Dịu Dàng Triền Miên - Chương 51: Anh ta tốt đến vậy sao?Không tính là tốt, nhưng lại là người chị thích.
- Home
- Dịu Dàng Triền Miên
- Chương 51: Anh ta tốt đến vậy sao?Không tính là tốt, nhưng lại là người chị thích.
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CBước ra khỏi sân bay Bắc Thành, Quý Yên mở điện thoại, chín giờ. Bầu trời đêm đen kịt, tiếng người nói chuyện đứt quãng, không ngớt.
Cô nhìn, cô cảm nhận, nhất thời, lại không biết bước tiếp theo nên làm gì.
Ở Thâm Thành nghe xong những lời Ôn Diễm nói, trong lòng cô chỉ một mực mong mỏi được đến gặp anh, một ý nghĩ mãnh liệt, không sao ngăn lại được.
Cô quả thực cũng đã làm như vậy, mua chuyến bay gần nhất, đợi đến lúc tan làm thì vội vã ra sân bay. Nhưng khi thực sự đến Bắc Thành, đặt chân lên thành phố nơi anh đang sống và làm việc, cô lại do dự chùn bước.
Cô đứng bên lề đường, gió đêm thổi qua, làm rối tung mái tóc, cô thờ ơ vén ra sau tai, cúi đầu nhìn dãy số trên màn hình.
Giờ này, không tính là muộn, nhưng cũng không còn sớm, cô không biết Vương Tuyển đã tan làm hay chưa.
Nếu anh đang làm việc, cô cứ đường đột đến thế này, liệu có làm phiền công việc của anh không?
Cứ thế suy nghĩ mười mấy phút, trong lúc đó có một chiếc taxi chở khách dừng lại trước mặt cô, hỏi cô có muốn đi xe không, Quý Yên lắc đầu từ chối.
Đến lúc này, cô quay đầu nhìn lại sân bay sáng rực ánh đèn phía sau.
Là bốc đồng rồi, cô nghĩ.
Vì người đó, cô đầu óc nóng lên, bất chấp tất cả bay đến Bắc Thành, thực sự là bốc đồng.
Nhưng không đến, không gặp anh một lần, cô lại không cam tâm.
Thời gian từng chút một trôi đi, cứ day dứt mãi như vậy, suy đi tính lại, cô thở dài một tiếng, đưa Vương Tuyển ra khỏi danh sách đen, bấm vào số của anh, soạn hai chữ rồi gửi đi.
Cô cầu nguyện rằng lúc này tốt nhất anh đang nghỉ ngơi.
Như vậy sự xuất hiện của cô sẽ không bị coi là làm phiền.
Lúc nhận được tin nhắn của Quý Yên, Vương Tuyển đang họp.
Phòng họp tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người đều cúi đầu nhìn màn hình máy tính hoặc tài liệu trước mặt, không dám thở mạnh.
Điện thoại trên bàn rung lên hai tiếng, anh lơ đãng liếc qua, thấy là tin nhắn của Quý Yên, anh nhướng mày vươn tay cầm lấy điện thoại.
Quý Yên: Đang bận?
Hai chữ ngắn gọn, một câu hỏi rất bình thường.
Theo lẽ thường, Vương Tuyển không nên để tâm, nhưng anh hiểu Quý Yên, nếu không có việc gì, cô sẽ không nhắn tin như vậy.
Đầu ngón tay gõ gõ lên mặt bàn họp, lại nhìn một phòng toàn người đang cúi đầu im lặng, anh đứng dậy nói giọng nhàn nhạt: “Nghỉ mười phút.”
Cả phòng nghe vậy, không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên, nhìn nhau ngơ ngác, sau đó mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Bước ra khỏi phòng họp, đứng bên cửa sổ hành lang, nhìn cảnh đêm bên ngoài, Vương Tuyển suy nghĩ một lát rồi bấm vào số của Quý Yên.
Chuông reo hai tiếng, đầu dây bên kia bắt máy, nhưng không lên tiếng, anh đợi một lúc, xoa xoa trán, giọng nói dịu đi rất nhiều: “Quý Yên, sao thế?”
Đầu dây bên kia “ừm” một tiếng dài, nghe như đang do dự, lại như đang ngượng ngùng.
Tóm lại là có gì đó không ổn.
Trước đây chỉ khi cô có việc cần nhờ, hoặc làm chuyện gì không tốt sợ bị anh mắng, cô mới có thái độ như vậy.
Nhớ lại cô của quá khứ, Vương Tuyển không khỏi có mấy phần hoài niệm và cảm khái, bất giác cười cười: “Quý Yên, bây giờ người có lỗi là tôi, là tôi có việc cần nhờ em, em nên cứng rắn hơn một chút.”
Ý trong lời nói chính là bảo cô có gì cứ nói thẳng.
Quý Yên nghe ra được ý tứ đó, lập tức thẳng lưng lên, cô nhìn những chiếc xe qua lại và những người đi đường vội vã, bất giác cúi đầu, có chút thấp thỏm hỏi: “Anh đang ở nhà, hay ở công ty?”
Nhất thời Vương Tuyển không hiểu rõ ý nghĩa câu hỏi của cô, thành thật nói: “Đang ở công ty, dự án có vấn đề, đang thảo luận phương án.”
Quả nhiên cô đến không đúng lúc, giờ này anh vẫn còn đang tăng ca.
