Ván Cờ Ẩn Danh - Chương 47 - Tín hiệu nguy hiểm
Truyện Ngôn Tình - Ván Cờ Ẩn Danh
Tác giả: Nguyên Thanh Đại
Thể loại chính: Hiện đại, Chính kịch, Trinh thám, Đấu trí, Lâu ngày sinh tình, Báo thù, Hấp dẫn, HE
Số chương: 148 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ván Cờ Ẩn Danh
1. Cô là Chu Uẩn, cũng là Thẩm Uẩn.
Năm tám tuổi, vì một tai nạn bất ngờ, nhà họ Chu đã nhận nuôi cô. Người người đều nói cô một bước bước chân vào chốn hào môn, từ nay cuộc đời sang trang, một bước lên mây.
Nhưng chẳng ai hay biết, đằng sau sự nhận nuôi ấy là những lời dối trá chất chồng, cho cô một thân phận hiển hách chỉ để tô vẽ thêm cho danh tiếng và sự kính trọng của người đời dành cho nhà họ Chu.
Cô từng tưởng rằng, bản thân mình đối với Chu Vực là khác biệt.
Anh ta đối xử tốt với cô hơn tất thảy mọi người, tốt đến mức không gì sánh bằng, tốt đến nỗi khiến cô mụ mị đầu óc, nảy sinh thứ tình cảm không nên có với anh ta.
Ngay khoảnh khắc cô trao đi chân tình, cô lại nghe thấy anh ta giải thích với người khác, cũng là định vị rõ ràng cho mối quan hệ này:
“Đã nhận nuôi thì phải có trách nhiệm, không thể để người đời đàm tiếu được.”
Lúc ấy cô mới biết, bên cạnh Chu Vực chưa bao giờ thiếu phụ nữ, chỉ là anh ta quá giỏi ngụy trang mà thôi. Cô dùng cách thức quyết tuyệt nhất để vạch rõ giới hạn, rời khỏi nhà họ Chu.
2. Khi tất cả mọi người đều dè bỉu, dùng những lời lẽ châm biếm mỉa mai cô, cô đã gặp được một người có danh tiếng không kém gì mình.
Anh là sự tồn tại bí ẩn nhất ở Túc Nguyên, là nhân vật thần bí mà giới truyền thông tranh nhau phỏng vấn nhưng không thể tiếp cận, là Văn tổng của Thịnh Hoằng – người được đồn đại là nửa chính nửa tà, khen chê lẫn lộn.
Anh không có tin đồn tình ái, không tham gia bất kỳ tiệc rượu nào, báo chí bên ngoài đưa tin về anh chỉ gói gọn trong thân phận Tổng giám đốc Thịnh Hoằng.
Ngày hôm đó, anh đã giúp cô. Sau này cô mới hiểu, đó là sự tiếp cận đã được toan tính từ trước.
3. Anh thừa nhận email ẩn danh kia là do anh gửi, dụ cô quay lại Túc Nguyên, mục đích lợi dụng cô quá đỗi rõ ràng.
Điều kiện hợp tác anh đưa ra là: Giúp cô thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Chu, trở lại cuộc sống bình yên, và công bố sự thật ra ánh sáng. Cái giá phải trả là cô phải nghe theo mệnh lệnh của anh như một con rối gỗ.
Cô chưa bao giờ là người cam chịu, nhưng lại hiểu đạo lý “hư tình giả ý” để sinh tồn.
Anh hiểu cô, cô liền trước mặt anh giả vờ bộc lộ chân tính; Anh tính kế cô, cô liền giả vờ không biết mà ngoan ngoãn chui vào rọ.
Đêm đó, người hiếm khi tham dự tiệc tối như anh lại đích thân đến hiện trường. Giữa chốn phồn hoa nâng ly cạn chén, anh kéo cô vào một góc khuất, trầm giọng chất vấn:
“Ở trước mặt anh trai em mà vội vã phủ nhận quan hệ như thế, coi tôi là lốp dự phòng sao?”
Về sau, ánh mắt anh nhìn cô ngày càng khác lạ. Cô biết, cuộc phản công của con mồi đã chính thức bắt đầu.
4. Cô hoàn toàn biến mất, không ai tìm thấy. Nửa năm sau, màn kịch “chết đi sống lại” khiến tất cả mọi người phải trố mắt, bao gồm cả anh.
