Yêu Không Lối Thoát - Chương 104: Trước sau như một, cứ thế “tàn sát dân FA”.
Mới quay trở lại, lịch trình của Phùng Tịch được cô sắp xếp rất kín.
Buổi sáng và buổi chiều gần như đều có hẹn, việc tăng ca vào buổi trưa cũng là chuyện thường. Nhưng buổi chiều cô đều tan làm đúng giờ, nếu rảnh còn sẽ về sớm hơn. Buổi tối, cô không sắp xếp công việc nào cả.
Có người không hiểu, tò mò hỏi cô buổi tối làm gì.
Nhưng còn chưa kịp để Phùng Tịch trả lời, đã có người nói ngay:
“Cậu ngốc à? Dĩ nhiên là về nhà với chồng rồi!”
Công việc bận rộn cỡ nào cũng không thể chiếm hết toàn bộ thời gian của một người.
Điểm này, Phùng Tịch làm rất tốt. Cô cân bằng rất giỏi giữa công việc và cuộc sống, lúc cần bận thì bận, lúc cần nghỉ thì nghỉ. Hơn nữa, ai nhìn cũng thấy cô là một người đang chìm đắm trong hạnh phúc.
Một người có hạnh phúc hay không thực sự có thể nhìn ra được.
Từ ánh mắt, từ dáng vẻ, từ cảm giác toát ra trong cuộc sống thường ngày.
Và họ không đoán sai.
Ban ngày, Phùng Tịch bận rộn với công việc.
Buổi tối, thời gian của cô hoàn toàn thuộc về Tống Khanh Thời.
Có lúc sẽ đến công ty đón anh tan ca. Có khi ghé siêu thị mua ít đồ ăn vặt, hoa quả, hoặc ghé qua tiệm hoa, chọn một bó hoa tươi mang về nhà.
Xem phim, đi dạo phố, hẹn hò bên bờ sông…
Hoặc chuẩn bị “nghỉ ngơi” từ rất sớm.
Nói trắng ra, là thời gian riêng tư dành cho hai người họ.
Cuộc sống như vậy chính là cuộc sống chung của hai người bọn họ.
Và cũng chính vì vậy mà nội tâm bất an của Tống Khanh Thời mới dần dần được xoa dịu.
Mỗi chút, mỗi chút đều do cô dịu dàng dỗ dành.
Sau khi về nhà, ăn tối xong, chuyện có thể làm lại càng nhiều hơn.
Phùng Tịch nhớ rõ, trước khi ra nước ngoài, thời gian và tinh lực cô bỏ vào công việc còn nhiều hơn bây giờ rất nhiều.
Chủ yếu là vì ngoài công việc, cô cũng chẳng có gì khác để bận tâm.
Những lúc rảnh rỗi chỉ cảm thấy vô vị, thà bận rộn còn hơn.
Khi ấy, đời sống riêng tư của cô khá đơn điệu nhàm chán, không thích ở nhà.
Chỉ có thỉnh thoảng đến nhà họ Tống, cô mới cảm thấy có chút hứng thú.
Còn bây giờ, tuy vẫn sống lại ở Bắc Thành, cùng một nơi chốn cũ, nhưng cuộc sống của cô thì đã hoàn toàn khác.
Ngoài công việc, cô còn có những điều đáng để mong đợi.
Cô bắt đầu biết mong chờ giờ tan làm, mong đợi những kế hoạch mà hai người đã hẹn nhau từ sớm, để rồi vừa tan làm là lập tức tất bật lao đến tìm anh.
Tất nhiên, cô nhìn ra được đây là một chút tính toán nho nhỏ của anh.
Chỉ là một thủ đoạn nhẹ nhàng, khiến cô lúc nào cũng nhớ đến anh, vừa tan làm là chỉ muốn lập tức lao về phía anh.
Nếu không như vậy, có khi cô chẳng vội vàng gì.
Nhưng Phùng Tịch đã nhìn thấu mà không vạch trần, cô vui vẻ tiếp nhận mọi kế hoạch mà anh chuẩn bị cho cô mỗi ngày.
Tại studio Thập Nguyệt, sau từng đợt hình ảnh được tung ra, Phùng Tịch nhanh chóng nổi tiếng trong giới chuyên môn, lịch hẹn kín đến mức muốn đặt cũng khó.