Giọng cô không giấu được vẻ thất vọng: “Không có gì, anh làm việc đi, vậy nhé.”
Nói xong, liền cúp máy của anh.
Nắm chặt chiếc điện thoại vừa kết thúc cuộc gọi, lòng Quý Yên vô cùng hoảng loạn, cô không nên bốc đồng đến đây như vậy.
Đã tuổi này rồi, sao làm việc vẫn không suy tính hậu quả, không biết cân nhắc tình hình thực tế như vậy.
Lúc này, Vương Tuyển thì không gặp được rồi, cô phải nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.
Đang nghĩ như vậy, điện thoại lại reo, cô sững người tưởng là Vương Tuyển gọi lại, cúi đầu nhìn, ba chữ Thẩm Nho Tri đang nhảy múa trên màn hình.
Là cô vội đến mức quên mất, em trai đang ở Bắc Thành, không gặp được Vương Tuyển, cô hoàn toàn có thể nhân cơ hội này qua thăm em trai, cũng không uổng công chạy đến đây một chuyến.
Ý nghĩ vừa nảy ra, lại nghĩ khác đi, nếu Thẩm Nho Tri hỏi cô tại sao đột nhiên đến Bắc Thành, cô trả lời thế nào?
Nghĩ đến đây, Quý Yên không khỏi nản lòng thoái chí.
Điện thoại vẫn reo, như một lời thúc giục, cô nhắm mắt lại chấp nhận số phận bắt máy.
Thẩm Nho Tri hỏi: “Đang bận à? Lâu thế mới nghe máy.”
Quý Yên mím môi, mặt không đỏ tim không đập mà nói dối: “Chị đang đi công tác.”
“Ở đâu?”
Giọng yếu đi một chút: “…Bắc Thành.”
Bên kia Thẩm Nho Tri “ồ” một tiếng, nói: “Vậy khi nào tiện gặp mặt? Hiếm khi chị qua đây một lần.”
Quý Yên lập tức chột dạ, siết chặt quai túi xách, nhỏ giọng đề nghị: “Bây giờ thế nào?”
Đầu dây bên kia bình thản đáp một câu: “Xem ra cuộc điện thoại này của em gọi rất đúng lúc nhỉ.”
Lời nói đầy vẻ nghi ngờ và trêu chọc, Quý Yên không hơi đâu để ý, nói: “Gửi địa chỉ cho chị, chị qua tìm em.”
Thẩm Nho Tri gửi đến một dãy địa chỉ, là một quán trà, Quý Yên nhướng mày, bắt một chiếc xe đi đến đó.
Đến nơi, Thẩm Nho Tri đã đợi sẵn ở cửa quán trà, Quý Yên xuống xe đóng cửa lại, cậu cũng đã thấy cô, nhanh chân bước tới.
Nhìn cô từ trên xuống dưới vài giây, Thẩm Nho Tri nói: “Vào trong nói chuyện.”
Phòng riêng ở tầng ba, một căn phòng sát cửa sổ, bên ngoài là cảnh đường phố xe cộ tấp nập về đêm, Thẩm Nho Tri đang pha trà, Quý Yên đặt túi xách xuống, chắp tay sau lưng nhìn ra ngoài cửa sổ, xem một lúc, cô hỏi: “Em có thời gian đến quán trà từ khi nào thế? Chẳng phải em nên suốt ngày vùi đầu làm nghiên cứu sao?”
Thẩm Nho Tri rót một tách trà cho cô, nghe vậy, nhàn nhạt phản bác: “Chị thì sao, không phải sau Quốc khánh đi công tác Lâm Thành à? Sao đột nhiên lại đến Bắc Thành?”
“…”
Quý Yên đi tới, ngồi xuống đối diện cậu, uống một tách trà, ăn hai miếng bánh điểm tâm, cô hỏi: “Bố mẹ nói cho em biết à?”
“Ừm.” Thẩm Nho Tri vừa rót trà cho cô vừa nhìn cô nói “Quốc khánh em về, gọi điện cho bố mẹ mới biết năm nay chị không về.”
“Thật không may, công việc có sắp xếp khác.”
Lời này nghe qua không có chút tiếc nuối nào, ngược lại còn có mấy phần hả hê, quả không ngoài dự đoán, Quý Yên lau tay, nói: “Lần này em về mẹ chắc lại sắp xếp cho em đi xem mắt đấy, em tự cầu phúc đi.”
Nhắc đến chuyện này, Thẩm Nho Tri nói: “Bạn học của em, chị thật sự không cân nhắc à?”
Trước đây đã gọi điện, lúc đó phản ứng của Thẩm Nho Tri rất hờ hững, cô tưởng chuyện này cứ thế cho qua, Thẩm Nho Tri sẽ không nhắc lại nữa. Không ngờ, cậu vẫn hỏi, Quý Yên nhất thời nghẹn lời, sau đó cúi đầu che miệng ho khan.
Trong tầm mắt là tờ khăn giấy Thẩm Nho Tri đưa qua, cô nhận lấy, áy náy nói: “Xin lỗi.”
“Không có gì.” Cậu chuyển giọng, “Có thể nói cho em biết chị đột nhiên đến Bắc Thành làm gì không?”
Quả nhiên là sẽ hỏi chuyện này.
Quý Yên im lặng, cúi đầu uống trà liên tục.
Thẩm Nho Tri nhìn cô một lúc lâu, lơ đãng nói: “Nghe nói gần đây có người đang theo đuổi chị?”
