Yêu Không Lối Thoát - Chương 106: Vào phòng tắm đi, cùng tắm nhé? Tắm cho anh xem?
Phùng Tịch vốn định gọi video cho Tống Khanh Thời, hoặc trò chuyện một lúc, nhưng đúng lúc cô mở WeChat, bạn đồng hành đã gọi cô:
“Phùng Tịch, cô đang làm gì đấy? Mau lên, đi ăn cơm nào!”
Phùng Tịch quay đầu nhìn một cái, đành phải cất điện thoại đi, bước theo nhóm:
“Được rồi, tới ngay đây.”
Thật ra muốn gọi điện cũng chẳng vì lý do gì rõ ràng, chỉ là đột nhiên… rất nhớ anh.
Trong video, anh tuy nói đợi cô ở nhà nhưng trên mặt lại không có chút bất mãn hay than phiền nào, chỉ toàn là bao dung và bình lặng. Trong sự điềm tĩnh không gợn sóng ấy, ngược lại khiến cô tự cảm thấy xót xa trong lòng, nỗi nhớ trào dâng như thuỷ triều, không cách nào ngăn nổi.
Cô chỉ muốn lập tức xuyên qua không gian, xuất hiện trước mặt anh, ôm chặt lấy anh.
Người bạn đồng hành bên cạnh trò chuyện với cô, phân tán sự chú ý.
Hôm nay họ khá may mắn, chẳng bao lâu đã tìm được một quán ăn nhỏ có môi trường khá ổn, thế là ở đó dùng bữa tối.
Vừa ăn vừa trò chuyện, đến nửa chừng thì điện thoại cô reo lên.
Cô cầm lên nhìn thì thấy người mà cô đang mong nhớ trong lòng lại chính là người gọi video đến.
Cô có chút bất ngờ xen lẫn vui sướng.
Video vừa kết nối, người mà cô luôn nghĩ đến đã xuất hiện ngay trên màn hình.
Dù chưa nói gì, cô đã cảm thấy vô cùng vui rồi.
Anh vẫn mặc đồ tây, chắc là đang ở giữa buổi sự kiện mà gọi video cho cô.
Phùng Tịch hỏi:
“Hôm nay là hoạt động gì vậy?”
Tống Khanh Thời vừa nghe liền biết cô chắc chắn đã thấy hot search. Anh khẽ cong khóe môi, chuyển camera, cho cô xem khung cảnh bên đó của anh:
“Chỉ là một buổi dạ tiệc thương hiệu bình thường, anh đến góp mặt một chút, lát nữa là về.”
Phùng Tịch gật đầu, tay chống cằm nhìn anh:
“Vậy anh uống ít rượu thôi, về sớm một chút nhé.”
Giọng cô rất dịu dàng, không phải cố tình làm nũng, mà là vì đang trong trạng thái thoải mái, dễ chịu, nên mới tự nhiên mà mềm mỏng như thế.
Tống Khanh Thời nghe mà ngứa ngáy trong lòng, giọng anh khẽ khàng, thoáng chút lười nhác:
“Nếu uống nhiều thì sao?”
Anh đổi lại camera về phía trước, chăm chú nhìn gương mặt cô thấy không gầy đi, sắc mặt trông cũng ổn. Có vẻ việc để cô ra ngoài hoạt động nhiều một chút cũng là điều tốt.
Phùng Tịch khẽ mím môi cười:
“Vậy chắc chỉ có thể cầu nguyện cho anh về nhà an toàn thôi.”
Tống Khanh Thời tựa vào tường, ánh mắt không rời khỏi cô một giây nào, nhìn mãi vẫn không thấy đủ.
Anh không tiếp tục đùa nữa, chỉ nhẹ nhàng an ủi để cô yên tâm:
“Không uống nhiều đâu, hôm nay không phải tiệc xã giao gì quan trọng cả, lát nữa anh sẽ về nhà.”
Phùng Tịch gật đầu. Cô vẫn đang ăn cơm, nên bảo anh tạm ngắt máy trước.
Chỉ cần có thể nói chuyện, cũng đủ để xoa dịu nỗi nhớ.
Ánh mắt Tống Khanh Thời kín đáo quét qua một vòng không gian quanh cô, khẽ gật đầu đồng ý.