Khối lượng công việc của Thập Nguyệt cũng không ngừng tăng lên, mỗi ngày đều bận rộn.
Khương Mộ Vũ thường đi cùng cô ra ngoại cảnh, giúp đỡ hỗ trợ.
Hai người giống như đã quay trở lại thời điểm sáu năm trước, lúc vừa mới cùng nhau sáng lập Thập Nguyệt.
Chỉ khác là, những vấn đề khiến họ lo lắng năm đó, ví dụ như doanh thu, ví dụ như lợi nhuận có đủ để duy trì studio hay không, giờ đây đều không còn là vấn đề.
Hiện tại, Thập Nguyệt có lợi nhuận rất khả quan.
Sau một thời gian tái xuất, Phùng Tịch cũng sẽ chính thức tái đầu tư, trở thành cổ đông.
Studio cũng sẽ không giữ nguyên hiện trạng, họ có mục tiêu mới, muốn mở rộng thị trường trong nước.
Bảo Phùng Tịch giữ nguyên hiện tại, chỉ nhận đơn hàng rồi không nghĩ gì thêm, đó vốn không phải là tính cách của cô.
Việc cô chọn quay về Thập Nguyệt, chưa bao giờ chỉ đơn thuần là “làm lại công việc cũ”, mà là để mở ra một hành trình mới để thi triển, để mở rộng, để phát huy.
Điều này, cô và Khương Mộ Vũ đã sớm đạt thành nhận thức chung.
Bản chất của hai người họ giống nhau, không cam chịu hiện tại, luôn muốn xông pha.
Nếu không thì sao năm đó vừa tốt nghiệp đã liều lĩnh khởi nghiệp?
Chỉ là mấy năm qua cô không ở đây, Khương Mộ Vũ như mất đi một nửa đôi cánh.
Giờ cô có thể quay về, Khương Mộ Vũ mừng đến phát khóc.
Hai người họ nhanh chóng đạt được đồng thuận mới, chuẩn bị làm một chuyện thật lớn.
Dù sao đi nữa, kết cục cùng lắm cũng chỉ là quay về con số 0.
Họ vốn dĩ đã khởi đầu với hai bàn tay trắng thì cũng chẳng sợ quay về hai bàn tay trắng.
Trưa hôm đó tương đối rảnh, hai người cùng mấy nhân viên của studio Thập Nguyệt ngồi trò chuyện.
Khương Mộ Vũ ôm một tập tài liệu, càng nói càng hào hứng, mãi vẫn chưa chịu đứng dậy.
“Nhắc mới nhớ, cái tên Thập Nguyệt là do cậu đặt đấy.”
Khương Mộ Vũ quay sang nhìn Phùng Tịch.
Những nhân viên được tuyển từ lúc Thập Nguyệt mới thành lập thì mấy năm qua đã lần lượt rời đi hoặc do kế hoạch phát triển cá nhân, hoặc vì lý do gia đình. Mấy người đang ngồi đây đều là những người mới được tuyển sau này, cho nên chắc hẳn không ai biết điều đó.
Nghe Khương Mộ Vũ nói xong, có một cô gái lập tức nhìn về phía Phùng Tịch, tò mò hỏi:
“Chị Phùng Tịch, sao chị lại đặt tên là Thập Nguyệt vậy ạ?”
Phùng Tịch nổi tiếng là điều không thể chối cãi.
Lúc Khương Mộ Vũ thông báo rằng cô sắp quay về, cả studio đã vỡ òa.
Khi cô xuất hiện, mọi người lập tức vây quanh, người thì xin chụp ảnh, người thì đòi chữ ký đúng nghĩa là một buổi họp mặt của fan với idol, đến mức Khương Mộ Vũ cũng phải thừa nhận là cô ấy không được nhân viên yêu thích bằng.
Mà không chỉ riêng trong studio, hiện giờ, Phùng Tịch bước ra ngoài là có thể dễ dàng thu hút ánh nhìn, tạo thành cảnh tượng tụ tập người xem.
Cho đến giờ, các chương trình, show thực tế gửi lời mời liên tục, thậm chí còn có cả lời mời đóng vai khách mời trong phim điện ảnh, nhưng cô đều từ chối.
Nếu là người khác, độ hot của họ theo thời gian sẽ dần hạ nhiệt.
