Trò Chơi Tình Ái - Chương 51 : Anh ngẩng mắt nhìn cô, yết hầu khẽ chuyển động, trả lời: “Còn tùy người.”
- Home
- Trò Chơi Tình Ái
- Chương 51 : Anh ngẩng mắt nhìn cô, yết hầu khẽ chuyển động, trả lời: “Còn tùy người.”
Thi Tiểu Vận cong môi cười nhẹ.
Trên bàn ăn, chú Cẩu hỏi Kỳ Du Dương đang làm nghề gì.
Kỳ Du Dương đáp:
“ Cháu vẫn còn đang đi học.”
“Sinh viên à?” Chú Cẩu có chút bất ngờ, “Học ở đâu? Ngành gì?”
“Melbourne, ngành luật.”
Chú Cẩu ngạc nhiên nhướng mày. Xem ra Kỳ Du Dương không phải loại ăn chơi vô tích sự. Dù sao ngành luật của Đại học Melbourne cũng thuộc top cao trên thế giới. Chú Cẩu cúi đầu uống một ngụm rượu, rồi nói:
“Vậy sao giờ lại đang ở trong nước?”
Kỳ Du Dương gác khuỷu tay lên thành ghế sau lưng Thi Tiểu Vận, thản nhiên nói:
“Bị gây chuyện ở trường, phải nghỉ học một năm.”
Mọi người trên bàn ăn nghe vậy đều cười ồ lên.
Có người tò mò hỏi:
“Sao mà bị đình chỉ học vậy? Không phải là đánh nhau vì gái chứ?”
Kỳ Du Dương khịt mũi, đưa tay nghịch mấy lọn tóc dài của Thi Tiểu Vận rơi xuống vai, kiểu cách lười nhác nói:
“Bro, ông hỏi vậy trước mặt bạn gái tôi, chẳng phải muốn tôi chết à?”
Người kia cười hiểu ý, vờ vỗ vỗ miệng mình:
“Lỡ lời, lỡ lời, phạt uống một ly!”
Mọi người tuy tò mò nhưng cũng không tiện hỏi sâu thêm, dù sao cũng không quá thân thiết với Kỳ Du Dương.
Vì lát nữa Kỳ Du Dương còn phải đi cắt tóc, mà đám chú Cẩu thì định đi bar sau bữa tối, nên Thi Tiểu Vận và Kỳ Du Dương cũng không đi theo.
Hai người rời khỏi nhà hàng, Thi Tiểu Vận cầm điện thoại tìm kiếm tiệm cắt tóc gần đó, cô nói:
“Cách mình hai cây số có một tiệm cắt tóc, đi không?”
Kỳ Du Dương đút tay vào túi quần, hơi ngẩng cằm:
“Đi chứ.”
Thi Tiểu Vận gật đầu, cả hai lên xe.
Kỳ Du Dương chỉnh định vị GPS trong xe, theo chỉ dẫn của bản đồ, khoảng hai mươi phút sau mới đến tiệm. Tiệm cắt tóc nhìn rất bình thường, cửa kính kéo mở dán băng dính đỏ ghi “ Tiệm tóc A Lương”. Bên cạnh là một quán mì Lan Châu, bên trong ngồi khá đông khách, hơi nước từ nước dùng bay nghi ngút, càng làm cho tiệm cắt tóc bên cạnh trông vắng vẻ và ảm đạm hơn.
Kỳ Du Dương nheo mắt nhìn cô:
“Bảo bối, em không phải đang chơi anh đấy chứ? Tiệm này cắt được thật à?”
Thi Tiểu Vận cong môi cười:
“Vậy anh có vào không?”
Kỳ Du Dương ngẫm nghĩ hai giây, gật đầu một cách nghĩa khí:
“Được thôi, cắt xấu rồi, em đừng có chê anh xấu nha.”
Kỳ Du Dương nắm tay cô, bước vào tiệm, mở cửa kính ra, nhường Thi Tiểu Vận vào trước.