Cô đột ngột ngẩng đầu, không thể tin được: “Em nghe ai nói?”
“Rất nhiều người đều nói vậy.”
Rất nhiều người?
Tim Quý Yên đập thịch một cái, xoa xoa tách trà ấm nóng, thăm dò hỏi: “Gồm những ai?”
“Theo ý này, quả thực là có người đang theo đuổi chị à?”
Quý Yên nghẹn lời, là cô sơ suất rồi, đứa em trai này của cô trước giờ rất giỏi moi tin.
Cô lườm cậu một cái, dứt khoát im lặng không lên tiếng.
Yên lặng một lúc, Thẩm Nho Tri hỏi: “Là người đàn ông trong cuộc điện thoại hồi Tết sao? Anh ta là người Bắc Thành à?”
Quý Yên không động đậy.
Thẩm Nho Tri nhíu mày: “Là người trước kia đã bắt nạt chị phải không?”
Quý Yên cuối cùng cũng có chút phản ứng, cô siết chặt tay, tim đập thình thịch, lại rót một tách trà, một hơi uống cạn.
Thấy phản ứng này, mọi chuyện đều không cần nói cũng hiểu, Thẩm Nho Tri đột nhiên nói: “Chị trước đây luôn nói với em, ngựa tốt không ăn lại cỏ cũ.”
Giọng Quý Yên nhỏ đi: “Chuyện đó không giống.”
“Chỗ nào không giống? Cùng một cái hố mà muốn ngã hai lần à?”
“Chị sẽ không để mình ngã hai lần, trong lòng chị tự biết.”
Thẩm Nho Tri không nói gì nữa.
Quý Yên lại nhấp một tách trà mới hỏi: “Hôm nay sao em lại có hứng thú đến đây?”
Sắc mặt Thẩm Nho Tri thay đổi, có chút không bình tĩnh, Quý Yên nhìn, cười hỏi: “Có chuyện tốt à?”
Cậu không tự nhiên nói: “Không liên quan đến chị.”
Quý Yên tiếp tục truy hỏi, Thẩm Nho Tri không tránh được, mới nói: “Thầy giáo giúp giới thiệu người, em đến gặp mặt.”
Sững người một lúc, Quý Yên bừng tỉnh nhận ra: “Em là tự mình không vui, rồi trút giận lên người chị sao?”
“Đây là hai chuyện khác nhau.” Cậu nói “Em vốn định gọi điện quan tâm chị, ai ngờ lúc này người đáng lẽ phải đang làm việc ở Thâm Thành như chị, lại ở Bắc Thành, còn lừa em là đi công tác, em có thể không hỏi sao?”
Giọng Quý Yên dịu đi một chút, vẫn là câu đó: “Lần này không giống.”
Xem ra là vì đàn ông mà đến, chứ không phải đi công tác gì, Thẩm Nho Tri cười lạnh: “Anh ta giỏi hơn bạn học của em à?”
Yên lặng một lúc lâu, Quý Yên rất nghiêm túc hỏi: “Em muốn chị nói thật không?”
Thẩm Nho Tri nhướng mày, ra hiệu cho cô nói.
Xoa xoa ngón tay, cô nhìn cậu, lấy hết can đảm nói: “Em chưa từng thích ai đúng không, em không hiểu được cảm giác rung động, cảm giác không phải người đó thì không được.”
Thẩm Nho Tri quả nhiên nhíu mày.
Đang định nói gì đó, đúng lúc này, điện thoại của Quý Yên reo lên.
Cô cầm lên xem, là một dãy số lạ, nhưng lúc này cô cũng không quản được nhiều như vậy, cô chỉ vào điện thoại với Thẩm Nho Tri: “Chị nghe điện thoại trước, em đừng giận, uống tách trà cho nguôi đi.”
Cuộc điện thoại này là của Khương Diệp gọi tới, nghe anh ta nhiệt tình giới thiệu tên mình, Quý Yên vẫn còn hơi mơ hồ: “Anh là bạn của Vương Tuyển à?”
Khương Diệp nói: “Đúng vậy, là tôi đây, chúng ta từng gặp nhau ở Tô Thành, lần gần nhất là ở một trung tâm thương mại tại Thâm Thành. Tuy đã hơn hai năm rồi, cô còn nhớ tôi không?”
Quý Yên: “…”
Khương Diệp lại hỏi: “Cô đang ở đâu, tôi đến đón cô.”
Quý Yên có chút ngơ ngác: “Tôi…”
“Aiya, Vương Tuyển đã nói hết với tôi rồi, cô đang ở Bắc Thành đúng không? Muộn thế này rồi, một cô gái ở ngoài đường rất nguy hiểm, chúng ta kết bạn Wechat đi, cô gửi định vị cho tôi, tôi qua đón cô.”
Quay đầu nhìn Thẩm Nho Tri phía sau, Quý Yên chần chừ vài giây rồi đọc vị trí hiện tại của mình.
Khương Diệp chậc chậc hai tiếng: “Được, tôi đến đón cô ngay, nhưng mà, Wechat này vẫn phải kết bạn, chính là số điện thoại của tôi, cô tìm thử xem.”
Quý Yên sao chép số của Khương Diệp vào mục tìm kiếm Wechat, quả nhiên hiện ra một người dùng tên “Khương Diệp”, cô bấm yêu cầu kết bạn.