Nhưng với cô thì hoàn toàn không.
Năm ngoái, cô từng vắng bóng cả năm, nhưng độ nổi tiếng không hề suy giảm.
Lần này, sau khi quay show và tổ chức hôn lễ xong, dù tiếp tục “ở ẩn”, lịch trình trống không, sức hút vẫn chưa từng giảm xuống.
Sức hút của cô như thể là vĩnh viễn không hạ nhiệt, chỉ tăng không giảm, khiến ai cũng vừa ghen tị vừa thán phục.
Vì vậy, vừa mới rảnh rỗi được một lúc, cô liền bị kéo lại trò chuyện. Một đám em gái vây quanh cô và Khươnh Mộ Vũ, đôi mắt cứ như phát sáng, đầy hứng thú.
Khương Mộ Vũ liếc cô đầy trêu chọc, dùng khuỷu tay chọc chọc Phùng Tịch:
“Người ta đang hỏi đấy.”
Phùng Tịch hơi ngượng, nhẹ nhàng ho khẽ một tiếng.
“Thập Nguyệt”, còn có thể là ý gì khác nữa?
Là nhặt lấy mặt trăng.
Nhặt lấy mặt trăng… nắm vào trong tay.
Là ám chỉ giấc mơ. Khi họ vừa rời khỏi cánh cổng đại học, mang theo lòng nhiệt huyết, đầy đam mê với lý tưởng và tương lai, tràn ngập khát khao và hy vọng.
Dù cho lý tưởng kia dường như treo cao vời vợi, họ vẫn luôn tin rằng sẽ có một ngày mình chạm tay được đến nó, sẽ tạo dựng được một thế giới thuộc về riêng mình.
Cũng là ám chỉ anh.
Ẩn giấu trong đó là một chút tư tâm của riêng cô, hòa quyện với khát vọng và ảo tưởng về người ấy.
Dù anh như ánh trăng lạnh nơi chân trời, xa xôi khiến người ta chỉ dám ngước nhìn, cô cũng từng muốn thử vượt qua giới hạn, mộng tưởng một lần.
Cô hơi đỏ mặt, nhưng chỉ giải thích phần đầu tiên cho mọi người.
“Những vì sao bé nhỏ cũng muốn có ánh trăng cho riêng mình.”
Khương Mộ Vũ cười đến không nhịn được.
Khi mọi người đều nhìn sang, cô ấy rất nể mặt Phùng Tịch, gật đầu xác nhận:
“Đúng đúng đúng, là nói về giấc mơ đó mà. Giấc mơ nhiếp ảnh của chúng tôi.”
Phùng Tịch né tránh ánh mắt ý vị sâu xa mà Khương Mộ Vũ vừa nói vừa nhìn cô.
Khương Mộ Vũ mỉm cười nói:
“Tên này thật hay, nhìn xem sau này chẳng phải đều đã thành sự thật rồi sao?”
Họ từng có cả một trái tim đầy nhiệt huyết và chân thành, cũng không bị cuộc đời phụ lòng. Giấc mơ từng ôm ấp lúc mới rời khỏi giảng đường, giờ đây đã trở thành hiện thực.
Và cả niềm vui của Phùng Tịch, cũng là giấc mơ thành hiện thực, cuối cùng cô cũng không bị phụ lòng.
Vậy nên cái tên này, thực sự đặt rất đúng.
Phùng Tịch khẽ liếc nhìn cô ấy một cái.
Cô nghe ra, Khương Mộ Vũ vẫn đang trêu mình.
Khương Mộ Vũ ho nhẹ một tiếng, rồi nói thêm:
“Xem chúng ta Thập Nguyệt bây giờ đi, tốt biết bao nhiêu.”
Dù là trong ngành hay trong giới, họ cũng giống như ánh trăng sáng treo cao giữa bầu trời thanh khiết rực rỡ, mang một vị trí và trọng lượng nhất định.
Ước nguyện thuở ban đầu, chính là như thế.
Huống hồ gì, giờ đây họ đang thu xếp lại tất cả, chuẩn bị một lần nữa ra khơi, bước lên hành trình mới, theo đuổi giấc mơ cao hơn.
Cô ấy vẫn tràn đầy niềm tin vào tương lai.
Nói thẳng ra cô ấy tin vào bản thân và Phùng Tịch.
