Dịu Dàng Triền Miên - Chương 52: Tôi đang nghĩ là em bằng lòng để anh tiếp xúc với em
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CBa giờ sáng, phòng ngủ tĩnh lặng lạ thường, tiếng hít thở của hai người nghe rõ mồn một.
Quý Yên nhìn Vương Tuyển, Vương Tuyển nhìn cô, hai người nhìn nhau một lúc. Bỗng nhiên, Vương Tuyển nhoài người tới, hôn lên trán cô, khẽ hỏi: “Sáng mai về à?”
Hơi thở ấm nóng phả lên trán cô, “bùm” một tiếng nổ tung, cô rụt người vào trong chăn, chỉ để lộ ra đôi mắt liếc nhìn anh: “Phải bắt chuyến bay sớm.”
Anh im lặng một lát, giọng nói trầm trầm: “Tối nay tôi cũng ngủ ở đây à?”
Đây là nhà anh, hỏi câu này vào lúc này, chắc chắn là cố ý, cô gật đầu.
Cô không nói đổi phòng khác, anh thầm cười, không nghi ngờ gì là rất vui vẻ, cố tình đè thấp giọng, lại hỏi: “Vậy bây giờ tôi tắt đèn nhé?”
Cô cảm thấy nhiệt độ trên mặt lại tăng lên, rõ ràng biết anh đang thăm dò, đang trêu chọc, nhưng cô lại chẳng làm gì được anh, ít nhất là vào lúc này, cô không có kế sách nào cả.
Anh khá kiên nhẫn lặp lại một lần nữa.
Cô lườm anh một cái, giọng hậm hực: “Tắt đi.”
Anh khẽ cười trầm thấp, vô cùng khoan khoái.
Cô xấu hổ kéo chăn trùm kín mặt, một lúc sau, không thấy ánh sáng xung quanh tối đi, cô ló mặt ra khỏi chăn, vừa hay đối diện với ánh mắt đầy ẩn ý của Vương Tuyển.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, không hề có ý định đi tắt đèn, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, giống như có lời muốn nói.
Quý Yên đợi một lúc mà không thấy anh nói tiếp.
Thời gian chậm rãi trôi, anh cứ im lặng như vậy, mày có lúc nhíu chặt, có lúc lại giãn ra. Quý Yên nghĩ đến lời Khương Diệp nói mấy tiếng trước, rằng công việc của anh rất bận rộn, bây giờ xem ra, đúng là rất bận thật.
Nghĩ ngợi một lát, cô lại nhích người lên, đưa tay ra khỏi chăn sờ lên mày mắt anh, vừa chạm vào đã bị anh nắm lấy.
Cô nhìn anh, lòng hơi thắt lại, ánh mắt giả vờ bình tĩnh.
Anh véo véo đầu ngón tay cô, mân mê một lúc lâu, cuối cùng cũng hỏi ra nỗi nghi hoặc kia: “Sao đột nhiên lại qua đây?”
Cô không trả lời, thật sự không biết nên nói thế nào.
Phòng ngủ lại chìm vào sự tĩnh lặng đó.
Hai người im lặng nhìn nhau.
Một lúc sau, ngón tay anh cong lại, dùng phần đệm thịt xoa xoa lòng bàn tay cô, một luồng hơi ấm lan tỏa giữa hai người. Theo thời gian trôi đi, hơi nóng ấy ngày càng nồng đậm, chảy thẳng vào trong lòng Quý Yên, trái tim chợt ấm lên.
Cô định rút tay về, nhưng lại bị anh giữ chặt, cô dùng sức thêm nữa, phát hiện hoàn toàn không rút về được, anh nắm chặt lạ thường, lại nhìn anh, mặt mày vô cùng trấn tĩnh, phảng phất như người đang dùng sức lúc này không phải là anh.
Vô cùng thản nhiên.
Quý Yên nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, bỗng nhiên, cô dùng tay trái chống lên giường, thẳng người nhoài về phía trước, hôn lên khóe môi anh một cái, giây tiếp theo, bàn tay phải vốn đang bị giữ chặt đã được giải thoát, Quý Yên thầm cười, vội vàng rút tay về ngồi dậy, nhích sang bên cạnh, cách xa anh ra.
Dưới ánh đèn, mấy lọn tóc mái lòa xòa trước trán Quý Yên, cô thờ ơ vén ra sau tai, khóe miệng hơi mím lại, đôi mắt sáng lấp lánh, giống hệt một con cáo nhỏ đã đạt được ý đồ.
Vương Tuyển nhìn cô, ánh mắt hạ xuống, dừng trên bàn tay đã trống không, anh mân mê vài giây, rồi lại dời ánh mắt lên người cô, con ngươi thu lại, có vài phần dò xét.
Quý Yên vội vàng nói: “Là anh nắm tay tôi trước.”
Vương Tuyển như có như không “ừm” một tiếng.
Cô chớp chớp mắt, nảy ra một ý, đưa tay lên ngáp một cái nói: “Tôi mệt rồi, ngủ sớm thôi.”
Quý Yên vừa nói vừa liếc nhìn Vương Tuyển, thấy anh cứ thế dựa vào gối, không hề nhúc nhích.
Có lẽ chuyện này cứ thế cho qua rồi chăng?
Cô nhón một góc chăn lên, lật ra rồi nằm xuống, nhắm mắt lại, tuyên bố: “Tôi ngủ trước đây, ngủ ngon.”
Vương Tuyển nhìn Quý Yên đang đắp chăn kín mítcảm thấy thật hết cách với cô, anh chỉnh đèn tối đi một chút, rồi lại kéo chăn của Quý Yên ra một ít.
Hơi thở của cô đã đều đặn.
Anh nghĩ một lát, luồn tay vào trong chăn tìm được tay cô, nắm lấy, khẽ giọng nói: “Lần sau đừng đột nhiên qua đây như vậy.”
Hơi thở của Quý Yên vẫn đều đặn như thế, phảng phất như đã ngủ say từ lâu, nhưng anh có thể cảm nhận được tay cô run lên một cái, hơn nữa còn có ý định rụt về, anh bóp nhẹ, không nhanh không chậm nói: “Như vậy em sẽ mệt, sau này có chuyện gì cứ nói với tôi, tôi qua tìm em.”
