Chương 3 - Hai người ai là kẻ nói dối đây?
Truyện Ngôn Tình - Ván Cờ Ẩn Danh
Tác giả: Nguyên Thanh Đại
Thể loại chính: Hiện đại, Chính kịch, Trinh thám, Đấu trí, Lâu ngày sinh tình, Báo thù, Hấp dẫn, HE
Số chương: 148 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ván Cờ Ẩn Danh
1. Cô là Chu Uẩn, cũng là Thẩm Uẩn.
Năm tám tuổi, vì một tai nạn bất ngờ, nhà họ Chu đã nhận nuôi cô. Người người đều nói cô một bước bước chân vào chốn hào môn, từ nay cuộc đời sang trang, một bước lên mây.
Nhưng chẳng ai hay biết, đằng sau sự nhận nuôi ấy là những lời dối trá chất chồng, cho cô một thân phận hiển hách chỉ để tô vẽ thêm cho danh tiếng và sự kính trọng của người đời dành cho nhà họ Chu.
Cô từng tưởng rằng, bản thân mình đối với Chu Vực là khác biệt.
Anh ta đối xử tốt với cô hơn tất thảy mọi người, tốt đến mức không gì sánh bằng, tốt đến nỗi khiến cô mụ mị đầu óc, nảy sinh thứ tình cảm không nên có với anh ta.
Ngay khoảnh khắc cô trao đi chân tình, cô lại nghe thấy anh ta giải thích với người khác, cũng là định vị rõ ràng cho mối quan hệ này:
“Đã nhận nuôi thì phải có trách nhiệm, không thể để người đời đàm tiếu được.”
Lúc ấy cô mới biết, bên cạnh Chu Vực chưa bao giờ thiếu phụ nữ, chỉ là anh ta quá giỏi ngụy trang mà thôi. Cô dùng cách thức quyết tuyệt nhất để vạch rõ giới hạn, rời khỏi nhà họ Chu.
2. Khi tất cả mọi người đều dè bỉu, dùng những lời lẽ châm biếm mỉa mai cô, cô đã gặp được một người có danh tiếng không kém gì mình.
Anh là sự tồn tại bí ẩn nhất ở Túc Nguyên, là nhân vật thần bí mà giới truyền thông tranh nhau phỏng vấn nhưng không thể tiếp cận, là Văn tổng của Thịnh Hoằng – người được đồn đại là nửa chính nửa tà, khen chê lẫn lộn.
Anh không có tin đồn tình ái, không tham gia bất kỳ tiệc rượu nào, báo chí bên ngoài đưa tin về anh chỉ gói gọn trong thân phận Tổng giám đốc Thịnh Hoằng.
Ngày hôm đó, anh đã giúp cô. Sau này cô mới hiểu, đó là sự tiếp cận đã được toan tính từ trước.
3. Anh thừa nhận email ẩn danh kia là do anh gửi, dụ cô quay lại Túc Nguyên, mục đích lợi dụng cô quá đỗi rõ ràng.
Điều kiện hợp tác anh đưa ra là: Giúp cô thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Chu, trở lại cuộc sống bình yên, và công bố sự thật ra ánh sáng. Cái giá phải trả là cô phải nghe theo mệnh lệnh của anh như một con rối gỗ.
Cô chưa bao giờ là người cam chịu, nhưng lại hiểu đạo lý “hư tình giả ý” để sinh tồn.
Anh hiểu cô, cô liền trước mặt anh giả vờ bộc lộ chân tính; Anh tính kế cô, cô liền giả vờ không biết mà ngoan ngoãn chui vào rọ.
Đêm đó, người hiếm khi tham dự tiệc tối như anh lại đích thân đến hiện trường. Giữa chốn phồn hoa nâng ly cạn chén, anh kéo cô vào một góc khuất, trầm giọng chất vấn:
“Ở trước mặt anh trai em mà vội vã phủ nhận quan hệ như thế, coi tôi là lốp dự phòng sao?”
Về sau, ánh mắt anh nhìn cô ngày càng khác lạ. Cô biết, cuộc phản công của con mồi đã chính thức bắt đầu.
4. Cô hoàn toàn biến mất, không ai tìm thấy. Nửa năm sau, màn kịch “chết đi sống lại” khiến tất cả mọi người phải trố mắt, bao gồm cả anh.
