Ván Cờ Ẩn Danh - Chương 112 - Lúc ở dưới biển bố tôi có nói chuyện với ông không?
Truyện Ngôn Tình - Ván Cờ Ẩn Danh
Tác giả: Nguyên Thanh Đại
Thể loại chính: Hiện đại, Chính kịch, Trinh thám, Đấu trí, Lâu ngày sinh tình, Báo thù, Hấp dẫn, HE
Số chương: 148 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ván Cờ Ẩn Danh
1. Cô là Chu Uẩn, cũng là Thẩm Uẩn.
Năm tám tuổi, vì một tai nạn bất ngờ, nhà họ Chu đã nhận nuôi cô. Người người đều nói cô một bước bước chân vào chốn hào môn, từ nay cuộc đời sang trang, một bước lên mây.
Nhưng chẳng ai hay biết, đằng sau sự nhận nuôi ấy là những lời dối trá chất chồng, cho cô một thân phận hiển hách chỉ để tô vẽ thêm cho danh tiếng và sự kính trọng của người đời dành cho nhà họ Chu.
Cô từng tưởng rằng, bản thân mình đối với Chu Vực là khác biệt.
Anh ta đối xử tốt với cô hơn tất thảy mọi người, tốt đến mức không gì sánh bằng, tốt đến nỗi khiến cô mụ mị đầu óc, nảy sinh thứ tình cảm không nên có với anh ta.
Ngay khoảnh khắc cô trao đi chân tình, cô lại nghe thấy anh ta giải thích với người khác, cũng là định vị rõ ràng cho mối quan hệ này:
“Đã nhận nuôi thì phải có trách nhiệm, không thể để người đời đàm tiếu được.”
Lúc ấy cô mới biết, bên cạnh Chu Vực chưa bao giờ thiếu phụ nữ, chỉ là anh ta quá giỏi ngụy trang mà thôi. Cô dùng cách thức quyết tuyệt nhất để vạch rõ giới hạn, rời khỏi nhà họ Chu.
2. Khi tất cả mọi người đều dè bỉu, dùng những lời lẽ châm biếm mỉa mai cô, cô đã gặp được một người có danh tiếng không kém gì mình.
Anh là sự tồn tại bí ẩn nhất ở Túc Nguyên, là nhân vật thần bí mà giới truyền thông tranh nhau phỏng vấn nhưng không thể tiếp cận, là Văn tổng của Thịnh Hoằng – người được đồn đại là nửa chính nửa tà, khen chê lẫn lộn.
Anh không có tin đồn tình ái, không tham gia bất kỳ tiệc rượu nào, báo chí bên ngoài đưa tin về anh chỉ gói gọn trong thân phận Tổng giám đốc Thịnh Hoằng.
Ngày hôm đó, anh đã giúp cô. Sau này cô mới hiểu, đó là sự tiếp cận đã được toan tính từ trước.
3. Anh thừa nhận email ẩn danh kia là do anh gửi, dụ cô quay lại Túc Nguyên, mục đích lợi dụng cô quá đỗi rõ ràng.
Điều kiện hợp tác anh đưa ra là: Giúp cô thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Chu, trở lại cuộc sống bình yên, và công bố sự thật ra ánh sáng. Cái giá phải trả là cô phải nghe theo mệnh lệnh của anh như một con rối gỗ.
Cô chưa bao giờ là người cam chịu, nhưng lại hiểu đạo lý “hư tình giả ý” để sinh tồn.
Anh hiểu cô, cô liền trước mặt anh giả vờ bộc lộ chân tính; Anh tính kế cô, cô liền giả vờ không biết mà ngoan ngoãn chui vào rọ.
Đêm đó, người hiếm khi tham dự tiệc tối như anh lại đích thân đến hiện trường. Giữa chốn phồn hoa nâng ly cạn chén, anh kéo cô vào một góc khuất, trầm giọng chất vấn:
“Ở trước mặt anh trai em mà vội vã phủ nhận quan hệ như thế, coi tôi là lốp dự phòng sao?”