Anh mất đi vẻ bình tĩnh, liệu việc như thần của ngày xưa, đi trong đêm để đến nơi, phong trần mệt mỏi chỉ để tận mắt thấy cô còn sống.
Anh nghiêng đầu quan sát kỹ người trong lòng “Nếu tôi đưa ra giá cao để mua chuộc em, em có đồng ý không?”
Chu Uẩn rũ mi mắt, nghe lời anh nói thì bật cười từ tận đáy lòng: “Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm?”
Đôi mắt hẹp dài của Văn Chú phủ lên một tầng nghiêm túc sau khi suy tính kỹ càng: “Nếu tôi muốn cả hai thì sao?”
“Chỉ để nhìn thấy tôi cúi đầu cầu xin anh? Hay là thỏa mãn dục vọng chinh phục của anh?”
“Tôi biết em cố ý dụ tôi đến Vụ Sơn cũng biết em có toan tính riêng của mình, nhưng vậy thì đã sao, em thích chơi tôi sẽ chơi cùng em, nhưng em cũng biết thời gian của người như tôi rất quý giá, thời gian lâu rồi cũng phải thu chút thù lao chứ.”
***Xin lưu ý
-
Nữ chính thuộc kiểu thông minh (giai đoạn đầu chưa bộc lộ rõ, về sau sẽ cực kỳ bản lĩnh, đại sát tứ phương).
-
Nam chính tâm cơ thâm sâu, từng bước toan tính.
-
Lợi dụng qua lại, đừng vội đánh giá thiết lập nhân vật chỉ qua một chương truyện (tác giả không chịu trách nhiệm nếu độc giả tự suy diễn quá đà).
-
Thương trường quyền mưu / Hướng báo thù / Có tình tiết h.ă.c*k não (nếu đọc lướt hoặc bỏ chương có thể sẽ không hiểu mạch truyện).
Tag: Nhầm lẫn tình cờ, Trinh thám suy luận, Trưởng thành, Chính kịch.
Cô đang đánh cược, đánh cược người phụ nữ trước mặt chính là người cô đã nhìn thấy ở khách sạn Dung Thành trước đó. Khi ấy người phụ nữ đang đi rất vội vàng, trong lòng ôm không ít tài liệu, không cẩn thận va phải cô, bước chân vội vã đến nỗi chưa kịp xin lỗi, khi lướt qua, Chu Uẩn vô tình nhìn thấy dưới cằm cô ta có một vết bớt hình giọt nước, người trước mặt cô có vết bớt y hệt ở cùng vị trí.
Chu Uẩn nhớ rất rõ, người phụ nữ chạy nhanh đến bên chiếc xe sedan màu đen, tài xế mở cửa xe, người đàn ông từ trên xe bước xuống nhận lấy chiếc ô trong tay tài xế đứng trước mặt người phụ nữ.
Nội dung cuộc trò chuyện cụ thể Chu Uẩn nghe không rõ, chỉ nhớ đầu người phụ nữ cúi rất thấp, dáng vẻ chờ đợi bị phê bình, cuối cùng tài liệu được chuyển giao cho tài xế, người đàn ông trước khi đi dùng ngón tay chỉ chỉ vào người phụ nữ, một mình che ô rời đi.
Sở dĩ Chu Uẩn nhớ rõ cũng là vì hành vi của người đàn ông kia quá hèn hạ, mặc kệ người phụ nữ dầm mưa, sau khi nhìn thêm vài lần liền phát hiện có chút quen mắt, bóng lưng sải bước rời đi và dáng điệu dường như đã gặp ở đâu đó. Sau này về đến chỗ ở Chu Uẩn cuối cùng cũng nhớ ra người đó là ai.
… Khương Nghiêm Bân.
“Cô Chu, nếu tôi là cô thì sẽ không làm chuyện ngu xuẩn.” Người phụ nữ rũ mi mắt, liếc nhìn mảnh kính sắc nhọn đang kề trên cổ “Tầng sáu đã bị người của Khương tổng tiếp quản, một con ruồi cũng không bay ra lọt, biết điều một chút thì bỏ đồ xuống ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.”
“Tôi và Khương Nghiêm Bân ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng?” Chu Uẩn nghiêng đầu cười thành tiếng “Ông ta bây giờ cùng đường bí lối, lấy mạng bạn tôi ra uy hiếp, ép tôi xuất hiện, người nên vội là ông ta mới phải.”