Trong tiệm lúc này không có khách nào. Bên trong là một anh thợ khoảng hai mươi mấy tuổi, nhuộm tóc vàng hoe, thấy hai người bước vào thì cất tiếng chào: “Ai cắt tóc ạ?”
Kỳ Du Dương đảo mắt nhìn quanh một lượt, trong lòng có chút băn khoăn, anh nói:
“Tôi cắt.”
Anh thợ gật đầu:
“Vậy vào đây trước, gội đầu trước đã nhé.”
Thi Tiểu Vận chọn một ghế trống ngồi xuống. Tiệm không lớn, diện tích khoảng chừng mười lăm mét vuông, khu vực nhuộm tóc và gội đầu chỉ được ngăn cách bởi một tấm vách gỗ.
Thi Tiểu Vận lướt Weibo giết thời gian.
Mười phút sau, Kỳ Du Dương bước ra từ khu gội đầu, anh tự cầm khăn lau đầu, vài lọn tóc ướt dính trên trán.
Anh thợ tóc vàng chờ Kỳ Du Dương ngồi xuống ghế, liền đề nghị:
“Anh đẹp trai, mặt anh hợp để thử cắt đầu đinh đấy.”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu liếc Thi Tiểu Vận, mỉm cười nói:
“Cái này phải hỏi ý kiến bạn gái tôi. Lỡ cắt xấu, cô ấy muốn trả hàng thì rắc rối to.”
Anh chàng tóc vàng cười, lẩm bẩm:
“Không nhìn ra là anh nghe lời bạn gái dữ vậy đó.”
Rồi anh ta quay sang hỏi Thi Tiểu Vận:
“Người đẹp, chị thấy bạn trai mình cắt đầu đinh thì sao ạ?”
Thi Tiểu Vận rời mắt khỏi điện thoại, tưởng tượng thử dáng vẻ Kỳ Du Dương khi cắt đầu đinh, rồi lắc đầu:
“Giữ nguyên kiểu tóc hiện tại, anh cắt ngắn lại một chút là được rồi.”
Anh chàng tóc vàng bật cười:
“Được thôi, nghe lời người đẹp.”
Kỳ Du Dương cũng không có ý kiến gì, vốn dĩ anh cũng rất thích kiểu tóc hiện tại.
Sau khi anh thợ cắt xong, đã nửa tiếng trôi qua. Anh ta tháo khăn choàng màu đen trên người Kỳ Du Dương xuống, quay sang hỏi Thi Tiểu Vận:
“Người đẹp, chị thấy thế nào?”
Tóc của Kỳ Du Dương sau khi được cắt tỉa gọn gàng, còn được tạo kiểu bằng keo giữ nếp, vài động tác vuốt tóc đơn giản đã để lộ vầng trán sáng sủa, chỉ còn một lọn tóc buông nhẹ xuống lông mày, trông vừa tùy ý lại vừa điển trai.
Thi Tiểu Vận nhìn anh vài giây, hai người mắt chạm mắt, cô là người rời mắt trước, khẽ cười với anh thợ tóc:
“Tay nghề không tệ.”
Anh chàng tóc vàng cười toe:
“Là do bạn trai chị đẹp trai sẵn rồi.”
Kỳ Du Dương nhìn mình trong gương, đưa tay vuốt vuốt tóc, huýt sáo một tiếng:
“Cũng may tay nghề không tệ.”
Anh rút điện thoại, quét mã QR dán trên gương rồi chuyển 50 tệ.
Ra khỏi tiệm, Kỳ Du Dương đưa tay xoa sau gáy, hỏi cô:
“E muốn đi dạo một chút không, hay về khách sạn?”
Thi Tiểu Vận hơi nhíu mày:
“Đi đâu dạo?”
Lúc này trời còn sớm, mới tám giờ tối. Kỳ Du Dương suy nghĩ hai giây, hứng thú nói:
“Hay là… anh dạy em chơi bóng rổ nhé?”