Bên kia chấp nhận yêu cầu kết bạn, cô gõ một câu “Làm phiền anh rồi” xong cầm điện thoại quay lại chỗ ngồi, đang nghĩ xem nên nói với Thẩm Nho Tri thế nào, người sau lạnh lùng nói một câu: “Anh ta gọi tới à?”
Quý Yên thành thật cho biết: “Bạn của anh ấy. Lát nữa sẽ qua đónchị.”
Thẩm Nho Tri thở dài một tiếng: “Trước đây chị thích cái gì cũng chỉ được ba phút nhiệt tình, cả thèm chóng chán, sao lần này lại khác, là do anh ta tốt đến vậy sao?”
“Không tính là tốt” Cô nói, “nhưng lại là người chị thích.”
Lời đã nói đến đây, Thẩm Nho Tri không nói nhiều thêm nữa, hai người ngồi trong phòng riêng của quán trà một lúc, khi điện thoại của Quý Yên lại reo lên, Khương Diệp nói mình đã đến nơi.
Thẩm Nho Tri đứng dậy: “Em tiễn chị xuống lầu.”
Sắp đến tầng một, Quý Yên nói: “Em yên tâm, lần này chị đã chuẩn bị tâm lý rồi, nếu phát hiện có bất kỳ điểm nào không ổn, chị nhất định sẽ chạy trước, không để mình thảm hại như lần trước đâu.”
Thẩm Nho Tri đang suy nghĩ chuyện gì đó, nghe vậy, anh nhíu mày: “Anh ta vẫn chưa thể khiến chị hoàn toàn tin tưởng sao?”
“…” Quý Yên nghẹn lời vài giây “Chỉ là nói cho em nghe thôi, không thì em có yên tâm được không?”
Vẻ mặt Thẩm Nho Tri u ám.
Cô vội vàng an ủi: “Nếu anh ấy thật sự không thể khiến chị tin tưởng, thì bây giờ chị đã không ở đây rồi.”
Sắc mặt Thẩm Nho Tri cuối cùng cũng khá hơn một chút.
Khương Diệp đang đợi sẵn ở cửa, thấy Quý Yên ra, cười tươi đón lấy, nói: “Là Quý Yên phải không?”
Quý Yên “ừm” một tiếng, nói: “Anh là Khương Diệp?”
Hai người chỉ gặp mặt vài lần, thời gian lại cách quá xa, cô đã không nhớ rõ dung mạo của Khương Diệp.
“Là tôi.” Khương Diệp cười đáp, lại nhìn người đàn ông bên cạnh cô, nói “Bạn của cô cũng ở đây à?”
Quý Yên nói: “Là em trai tôi.”
Giới thiệu hai người với nhau xong, Quý Yên nói với Thẩm Nho Tri: “Chị về trước nhé? Lúc nào có thời gian chị gọi cho em sau.”
Phòng thí nghiệm của Thẩm Nho Tri còn có việc, không ở lại lâu, chỉ nói: “Có chuyện gì cứ liên lạc với em.” Nói xong liếc Khương Diệp một cái, mặt lạnh lái xe đi.
Khương Diệp cười cười: “Em trai cô cũng có cá tính đấy.”
Quý Yên ngại ngùng: “Nó bình thường chỉ thích học, tương đối lạnh lùng, để anh chê cười rồi.”
“Là một người em trai tốt thương chị.” Nói rồi, anh ta mở cửa ghế sau, nói “Vương Tuyển đang họp, chắc phải khá lâu nữa, tôi đưa cô về nhà cậu ấy trước.”
Nghe vậy, Quý Yên nhìn anh ta, ánh mắt có chút do dự.
Nhận ra lời mình nói có thể gây hiểu lầm, Khương Diệp vỗ sau gáy, giải thích: “Là nhà riêng của cậu ấy ở Bắc Thành, cậu ấy và bố mẹ ở riêng.”
Quý Yên còn muốn nói gì đó, Khương Diệp vội lấy điện thoại ra, bấm vài cái trên màn hình rồi đưa đến trước mặt cô: “Cô xem, cậu ấy bảo tôi làm vậy, cô đừng đến khách sạn nào cả nhé.”
Quý Yên thực sự xấu hổ, cô quả thực đang nghĩ sau khi gặp em trai xong sẽ đến khách sạn ở tạm một đêm, sáng mai lại vội về Thâm Thành.
Xe chạy đều đều trên con đường rộng lớn, Quý Yên nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, trong đầu lại nghĩ đến màn hình điện thoại mà Khương Diệp vừa đưa qua. Trên đó là hai dòng chữ Vương Tuyển gửi đến, một dòng là nhờ anh ta đón một người, một dòng là số điện thoại của cô.
Hóa ra anh đã đoán ra.
Xe từ từ dừng lại, Quý Yên thoát khỏi dòng suy nghĩ mông lung, Khương Diệp ở ghế lái phía trước vừa tháo dây an toàn vừa nói: “Đến rồi, tôi đưa cô lên.”
Hai người trước sau vào tòa nhà, Vương Tuyển ở tầng 23, vào thang máy, Khương Diệp đưa cho cô một chiếc thẻ cửa, nói: “Ra vào đây đều phải quẹt thẻ, thang máy và cửa tiểu khu dùng chung một thẻ, Vương Tuyển nói giống như tiểu khu cô ở Thâm Thành, cô giữ thẻ cẩn thận.”
Quý Yên nói một tiếng cảm ơn.
