Ván Cờ Ẩn Danh - Chương 98 - Tôi sẽ chuẩn bị cho Văn tổng một đĩa khai vị
Truyện Ngôn Tình - Ván Cờ Ẩn Danh
Tác giả: Nguyên Thanh Đại
Thể loại chính: Hiện đại, Chính kịch, Trinh thám, Đấu trí, Lâu ngày sinh tình, Báo thù, Hấp dẫn, HE
Số chương: 148 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ván Cờ Ẩn Danh
1. Cô là Chu Uẩn, cũng là Thẩm Uẩn.
Năm tám tuổi, vì một tai nạn bất ngờ, nhà họ Chu đã nhận nuôi cô. Người người đều nói cô một bước bước chân vào chốn hào môn, từ nay cuộc đời sang trang, một bước lên mây.
Nhưng chẳng ai hay biết, đằng sau sự nhận nuôi ấy là những lời dối trá chất chồng, cho cô một thân phận hiển hách chỉ để tô vẽ thêm cho danh tiếng và sự kính trọng của người đời dành cho nhà họ Chu.
Cô từng tưởng rằng, bản thân mình đối với Chu Vực là khác biệt.
Anh ta đối xử tốt với cô hơn tất thảy mọi người, tốt đến mức không gì sánh bằng, tốt đến nỗi khiến cô mụ mị đầu óc, nảy sinh thứ tình cảm không nên có với anh ta.
Ngay khoảnh khắc cô trao đi chân tình, cô lại nghe thấy anh ta giải thích với người khác, cũng là định vị rõ ràng cho mối quan hệ này:
“Đã nhận nuôi thì phải có trách nhiệm, không thể để người đời đàm tiếu được.”
Lúc ấy cô mới biết, bên cạnh Chu Vực chưa bao giờ thiếu phụ nữ, chỉ là anh ta quá giỏi ngụy trang mà thôi. Cô dùng cách thức quyết tuyệt nhất để vạch rõ giới hạn, rời khỏi nhà họ Chu.
2. Khi tất cả mọi người đều dè bỉu, dùng những lời lẽ châm biếm mỉa mai cô, cô đã gặp được một người có danh tiếng không kém gì mình.
Anh là sự tồn tại bí ẩn nhất ở Túc Nguyên, là nhân vật thần bí mà giới truyền thông tranh nhau phỏng vấn nhưng không thể tiếp cận, là Văn tổng của Thịnh Hoằng – người được đồn đại là nửa chính nửa tà, khen chê lẫn lộn.
Anh không có tin đồn tình ái, không tham gia bất kỳ tiệc rượu nào, báo chí bên ngoài đưa tin về anh chỉ gói gọn trong thân phận Tổng giám đốc Thịnh Hoằng.
Ngày hôm đó, anh đã giúp cô. Sau này cô mới hiểu, đó là sự tiếp cận đã được toan tính từ trước.
3. Anh thừa nhận email ẩn danh kia là do anh gửi, dụ cô quay lại Túc Nguyên, mục đích lợi dụng cô quá đỗi rõ ràng.
Điều kiện hợp tác anh đưa ra là: Giúp cô thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Chu, trở lại cuộc sống bình yên, và công bố sự thật ra ánh sáng. Cái giá phải trả là cô phải nghe theo mệnh lệnh của anh như một con rối gỗ.
Cô chưa bao giờ là người cam chịu, nhưng lại hiểu đạo lý “hư tình giả ý” để sinh tồn.
Anh hiểu cô, cô liền trước mặt anh giả vờ bộc lộ chân tính; Anh tính kế cô, cô liền giả vờ không biết mà ngoan ngoãn chui vào rọ.
Đêm đó, người hiếm khi tham dự tiệc tối như anh lại đích thân đến hiện trường. Giữa chốn phồn hoa nâng ly cạn chén, anh kéo cô vào một góc khuất, trầm giọng chất vấn:
“Ở trước mặt anh trai em mà vội vã phủ nhận quan hệ như thế, coi tôi là lốp dự phòng sao?”