Sợ cô không tin, anh lại bổ sung một câu: “Bận đến mấy tôi cũng sẽ chạy qua, chỉ cần em cần tôi.”
Trong bóng tối, bàn tay đang bị nắm chặt lúc này lại ngoan ngoãn.
Xem ra anh đã cược đúng, cô đến đây là để tìm anh.
Mặc dù nguyên nhân vẫn chưa thể biết, nhưng điều này có nghĩa là một khởi đầu tốt đẹp.
Anh bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Nằm trên giường một lúc, anh quay mặt nhìn người bên cạnh, ánh sáng yếu ớt, không thể nhìn rõ, nhưng cảm giác chạm vào dưới lớp chăn lại đang nói cho anh biết, cô đang ở ngay bên cạnh.
Khóe môi anh cong lên, tay chống lên giường, tiến lại gần cô.
Hơi thở của cô đột nhiên dồn dập, chắc hẳn cũng giống như ban nãy, là đang giả vờ ngủ.
Anh cúi đầu mỉm cười không tiếng động, nhìn cô một lúc, nhoài người ghé sát vào tai cô, nói: “Mỹ nhân kế ban nãy tôi rất thích.”
Quý Yên không có phản ứng, anh nhướng mày, không hề thất vọng, đang định nằm xuống thì bên hông bị véo một cái.
Giây tiếp theo, giọng nói vừa thẹn vừa giận của Quý Yên truyền đến: “Không ngủ thì cút ra ngoài.”
Trong bóng tối mịt mùng, cuối cùng anh cũng bật cười thành tiếng.
Quý Yên tức không chịu nổi, lại không thể nghe anh cười vui vẻ như vậy, càng khiến cô thêm phần xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, thế là cô đá anh một cái. Không ngờ anh lại rất hưởng thụ, nhận lấy cú đá này của cô, nắm lấy chân cô nói: “Là anh không đúng, không nên đánh thức em.”
Lời nói thì chân thành, nhưng ngữ khí lại không phải, tràn đầy vẻ đắc ý như gió xuân.
Quý Yên kéo chăn trùm kín người, nằm nghiêng quay lưng về phía anh, bất lực nói: “Anh cứ đắc ý đi.”
Anh nhích lại sau lưng cô, ôm lấy cô, dẹp đi sự vui vẻ kia, nói: “Cảm ơn em đã cho tôi cơ hội để đắc ý.”
Quý Yên mím môi, thúc giục anh: “Mau ngủ đi, sáng mai còn phải dậy sớm.”
Anh “ừm” một tiếng, không còn âm thanh hay động tác nào khác.
Đợi một lúc, tiếng hít thở đều đều của người phía sau mơ hồ truyền đến, Quý Yên nghi hoặc, cứ thế ngủ rồi sao?
Cô đẩy đẩy anh, ý bảo anh bỏ tay đang đặt trên eo cô ra, không ngờ, cú đẩy nhẹ này ngược lại chỉ khiến anh áp sát vào cô hơn mà thôi.
Thôi bỏ đi, cứ đôi co mãi thì đến sáng cũng khỏi ngủ. Cô dứt khoát mặc kệ anh.
Sáng sớm hôm sau, trời còn tờ mờ sáng, Quý Yên đã tỉnh, cô mở mắt ra, nhìn chằm chằm lên trần nhà để thích ứng một lúc lâu, mới quen được với sự thật rằng mình đang ở trong nhà của Vương Tuyển tại Bắc Thành.
Cô quay mặt đi, bên cạnh lại trống không.
Cô lập tức thở phào nhẹ nhõm.
May mà anh không có ở đây, nếu không vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy anh, nếu anh còn trêu chọc cô như nửa đêm qua, cô thật sự sẽ xấu hổ không chịu nổi.
Đang nghĩ như vậy, ngoài cửa truyền đến tiếng động, cô nhìn sang, Vương Tuyển bước vào.
Ánh mắt chạm phải cô, anh cười một cái, nói: “Tỉnh rồi à?”
Cô “à” một tiếng, đâu đâu cũng là ngượng ngùng, đâu đâu cũng là luống cuống, vân vê ngón tay một lúc, rồi nói: “Vừa mới tỉnh.”
Anh đặt bộ quần áo cô thay ra tối qua lên chiếc bàn bên cạnh, nói: “Giặt sạch sấy khô cho em rồi.”
Tối qua cô thật sự quá hoảng loạn, quên cả việc quần áo thay ra chưa giặt, cô ấp úng: “Cảm ơn.”
“Nhất định phải khách sáo với tôi như vậy sao?”
Ngữ khí vừa bất đắc dĩ, lại có chút cưng chiều.
Mặt của cô đỏ lên, lập tức im bặt, anh thấy thế cũng không trêu cô nữa, nói: “Em thu dọn trước đi, tôi đi chuẩn bị bữa sáng, lát nữa đưa em ra sân bay.”
Nói xong câu này, anh xoay người đi ra khỏi phòng ngủ, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện nửa đêm, còn tiện tay đóng cửa giúp cô.
Cả căn phòng yên tĩnh, cho cô đủ không gian và thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ, Quý Yên nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng chặt, không khỏi hơi ngẩn ngơ.
Người này đúng là biết tiến biết lùi mà.
Cảm thán một phen xong, cô xuống giường rửa mặt, thay quần áo, dọn dẹp giường chiếu, mười phút sau, ngồi vào bàn ăn, Quý Yên nhìn bàn ăn đầy những món nóng hổi, lại một lần nữa ngây người.
Không vì điều gì khác, chỉ vì những món ăn này đều là món cô yêu thích.
Bên kia Vương Tuyển đang múc cháo, cháo được anh đựng trong một cái thố, hơi nước bốc lên nghi ngút.
Có lẽ ánh mắt của cô quá thẳng thắn, anh múc một bát cháo đặt trước mặt cô, giải thích: “Cháo hơi nóng, tôi dùng nước đá làm nguội trước một lúc.”