Ngồi cạnh Phùng Tịch là một chàng trai trẻ, trông còn rất trẻ, mà khoảng cách lại khá gần.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, chị gái ngồi bên cạnh Phùng Tịch vừa ăn vừa hỏi một câu vu vơ:
“Mỗi ngày hai người gọi nhau mấy lần vậy?”
Phùng Tịch nghĩ một chút rồi đáp:
“Khi nào nhớ đối phương thì sẽ muốn gọi.”
Cái “có điều kiện” này ý chỉ khi có sóng điện thoại, và có thời gian rảnh.
Họ thường xuyên nhớ nhau, cũng thường xuyên muốn gọi. Nhưng giờ cô hay ở những nơi không có tín hiệu, điều kiện không cho phép, nên chỉ có thể đợi đến lúc “có điều kiện”.
Chị gái vừa hỏi ngừng lại một chút, hình như cảm thấy hơi kỳ lạ. Rồi lại tò mò hỏi:
“Không kiểm tra nhau à?”
Chị ấy biết bây giờ Phùng Tịch và Tống Khanh Thời đang rất nổi. Một người đàn ông như vậy, bên cạnh chắc chắn không thiếu người vây quanh. Vậy mà Phùng Tịch lại ở nơi xa như thế, chị ấy tò mò:
“Cô không lo sao?”
Phùng Tịch khẽ cười, lắc đầu:
“Không cần phải kiểm tra, tôi tin anh ấy.”
Giọng cô rất kiên định, có thể thấy cô hoàn toàn không vì điều đó mà bận lòng.
Ôi trời.
Những người xung quanh nghe vậy đều không nhịn được mà bật cười trêu chọc.
Tình cảm đúng là tốt quá mà.
Trên mạng có rất nhiều lời đồn đoán về chuyện tình yêu của họ, trước đây cũng có người nghi ngờ có phải họ cố ý xây dựng hình tượng hay hiệu ứng gì đó không. Nhưng đến khi thực sự tiếp xúc rồi mới biết những gì trên mạng còn chưa là gì cả. Thực tế còn “ngọt” và quá đáng hơn rất nhiều, đến mức mạng xã hội chẳng thể tái hiện nổi đầy đủ một phần mười.
Phùng Tịch hơi đỏ mặt, nhanh chóng chuyển chủ đề, kéo mọi người trở lại câu chuyện đang nói lúc nãy, không muốn để mọi người tiếp tục chú ý đến mình.
Sau khi ăn xong, cậu con trai ngồi bên cạnh đề nghị mọi người chụp một tấm hình tập thể tại quán.
Họ đã cùng nhau đi đến rất nhiều nơi, lại đều là những người đam mê nhiếp ảnh, nên rất thích ghi lại kỷ niệm qua những bức hình. Bình thường hễ có hứng là họ lại rủ nhau chụp.
Phùng Tịch ngồi bên cạnh cậu ấy, tuy nhiên giữa hai người vẫn có một khoảng cách. Chỉ là khi chụp ảnh do góc chụp nên nhìn vào lại thấy họ ngồi khá gần nhau.
Nhưng vì là bạn bè, chuyện này dường như cũng không có gì to tát cả.
Cô cũng không để ý nhiều, sau khi ảnh được gửi vào nhóm chung, cô chỉ liếc qua một cái rồi lưu luôn vào điện thoại.
Đến tối, mọi người về phòng nghỉ ngơi, xung quanh dần trở nên yên tĩnh.
Sau khi Phùng Tịch tắm xong, video call của Tống Khanh Thời liền gọi tới.
Cô vừa lau tóc vừa nhận cuộc gọi.
“Em chuẩn bị đi ngủ rồi à?” Anh nhìn cô, vì mới tắm xong, trên mặt và cổ cô vẫn còn đọng nước, lúc anh nói xong, một giọt nước lăn xuống theo cổ áo choàng tắm giao nhau mà chảy vào bên trong.
Tống Khanh Thời vừa nãy bị giữ chân ở buổi tiệc tối, giờ mới về đến nhà. Anh vào phòng, khép cửa lại, tiện tay nới lỏng cà vạt, cổ họng khẽ chuyển động, ánh mắt cũng trầm xuống.