Về sau, ánh mắt anh nhìn cô ngày càng khác lạ. Cô biết, cuộc phản công của con mồi đã chính thức bắt đầu.
4. Cô hoàn toàn biến mất, không ai tìm thấy. Nửa năm sau, màn kịch “chết đi sống lại” khiến tất cả mọi người phải trố mắt, bao gồm cả anh.
Anh mất đi vẻ bình tĩnh, liệu việc như thần của ngày xưa, đi trong đêm để đến nơi, phong trần mệt mỏi chỉ để tận mắt thấy cô còn sống.
Anh nghiêng đầu quan sát kỹ người trong lòng “Nếu tôi đưa ra giá cao để mua chuộc em, em có đồng ý không?”
Chu Uẩn rũ mi mắt, nghe lời anh nói thì bật cười từ tận đáy lòng: “Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm?”
Đôi mắt hẹp dài của Văn Chú phủ lên một tầng nghiêm túc sau khi suy tính kỹ càng: “Nếu tôi muốn cả hai thì sao?”
“Chỉ để nhìn thấy tôi cúi đầu cầu xin anh? Hay là thỏa mãn dục vọng chinh phục của anh?”
“Tôi biết em cố ý dụ tôi đến Vụ Sơn cũng biết em có toan tính riêng của mình, nhưng vậy thì đã sao, em thích chơi tôi sẽ chơi cùng em, nhưng em cũng biết thời gian của người như tôi rất quý giá, thời gian lâu rồi cũng phải thu chút thù lao chứ.”
***Xin lưu ý
-
Nữ chính thuộc kiểu thông minh (giai đoạn đầu chưa bộc lộ rõ, về sau sẽ cực kỳ bản lĩnh, đại sát tứ phương).
-
Nam chính tâm cơ thâm sâu, từng bước toan tính.
-
Lợi dụng qua lại, đừng vội đánh giá thiết lập nhân vật chỉ qua một chương truyện (tác giả không chịu trách nhiệm nếu độc giả tự suy diễn quá đà).
-
Thương trường quyền mưu / Hướng báo thù / Có tình tiết h.ă.c*k não (nếu đọc lướt hoặc bỏ chương có thể sẽ không hiểu mạch truyện).
Tag: Nhầm lẫn tình cờ, Trinh thám suy luận, Trưởng thành, Chính kịch.
Chu Uẩn hoàn toàn không có cơ hội cãi lại, nụ hôn ập xuống dùng lực rất mạnh, cơn giận rất rõ ràng, hận không thể tháo xương cô nuốt vào bụng. Tách khỏi Văn Chú chưa được bao lâu, không lẽ anh uống lộn thuốc rồi sao?
Bàn tay đấm vào người anh dần dần tê dại, không lay chuyển được thân hình cao lớn của anh dù chỉ một chút, hôn đến mức cô mặt đỏ tai hồng, hô hấp khó khăn.
Nụ hôn “lấy mạng” này cuối cùng cũng chấm dứt vào khoảnh khắc Chu Uẩn tìm được cơ hội cắn vào môi dưới của Văn Chú. Khi hô hấp thuận lợi trở lại, cô rũ mắt nhìn rõ trên môi dưới của anh rỉ ra một giọt máu đỏ tươi, đó là kiệt tác của cô.
Cắn xong Chu Uẩn vẫn có vài phần hối hận, nhưng Văn Chú vừa rồi nhất cử nhất động dường như biến thành người khác, nụ hôn trước đây cho dù mạnh mẽ anh vẫn có chừng mực, duy chỉ vừa rồi là không nghe lọt bất kỳ âm thanh ngăn cản nào. Chu Uẩn thừa nhận, cô có chút hoảng.
“Tôi…” Cô mím đôi môi đỏ mọng “Tôi bảo anh buông ra rồi.”