Nghe vậy, Quý Yên cầm thìa múc một miếng, quả nhiên là nhiệt độ không nóng lắm, một dòng nước ấm chảy qua lòng cô, cô nói: “Cảm ơn.”
Anh cười, dùng đũa chung gắp thức ăn cho cô, một lần nữa nhắc nhở cô: “Là việc tôi nên làm, không cần nói hai từ đó với tôi.”
Nói cũng có vẻ đúng.
Dù sao thì anh vẫn đang theo đuổi cô, không cần phải khách sáo như vậy.
Quý Yên lập tức thản nhiên, không còn câu nệ như ban nãy nữa.
Hai người ngồi đối diện nhau, thỉnh thoảng anh dùng đũa chung gắp thức ăn cho cô, nhắc cô ăn nhiều một chút.
Quý Yên như gà con mổ thóc, nhận hết tất cả.
Ăn sáng xong, Quý Yên định dọn bát đũa thì bị Vương Tuyển cản lại, nói: “Lát nữa có dì giúp việc qua dọn dẹp, em thu dọn đi, chúng ta ra sân bay.”
Chúng ta.
Gần đây anh đặc biệt thích nói hai từ này.
Đứng trước phòng tắm, Quý Yên nhớ lại hai từ này, luôn cảm thấy, chuyến đi này không tệ.
Hai người thu dọn đơn giản một chút, xuống lầu, trên đường ra sân bay, điện thoại của Quý Yên reo không ngớt.
Đến bãi đậu xe, chiếc điện thoại đã reo suốt đường cuối cùng cũng im lặng, Quý Yên thở ra một hơi, giải thích: “Chuyện của Công nghệ Hợp Chúng.”
Vương Tuyển ra chiều suy nghĩ.
Lấy vé xong, Quý Yên xếp hàng qua cửa an ninh, phía trước có hơi đông người, Quý Yên nhìn anh, nói: “Anh về trước đi? Ngủ bù một lát rồi đến công ty.”
Anh lắc đầu nói: “Đưa em vào trong rồi tôi mới đến công ty.”
Chỉ là chuyện mấy phút, cô cũng không tranh cãi với anh nữa.
Sắp đến lượt Quý Yên, Vương Tuyển đột nhiên cúi đầu ghé sát vào tai cô, trầm giọng nói: “Tôi đi Thâm Thành cùng em.”
Cô giật mình, quay đầu lại, gò má lướt qua môi anh.
Anh dường như đã đạt được ý đồ, mày mắt cong cong, trong mắt ẩn chứa nụ cười, vô cùng vui vẻ.
Quý Yên nín thở, ánh mắt không rời khỏi gương mặt anh một giây nào.
Xung quanh dòng người qua lại, tiếng người, tiếng bước chân, tiếng thông báo của loa phát thanh, ồn ào náo nhiệt, nhưng nơi của họ lại như bị ngăn cách, yên tĩnh đến mức Quý Yên chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Hàng người phía trước đang di chuyển, anh đứng ngay sau cô, thấy cô đứng yên không nhúc nhích, anh mỉm cười, ghé vào tai cô, nói: “Người phía sau sắp có ý kiến rồi đấy.”
Cô như tỉnh mộng, nhanh chóng liếc nhìn sau lưng anh, làm gì có ai.
Cô lườm anh một cái, anh cười cười, có chút vui vẻ.
Mãi cho đến khi ngồi xuống ghế, nhìn người bên cạnh, một bộ dạng thản nhiên như không, Quý Yên cuối cùng cũng tìm lại được suy nghĩ của mình: “Anh mua vé lúc nào vậy?”
Vương Tuyển nói: “Lúc mua cho em, tôi tiện thể mua luôn một vé cho mình.”
Tiện thể!
Đây có thể là chuyện tiện thể sao?
Tâm trạng cô phức tạp: “Công việc của anh thì sao?”
Tối qua anh còn bận đến hơn hai giờ sáng mới về.
“Công việc của em cũng bận, nhưng em đã tranh thủ thời gian qua tìm tôi đấy thôi.” Vương Tuyển nắm lấy tay cô, nói vô cùng chân thành, “Tôi không thể không làm gì cả, cứ thế để em về.”
Lờ đi hai từ ‘tranh thủ’ mà anh cố tình nhấn mạnh trong lời nói, Quý Yên cười rất bất đắc dĩ: “Tôi là tan làm, tan làm rồi qua tìm anh, không ảnh hưởng đến công việc.”
“Như nhau cả.” Như để cô yên tâm, anh nói “Ngày mai tôi phải đến Thâm Thành gặp một người, bây giờ chẳng qua là sắp xếp trước thôi.”
“Cái này… anh đổi thời gian đột ngột như vậy, người anh cần gặp có tiện cho họ không?”
Anh dường như bị hỏi khó, một lúc lâu không nói gì, Quý Yên đang định nói gì đó thì nghe anh nói với vẻ không mấy quan tâm: “Anh ta không tiện thì ngày mai tôi lại qua một chuyến nữa.”
Quý Yên: “…”
Sự toàn tâm toàn ý ngày trước của anh đi đâu rồi?
Trạng thái làm việc vô cùng nghiêm túc trước đây của anh đâu rồi?
Quý Yên không muốn nghĩ sâu thêm nữa, hoặc nói đúng hơn, cô cũng không thể nghĩ thêm.
Thứ nằm giữa lý trí và cảm tính này, nếu thật sự đi tính toán, đi truy cứu, không phải là chuyện tốt.
Nghĩ thì nghĩ vậy, cô vẫn nói: “Anh đừng làm lỡ công việc là được.”
Anh “ừm” một tiếng, “Không làm lỡ, tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa.”
Cô chống khuỷu tay lên hộp đựng đồ ở giữa, đỡ cằm, nghe vậy, liền cười với anh một cái, sau đó không nói một lời cầm iPad lên kiểm tra tài liệu.
Vương Tuyển vốn định trêu cô thêm chút nữa, thấy cô bận rộn công việc, biết rằng tiếp theo cô phải bận rộn hai dự án, e rằng giai đoạn chuẩn bị có rất nhiều việc. Tối qua vội vàng qua đây như vậy, chắc hẳn đã làm lỡ rất nhiều công việc.
