Ván Cờ Ẩn Danh - Chương 94 - Đừng có vào đâu?
Truyện Ngôn Tình - Ván Cờ Ẩn Danh
Tác giả: Nguyên Thanh Đại
Thể loại chính: Hiện đại, Chính kịch, Trinh thám, Đấu trí, Lâu ngày sinh tình, Báo thù, Hấp dẫn, HE
Số chương: 148 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ván Cờ Ẩn Danh
1. Cô là Chu Uẩn, cũng là Thẩm Uẩn.
Năm tám tuổi, vì một tai nạn bất ngờ, nhà họ Chu đã nhận nuôi cô. Người người đều nói cô một bước bước chân vào chốn hào môn, từ nay cuộc đời sang trang, một bước lên mây.
Nhưng chẳng ai hay biết, đằng sau sự nhận nuôi ấy là những lời dối trá chất chồng, cho cô một thân phận hiển hách chỉ để tô vẽ thêm cho danh tiếng và sự kính trọng của người đời dành cho nhà họ Chu.
Cô từng tưởng rằng, bản thân mình đối với Chu Vực là khác biệt.
Anh ta đối xử tốt với cô hơn tất thảy mọi người, tốt đến mức không gì sánh bằng, tốt đến nỗi khiến cô mụ mị đầu óc, nảy sinh thứ tình cảm không nên có với anh ta.
Ngay khoảnh khắc cô trao đi chân tình, cô lại nghe thấy anh ta giải thích với người khác, cũng là định vị rõ ràng cho mối quan hệ này:
“Đã nhận nuôi thì phải có trách nhiệm, không thể để người đời đàm tiếu được.”
Lúc ấy cô mới biết, bên cạnh Chu Vực chưa bao giờ thiếu phụ nữ, chỉ là anh ta quá giỏi ngụy trang mà thôi. Cô dùng cách thức quyết tuyệt nhất để vạch rõ giới hạn, rời khỏi nhà họ Chu.
2. Khi tất cả mọi người đều dè bỉu, dùng những lời lẽ châm biếm mỉa mai cô, cô đã gặp được một người có danh tiếng không kém gì mình.
Anh là sự tồn tại bí ẩn nhất ở Túc Nguyên, là nhân vật thần bí mà giới truyền thông tranh nhau phỏng vấn nhưng không thể tiếp cận, là Văn tổng của Thịnh Hoằng – người được đồn đại là nửa chính nửa tà, khen chê lẫn lộn.
Anh không có tin đồn tình ái, không tham gia bất kỳ tiệc rượu nào, báo chí bên ngoài đưa tin về anh chỉ gói gọn trong thân phận Tổng giám đốc Thịnh Hoằng.
Ngày hôm đó, anh đã giúp cô. Sau này cô mới hiểu, đó là sự tiếp cận đã được toan tính từ trước.
3. Anh thừa nhận email ẩn danh kia là do anh gửi, dụ cô quay lại Túc Nguyên, mục đích lợi dụng cô quá đỗi rõ ràng.
Điều kiện hợp tác anh đưa ra là: Giúp cô thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Chu, trở lại cuộc sống bình yên, và công bố sự thật ra ánh sáng. Cái giá phải trả là cô phải nghe theo mệnh lệnh của anh như một con rối gỗ.
Cô chưa bao giờ là người cam chịu, nhưng lại hiểu đạo lý “hư tình giả ý” để sinh tồn.
Anh hiểu cô, cô liền trước mặt anh giả vờ bộc lộ chân tính; Anh tính kế cô, cô liền giả vờ không biết mà ngoan ngoãn chui vào rọ.
Đêm đó, người hiếm khi tham dự tiệc tối như anh lại đích thân đến hiện trường. Giữa chốn phồn hoa nâng ly cạn chén, anh kéo cô vào một góc khuất, trầm giọng chất vấn:
“Ở trước mặt anh trai em mà vội vã phủ nhận quan hệ như thế, coi tôi là lốp dự phòng sao?”
Về sau, ánh mắt anh nhìn cô ngày càng khác lạ. Cô biết, cuộc phản công của con mồi đã chính thức bắt đầu.
4. Cô hoàn toàn biến mất, không ai tìm thấy. Nửa năm sau, màn kịch “chết đi sống lại” khiến tất cả mọi người phải trố mắt, bao gồm cả anh.
Anh mất đi vẻ bình tĩnh, liệu việc như thần của ngày xưa, đi trong đêm để đến nơi, phong trần mệt mỏi chỉ để tận mắt thấy cô còn sống.
