Ván Cờ Ẩn Danh - Chương 116 - Đừng để đến lúc đó tự vả mặt
Truyện Ngôn Tình - Ván Cờ Ẩn Danh
Tác giả: Nguyên Thanh Đại
Thể loại chính: Hiện đại, Chính kịch, Trinh thám, Đấu trí, Lâu ngày sinh tình, Báo thù, Hấp dẫn, HE
Số chương: 148 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ván Cờ Ẩn Danh
1. Cô là Chu Uẩn, cũng là Thẩm Uẩn.
Năm tám tuổi, vì một tai nạn bất ngờ, nhà họ Chu đã nhận nuôi cô. Người người đều nói cô một bước bước chân vào chốn hào môn, từ nay cuộc đời sang trang, một bước lên mây.
Nhưng chẳng ai hay biết, đằng sau sự nhận nuôi ấy là những lời dối trá chất chồng, cho cô một thân phận hiển hách chỉ để tô vẽ thêm cho danh tiếng và sự kính trọng của người đời dành cho nhà họ Chu.
Cô từng tưởng rằng, bản thân mình đối với Chu Vực là khác biệt.
Anh ta đối xử tốt với cô hơn tất thảy mọi người, tốt đến mức không gì sánh bằng, tốt đến nỗi khiến cô mụ mị đầu óc, nảy sinh thứ tình cảm không nên có với anh ta.
Ngay khoảnh khắc cô trao đi chân tình, cô lại nghe thấy anh ta giải thích với người khác, cũng là định vị rõ ràng cho mối quan hệ này:
“Đã nhận nuôi thì phải có trách nhiệm, không thể để người đời đàm tiếu được.”
Lúc ấy cô mới biết, bên cạnh Chu Vực chưa bao giờ thiếu phụ nữ, chỉ là anh ta quá giỏi ngụy trang mà thôi. Cô dùng cách thức quyết tuyệt nhất để vạch rõ giới hạn, rời khỏi nhà họ Chu.
2. Khi tất cả mọi người đều dè bỉu, dùng những lời lẽ châm biếm mỉa mai cô, cô đã gặp được một người có danh tiếng không kém gì mình.
Anh là sự tồn tại bí ẩn nhất ở Túc Nguyên, là nhân vật thần bí mà giới truyền thông tranh nhau phỏng vấn nhưng không thể tiếp cận, là Văn tổng của Thịnh Hoằng – người được đồn đại là nửa chính nửa tà, khen chê lẫn lộn.
Anh không có tin đồn tình ái, không tham gia bất kỳ tiệc rượu nào, báo chí bên ngoài đưa tin về anh chỉ gói gọn trong thân phận Tổng giám đốc Thịnh Hoằng.
Ngày hôm đó, anh đã giúp cô. Sau này cô mới hiểu, đó là sự tiếp cận đã được toan tính từ trước.
3. Anh thừa nhận email ẩn danh kia là do anh gửi, dụ cô quay lại Túc Nguyên, mục đích lợi dụng cô quá đỗi rõ ràng.
Điều kiện hợp tác anh đưa ra là: Giúp cô thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Chu, trở lại cuộc sống bình yên, và công bố sự thật ra ánh sáng. Cái giá phải trả là cô phải nghe theo mệnh lệnh của anh như một con rối gỗ.
Cô chưa bao giờ là người cam chịu, nhưng lại hiểu đạo lý “hư tình giả ý” để sinh tồn.
Anh hiểu cô, cô liền trước mặt anh giả vờ bộc lộ chân tính; Anh tính kế cô, cô liền giả vờ không biết mà ngoan ngoãn chui vào rọ.
Đêm đó, người hiếm khi tham dự tiệc tối như anh lại đích thân đến hiện trường. Giữa chốn phồn hoa nâng ly cạn chén, anh kéo cô vào một góc khuất, trầm giọng chất vấn:
“Ở trước mặt anh trai em mà vội vã phủ nhận quan hệ như thế, coi tôi là lốp dự phòng sao?”
Về sau, ánh mắt anh nhìn cô ngày càng khác lạ. Cô biết, cuộc phản công của con mồi đã chính thức bắt đầu.
4. Cô hoàn toàn biến mất, không ai tìm thấy. Nửa năm sau, màn kịch “chết đi sống lại” khiến tất cả mọi người phải trố mắt, bao gồm cả anh.
Anh mất đi vẻ bình tĩnh, liệu việc như thần của ngày xưa, đi trong đêm để đến nơi, phong trần mệt mỏi chỉ để tận mắt thấy cô còn sống.
