Yêu Không Lối Thoát - Chương 112: Nếu thương thêm nữa… thương thêm nữa, thì phải thương thế nào nữa đây?
- Home
- Yêu Không Lối Thoát
- Chương 112: Nếu thương thêm nữa… thương thêm nữa, thì phải thương thế nào nữa đây?
Thật ra, khi trước vào lần thứ hai Phùng Tịch bị ngã, Tống Khanh Thời đã từng có ý định dẫn cô đến tìm thần linh, để cầu xin một lời phù hộ.
Anh cũng không hiểu vì sao cô gái của anh lại phải chịu nhiều khổ nạn và tai ương đến vậy. Anh chỉ muốn cầu nguyện, cầu cho cô được bình an vô sự.
Anh chẳng cầu xin gì cho bản thân, chỉ mong cô được an yên năm này qua năm khác.
Chỉ là sau đó, cô hồi phục rồi liền sang Đức, sau đó lại bận bịu công việc, nên anh cũng tạm gác ý định đó lại.
Cho đến lần này, ý nghĩ ấy lại trỗi dậy.
Ước chừng đã qua bốn tháng, thai của Phùng Tịch đã ổn định, không ảnh hưởng gì đến sinh hoạt thường ngày. Họ chọn được một ngày rảnh, cùng đến một ngôi chùa trên núi được đồn là rất linh thiêng.
Chỉ có điều, ngôi chùa đó lại nằm trên đỉnh núi.
Để thể hiện lòng thành, người đến cầu nguyện đều phải tự mình leo núi, đích thân thỉnh cầu điều mình mong muốn. Vì điều ước vốn dĩ đã khó thành hiện thực, nên đường lên núi cũng khó leo, nguyện vọng cũng khó nói, ngay từ cửa ải đầu tiên đã loại bỏ được những kẻ không thành tâm.
Phùng Tịch cùng Tống Khanh Thời đến chân núi, cô ngước nhìn ngọn núi cao sừng sững trước mặt. Tống Khanh Thời nắm tay cô, chỉ vào tảng đá lớn bên cạnh: “Em ngồi đây chờ anh một lát, để anh đi là được rồi.”
Phùng Tịch ngơ ngác.
Anh vẫn mỉm cười:
“Em đã đến được chân núi, thần Phật nhất định sẽ cảm nhận được sự hiện diện của em, biết phải phù hộ ai. Núi này khó leo, với một người đang mang thai thì mức độ nguy hiểm quá cao. Họ thương xót chúng sinh, chắc chắn sẽ thấu hiểu. Anh lên là được, em chờ anh quay lại.”
Tống Khanh Thời đưa ô cho trợ lý Bách, dặn anh ấy ở lại cùng cô.
Phùng Tịch nghe xong lời anh, không hiểu sao lại bị chạm đến điểm yếu trong lòng, nước mắt cứ thế rưng rưng.
Cô ôm bụng, ngồi xuống tảng đá lớn. Ở đây có nhiều người dừng chân nghỉ, nên rất sạch sẽ.
Anh đối mặt với những bậc đá dài vô tận, bước chân đầu tiên đã là bước đi một mình.
Phùng Tịch mím môi, nhìn bóng lưng anh mà chẳng nỡ rời mắt.
Cô giờ đã hơi lộ bụng rồi, vì mấy tháng nay luôn phải dưỡng thai nên cử động cũng dè dặt. Hôm nay vốn định cùng anh leo núi, nhưng không ngờ khi đến nơi mới thấy núi cao đến mức này.
Trợ lý Bách che dù cho cô, chắn ánh nắng gắt.
Hai người trò chuyện dăm ba câu, trợ lý Bách hỏi:
“Cô biết giới tính em bé chưa?”
Phùng Tịch lắc đầu:
“Chưa biết. Đợi đến khi đủ tháng rồi mở ‘hộp mù’.”
“Chắc Tống tổng rất thích con gái nhỉ.”
“Sao lại nói vậy?”
“Trong văn phòng mọi người đều đoán thế. Trước có một giám đốc làm thêm cuối tuần, dẫn theo con gái đến công ty, không may đụng trúng Tống tổng, cô bé ngã vào chân anh ấy, ngồi phịch xuống rồi bắt đầu khóc. Anh ấy dịu dàng lắm, ngồi xổm xuống dỗ dành con bé nín khóc. Nhìn là biết rất yêu trẻ con.”