Về sau, ánh mắt anh nhìn cô ngày càng khác lạ. Cô biết, cuộc phản công của con mồi đã chính thức bắt đầu.
4. Cô hoàn toàn biến mất, không ai tìm thấy. Nửa năm sau, màn kịch “chết đi sống lại” khiến tất cả mọi người phải trố mắt, bao gồm cả anh.
Anh mất đi vẻ bình tĩnh, liệu việc như thần của ngày xưa, đi trong đêm để đến nơi, phong trần mệt mỏi chỉ để tận mắt thấy cô còn sống.
Anh nghiêng đầu quan sát kỹ người trong lòng “Nếu tôi đưa ra giá cao để mua chuộc em, em có đồng ý không?”
Chu Uẩn rũ mi mắt, nghe lời anh nói thì bật cười từ tận đáy lòng: “Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm?”
Đôi mắt hẹp dài của Văn Chú phủ lên một tầng nghiêm túc sau khi suy tính kỹ càng: “Nếu tôi muốn cả hai thì sao?”
“Chỉ để nhìn thấy tôi cúi đầu cầu xin anh? Hay là thỏa mãn dục vọng chinh phục của anh?”
“Tôi biết em cố ý dụ tôi đến Vụ Sơn cũng biết em có toan tính riêng của mình, nhưng vậy thì đã sao, em thích chơi tôi sẽ chơi cùng em, nhưng em cũng biết thời gian của người như tôi rất quý giá, thời gian lâu rồi cũng phải thu chút thù lao chứ.”
***Xin lưu ý
-
Nữ chính thuộc kiểu thông minh (giai đoạn đầu chưa bộc lộ rõ, về sau sẽ cực kỳ bản lĩnh, đại sát tứ phương).
-
Nam chính tâm cơ thâm sâu, từng bước toan tính.
-
Lợi dụng qua lại, đừng vội đánh giá thiết lập nhân vật chỉ qua một chương truyện (tác giả không chịu trách nhiệm nếu độc giả tự suy diễn quá đà).
-
Thương trường quyền mưu / Hướng báo thù / Có tình tiết h.ă.c*k não (nếu đọc lướt hoặc bỏ chương có thể sẽ không hiểu mạch truyện).
Tag: Nhầm lẫn tình cờ, Trinh thám suy luận, Trưởng thành, Chính kịch.
Được cô nhắc nhở, Võ Hữu Thuyên quay phắt lại, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm người đàn ông đang cầm điện thoại quay phim. Khác hẳn với vẻ hiền lành lầm lì giữ tiệm ngày thường, ông ta hung hăng lao đến trước mặt đối phương, gạt phăng điện thoại trên tay người nọ xuống đất. Thế vẫn chưa hả giận, ông ta vớ lấy cái ghế đập mạnh vào chiếc điện thoại, nhất quyết đập cho chiếc điện thoại vỡ tan tành, dường như chỉ có làm vậy mới xóa bỏ được những thứ mà điện thoại đã quay lại.
Người đàn ông kia ngẩn người hồi lâu, người tụ tập xung quanh ngày càng đông, mà Võ Hữu Thuyên trong chiếc áo khoác xanh lam vẫn đang cơn thịnh nộ, trừng mắt nhìn anh ta như muốn ăn tươi nuốt sống.
Có người tốt bụng bước tới kéo người đàn ông kia đi, khẽ nhắc nhở: “Anh đừng chọc vào ông ta, cái phố chợ này chẳng mấy ai chơi được với ông ta đâu, tính tình xấu lắm. Trước đây ông ta từng cãi nhau với tiệm cá đối diện, lúc đó còn vác dao ra, dọa chúng tôi sợ chết khiếp.”
Người đàn ông bị kéo đi, chuyện bồi thường điện thoại không hề được nhắc đến nửa lời. Có lẽ lời của người tốt bụng kia khiến anh ta đề phòng, hoặc là bị Võ Hữu Thuyên dọa sợ. Dù là nguyên nhân gì, một lần phát điên của Võ Hữu Thuyên đổi lấy việc tất cả mọi người lặng lẽ cất điện thoại đi, không ai dám quay nữa.