Anh nghiêng đầu quan sát kỹ người trong lòng “Nếu tôi đưa ra giá cao để mua chuộc em, em có đồng ý không?”
Chu Uẩn rũ mi mắt, nghe lời anh nói thì bật cười từ tận đáy lòng: “Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm?”
Đôi mắt hẹp dài của Văn Chú phủ lên một tầng nghiêm túc sau khi suy tính kỹ càng: “Nếu tôi muốn cả hai thì sao?”
“Chỉ để nhìn thấy tôi cúi đầu cầu xin anh? Hay là thỏa mãn dục vọng chinh phục của anh?”
“Tôi biết em cố ý dụ tôi đến Vụ Sơn cũng biết em có toan tính riêng của mình, nhưng vậy thì đã sao, em thích chơi tôi sẽ chơi cùng em, nhưng em cũng biết thời gian của người như tôi rất quý giá, thời gian lâu rồi cũng phải thu chút thù lao chứ.”
***Xin lưu ý
-
Nữ chính thuộc kiểu thông minh (giai đoạn đầu chưa bộc lộ rõ, về sau sẽ cực kỳ bản lĩnh, đại sát tứ phương).
-
Nam chính tâm cơ thâm sâu, từng bước toan tính.
-
Lợi dụng qua lại, đừng vội đánh giá thiết lập nhân vật chỉ qua một chương truyện (tác giả không chịu trách nhiệm nếu độc giả tự suy diễn quá đà).
-
Thương trường quyền mưu / Hướng báo thù / Có tình tiết h.ă.c*k não (nếu đọc lướt hoặc bỏ chương có thể sẽ không hiểu mạch truyện).
Tag: Nhầm lẫn tình cờ, Trinh thám suy luận, Trưởng thành, Chính kịch.
Hai người làm ầm ĩ một hồi vẫn chưa có kết quả thì điện thoại của Văn Chú vang lên. Dù anh đã để chế độ rung nhưng không hiểu sao vẫn khiến tim người ta thắt lại, tần suất rung từng đợt khiến cả hai dần im lặng, tiếng động phát ra từ chiếc điện thoại trở thành sự tồn tại chói tai nhất.
Chu Uẩn tưởng là Chu Vực gọi tới, còn đang nghĩ sao tính tình anh ta thay đổi nhiều như vậy, bị Văn Chú tắt máy rồi mà vẫn gọi lại, thật không giống phong cách làm việc của anh ta chút nào.
Văn Chú đặt điện thoại xuống, liếc nhìn màn hình hiển thị, ba chữ “Ôn Thanh Dữ” đang nhấp nháy ánh sáng xanh. Trong đêm khuya tĩnh lặng, thứ ánh sáng leo lét này chẳng khác nào xiềng xích đến đòi mạng, mà còn là loại xiềng xích có nhãn mác rõ ràng.
Chu Uẩn tinh mắt nhận ra sắc mặt anh có một giây khác lạ, cô nhanh tay chộp lấy điện thoại, lơ đãng liếc qua, nhìn rõ cái tên trong danh bạ, tự mình bật cười trước, sau đó rất hiểu ý giúp anh nghe máy. Cô bắt chước tháo tác quen thuộc của anh, bật loa ngoài rồi đưa điện thoại tới trước mặt anh.
Trong phòng rất yên tĩnh, giọng nói của Ôn Thanh Dữ nghe rất rõ ràng, thân thiết lại dịu dàng gọi một tiếng: “A Chú.”
Văn Chú nhận lấy điện thoại, liếc nhìn Chu Uẩn trước, trầm giọng đáp: “Ừ, có việc gì không?”
Người ở đầu dây bên kia im lặng một lát, giọng nói dịu dàng sau khi nghe thấy tiếng anh liền pha chút nghẹn ngào, nói rõ mục đích cuộc gọi: “A Chú, có thời gian thì anh đến bệnh viện đi, bác sĩ nói có thể không qua khỏi… một tháng nữa.”
Đôi môi mỏng đang hơi cong của Văn Chú cứng đờ trong hai giây, im lặng giây lát, giọng nói như bị phủ một lớp khàn đặc vì nghẹn lại: “Biết rồi.”
