Trò Chơi Tình Ái - Chương 18 : “Gần mười ngày không gặp rồi đấy, cậu không nhớ người chị em này à?”
- Home
- Trò Chơi Tình Ái
- Chương 18 : “Gần mười ngày không gặp rồi đấy, cậu không nhớ người chị em này à?”
Thi Tiểu Vận dựa lưng vào vách thang máy, lớp vách đồng ánh lên khuôn mặt của cô, lộ rõ vẻ mệt mỏi nơi chân mày và khóe mắt. Trong thang máy rất yên tĩnh, khiến cho tiếng thông báo tin nhắn WeChat vang lên trong không gian kín này trở nên đặc biệt rõ ràng và đột ngột.
Thi Tiểu Vận bật sáng màn hình điện thoại, là tin nhắn của Chu Sảng:
“Cậu về đến nhà chưa, người chị em?”
Thi Tiểu Vận đáp: “Vừa ra khỏi thang máy.”
Chu Sảng:
“Ok, mai tới tìm cậu, mang quà sinh nhật đến.”
Thi Tiểu Vận mở khóa cửa, sau khi nhập sáu chữ số mật mã, cô mới rảnh tay nhắn lại cho Chu Sảng:
“Sau mười giờ hãy đến.”
Chu Sảng:
“Gần mười ngày không gặp rồi đấy, cậu không nhớ người chị em này à?”
Thi Tiểu Vận lạnh lùng trả lời:
“Tớ chỉ muốn được ngủ một giấc đến mười giờ sáng”
Chu Sảng gửi một sticker biểu cảm “Cậu thật vô tình và lạnh lùng”, rồi cả hai kết thúc cuộc trò chuyện một cách vui vẻ.
Thi Tiểu Vận đóng cửa lại, đã mười ngày không về nhà, trong phòng không tránh khỏi bị phủ một lớp bụi. Thi Tiểu Vận vốn không thích làm việc nhà, huống hồ vừa mới tự lái xe đường dài về từ nơi xa, càng không muốn dọn dẹp. Cô dự định ngày mai sẽ gọi dịch vụ giúp việc đến làm sạch một lượt.
Chiếc vali bị vứt lăn lóc, Thi Tiểu Vận lấy túi trang điểm ra, sau đó mở tủ quần áo lấy một bộ đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm rửa mặt.
Nước nóng xối từ đầu xuống cơ thể, khiến sự mệt mỏi vơi đi không ít.
Thi Tiểu Vận tắt vòi sen, tiếng nước chảy dừng lại. Trên gương phủ một lớp sương mỏng, không gian xung quanh bao trùm bởi làn hơi nước trắng xóa.
Cô đưa tay lau gương hai lần, lúc này mới lờ mờ thấy qua gương hình ảnh vùng da phía trên ngực mình, có một vết hôn nhạt. Thật ra, màu sắc cũng đã phai gần hết, không còn đậm như lúc đầu nữa, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không nhận ra.
Thi Tiểu Vận lắc đầu, xua tan những suy nghĩ mông lung trong đầu, kéo khăn tắm lau khô cơ thể, rồi mặc vào một chiếc váy ngủ tay dài.
Cô ôm quần áo bẩn và quần áo trong vali ra ban công, từng món một cho vào túi giặt, rồi ném vào máy giặt, thêm một ít nước giặt, máy giặt lập tức phát ra tiếng ù ù.
Căn hộ yên tĩnh nay có thêm một chút hơi thở cuộc sống.
Thi Tiểu Vận tựa vào máy giặt, thì nhận được tin nhắn từ Trình Khải:
“Ông chủ nhỏ đưa em về nhà rồi chứ?”
Thi Tiểu Vận trả lời: “Em về đến rồi.”
Kỳ Du Dương sau khi rời khỏi khu chung cư của Thi Tiểu Vận thì lập tức gọi điện cho Kỳ Tư Gia, nói ngắn gọn:
“Lát nữa lên nhà anh lấy cái túi.”
Đầu bên kia, giọng của Kỳ Tư Gia đầy bất ngờ:
“Anh, anh về rồi à?”
Kỳ Du Dương ngậm một điếu thuốc, tay cầm vô lăng, lười biếng đáp một tiếng “Ừm.”