So với vẻ kiêng dè của người khác, Chu Uẩn đứng giữa đám đông như một kẻ lạc loài. Cô chứng kiến toàn bộ quá trình Võ Hữu Thuyên phát điên mà không nói một lời, nhưng ngay lúc ông ta đang cơn thịnh nộ nhất, cô lại lên tiếng châm chọc: “Kẻ vô dụng mới đi bắt nạt người vô tội, cái khí thế vừa rồi ông đã từng thể hiện trước mặt Chu Bá Sầm chưa?”
“Mẹ kiếp, cô còn dám nói thêm câu nào nữa, tôi chém chết cô!” Võ Hữu Thuyên trút hết mọi sự phẫn nộ và không cam lòng lên người Chu Uẩn, đôi mắt đảo quanh tìm kiếm, như muốn tìm một món đồ vừa tay để giải quyết tất cả mọi người một lần cho xong.
Chu Uẩn không hề dao động. Kẻ hèn nhát sở dĩ bị gọi là hèn nhát, không chỉ vì không có gan dạ, mà bọn họ còn sợ chết, sợ bản thân rơi vào vũng lầy không thoát ra được, cho nên họ không dám làm chim đầu đàn, càng không dám tùy tiện thử thách. Loại người như Võ Hữu Thuyên chính là minh chứng rõ nhất cho kẻ hèn nhát. Vác ghế hay vác dao, trông có vẻ điên cuồng như muốn liều mạng với người ta, nhưng thực chất trong lòng chột dạ, nếu bạn cứng hơn ông ta, ông ta tự nhiên sẽ ngoan ngoãn rụt về.
“Lúc ở dưới biển bố tôi có nói chuyện với ông không?”
“Ông ấy có hỏi tại sao ông lại hại ông ấy không?”
“Ông ấy có nói, ông là người bạn mà ông ấy tin tưởng, tại sao lại dồn ông ấy vào chỗ chết không?”
“Hay là nói, Võ Hữu Thuyên, tôi làm lệ quỷ cũng sẽ không tha cho ông!”
Hai chữ “lệ quỷ” giống như con dao treo trên sợi dây đàn đang căng cứng. Khoảnh khắc này, dây đàn đứt phựt, hai chữ ấy hóa thành hai con dao, mũi dao nhắm thẳng đỉnh đầu Võ Hữu Thuyên, rơi xuống thật nhanh, găm vào dây thần kinh nhạy cảm của ông ta.
Những đêm khuya mộng mị, đâu chỉ có giọng nói của Thẩm Nghị Dương, mà cả thi thể trắng bệch như ma quỷ cũng xuất hiện vô số lần trong giấc mơ, tiếng kêu thê lương. Thi thể trôi nổi nhiều ngày trong nước biển sớm đã không còn nhân dạng ban đầu, cứ từng chút từng chút tiến lại gần ông ta.
Thậm chí ông ta còn giật mình tỉnh giấc trong mơ, khi tỉnh lại trên mặt lại có vệt nước, không phân biệt được là nước rò rỉ từ trần nhà hay là vong hồn đòi mạng không chịu siêu thoát tìm đến báo thù ông ta.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Tiếng xì xào bàn tán trong phố chợ ngày càng dày đặc, như chiếc máy hát bị kẹt đĩa, không liên tục nhưng lại thường xuyên xuất hiện những âm thanh khó nghe, khiến người ta phiền lòng rối trí.
Võ Hữu Thuyên gầm lên một tiếng, ngay sau đó vươn tay vung mạnh vào sạp hàng gần mình nhất. Sạp rau đang xếp ngay ngắn bị lật tung, các loại rau củ rơi vãi đầy đất, mấy bắp cải lăn lông lốc theo địa hình thấp trũng, không biết lăn đi đâu mất.