“A Chú, dì Thẩm muốn gặp anh.” Ôn Thanh Dữ tựa lưng vào bức tường ốp gạch lạnh lẽo, cúi đầu do dự một chút “Là dì đưa số điện thoại của em cho bác sĩ, dì nói công việc của anh bận rộn, để lại số em sẽ tiện hơn. Chiều nay khi bác sĩ nói với em về bệnh tình, dì mượn cớ ra ngoài hít thở không khí nên đã nghe thấy lời bác sĩ nói. Thật ra em đã đắn đo rất lâu, dì không cho em nói với anh, nhưng em cảm thấy có một số việc không cần thiết phải giấu giếm.”
Bệnh tình của Thẩm Trác Doanh ngay từ đầu đã giấu giếm anh. Tuy anh là con ruột nhưng lại không thân thiết với bà bằng Ôn Thanh Dữ. Từ chuyện nhỏ như mua quần áo đến chuyện lớn như đau ốm, người đầu tiên Thẩm Trác Doanh nghĩ đến việc thông báo đều là Ôn Thanh Dữ.
Là con trai duy nhất của Thẩm Trác Doanh, dù tình cảm giữa anh và bà nhạt nhòa, nhưng những việc phận làm con phải làm, anh chưa từng thoái thác. Sắp xếp bệnh viện và bác sĩ tốt nhất, mọi chi phí điều trị đều do anh lo liệu, số điện thoại liên lạc khẩn cấp để lại chỗ bác sĩ cũng là anh, nhưng Thẩm Trác Doanh luôn có đủ mọi lý do để vạch rõ ranh giới giữa hai người. Lâu dần anh cũng không còn hỏi han quá nhiều, chuyện bác sĩ liên lạc với Ôn Thanh Dữ đầu tiên anh cũng biết, chỉ là không vạch trần mà thôi.
Ôn Thanh Dữ thở nhẹ một hơi: “A Chú, thật ra em cảm thấy giữa anh và dì có hiểu lầm. Người sắp mất rồi, có một số chuyện nếu không giải thích rõ ràng, có lẽ sẽ để lại nuối tiếc chăng? Trong lòng dì có anh, đôi khi em nói chuyện về anh với dì, dù là chuyện công việc, dì đều nghe rất chăm chú. Anh có muốn qua đây bây giờ… thăm dì không?”
Ôn Thanh Dữ sợ anh hiểu lầm mình lo chuyện bao đồng, cô ta luôn ngoan ngoãn, sẽ không vượt quá giới hạn trước mặt anh nửa bước, vội vàng giải thích: “Bây giờ dì ngủ rồi, anh qua thăm dì sẽ không biết đâu.”
“Ừ.” Thần sắc Văn Chú hơi lạnh đi “Để sau hẵng nói.”
Điện thoại ngắt kết nối, Văn Chú soạn một nội dung mới gửi đi, sau đó tắt nguồn, ném dứt khoát lên tủ đầu giường, rõ ràng là không muốn nghe điện thoại nữa.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn biết tâm trạng anh bị ảnh hưởng. Người có thể giữ được bình tĩnh khi nghe tin mẹ ruột không còn sống được bao lâu trên đời này rất hiếm, cô cũng biết Văn Chú không phải kẻ tuyệt tình.
Không khí trước mắt có chút trầm lắng, Chu Uẩn mượn cớ nói đùa: “Anh tắt máy là không muốn nghe điện thoại của Ôn Thanh Dữ hay là điện thoại của bệnh viện?”
Văn Chú liếc cô: “Anh tưởng em sẽ an ủi vài câu.”
Cô lắc đầu: “Tâm lý của Văn tổng mạnh mẽ hơn em, không cần an ủi.”
Văn Chú đưa tay ra, lần đầu tiên để lộ điểm yếu trước mặt cô: “Anh lạnh.”
Chu Uẩn chậm rãi đưa tay mình ra, đầu ngón tay chạm vào hơi ấm từ người anh, điều này rõ ràng cho cô biết, Văn Chú đang nói dối.
Anh không lạnh, nơi lạnh là chỗ khác.
Cô lết đầu gối đến trước mặt anh, quỳ nửa người ôm lấy anh, nể tình anh không muốn phô bày sự yếu đuối trước mặt người khác, cô dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật: “Miễn cưỡng sưởi ấm cho anh vậy, không tính là anh chiếm hời đâu nhé.”
Dứt lời, cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp truyền đến từ trước ngực, ngay sau đó là lực siết chặt thêm nơi eo như muốn khảm cô hoàn toàn vào cơ thể anh, giọng nói trầm khàn mang theo vài phần luống cuống khó giấu.
“Đổi lại là em, em có đi không?”
