Yêu Không Lối Thoát - Chương 101: Đêm dài đằng đẵng. Đêm nay, là đêm tân hôn
Chiếc váy cưới của Phùng Tịch hôm nay thực sự thu hút mọi ánh nhìn, ống kính truyền thông dừng lại trên người cô rất lâu.
Sau đó, cô cùng Tống Khanh Thời lại đi chụp thêm một bộ ảnh, rồi liền bị nhóm bạn thân “chiếm giữ”, bị kéo đi chụp ảnh chung.
Khi đang chụp, Phùng Tịch dường như liếc thấy Thích Du trong tầm mắt.
Cô quay đầu nhìn lại, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Thích Du, người vừa không kịp thu lại ánh nhìn. Trong mắt bà ấy là ánh sáng dao động, lúng túng, như thể không ngờ bị phát hiện, nhất thời không biết phản ứng ra sao.
Khương Mộ Vũ không hiểu vì sao Phùng Tịch đột nhiên dừng lại, cũng nhìn theo ánh mắt cô, liền hơi sững người.
Cô ấy nhớ lại năm xưa từng không nhịn được mà phẫn nộ bất bình trước mặt Phùng Tịch, luôn bức xúc tại sao nhà họ Thẩm luôn thiên vị Lâm Thanh Du. Vậy mà chớp mắt mấy năm trôi qua, thế sự xoay chuyển, cảnh còn người mất, giờ đây đã đổi thay hoàn toàn.
Không còn Lâm Thanh Du nữa.
Khương Mộ Vũ cúi đầu, khẽ kéo tay Phùng Tịch.
Cô ấy hỏi:
“Làm sao bây giờ? Cậu muốn qua đó không?”
Gió nhẹ thổi tới, khăn voan của Phùng Tịch khẽ lay như từng đợt sóng nhỏ.
Cô cúi mắt nhìn nhiếp ảnh gia, rồi nói với Khương Mộ Vũ:
“Giúp tớ nói với nhiếp ảnh gia một tiếng, tớ muốn chụp một tấm.”
Vẻ mặt cô rất bình thản, như thể đó chỉ là chuyện nhỏ, như thể người sắp chụp ảnh cùng cô chỉ là một người qua đường.
Khương Mộ Vũ gật đầu. Cô ấy cũng cảm thấy như vậy là tốt rồi. Cô ấy bước tới chỗ nhiếp ảnh gia, đứng yên ở phía đó, không tiến lại gần nữa, dành lại không gian cho họ.
Phùng Tịch nhìn Thích Du, nhẹ nhàng hỏi:
“Muốn chụp một tấm cùng nhau không?”
Thích Du bất giác cắn chặt môi, dường như không dám tin, tay trái đang giữ khăn choàng cũng vô thức siết chặt.
Bà ấy sững sờ nhìn Phùng Tịch, rồi khẽ gật đầu, vội vàng bước về phía cô.
Thích Du thực sự cảm thấy được yêu chiều đến mức bất ngờ.
Vừa rồi bà chỉ là thấy Phùng Tịch đang chụp hình cùng mọi người, nên muốn đứng một bên nhìn thêm một chút. Dù chỉ là lặng lẽ nhìn, được nhìn con gái thêm một lát cũng đã là điều tốt rồi.
Hôm nay Phùng Tịch xinh đẹp quá đỗi, bà rất thích nhìn. Đáng lẽ phải chụp thêm nhiều ảnh, lưu giữ lại khoảnh khắc xinh đẹp hôm nay mới phải.
Chỉ là không ngờ lại bị chú ý đến, còn… còn được gọi tới chụp cùng.
Thích Du nắm chặt khăn choàng, tim đập thình thịch. Dù gì bà cũng là người từng trải qua nhiều sóng gió, nhưng lúc này lại hoàn toàn luống cuống.
Phùng Tịch khẽ mím môi. Cô chủ động bước một bước nhỏ về phía bà ấy, rút ngắn khoảng cách, hơi nghiêng người nhìn về ống kính máy ảnh.
Nhiếp ảnh gia không biết rõ quan hệ giữa hai người, chỉ chăm chú làm công việc của mình, nhẹ nhàng hướng dẫn cách tạo dáng.
Phùng Tịch ngập ngừng một chút, nhưng vẫn nghe theo.
Cô ban đầu chỉ định chụp một tấm thôi, nhưng thấy vậy thì chụp thêm vài tấm cũng chẳng sao.