Khu phố chợ ồn ào bỗng chốc im bặt, ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn vào Võ Hữu Thuyên. Hành động của ông ta chắc chắn đang nói cho mọi người biết, trước đây ông ta không qua lại thân thiết với ai, không nói chuyện nhiều với ai, đều là có nguyên nhân cả.
Bà chủ bán hải sản đối diện lấy hết sức lực đổ thêm dầu vào lửa: “Cô gái xinh đẹp ơi, có cần chúng tôi báo cảnh sát giúp cô không? Không thể để kẻ giết người chạy thoát được!”
Trước đây hai người từng cãi nhau vì chuyện làm ăn, dù sao buôn bán giống nhau, số người không cãi nhau chỉ là thiểu số. Bà chủ quán chính là không ưa nổi loại người âm thầm giở trò xấu sau lưng như Võ Hữu Thuyên.
Vốn dĩ mọi người đều bán cùng một giá, ông ta cứ khăng khăng bán rẻ hơn nhà người ta vài hào, cướp đi không ít mối làm ăn của họ. Mấy nhà kia ở xa Võ Hữu Thuyên một chút nên ít bị ảnh hưởng hơn bà.
Thấy Võ Hữu Thuyên gặp chuyện, bà ta đương nhiên muốn châm thêm vài ngọn lửa, tốt nhất là làm cho thanh danh ông ta thối nát, để xem sau này ông ta còn mặt mũi nào làm ăn ở đây nữa không.
Do tiếng hét của bà ta, đám đông hóng chuyện lại túm tụm bàn tán, tiếng bàn luận còn lớn hơn cả tiếng thì thầm như muỗi kêu vừa nãy. Có lẽ do có người dẫn đầu, gánh nặng tâm lý của những người phía sau cũng giảm đi rất nhiều.
Những câu chất vấn lộn xộn từng câu từng chữ ném về phía Võ Hữu Thuyên, ông ta không có đường chống đỡ, đành ném ánh mắt cầu cứu về phía Chu Uẩn như một con chó mất chủ.
Cô nhướng mày không nói, kiên nhẫn đợi Võ Hữu Thuyên mở miệng nói lời nhún nhường: “Chuyện này cô có hiểu lầm với tôi rồi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được không?”
Chu Uẩn biết đây là sự khởi đầu cho việc nhượng bộ của ông ta, hiệu quả đã đạt được, đương nhiên không cần thiết tiếp tục ở lại đây lãng phí thời gian. Cô rất giỏi thay đổi sắc mặt, ngay lập tức diễn một màn kịch: giây trước còn khóc lóc thảm thiết, giây sau đã cười nói giảng hòa: “Được rồi, nể tình ông nói tôi hiểu lầm ông, được, tôi cho ông cơ hội giải thích. Nếu ông còn dám lừa tôi, tôi nhất định sẽ tống ông vào tù!”
Hai chữ “vào tù” được nhấn mạnh cực kỳ rõ ràng, người ngoài không biết, nhưng Võ Hữu Thuyên thì biết rõ trong lòng, đây là sự khiêu khích công khai. Ông ta không cách nào phản kích, chỉ đành nén giận, đợi đám đông ở phố chợ giải tán, ông ta mới có tư cách ngồi ngang hàng với cô.
Chu Uẩn nhìn thấy rõ ràng sự không cam lòng nơi đáy mắt ông ta. Tính cách của Võ Hữu Thuyên đã bộc lộ hết qua lời nói và hành động vừa rồi, muốn loại người này mở miệng không khó, chỉ cần đưa đủ lợi ích, ông ta sẽ phun ra sạch sẽ hơn bất cứ ai.
Hai người rời khỏi khu vực nhạy cảm dưới ánh mắt tiễn đưa của mọi người trong phố chợ, đi đến một quán trà sữa cách đó không xa, lúc này trong quán lác đác vài người ngồi.
Khi họ bước vào, Chu Uẩn gọi hai ly nước chanh, chọn một bàn đôi sát tường rồi ngồi xuống.