“Có.” Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng ngón tay nơi eo siết lại một chút “Em mất bố mẹ từ quá sớm, đối với em, sự tồn tại của bố mẹ quan trọng hơn bất cứ ai. Nếu anh hỏi em có buông bỏ oán hận với bà ấy không, thì câu trả lời là em sẽ không.”
Câu trả lời của cô khơi dậy sự hứng thú của Văn Chú, tiếng cười trầm đục lại vang lên lần nữa: “Anh tưởng em sẽ nói, người sắp chết rồi, có những chuyện nên buông bỏ.”
“Không phải chuyện gì cũng có thể nhẹ nhàng nói một câu buông bỏ là xong. Không so đo không có nghĩa là buông bỏ, cũng có thể là không muốn tốn tâm sức vì nó nữa. Tuy em không biết giữa anh và bà Thẩm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh đã lựa chọn thì ắt có lý do của anh. Có lẽ người khác không hiểu, nhưng thế thì đã sao? Chúng ta đến thế gian này, chuyện gì cũng cần người ta hiểu, đó gọi là sống thay người khác. Tiền đề của việc làm chính mình chẳng phải là sống theo ý mình trong mọi chuyện sao?”
Tay Văn Chú đang vòng quanh eo cô từ từ di chuyển lên lưng, cả người anh vùi vào lòng cô, vừa là trêu chọc vừa là lời tình tứ: “Nghĩ lại thì Chu Vực thật may mắn, anh ta đã chiếm giữ gần hai mươi năm thời gian của em, hỉ nộ ái ố của em anh ta đều từng thấy. Anh thấy không thoải mái, sau này không cho phép em an ủi bất kỳ người khác phái nào nữa.”
Rõ ràng là đang an ủi anh, anh thì hay rồi, vài câu nói đã triển khai ra bao nhiêu điều lệ. Chu Uẩn vỗ nhẹ một cái lên người anh: “Anh có quá bá đạo không vậy? Hơn nữa bạn bè an ủi nhau vài câu là bình thường mà, Tưởng Đình Dã và Trì Học Nhiên chắc chắn cũng từng an ủi anh đúng không?”
“Anh sẽ không an ủi người khác phái.” Văn Chú hào phóng thừa nhận.
Chu Uẩn nhất thời nghẹn lời. Nghĩ kỹ lại thì trước đây Văn Chú đối với Thẩm Kim Thư, hình như đúng là không an ủi người ta, cho dù đối phương là em gái, anh cũng dùng giọng điệu việc công xử theo phép công, cứ như dính phải loại virus nào đó, tránh hiềm nghi rất nghiêm trọng.
Chu Uẩn suy nghĩ một hồi: “Văn Chú, em sẽ không vì anh mà cắt đứt quan hệ với người khác phái, em còn phải làm việc, công ty chắc chắn sẽ có đồng nghiệp nam, không thể nào người ta mới nói với em một câu là em phải né tránh chứ?”
“Đánh tráo khái niệm.” Văn Chú liếc mắt một cái đã nhìn thấu chút tâm tư đó của cô “Muốn lấy kim bài miễn tử trước cho việc dây dưa với Chu Vực sau này chứ gì?”
Chu Uẩn hơi sững sờ, hồi lâu sau mới lảng tránh ánh mắt nhìn sang chỗ khác: “Một phần nguyên nhân là vì anh ta, nhưng em sẽ không cùng anh ta xảy ra bất kỳ hành vi thân mật gì…”
“Anh ta dám!” Ánh mắt lạnh lùng của Văn Chú khóa chặt lấy cô “Nếu giữa hai người có bất kỳ hành vi thân mật nào, anh sẽ là người đầu tiên phế anh ta.”
Có lẽ do chung đụng đã lâu, Chu Uẩn không bị vẻ mặt lạnh lùng này của anh dọa sợ, ngược lại còn mím chặt môi nén cười: “Anh phế anh ta trước, sau đó là xử lý em à?”
Ngón tay thô ráp của Văn Chú bóp chặt cằm cô, đối diện với cô bằng thần sắc lạnh lùng chưa từng có, chưa kể sự sắc bén trong đáy mắt như muốn ăn thịt người.
“Anh sẽ không xử lý em.” Anh hiếm khi nghiêm túc, dường như dáng vẻ lúc này mới là con người thật sát phạt quyết đoán của anh trên thương trường “Chỉ cần xử lý anh ta, chuyện này sẽ không tồn tại nữa.”