“Chu Uẩn, trả lời tôi một câu hỏi.” Anh đưa tay khẽ vuốt ve chiếc cổ trắng ngần của cô, anh đứng ngược sáng, khiến đôi mắt càng thêm u tối, nhưng lại có thể nhìn thấy rõ ràng hình bóng mình trong đồng tử của cô, “Nếu Chu Vực bày tỏ tình cảm với em, em sẽ chấp nhận sao?”
Loại câu hỏi này nếu là người khác hỏi Chu Uẩn có lẽ sẽ trả lời ngay, duy chỉ thốt ra từ miệng anh, một câu hỏi thoạt nhìn bình thường dường như lại không bình thường. Cô nhất thời không nắm bắt được ý tứ của anh, là vì giữa bọn họ đã xảy ra quan hệ thân mật, mà lòng hiếu thắng của đàn ông trỗi dậy, không hy vọng cô và Chu Vực có dính líu? Hay đơn thuần chỉ là hỏi thăm, mượn điều này để thăm dò tâm tư hiện tại của cô đối với Chu Vực, để dọn đường cho những việc sau này của mình?
Chu Uẩn cử động cằm, phát hiện anh bóp rất chặt, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại: “Văn Chú, anh cảm thấy nói những chuyện này ở đây có thích hợp không?”
“Cũng đúng.” Anh buông tay.
Ý định ban đầu của cô chính là để nhắc nhở Văn Chú, hiện tại bọn họ đang ở trên địa bàn của nhà họ Chu, huống hồ chỉ dựa vào một lớp lều mỏng manh để ngăn người khác nghe lén, rủi ro quá lớn cũng không thực tế, có một số lời tự nhiên không thể nói ở đây.
Chu Uẩn vịn tay vịn sofa định đứng dậy, cảm giác trói buộc trên cổ tay suýt nữa dọa cô sợ: “Làm gì vậy?”
“Ở đây nói chuyện không tiện, vậy đổi chỗ khác.” Văn Chú nhẹ nhàng kéo một cái, kéo người vào trong lòng “Đến chỗ tôi nói.”
Câu cuối cùng Chu Uẩn lại nghe ra vài phần không đứng đắn, cô nghĩ lệch lạc, đương nhiên lời đáp lại cũng lệch lạc theo: “Hạ muốn quá độ không tốt đâu.”
Gương mặt quanh năm không đổi sắc của Văn Chú thế mà lại có một vết nứt, nghiêm túc không quá ba giây, anh khẽ cười thành tiếng, đưa tay nhéo má cô, nhéo hai cái mang tính nhắc nhở: “Tôi nói đổi chỗ nói chuyện, em tưởng đổi chỗ để làm gì?”
Trong không khí không biết là ai đã đốt lên mùi hương “gượng gạo”, mùi thơm khiến người ta không có chỗ dung thân lơ lửng quấn quanh tấc đất vuông vắn trong lều.
Lần đầu tiên tầm mắt Chu Uẩn rơi xuống không có điểm cố định, trong lúc nhìn loạn tứ phía, hai má đỏ bừng như tôm luộc, hoảng hốt đẩy anh ra, lúc đứng dậy thân hình lảo đảo, quên mất trên chân chỉ mang một chiếc giày cao gót, độ cao hai chân không đều, người tự động ngã về phía nơi có cảm giác an toàn.
Không lệch không nghiêng va vào trong lòng Văn Chú.
Hơi thở ấm nóng trút từ đỉnh đầu xuống cổ, lồng ngực hơi phập phồng, hõm xương quai xanh phản chiếu quầng sáng của ánh nến. Chu Uẩn từ từ ngẩng đầu lên, những gì nhìn thấy, những gì có thể nhìn thấy chỉ có mình anh.
Văn Chú rũ mắt bốn mắt nhìn nhau với cô, có một khoảnh khắc, sự yêu thích mang tính sinh lý đó từ từ leo lên đầu tim, ép buộc anh cúi đầu hôn lên môi cô.