Anh nghiêng đầu quan sát kỹ người trong lòng “Nếu tôi đưa ra giá cao để mua chuộc em, em có đồng ý không?”
Chu Uẩn rũ mi mắt, nghe lời anh nói thì bật cười từ tận đáy lòng: “Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm?”
Đôi mắt hẹp dài của Văn Chú phủ lên một tầng nghiêm túc sau khi suy tính kỹ càng: “Nếu tôi muốn cả hai thì sao?”
“Chỉ để nhìn thấy tôi cúi đầu cầu xin anh? Hay là thỏa mãn dục vọng chinh phục của anh?”
“Tôi biết em cố ý dụ tôi đến Vụ Sơn cũng biết em có toan tính riêng của mình, nhưng vậy thì đã sao, em thích chơi tôi sẽ chơi cùng em, nhưng em cũng biết thời gian của người như tôi rất quý giá, thời gian lâu rồi cũng phải thu chút thù lao chứ.”
***Xin lưu ý
-
Nữ chính thuộc kiểu thông minh (giai đoạn đầu chưa bộc lộ rõ, về sau sẽ cực kỳ bản lĩnh, đại sát tứ phương).
-
Nam chính tâm cơ thâm sâu, từng bước toan tính.
-
Lợi dụng qua lại, đừng vội đánh giá thiết lập nhân vật chỉ qua một chương truyện (tác giả không chịu trách nhiệm nếu độc giả tự suy diễn quá đà).
-
Thương trường quyền mưu / Hướng báo thù / Có tình tiết h.ă.c*k não (nếu đọc lướt hoặc bỏ chương có thể sẽ không hiểu mạch truyện).
Tag: Nhầm lẫn tình cờ, Trinh thám suy luận, Trưởng thành, Chính kịch.
“Em muốn để nhà họ Chu phát hiện sao?” Đôi mày đang nhíu chặt của Văn Chú lại sâu thêm vài phần “Tôi ngồi xuống đất nghỉ một lát.”
Chu Uẩn ngồi bên cạnh anh, thấy anh bất động cũng không biết bị thương nặng thế nào, suy cho cùng cũng là vì cô nên mới chịu khổ, cảm giác áy náy trong lòng quá khó chịu, cô cẩn thận hỏi thăm: “Tôi có thể xem vết thương sau lưng anh được không? Nếu nghiêm trọng chúng ta đừng chần chừ nữa, lỡ bỏ lỡ thời điểm điều trị tốt nhất, sau này để lại di chứng gì thì làm sao?”
Đến nước này rồi mà anh vẫn không bỏ qua cơ hội mỉa mai: “Yên tâm, đâu dám bám lấy người đòi gả cho heo, tôi có bám cũng bám người gả cho người, không ăn vạ em đâu.”
Chu Uẩn bị một câu của anh làm cho dở khóc dở cười: “Lúc nãy tôi đẩy anh chẳng phải ngồi rất vững sao? Vừa rồi sao lại ngã?”
Anh liếc xéo cô, ánh mắt im lặng chứa đựng vạn điều, như muốn nói: Em tự nghe xem lời mình nói có phải tiếng người không?
Cô khẽ ho một tiếng: “Tôi chỉ suy đoán theo lẽ thường thôi mà.”
“Không phải suy đoán theo lẽ thường.” Văn Chú mỉa mai cô “Là em muốn trốn tránh trách nhiệm chứ gì?”
Chu Uẩn có lý do chính đáng để nghi ngờ anh bây giờ đang mượn cớ bị thương để làm càn, cái vẻ “được đà lấn tới” đó lúc nào cũng nhắc nhở cô, nguyên nhân bị thương là do ai.
Nếu không phải đang ở Long Thần, có lẽ Chu Uẩn đã đứng dậy gọi điện ngay cho Tống Miện, đáng tiếc hiện tại không tiện, ngoài việc bất đắc dĩ phải “vuốt lông” chiều theo ai đó thì không còn cách nào khác: “Bây giờ anh khẽ cử động một chút, xem có bị thương đến xương không, loại thương tích này sẽ ngày càng đau, để lâu cũng không tốt.”
Chu Uẩn biết tính anh, không lên tiếng phản bác chính là ngầm đồng ý, bèn to gan dùng hai tay đỡ cánh tay phải của anh dùng sức nâng lên, nhắc nhở: “Hơi dùng sức một chút xem có đứng lên được không.”
Văn Chú cũng coi như hợp tác, nghe theo chỉ dẫn của cô cử động chân chống đỡ cơ thể từ từ đứng dậy, kiên trì chưa được hai giây, tiếng xuýt xoa đã vang lên: “Không được không được, đau quá!”