Kỳ Tư Gia nhân cơ hội mặc cả:
“Vậy tiện đường đến đón em đi.”
Cô báo địa chỉ xong thì cúp máy luôn, không chờ xem Kỳ Du Dương có đồng ý không. May mà địa chỉ cô báo cũng gần khu của Thi Tiểu Vận, chỉ khoảng mười lăm phút lái xe.
Kỳ Du Dương lái xe đến chỗ Kỳ Tư Gia đợi bên ngoài năm phút thì cô mới từ từ xuất hiện.
Cô mở cửa ghế phụ định lên xe, nhưng vừa nhìn thấy một chiếc dây buộc tóc đen đặt trên ghế phụ, Kỳ Tư Gia liền đóng cửa xe lại, gương mặt đầy vẻ hóng chuyện:
“Anh, lại là của chị gái nào để quên đây?”
Kỳ Du Dương liếc mắt nhìn sợi dây buộc tóc trên ngón tay cô, đưa tay lấy nó rồi nhét vào túi áo khoác, nói:
“Em không biết cô ấy đâu.”
“Vớ vẩn.” Kỳ Tư Gia đảo mắt, lầm bầm:
“Anh thay bạn gái nhanh như thay áo, em làm sao mà nhận ra nổi chứ.”
Kỳ Du Dương mất kiên nhẫn, hừ lạnh một tiếng, giọng âm trầm đe dọa cô:
“Cái túi của em có còn muốn lấy nữa không?”
“Mỗi lần đều dùng chiêu này.” Kỳ Tư Gia bĩu môi oán thán nhỏ, nhưng cũng biết thức thời là trang tuấn kiệt, dù sao cái túi vẫn còn trong tay anh. Cô cười gượng, nói:
“Em im là được chứ gì.”
Một tiếng sau, xe dừng ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Kỳ Tư Gia và Kỳ Du Dương cùng xuống xe. Kỳ Tư Gia vừa đi vừa lầm bầm:
“Cái bãi đậu xe dưới tầng hầm này rắc rối thật, lần nào em cũng không biết lối ra đi thế nào.”
Cả hai lên thang máy, Kỳ Tư Gia hỏi:
“Lần này anh đi chơi ở phía Nam, có phải Kha Dao đã đuổi theo anh không?”
Kỳ Du Dương ngẩng đầu nhìn cô:
“Có phải em đã nói với cô ta chuyện đó rồi không?”
“Đâu có.” Kỳ Tư Gia lắc đầu, cuối cùng dưới ánh mắt của anh, cô cúi đầu lí nhí thú nhận:
“Cô ấy cứ hỏi mãi, em lỡ miệng nói ra thôi.”
Kỳ Du Dương khẽ cười lạnh, đe dọa nhỏ nhẹ:
“Lần sau mà còn không giữ mồm giữ miệng, cái túi đó anh sẽ vứt đi.”
“Không có lần sau đâu.” Kỳ Tư Gia giơ bốn ngón tay thề. Cô không muốn mất người anh trai tốt chuyên mua túi cho mình đâu.
Kỳ Du Dương mở cửa, nói:
“Túi ở trong phòng khách, tự đi mà lấy.”
Kỳ Tư Gia “ừ” một tiếng, bước thẳng về phía phòng khách một cách quen thuộc.
Kỳ Du Dương trở về phòng ngủ, anh cởi áo trên người ra, lục trong tủ quần áo một chiếc áo hoodie đen rồi mặc vào. Kỳ Tư Gia từ phòng khách cầm túi đi ra, định lịch sự nói lời cảm ơn với Kỳ Du Dương, liền tinh mắt thấy một vết hôn mờ mờ trên vai anh. Cô cười hì hì nói:
“Anh ơi, cái này không phải là do chị gái buộc tóc để lại đấy chứ, chậc chậc, dữ dội ghê ha.”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu liếc nhìn một cái, đúng là dấu vết lần trước bị Thi Tiểu Vận cắn để lại, giờ vẫn còn chút dấu tích. Anh mặc áo vào, giơ tay gõ đầu Kỳ Tư Gia :
“Không biết ý tứ chút nào à, đàn ông cởi trần mà không biết tránh đi.”
“Thì sao chứ, anh là anh trai em mà.” Kỳ Tư Gia ôm túi, tỏ vẻ không quan tâm, “Em đi đây.”