Phùng Tịch không nhận ra sự khác thường của anh, vừa sấy tóc vừa nói: “Ừm, em vừa về đến xong thì đi tắm luôn. Anh về nhà rồi à?”
Tống Khanh Thời gật đầu.
“Anh uống bao nhiêu rượu thế?”
Anh khẽ cong môi, giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm: “Chỉ ba ly thôi.”
Phùng Tịch lúc này mới hài lòng, ngưỡng đó còn chấp nhận được.
Họ trò chuyện như thường lệ, Phùng Tịch sấy xong tóc, ngồi lên giường, tiện tay mở điện thoại, gửi hết loạt ảnh chụp hôm nay cho anh, vừa gửi vừa kể chuyện về ngày hôm nay.
Ảnh khá nhiều, cộng thêm thao tác tay nhanh, nhất thời không để ý, cả tấm ảnh chụp chung khi nãy cũng bị gửi đi luôn.
Mà khi Tống Khanh Thời mở xem ảnh, đầu ngón tay khựng lại, bức đầu tiên mở ra chính là tấm đó. Ánh mắt anh chợt sâu thẳm, phóng to tấm ảnh, ánh nhìn chỉ tập trung vào cô, còn khung cảnh xung quanh cô cũng theo đó mà lọt vào tầm mắt.
Trực giác trời sinh của đàn ông.
Cuối cùng ánh mắt anh dừng lại trên người chàng trai phía sau cô.
Cuộc gọi video vẫn đang tiếp tục, Phùng Tịch hoàn toàn không hay biết gì, vẫn đang kể chuyện hôm nay với anh.
Bất ngờ, Tống Khanh Thời lên tiếng ngắt lời cô: “Tiểu Cẩn chính là chàng trai ngồi sau lưng em lúc chụp ảnh đó à?”
“Hử?” Phùng Tịch ngạc nhiên thốt lên, lúc này mới phát hiện mình đã gửi cả tấm ảnh chụp chung, “Đúng rồi, cậu ấy là nhỏ tuổi nhất trong nhóm tụi em lần này, nên mọi người cũng hay chăm sóc cậu ấy nhiều hơn.”
Tống Khanh Thời hơi nhướn mày.
Còn chăm sóc cậu ta à?
Nghe cô chậm rãi nói xong, anh không ngắt lời nữa, chỉ lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.
Phùng Tịch vừa kể vừa phát hiện anh bỗng yên lặng hẳn, nhìn kỹ lại thì, hả?
Lúc cô không chú ý, áo khoác, cà vạt, cả áo sơ mi… anh đã gần như cởi gần hết!
Anh đặt điện thoại sang một bên, góc quay camera vô tình hướng thẳng vào yết hầu của anh.
Ánh đèn trong phòng không quá sáng, nhưng chính ánh sáng vàng mờ ấy lại khiến cảnh tượng này càng thêm gợi cảm và đầy sức công kích. Anh như chẳng cảm thấy gì, cúi mắt nhìn vào camera, chậm rãi cởi chiếc cúc cuối cùng của áo sơ mi. Phùng Tịch chớp mắt một cái… rồi lại chớp mắt thêm lần nữa.
Cám dỗ.
“…Tống, Tống Khanh Thời, anh đang định làm gì vậy?” Biết rõ là cô đang ở cách xa hàng ngàn cây số… việc này rõ là chơi không đúng luật rồi.
Anh khẽ cười, nhẹ nhàng nói: “Anh chuẩn bị đi tắm thôi, có vấn đề gì sao?”
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt anh, Phùng Tịch lại cảm thấy anh rõ ràng đã nhìn thấu tất cả.
Chỉ là đang cố tình giả ngốc với cô mà thôi.
Cô khựng lại một chút, rồi lắc đầu: “Vậy anh đi tắm đi.”
Tống Khanh Thời đã cởi xong quần áo, cầm điện thoại lên, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy cô: “A Yêu, em nghĩ kỹ chưa?”
Câu hỏi đến quá đột ngột.
Phùng Tịch ánh mắt lạc hướng, không trả lời được.
Giọng anh khàn khàn hẳn xuống: “Vào phòng tắm đi, cùng tắm nhé? Tắm cho anh xem?”