Người phụ nữ e ngại cô ra tay không biết nặng nhẹ, làm theo lệnh không có nghĩa là đánh đổi mạng sống của mình, thay vì giằng co chi bằng tự mình tìm lối thoát: “Tôi dùng điện thoại giúp cô liên lạc với ông ta, chuyện tiếp theo các người tự nói chuyện.”
“Tôi và ông ta nói chuyện gì?” Chu Uẩn ghé sát tai cô ta, cố ý nhắc, “Giống như cô nói chuyện yêu đương với ông ta à?”
Vẻ mặt người phụ nữ hơi khựng lại, sau khi phản ứng lại thì tức giận mắng: “Cô nói bậy bạ cái gì đấy! Tôi và ông ta chẳng có quan hệ gì cả!”
“Du Dĩnh xảy ra chuyện cô chắc là người vui nhất nhỉ? Dù sao giải quyết được bà ta, hòn đá cản đường cô bước vào nhà họ Khương sẽ không còn nữa.” Chu Uẩn ném mảnh kính vỡ trên tay đi, trả lại tự do cho cô ta.
Người phụ nữ không ngờ cô sẽ buông tay, sự đề phòng trong mắt vẫn chưa hề giảm bớt, cô ta nhìn chằm chằm Chu Uẩn nói thẳng: “Cô có ý gì?”
Chu Uẩn nhẹ nhàng vỗ tay, phủi lớp bụi mỏng trong lòng bàn tay, lùi lại một bước, bộ dạng như đang nói chuyện với bạn thân, trạng thái thoải mái, không nhìn ra một chút căng thẳng hay sợ hãi nào.
“Khương Nghiêm Bân chắc chưa nói thật với cô, nhưng cùng là phụ nữ, có một số lời cô cứ coi như tôi lắm mồm nhắc nhở cô vài câu.” Chu Uẩn hừ nhẹ một tiếng “Đàn ông ta mà, cậy mình có mấy đồng tiền dơ bẩn liền tưởng rằng phụ nữ trong thiên hạ đều có ý với họ, có chút tiền trong túi là cảm thấy có thể làm trái đất xoay chuyển, cho rằng phụ nữ là công cụ họ có thể tùy tiện lợi dụng, vui thì thưởng cho cô chút trang sức châu báu, không vui thì đẩy cô ra làm tấm bia đỡ đạn bán mạng cho hắn.”
Người phụ nữ nhíu chặt mày: “Lời này của cô là có ý gì? Đã đến lúc này rồi mà còn có nhã hứng nói mấy cái đạo lý sáo rỗng à?”
“Người theo dõi tôi ở công ty là em gái cô phải không?” Chu Uẩn thu hết sự kinh ngạc trong chớp mắt của cô ta vào đáy mắt, cười khẽ “Tò mò vì sao tôi biết à?”
Người phụ nữ im lặng hồi lâu, tầm mắt khóa chặt Chu Uẩn, giữa lông mày toát ra thêm vài phần lạnh lẽo: “Cô muốn làm gì?”
“Không muốn làm gì cả, chỉ là con người tôi rất ghét bị người khác uy hiếp, tôi luôn tính trước một bước so với kẻ uy hiếp để chuẩn bị đối sách, phòng ngừa bất trắc.” Chu Uẩn hơi hất cằm “Có muốn nói chuyện với em gái cô trước không?”
Người phụ nữ cảm thấy không ổn, gần như không chút do dự, lập tức gọi điện thoại cho em gái. Trong quá trình đợi điện thoại kết nối, cô ta nhìn thấy rõ ràng nụ cười nắm chắc phần thắng của Chu Uẩn, không phát ra tiếng nhưng đủ để răn đe.
Điện thoại mãi không có người nghe, người phụ nữ vẫn luôn nhìn Chu Uẩn, có một số việc không cần hỏi đến cùng cũng đã có đáp án, cánh tay phải buông thõng bất lực, mặc kệ điện thoại tự động ngắt kết nối sau khi không có người nghe.
Chu Uẩn thấy cô ta không còn vẻ hăng hái như ban đầu, khoanh hai tay, nghiêng đầu đánh giá cô ta: “Có thể bình tĩnh nói chuyện chưa?”
“Nó chưa từng làm chuyện tổn thương cô, tôi chỉ bảo nó theo dõi cô, không làm bất cứ chuyện gì khác, cô muốn báo thù thì cứ nhắm vào tôi!”