Hai người lần lượt chụp được bốn, năm tấm. Khi một tấm ảnh mới sắp được bấm máy, Thích Du bất ngờ nghiêng đầu nhìn cô, đúng lúc tiếng click vang lên, bên tai Phùng Tịch cũng vang vọng một câu nói nhẹ nhàng:
“Mẹ yêu con.”
Cảm xúc trong lòng Phùng Tịch ngay khoảnh khắc đó dâng trào.
Hành động của Thích Du tuy bất ngờ, nhưng khi ảnh được chụp xong, nhiếp ảnh gia lại tấm tắc khen, cảm thấy sự “thiết kế bất ngờ” này mang lại hiệu quả rất tốt.
Mắt Thích Du đã hoe đỏ, bà mỉm cười nói:
“Cho mẹ xin một bản ảnh nhé?”
Phùng Tịch hơi khựng lại.
Sau đó khẽ gật đầu:
“Sau này con sẽ gửi cho mẹ.”
Chỉ vậy thôi, Thích Du đã cảm thấy mãn nguyện rồi. Vào ngày con gái mình kết hôn, có được một tấm ảnh chụp chung với con, không có gì hạnh phúc hơn nữa.
Bà không quấy rầy họ thêm, chỉ khẽ gật đầu với Khương Mộ Vũ, rồi xoay người rời đi.
Khương Mộ Vũ chạy lại chỗ Phùng Tịch, ôm chặt lấy tay cô.
Như vậy cũng tốt.
Khi gặp lại, ai nấy đều thể hiện thể diện, chừng mực, trang nhã.
Buổi lễ kết hôn đông đủ quan khách, náo nhiệt tưng bừng.
Sau khi nghi thức kết thúc, khách khứa di chuyển, ánh mắt mọi người rối loạn khắp nơi.
Trần Kinh Nghi cảm thấy chỉ mới quay đi một lát, mà trong tay của Liễu Thu Thu đã trống không, cô ấy đã về chỗ ngồi chuẩn bị ăn. Trần Kinh Nghi vô thức thắc mắc không biết bó hoa cô ấy ôm vừa nãy đâu rồi.
Nhưng nghĩ lại, cầm bó hoa cũng bất tiện, chắc đã cất đi rồi.
Trần Kinh Nghi cũng không nghĩ nhiều, tự đi tìm chỗ của mình và ngồi xuống.
Vì váy cưới khá cầu kỳ nên việc di chuyển cũng không dễ dàng, sau khi chụp ảnh xong, Phùng Tịch liền vén váy bước đi, vào thay lễ phục.
Khi cô xuất hiện trở lại, đã thay sang một bộ váy lụa dài thướt tha. Phần lưng váy được thiết kế đính tua rua, mỗi khi bước đi, tua rua đong đưa nhẹ nhàng, khiến bờ lưng lộ ra càng thêm gợi cảm và thu hút. Phần chân váy được thêu hoa văn chìm cực kỳ tinh xảo, mơ hồ có thể thấy hình dáng của một con phượng hoàng, lấp lánh ánh sáng.
Cùng lúc đó, cư dân mạng gần như “phát cuồng”.
Tài khoản chính thức của thương hiệu “Vu Quy” đã công bố phần giới thiệu chi tiết của chiếc váy cưới Phùng Tịch mặc, kèm theo một bản phác thảo thiết kế.
Bản giới thiệu này không hề đơn giản, từ ý tưởng, thiết kế, thợ thủ công, cho đến thời gian hoàn thiện, tất cả đều được ghi rõ ràng.
Chiếc váy này khó chế tác đến mức nào, dùng bao nhiêu tâm sức để hoàn thành, tất cả đều có thể thấy rõ.
Mà bản thiết kế đó… cũng không hề tầm thường.
Phía chính thức của thương hiệu “Vu Quy” giải thích: Bản phác thảo thiết kế chiếc váy cưới này là do chính tay Tống Khanh Thời vẽ ra.
Không “náo loạn” mới là lạ đó!
Một số người đã lục lại ảnh váy cưới của Phùng Tịch, nhìn đi nhìn lại không biết chán, đồng thời soi kỹ từng chi tiết, mỗi điểm nhỏ đều khiến người ta ngạc nhiên không thôi.
Ngay sau đó, hình ảnh của Phùng Tịch trong lễ phục mới xuất hiện trên sóng livestream, lại tiếp tục gây bão.
“Vu Quy” cũng nhanh chóng đăng ảnh bộ lễ phục mới.
Chiếc váy lụa dài hoàn toàn tôn lên vóc dáng cô, vòng eo nhỏ nhắn, tấm lưng mịn màng và cơ thể hoàn hảo.
Mỗi bước xoay người, đều rung động lòng người.