Anh mất đi vẻ bình tĩnh, liệu việc như thần của ngày xưa, đi trong đêm để đến nơi, phong trần mệt mỏi chỉ để tận mắt thấy cô còn sống.
Anh nghiêng đầu quan sát kỹ người trong lòng “Nếu tôi đưa ra giá cao để mua chuộc em, em có đồng ý không?”
Chu Uẩn rũ mi mắt, nghe lời anh nói thì bật cười từ tận đáy lòng: “Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm?”
Đôi mắt hẹp dài của Văn Chú phủ lên một tầng nghiêm túc sau khi suy tính kỹ càng: “Nếu tôi muốn cả hai thì sao?”
“Chỉ để nhìn thấy tôi cúi đầu cầu xin anh? Hay là thỏa mãn dục vọng chinh phục của anh?”
“Tôi biết em cố ý dụ tôi đến Vụ Sơn cũng biết em có toan tính riêng của mình, nhưng vậy thì đã sao, em thích chơi tôi sẽ chơi cùng em, nhưng em cũng biết thời gian của người như tôi rất quý giá, thời gian lâu rồi cũng phải thu chút thù lao chứ.”
***Xin lưu ý
-
Nữ chính thuộc kiểu thông minh (giai đoạn đầu chưa bộc lộ rõ, về sau sẽ cực kỳ bản lĩnh, đại sát tứ phương).
-
Nam chính tâm cơ thâm sâu, từng bước toan tính.
-
Lợi dụng qua lại, đừng vội đánh giá thiết lập nhân vật chỉ qua một chương truyện (tác giả không chịu trách nhiệm nếu độc giả tự suy diễn quá đà).
-
Thương trường quyền mưu / Hướng báo thù / Có tình tiết h.ă.c*k não (nếu đọc lướt hoặc bỏ chương có thể sẽ không hiểu mạch truyện).
Tag: Nhầm lẫn tình cờ, Trinh thám suy luận, Trưởng thành, Chính kịch.
Chu Uẩn cứng đờ người ngoảnh lại, chạm phải ánh mắt đang rũ xuống của người đàn ông, đôi mắt đó hẹp dài lạnh lùng và nghiêm nghị, chỉ một cái nhìn, cảm giác áp bức đã ập tới khiến sắc mặt Chu Uẩn thay đổi, sự khéo ăn khéo nói vừa rồi cứ như là ảo giác.
Khác với vẻ anh tuấn nho nhã của Chu Vực, Văn Chú sở hữu gương mặt góc cạnh sắc nét, mày rậm mắt sâu, góc cạnh rõ ràng, toát lên vẻ lạnh lùng cứng rắn không chút nể nang, là kiểu đẹp trai rất có tính công kích khi nhìn vào.
Anh mặc một bộ âu phục sọc tối màu thẳng thớm màu đen, bờ vai rộng và thẳng làm nổi bật phom dáng đứng đắn vốn có của bộ âu phục, vóc dáng rắn rỏi rộng lớn hơi thu lại ở phần eo, bên dưới là đôi chân dài sải bước được bao bọc trong quần tây.
Phía sau anh còn có mấy người đi theo, vì anh dừng lại, những người khác tự động đứng ở phía sau chờ đợi, làm anh càng giống như một vị quốc vương đang đi thị sát lãnh địa, dẫn theo những kỵ sĩ trung thành nhất, mà Chu Uẩn chính là thường dân không biết trời cao đất dày, nói xấu quốc vương sau lưng, bị bắt quả tang tại trận.
Ánh mắt Văn Chú dừng lại trên người cô một lát, rồi di chuyển sang người đàn ông đối diện, lơ đãng đánh giá như quan tâm dân chúng vậy, môi mỏng khẽ mở: “Anh muốn đưa danh thiếp cho tôi sao?”
Đổng Diệu Huy còn chưa chuyển lên chính thức, công ty vẫn chưa in danh thiếp cho anh ta, giờ phút này là lúc anh ta ở gần Văn Chú nhất, cơ hội quá hiếm có, đến mức có chút ý tứ có bệnh thì vái tứ phương, gấp gáp hỏi Chu Uẩn: “Cô Chu, có danh thiếp không? Tôi viết phương thức liên lạc của mình lên, làm ơn!”