Phùng Tịch bật cười. Đúng vậy, anh thật sự rất thích. Anh từng nhiều lần nhắc đến chuyện đó với cô. Thậm chí một người thường chẳng mua sắm online như anh, trong giỏ hàng lại đầy những món đồ màu hồng phấn. Dù chưa mua, vì còn chưa biết giới tính em bé, và cũng không muốn để cô nhận ra sự háo hức ấy nhưng anh không biết rằng, cô đã thấy hết rồi.
“Tôi biết. Nhưng cái này đâu thể kiểm soát được, sinh ra là trai hay gái thì anh ấy cũng sẽ yêu thương.” Cùng lắm là xoá sạch giỏ hàng, chọn lại từ đầu.
Tống Khanh Thời bước từng bước lên đến đỉnh núi.
Cuối cùng anh cũng đến được ngôi chùa kia.
Trước đây, anh không tin thần Phật. Dù là lúc cô cầu nguyện, anh cũng sẽ nói:
“Cầu trời chẳng bằng cầu anh, anh có thể cho em tất cả.” Nhưng sau này anh mới hiểu rằng, có những lúc con người ta thực sự bất lực, nhất là khi đối diện với sinh mệnh.
Thế nên lần này, anh quỳ gối một cách thành tâm, dập đầu nhiều lần, khấn vái trước Phật.
Nguyện thứ nhất: mong vợ bình an, vạn sự thuận lợi, không gặp tai ương.
Nguyện thứ hai: mong cô sinh nở thuận lợi, mẹ tròn con vuông.
Nguyện thứ ba: mong thai nhi trong bụng cô, sau khi vượt qua sóng gió lần này, sẽ mạnh khoẻ bình an, không còn tai kiếp về sau.
Thật ra có phần trùng lặp và mâu thuẫn. Nhưng nói cho cùng, tất cả cũng chỉ là mong cô và đứa bé được bình an vô sự.
Thứ nhất là cô, thứ hai là con. Họ đã là những người quan trọng nhất trong đời anh hiện tại.
Anh cũng muốn cầu cho chính mình một điều.
Nguyện thứ tư: mong anh và cô có thể nắm tay đi đến bạc đầu, năm này qua năm khác, mãi không rời xa.
Thành tâm quỳ lạy, đó là tất cả điều ước của đời Tống Khanh Thời.
Anh quyên một khoản tiền hương khói.
Trụ trì chùa đứng nhìn từ xa một hồi, sau đó bước tới, chắp tay khẽ cúi chào:
“A di đà Phật.”
Họ cùng ngồi ngoài bàn đá một lúc, nói đôi câu chuyện phiếm.
Trụ trì đã nhìn thấu chấp niệm trong lòng anh.
Cuối cùng chỉ nói một lời chúc:
“Chấp niệm quá sâu giống như tảng đá cứng không dịch chuyển, không lay động, thì khả năng thành hiện thực sẽ càng cao.”
Sự thành tâm đến tận cùng, đôi khi thật sự có thể cảm động trời đất.
Tống Khanh Thời cảm ơn trụ trì rồi xuống núi.
Đợi đến khi cô sinh con xong, đợi đứa trẻ lớn hơn một chút, anh sẽ đưa cả hai cùng nhau quay lại để tạ ơn.
Lên núi xuống núi, mất gần như cả nửa ngày.
Phùng Tịch khó khăn lắm mới đợi được anh trở về. Nhìn thấy trán anh đẫm mồ hôi, cô lấy khăn ướt lau cho anh. Anh vòng tay ôm eo cô, đưa cô rời đi, cùng lên xe về nhà.
Trợ lý Bách ở phía sau nhìn theo bóng lưng hai người họ.
Cảm giác như xuyên qua cảnh tượng trước mắt, đã có thể thấy được hình bóng của họ sau nhiều năm nữa.
Hẳn vẫn là như bây giờ, yên bình và dịu dàng.
Vừa trở về Bắc Thành, Tống Khanh Thời và Phùng Tịch ngày nào cũng sống trong trạng thái lo lắng bất an.
Bốn tháng trôi qua, năm tháng trôi qua… May mắn thay, tình hình dần ổn định. Hiện giờ cô đã không khác gì một sản phụ bình thường. Việc đi lại và làm việc hằng ngày cũng không có gì trở ngại.