Phùng Tịch gần như cả hơi thở cũng loạn cả lên.
Phản xạ của cô còn nhanh hơn lý trí, đợi đến lúc kịp nhận ra thì video đã bị chính cô tắt mất.
Cô nuốt nước bọt.
Nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, cô bất lực ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Anh đâu phải người thanh tâm quả dục gì cho cam. Khi ở bên nhau, anh chẳng biết thế nào là nghỉ ngơi. Bình thường mà được nghỉ vài ngày ngắn ngủi thôi đã là khó khăn lắm rồi, cô biết rõ điều đó.
Huống hồ lần này hai người đã xa nhau hơn nửa tháng.
Mà hình như…
Cô cũng bị anh làm “hư” gần hết rồi.
Tắt video là thế, nhưng cô vẫn mở to mắt nhìn trần nhà, không tài nào ngủ được. Bề ngoài thì có vẻ từ chối, nhưng trong lòng lại thấy áy náy khó nói.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại cô lại vang lên một tiếng.
Phùng Tịch do dự một chút, rồi cầm lên xem.
Là tin nhắn thoại anh gửi đến, dài tận nửa phút.
Trong đêm tối yên tĩnh, cô chớp mắt một cái, đầu ngón tay khẽ chạm vào để nghe.
Mặc dù Tống Khanh Thời không hối thúc, nhưng Phùng Tịch cũng không định trì hoãn. Mọi người trong nhóm đều đang nỗ lực, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đặt ra từ trước càng sớm càng tốt.
Một tháng mười ngày sau, họ đã hoàn thành toàn bộ những tư liệu mong muốn, bắt đầu hành trình trở về nhà.
Chuyến đi này, họ đã hoàn thành đúng các mục tiêu đặt ra trước khi khởi hành. Hành trình kết thúc viên mãn, tất cả mọi người đều rất hài lòng.
Có người sẽ bay thẳng ra nước ngoài, trở về nơi mình vốn đang sống, có người thì về nhà, có người thì đi đến điểm đến tiếp theo.
Nhóm này vốn là tạm thời tập hợp lại, sau này có người sẽ còn gặp lại và hợp tác, nhưng cũng có người có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa. Vì vậy, trước khi chia tay, mọi người đã chào nhau thật đàng hoàng.
Vài ngày trước Phùng Tịch đã nói với Tống Khanh Thời rằng mọi việc gần như đã xong xuôi.
Chuyến đi lần này đặc biệt suôn sẻ, không lãng phí thời gian, nên tổng thể cũng không kéo dài. Nhưng đến ngày kết thúc thực tế, thì thật sự không ai có thể đoán trước.
Phùng Tịch nghĩ một lúc, rồi quyết định đặt vé bay thẳng trở về Bắc Thành.
Máy bay hạ cánh vào buổi tối, như thường lệ, Phùng Tịch nhắn tin hỏi anh đang làm gì.
Họ vốn thường xuyên hỏi thăm nhau, nên cũng không có gì đặc biệt.
Tống Khanh Thời báo địa điểm, nói tối nay có một buổi tiệc xã giao tại đó.
Cô còn chưa kịp nhắn gì, anh đã chủ động nói: 【Tối nay chắc không tránh khỏi việc phải uống rượu.】
Phùng Tịch mỉm cười, trước tiên kéo hành lý về nhà, rồi đợi đến gần nửa đêm, lúc bữa tiệc có lẽ sắp kết thúc thì mới gọi xe đến đón anh.
Nếu đã phải uống rượu, thì chắc chắn sẽ mệt.
Có lẽ nếu thấy cô, anh sẽ vui hơn một chút?
Khi đến hội sở, Phùng Tịch đi thẳng vào trong tìm người.
Chỗ này không đón tiếp quá nhiều khách, không gian rất rộng và yên tĩnh.
Cô nghe thấy một tràng tiếng nói chuyện rôm rả, liền đi theo hướng âm thanh phát ra và ngay lập tức đã nhìn thấy anh.
Ừm, quả nhiên là khá náo nhiệt, họ vẫn đang trò chuyện, và bên cạnh anh còn có một người phụ nữ đang chuẩn bị rót rượu cho anh.
Phùng Tịch khẽ nhướng mày.