Lần đầu tiên mới thấy chuyện đưa danh thiếp cho đối phương lại lấy của người khác để dùng tạm, Chu Uẩn không hiểu, nhưng thấy bộ dạng gấp đến sắp khóc của anh ta, thực sự không đành lòng, liền đưa danh thiếp của mình cho anh ta, lại thuận tay đưa một chiếc bút.
“Cảm ơn!” Đổng Diệu Huy rút nắp bút, tay cầm bút run lên khe khẽ, đầu ngón tay dùng sức siết chặt thân bút, viết cái tên xiêu vẹo và một dãy số ở mặt sau danh thiếp, hai tay đưa ra “Văn tổng, hiện tại tôi là Hào…”
Anh ta chưa nói xong, danh thiếp đã bị rút đi, đồng thời Văn Chú cũng đã rời đi, lời giới thiệu bản thân khó khăn lắm mới lấy được dũng khí để nói ra bị nghẹn lại trong cổ họng, tiến thoái lưỡng nan.
Sự xuất hiện của Văn Chú đưa bầu không khí trong quán vào một sự ngượng ngùng khó tả. Trong quán còn có những vị khách khác, ghé tai nhau hỏi thăm xem có ai biết người đàn ông khí vũ hiên ngang kia là ai không.
Bên tai Chu Uẩn lướt qua một làn gió mang đầy tin đồn bát quái, kích động và đầy nhiệt liệt.
– Người đàn ông kia là ai vậy? Trông đẹp trai quá, có phải minh tinh đến đây đóng phim không?
– Không biết nữa, hình như chưa gặp minh tinh này, có phải không nổi tiếng không?
– Gương mặt đó mà không thể nổi tiếng, thì mấy người đang nổi trong giới giải trí trong nước bây giờ tính là gì?
Tiếng thảo luận dừng lại, theo sát phía sau là tiếng cười ngầm hiểu ý nhau, Chu Uẩn có thể nghe thấy, Đổng Diệu Huy tự nhiên cũng nghe thấy.
Bầu không khí chờ đợi dùng bữa đang hòa hợp bỗng nhiên tăng thêm vài phần bối rối khó tả. Ai cũng có sự ngượng ngùng riêng, ánh mắt chạm nhau rồi lại nhanh chóng dời đi.
Đổng Diệu Huy bưng ly uống nước, nhớ lại lời nói và hành động vừa rồi của mình xem có phải quá khúm núm nịnh bợ hay không.
Chu Uẩn cất chiếc bút cho anh ta mượn vào túi, cúi đầu bận rộn thu dọn, trong đầu lướt qua ánh mắt rũ xuống vừa rồi của Văn Chú, là sự nguy hiểm cô chưa từng thấy, nói chính xác hơn là sự quan sát từ trên cao xuống, đôi mắt lạnh lùng sắc bén đó rơi trên người cô, có lẽ bộ não anh ta đang lục soát xem có quen hay không.
Với năng lực của anh ta, chưa đến một phút là đã có phán đoán. Họ chưa từng gặp nhau, càng chưa từng tiếp xúc.
Đường giao tiếp trống rỗng, đồng nghĩa với việc không có chút nể nang tình nghĩa nào.
Ánh mắt anh rất nhanh liền trở nên lạnh nhạt, dường như đang nhìn một người có cũng được mà không có cũng chẳng sao, đến nỗi Đổng Diệu Huy vừa đưa danh thiếp còn chưa kịp nói hết tên, Văn Chú đã tự mình rời đi.
Chu Uẩn thậm chí nghi ngờ đợi đến chỗ khuất tầm nhìn, danh thiếp của Đổng Diệu Huy sẽ xuất hiện trong thùng rác cạnh bàn nào đó trong quán.
Một đám người rầm rộ tiến vào nhà hàng Tây, rồi lại như một mảng đen kịt đi vào sau cánh cửa lùa phong cách trung cổ, biến mất khỏi đại sảnh.
Đổng Diệu Huy thu lại ánh mắt, liếc thấy nhân viên phục vụ, giơ tay gọi lại: “Bên kia cũng thuộc phạm vi quán các cô à?”
Nhân viên nhìn theo hướng ngón tay anh ta, gật đầu: “Đúng vậy thưa anh, bên đó là khu vực phòng bao, không mở cửa cho bên ngoài.”