Mà nói thẳng hơn là tin tưởng vào Phùng Tịch.
Từ lần đầu quen biết, cô ấy đã biết, Phùng Tịch nhất định là người sẽ làm nên chuyện lớn.
Dù trên đường từng có bất an, cũng không làm lay chuyển cái nhìn ấy.
Không có ai giống Phùng Tịch, dù trải qua bao giông tố, vẫn luôn đứng vững, kiên cường.
Cô thường nói mình không giỏi đến thế, cũng thường bị cuốn vào đau khổ, nhưng cô không biết rằng suốt chặng đường đã đi, cô đã là người mạnh mẽ nhất rồi.
Dù đang vùng vẫy trong khổ sở, nhưng chính trong những lần vùng vẫy đó, cô đã không ngừng bước tới chỉ là bản thân cô không nhận ra mà thôi.
Khương Mộ Vũ đưa ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Phùng Tịch.
Vẫn giống như năm xưa, ánh mắt mang theo sự ngưỡng mộ và yêu quý.
Có một số người, khí chất của họ luôn rực rỡ nhưng bản thân lại không hề hay biết, cứ thế mà tỏa sáng rạng rỡ, chẳng màng tới ai khác.
Những người khác nghe xong cũng gật đầu liên tục. Quả thực, hiện tại Thập Nguyệt rất phát triển, nhất là dạo gần đây phải nói là đang trên đỉnh cao, khó ai sánh bằng.
Phùng Tịch cúi đầu kiểm tra điện thoại, xác nhận lại buổi chụp hình buổi chiều.
Dạo này khối lượng công việc khá nhiều, mọi tình huống đều có thể xảy ra. Có khi vì nhiều lý do, lịch chụp không thể xác nhận trước được, đến sát giờ mới được thông báo.
Khương Mộ Vũ cũng ghé mắt nhìn theo, rồi sực nhớ ra:
“Là cô ấy à? Trước đây mình từng nhận chụp cho cô ấy đấy.”
Đúng hôm nay là tình huống như thế, mãi đến gần lúc chụp mới chốt được.
Khi nhìn thấy cái tên đó, Phùng Tịch hơi bất ngờ, khẽ nhướng mày
“Ơ, là người quen à.”
Khoảng 6–7 năm trước, khi Thập Nguyệt mới mở không lâu, cô đã từng chụp ảnh cho người này.
Phùng Tịch khẽ gật đầu.
“Cô ấy mấy năm nay vẫn lăn lộn trong giới, nhưng chưa bao giờ thật sự nổi bật, độ hot ngày càng giảm. Lần này bỏ không ít công sức để giành được buổi hẹn, chắc cũng là muốn tranh thủ một cơ hội. Showbiz mà, có thêm một phần cơ hội nào thì vẫn tốt hơn.”
Khương Mộ Vũ cảm thán nói:
“Hồi đó khó phục vụ lắm ấy. Nhưng giờ chắc không như vậy nữa rồi, bị xã hội ‘dạy dỗ’ xong, những năm gần đây chắc cũng được mài giũa mà trở nên biết điều rồi.”
Phùng Tịch gật đầu, rõ ràng cô cũng nhớ ra người đó. Thật ra cô không yêu cầu gì nhiều, chỉ cần biết phối hợp lúc chụp là được. Chỉ khi hai bên phối hợp trơn tru thì thành phẩm mới có hiệu quả tốt nhất.
Buổi chiều đến, cô cùng hai đồng nghiệp nhỏ đến địa điểm đã hẹn, gặp gỡ người mẫu hôm nay.
Chuyện nghiêm túc đã tới, cô ngừng nói chuyện phiếm bắt đầu chuẩn bị công việc.
Người đó… là Vương Dạng.
Phùng Tịch còn nhớ đến cô ấy, là bởi vì cô vẫn chưa quên lần hợp tác chụp ảnh trước kia khi đó, vị tiểu tổ tông này hoàn toàn không chịu phối hợp. Hồi đó nếu không nhờ người quản lý đi kèm và đè nén lại, buổi chụp ấy không biết phải kéo dài đến bao giờ mới kết thúc.
Tuy nhiên, Phùng Tịch vẫn cảm thấy Vương Dạng cũng không phải người xấu, chỉ là được nuông chiều quá mà hư thôi.