Nhẹ nhàng, ngắn ngủi, một tình cảm mập mờ không rõ lặng lẽ leo thang.
Khoảnh khắc đôi môi mỏng rời đi, Chu Uẩn nhẹ nhàng mở mắt ra, sự khác thường khó có thể bỏ qua đó lại một lần nữa ập đến, chiếm lĩnh suy nghĩ, tình cảm, cũng như trái tim ngày càng đập mạnh của cô với tốc độ tăng vọt như vũ bão.
“Tống Miện nói anh ấy ở lại giải quyết hậu quả.” Chu Uẩn không tìm được chủ đề, đây là câu duy nhất nghe có vẻ không quá đường đột lại phù hợp với tình hình hiện tại “Nhưng hai người chúng ta cùng nhau rời đi có phải quá gây chú ý không?”
Văn Chú thu hết sự không tự nhiên của cô vào mắt, hiếm khi thuận theo lời cô nói tiếp: “Em nghĩ Chu Vực lúc này đang ở đâu?”
Giữa bọn họ mỗi người nói một chuyện nhưng lại khớp với nhau một cách hoàn hảo.
Chu Uẩn nhíu mày: “Ý anh là anh ta đã đang theo dõi rồi?”
“Long Thần muốn làm ăn với nhà họ Chu, chỉ là một phòng giám sát, Chu Vực ra vào còn cần phê duyệt giấy tờ sao?” Văn Chú rũ mắt liếc nhìn bàn chân vẫn đang đứng trên nền gạch lạnh lẽo của cô, quay đầu chú ý đến chiếc giày cao gót còn lại bị bỏ quên trước lều, xoay người qua nhặt về cho cô.
Chu Uẩn khá ngạc nhiên, vì phép lịch sự nên bày tỏ lời cảm ơn trước, đưa tay định nhận lấy.
Chiếc giày cao gót nhẹ nhàng lướt qua đầu ngón tay cô, “ngọn núi” cao lớn trước mắt bỗng chốc biến mất, tay cô đưa ra còn chưa kịp thu về, hơi ấm nơi mắt cá chân đã kéo cô ra khỏi sự ngẩn ngơ, theo bản năng cúi đầu nhìn, lại thấy Văn đại tổng tài hạ mình, quỳ một gối trên nền gạch, nhẹ nhàng nâng chân cô lên, giúp cô mang giày cao gót vào.
Đầu ngón tay man mát lướt qua da thịt, cảm giác xa lạ không thuộc về cơ thể mình kích thích bản năng cứng đờ của cơ thể, nhìn anh không tốn chút sức lực giúp mình mang giày xong, Chu Uẩn hoảng loạn chưa từng có, dường như trạng thái giữa bọn họ ngày càng không đúng, sự thay đổi một cách vô tri vô giác dễ khiến người ta rơi vào ảo tưởng nhất.
“Lát nữa cùng nhau ra ngoài.” Văn Chú đứng dậy nhìn bộ dạng ngẩn người như hồn bay phách lạc của cô, búng tay một cái “Nghĩ gì thế?”
Cô tùy tiện bịa ra một lý do: “Tôi đang nghĩ lời anh nói.”
Nói xong bắt gặp ánh mắt hơi nheo lại của Văn Chú, Chu Uẩn phát giác câu nói vừa rồi quá mức mập mờ, khẽ ho: “Vừa rồi anh chẳng phải nói cùng nhau ra ngoài sao? Tôi đang nghĩ như vậy có phải quá lộ liễu không.”
Anh nhìn cô đầy ẩn ý: “Từ lúc em bước vào lều, bất luận chúng ta ai ra ngoài trước, kết quả đều như nhau, thay vì che che giấu giấu để người ta tin chắc quan hệ của chúng ta không tầm thường, chi bằng cứ đường đường chính chính đi ra.”