Hơn nữa công việc trong tay mình cũng nhiều, anh đè nén những suy nghĩ trồi sụt trong lòng, cầm điện thoại lên mở hộp thư, xem email.
Giữa chừng, anh tranh thủ liếc nhìn sang phía cô, cô không hề lay động, toàn tâm toàn ý dán mắt vào màn hình iPad, nhíu mày suy nghĩ.
Nhớ lại câu nói của cô ‘đừng làm lỡ công việc’, anh lắc đầu cười, thu hồi ánh mắt, tiếp tục bận rộn với công việc trong tay.
Ba tiếng rưỡi sau, máy bay hạ cánh xuống Thâm Thành.
Vừa xuống máy bay, bật tín hiệu điện thoại lên, Quý Yên đã nhận được cả trăm tin nhắn Wechat. Hầu hết là từ các nhóm công việc, trong đó có dự án Công nghệ Hợp Chúng, vốn dĩ sáng nay phải họp sớm, nhưng buổi sáng bên Giang Liệt cũng có việc, nên cuộc họp đã được dời sang buổi chiều, nhưng các tài liệu cần chuẩn bị trước vẫn được tiến hành theo đúng kế hoạch.
Lướt xem tin nhắn một lúc, Quý Yên mới phát hiện Giang Liệt đã làm luôn phần của cô, cô vội vàng @Giang Liệt để cảm ơn, rồi lại @ những người khác, gửi một biểu tượng cảm xúc giơ ngón tay cái.
Cuộc họp dời lại, cô tạm thời không cần vội vàng về công ty, cất điện thoại đi, cô nhìn về phía Vương Tuyển, nói: “Người anh cần gặp ở quận nào?”
Vương Tuyển gọi một chiếc xe: “Em về công ty đi, tôi đợi người qua đón.”
“Được… thôi.” Cô lại hỏi “Có vội về không?”
Vương Tuyển gật đầu: “Gặp xong người là phải về, đã đặt vé máy bay lúc ba giờ chiều.”
Lúc đó, cô đang họp nhóm, Thi Hoài Trúc và Ôn Diễm cũng ở đó, cô không thể vắng mặt, tiễn anh là chuyện không thể rồi.
Dường như biết cô đang nghĩ gì, Vương Tuyển nói: “Tháng mười gặp ở Lâm Thành.”
Cô bận, anh cũng bận, giống như lần gặp mặt này, hoàn toàn là cô tranh thủ lúc rảnh rỗi mà có được, thế nhưng khoảng thời gian rảnh rỗi có được này cũng phải trả giá, ví dụ như khối lượng công việc tăng gấp đôi.
Công việc tiếp theo liên quan đến cả nhóm dự án, là tâm huyết và nỗ lực của tất cả mọi người, cô không thể lại như tối qua, đột nhiên hứng lên. Tác phong làm việc đã được rèn luyện nhiều năm cũng không cho phép cô làm như vậy nữa.
Cô gật đầu: “Tháng mười gặp.”
Lên xe, nhìn quầng thâm rõ rệt dưới mắt anh, Quý Yên cuối cùng vẫn không yên tâm, hạ cửa sổ xe xuống, nói: “Anh chú ý nghỉ ngơi.”
Anh nhìn cô không chớp mắt, cười cười: “Biết rồi, em cũng vậy nhé.”
Đợi chiếc taxi khuất khỏi tầm mắt, Vương Tuyển thu hồi ánh mắt, xoay người đi về phía lối vào sân bay một lần nữa.
Trợ lý Mạnh Dĩ An đã đi theo suốt đường, lúc này thấy anh tiễn Quý Yên xong quay lại, liền đi đến trước mặt anh, đưa vé, nói: “Vé máy bay đi Lâm Thành đã mua xong.”
Vương Tuyển nhận lấy, liếc nhìn hỏi: “Bên Trình Tuế Dương đã liên lạc được chưa?”
“Anh ta đồng ý gặp mặt buổi trưa, chỉ cho một tiếng đồng hồ.”
“Một tiếng là đủ rồi, cậu canh thời gian, mua thêm một chuyến bay về Thâm Thành nữa.”
Nghe vậy, Mạnh Dĩ An kinh ngạc: “Nhưng bên Bắc Thành…”
Hai dự án liên tiếp xảy ra chuyện, công việc vốn đã dồn thành một đống. Vốn dĩ kế hoạch là ngày kia đi Lâm Thành gặp nhà giao dịch kỳ cựu Trình Tuế Dương, để bàn về việc ổn định giá cổ phiếu, nhưng bây giờ Vương Tuyển lại dời lịch trình lên sớm, đột nhiên làm đảo lộn tất cả nhịp độ, rất nhiều sắp xếp đành phải làm lại từ đầu.
Nhiều cuộc họp và đàm phán như vậy phải sắp xếp lại thời gian, Mạnh Dĩ An vốn đã nóng như lửa đốt, mờ mịt khắp nơi.
Lúc này, Vương Tuyển lại thay đổi kế hoạch ban đầu, không về Bắc Thành, mà là quay lại Thâm Thành.
Không cần nghĩ cũng biết, có thể tranh thủ thời gian vội vã đi đi về về như vậy, chắc chắn là để gặp Quý Yên.
Tình yêu này có sức hấp dẫn đến thế sao?
Đáng để anh trong trăm công nghìn việc, bôn ba đi lại như vậy sao? Không thấy mệt à? Không thấy lãng phí thời gian à?
Trước đây phong cách làm việc của Vương Tuyển không phải như thế này.
Chuyện dù cấp bách đến đâu, trước mặt công việc cũng chẳng đáng là gì, tất cả đều phải xếp hàng phía sau.
Nhưng mấy tháng nay, Vương Tuyển như biến thành một người khác, công việc mà anh coi trọng nhất thường ngày hễ gặp phải Quý Yên là đều phải có ngoại lệ.
Mạnh Dĩ An nghĩ mãi không ra.
Anh ta ngập ngừng muốn nói, nhưng xét thấy Vương Tuyển dù sao cũng là cấp trên trực tiếp của mình, anh ta kịp thời dừng lại không hỏi ra những nghi hoặc của mình.