“Yên tâm, người cần báo thù tôi sẽ không bỏ sót một ai.”
Chu Uẩn biết cô ta không phục, người trước mắt này chính là cánh tay đắc lực dưới trướng Khương Nghiêm Bân, chuyện lần này chắc hẳn cô ta ở giữa xúi giục không ít, nếu không với tính cách cầu an toàn của Khương Nghiêm Bân sẽ không vội vã rũ sạch quan hệ với Du Dĩnh như vậy, đẩy tất cả lỗi lầm lên người Du Dĩnh.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Người phụ nữ không phải là người dễ đối phó, chuyện diễn biến đến bây giờ, cô ta đại khái đã biết Chu Uẩn muốn làm gì, cô ta vạch trần kế hoạch của Chu Uẩn: “Cô muốn lợi dụng tôi để hạ bệ Khương Nghiêm Bân sao?”
Chu Uẩn cười dịu dàng: “Sao có thể nói là lợi dụng chứ? Là ra lệnh lệnh, có điều người ra lệnh cho cô đổi người rồi thôi, tiền lương Khương Nghiêm Bân trả cho cô đủ để cô mua bao nhiêu đồ hiệu? Ở Túc Nguyên có bao nhiêu bất động sản đứng tên cô? Đi theo bên cạnh ông ta lâu như vậy vẫn chỉlà thư ký, với thâm niên của cô nhảy sang bất kỳ công ty nào cũng đều là lãnh đạo bộ phận, đáng tiếc, vì muốn thả dây dài bắt cá lớn mà cô cam tâm chịu thiệt, tôi đang nghĩ cái lời hứa sau này đưa người nhà chuyển đến Túc Nguyên sống của cô còn phải mất bao nhiêu năm nữa mới thực hiện được?”
Có một số chuyện lẽ ra chỉ người nhà mới biết, nhưng Chu Uẩn có thể nói ra được, chỉ có thể chứng minh em gái cô ta e là đã lỡ miệng làm lộ tin hoặc đã bị bắt giữ để tra hỏi kỹ lưỡng, mục đích là để đàm phán với cô ta.
Người phụ nữ nheo mắt: “Cô khống chế em gái tôi, mục đích là để sau này dễ uy hiếp tôi giúp cô làm việc đúng không?”
Chu Uẩn không cho là đúng cũng không phản đối: “Quả thực là vậy, nhưng tôi cũng không phải liệu sự như thần, giống như tối nay Khương Nghiêm Bân phái cô đến đón tôi, nếu thành công thì tất cả cùng vui, nếu thất bại thì cô gánh tội thay ông ta, Du Dĩnh đã có kết cục như vậy, còn cô thì sao?”
“Không thể nào!” Người phụ nữ bước tới hai bước, giơ tay chỉ ra ngoài cửa “Đó là kế hoạch của ông ta, tôi chẳng qua chỉ là chân chạy vặt, vừa không gây ra tổn thương thực chất cho cô cũng không uy hiếp cô, cho dù cảnh sát đến cũng không thể bắt tôi.”
“Khương Nghiêm Bân kiểm soát tầng sáu cô tưởng là vì cái gì? Cô đưa tôi vào phòng bệnh ông ta sắp xếp người ra tay, sau khi mọi chuyện thành công, cô cũng không thể thoát, ông ta sẽ đẩy mọi tội lỗi lên đầu cô, cô sẽ giống như Du Dĩnh, bán mạng cho ông ta, đến cuối cùng đều là công dã tràng.”
Người phụ nữ bán tín bán nghi, nhìn cánh cửa đóng chặt lại chuyển mắt nhìn Chu Uẩn, đưa ra nghi hoặc: “Ý của cô là ông ta muốn mạng của hai người sao?”
“Tính cách ông ta như thế nào cô rõ hơn tôi, nếu tôi đoán không lầm, Khương Nghiêm Bân không hề ở trong phòng bệnh, ông ta sắp xếp người tiếp ứng cô, đợi cô đưa tôi vào, tôi và Bạch Đàm sẽ bị đưa đi, còn cô ở lại đây trở thành kẻ thế tội.”
“Có tiền mua tiên cũng được, người của ông ta bao gồm cả cô có thể đi lại tự do ở tầng sáu, một số quan hệ đã sớm được lo lót, sau này dù cô có giải thích rằng mình vô can cũng không ai tin, thử nghĩ xem miệng cô luôn kêu oan, nhưng camera bệnh viện lại có hình ảnh cô ra vào, còn có cảnh cô đứng chờ tôi ngoài thang máy, chỉ cần giao cho cảnh sát thì cô không thể giải thích được.”