“Không mở cửa cho bên ngoài?” Đổng Diệu Huy nổi cơn bướng bỉnh nhất định phải làm rõ “Vừa rồi sao họ lại vào được?”
Nhân viên kiên nhẫn giải thích: “Anh Văn là khách quý do ông chủ chúng tôi mời đến.”
Đổng Diệu Huy không hỏi nữa, ngượng ngùng đổi chủ đề, hỏi đồ ăn mình gọi bao giờ thì mang lên.
Nhân viên tỏ ý đi xem tình hình nhà bếp một lát sẽ quay lại thông báo.
Người vừa đi, Đổng Diệu Huy bưng cốc uống một hơi cạn sạch một phần ba nước còn lại, cổ họng khô khốc vẫn khó chịu vô cùng, anh ta giơ tay nới lỏng cà vạt “Trông Văn tổng cũng khá dễ nói chuyện.”
Chu Uẩn không biết anh ta nói thật hay là vì để xoa dịu sự ngượng ngùng mà buộc phải bịa ra lý do.
“Tôi thật không ngờ sẽ gặp Văn tổng ở đây.” Đổng Diệu Huy như trúng giải xổ số độc đắc, cả người lơ lửng không chạm đất, giọng điệu vui vẻ hân hoan “Anh ta thế mà lại nhận danh thiếp của tôi, cũng coi như là thành công để anh ấy nhớ mặt rồi, cô Chu, cô đúng là ngôi sao may mắn!”
Là ngôi sao may mắn đối với anh ta thôi nhỉ, đối với cô là sao chổi.
Chu Uẩn không muốn nói chuyện, trái tim thấp thỏm, cả người tỏa ra hơi thở phiền muộn từ lồng ngực.
Bên tai là Đổng Diệu Huy vẫn đang thao thao bất tuyệt trong sự kích động, nhưng cô không nghe lọt tai chữ nào.
Một lát sau nhân viên phục vụ quay lại, phía sau còn có một nhân viên khác giúp đẩy xe đồ ăn, nhẹ nhàng đặt những món họ gọi lên bàn.
Ngoài cửa phòng bao tầng hai có một hàng vệ sĩ đứng, trái ngược với vẻ vắng vẻ bên ngoài, trong phòng mùi thịt thơm nức mũi, một phần bít tết vừa rán xong được bày biện tinh tế trong đĩa ăn màu trắng, xung quanh là rau xanh và một ít hoa quả để điểm xuyết.
Người phụ nữ một tay chống lên bàn bếp, chiếc váy len dài tay màu xanh lục đậm dần phác họa dáng người cực đẹp, bàn tay sơn móng màu đỏ thẫm mềm mại trắng nõn, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, phát ra động tĩnh trầm đục.
“Văn tổng đây định tuyệt thực đấy à?”
Văn Chú đứng trước cửa sổ, dựa lưng vào tường, nghịch tấm danh thiếp trong tay, sau khi lật lại, chữ trên mặt trước danh thiếp lọt vào đáy mắt.
Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên danh thiếp, không hề ngẩng đầu: “Thích nhãn hiệu quần áo này từ bao giờ thế?”
Người phụ nữ khẽ sững sờ, nụ cười nơi khóe môi hơi cứng lại, “Không đẹp sao?”
Người phụ nữ hơi dang hai tay, phô bày trọn vẹn vóc dáng yêu kiều, nghiêng đầu cười nhìn anh: “Không đẹp ư?”
Hai ngón tay đang kẹp danh thiếp của Văn Chú xoay vào trong lòng bàn tay, thu danh thiếp vào giữa lòng bàn tay, đuôi mắt lười biếng liếc qua, ở góc độ này nhìn nghiêng gương mặt vô cùng sắc nét.
Vẻ đẹp của Ôn Thanh Dữ được mọi người công nhận, gia cảnh và năng lực bản thân ai cũng thấy rõ, người theo đuổi bên cạnh chưa bao giờ dứt.
Bên cạnh Văn Chú không có nhiều người khác giới, cô ta được coi là người bạn khác giới hiếm hoi bên cạnh anh, nói một cách dễ hiểu thì người có EQ cao nói năng làm việc sẽ không khiến người ta chán ghét.