Kỳ Du Dương mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước khoáng, hỏi:
“Có cần anh đưa em về không?”
“Không cần đâu.” Kỳ Tư Gia đáp, “Em tự bắt xe về được mà.”
Sáng hôm sau, đến tận trưa Chu Sảng mới đến tìm Thi Tiểu Vận, ngoài việc mang quà sinh nhật cho cô, còn tiện thể đem theo cả bữa trưa.
Thi Tiểu Vận mặc một bộ đồ ngủ lông san hô màu vàng chanh, mặt mộc, tóc hơi rối xõa trên vai. Chu Sảng vừa tháo túi đồ ăn ngoài vừa nói:
“Thật sự nên cho fan của cậu thấy mỹ nhân blogger trong mắt họ thường ngày trông ra sao.”
Thi Tiểu Vận kéo ghế ra ngồi bên bàn ăn, cô múc một muỗng canh, đổi đề tài:
“Ngon quá.”
“Miệng cậu kén ăn thế, tớ không đặt món mà tớ từng ăn và thấy ngon đâu.” Chu Sảng lại đưa cho cô một chiếc hộp giấy màu đen của Chanel,
“Sinh nhật vui vẻ, bảo bối.”
“Cảm ơn cậu.” Thi Tiểu Vận nói, “Quà của cậu vẫn để trong phòng tớ, lát nữa lấy cho cậu, hay để đến sinh nhật cậu tớ mới đưa?”
“Để đúng sinh nhật tớ rồi đưa, giữ chút cảm giác bất ngờ.” Chu Sảng đáp.
Thi Tiểu Vận chăm chú ăn món mala tang trước mặt, Chu Sảng chống cằm nhìn cô:
“Tấm ảnh hở lưng kia là sao thế?”
Thi Tiểu Vận gắp một miếng cải thảo baby, thổi thổi rồi bỏ vào miệng, thử dò hỏi:
Có thể không nói không?
Không thể. Chu Sảng mỉm cười từ chối, gõ nhẹ tay lên bàn thúc giục cô:
Mau kể cho mình nghe đi.
Chỉ là ngủ với một thằng em trai thôi. Thi Tiểu Vận bình thản thuật lại một sự thật.
Ghê gớm thật đó, Thi…Chu Sảng hứng thú nói : Thế nào, đẹp trai không?
Cũng đẹp trai lắm. Thi Tiểu Vận thành thật đáp.
Hôm nào giới thiệu cho mình làm quen với. Chu Sảng nói : Nếu thật sự ổn thì thử phát triển lâu dài xem sao.
Ý cậu là làm bạn tình lâu dài à? Thi Tiểu Vận cầm ly nước lên uống một ngụm, tạt gáo nước lạnh : “Tụi mình về lại Bắc Kinh rồi là kết thúc.”
Chu Sảng im lặng một lát, dè dặt hỏi:
Cậu ngủ với thằng nhóc đó… không phải là cố tình chọc tức Bùi Hoài đấy chứ?
Cậu nghĩ vậy à? Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn cô.
Chu Sảng lập tức phủ định ý nghĩ của chính mình, nói:
Mình bị ngáo rồi, cậu đâu phải là người làm ra mấy chuyện kiểu đó.
Thi Tiểu Vận uống thêm một ngụm canh, hỏi:
Sinh nhật cậu định tổ chức thế nào?
Chu Sảng đáp:
Thiệu Tử Khiêm định bao trọn một căn homestay, tụi mình cùng nhau đến đó chơi một đêm. Thiệu Tử Khiêm là bạn trai của Chu Sảng, mới quen nhau cách đây hai tháng, cũng là một người con nhà giàu, tự mở một công ty truyền thông chuyên làm về mảng đào tạo influencer (người nổi tiếng mạng).
Thấy Thi Tiểu Vận không có phản ứng gì đặc biệt, Chu Sảng nói tiếp:
Tối đó phải ở lại qua đêm đó nha, cậu nhất định phải đến đó đấy. Mình sẽ nhờ Thiệu Tử Khiêm giới thiệu cho cậu mấy anh bạn của ảnh, có vài người nhìn cũng được lắm.
Thi Tiểu Vận hờ hững “ừ” một tiếng, tỏ ra không mấy hứng thú.