Người phụ nữ nhất thời không quyết định được, theo Khương Nghiêm Bân nhiều năm, cô ta quá rõ con người ông ta. Người có giá trị lợi dụng sẽ đưuọc cho đủ lợi ích, người không có giá trị lợi dụng thì sẽ bị đá phăng, tác phong thương nhân bộc lộ không sót gì. Cô ta tự cho mình là khác biệt, nỗ lực tìm kiếm một số điểm chứng minh mình khác với người khác, nhưng đầu óc cô ta hoàn toàn trống rỗng.
Khương Nghiêm Bân đối xử với cô ta hình như… chẳng có gì khác biệt.
Người phụ nữ cười nhạo nói: “Cô không phải cũng như vậy sao? Đều là lợi dụng thôi thì cao quý hơn ông ta ở chỗ nào?”
“Không giống.” Chu Uẩn buông đôi tay đang khoanh xuống, hai tay chống lên mép bồn rửa tay, đưa ra điểm khác biệt của mình “Tôi có thể khiến cô và em gái cô bình an vô sự, cũng có thể khiến cô có được 10 triệu tệ, đủ để cô đứng vững ở Túc Nguyên, cho dù không ở lại Túc Nguyên, số tiền này đủ để cô đến thành phố khác sống cuộc sống tốt đẹp.”
Người phụ nữ như nghe thấy một trò cười lớn, ngửa đầu cười phá lên, mỉa mai cô: “Cô nghĩ ông ta là thứ đồ chơi mặc cô sai khiến sao? Mười triệu, ha ha!”
“Không thử sao biết có được hay không?” Chu Uẩn đăng nhập email mở video đã lưu trước đó cho cô ta xem.
Người phụ nữ nheo mắt nhìn kỹ, ban đầu không để ý lắm, thời gian từng giây từng phút trôi qua, trọng điểm của video dần rõ ràng. Đó là con gái của Khương Nghiêm Bân – Khương Thiên Doanh, trong một phòng bao đang hôn hít cuồng nhiệt với mấy gã đàn ông, góc độ trông giống như quay lén, hơn nữa mục đích rõ ràng, trong video rõ ràng còn có tiếng của người khác, nhưng người quay lén không hề hứng thú với họ, ống kính nhắm vào Khương Thiên Doanh, quay lại toàn bộ dáng vẻ phóng túng không kiêng nể của cô ta.
Chu Uẩn khóa màn hình điện thoại: “Thế nào? Hợp tác không?”
“Dựa vào đoạn video này tống tiền Khương Nghiêm Bân mười triệu tệ ư? Hừ! ông ta có thể nói video là cắt ghép, sống chết không thừa nhận là được.”
“Nếu là trước đây ông ta đương nhiên có thể nói như vậy, nhưng trước mắt, chỉ cần có một chút tin tức tiêu cực đối với nhà họ Khương sẽ đều là đả kích chí mạng, chuyện bắt cóc tôi có thể đẩy lên người Du Dĩnh, đời sống riêng tư của con gái ruột phóng túng khác một trời một vực với hình tượng cô ta luôn xây dựng, hai chuyện xảy ra cùng một ngày, cô nghĩ dư luận sẽ bùng phát đến mức độ nào?”
Người phụ nữ rũ mi mắt, chiếc điện thoại vẫn cầm trên tay lúc này rung lên không ngừng. Họ đều biết rất rõ cuộc điện thoại này là do ai gọi tới, cũng biết cuộc điện thoại này nghe hay không nghe sẽ dẫn đến hai kết cục khác nhau.
Đến giây cuối cùng, người phụ nữ nghe máy, bật loa ngoài, truyền đến giọng nói khàn khàn thấp thấp của Khương Nghiêm Bân, hỏi cô ta sao vẫn chưa đưa Chu Uẩn qua.
Người phụ nữ nuốt nước bọt căng thẳng, nhìn chằm chằm Chu Uẩn như đã hạ quyết tâm nào đó: “Tôi đi cùng cô ấy xuống lầu mua giỏ hoa quả.”
“Nhanh lên.”
“Xong ngay đây ạ.”