Câu hỏi váy có đẹp hay không, Văn Chú sẽ không trả lời, anh thuận tay nhét danh thiếp vào túi áo, thong thả bước lại gần bàn bar.
Trên tấm lót bàn màu xám đen đặt miếng bít tết vừa rán xong, thậm chí còn được cắt ra một cách chu đáo.
Văn Chú cầm dao nĩa lên, cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng, nhai xong liền đưa ra đáp án: “Có thể đưa vào thực đơn.”
Đôi môi đỏ của Ôn Thanh Dữ nhếch lên, hai tay chống lên mép bàn chế biến, ánh cười rạng rỡ nơi đáy mắt, đôi mắt nhìn anh trong veo sáng ngời “Văn tổng đã nói là ngon, thì món mới này chắc chắn sẽ là món hot của tháng sau.”
Động tác của Văn Chú dứt khoát cắt bít tết “Phí nếm thử nhớ tìm Tống Miện thanh toán.”
“Em đây là buôn bán nhỏ, không so được với Thịnh Hoằng, Văn tổng cũng nỡ thu phí sao?” Ôn Thanh Dữ rót ly rượu vang nhẹ nhàng đặt bên tay anh.
Văn Chú cười khẩy: “Từ xưa đến nay, thương nhân buôn bán còn có một cách gọi khác.”
Ôn Thanh Dữ nhướng mày, dáng vẻ rửa tai lắng nghe.
Anh bưng rượu vang nhấp một ngụm, hương rượu tràn ngập giữa môi răng, mùi hoa hồng nhàn nhạt quanh quẩn đầu lưỡi.
Hoa hồng tượng trưng cho sự dịu dàng, nhưng lời từ miệng anh nói ra lại không bị hoa hồng ảnh hưởng, lạnh nhạt bình tĩn: “Gian thương.”
Ôn Thanh Dữ cúi đầu cười thành tiếng: “Đâu có ai tự nói mình như vậy, được rồi, hôm nào em tặng hai chai rượu vang quý cất giữ lâu năm coi như phí nếm thử.”
Văn Chú không phản hồi, sự tập trung dường như đặt vào miếng thịt bò trong đĩa, dao và nĩa đan xen tạo ra âm thanh cắt thái, hòa lẫn trong tiếng nhạc êm dịu.
Ôn Thanh Dữ im lặng chốc lát, như vô tình hỏi: “Vừa rồi ở tầng hai nhìn thấy anh nói chuyện với một vị khách, người quen à?”
Mũi dao tạo ra một âm thanh chói tai.
Văn Chú đặt dao nĩa xuống, bưng ly chân cao, những đốt ngón tay thon dài giữ lấy miệng ly trong suốt: “Em muốn biết điều gì?”
Ôn Thanh Dữ và anh quen biết nhiều năm, tự cho là cũng khá hiểu Văn Chú, nhưng thỉnh thoảng cũng sinh ra nghi ngờ, liệu cô ta có thật sự hiểu anh không?
Nếu thật sự hiểu, thì ý nghĩa từng lời nói cử chỉ của anh, Tống Miện có thể lĩnh ngộ rất nhanh, còn cô ta chỉ đoán trúng được vài lần.
Văn Chú người này, sự lịch thiệp của anh là tùy người mà đối đãi, giống như giờ phút này, câu hỏi bình thường như cuộc đối thoại giữa bạn bè, thần sắc anh lạnh nhạt, không nhìn ra vẻ có cảm xúc gì, nhưng Ôn Thanh Dữ biết, anh đã không vui.
Im lặng một lát, Ôn Thanh Dữ cười mở miệng, giọng nói nhỏ nhẹ: “Em chỉ thuận miệng hỏi thôi, còn tưởng là bạn anh tình cờ gặp được.”
Văn Chú đặt ly rượu xuống, vẻ mặt rất nhạt: “Gặp qua vài lần.”
Gặp qua vài lần nhưng không nói là thân hay không, Ôn Thanh Dữ tỉ mỉ quan sát anh, nhưng chẳng thu hoạch được gì.
Văn Chú là cao thủ giỏi che giấu, anh nếu không muốn để người ta đoán được, thông minh như Gia Cát Lượng cũng không nhìn ra manh mối.
Từ lúc anh đi vào đến khi đứng bên cửa sổ, trên tay cầm một tấm danh thiếp, bất luận đang làm gì, Ôn Thanh Dữ đều biết.
