
“Thì ra, chờ đợi một người hồi tâm chuyển ý là tâm trạng như thế này, khiến người ta tràn đầy hy vọng.”
Hai người ngủ một giấc đến tối mịt.
Người tỉnh dậy trước là Vương Tuyển, anh nhìn chằm chằm Quý Yên đang say ngủ một lúc, một lát sau, đưa tay ra, chạm vào gò má cô, khi sắp chạm vào, anh dừng tay lại, rồi men theo đường nét khuôn mặt cô mà vẽ theo.
Đầu ngón tay anh khẽ di chuyển trong không trung trên mặt cô, cuối cùng dừng lại ở khóe mắt cô.
Thời niên thiếu, anh từng đọc được một đoạn văn trong một cuốn sách.
ếu một người đàn ông thật lòng yêu một người phụ nữ, anh ta nhất định sẽ biết kìm nén, biết nhẫn nại. Cách mà anh ta thể hiện tình ý, chính là hôn lên khóe mắt, khóe môi của cô ấy. Hai vị trí này, ít nhiều đều mang ý nghĩa của sự nếm trải vừa đủ rồi dừng
Lần đầu đọc, anh không để tâm, thậm chí còn cười khẩy xem thường.
Anh cho rằng đó là tác giả đang làm quá, cố tình tô vẽ cho tình yêu trở nên đẹp đẽ.
Nhưng hôm nay, vào một buổi hoàng hôn bình thường, anh nhìn người mình yêu, cô ở ngay trong tầm tay.
Trong lòng anh lại nghĩ đến đoạn văn mà anh từng cho là vô lý đó.
Giây phút này, anh không muốn làm gì cả, chỉ đơn thuần muốn hôn Quý Yên, không liên quan đến tình dục, chỉ có sự trân trọng.
Đó là đoạn tình cảm anh từng đánh mất, bây giờ khó khăn lắm mới tìm lại được.
Anh quả thực cũng đã làm như vậy.
Một tay anh chống lên giường, cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi Quý Yên.
Động tác của anh rất nhẹ, sợ làm cô thức giấc.
Quý Yên ngủ rất say, hơi thở đều đặn, anh tựa vào đầu giường, nghiêng đầu nhìn cô một lúc, một lát sau anh nhẹ nhàng đứng dậy rời khỏi phòng.
Khép cửa lại, anh ra phòng khách lấy điện thoại.
Vừa mở ra, các cuộc gọi nhỡ và tin nhắn tràn vào, chiếm đầy màn hình, lướt mãi không hết, anh rót một ly nước, cầm điện thoại ra sân thượng.
Mất nửa tiếng để trả lời các tin nhắn công việc, cuối cùng ngón tay anh dừng lại ở tên của mẹ Dịch Uyển Như.
Nghĩ kỹ lại, anh đã một thời gian dài không về nhà ăn cơm, mỗi lần nhà cũ gọi điện, anh đều lấy lý do đi công tác để từ chối. Lâu dần, bố mẹ không khỏi có chút phàn nàn.
Anh bấm vào số của mẹ.
Chuông reo chưa được hai tiếng, đầu dây bên kia đã nhấc máy, giọng nói đầy cảm khái của Dịch Uyển Như truyền đến: “Vương Tuyển, con dạo này bận rộn quá nhỉ, bảo về nhà ăn bữa cơm cũng không có thời gian.”
Anh đáp nhạt: “Đúng là bận ạ.”
Bên kia bị anh chặn họng một câu, nói: “Bận à? Vậy làm ra được chuyện gì đứng đắn chưa? Lần trước không phải đi theo đuổi cô gái nhà người ta sao, có tin tức gì chưa? Không có tin tức mẹ nhờ mấy cô chú của con để ý giúp cho rồi đấy.”
Vì câu nói cuối cùng, Vương Tuyển quay đầu nhìn lại phía sau, cách một tấm cửa kính, cuối tầm mắt là cánh cửa phòng ngủ đóng chặt.
Anh nói: “Vẫn đang trong quá trình cố gắng, khi nào chắc chắn rồi con sẽ báo cho bố mẹ.”
Đây là lần đầu tiên sau mấy tháng, anh bằng lòng nhắc lại chuyện tình cảm.