Dường như biết anh ta đang nghĩ gì, Vương Tuyển cười nhạt: “Thời buổi rối ren, chuyện đã dồn lại một đống thì giải quyết cùng lúc, không phải bà Triệu đang đi du lịch ở Thâm Thành sao? Bà ấy không muốn gặp chúng ta, thì chúng ta chủ động đến tận nhà.”
Bà Triệu là vợ của người kiểm soát thực tế của công ty dự kiến niêm yết, hiện tại hai người đang làm thủ tục ly hôn, một khi đưa ra tòa, quyền sở hữu cổ phần công ty sẽ đối mặt với sự thay đổi, như vậy việc niêm yết sẽ bị trì hoãn, khoản đầu tư 230 triệu của công ty sẽ xảy ra những biến cố khác.
Trước đây có một công ty trong giai đoạn tiền niêm yết, người kiểm soát thực tế của công ty vì hôn nhân xảy ra biến cố mà phải ra tòa, khiến kế hoạch niêm yết bị trì hoãn, công ty đối thủ niêm yết trước một bước, nhận được một lượng lớn vốn tài trợ, từ đó bị công ty cạnh tranh thâu tóm mua lại.
Có bài học xương máu này ở trước, lần này, họ không thể đi vào vết xe đổ.
Vương Tuyển nói xong, cầm thẻ lên máy bay đi về phía trước.
Mạnh Dĩ An kinh ngạc vài giây, thấy người đã đi xa, vội vàng đuổi theo.
Anh ta nghĩ, Vương Tuyển vẫn là Vương Tuyển đó, là người đi một bước có thể nghĩ ra mấy bước tiếp theo. Vừa quan tâm đến tình cảm, công việc cũng không hề chậm trễ. Ban nãy là anh ta đã lo xa rồi.
Vương Tuyển không phải là người não yêu đương, làm sao có thể chìm đắm trong chốn dịu dàng mãi được, anh ấy tỉnh táo lắm.
Bên này, sau khi Quý Yên từ sân bay về công ty, còn chưa kịp thở đều, Thi Hoài Trúc đã gọi điện thoại nội bộ, bảo cô đến phòng họp một chuyến.
Chắc hẳn là muốn nói về chuyện đi công tác sắp tới.
Cô nhập mật khẩu mở ngăn kéo, tìm tài liệu liên quan, mang theo laptop cùng đến phòng họp.
Trong phòng họp ngoài Thi Hoài Trúc còn có những người khác, Quý Yên liếc nhìn một lượt, đều là đồng nghiệp sẽ đi công tác lần này, cô cười gật đầu với từng người, kéo chiếc ghế gần Thi Hoài Trúc nhất, ngồi xuống.
Cuộc họp này diễn ra dài dòng một cách khác thường, trong phòng họp tối om, chỉ có ánh sáng từ máy chiếu hắt ra.
Lúc nghỉ giữa giờ, Quý Yên tranh thủ gửi cho Vương Tuyển một tin nhắn, báo cho anh biết mình đã đến công ty.
Lúc này có lẽ anh đang trên máy bay, cô cũng không mong anh trả lời, thời gian nghỉ ngơi vừa hết, cô lại lao vào cuộc họp.
Bận rộn xong cuộc họp buổi sáng, buổi chiều lại là một cuộc họp dài dòng và buồn tẻ khác, lần này nội dung liên quan đến Công nghệ hợp Chúng, Quý Yên và Giang Liệt là người thuyết trình chính, cô tập trung một vạn phần tinh thần để tiến hành, khoảnh khắc kết thúc viên mãn, cô thở phào nhẹ nhõm.
Đồng nghiệp lần lượt rời khỏi phòng họp, Quý Yên đang thu dọn đồ đạc, Thi Hoài Trúc không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh cô, đột nhiên hỏi: “Tối qua đi đâu vậy?”
“Cạch” một tiếng, cây bút laser trong tay cô rơi xuống nắp laptop.
“Cô căng thẳng cái gì?”
“Không có.” Quý Yên cười nói “Tôi tưởng sư phụ đi rồi, chẳng phải là bị anh dọa sao?”
“Vậy à?” Thi Hoài Trúc không dễ bị lừa “Cô cũng đâu có làm chuyện gì khuất tất sau lưng tôi, tôi dọa được cô cái gì chứ?”
“…”
Đây lại là một người không dễ đối phó.
Quý Yên nói: “Tôi…” cô ngập ngừng một lát, rồi nói,”Chẳng phải là sắp đi công tác sao, nhiều việc, tôi căng thẳng bất an.”
“Quý Yên, từ khi nào cô cũng học được cách nói dối rồi vậy?” Thi Hoài Trúc không tin chiêu này của cô “Sáng nay cô xin nghỉ một tiếng rưỡi, tối qua vội vàng tan làm như vậy, có phải nhà có chuyện không?”
Đối mặt với sự quan tâm của anh ta, Quý Yên nghẹn lời, im lặng một lúc lâu, cô cúi đầu khẽ nói: “Nhà không có chuyện gì, chỉ là…”
Kéo dài một lúc lâu, cô lấy hết dũng khí nói: “Chỉ là đột nhiên có một chuyện cần phải đi xác thực, đi tìm một người.”
“Gấp lắm à? Thấy tối qua cô như người mất hồn, gọi cô cũng không dừng lại.”
Thi Hoài Trúc cười cười nhìn cô, Quý Yên ngẩng đầu, cười có chút ngại ngùng: “Đúng là khá gấp ạ.”
“Nhìn vẻ mặt này của cô, không phải là đi gặp đàn ông đấy chứ?”
Quý Yên ngây người, chớp chớp mắt.
Thi Hoài Trúc lắc đầu: “Cô đó, chẳng ra làm sao cả.”
Nghe giọng điệu này, Quý Yên nói: “Sư phụ, anh yên tâm, tôi không làm lỡ chuyện chính đâu.”
Biết cô không có chuyện gì rồi, Thi Hoài Trúc cũng không hỏi nhiều nữa: “Tôi không phản đối cô yêu đương, chỉ nhiều lời một câu, đối với đàn ông vẫn nên cẩn thận một chút, chủ động quá không phải là chuyện tốt. Cô phải để đối phương chủ động biết không?”