Anh nói cũng có vài phần đạo lý, với tính cách của Chu Vực quả thực sẽ suy diễn nhiều, đằng nào cũng đã bị nhìn thấy, chi bằng trực diện đối mặt.
Cuối cùng, hai người kẻ trước người sau bước ra khỏi lều. Khéo sao một cái lều khác cũng có mấy người đi ra, người đàn ông đang cao giọng bàn luận về loại rượu mang từ nước ngoài về, hẹn mọi người hôm nào có thời gian đến nhà anh ta nếm thử.
Bạn bè xung quanh cười nói đáp lời, trong lúc đáp lời thì chạm mặt với hai bóng người đang thong thả đi tới. Nụ cười trên mặt mấy người hơi khựng lại, ánh mắt kinh ngạc và dò xét đảo qua lại trên người họ, dường như muốn thăm dò ra kết quả mà trong lòng mong muốn.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Văn Chú bước nhanh, khi đi qua bên cạnh họ thì tự động phớt lờ mấy người muốn chào hỏi. Chu Uẩn đi theo phía sau, cách anh khoảng hai ba bước chân, đi qua bên cạnh đám người này, bọn họ ngược lại không nghĩ đến việc chào hỏi cô, một người phụ nữ trong số đó nhanh tay lẹ mắt kéo cổ tay Chu Uẩn lại, nở nụ cười thân thiện.
“Cô Chu à, cô và Văn tổng chẳng lẽ là?” nhưng nội dung muốn hỏi lại là chuyện mọi người đều muốn biết nhưng không dám nghe ngóng.
Chu Uẩn giãy khỏi tay cô ta, liếc nhìn Văn Chú đã đi xa, không còn kiêng dè gì nữa: “Chính là kiểu quan hệ mà mọi người nghĩ đấy.”
Dứt lời, bóng lưng tiêu sái rời đi, để lại mấy người bên cạnh lều đưa mắt nhìn nhau, sự kinh ngạc trong đáy mắt hiện rõ mồn một.
Việc phong tỏa khách sạn đã kết thúc, Hồng Thuận bị sa thải, Vu Kha tìm một nhân viên thay thế vị trí của Hồng Thuận, lúc này mọi công việc lớn nhỏ trong khách sạn đều do vị Giám đốc Ngô mới nhậm chức này quản lý.
Vừa nhìn thấy Văn Chú đi tới, Ngô Cường hiểu đạo lý phải biết xem xét thời thế, không nói hai lời chạy tới phát huy hai chữ “nịnh nọt” đến mức nhuần nhuyễn, vừa hỏi han ân cần Văn Chú vừa không quên dẫm đạp lên những việc làm của cựu Giám đốc Hồng Thuận.
Hành vi tranh công nịnh nọt này Chu Uẩn không thích, nhưng cũng hiểu trong xã hội ngày nay loại người này không phải là ít. Cô không có tư cách phán xét người khác, giống như cô lúc này chẳng phải cũng cố ý tiếp cận Văn Chú, để mượn quan hệ của anh phục vụ cho mình sao?
Qua tối nay, cả Túc Nguyên đều sẽ biết quan hệ giữa cô và Văn Chú rất gần gũi, rất thân thiết.
Sáu người kia chính là nhân chứng tốt nhất.
Cùng đi ra từ một cái lều, cô cố ý đi chậm lại để Văn Chú đi trước, tạo ra hiệu ứng thị giác là anh cố ý tránh hiềm nghi, rồi lại do chính miệng cô nói ra những lời lập lờ nước đôi trước mặt mấy người kia, để họ về bàn tán tin đồn, cuối cùng thêu dệt nên một bộ thiên tình sử lãng mạn giữa cô và Văn Chú.
“Chu Uẩn.”
Giọng nói trầm thấp vọng lại từ cách đó không xa. Chu Uẩn hoàn hồn, va vào ánh mắt nghi hoặc của Văn Chú. Anh khoanh tay dựa vào cửa sau xe như đã đợi cô rất lâu.