Thi Tiểu Vận nhìn anh hai giây, nhớ lại câu anh từng nói trước đó, liền hỏi ngược lại:
“Anh không phải nói chỉ dạy bạn gái chơi bóng thôi sao?”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, anh rút từ túi quần ra một bao thuốc, châm một điếu:
“Thì tại anh với em thân thiết, miễn phí cho em một lần chiếm lợi. Em đừng nói với bạn gái tương lai của anh là được rồi, ha?”
Thi Tiểu Vận nhìn anh, suýt thì bật cười. Nhưng cô nhanh chóng quay đầu, liếc nhìn mấy bảng hiệu đèn neon phía đối diện. Rồi cô lại nhìn anh, thấy anh đang nhướng mày, trong mắt ánh lên ý cười.
Thi Tiểu Vận đáp nhẹ nhàng, giọng thoải mái:
“Được thôi, có lợi thì sao lại không chiếm?”
Kỳ Du Dương phả ra một vòng khói thuốc, nửa đùa nửa thật nói:
“Nhớ đừng nói với bạn gái tương lai của anh đấy nhé?”
Thi Tiểu Vận nhẹ nhàng “chậc” một tiếng.
Kỳ Du Dương kéo tay cô lên xe. Anh ngậm điếu thuốc trong miệng, cúi đầu tìm trên điện thoại một sân thể thao gần đó, may mà cũng không xa nơi họ đang ở.
Lái xe chừng hai mươi phút là đến nơi.
Kỳ Du Dương dừng xe trước sân bóng rổ, ngăn cách bởi hàng rào lưới màu xanh lá. Trong sân, có khá nhiều nam sinh đang chơi bóng, thời tiết như này mà vẫn có người mặc áo ngắn tay.
Thi Tiểu Vận ngạc nhiên hỏi:
“Thời tiết thế này mà mặc áo ngắn tay chơi bóng, không lạnh à?”
“Vận động vào là nóng ngay, không thấy lạnh nữa đâu.” Kỳ Du Dương giải thích.
Hai người đi vào sân bóng, có một khung rổ đang trống, không có ai. Kỳ Du Dương nhặt một quả bóng, đập bóng hai cái rồi nói:
“Dạy em ném bóng trước nhé?”
“Được.”
Thi Tiểu Vận lúc nhìn người ta ném bóng, luôn cảm thấy rất dễ. Nhưng khi chính mình thử, mới phát hiện không đơn giản chút nào: hoặc là lực quá yếu, bóng không chạm được vào vành rổ; hoặc là lực quá mạnh, ném thẳng bóng ra phía sau bảng rổ.
Thi Tiểu Vận không phải kiểu học sinh ngoan ngoãn. Cô ném thử sáu lần là đã mất hứng.
Kỳ Du Dương nhún vai, ném bóng vào rổ, hỏi cô:
“Em không chơi nữa à?”
“Chán lắm.” Thi Tiểu Vận nói với vẻ hứng thú cạn sạch.
Kỳ Du Dương cong môi cười, anh đã sớm đoán được cô chỉ có hứng thú ba phút. Anh cởi áo khoác ngoài, ném cùng với điện thoại cho Thi Tiểu Vận giữ, rồi tự mình ném vài quả bóng, sau đó gia nhập vào nhóm mấy nam sinh đang chơi bóng.
Thi Tiểu Vận đặt áo khoác của anh lên đùi, bỏ điện thoại vào túi áo khoác, rồi cúi đầu chơi điện thoại của mình, vừa uống trà sữa vừa lướt Weibo.
Khi cô vô thức muốn gác chân lên, thì điện thoại của Kỳ Du Dương trượt ra khỏi túi áo khoác, “bốp” một tiếng rơi xuống đất.