Giọng Dịch Uyển Như thay đổi so với trước, có thêm chút ý cười: “Có tin tức là được rồi, vậy mẹ không giục con nữa, nếu con đã bận, tạm thời không về nhà cũng được, bên ông nội và bố con để mẹ nói.”
Kết thúc cuộc gọi với mẹ, Vương Tuyển đứng trên sân thượng một lúc, kiểm tra lại hộp thư công việc, tạm thời không có email nào cần trả lời, trợ lý Mạnh Dĩ An ngoài việc gửi một lịch trình cho ngày mai và ngày kia thì không có thông tin nào khác, anh tắt màn hình.
Trở vào trong nhà, đặt điện thoại lên bàn, anh đi qua phòng khách sáng sủa, mở cửa phòng ngủ.
Trong căn phòng màu vàng ấm áp, Quý Yên ngủ ngon như mọi khi.
Anh lại một lần nữa ghen tị với giấc ngủ của cô.
Đóng cửa lại, anh nhẹ nhàng lên giường, vừa đến gần cô, Quý Yên đã tỉnh.
Cô mở mắt ra, nhìn anh, vẫn còn chút mơ màng: “Mấy giờ rồi?”
“Hơn sáu giờ gần bảy giờ rồi, có muốn ngủ thêm một lát không?”
Cô kéo chăn lên che mặt một lúc, rồi kéo ra lắc đầu: “Thôi.”
Anh cười một tiếng, thuận thế vén đi sợi tóc trên má cô nói: “Có phải anh làm em thức giấc không?”
Cô lắc đầu, nhìn anh rất nghiêm túc: “Em mơ một giấc mơ rồi tỉnh dậy.”
“Mơ gì?”
“Ừm…” Cô nhìn anh, đưa tay ra, sờ lên má anh nói “Hôm đó ở gara em nói với anh là kết thúc, anh không đồng ý, chúng ta vẫn ở bên nhau, em thấy giấc mơ này rất đẹp, thế là tỉnh dậy.”
Ý của cô là, cô đã mơ một giấc mơ đẹp, và bị sự ngọt ngào đánh thức.
Vương Tuyển nghe xong, trái tim như bị ong chích một cái, đau nhói âm ỉ, anh nắm lấy mu bàn tay cô nói: “Xin lỗi, lúc đó đã làm em thất vọng.”
Quý Yên cười cười, nói vẻ không để tâm: “Cũng không hẳn, em nghĩ thoáng lắm, dù sao thì chúng ta bắt đầu cũng không trong sáng, em không thể vì bản thân thích anh, mà ép anh cũng phải thích em.”
Nghe câu đầu tiên, tim Vương Tuyển từ từ chìm xuống, thì ra cô từng tự an ủi mình như vậy. Nhưng nghe câu sau, anh như nghe được một bí mật không thể tin nổi, giọng anh gần như run rẩy, không còn vẻ điềm tĩnh như ngày thường.
Giọng anh đầy hoảng hốt: “Em thích anh từ khi nào?”
Anh muốn biết câu trả lời này, nhưng lại sợ hãi khi biết, sợ mình không chịu nổi, sợ rằng trong lúc không biết mình đã nợ cô quá nhiều.
Quý Yên cười nói: “Anh đoán xem?”
Căn phòng một màu vàng ấm, chiếu lên khuôn mặt cô, cùng với nụ cười của cô lúc này, có vài phần dễ chịu và đẹp đẽ của hoàng hôn.
Vương Tuyển nhìn, nhưng không dám lên tiếng, thật sự không dám, giống như lúc đầu cô đề nghị kết thúc, anh cũng có một nỗi sợ hãi không tên.
Trên người Quý Yên, anh liên tục có “nỗi sợ hãi”, thứ cảm xúc mà trước đây anh kiên định cho rằng mình sẽ không bao giờ có.
Quý Yên ngẩng người dậy, đưa tay vòng qua cổ anh, kéo anh xuống.
Cô ghé vào tai anh, khẽ nói: “Vương Tuyển, em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.”
Anh nghe xong, vô cùng kinh ngạc.
Vương Tuyển đã không còn nhớ lần đầu tiên gặp Quý Yên là khi nào.
Có lẽ là ở cuộc họp bộ phận, có lẽ là trong thang máy, có lẽ là ở một tầng nào đó của công ty, nhưng anh lại nhớ rất rõ cái đêm hai người lần đầu tiếp xúc thân mật.