Đến tầng 23, Khương Diệp nói: “Cậu ấy ở phòng 08, tôi cài đặt mở khóa bằng mật mã vân tay cho cô.”
Đứng trước cửa phòng 2308, Quý Yên do dự: “Cái này không cần đâu nhỉ?”
Khương Diệp vừa thao tác trên màn hình LCD, vừa cười nói: “Là cậu ấy nói đấy, cô tìm cậu ấy mà hỏi.”
“…”
Cài đặt xong khóa vân tay, Quý Yên vào nhà, lại phát hiện Khương Diệp không vào theo, cô quay người nhìn Khương Diệp đang đứng ngoài cửa.
Khương Diệp cười nói: “Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, trên bàn có bữa tối thư ký mang đến, quần áo thay của cô ở trên sô pha phòng khách, còn cần gì nữa, cứ liên lạc qua Wechat bất cứ lúc nào.”
Anh ta lắc lắc điện thoại, rồi bước lên kéo cửa.
Quý Yên lúc này mới phản ứng lại, giữ lấy tay nắm cửa bên trong, hỏi: “Anh ấy…”
Trong phút chốc được sắp xếp mọi thứ, cô đột nhiên không biết nên hỏi gì.
Khương Diệp dường như biết cô muốn hỏi gì, nói giọng mập mờ: “Cậu ấy không về sớm vậy đâu, chắc phải đến một hai giờ sáng, cô nghỉ ngơi trước đi, ở đây rất an toàn, cô yên tâm.”
Sau khi Khương Diệp đi, Quý Yên đứng trong phòng ăn nhìn quanh, im lặng suy nghĩ.
Cách bài trí của căn hộ này của Vương Tuyển giống hệt căn hộ của anh ở Thâm Thành, cô đứng trong nhà, ngỡ như mình đang ở Thâm Thành, chứ không phải Bắc Thành.
Lại nhìn túi đồ ăn mang về trên bàn, và túi quần áo trên bàn phòng khách, quả thực như lời Khương Diệp nói, cô không có gì không yên tâm.
Ăn tối xong, đứng ngoài ban công hóng gió nghỉ ngơi mười mấy phút, Quý Yên cầm điện thoại lên, nhìn chằm chằm vào số điện thoại của Vương Tuyển. Một lúc lâu sau, cô tắt màn hình điện thoại.
Khương Diệp đã nói tối nay anh sẽ làm việc đến rất muộn, cô nghĩ tốt hơn hết là không nên làm phiền công việc của anh.
So với sự bốc đồng ban ngày, lúc này cô đã hoàn toàn tỉnh táo.
Quay về phòng ngủ, lấy quần áo vào phòng tắm tắm rửa. Từ phòng tắm ra, Quý Yên cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ trên người, bất kể là kích cỡ hay kiểu dáng, đều giống hệt lần ở khách sạn Lâm Thành, rất vừa vặn.
Ngồi trên sô pha phòng khách, Quý Yên mím môi, vơ lấy một chiếc gối ôm, cúi đầu nhìn, một con ngỗng ngốc nghếch đang nhìn cô chằm chằm.
Cô sững người hai giây, mơ hồ cảm thấy con ngỗng ngơ ngác này có chút quen mắt, mở điện thoại lật tìm trong album ảnh một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm thấy một tấm ảnh.
Sau khi so sánh, cô xác nhận chiếc gối ôm ngỗng ngốc nghếch trước mắt giống hệt con ở Thâm Thành.
Cô từng nói, chiếc gối ôm ngỗng ngốc nghếch này nhìn rất giải tỏa căng thẳng, lúc đó anh không có phản ứng gì, chỉ ôm cô hôn.
Cô tưởng anh coi thường, hóa ra anh đều nhớ cả.
Quý Yên ném điện thoại đi, dùng gối ôm che mặt lại, nhưng dù che giấu thế nào, khóe miệng cong lên dưới chiếc gối cũng không sao đè xuống được.
Bên này, lúc nãy sau khi nói chuyện với Quý Yên xong, Vương Tuyển nhìn màn hình đã quay lại giao diện nhật ký cuộc gọi, mày nhíu chặt, luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng lạ ở đâu thì anh lại không nói ra được.
Trong lúc suy nghĩ, trợ lý đi đến bên cạnh, đưa cho một tập tài liệu.
Vương Tuyển thu lại dòng suy nghĩ, nhận lấy xem qua.
Mười phút trôi qua, phòng họp lại một lần nữa trở lại yên tĩnh, mọi người ngồi vào vị trí, đợi anh lên tiếng.
Lần này, Vương Tuyển có hai dự án đầu tư cùng lúc xảy ra vấn đề.
Một là Chủ tịch của một công ty niêm yết sắp bị phanh phui bê bối hối lộ, theo thông tin anh nhận được, hiện tại đang trong quá trình điều tra, vẫn chưa có kết luận, dựa trên kinh nghiệm quá khứ và tài liệu có được, việc hối lộ là có thật. Trước đây không phải không có chủ tịch công ty niêm yết bị phanh phui bê bối hối lộ, mặc dù công ty và các nhà đầu tư đều sẽ họp bàn bạc cách xử lý để ngăn giá cổ phiếu lao dốc không phanh sau khi mở cửa, nhưng lần này số tiền Hoa Ngân đầu tư vào công ty này rất lớn, cấp trên đã gây áp lực cho Vương Tuyển, yêu cầu anh phải giải quyết trước khi bê bối bị phanh phui.