Hôm nay, “Vu Quy” quả thật đã hút hết mọi ánh mắt và sự chú ý.
Có người rất có tâm đã phân tích như sau: Bộ váy này đang tái hiện trọn vẹn ý nghĩa tồn tại ban đầu mà nó được gửi gắm.
Bạn còn nhớ vì sao nó được sinh ra không?
Nó gắn liền với hôn lễ “Chi tử vu quy, nghi kỳ thất gia” (Chàng ấy lấy vợ về nhà, là một chuyện nên mừng).
Và hôm nay, vào ngày thành hôn của cặp đôi nam nữ chính, bộ váy đã phát huy toàn bộ sứ mệnh của mình, trao lời chúc phúc thiêng liêng đến họ.
Sự tồn tại của nó là hoàn toàn xứng đáng.
Nam chính đã thành công cưới được nữ chính.
Tống Khanh Thời lúc này cũng đã thay sang bộ vest phối cùng váy lễ phục của cô.
Anh bước đến bên cô, thuận tay ôm lấy eo cô.
Anh nghiêng đầu, thấp giọng nói với cô:
“Chúng ta đi mời rượu thôi.”
Cô mỉm cười nơi khóe môi:
“Được.”
Nắm tay anh, đi mời rượu tứ phương khách quý.
Đây chính là dáng vẻ đẹp đẽ nhất của một mối tình, cũng là cái kết viên mãn trọn vẹn khiến người ta thổn thức.
Ở đâu họ đi qua, ở đó nhận được vô số lời chúc phúc.
Một số khách mời thuộc giới làm ăn, quan hệ hơi xa một chút, đều phát hiện hôm nay Tống Khanh Thời hiếm hoi hòa nhã khác thường.
Chưa từng thấy anh vui vẻ như vậy bao giờ. Nếu không biết rõ, còn tưởng anh là người tính khí dễ chịu, dễ nói chuyện lắm ấy.
Nhìn qua là biết hôm nay thật sự là cưới được người trong lòng rồi.
Và đúng là hôm nay anh cũng dễ tính thật.
Bao nhiêu ly rượu người ta mời, anh không từ chối một ly nào.
Sau khi uống gần hết một vòng, dưới sự dẫn đầu của Liễu Thu Thu, mọi người bắt đầu “làm khó” Tống Khanh Thời, rượu dồn dập từng ly từng ly một đẩy tới trước mặt anh.
Cường độ quá gắt khiến ngay cả Phùng Tịch cũng lo lắng nhìn sang anh một cái.
Tống Khanh Thời nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay cô để trấn an, rồi khẽ lắc đầu, ra hiệu rằng: vẫn trong mức chịu được.
Các bậc trưởng bối có mặt ở đó đều mỉm cười nhìn đám trẻ tuổi náo nhiệt.
Tống Khanh Thời lại cạn thêm một ly nữa.
Liễu Thu Thu thấy ánh mắt lo lắng của Phùng Tịch thì đảo mắt một cái, ngay lập tức kéo luôn cô vào cuộc:
“Cô dâu của chúng ta đau lòng rồi kìa! Trời ơi, các người nhìn đi, nhìn các người kìa, chẳng ai biết xót người gì cả!”
Mọi người:
“?”
Ủa? Người “ép” dữ nhất nãy giờ chẳng phải là cô ấy hả?
Liễu Thu Thu cười “hì hì”, khoác vai Phùng Tịch, đưa một ly rượu tới trước mặt cô:
“Xót quá hả? Vậy thì uống cùng nhau đi nào! Cô dâu cũng không thoát được đâu nha~”
Ly rượu ép sát tới, Phùng Tịch bất đắc dĩ phải uống hết.
Ánh mắt cô ánh lên sắc hồng phơn phớt như anh đào, chớp mắt một cái đã đầy phong tình.
Ai ngờ, vừa cạn xong ly, lại có người rót đầy ly khác, Liễu Thu Thu bắt đầu hò hét:
“Rượu giao bôi! Uống rượu giao bôi!”
Phùng Tịch bị cô ấy đẩy đi từng bước từng bước, chỉ còn biết nhìn về phía Tống Khanh Thời.
Khóe môi anh cũng nở nụ cười, rõ ràng không hề định chống cự đám bạn này.
Phùng Tịch khẽ bật cười, cô và anh ngoắc tay nhau uống cạn ly rượu giao bôi.
Liễu Thu Thu còn đang hét:
“Uống xong rượu giao bôi thì làm gì nhỉ?”
Giây tiếp theo đã bị Phùng Tịch bịt miệng lại.