Chu Uẩn gần như bị cơ thể nặng nề của anh kéo về vị trí cũ, ngồi trên sàn nhìn anh đau đớn khó chịu, lông mày nhíu chặt, cú va chạm đó dường như đã tổn thương đến gân cốt rồi.
Thân phận anh đặc biệt, lỡ như xảy ra chuyện gì thật, cô cũng sẽ không có kết quả tốt, chưa nói đến ông cụ Văn, chỉ riêng những cổ đông phe Văn Chú ở Thịnh Hoằng cũng đủ lột da róc xương cô rồi.
Chu Uẩn nhìn chằm chằm góc nghiêng của anh đến ngẩn người: “Hay là nhắn tin bảo Tống Miện lúc sắp xếp người tới thì kín đáo một chút.”
“Em chắc chứ?” Cằm Văn Chú khẽ hất ra hiệu cho cô nhìn bên ngoài, “Động tĩnh lớn như vậy, không tìm thấy em anh ta sẽ không thu tay đâu, bây giờ chỉ là phong tỏa ra vào khách sạn, tiếp theo sẽ là lục soát từng phòng một, đừng quên tối nay khách sạn Long Thần chỉ phục vụ nhà họ Chu, nếu Chu Vực có đề nghị này, em nghĩ người của khách sạn có đồng ý không?”
Chu Uẩn không nói gì, trước sự thật hiển nhiên, mọi thắc mắc chẳng qua chỉ khiến người khác thấy mình ngốc nghếch, cô rũ mắt xuống, gán vấn đề lên người Văn Chú: “Anh chắc là sợ tìm thấy tôi thì cũng làm lộ anh chứ gì? Tôi cũng có thể vì cứu anh mà lộ diện đấy.”
Nửa câu đầu thuộc về phong cách của Chu Uẩn, nửa câu sau giống như đang chế giễu anh hơn, cô hiểu anh, và anh càng hiểu cô hơn.
“Cứu tôi?” Khóe môi Văn Chú khẽ nhếch “Vì không để lộ tôi mà hy sinh bản thân, xem ra tôi trong lòng em cũng khá quan trọng nhỉ.”
“Đương nhiên.” Chu Uẩn cười cười “Vô cùng quan trọng.”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Những lời châm chọc qua lại không giải quyết được vấn đề cũng chẳng đi vào trọng tâm. Văn Chú một lần nữa bị bóng người lướt qua bên ngoài thu hút ánh nhìn, liếc nhẹ một cái rồi từ từ dời mắt về lại trên người Chu Uẩn, lần này nói thẳng vào vấn đề: “Em đến đây chẳng lẽ chỉ đơn thuần để trả lại chiếc vòng tay ư? Có nhiều cách như vậy, lại cố tình chọn cách gây chú ý nhất, chẳng phải là để gây ra động tĩnh lúc này sao?”
Chu Uẩn nhìn anh không nói. Cô biết không giấu được Văn Chú, nói rõ ra chính là định buông bỏ đề phòng để nói chuyện với nhau, còn nói đến mức độ nào, thì phải xem đôi bên nguyện ý đưa ra bao nhiêu thông tin hữu ích.
“Tôi thừa nhận cố ý xuất hiện để Chu Vực biết tôi chưa chết.” Chu Uẩn trả lời rồi, tiếp theo là lúc cô đặt câu hỏi “Còn anh? Ăn mặc khiêm tốn hơn bình thường, lặng lẽ đến đây là vì cái gì?”
“Xác định quan hệ giữa nhà họ Chu và người ở nhà cũ thế nào.” Văn Chú nói bằng giọng điệu gợi đòn “Tiện thể xem người phụ nữ của tôi quyến rũ người đàn ông khác ra sao.”
Lông mày Chu Uẩn khẽ động: “Tôi không phải người phụ nữ của anh, bớt nhận vơ quan hệ đi.”
Anh cũng chẳng buồn tranh luận dông dài về việc này, mà bình tĩnh cùng cô phân tích lợi hại: “Không có tôi, em sẽ là một trong số những người phụ nữ đó, anh ta có thể không kiêng nể gì mà chiếm đoạt em.”
Chu Uẩn không lên tiếng, ngón tay buông thõng móc lấy một góc váy, dường như thông qua hành động mân mê này có thể giảm bớt áp lực trong lòng.
Văn Chú nói đều là sự thật, trước đó cô không biết những việc Chu Vực làm, giờ biết rồi, lại có nhận thức mới về Chu Vực, quả đúng như Văn Chú nói, không có tầng quan hệ với nhà họ Văn, Chu Vực sẽ không kiêng nể gì mà làm tất cả những chuyện anh ta muốn làm.