Giây trước vừa làm chuyện chột dạ, giây sau phải ngồi cùng một xe với ai đó rời đi, Chu Uẩn cho dù diễn xuất có tốt đến đâu, lúc này đối diện với ánh mắt Văn Chú ném tới, ít nhiều cũng có chút không tự nhiên, cô không nói gì cả, đi đến bên cạnh Văn Chú định mở cửa ghế phụ lái.
“Phía sau.”
“Hả?” Chu Uẩn chính là thấy anh dựa vào cửa sau nên mới tưởng anh cố ý chừa ghế phụ cho cô.
Văn Chú hơi nghiêng người, ngón tay thon dài nắm lấy tay nắm cửa xe nhẹ nhàng kéo một cái mở cửa xe cho cô: “Ngẩn ra đó làm gì? Muốn bế à?”
Chu Uẩn vô tình nhìn về phía khách sạn, đã có người nhìn thấy hai người bọn họ đứng cùng một chỗ, môi mấp máy, hiển nhiên là đang bàn tán.
Có kế hoạch lan truyền tin đồn và bị xem như khỉ làm trò là hai chuyện khác nhau, Chu Uẩn dứt khoát lên xe, thậm chí không phiền Văn Chú đóng cửa, tay dùng sức tự mình đóng cửa xe ngồi ở hàng ghế sau đợi anh lên xe.
Qua gương mặt chiếu hậu, Chu Uẩn nhìn rõ tài xế lái xe là tài xế riêng của Văn Chú, đối phương khẽ gật đầu với cô trong gương coi như chào hỏi.
Sau khi Văn Chú lên xe, xe khởi động lại, chạy khỏi cổng lớn khách sạn Long Thần.
Trên đường đi, trong xe quá yên tĩnh, ngay cả một bản nhạc nhẹ trên xe cũng không có, giống như sự bình yên giả tạo trước khi đại chiến ập đến.
Chu Uẩn ngại có tài xế ở đó nên có một số lời không tiện nói rõ, não bộ xoay chuyển cực nhanh đồng thời nhớ ra một chuyện khác: “Đúng rồi, lúc đó anh không phải bị đụng đến mức không đứng dậy nổi sao? Lúc Giám đốc Hồng và nữ nhân viên kia vào phòng lục soát sao không nhìn thấy anh? Chẳng lẽ Long Thần cũng giống như Vụ Sơn có lịch sử trăm năm? Bên dưới có mật đạo à?”
Văn Chú đối với sự chất vấn của cô lười biếng nói: “Chạy trốn giữ mạng là trên hết, con người trong tình huống nguy hiểm sẽ làm ra rất nhiều chuyện bình thường không làm được.”
Chu Uẩn giữ thái độ hoài nghi đối với lời nói của anh, cho dù một người có cố tỏ ra không có việc gì đến đâu cũng không thể nào giống như Văn Chú thế này, hồi phục quá nhanh, có thể gọi là kỳ tích y học.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Cô do dự vài giây, chỉ ra ngoài cửa sổ: “Là Chu Vực!”
Văn Chú nghe vậy quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Chu Vực thì không thấy, ngược lại trước ngực đột nhiên ập vào một sự ấm áp ôm chặt lấy anh, thế vẫn chưa xong, bắt đầu giở trò sờ soạng trên dưới người anh, những ngón tay thon dài không ngừng mò mẫm trên người, khiến người ta suy nghĩ viển vông.
“Sao thế?” Anh rũ mắt nói thẳng “Ở Hội quán trải nghiệm chưa thỏa mãn em à?”
Cô giả vờ không nghe thấy, đầu ngón tay cuối cùng cũng chạm vào một vật cứng, sờ đi sờ lại rồi giật mạnh một cái: “Mặc áo chống đạn va vào cạnh bàn mà đau đến mức như toàn thân tê liệt sao?”