Đương nhiên, bao gồm cả chuyện xảy ra dưới lầu.
Lúc này, tại khu vực dùng bữa sảnh chính tầng một, Chu Uẩn bưng ly nước ấm từ từ dựa vào lưng ghế, ánh mắt rơi trên người Đổng Diệu Huy, đánh giá cách ăn mặc hôm nay của anh ta từ dưới lên trên hai lượt, ánh mắt dừng lại trên đôi giày da kia hai giây, rồi lại nhanh chóng dời đi.
“Gần đây thời tiết Túc Nguyên không tốt, mấy hôm trước mưa phùn lất phất mãi không dứt, đi trên đường cả người cứ dính nhớp “ Đổng Diệu Huy cắt xong từng miếng bít tết, ngẩng đầu cười cười “Cô Chu là đặc biệt xem dự báo thời tiết canh trời nắng để về à?”
Chu Uẩn không đáp mà hỏi lại: “Tôi thấy bên này mới xây một tòa nhà văn phòng, chắc là tòa có quy mô cao nhất ở đây nhỉ.”
“Ồ! Cái đó chắc chắn rồi, chính là do Thịnh Hoằng đầu tư, công ty lớn ra tay hào phóng, không cần nghi ngờ.” Đổng Diệu Huy vừa nói vừa dùng nĩa cắm mạnh vào miếng thịt “Cô Chu định mua à? Vậy e là không còn đâu, từ sớm không ít người nghe được tin tức, biết là Thịnh Hoằng đầu tư, đều tranh nhau mua, không bán hết thì cũng cho thuê hết rồi, dù sao cái tên Thịnh Hoằng vừa đưa ra đã là sự bảo chứng cho chất lượng, cũng giống như đi chợ gặp được cá tươi sống ấy, bị tranh cướp hết sạch rồi.”
“Xem ra tôi không có cơ hội rồi.” Chu Uẩn cười nhẹ “Giám đốc Đổng cũng ra tay rồi sao?”
“Hả?” Tần suất nhai của Đổng Diệu Huy chậm lại “Ra tay cái gì?”
Tay cầm nĩa của Chu Uẩn mang theo mục đích rõ ràng chỉ vào giày của anh ta, “Nhìn giày của Giám đốc Đổng, chắc là vừa từ công trường về.”
Đổng Diệu Huy liếc nhìn theo hướng cô chỉ rõ, môi mím thành một đường “Không…”
“Lúc tôi liên lạc với Giám đốc Đổng, nghe thấy bên kia điện thoại truyền đến tiếng xe trộn bê tông vận hành.” Chu Uẩn thong thả ung dung cắt thịt bò “Sau khi liên lạc điện thoại, Giám đốc Đổng không quá năm phút đã đến quán cà phê, là đang ở công trường đúng không?”
Thịt bò trong cổ họng bỗng nhiên trở nên khô khốc vô cùng, Đổng Diệu Huy cố nuốt rồi đặt dao nĩa trong tay xuống: “Lời cô Chu nói khá thú vị đấy, cô muốn nghe ngóng cái gì?”
Chu Uẩn bỏ miếng thịt bò nhỏ vào miệng: “Đừng căng thẳng, chỉ là muốn hỏi Giám đốc Đổng nếu đã đi đến tòa nhà văn phòng do Thịnh Hoằng phát triển, đoán chừng là có người quen, muốn nhờ quan hệ của anh hỏi xem còn mặt bằng văn phòng dư thừa nào không.”
Đổng Diệu Huy híp mắt, cố làm ra vẻ lơ đãng bưng cốc lên uống nước, khóe mắt lướt qua trên mặt Chu Uẩn.
“Cô Chu, cô nghĩ nhiều rồi, tôi không đi công trường, còn về bùn đất trên giày không khó hiểu đâu, Túc Nguyên mưa liên tiếp mấy ngày, đi đường không chú ý giẫm phải chỗ bẩn, chuyện này không phải rất bình thường sao?”
Đổng Diệu Huy rút tờ khăn giấy lau miệng, thái độ không còn nhiệt tình như vừa rồi: “Bữa cơm hôm nay cô Chu đã nói mời, tôi sẽ không khách sáo, cảm ơn đã chiêu đãi.”