Không biết có phải vì ngay từ đầu đã hành họ một phen vất vả nên sau đó em bé lại cực kỳ ngoan ngoãn. Không nghén, không có phản ứng nào bất thường, yên ổn nằm trong bụng mẹ.
Đến hơn sáu tháng thì bụng cô bắt đầu thấy rõ hơn.
Tống Khanh Thời dù ở nhà bận việc gì, chỉ cần Phùng Tịch vừa quay đầu lại, đều sẽ bắt gặp ánh mắt anh đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bụng cô.
Cô luôn phải gọi anh tỉnh lại:
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
Tay anh cầm ly nước chanh, khẽ nhíu mày.
“Không có gì. Chỉ là cảm thấy… sự sống thật kỳ diệu.”
Một cách rất tự nhiên, trong bụng cô lại có thêm một sinh mệnh nhỏ bé, mà nó đang từng ngày lớn lên.
Anh lần đầu làm ba.
Cảm giác đó thật sự rất đặc biệt.
Phùng Tịch đang trả lời email từ đài truyền hình. Bộ phim tài liệu được dựng từ những thước phim mà họ quay ở Tây Bắc lần trước đã đi vào giai đoạn hậu kỳ, hiện nay cũng được đưa vào lịch trình phát sóng, dự kiến sẽ chiếu trong khoảng hơn ba tháng nữa.
Cô rất mong chờ.
Đồng thời, cô lướt thấy vài video trên mạng của các tài khoản truyền thông nói về mình. Sau phần giới thiệu khái quát, họ bắt đầu khen ngợi cô lên tận mây xanh, nói rằng nữ nhiếp ảnh gia từng tỏa sáng ở thị trường quốc tế này, nay đã quay về dốc toàn lực tấn công thị trường trong nước, khí thế hừng hực.
Xem xong, cô không nhịn được bật cười, rồi tắt iPad.
Họ đã thần thánh hóa cô hơi quá rồi.
Thật ra cô chỉ đang làm những điều mình yêu thích mà thôi. Có một điểm họ nói đúng: cô đã chuyển chiến trường từ nước ngoài về trong nước, điều đó là sự thật.
Bởi vì người cô yêu ở đây, nhà cô cũng ở đây.
Hơn nữa, ở đây còn có sự nghiệp mà cô cần hoàn thành, có những điều mà đất nước cần cô đóng góp.
Đó chính là lý do cô quay về.
Tống Khanh Thời mang đĩa hoa quả do dì giúp việc đã rửa sạch đặt lên bàn, thuận tay ngồi xuống bên cạnh cô rồi vòng tay ôm lấy cô.
Phùng Tịch định đẩy anh ra một chút.
Không ngờ vừa quay đầu lại đã chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh.
Phùng Tịch: “…”
Ánh mắt đó là sao chứ.
Tống Khanh Thời nhếch môi:
“Con còn chưa chào đời, em đã bắt đầu chán ghét anh rồi phải không?”
Phùng Tịch vội vàng phủ nhận:
“Tất nhiên là không.”
Cô làm vậy chẳng phải cũng là vì nghĩ cho anh sao?
Mấy tháng nay anh nhịn khổ sở thế nào, cô hiểu rõ. Nhất là hai tháng gần đây, tình hình đã ổn định, không cần quá lo lắng nữa, thì những đốm lửa vốn bị ép xuống kia lại tự động nổi lên, rực cháy bập bùng, và ngày càng bốc mạnh. Có lúc cô tựa vào anh, cảm giác như đang dựa vào một cái lò sưởi.
Mà mấy hôm nay thì càng không chịu nổi, cô mơ hồ cảm giác được anh đã đến trạng thái chỉ cần một tia lửa là có thể bùng cháy.
Ừm… cô thật ra cũng hiểu nguyên nhân. Vốn dĩ anh không phải người thanh tâm quả dục gì cho cam, cô mang thai bao lâu thì anh đã “nhịn” bấy lâu. Một khi bị nén quá mức, giờ đây chẳng khác gì một quả bóng sắp nổ tung, chỉ cần khẽ chạm là sẽ phát nổ ngay tại chỗ.