Võ Hữu Thuyên ngồi đối diện, quay lưng về phía con đường người xe qua lại, không muốn bị người ta nhìn thấy ông ta lúc này đang xuất hiện cùng một người phụ nữ trong quán trà sữa.
Chu Uẩn không quan tâm đến sự lẩn tránh cố ý của ông ta, dựa lưng vào tấm đệm mềm sát tường phía sau, quan sát người đàn ông trầm mặc đối diện: “Tờ rơi vừa phát cho những người đó chỉ nói chuyện ông nợ tiền không trả, nếu ông không chịu phối hợp, tôi cũng không ngại phát thêm vài ngàn tờ nữa để mọi người biết rõ tình hình chi tiết.”
Ông ta ngẩn người ngẩng đầu lên, rất nhanh, trong lòng dâng lên ngọn lửa giận dữ vì bị người ta trêu đùa: “Cô không sợ tôi cũng trở mặt với cô sao? Tuy tôi và Chu Bá Sầm nhiều năm không liên lạc, nhưng không có nghĩa là tôi không liên lạc được với ông ta. Ông ta là người cẩn thận, số điện thoại cá nhân sẽ không thay đổi thường xuyên, trong điện thoại tôi vẫn còn lưu đây, cô có tin là cá chết lưới rách không?”
Chu Uẩn lấy điện thoại từ trong túi ra, không khách khí ném lên bàn: “Thử xem.”
Võ Hữu Thuyên thấy cô không hề kiêng dè, ánh mắt hơi chuyển, rơi xuống màn hình điện thoại. Một dãy số hiện lên rõ ràng trước mắt, tên danh bạ cũng rất trực tiếp: Chu Bá Sầm.
Người không ăn mềm cũng không ăn cứng là người khó đối phó nhất, Võ Hữu Thuyên đã tự mình trải nghiệm điều đó. Lúc này, tiếp tục đối đầu với cô là bất lợi cho ông ta, có khi cô sẽ liên lạc với Chu Bá Sầm ngay lập tức thật. Một khi Chu Bá Sầm biết bọn họ đã gặp mặt, bất kể ông ta có tiết lộ chân tướng năm xưa hay không, với sự tàn nhẫn của Chu Bá Sầm, nhất định sẽ không dễ dàng tha cho ông ta.
Đã trải qua nỗi đau một lần rồi, thêm lần nữa ông ta sẽ không còn mạng để sống.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Mãi cho đến khi nước chanh được mang lên, Võ Hữu Thuyên vẫn giữ im lặng, liếc thấy Chu Uẩn đối diện ung dung bưng ly uống nước, rồi lại nhìn tình cảnh hiện tại của mình, vừa bất an lo sợ vừa hoang mang, hoang mang về việc phải lựa chọn như thế nào.
Ngón tay thô ráp của Võ Hữu Thuyên nhẹ nhàng vuốt ve chiếc cốc, giọng điệu thăm dò: “Sao cô có nhiều tiền như vậy?”
“Ông chỉ cần nhận tiền, còn nguồn gốc tiền không cần quan tâm.” Chu Uẩn giơ tay nhìn đồng hồ “Mười phút để kết thúc cuộc trò chuyện của chúng ta, ông không muốn tôi cũng không ép, còn việc có trả thù ông hay không thì tính sau.”
Người phụ nữ có khuôn mặt thanh tú trưởng thành trước mắt đã khác với cô bé con gọi ông ta là chú Võ thân thiết ngày nào. Ông ta cũng không mong đối phương sẽ cho mình sắc mặt tốt, chỉ là gặp lại con gái cố nhân, khó tránh khỏi có chút sầu não, nếu con của ông ta còn sống, chắc cũng lớn bằng Chu Uẩn rồi.
“Cô còn nhớ Thiến Thiến không?”