Dứt lời, Đổng Diệu Huy đứng dậy xách chiếc cặp bên cạnh rời khỏi quán.
Chu Uẩn không nhìn theo hướng anh ta rời đi, một mình ngồi tại chỗ ăn hết phần ăn đã gọi, gọi nhân viên phục vụ, bảo họ gói hết phần ăn chưa ăn xong của Đổng Diệu Huy lại.
Quầy thanh toán ở cạnh cửa kính, xung quanh cây xanh bao quanh. Nhân viên thu ngân xác nhận số bàn với Chu Uẩn xong, mỉm cười giải thích: “Thưa cô, bàn ăn này của cô không cần trả tiền, chủ quán của chúng tôi nói mời cô bữa này.”
Chu Uẩn lần đầu tiên tới nhà hàng Yuke, bạn bè cô không nhiều, ếu có ai mở quán thì không thể không báo tin cho cô, muốn ăn chùa thì trước hết cũng phải làm rõ nguyên do.
“Có thể cho tôi hỏi chủ quán các anh họ gì không?”
“Họ Ôn.”
Trong lúc im lặng ngắn ngủi, Chu Uẩn lục tìm trong số những người mình quen biết xem có bạn bè nào họ Ôn không, và đi đến kết luận là không có.
Máy thu ngân có hai mặt, Chu Uẩn nhìn qua màn hình hiển thị thấy số tiền tiêu dùng, không nói lời nào liền lấy tiền mặt đặt lên quầy.
“Thưa cô, chủ quán chúng tôi nói…”
“Tôi không quen người họ Ôn nào cả, có lẽ chủ quán các anh nhận nhầm người rồi, tôi sẽ không chiếm hời của người khác.”
Chu Uẩn nói xong đẩy cửa quán rời đi.
Trên đường về, Bạch Đàm vừa hay gọi điện thoại tới, Chu Uẩn hỏi cô ấy có muốn mang chút đồ ăn gì về không.
“Tớ làm gì còn nuốt trôi nổi nữa, thằng nhóc Tần Phóng này đến giờ vẫn chưa về, Viên Lợi bảo hay là bỏ trốn rồi, gọi điện thoại thì không nghe máy” Bạch Đàm bực bội vò đầu “Tiểu Uẩn, lát nữa tớ có thể không đưa cậu về được rồi, tớ chuẩn bị cùng Viên Lợi đến Thịnh Hoằng Văn tổng.”
Lại nghe thấy chuyện liên quan đến Văn Chú, Chu Uẩn theo bản năng miết nhẹ điện thoại: “Các cậu tìm anh ta làm gì?”
“Ý của Viên Lợi là chúng tớ tìm Văn tổng nói rõ sự việc, Hào Lợi đánh cắp thành quả của chúng tớ, Thịnh Hoằng nếu ký hợp đồng với bọn họ, lỡ như sự việc vỡ lở, đối với hình tượng tốt đẹp duy trì nhiều năm của Thịnh Hoằng thế nào cũng bị tổn hại, Văn tổng chắc chắn sẽ cân nhắc kỹ chuyện ký hợp đồng.”
Suy nghĩ lại…
Trước mắt Chu Uẩn lóe lên ánh mắt rũ xuống nhìn cô của Văn Chú, ánh mắt sắc bén, mang theo vài phần dò xét. Loại người đó làm việc có lẽ sẽ cân nhắc kỹ, nhưng cũng có sự quyết đoán chỉ mưu cầu lợi ích của thương nhân.
Trừ khi bên phía Bạch Đàm có thể đưa ra chứng cứ xác thực chứng minh Hào Lợi đánh cắp thành quả, nếu không thì làm sao Văn Chú tin vào lời nói từ một phía được.
Chu Uẩn từ từ xoay người, nhìn chằm chằm biển hiệu bị gió thổi đung đưa của nhà hàng Tây Yuke, nói ra sự thật: “Các cậu cho dù đi cũng chưa chắc gặp được Văn tổng, Thịnh Hoằng mỗi ngày một đống việc lớn nhỏ, không hẹn trước lễ tân công ty chỉ sẽ dùng lời lẽ xã giao cho có lệ qua loa với các cậu thôi.”