Lời nói dối bị vạch trần, Văn Chú không đứng đắn nói: “Lúc đó quả thực rất đau.”
“Thôi đi.” Chu Uẩn buông đôi tay đang ôm eo anh ra, liếc xéo anh, “Đường đường là Tổng giám đốc Thịnh Hoằng mà làm bộ làm tịch quá nhỉ.”
“Tôi làm bộ làm tịch?” Văn Chú hừ lạnh “Là em muốn không chịu trách nhiệm chứ gì?”
“Tôi không chịu trách nhiệm? Tôi mà không chịu trách nhiệm thì lúc ấy ở đó đã không ngăn cản để bọn họ đi vào phát hiện ra anh!”
Chu Uẩn biết anh định phản bác, giành trước một bước nắm quyền chủ động trong tay: “Lợi dụng tôi trở thành cái cớ tranh chấp giữa anh và nhà họ Chu, để quan khách trong bữa tiệc thấy quan hệ giữa anh và nhà họ Chu chẳng ra làm sao, quan hệ hợp tác giữa hai nhà Chu – Văn cần phải xem xét lại. Nếu tôi đoán không lầm, tối nay nhà họ Chu tổ chức tiệc mừng công, công khai tuyên bố sau này sẽ hợp tác với Thịnh Hoằng, chuyện này từ đầu đến cuối người đồng ý đều là ông cụ Văn đúng không?”
Văn Chú thu lại ý định trêu chọc, trầm giọng hỏi: “Em còn biết những gì?”
Chu Uẩn thản nhiên suy đoán: “Tôi còn biết ông cụ Văn và Chu gia có lẽ đã đạt được một thỏa thuận nào đó, mục đích chính là nhắm vào anh.”
“Nói nhiều như vậy….” Văn Chú cười khẩy một tiếng “Em có cách phá cục diện này à?”
“Nếu họ đã có thể hợp tác, tại sao chúng ta lại không hợp tác chứ?” Chu Uẩn từ từ nói ra kế hoạch của mình “Tôi có thể khiến nhà họ Văn không còn là sự kìm hãm của anh, còn anh cần giúp tôi đánh sập nhà họ Chu, tống bọn họ vào tù.”
Trong xe một lần nữa đón nhận sự tĩnh lặng không tiếng động. Tài xế tập trung lái xe, bỏ ngoài tai chuyện trong xe ngoài cửa sổ. Chu Uẩn đã nói rõ ý tứ, còn lại phải xem Văn Chú lựa chọn thế nào.
Im lặng hồi lâu, Văn Chú cuối cùng cũng mở miệng vàng ngọc: “Đừng quên, tôi đấu với ông ta bao nhiêu năm nay, muốn nhổ tận gốc ông ta không phải chuyện dễ, em tưởng ông ta là kẻ bất tài không có não sao?”
Chu Uẩn nhếch môi cười: “Ông ta nuôi lớn anh tự nhiên hiểu rõ tính nết của anh, nhưng tôi chính là biến số đó, ông ta không hiểu rõ tôi, ít nhất trong thời gian ngắn ông ta không tìm thấy điểm yếu của tôi.”
Văn Chú nhìn sự tự tin trong đáy mắt cô, lạnh nhạt nói: “Chu Uẩn, em lấy đâu ra tự tin cho rằng tôi sẽ đồng ý? Tin rằng em có thể lật đổ Văn Hoằng? Nếu chỉ dựa vào mấy câu nói vừa rồi của em mà muốn thuyết phục tôi, khuyên em nên suy nghĩ cho kỹ rồi hãy bàn.”
“Trong các bữa cơm gia đình trong nước thường thích ăn món khai vị trước.” Chu Uẩn nghiêng đầu nhìn góc nghiêng lạnh lùng của anh, phô trương đưa ra lời hứa “Tôi sẽ chuẩn bị cho Văn tổng một đĩa khai vị, một món ngon tuyệt hảo mà anh chưa từng nếm thử.”