Thi Tiểu Vận giật mình, sợ màn hình điện thoại anh bị vỡ. Cô cúi xuống nhặt lên xem, may mà màn hình không bị nứt, cô thở phào nhẹ nhõm. Màn hình điện thoại sáng lên.
Trong giao diện hậu trường của Instagram, có một tin nhắn bật ra , Cassie gửi tới:
“Ý gì vậy hả, Kỳ? Sao lại hủy theo dõi em rồi?”
Thi Tiểu Vận có chút ấn tượng với cái tên này , là cô gái mà Kỳ Du Dương từng kể, người anh từng hẹn hò ở Úc, còn từng định chính thức trở thành bạn gái của anh.
Kỳ Du Dương cầm bóng đi lại gần, tiện tay cầm lấy cốc trà sữa mà Thi Tiểu Vận đặt trên ghế dài, không chút ngại ngùng uống hai ngụm. Anh cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại trên tay cô:
“Đang xem gì mà chăm chú thế?”
Điện thoại của Kỳ Du Dương và Thi Tiểu Vận là cùng một hãng, thậm chí cùng một mẫu, cùng màu đen. Cả hai đều không dùng ốp lưng hay dán gì cả. Thế nên anh chỉ liếc qua, tưởng Thi Tiểu Vận đang nghịch điện thoại của cô. Cho đến khi cô đưa điện thoại cho anh.
“Cassie nhắn hỏi anh tại sao lại hủy theo dõi cô ta kìa?”
Kỳ Du Dương sững lại, liếc nhìn sắc mặt cô, đồng thời nhận lấy điện thoại.
Anh nhập mật khẩu, đăng nhập vào Instagram, thấy Cassie đang chất vấn vì sao anh lại hủy theo dõi cô ta. Kỳ Du Dương khẽ nhếch mép cười, ngồi xuống bên cạnh Thi Tiểu Vận, hai chân anh thoải mái dang ra, hơi nhướng mày, rồi đưa điện thoại cho cô:
“Bảo bối, em trả lời giùm anh đi.”
Thi Tiểu Vận nhìn anh, nói:
“Anh tự trả lời đi.”
Kỳ Du Dương búng lưỡi chạm vào bên má, cũng lười phản hồi lại, trực tiếp chặn luôn Cassie, sau đó nhét điện thoại vào túi quần.
Thi Tiểu Vận cảm thấy mình nên giải thích một chút. Cô nhìn những chàng trai đang đuổi nhau nô đùa trên sân bóng, mím môi nói:
“Em không có ý định lén xem điện thoại của anh.”
Kỳ Du Dương khẽ hừ một tiếng, ngả người tựa vào hàng rào lưới phía sau. Anh kéo tay cô đặt lên đầu gối mình, nhẹ nhàng nắm lấy, rồi bất ngờ nói:
“8900.”
Thi Tiểu Vận mờ mịt:
“Gì cơ?”
“Mật khẩu điện thoại của anh.” Anh quay mặt sang nhìn cô, vẻ mặt hoàn toàn thoải mái.
“Em muốn xem lúc nào cũng được.”
Thi Tiểu Vận hỏi:
“Anh yêu đương, sẽ thích bạn gái muốn xem điện thoại của anh bất cứ lúc nào à?”
Anh ngẩng mắt nhìn cô, yết hầu khẽ chuyển động, trả lời: “Còn tùy người.”
Thi Tiểu Vận phải thừa nhận, câu nói đó khiến cô cảm thấy vui. Cô cố ý hỏi lại:
“Tùy thế nào?”
Anh rút một điếu thuốc ra, kẹp trên môi nhưng không châm lửa, chỉ để ngậm cho đỡ ghiền. Anh nhướng mày nhìn cô, lời nói mơ hồ qua đầu thuốc:
“Vợ thì tất nhiên muốn xem gì cũng được rồi.”
Thi Tiểu Vận mím môi, nhưng khóe miệng lại không thể kìm được mà nhếch lên thành một nụ cười.