Nếu vụ việc sưu tập búp bê kia không có chút giả dối nào, thì những người phụ nữ đó sẽ có kết cục ra sao? Chu Vực chỉ đơn thuần tìm kiếm những người phụ nữ có ngoại hình giống cô thôi sao?
Chu Uẩn bỗng nhiên không muốn hỏi nữa, hậu quả sau khi mở chiếc hộp Pandora dường như không phải điều cô có thể chịu đựng được. Văn Chú chắc chắn biết rõ từng chi tiết nhỏ trong đó, anh đang đợi, đợi cô chủ động hỏi, bởi vì ngay vừa rồi anh đã tung ra mồi nhử…không có nhà họ Văn che chở, chuyện cô muốn làm không thể nào thành công.
Mà điều này cũng chính là sự thật Chu Uẩn đã biết khi ở Vụ Sơn, nếu không cũng sẽ không dụ Văn Chú đến Vụ Sơn, càng không nghĩ đủ cách để cùng anh trở về, mục tiêu vốn đã rõ ràng ngay từ đầu, nay cơ hội đã bày ra ngay trước mắt, nhưng người tự trói buộc chân tay mình lại chính là cô.
Chu Uẩn khẽ nhắm mắt, trấn tĩnh lại cảm xúc, khi mở mắt ra ánh mắt đã trong trẻo: “Những người đó thế nào rồi?”
“Một người trong số đó đã chạy thoát rồi.” Văn Chú cười nhạt “Muốn gặp không? Tận tai nghe thấy còn có cảm giác hơn nhiều so với tôi kể lại.”
Cái thú vui quái đản của người này trước giờ vẫn luôn như thế, Chu Uẩn quen rồi, nhưng không có nghĩa là cô sẽ chiều theo anh, vừa định giơ tay đánh cho anh hai cái vào chỗ không bị thương, thì loáng thoáng nghe thấy tiếng động nhẹ truyền đến từ ngoài cửa, dần dần, tiếng trao đổi vang lên, theo bóng người đến gần, nội dung phàn nàn nghe được cũng càng lúc càng rõ ràng.
“Cô nói xem đây là chuyện gì chứ, tiệc tùng đang yên lành lại phong tỏa rồi tìm người.”
“Tôi nghe nói là mất một chiếc dây chuyền quý giá, giá trị chắc chắn không phải thứ chúng ta có thể đoán được, nếu không làm gì phải tốn công tốn sức như vậy, không thấy Giám đốc cứ như mất vợ ra lệnh cho chúng ta tìm từng phòng sao?”
“Đúng là phiền chết đi được, tốn thời gian càng lâu chúng ta tan làm càng muộn, căng thẳng cả ngày rồi, muốn tan làm sớm chút cũng không được.”
“Bé mồm thôi, lỡ bị nghe thấy bắt chúng ta cuốn gói đi thì làm sao? Long Thần trả lương cao, bao nhiêu người muốn vào còn chưa chắc đủ tư cách.”
“Haizz, tôi cũng chỉ càm ràm thế thôi, nếu không thì…”
Lời còn chưa dứt, bóng người bất ngờ xuất hiện phía trước dọa hai người mặt cắt không còn giọt máu, đợi nhìn rõ là người, người phụ nữ có nốt ruồi dưới cằm phản ứng lại đầu tiên, chỉnh đốn thái độ phục vụ, mỉm cười: “Thưa cô, có cần giúp đỡ gì không ạ?”
Chu Uẩn nói rõ thân phận: “Hai người chắc nhận ra tôi chứ?”
Hai người nhìn chằm chằm cô hồi lâu, một nhân viên phục vụ khác vô tình giơ tay chỉ vào Chu Uẩn hỏi: “Cô là con gái nuôi của nhà họ Chu?”
Người phụ nữ có nốt ruồi dưới cằm thúc mạnh khuỷu tay vào đồng nghiệp, cúi đầu giải thích: “Thưa cô, cô ấy không có ác ý, cô ấy chỉ là…”
“Sự thật thôi mà.” Chu Uẩn không tức giận vì chuyện này, ngược lại dặn dò người phụ nữ có nốt ruồi dưới cằm “Cô giúp tôi gọi anh trai tôi một tiếng được không? Chỉ gọi một mình anh ấy thôi, tôi có chút việc muốn bàn với anh ấy.”
Người phụ nữ nhìn đồng nghiệp bên cạnh rồi lại nhìn Chu Uẩn, việc này cũng thuộc phạm vi công việc không có lý do từ chối, cô ta gật đầu, quay người đi về hướng cũ.