Quý Yên vội vàng gật đầu lia lịa: “Sư phụ nói phải, tôi xin ghi nhớ lời dạy của anh.”
Thi Hoài Trúc cười rồi bỏ đi.
Phòng họp rộng lớn chỉ còn lại một mình cô.
Quý Yên chậm rãi thu dọn đồ đạc, vừa nghĩ về câu nói cuối cùng của Thi Hoài Trúc.
Cô tự kiểm điểm lại một cách nghiêm túc, đúng là không thể quá chủ động, tối qua đã bất chấp tất cả mà đuổi đến tận Bắc Thành rồi, tiếp theo không thể như vậy được nữa, nên để Vương Tuyển chủ động.
Nghĩ đến đây, cô liếc nhìn điện thoại, sáu giờ rưỡi.
Giờ này không biết Vương Tuyển đã về đến Bắc Thành chưa, cô vốn định gửi một tin nhắn quan tâm anh, nhưng vì câu nói của Thi Hoài Trúc, cô lại do dự.
Thôi bỏ đi, đợi anh nhắn tin đến vậy.
Rời khỏi phòng họp, cô đến phòng trà pha một tách cà phê, ăn hai miếng bánh quy, trở lại chỗ ngồi, tiếp tục bận rộn.
Cứ bận rộn như vậy, bất tri bất giác đã đến chín giờ tối, Quý Yên gập máy tính lại, vươn vai một cái, đến phòng trà rửa sạch cốc, sau đó ôm một đống tài liệu rời khỏi công ty.
Gió đêm hơi se lạnh, cô vung vẩy tay, lấy điện thoại ra khỏi túi. Mấy tiếng đồng hồ không xem điện thoại, tin nhắn từ các ứng dụng đã tích lũy không ít. Quý Yên chủ yếu xem Wechat và tin nhắn.
Không có tin nhắn của Vương Tuyển.
Đứng ở ngã tư, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một lúc lâu, một lúc sau, cô cuối cùng vẫn không mở hộp thoại của Vương Tuyển.
Ngày tháng sau này còn dài, không vội một lúc này.
Cô tắt màn hình điện thoại, cất vào túi, băng qua đường, đón làn gió đêm dịu dàng, đi về phía khu chung cư.
Ra khỏi thang máy, đứng trước cửa nhà mình, Quý Yên dùng tay trái ôm tài liệu, tay phải thì thò vào túi tìm chìa khóa, lục lọi một lúc mà không sờ thấy chìa khóa.
Lẽ nào để quên ở công ty rồi?
Quý Yên đặt tài liệu xuống đất, đang định đổ hết đồ trong túi ra để tìm chìa khóa, đúng lúc này, cửa chống trộm bên trong mở ra.
Cô giật mình tỉnh giấc, tay trái cầm điện thoại, đồng thời nghiêng mặt nhìn qua.
Cái nhìn này làm cô hoàn toàn sững sờ tại chỗ, chiếc điện thoại trong tay cũng theo đó tuột ra.
Vương Tuyển mở cửa, thấy cô đang ngồi xổm trên đất, anh không hiểu, cũng ngồi xổm xuống theo, nhặt chiếc túi và tài liệu trên đất lên, hỏi: “Tan làm rồi à?”
Cô ngơ ngác.
Anh mỉm cười, không để tâm mà dắt tay cô đứng dậy vào trong nhà, hai cánh cửa đóng lại sau lưng.
Quý Yên vẫn còn vẻ mặt mờ mịt, tình hình bây giờ là sao, có phải cô đang bị ảo giác không?
Vương Tuyển đóng cửa xong quay lại, thấy Quý Yên sững sờ tại chỗ, vẻ mặt ngơ ngác, đáng yêu một cách khó hiểu.
Anh nhìn một lúc, mở tủ giày ở huyền quan, tìm ra một đôi dép lê, đặt trước mặt cô.
“Thay giày trước đi.”
Quý Yên không có phản ứng, phảng phất như bị đóng băng.
Khóe môi anh cong lên một chút, cúi người ngồi xổm xuống, thay dép cho cô. Từ đầu đến cuối, Quý Yên cực kỳ phối hợp, anh nói nhấc chân, cô liền nhấc chân, ngoan ngoãn lạ thường.
Vương Tuyển cất giày cao gót vào tủ giày, xoay người lại nhìn cô, Quý Yên vẫn một bộ dạng ngoài cuộc.
Anh đã dọa cô sợ rồi, anh nghĩ.
Đi đến trước mặt cô, Vương Tuyển nhìn cô một lúc lâu, khẽ hỏi: “Hôm nay công việc bận lắm à?”
Quý Yên lắc đầu.
Anh suy nghĩ vài giây, lại hỏi: “Vậy là gặp vấn đề khác sao?”
Cô không gặp vấn đề gì khác.
Cô chỉ không hiểu, tại sao lúc này Vương Tuyển lại ở Thâm Thành, tại sao lại ở trong nhà cô, rõ ràng sáng nay anh nói ba giờ chiều phải về Bắc Thành.
Cô càng nhớ rằng, lần gặp mặt tiếp theo của họ là vào tháng mười.
Thế mà mới qua mấy tiếng đồng hồ, anh đột nhiên xuất hiện trong nhà cô. Điều này thật sự đã dọa cô sợ chết khiếp.
“Sao anh lại ở đây?” Suy đi nghĩ lại, cô hỏi thành tiếng.
Vương Tuyển cười nhạt, nhưng không nói gì.
Cô cắn môi, cảm thấy là mình hỏi sai cách, bèn đổi một giọng khác: “Công việc của anh đều giải quyết xong hết rồi à?”
Vương Tuyển bật cười thành tiếng.
Quý Yên nhíu mày, đồng thời vì nụ cười của anh, cô lại có chút mờ mịt luống cuống.
Cô vân vê tay một lúc, quyết định không để ý đến anh nữa, lướt qua vai anh, đi về phía phòng tắm. Đi ngang qua phòng ăn, một cái liếc mắt vô tình, một bàn ăn thịnh soạn đập vào mắt cô.