Một trường hợp khác là người kiểm soát thực tế của một công ty dự kiến niêm yết sắp đối mặt với vụ kiện ly hôn, một khi công ty không thể niêm yết đúng hạn, thì 230 triệu mà Hoa Ngân Capital đầu tư ở giai đoạn PE (đầu tư vốn cổ phần tư nhân) sẽ trở thành một sự không chắc chắn, lúc đó có thể đối mặt với nguy cơ không thu hồi được cả vốn gốc.
Hai dự án đầu tư này đều do người quản lý tiền nhiệm để lại, bây giờ lần lượt “nổ bom”, thời gian để đội của Vương Tuyển xử lý không còn nhiều.
Vương Tuyển liếc nhìn những người trong phòng họp, đang định nói gì đó, chợt nhớ lại cuộc điện thoại kỳ lạ của Quý Yên lúc nãy.
Anh không chắc phỏng đoán của mình có đúng không, nhưng khi đối diện với sự dò hỏi cẩn thận của Quý Yên, trong sự mơ hồ lại có thể hiểu rất rõ ràng.
Nghĩ đến đây, anh lấy điện thoại ra gửi cho Khương Diệp một dòng chữ và một dãy số.
Làm xong việc này, anh đặt điện thoại ở chế độ im lặng sang một bên, đối diện với cả phòng họp, bắt đầu giải quyết hai vấn đề nan giải.
Cứ bận rộn như vậy đến hai giờ đêm, anh lái xe rời khỏi công ty. Về đến nhà, xung quanh yên tĩnh, Vương Tuyển nhẹ nhàng đẩy cửa nhà.
Đập vào mắt là cả một căn phòng sáng rực ánh đèn.
Anh nhìn vào trong, vừa thay giày, vừa mở tủ giày, khóe mắt liếc thấy đôi giày cao gót màu hạnh nhân ở ngăn trên cùng của tủ giày, im lặng hai giây rồi cong khóe môi.
Anh đặt đôi giày da bên cạnh đôi giày cao gót màu hạnh nhân đó, sắp xếp vị trí, không xa không gần, một khoảng cách rất phù hợp, trông vô cùng thuận mắt.
Anh hài lòng đóng cửa tủ giày lại.
Giờ này, Quý Yên phần lớn đang ngủ trong phòng, còn đèn phòng khách và phòng ăn, có lẽ là để dành cho anh.
Ở đây hơn một năm, lần đầu tiên anh đẩy cửa nhà, chào đón anh là cả một căn phòng ấm áp ánh đèn.
Chứ không phải là một căn phòng tối tăm và trống rỗng.
Cảm giác có người đợi mình về nhà, đây là lần đầu tiên anh trải nghiệm.
Anh đi thẳng qua huyền quan, mắt không liếc ngang liếc dọc mà đi thẳng về phía phòng ngủ, sắp đến phòng ngủ, khóe mắt liếc thấy gì đó, anh dừng bước, quay mặt lại.
Trên sô pha phòng khách có một người đang nằm.
Là Quý Yên.
Cô nằm nghiêng, mặt hướng ra ngoài, trên người đắp một chiếc chăn nhỏ, chỉ che đến bụng. Cô từng nói, một khi đã ngủ, dù nhiệt độ cao hay thấp, cô đều phải lấy thứ gì đó che bụng, nếu không sẽ bị lạnh.
Vương Tuyển liếc nhìn điều hòa trung tâm trong phòng khách, hiện tại đang ở trạng thái 25 độ, không nóng không lạnh.
Ngoài chiếc chăn nhỏ, trong lòng cô còn ôm một chiếc gối.
Vương Tuyển lặng lẽ đến gần, ngồi xổm xuống bên cạnh cô, liếc nhìn chiếc gối cô đang ôm trong lòng.
Trên miếng vải màu vàng nhạt vẽ một con ngỗng, dưới ánh đèn trắng, đang ngốc nghếch nhìn anh chằm chằm.
Nhìn thế nào cũng thấy ngốc, thế mà Quý Yên lại thích, nói là giải tỏa căng thẳng.
Ánh mắt dời lên, dừng lại trên gương mặt cô, lúc ngủ, cô vô cùng yên tĩnh, không hề giống vẻ hoạt bát lúc tỉnh táo.
Trước đây khi còn ở Thâm Thành, thỉnh thoảng đêm tỉnh dậy, anh không ngủ được, liền ngắm cô đến ngẩn người.
Anh có thể vì công việc mà mất ngủ, còn cô thì không, dù công việc bận rộn, áp lực đến đâu cũng không ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô. Có thể mấy tiếng trước còn đang phát điên vì công việc, vội đến mức không chịu được, đến lúc phải ngủ, cô lại ngủ rất ngon lành.
Lúc đó anh đã nghĩ, e rằng trời có sập xuống, cô cũng sẽ không bị ảnh hưởng.
Phải nói rằng, anh ghen tị với cô.
Sau này chia tay, một thời gian rất dài, đêm tỉnh dậy, anh theo thói quen đưa tay sang bên cạnh sờ, không có ngoại lệ, lần nào cũng là sờ vào khoảng không.
Đêm vắng lạnh lẽo, nắm trong tay chỉ có cảm giác lạnh băng, sự ấm áp quen thuộc đó không còn nữa.
Mà người gây ra hậu quả này chính là anh.
Bây giờ, cô đã quay trở lại.