Bọn họ không phải không có tiếp xúc, vẫn hôn nhau, anh cũng vẫn hay “động tay động chân” như thường. Nhưng không đi đến bước cuối cùng, tất cả đều là “gãi ngứa qua giày”, càng gãi càng ngứa, chỉ càng khiến ngọn lửa vốn ba phần bị khiêu khích đến chín phần rưỡi.
Lúc cô đi công tác, anh tưởng rằng chỉ cần nhịn một tuần là được.
Ai ngờ, chớp mắt một cái là thành mười tháng.
Chỉ cần nghĩ tới khoảng thời gian ấy thôi cũng đủ khiến người ta tối sầm mặt mày.
… Cô làm vậy cũng là vì muốn tốt cho anh.
Sợ rằng anh càng nhịn sẽ càng khó chịu hơn.
Tống Khanh Thời mắt đen thẳm sâu, hơi nheo lại.
Có còn hứng thú hay không, thật sự cũng khó nói. Thời buổi bây giờ, sở thích thay đổi nhanh như chớp. Lâu như vậy không gần gũi, nảy sinh chút bài xích hay chán ghét cũng không phải không thể tưởng tượng được.
Anh nắm cằm cô, ép cô nhìn mình:
“Dù có chán cũng vô ích, không cho phép chán.”
Phùng Tịch khó mà giải thích nổi:
“Thật sự không có.”
Anh hôn lên môi cô:
“Vậy chứng minh đi.”
Phùng Tịch: “…”
Ban đầu cô còn đang cố né tránh anh, sợ lửa còn sót lại sẽ cháy bùng lên. Giờ thì hay rồi, chính chủ lại chủ động xách can dầu tới đổ chẳng phải tự chuốc khổ sao? Sao phải làm thế chứ…
Cô đẩy anh ra, có chút không cam lòng, vì tình huống bây giờ khá nguy hiểm.
“Phùng Tịch, em bây giờ vấn đề nhiều thật đấy, biết không.” Giọng anh lười nhác, mang theo sự bất mãn nồng đậm.
Trước kia là người dính lấy anh nhất, giờ thì sao, lại thành ra biết điều giữ khoảng cách như thế.
Đợi đến lúc con ra đời, cô cùng con sống cuộc sống tốt đẹp, còn anh thì bị ném ra khỏi thế giới của hai mẹ con, chẳng buồn đoái hoài?
Phùng Tịch liếc anh một cái, vừa ăn trái cây vừa nghe anh giận dỗi ghen tuông.
“Chồng em mới là người em nên thân thiết nhất đấy.” Lời vừa dứt, anh đã kéo cô lại gần đầy bất mãn, ánh mắt u tối chỉ dừng lại trên quả đỏ trong tay cô, giọng khàn khàn: “Ngọt không? Để anh nếm thử.”
Dù phía trước là biển lửa…
Anh cũng không ngại.
Tự thiêu thì tự thiêu vậy.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy bầu, rộng rãi thoải mái.
Rất tiện.
Nhưng cô không ngờ, lại tiện cho anh đến vậy.
Anh vừa hôn cô, vừa động tay động chân.
Nửa ngày trôi qua, cô như bị rút sạch sức lực, bám chặt lấy áo anh, thở dốc nhẹ nhàng. Anh ôm lấy cô, không nỡ buông, đầu mũi nhẹ cọ sát sau tai cô.
Một buổi chiều rất đỗi bình thường.
Nhưng cũng dường như không bình thường chút nào.
Giọng anh thì thầm bên tai cô, như một sợi chỉ mảnh quấn lấy tim cô, lúc chặt lúc lỏng, khiến tim cũng ngứa ngáy tê dại:
“Phải thương chồng em nhiều hơn một chút.”
Phùng Tịch gần như sắp sụp đổ, cô còn chưa đủ thương anh sao?
Nếu thương thêm nữa… thương thêm nữa, thì phải thương thế nào nữa đây?
Mấy tháng nay, với Tống Khanh Thời mà nói, là một quá trình ngày càng dài dằng dặc.
Ban đầu trôi qua còn nhanh, về sau thì chậm như rùa bò, từng ngày từng ngày dài như một năm.
Khó khăn lắm mới đến được tháng cuối cùng chờ sinh, thỉnh thoảng Phùng Tịch nhìn vào mắt anh, đều có cảm giác như đối mặt với ánh mắt của sói đói như thể anh muốn xé cô ra và nuốt trọn ngay tại chỗ vậy.