Cô đứng sững tại chỗ, không thể tin được.
Cô dụi dụi mắt, lại nhìn về phía bàn ăn, đúng thật là một bàn ăn thịnh soạn, không phải ảo giác của cô.
Cô xoay người nhìn Vương Tuyển đang đứng ở lối vào huyền quan.
“Anh…”
Cô không biết nói gì.
Nhưng sự cảm động lúc này không nghi ngờ gì là tràn đầy.
Bận rộn cả một buổi tối tan làm về nhà, có một bàn canh nóng cơm dẻo chờ đợi mình, cô không phải là không xúc động.
Vương Tuyển đi tới, nói: “Em có biết tối qua khi tôi nhận được tin nhắn của Khương Diệp, nói rằng đã đón em về nhà sắp xếp ổn thỏa, tâm trạng của tôi như thế nào không?”
Quý Yên lắc đầu.
Anh đưa tay ra, sờ lên má cô, cô né tránh, nói: “Mới về, còn chưa tắm rửa, mặt đầy bụi.”
Anh lại không quan tâm, vuốt ve má cô, sau đó kéo cô về phía trước một cái, ôm lấy cô. Cô được anh ôm vào lòng, một cái ôm rất ấm áp.
Quý Yên không động đậy.
Một lúc sau, bên tai truyền đến giọng nói trầm ấm dễ nghe của anh: “Tôi không biết tại sao em đột nhiên qua tìm tôi, nhưng lúc đó nhận được tin đó tôi rất vui, tôi muốn em cũng vui.”
Quý Yên có chút muốn cười, nhưng mắt lại hơi cay cay.
Vương Tuyển buông cô ra, cúi đầu nhìn cô gần trong gang tấc, ngữ khí bất đắc dĩ xen lẫn chút do dự: “Nhưng, hình như tôi làm không đúng lắm.”
Cô ngẩng đầu, nhìn sâu vào mắt anh.
Anh nói: “Hình như em không vui.”
Không có, cô rất vui. Giống như Giang Dung Dã đã nói, một mối quan hệ có sự hồi đáp là một chuyện tốt.
Cô muốn cười, nhưng cổ họng nghẹn lại, đáy mắt không nhịn được càng thêm ẩm ướt.
Sợ anh nhìn ra, lại tưởng cô không vui, cô lao vào lòng anh, nắm lấy vạt áo anh, giọng hậm hực nói: “Tôi cũng rất vui.”
Một chữ “cũng”.
Tiết lộ tất cả tâm tư của cô.
Anh thở dài một hơi, khá cảm khái: “Vậy thì tốt rồi, chỉ sợ dọa em sợ.”
Đúng là bị dọa sợ, còn bị dọa không nhẹ.
Chỉ là sự kinh ngạc này, là sự vui mừng.
Cô nói: “Anh từ khi nào lại không có tự tin như vậy?”
Anh xoa xoa lưng cô nói: “Lần đầu tiên làm chuyện này, lo làm không tốt, cũng sợ em không hài lòng.”
Sao anh lại dùng giọng điệu vô tội này chứ, rõ ràng biết anh có ý đồ bán thảm, nhưng Quý Yên vẫn không nhịn được.
Cô nói: “Anh bớt nói lại đi.”
Nói nữa, cô sẽ mềm lòng mất, sẽ trở thành cái người “chủ động quá” trong miệng Thi Hoài Trúc.
Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng trầm ấm và dịu dàng: “Được, nghe lời em, không nói nữa.”
Ổn định lại tâm trạng, Vương Tuyển buông cô ra, anh nói: “Đi rửa mặt trước đi, tôi hâm lại canh.”
Cô “ừm” một tiếng, xoay người đi vào phòng tắm.
Đóng cửa lại, cô đứng trước gương, ngơ ngác nhìn bản thân trong gương.
Mặt đỏ quá, có thể so với đèn đỏ ở ngã tư rồi, cô vội vàng mở vòi nước, xả nửa bồn nước lạnh, vớ lấy khăn mặt, rửa mặt hạ nhiệt.
Ngoài cửa truyền đến những tiếng động không nhẹ không nặng, tập trung nghe một lúc, là tiếng Vương Tuyển đi đi lại lại.
Quý Yên dựa vào tường, gõ đầu mấy cái, hoàn toàn không dám ra ngoài lúc này.
Thế mà ngoài cửa lại truyền đến tiếng nói: “Quý Yên, xong chưa?”
Tất nhiên là chưa xong rồi. Cô nói: “Đợi một lát nữa.”
“Không vội, em cứ từ từ, tôi chỉ nhắc em một chút thôi.”
A!
Sao anh đột nhiên lại dịu dàng như vậy chứ, còn chu đáo hơn cả trước đây.
Dù có trì hoãn thời gian thế nào, Quý Yên vẫn mở cửa phòng tắm, đi ra.
Vương Tuyển nhìn thấy cô, nói: “Xong rồi à?”
Cô “ừm” một tiếng, bước qua.
Vương Tuyển đang múc canh, động tác không nhanh không chậm, cô nhìn vài giây, kéo ghế ra ngồi xuống, Vương Tuyển đặt bát canh trước mặt cô nói: “Canh sườn bắp mà em thích.”
Lòng cô lại dâng lên một đợt ấm áp, cô nói: “Tôi nhớ nhà không có nguyên liệu này.”
“Tôi qua đây tiện đường ghé siêu thị mua.”
Anh trả lời rất tự nhiên, cô nghe xong, trong lòng lại gợn lên một tầng sóng không nhỏ.
Anh cười: “Nếm thử mùi vị xem?”
Cô “ồ” một tiếng, cầm thìa lên, húp một miếng, cười gật đầu với anh: “Hầm khá ngon, thanh thanh ngọt ngọt.”
Vương Tuyển nói: “Nếu thích, sau này ngày nào cũng hầm cho em.”
Cô húp hai miếng, hỏi: “Ngày nào cũng làm ư?”
“Ừm, sau này tôi sẽ ở lại Thâm Thành.” Anh cực kỳ bình tĩnh gắp cho cô một đũa rau, không để lộ cảm xúc mà bổ sung một câu “Là kiểu ở lại lâu dài.”