Con người ta khi nóng lòng sốt ruột, khả năng tư duy của não bộ sẽ giảm đi một nửa. Nếu không nhờ Chu Uẩn nhắc nhở, Bạch Đàm suýt thì quên mất, Văn tổng của Thịnh Hoằng đâu phải người họ muốn gặp là gặp được, e là sẽ bị chặn ngay tại cổng công ty.
“Tớ nghĩ cách xem sao, xem có thể tìm người quen chuyển lời cho thư ký bên cạnh Văn tổng không, có anh ta chuyển lời chắc là được.”
“Có lẽ có cách khác có thể gặp được Văn tổng.” Chu Uẩn xác định lại vấn đề lần cuối “Các cậu là muốn ngăn cản Hào Lợi và Thịnh Hoằng ký hợp đồng, cho các cậu thêm chút thời gian tìm ra nội gián đúng không?”
“Tớ và Viên Lợi chính là có ý đó.” Bạch Đàm hơi sốt ruột “Tiểu Uẩn, tớ không nói với cậu nữa, phải đi tìm xem có ai quen biết với thư ký bên cạnh Văn tổng không.”
“Cậu nếu tin tưởng thì cứ giao chuyện này cho tớ.” Chu Uẩn uay bước đi ngược trở lại “Cậu còn có việc quan trọng hơn phải làm.”
“Gì cơ?”
“Đến công trường tòa nhà văn phòng đang xây dựng gần phòng làm việc xem sao, để ý xem lối ra vào có mấy cái, nghĩ cách lấy được video giám sát ra vào công trường một giờ trước, nếu không lấy được thì hỏi bảo vệ trông cửa xem có từng gặp Viên Lợi và Đổng Diệu Huy không.”
Bạch Đàm nghe thấy tên Viên Lợi thì giật mình, sự bực bội tan biến, đại não vẫn đang thích ứng với lời Chu Uẩn nói, tay trái chống trán, mày nhíu chặt: “Không phải… Viên Lợi gì cơ? Sao còn có Đổng Diệu Huy? Hai người bọn họ đi công trường hẹn đánh nhau à?”
Chu Uẩn chú ý tới bóng người cao lớn đầy phong độ phía trước, không kịp giải thích: “Cứ làm theo lời tớ nói trước đi, cậu gọi thêm người tin cậy đi cùng, trước khi tớ về đừng để Viên Lợi rời đi.”
Chu Uẩn vội vàng cúp điện thoại, chạy về phía bóng người phía trước. Cũng không biết có phải chân người đó quá dài hay không, cô từ chạy chậm chuyển sang chạy nhanh, một giây trước khi vệ sĩ kéo cửa xe và người đó sắp lên xe, cô lớn tiếng gọi anh: “Đây có phải đồ của anh không?!”
Văn Chú nghiêng mắt nhìn sang, giơ tay ngăn cản hành vi chuẩn bị ngăn cản của vệ sĩ, đứng tại chỗ đợi cô thở hồng hộc chạy tới.
Chu Uẩn giơ cái ví tiền trong tay lên, sau khi khoảng cách kéo gần thì từ từ hạ xuống, nheo mắt quan sát kỹ Văn Chú, cố làm ra vẻ cận thị cần đến gần mới có thể nhìn rõ “Xin lỗi, tôi hình như nhận nhầm người rồi.”
Cô áy náy nói: “Tôi không đeo kính, người đàn ông kia cũng mặc một bộ âu phục giống anh, làm phiền rồi.”
Chu Uẩn diễn rất đạt, từ đầu đến cuối đều giữ vững phong độ, đến nỗi vệ sĩ cũng không mảy may nghi ngờ lời giải thích của cô.
Trong khoảnh khắc cô xoay người chuẩn bị rời đi, phía sau truyền đến câu nói nghe khá là ngứa đòn của Văn Chú…
“Chu Vực nói thị lực em gái cậu ta rất tốt, còn tốt hơn cả cậu ta.”
Chân Chu Uẩn vừa bước ra từ từ lùi về vị trí cũ, cô từ từ xoay người lại như thước phim quay chậm. Cách đó không xa, Văn Chú đã xoay người đứng đối diện trước cô một bước.
Giữa bọn họ bị ngăn cách bởi vệ sĩ, nhưng Chu Uẩn vẫn nhìn thấy khóe môi anh nhếch lên một cái đầy ẩn ý: “Hai người ai là kẻ nói dối đây?”