Vương Tuyển nảy sinh một tia may mắn.
Cô vẫn ở bên cạnh anh, đêm tỉnh dậy, cô ở ngay trong tầm tay. Anh lại thấy lòng mình được an ủi.
Nhìn một lúc, người trên sô pha bỗng nhỏ giọng nói gì đó, anh nghe một lúc cũng không nghe rõ, đợi anh nghiêng người lại gần muốn nghe cho rõ, thì Quý Yên đã không còn lên tiếng.
Cô ngủ thật ngon.
Anh bất lực cười, vươn tay ra, sắp chạm vào má cô, lại nhớ ra vào nhà lâu như vậy rồi mà anh vẫn chưa rửa tay, người đầy bụi bặm từ bên ngoài mang về, nên thôi.
Anh lại đăm đăm nhìn cô một lúc, giúp cô đắp lại chiếc chăn nhỏ, đứng dậy vào phòng tắm rửa tay rửa mặt.
Khi quay lại phòng khách, Quý Yên vẫn ngủ ngon lành, ngay cả vị trí cũng không thay đổi, thay đổi duy nhất chính là, chiếc gối ôm ngỗng ngốc nghếch trong lòng cô đã rơi xuống đất.
Anh cúi người nhặt lên đặt sang một bên sô pha, sau đó cúi xuống, một tay vòng qua sau gáy cô, một tay vòng qua dưới khoeo chân cô.
Anh đã nhẹ nhàng hết mức để bế cô lên, không muốn đánh thức cô, nhưng vừa bế lên, người trong lòng đã tỉnh.
Quý Yên mơ màng mở mắt, ngơ ngác nhìn anh: “Vương Tuyển? Anh về rồi à?”
Anh “ừm” một tiếng, giọng nói trầm thấp, sợ làm kinh động sự tĩnh lặng và dịu dàng lúc này, nói: “Tôi về rồi.”
Không chỉ anh đã về, mà cô cũng đã quay lại rồi.
Nghe tiếng này, cơn buồn ngủ của Quý Yên tỉnh đi mấy phần, cô nhìn anh, im lặng, giơ hai tay lên, định từ trên người anh xuống “Muộn quá rồi, anh ăn gì chưa?”
Vương Tuyển gật đầu, phớt lờ hành động của cô, ôm cô chặt hơn một chút, đi về phía phòng ngủ, nói: “Ăn rồi, ăn ở công ty.”
Đến phòng ngủ, anh đặt cô lên giường, vừa đứng dậy, Quý Yên lại đưa tay ra níu lấy anh, anh suy nghĩ một lát, hơi cúi người, ngang tầm mắt với cô.
“Em ngủ trước đi nhé?” Anh nhìn cô “Tôi đi tắm.”
Quý Yên không buông tay, mắt nhìn bâng quơ, do dự: “Tôi đến đây có đột ngột quá không? Có làm phiền anh…”
Anh đột nhiên nghiêng người về phía trước, hôn lên khóe môi cô, Quý Yên lập tức thẳng lưng, mắt nhìn trừng trừng, những lời còn lại cũng lập tức dừng lại.
Nụ hôn này dừng lại ở mức vừa phải, chạm vào rồi rời đi.
Vương Tuyển lùi lại, cười cười nhìn cô, còn Quý Yên thì ngơ ngác, như tỉnh như mê.
Vương Tuyển vươn tay, vuốt ve má cô, nói: “Em có thể đến, tôi rất vui.”
Quý Yên cong khóe môi, thấy anh nhìn mình chằm chằm, lại cảm thấy ngại ngùng, cố gắng mím môi lại, nói: “Vậy thì tốt rồi.”
Không làm phiền đến anh là tốt rồi.
Im lặng nhìn nhau một lúc, dù sao cũng đã quá muộn, Quý Yên buông tay, đẩy đẩy anh, nói: “Anh đi tắm trước đi.”
Vương Tuyển suy nghĩ một lát, gật đầu: “Em ngủ trước đi, tôi ra phòng tắm bên ngoài tắm.”
Anh tìm quần áo rồi rời khỏi phòng.
Cả phòng yên tĩnh, vừa ngủ được mấy tiếng, bây giờ Quý Yên thật sự không buồn ngủ chút nào. Cô ngồi trên giường, sắp xếp lại dòng suy nghĩ, sau đó xuống giường ra phòng khách tìm điện thoại, rồi lại quay về phòng ngủ nằm trên giường.
Lướt xem tin nhắn Wechat một lúc, thấy Thi Hoài Trúc lúc rạng sáng tag cô trong nhóm làm việc, bảo cô sáng mai nộp một tập tài liệu, cô lập tức tỉnh táo lại.
Lúc này, cô lại thực sự nhận ra, mình không phải đang ở Thâm Thành, mà là ở Bắc Thành.
Sự bốc đồng và bất chấp của cô tối qua, thực sự là lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm qua.
Đi đến cửa phòng ngủ, nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm bên kia, Quý Yên nhìn chằm chằm vào trần nhà ngẩn người.
Một lúc lâu sau, cô lắc lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn, ra phòng khách tìm túi xách lật ra iPad, đăng nhập Wechat, theo yêu cầu của Thi Hoài Trúc, bắt tay vào làm việc.
Khoảng nửa tiếng sau, tài liệu đã được sắp xếp xong, Quý Yên như thường lệ kiểm tra lại định dạng phông chữ và lỗi chính tả, xác nhận không có sai sót rồi soạn email gửi cho Thi Hoài Trúc.