Cô lập tức sững người, chiếc thìa lơ lửng giữa không trung, cứ thế ngây ngốc nhìn anh.
Anh cười, phản ứng của cô dường như đã được anh dự liệu, anh nhoài người về phía trước đưa tay ra, vén lọn tóc mai bên má cô ra sau tai, nói: “Như vậy có được không?”
Đêm đó cô đuổi theo đến sân bay nói với anh, sau này cô sẽ ở lại Thâm Thành, không cân nhắc ra khỏi tỉnh, tương đương với việc nói cho anh biết, nếu hai người ở bên nhau, cô sẽ không đến Bắc Thành sống, chỉ có thể là anh qua đây.
Mặc dù bây giờ giao thông đã tiện lợi hơn rất nhiều, đi lại rất thuận tiện, nhưng chuyện này không dễ dàng quyết định.
Huống hồ sau lưng anh còn có bố mẹ, cho dù bản thân anh đồng ý, gia đình anh có dễ dàng đồng ý không?
Cô đã nghĩ, có lẽ anh sẽ khó xử, có thể cần rất nhiều thời gian để trao đổi với gia đình.
Nhưng điều khiến cô không bao giờ ngờ tới là mới qua mấy ngày, anh đã quyết định xong rồi.
Quý Yên đặt thìa xuống, đưa tay lên nắm lấy mu bàn tay anh: “Bố mẹ anh, công việc của anh thì sao?”
Vương Tuyển nắm ngược lại tay cô, dắt tay cô đặt lên bàn, anh nói: “Bố mẹ tôi trước nay luôn tôn trọng quyết định của tôi, tôi nghĩ so với việc tôi kết hôn, chuyện sống ở Thâm Thành này không đáng nhắc tới, họ chắc sẽ rất vui.”
“Vậy công việc của anh thì sao?”
“Cái này càng dễ giải quyết hơn, Hoa Ngân Capital có kế hoạch mở một công ty chi nhánh ở Thâm Thành vào năm sau, tôi có thể xin qua đây làm việc, nếu không thì,” Vương Tuyển nói “tôi cũng có kế hoạch tự mở công ty.”
Quý Yên bị anh thuyết phục rồi.
Anh rõ ràng là đã suy nghĩ kỹ càng, hơn nữa còn nghĩ xong cả kế hoạch và đường lui sau này, không phải là nhất thời hứng khởi. Anh không chỉ để lời nói của cô trong lòng, mà còn lên kế hoạch rất chi tiết cho tương lai của cô và anh.
Cô vui mừng từ tận đáy lòng.
Cô trêu chọc: “Không hối hận chứ? Lỡ như sau này không như ý, dã tràng xe cát biển Đông thì làm sao?”
Anh nhướng mày cười: “Em sẽ khiến công sức của tôi đổ sông đổ bể sao?”
Cô mím môi cười, úp mở nói: “Chưa chắc, phải xem biểu hiện của anh thế nào đã.”
Anh lại rất thản nhiên: “Được, tôi sẽ cố gắng hơn nữa, cố gắng để em không có chỗ nào để chê.”
Nói thì không lại anh rồi, cô rút tay khỏi tay anh, gắp thức ăn cho anh: “Anh bận rộn lâu như vậy rồi, ăn nhiều một chút.”
Ăn tối xong đã là mười giờ đêm, Vương Tuyển đang rửa bát trong bếp, Quý Yên đứng một bên nhìn, thỉnh thoảng phụ một tay lấy cái đĩa úp lên giá, phần lớn thời gian, cô chỉ là một người quan sát.
Rửa xong cái đĩa cuối cùng, Vương Tuyển lau kệ bếp, Quý Yên dùng ngón tay gõ gõ lên mặt bàn hỏi: “Sáng mai về à?”
Anh dừng lại một chút, nói: “Lát nữa đi, Mạnh Dĩ An đang trên đường tới.”
Cô đã sớm đoán được, dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng ít nhiều vẫn có chút không nỡ, ít nhiều vẫn thương anh bôn ba.
Vương Tuyển đứng trước bồn rửa, tiếng nước chảy ào ào, làm cho đêm tối yên tĩnh ấm áp này càng thêm tươi đẹp.
Khi còn ở bên nhau trước đây, cô đặc biệt thích khoảnh khắc bình thường này, giống như…cô và anh cũng là một ngọn đèn nhỏ trong vạn nhà.
Nghĩ đến đây, Quý Yên đi về phía bóng lưng đó, đứng sau lưng anh, nhân lúc anh không để ý, cô đưa tay ra, ôm lấy anh từ phía sau.
Giống như rất nhiều lần trước đây, ôm lấy một thế giới nhỏ chỉ thuộc về riêng cô.
Một hành động đột ngột, Vương Tuyển vô cùng bất ngờ, nhưng nhiều hơn lại là sự thỏa mãn. Cái ôm mà anh đã mong đợi rất lâu vào đêm đó, tối nay, cuối cùng cũng đã có hồi đáp.
Anh rửa sạch tay lau khô, phủ lên bàn tay đang vòng qua eo mình, lặng lẽ vuốt ve.
Trong đêm tối tĩnh lặng, Quý Yên áp vào lưng anh, hỏi: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Vương Tuyển cúi đầu, nhìn bàn tay đang vòng qua eo, anh nói: “Tôi đang nghĩ tại sao em lại ôm tôi?”
Cô rất nể mặt hỏi: “Anh nghĩ là tại sao?”
Anh nắm lấy cánh tay cô, xoay người lại, cúi đầu nhìn cô, Quý Yên đối mặt với anh một lúc, thấy anh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt đặc biệt sâu xa, cô cảm thấy là lạ, còn chưa kịp nghĩ kỹ.
Vương Tuyển đưa tay lên nâng cằm cô, trong sự ngạc nhiên của cô, anh cúi đầu, giọng nói trầm thấp: “Tôi đang nghĩ là em bằng lòng để tôi tiếp xúc với em.”
Cùng với chữ cuối cùng rơi xuống, hơi thở của anh hoàn toàn bao phủ lấy cô.