Điện thoại cúp máy, người phụ nữ mới phát hiện cánh tay mình đang run rẩy, lần đầu tiên lừa dối Khương Nghiêm Bân, không ngờ là để phản bội ông ta, nếu bị phát hiện, cuộc sống của cô ta e là…
Chu Uẩn bước lên phía trước, tay phải đặt lên vai cô ta, nhẹ nhàng bày mưu: “Tôi sẽ cho người gửi đoạn video này cho ông ta, để lại tài khoản nước ngoài, số tiền này đến lúc đó sẽ đến tay cô, bây giờ việc cô cần làm là giao sổ sách kế toán thật của Hào Lợi ra, đưa Khương Nghiêm Bân vào nơi cần vào mới có thể vĩnh viễn trừ hậu họa, mười triệu tệ trong tay cô mới có thể tiêu xài yên tâm không phải sao?”
Người phụ nữ mím môi, đánh giá lại người trước mặt, quả nhiên con người không thể chỉ nhìn bề ngoài, người trông có vẻ không có tâm cơ mưu mẹo thường là người có mưu mô nhất.
“Tôi lấy được đồ rồi thì đưa cho cô thế nào?”
Chu Uẩn đưa tay về phía cô ta ra hiệu đưa điện thoại cho cô.
Người phụ nữ mở khóa điện thoại đưa cho cô, tò mò cô sẽ làm gì, ánh mắt dõi theo chặt chẽ đầu ngón tay cô gõ trên màn hình, còn chưa nhìn rõ nội dung, điện thoại đã được nhét lại vào tay. Là một địa chỉ, nhìn khu vực khá hẻo lánh, tên khu dân cư nhìn là biết khu cũ, những năm đầu Túc Nguyên vừa xây dựng nhà ở khu dân cư, tên đặt đa số đều có chữ “Viên”.
Xuất phát từ việc cân nhắc an toàn, người phụ nữ đưa ra nghi hoặc: “Bảo tôi đưa đồ quan trọng như thế đến nơi hẻo lánh thế này, cô chắc chắn sẽ không qua cầu rút ván, khiến tôi đi không về được chứ?”
Chu Uẩn hít sâu một hơi: “Tôi cũng không phải Khương Nghiêm Bân, không cần thiết phải ra tay độc ác với cô, huống hồ những thứ đó cũng không phải cho tôi, có một người cần nó hơn tôi.”
“Ai?”
“Một nhân vật lợi hại gấp trăm lần Khương Nghiêm Bân.”
Người phụ nữ biết cô sẽ không nói người đó rốt cuộc là ai, trước mắt cô ta có chuyện quan trọng hơn cần làm, nhân lúc Khương Nghiêm Bân hiện tại vẫn chưa phát hiện ra manh mối, phải nhanh chóng lấy được đồ.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
“Tôi đến công ty trước.”
“Không cần.” Chu Uẩn lướt mắt qua điện thoại cô ta “Gọi điện thoại liên hệ người phụ trách sổ sách, dựa vào mối quan hệ giữa cô và Khương Nghiêm Bân sẽ không có ai nghi ngờ cô muốn lấy sổ sách làm gì, hẹn gặp ở một nơi công cộng.”
Người phụ nữ nghe cô sắp xếp tỉ mỉ chu đáo, ngạc nhiên đồng thời không khỏi cảm thán: “Trước đây từng gặp cô ở tiệc rượu, tôi tưởng cô chỉ là đại tiểu thư được nhà họ Chu nuôi dưỡng trong nhung lụa, không ngờ đầu óc lại khá linh hoạt, nhưng tôi có thể tùy ý ra vào, còn cô rời đi lúc này thì họ sẽ không bỏ qua cho cô đâu.”
“Sự an toàn của tôi không cần cô lo.” Chu Uẩn nhìn giờ trên điện thoại, “Cho cô năm phút để đến tầng một, sau đó theo dòng người đi ra ngoài.”
Người phụ nữ trước khi đi quay đầu nhìn Chu Uẩn một cái, không nói gì cả, ngược lại làm một động tác tay vô cùng rõ ràng với cô. Ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng cọ xát, là động tác đếm tiền quen dùng.
Chu Uẩn không có bất kỳ biểu hiện gì, dõi theo cô ta rời khỏi nhà vệ sinh, đợi bóng dáng biến mất trước mắt, dùng điện thoại bắt đầu đếm ngược.