Còn có thể làm gì?
Uống rượu giao bôi xong, vào động phòng chứ còn gì nữa.
Vậy nên câm miệng đi, Liễu Thu Thu!
Liễu Thu Thu vùng vẫy, rầm rì rên rỉ không thôi, nhưng lại muốn bật cười thật to.
Ha, cô dâu ngại rồi kìa!
Một trận ồn ào náo nhiệt qua đi, Phùng Tịch cảm thấy tối nay chắc Tống Khanh Thời sẽ say mất.
Dù tửu lượng anh tốt, nhưng bị chuốc theo cái kiểu này thì đúng là hiếm thấy.
Liễu Thu Thu khoác vai cô, hai người cùng đứng nhìn đám bạn đang “hành” Tống Khanh Thời, Liễu Thu Thu mím môi cười, nói:
“Có thấy quen quen không?”
Phùng Tịch:
“Hửm?”
Liễu Thu Thu cười:
“Chắc em không thấy vậy đâu, vì lúc đó em không có mặt. Nhưng chị lại nhớ tới sinh nhật năm 23 tuổi của em nè. Hôm đó bọn chị cũng chuốc rượu anh ấy kiểu vậy, chuốc cho say rồi đưa về phòng, phần sau thì giao lại cho em làm gì thì làm thôi hahahaha.”
“Thấy cảnh này chị cảm giác quen lắm luôn. Sao hả, tối nay chắc anh ấy cũng bị chuốc say đấy, lần này mạnh dạn lên nhé? Dám làm mấy chuyện xấu lớn chưa?”
Liễu Thu Thu nháy mắt trêu chọc:
“Tối nay chơi lớn nha ~ Hai người là vợ chồng hợp pháp rồi đó, cứ thoải mái mà tận hưởng!”
Phùng Tịch cúi đầu cười, vai run lên vì không nhịn được.
Tống Khanh Thời nhìn sang, liền thấy cô đang bị Liễu Thu Thu chọc cười đến nỗi rung cả người.
Giọng điệu lười biếng vang lên từ xa:
“Này, Liễu Thu Thu, cô đang làm gì đấy?”
Liễu Thu Thu:
“Hả?”
Tống Khanh Thời:
“Cô chọc vợ tôi vui thế, vậy tôi còn chọc gì nữa?”
Mọi người lại cười ầm lên:
“Có cần giữ kỹ vậy không? Đủ rồi đấy! Ở đây khoe ân ái với đám cẩu độc thân tụi này à?”
“Anh còn cần phải dỗ à? Anh là người dỗ được A Yêu giỏi nhất rồi, dỗ thế nào cũng được.”
“Gấp gì chứ, tối nay cô ấy là của anh cả đêm cơ mà, Liễu Thu Thu chỉ chiếm được một lát thôi! Đừng nhỏ nhen thế chứ!”
Một loạt tiếng trêu chọc vang lên, không ai ngăn được.
Hôm nay mặt Phùng Tịch đã đỏ lên rồi lại đỏ xuống, không biết đỏ bao nhiêu lần.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Đến khuya, sau khi khách khứa lần lượt ra về, Tống Khanh Thời cũng được Trình Kiêu và mấy người bạn đưa về phòng.
Tối nay họ quậy quá xá, ban đầu còn định quậy phá phòng tân hôn, nhưng không nói Tống Khanh Thời đã uống bao nhiêu, chính họ cũng đã mệt bở hơi tai, đành phải tan tiệc.
Phùng Tịch cũng về phòng sau đó.
Trong phòng tối đen, chưa bật đèn. Cô đang loay hoay tìm công tắc thì bất ngờ bị ai đó ép sát lên cánh cửa.
Một nụ hôn nóng bỏng, xen lẫn mùi rượu lập tức ập đến.
Phùng Tịch lùi liên tiếp hai ba bước, đôi giày cao gót chao đảo khiến cô suýt không đứng vững.
Cô cứ tưởng anh đã say lăn ra rồi, không ngờ vừa vào phòng lại bị tấn công kiểu này.
Cô kinh ngạc nói khẽ:
“Tống… Tống Khanh Thời?”
“Gọi là chồng.”
Anh nói đầy lý lẽ, dù sao bắt đầu từ hôm nay, dù là trước mặt cả thế giới, anh cũng đã là chồng hợp pháp rồi.
Ánh mắt anh tối đi, hành động rất vội, đã đưa tay lên kéo khóa giấu trong lớp váy của cô.
Đêm dài đằng đẵng. Đêm nay, là đêm tân hôn của họ.