Một câu hỏi hoàn toàn không liên quan đến chủ đề của họ. Chu Uẩn nghe thấy cái tên thì có một khoảnh khắc thấy quen thuộc, trong đầu lóe lên một khuôn mặt còn nét ngây thơ, ký ức xa xăm bị gợi lại, chân mày cô khẽ động: “Cô ấy sao rồi?”
Võ Hữu Thuyên suy sụp thêm vài phần, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, hai khuỷu tay chống lên bàn, giơ tay che kín đôi mắt, giọng nói yếu ớt kể lại quá khứ: “Thiến Thiến đi 5 năm trước rồi, lúc phát hiện ra đã là ung thư giai đoạn giữa và cuối, chút tiền tích cóp trên người tôi nhanh chóng đổ hết vào con bé.”
Chu Uẩn bình tĩnh nghe xong, giọng điệu không chút gợn sóng: “Tôi sẽ không đồng cảm với ông, bởi vì đây là báo ứng của ông, báo ứng hiện tại sẽ không bao giờ buông tha cho bất kỳ kẻ nào làm việc ác.”
“Vậy còn Chu Bá Sầm?” Võ Hữu Thuyên buông tay xuống, khóe mắt hơi ươn ướt “Chẳng phải ông ta vẫn sống sờ sờ ra đó sao? Những lời cô nói đó có dám nói trước mặt ông ta một câu nào không? Chẳng qua cũng chỉ bắt nạt người không có thân phận bối cảnh thôi!”
Chu Uẩn coi như không nghe thấy những lời châm chọc của ông ta, vẻ mặt nhàn nhạt nhìn khuôn mặt đầy oán khí của ông ta đang trừng trừng nhìn mình: “Tôi làm gì không liên quan đến ông, ông không cần khích tôi. Những ấm ức ông chịu đựng ở chỗ Chu Bá Sầm bao nhiêu năm nay ông đều nhịn, bây giờ nói ra có ích gì?”
Cuộc khẩu chiến vừa rồi đối với Võ Hữu Thuyên giống như là một màn thanh toán muộn màng hơn, trong lòng ông ta hiểu rõ, ban đầu ông ta không dám trở mặt với Chu Bá Sầm, bây giờ chẳng qua là cơn uất ức tìm được người để trút mà thôi.
“Cô muốn tôi làm gì?”
Chu Uẩn đặt chiếc máy ảnh đã chuẩn bị từ trước cùng một tờ giấy gấp gọn lên bàn, đẩy đến trước mặt Võ Hữu Thuyên: “Nội dung viết sẵn thay ông rồi, dùng máy ảnh quay lại, toàn bộ quá trình phải nói không cần nhìn giấy, đồng thời nói rõ ông công khai tội ác của Chu Bá Sầm trong tình trạng đầu óc tỉnh táo và không bị ai đe dọa.”
Võ Hữu Thuyên thuận tay mở tờ giấy trên bàn ra, nội dung chi tiết, tóm lại một điểm là muốn ông ta khai báo rành mạch chuyện năm xưa Chu Bá Sầm chỉ đạo ông ta làm. Video này có ý nghĩa gì, không cần nói rõ bọn họ đều hiểu.
Ông ta không nhận lời ngay, nắm chặt tờ giấy trong tay, rồi lại đặt lên bàn, ngón trỏ gõ hai cái tượng trưng: “Cô chắc chắn dựa vào cái video này có thể lật đổ Chu Bá Sầm sao?”
Chu Uẩn đẩy chiếc máy ảnh về phía ông ta thêm một chút, đôi mắt cong lên, vẻ mặt như cười như không: “Đó là chuyện của tôi không phiền ông bận tâm, việc ông cần làm bây giờ là cầm đồ về chỗ ở của ông, học thuộc lòng rồi quay video, những chuyện khác bớt hỏi đi.”
Võ Hữu Thuyên liếc nhìn chiếc máy ảnh ở gần trong gang tấc, rồi ra giá trên trời: “Tôi quay video cũng được, nhưng cô phải chuyển tiền vào tài khoản cho tôi trước, nếu không chẳng phải tôi lỗ to sao?”