Đêm đó, Quý Yên đã táo bạo đưa anh về nhà, táo bạo sờ lên mặt anh, từ đó khiến câu chuyện của họ có một khởi đầu chính thức.
Có lẽ, khởi đầu của câu chuyện không đẹp đẽ như vậy, thậm chí có một khoảng thời gian không được như ý. Nhưng bây giờ, ngay lúc này, lại khiến người ta cảm thấy viên mãn.
Tâm trạng Vương Tuyển vô cùng phức tạp, anh nhìn chằm chằm Quý Yên một lúc lâu, áy náy, kinh ngạc, may mắn, anh có quá nhiều điều muốn nói, cuối cùng, chỉ còn lại một câu: “Quý Yên, cảm ơn em.”
Cảm ơn cô vì điều gì.
Anh nghĩ, thật sự là quá nhiều rồi.
Cảm ơn cô đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. Cảm ơn sự táo bạo của cô. Cảm ơn sự tha thứ của cô. Càng cảm ơn cô, trong lòng vẫn còn có anh, vẫn bằng lòng quay đầu lại, vẫn bằng lòng cho anh một cơ hội.
Giọng điệu của anh có thể nghe ra sự may mắn như vừa thoát chết trong gang tấc, Quý Yên nói: “Không phải anh không cho em nói cảm ơn với anh sao? Nhưng bây giờ anh có vẻ rất thích nói cảm ơn.”
Anh đưa tay ra, ôm lấy lưng cô, để cô áp sát vào mình, anh nói: “Hai cái này không giống nhau.”
“Chỗ nào không giống?”
“Anh có lỗi, cho nên anh phải nói cảm ơn em, đó là điều nên làm. Em không có lỗi, nói cảm ơn là khách sáo rồi.”
Nghĩ kỹ lại, anh nói không phải không có lý.
Cô nói: “Thì ra còn có thể giải thích như vậy, được thôi, em chấp nhận.”
Anh buông cô ra, nhìn cô chằm chằm một lúc, cúi đầu, cọ vào chóp mũi cô nói: “Còn một cách giải thích khác, em có muốn nghe không?”
Có lẽ vì vừa mới tỉnh, suy nghĩ của cô vẫn còn hơi hỗn loạn.
Anh nói nhỏ, vô cùng dịu dàng, đồng thời cũng đầy quyến rũ, ma xui quỷ khiến thế nào, cô liền thuận theo lời anh hỏi: “Là gì?”
Anh cười nhẹ, ôm lấy eo cô, nâng cằm cô lên.
Gần như ngay lập tức, đoán được chuyện gì sắp xảy ra, cô tỉnh táo lại, không chút lưu tình đẩy anh ra: “Em vừa mới tỉnh, chưa rửa mặt.”
Nói xong mới thấy không đúng, là vì lý do này sao?
Đây chẳng phải là đang nói với anh, cô chính là muốn nghe sao.
Cô vội vã xuống giường, chạy vào phòng tắm, đóng cửa lại, dựa vào cửa bình tĩnh lại một lúc. Bên ngoài không có động tĩnh gì, cô yên tâm, đi rửa mặt.
Ba phút sau, cô mở cửa ra, vừa đi đến phòng khách, rót một ly nước định uống, ánh mắt lướt qua thấy Vương Tuyển đang cầm điện thoại xem.
Cô uống nước, đặt ly xuống đi qua “Đang xem gì vậy?”
Anh không đáp mà hỏi ngược lại: “Cách giải thích khác còn muốn nghe không?”
?
Sao chủ đề này vẫn chưa qua vậy.
Trong lúc mơ màng, anh đã đặt điện thoại lên bàn, vòng tay qua eo cô.
Cô chớp chớp mắt, rất nghiêm túc nhưng lại phá vỡ không khí mà nói: “Em có thể nói là không muốn nghe được không?”
Anh lắc đầu: “Không được, anh đã đợi rất lâu rồi.”
Dứt lời, hơi thở của anh ập về phía cô.
Khi luồng khí trong trẻo đó bao trùm lấy cô, Quý Yên nghĩ, đây có phải là lại rơi vào bẫy của anh rồi không?