Người còn lại thấy đồng nghiệp rời đi, sự ngượng ngùng vì nói lỡ lời ban nãy vẫn còn sờ sờ ra đó, đứng ở đây ít nhiều cũng có vài phần không tự nhiên, bèn nói: “Cô Chu nếu không còn việc gì, tôi đi làm việc trước đây.”
Chu Uẩn bước sang bên cạnh chắn đường cô ta, đi thẳng vào vấn đề: “Định kiểm tra phòng này sao?”
Người phụ nữ không ngờ cô sẽ hỏi, ngẩn ra hai giây rồi gật đầu thừa nhận: “Vâng, có khách bị mất dây chuyền, Giám đốc phong tỏa khách sạn cũng coi như kịp thời, tên trộm chắc chưa kịp chuyển đồ ra ngoài, biết đâu giờ đang sợ chết khiếp, giấu dây chuyền ở chỗ kín đáo nào đó rồi.”
Chu Uẩn cười dịu dàng: “Phòng này tôi đang dùng, cô đi phòng khác đi.”
Người phụ nữ hơi sững sờ, lòng nghi ngờ dâng lên: “Tại sao? Ý của quản lý là phải kiểm tra nghiêm ngặt từng phòng, xin cô Chu đừng làm khó công việc của tôi.”
“Thế này gọi là làm khó sao?” Chu Uẩn nghiêng đầu nhìn cô ta “Tôi nói năng nhẹ nhàng với cô, nhả chữ rõ ràng thái độ ôn hòa, rốt cuộc là ai làm khó ai?”
Người phụ nữ nhìn sang chỗ khác để bào chữa cho mình một cách không tự nhiên: “Giám đốc chúng tôi yêu cầu rõ ràng, kiểm tra mỗi phòng đều phải quay video bao gồm cả số phòng, cô Chu không cho vào, tôi và đồng nghiệp ban nãy sẽ phải gánh tội, biết đâu mất việc luôn ấy chứ.”
“Nghiêm trọng vậy sao?” Chu Uẩn khẽ thở dài, hai tay chắp sau lưng từ từ lùi lại, thân hình mảnh mai chắn ngang cánh cửa đó “Cô là thực sự vì công việc hay là nghi ngờ tôi giấu thứ gì không sạch sẽ bên trong, nôn nóng muốn tìm ra để tranh công lĩnh thưởng?”
Người phụ nữ không ngờ cô đoán trúng, sắc mặt thay đổi đột ngột, giọng nói lớn hơn ban nãy không ít: “Cô đừng có nói bậy! Tôi là vì nhiệm vụ cấp trên giao phó, cô Chu nếu không liên quan đến việc mất dây chuyền, cứ để tôi vào kiểm tra một chút là được, cô nhìn tôi kiểm tra, như vậy ai cũng đỡ phiền phức.”
“Nếu không thì sao?” Chu Uẩn đã nhìn thấy bóng người đang sải bước đi tới từ cách đó không xa “Tôi nhắc lại lần cuối, phòng này tôi cần dùng, tôi không thích người ngoài ra vào nơi tôi nghỉ ngơi.”
Người phụ nữ bị những lời lẽ của cô chọc tức điên, sự nghi ngờ trước đó đối với Chu Uẩn giờ càng thêm chắc chắn, thái độ hằn học phản bác: “Cô Chu, xin cô làm ơn hiểu cho rõ, đây là khách sạn Long Thần không phải nhà cô, cô cứ khăng khăng ngăn cản chẳng lẽ không phải có tật giật mình sao? Huống hồ bản thân cô đâu phải đại tiểu thư thật sự, người từ khu ổ chuột đi ra nếu có làm mấy chuyện trộm gà bắt chó thì cũng coi như là quen tay hay làm rồi.”
Những lời khó nghe tuôn ra từng câu một, Chu Uẩn im lặng nhìn đôi môi đang liến thoắng phía trước, cô ta dường như đã quên mất công việc của mình, chỉ vào mũi Chu Uẩn chửi bới ầm ĩ: “Theo tôi thấy ấy à, loại người như cô thì đừng có vào…”
“Đừng có vào đâu?”
Giọng nam trong trẻo vang lên từ phía sau người phụ nữ, làm cô ta kinh hãi trừng mắt to như chuông đồng, kèm theo động tác nuốt nước bọt từ từ quay người lại, đợi khi nhìn rõ người đến, sợ hãi lùi lại hai bước, cung kính nhưng lại căng thẳng gọi một tiếng: “Chu… Chu tổng.”