Chỉ không ngờ, mấy năm trôi qua rồi, hai người lại còn có cơ hội hợp tác thêm một lần nữa.
Lần trước chụp hình, Vương Dạng xung quanh còn có một đám trợ lý vây quanh. Còn bây giờ đúng như Khương Mộ Vũ đã nói là thay đổi rất nhiều rồi, bên người chỉ còn lại một trợ lý theo cùng.
Chỉ có thể thở dài cảm thán: Phong thủy giới giải trí đúng là xoay quá nhanh.
Phùng Tịch đi tới để bàn bạc trước về buổi chụp hình hôm nay.
Vương Dạng ban đầu vẫn còn đang nghịch điện thoại, thấy cô đến mới vội cất đi. Gặp lại sau nhiều năm, cô ấy cũng hơi ngại ngùng:
“Lâu rồi không gặp nha, tiểu… à không, Phùng lão sư.”
Hồi trước, cô ấy mở miệng ra là gọi “tiểu nhiếp ảnh gia” suốt. Ai ngờ, mấy năm qua đi, gió đổi chiều, bây giờ không chỉ khó mà đặt được lịch của Phùng Tịch, địa vị và danh tiếng giữa hai người cũng đã hoàn toàn đảo ngược. Những năm gần đây, sự nghiệp của Vương Dạng liên tục đi xuống, lần này là một cơ hội hiếm hoi với cô ấy, biết đâu có thể dựa vào sức ảnh hưởng của Phùng Tịch, hoặc nhờ buổi chụp ảnh lần này mà bật lại.
Vương Dạng chắp hai tay, hơi khoa trương giơ lên tận đầu:
“Hôm nay trông cả vào cô đó!”
Phùng Tịch khẽ bật cười. Có thể thấy rõ, mấy năm qua dù có trải qua không ít chuyện, bị xã hội mài giũa cũng không ít, nhưng tính cách cô ấy vẫn không thay đổi mấy vẫn đơn thuần như xưa, không quá lòng vòng, không toan tính nhiều.
“Không cần nghiêm trọng vậy đâu. Hôm nay cô chỉ cần phối hợp tốt, hoàn thành đúng kế hoạch và yêu cầu là được rồi.”
Vương Dạng thấy cô không nhắc chuyện cũ, cũng không có thái độ thù ghét gì, liền thở phào một hơi, liên tục gật đầu:
“Tôi đảm bảo sẽ phối hợp hết mình.”
Thực ra trước khi tới đây hôm nay, trong lòng cô ấy vẫn đầy bất an, bởi vì năm đó hình như cô ấy đã đắc tội không nhẹ. Không chỉ trong lúc chụp ảnh cứ gây rắc rối nhiều lần, mà đến cuối cùng cũng không mấy tôn trọng Phùng Tịch.
Giờ đây thế cục đã đảo ngược, bản thân lại có việc cần nhờ người, trong lòng càng thêm lo lắng.
May mà Phùng Tịch căn bản chẳng thèm để ý. Hồi đó trong mắt cô, mình chỉ là một nhiệm vụ công việc, giờ cũng vậy. Ngoài ra thì cô không có ý định tính toán gì thêm.
Phùng Tịch sau khi gửi địa chỉ cho Tống Khanh Thời đang đòi hỏi cô trên WeChat, liền tắt điện thoại, tập trung hoàn toàn vào công việc.
Nhờ vào sự phối hợp rất tích cực của Vương Dạng, buổi chụp hôm nay diễn ra cực kỳ thuận lợi, thậm chí còn hoàn thành sớm hơn nửa tiếng. Phùng Tịch vừa xem lại ảnh chụp, chính cô cũng cảm thấy bất ngờ.
Vương Dạng cũng đi tới nhìn theo, cười hì hì:
“Sao rồi? Có cảm giác như cô mong muốn không?”
Phùng Tịch mỉm cười nhẹ nhàng:
“Có.”
Hai người trò chuyện thêm một lúc, tranh thủ còn thời gian, cô đề nghị chụp lại một bức ảnh cụ thể. Thật ra bức đó đã rất đẹp rồi, nhưng vẫn còn một chút chỗ có thể hoàn thiện hơn nếu muốn theo đuổi sự hoàn mỹ, vẫn có thể làm tốt hơn. Cô có ý như vậy, mà Vương Dạng cũng rất đồng ý, vì vậy cả hai nhanh chóng thống nhất và chụp lại phần đó.