Nụ cười nơi khóe môi Chu Uẩn hoàn toàn đông cứng, từng nghĩ anh sẽ rất bá đạo cảnh cáo cô không được phạm vào giới hạn, hoặc là không nể tình mà trả thù cô, duy chỉ chưa từng nghĩ anh sẽ không so đo với cô về việc này, chỉ đổ lỗi lên đầu người khác.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Một số lời nói bị nghẹn lại trong cổ họng, đã đến mức sắp tuôn trào, Chu Uẩn gắng gượng nuốt xuống, giữ lại tia tỉnh táo cuối cùng, nhìn anh, từng câu từng chữ truy hỏi: “Tình cảm là thứ khó kiểm soát nhất trên thế giới này, tính chiếm hữu của anh mạnh như vậy không sợ em báo thù xong sẽ chạy mất sao?”
Anh cười khẩy: “Anh sẽ cho em cơ hội đó à?”
Cái giọng điệu ngông cuồng đó thốt ra từ miệng anh lại trở nên hiển nhiên đến thế.
Tuy đang nói đùa, nhưng Chu Uẩn vẫn nhận ra anh có chút lơ đễnh, cô thu lại mọi ý nghĩ trêu đùa, ôn tồn nói: “Đi xem thử đi, bất kể tha thứ hay không, ít nhất đi rồi sau này nhớ lại cũng không tính là nuối tiếc.”
Khóe môi đang hơi cong của Văn Chú từ từ hạ xuống, buông lỏng tay đang ôm cô ra, rũ mắt nhìn tấm chăn mỏng màu trắng “Em đi cùng anh chứ?”
Nghiêm túc mà nói thì đây là lần đầu tiên anh hỏi ý kiến cô, Chu Uẩn ngẩn ra vài giây: “Anh không sợ chúng ta cùng nhau đi ra ngoài sẽ bị Chu Vực nhìn thấy sao?”
“Về điểm này em nói ngược rồi nhỉ?” Văn Chú cố ý vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô “Rốt cuộc là em sợ hay anh sợ?”
Chu Uẩn nở nụ cười gượng gạo: “Hình như là em.”
Anh phát ra tiếng “hừm” ngắn ngủi từ trong khoang mũi, như đang lên án cô còn mặt mũi mà thừa nhận.
Sau một thoáng im lặng, Chu Uẩn gật đầu đồng ý yêu cầu của anh: “Em đi cùng anh.”
Cô đồng ý ngược lại khiến Văn Chú ngẩn người, cứ tưởng cô sẽ tìm lý do thoái thác, dù sao việc đến bệnh viện thăm một bệnh nhân không quen biết đúng là không cần thiết.
Anh dùng giọng điệu có vẻ không để tâm lắm để trêu chọc: “Muốn đi canh chừng anh chứ gì?”
Chu Uẩn sững sờ: “Gì cơ?”
Văn Chú vỗ nhẹ đùi, thở dài một tiếng, làm bộ dạng như nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của cô mà liếc nhìn: “Biết Ôn Thanh Dữ ở bệnh viện nên mới chịu đi cùng anh đúng không? Em yên tâm, con người anh ấy mà cũng kén chọn lắm, giới hạn cần giữ thì vẫn sẽ giữ.”
Chu Uẩn nghe sự tự tin trong từng câu chữ của anh mà bật cười vì tức: “Hay là anh tự đi đi? Con người em không thích bị hiểu lầm lắm đâu.”
“Được rồi, anh còn không hiểu em sao?” Văn Chú sải đôi chân dài bước thẳng xuống giường, đứng bên cạnh giường cụp mắt quan sát cô “Ý là nếu em quan tâm anh quá thì ghen tuông thích đáng cũng không phải là không được, điểm này anh vẫn hiểu, phụ nữ các em ghen lên cũng đáng sợ lắm. Em đi cùng anh, tiện thể xem xem loại người như anh có chơi trò tình ái lén lút hay không.”
Câu cuối cùng Chu Uẩn có lý do để nghi ngờ anh chỉ thiếu nước chỉ mặt gọi tên cô ra thôi.
“Được thôi, em đi xem thử Văn tổng lời nói đi đôi với việc làm, không trăng hoa như thế nào.” Chu Uẩn xuống giường từ phía bên kia, đứng đối diện anh, giữa hai người cách một chiếc giường rộng lớn, trông như hai đội quân đang đối đầu “Đừng để đến lúc đó tự vả mặt.”
Văn Chú nhún vai, không hề chột dạ, thậm chí còn cực kỳ đắc ý đưa tay làm động tác mời: “Mời.”