Ngay khoảnh khắc email báo gửi thành công, phòng tắm truyền đến tiếng “két” một tiếng, cô theo tiếng động ngẩng đầu nhìn, Vương Tuyển mặc áo thun trắng quần đùi xám, lau tóc, đi vào tầm mắt cô.
Quý Yên không kịp cất iPad vào túi, cứ thế nhìn anh không chớp mắt.
Thiếu đi bộ vest đó, vẻ nghiêm túc và lạnh lùng của anh đã phai đi, lúc này, lại có thêm mấy phần dịu dàng gần gũi.
Trong đầu không khỏi hiện lên câu nói của em trai Thẩm Nho Tri mấy tiếng trước …
“Anh ta tốt đến vậy sao?”
Vương Tuyển thấy tay cô cầm iPad, mắt lại nhìn mình chằm chằm, anh hơi khó hiểu, nhưng ngay sau đó lại nghĩ ra điều gì, thuận tay vứt khăn tắm lên chiếc ghế đi ngang qua, nhanh chân bước về phía cô.
Đến trước mặt, anh hỏi: “Bận việc à?”
Cô “ừm” một tiếng: “Có một tập tài liệu cần gấp.”
Thực ra cũng không gấp, chỉ là sáng mai cô có lẽ không có thời gian làm, đành phải tăng ca lúc này.
Anh liếc nhìn iPad, ánh mắt dời lên, nhìn cô chằm chằm: “Làm xong rồi sao?”
“Ừm, vừa gửi đi.”
Quý Yên vừa trả lời, vừa né tránh ánh mắt của anh, thực sự là anh quá nồng nhiệt, khiến cô rất không tự nhiên.
Giống như…tự chui đầu vào lưới vậy.
Cũng đến lúc này, Quý Yên mới nảy sinh một chút hối hận.
Không nên cứ thế mà chạy đến đây. Nóng vội như vậy, chẳng phải là tự hủy thành trì của mình sao?
Cô cúi đầu, nắm chặt chiếc iPad đặt trên đầu gối, rõ ràng là đang trốn tránh anh.
Vương Tuyển im lặng mỉm cười nhìn cô.
Anh nhận được tin nhắn của Khương Diệp, nói là đã đón được cô rồi, nhưng lúc đó bên cạnh cô còn có một người đàn ông khác. Chuyện này nghe không lọt tai chút nào, chuông báo động vang lên, anh lập tức gọi điện cho Khương Diệp.
Khương Diệp cười nói: “Cậu không thể đợi tôi gửi xong tin nhắn rồi hẵng hỏi à?”
Anh hỏi thẳng: “Người đàn ông đó là ai.”
“Là em trai của người ta, sao, cậu còn tưởng là tình địch à?”
Nhận được câu trả lời này, anh mới yên tâm, nhưng dường như lại không yên tâm, lòng cứ treo lơ lửng.
Ba tiếng sau đó, tâm trạng của anh luôn lên xuống thất thường.
Nếu tìm hiểu đến tận gốc rễ thì là do anh không rõ nguyên nhân và mục đích của việc Quý Yên đột nhiên đến đây.
Là tốt hay xấu?
Anh không đoán được, một trái tim kẹt giữa công việc và cô, thấp thỏm không yên, vô cùng dằn vặt.
Chẳng hạn như lần đó, anh đợi tin nhắn của cô rất lâu, chỉ đợi được dòng thông báo ‘đối phương đang nhập…’ biến mất.
Gần đây, anh đã mấy lần trải qua tâm trạng thấp thỏm bất an này, theo lẽ thường, đáng lẽ đã phải quen rồi.
Dù sao qua mấy lần tiếp xúc và thăm dò, từ thái độ phản ứng của Quý Yên mà xem, cô không hề bài xích anh, thậm chí còn sẵn lòng cho anh cơ hội.
Chỉ cần anh làm đủ tốt, khiến cô đủ hài lòng.
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, đến khi sự việc xảy ra, anh lại lòng dạ không yên.
Nếu không phải chuyện công việc quá nan giải, cấp dưới đều đang cùng anh thức đêm tăng ca, anh đã muốn tự mình qua đón cô.
Công việc tạm thời kết thúc một giai đoạn, anh lập tức gạt bỏ mọi việc quay về, thấy cô đang ở nhà đợi anh.
Khoảnh khắc đó, trái tim treo lơ lửng bấy lâu của anh cuối cùng cũng được đặt xuống.
Dù sao cô cũng ở đây, ở nơi anh có thể nhìn thấy, như vậy là tốt nhất rồi.
“Quý Yên?”
Anh nhẹ giọng gọi cô.
Cô ngẩng đầu, một đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn vào mắt anh.
Anh mỉm cười trong lòng, cúi người lấy chiếc iPad trong tay cô đặt sang một bên, đăm đăm nhìn cô: “Muộn rồi, nghỉ ngơi trước nhé?”
Quý Yên lơ mơ, như thể chưa phản ứng lại.
Anh tiến về phía trước, lại gần cô hơn một chút, hạ thấp giọng, từ từ nói: “Tôi bế em vào nhé?”
Giọng nói mang theo chút mê hoặc, mặt cô đỏ bừng, đưa tay định đẩy anh ra.
Khóe mắt anh cong lên, trong sự kinh ngạc của cô, bế ngang cô lên.