Sau năm phút không hơn không kém, Chu Uẩn bước ra khỏi nhà vệ sinh. Hành lang tĩnh mịch, yên tĩnh đến mức khiến người ta quên mất đây là bệnh viện, trên bảng trực dán trên tường không có tên bác sĩ và y tá, một trang giấy trắng, vừa hay chứng minh tầng sáu đã bị Khương Nghiêm Bân kiểm soát nghiêm ngặt.
Phòng bệnh của Bạch Đàm chắc hẳn có người đang đợi cô.
Chu Uẩn quay ngược trở lại, tìm thấy nút báo động ấn xuống nút màu đỏ, trong lúc tiếng chuông cảnh báo vang lên inh ỏi, cô nhanh chóng đẩy cửa thoát hiểm cầu thang bộ, vội vã chạy xuống lầu.
Tiếng động lớn nhanh chóng thu hút sự chú ý của các tầng, người nhà bệnh nhân và hộ lý đồng loạt bước ra khỏi phòng bệnh thò đầu xem xét, tình hình không rõ ràng, y tá trực cũng đang hỏi thăm nguyên do, nhất thời hỗn loạn như nồi cháo. Một lát sau, không biết tin đồn từ đâu lan ra, nói là có cháy, sự hỗn loạn leo thang, tất cả mọi người đều chạy trốn khỏi hiểm nguy.
Lúc đó người phụ nữ vừa đi đến sảnh tầng một, nghe thấy tiếng bước chân nặng nhẹ không đều phía sau, hỗn loạn và nhanh chóng, vừa quay đầu phát hiện không ít người từ thang máy và cầu thang bộ đi xuống.
Người phụ nữ phản ứng lại, chen vào đám người đông đúc, nhân lúc hỗn loạn tránh được tai mắt Khương Nghiêm Bân sắp xếp, bước chân thoăn thoắt đi ra khỏi bệnh viện, tùy tiện vẫy một chiếc taxi, nhanh chóng rời đi.
Cùng lúc đó, Chu Uẩn vừa trèo cửa sổ ra ngoài, nén cơn đau do cánh tay bị trầy xước, quay đầu nhìn đám người chạy về hướng ngược lại với mình. Lúc ở tầng hai cô đã đặc biệt quan sát, đây là cửa phụ bệnh viện, hẳn là nơi nhân viên phụ trách vệ sinh bệnh viện ra vào, xung quanh đặt mấy hàng thùng rác đã được rửa sạch.
Cô vội vã rời khỏi nơi nguy hiểm, lại sợ động tĩnh quá lớn thu hút sự chú ý của người Khương Nghiêm Bân, chật vật đi khập khiễng ra ngoài.
Khi nhìn thấy muôn ngàn ánh đèn neon phía trước, giống như từng dải ruy băng căng ngang, lấp lánh những ánh sáng khác nhau, Chu Uẩn cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, hít hít mũi, tiếp tục đi về phía trước.
Chiến thắng dường như đang ở trong tầm mắt, bước qua cánh cổng sắt, chuyện giữa cô và Khương Nghiêm Bân nên thực sự kết thúc rồi.
Mái tóc dài và mồ hôi trên cổ dính vào nhau, châm vào da vừa đau vừa ngứa, Chu Uẩn giơ tay lên gãi, khoảnh khắc cúi đầu, ánh sáng phía trước đột ngột biến mất. Đêm khuya u tối, cửa phụ tĩnh mịch, tiếng nghiền nát vụn vặt đang từ từ đến gần.
Chu Uẩn nghe tiếng ngẩng đầu, tiếng bánh xe nghiền nát sỏi đá giống như một loại tín hiệu nguy hiểm nào đó, ánh sáng quá tối, không nhìn rõ biển số xe, thân xe màu đen hòa làm một với màn đêm.
Lái xe đến tận đây mà ngay cả đèn xe cũng không bật, lại vào thời điểm nhạy cảm. Chu Uẩn không muốn nghĩ đến tình huống xấu nhất, nhưng nhìn tình hình này, dù thế nào cũng không thể là chuyện tốt.
Cô dừng lại tại chỗ, hai tay buông thõng bên hông từ từ nắm chặt thành nắm đấm, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Cửa sổ ghế sau từ từ hạ xuống, trong xe dường như có một chút ánh sáng đến từ màn hình điện thoại, Chu Uẩn nương theo chút ánh sáng yếu ớt, lờ mờ nhìn thấy một góc mặt nghiêng với đường quai hàm sắc nét.