Sau lần chụp lại, Phùng Tịch càng thêm hài lòng với tác phẩm. Cô gật đầu liên tục:
“Vậy hôm nay đến đây thôi nhé. Sau khi xử lý xong sẽ liên hệ lại với cô.”
Vương Dạng vừa dặm lại lớp trang điểm trước gương, vừa nói:
“Không thành vấn đề!”
Ánh mắt cô ấy vô tình lướt qua gì đó, hơi khựng lại một chút, sau đó quay sang nhìn Phùng Tịch:
“Hình như có người đến tìm cô kìa?”
Phùng Tịch theo phản xạ liền nhìn về phía cửa.
Quả nhiên là Tống Khanh Thời.
Anh đứng đó như một thân tùng, dáng người cao lớn vững chãi, quá mức nổi bật, thật sự rất khó để người khác không chú ý tới.
Cô theo phản xạ mỉm cười, quay đầu giao phó vài câu với nhân viên trong studio, rồi kết thúc công việc hôm nay, nói với Vương Dạng:
“Vậy tôi đi trước nhé?”
Vương Dạng vẫy vẫy tay:
“Đi đi, đi đi.”
Cô ấy hơi buồn bực nghĩ thầm, sao cái khung cảnh này giống hệt mấy năm trước vậy.
Ngay lập tức cô ấy nhớ lại cảnh tượng cực kỳ xấu hổ năm đó, lúc đó cô còn hớn hở kéo Phùng Tịch giới thiệu với anh, thao thao bất tuyệt kể anh lợi hại thế nào, cao cao tại thượng ra sao, kết quả chớp mắt cái đã bị gọi đi mất rồi. Chỉ còn cô ấy đứng chôn chân tại chỗ, hóa đá ngay tại trận, mãi rất lâu sau mới dần tiêu hóa nổi cái tình huống đó.
Mấy năm sau, lúc nhìn thấy tin tức về họ, không ai biết được trong lòng cô ấy phức tạp đến mức nào. Cái cảm giác như thể hồi đó hai người lén lút qua lại sau lưng cô ấy, mấy năm sau thì cuối cùng cũng “lộ sáng”, thật sự rất khó diễn tả. Cô ấy thầm nghĩ: mình chắc là người đầu tiên “đẩy thuyền” cho cặp đôi này, còn sớm hơn đám fan bây giờ rất rất nhiều.
Khó khăn lắm cô ấy mới gạt bỏ được chút xíu cảm giác xấu hổ năm đó, giờ thì hay rồi, một cảnh tượng y hệt lại kéo cô ấy trở về thực tại…
Nhìn lại trước mắt…Ừm, quả thật y chang năm xưa!
Chỉ có điều, bây giờ còn thân mật hơn cả trước kia.
Năm đó họ còn giữ khoảng cách rất đúng mực, còn hiện giờ thì ân ái khỏi phải bàn. Bầu không khí giữa hai người… lãng mạn đến mức người ngoài cũng cảm nhận được bằng mắt thường.
Tống Khanh Thời tự nhiên nắm lấy tay cô, mà cô cũng vô thức hơi ngả người về phía anh.
Có những lúc, dù chẳng cần nói gì, người khác cũng có thể nhìn ra mức độ thân mật gắn bó giữa hai người họ.
Cô gái độc thân lâu năm như Vương Dạng cực kỳ không cam lòng, bĩu môi một cái:
“Thật là quá đáng.”
Thời gian đổi thay, nhưng cảnh tượng lại chẳng đổi khác chút nào, cô ấy vẫn là người bị “ngược” như trước.
Hai người này, trước sau như một, cứ thế “tàn sát dân FA”.
Lúc này Phùng Tịch vừa hay ngẩng đầu lên nhìn anh, trông như đang trao đổi gì đó.
Anh cúi đầu nhìn cô, đôi mắt dài hẹp cố tình lộ ra vẻ không vui.
Vương Dạng thu ánh mắt lại, tặc lưỡi một cái:
“Không nhìn nổi nữa rồi.”
Anh chỉ còn thiếu nước nói thẳng:
“Mau đến dỗ anh đi.”