Trò Chơi Tình Ái - Chương 15 : Dù ngày sau có ngàn ngàn vì sao
Thi Tiểu Vận nói: “Hai ngày tới, xem biểu hiện của anh thế nào.”
Kỳ Du Dương ném đầu thuốc lá đi, đưa tay ôm lấy vai cô, thuận thế kéo cô vào lòng. Anh hơi cúi đầu, hôn lên môi cô. Môi anh lạnh buốt, mang theo vị nhàn nhạt của khói thuốc, hơi đắng.
Cả hai đều mang theo hơi lạnh của đêm khuya, nhưng khi tựa sát vào nhau lại khiến cái lạnh ấy vơi đi không ít. Vài chàng trai đi ngang qua, huýt sáo trêu chọc: “Yo hô.”
Kỳ Du Dương ôm chặt mặt Thi Tiểu Vận vào ngực mình, quay sang mấy chàng trai kia nói:
“Các anh em, thông cảm chút đi, bạn gái tôi ngại lắm.”
Trong ba chàng trai đó, một người đội mũ len cười hề hề nói:
“Đừng ngại, bọn tôi không thấy gì hết, đi ngay đây, hai người cứ tiếp tục đi, tiếp tục nhé.”
Đợi mấy người đó đi xa rồi, Thi Tiểu Vận đẩy nhẹ anh ra, nhắc nhở:
“Em đang bị cảm đấy, cẩn thận lây cho anh.”
Kỳ Du Dương hạ thấp giọng, nhướng mày, cười ranh mãnh:
“Em thấy anh giống người sợ bị lây sao?”
Thi Tiểu Vận lắc đầu cười. Kỳ Du Dương đưa tay kéo áo khoác tuột khỏi vai cô lên lại, hỏi:
“ Tối nay không về khách sạn nữa à ?”
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn anh, thở ra một làn khói trắng:
“Vậy chúng ta ngủ ở đâu?”
Kỳ Du Dương đút một tay vào túi, ánh mắt nghiêm túc khác hẳn thường ngày:
“Anh dẫn em đi dạo khắp thành phố này một vòng, thế nào?”
Ý tưởng này có phần điên rồ, nhưng Thi Tiểu Vận chỉ chần chừ hai giây rồi vui vẻ đồng ý.
Hai người lên xe, Thi Tiểu Vận lắc lắc túi thuốc vừa lấy khi nãy, nói:
“Đi ăn chút đồ khuya trước đã, em vẫn chưa ăn tối, lát nữa còn phải uống thuốc nữa.”
Kỳ Du Dương một tay nắm vô lăng, nghiêng đầu hỏi cô: “Em muốn ăn gì?”
“Ăn cháo đi.”
Vừa hay gần phòng khám có một khu trung tâm thương mại. Kỳ Du Dương đỗ xe vào chỗ đậu ven đường. Thi Tiểu Vận tháo dây an toàn, mở cửa xe bước xuống trước, đứng bên lề đường đợi anh.
Kỳ Du Dương khóa xe rồi bước xuống, thấy cô đứng đó, hai tay đút túi áo khoác chờ mình, anh nheo mắt cười nói:
“Nghe lời vậy sao?”
“Không phải nói là từ giờ phải hòa thuận với nhau à?” Cô phản bác lại.
“Được rồi, anh nói sai rồi.” Anh cười, tỏ vẻ nhượng bộ.
Hai người tùy ý chọn một quán cháo, Thi Tiểu Vận gọi một bát cháo hải sản. Kỳ Du Dương không đói nên không gọi gì, ngồi đối diện cô, cúi đầu chơi điện thoại. Trên tay anh đeo một chiếc đồng hồ thể thao màu đen của Casio.
Nhân viên phục vụ bưng cháo hải sản lên, không ngờ lại là một phần khá lớn. Thi Tiểu Vận hỏi anh:
“Anh có muốn ăn chút không? Phần này nhiều quá, chắc em ăn không hết.”
Kỳ Du Dương ngẩng đầu nhìn bát cháo trước mặt cô, rồi dựa lưng vào ghế, lắc đầu:
“Anh không đói.”
Thi Tiểu Vận không ép nữa, múc vài thìa cháo ăn, cảm thấy cơ thể ấm lên. Giờ này, trong quán chỉ có hai người họ là khách, âm thanh duy nhất là tiếng hiệu ứng trò chơi phát ra từ điện thoại của Kỳ Du Dương.
Thi Tiểu Vận ăn được một nửa, rồi gọi thêm hai cốc nước nóng, cô mở túi thuốc ra, ngoài thuốc uống còn có một gói thuốc pha.
Kỳ Du Dương thấy cô chuẩn bị uống thuốc, liền cất điện thoại, hỏi:
“Muốn anh đi mua kẹo cho em không?”
Thi Tiểu Vận lắc đầu:
“Không cần, em đâu phải con nít.”
Cô xé gói giấy, cho hai viên thuốc vào miệng nuốt xuống. Kỳ Du Dương nhướng mày, tay đặt lên bàn, trong mắt đầy ý cười:
“Còn nói không phải con nít, lần đầu tiên anh thấy có người uống thuốc kiểu này đấy.”
Một gói có sáu viên thuốc, cô chia làm ba lần mới uống xong. Thi Tiểu Vận vo tờ giấy lại thành cục, ngẩng đầu khiêu khích nói:
“Không được à?”
“Được chứ, sao lại không được.” Anh bỗng hạ giọng, ngữ khí đầy hàm ý:
“Xem ra khả năng nuốt của em không được tốt lắm?”
Câu này có ý gì, Thi Tiểu Vận dĩ nhiên hiểu rõ. Cô trợn mắt, vo viên giấy trong tay ném vào người anh:
“Đồ lưu manh!”
Kỳ Du Dương chẳng hề để tâm, nghiêng đầu cười, nhặt viên giấy trên người, ném vào thùng rác dưới bàn. Anh lại nói:
“Nói thật, hôm nào chơi thử không?”
“Không chơi.” Cô lắc đầu từ chối, nhưng sắc mặt lại đỏ bừng rõ rệt. Cô ngập ngừng một lúc rồi bổ sung:
“Nếu anh muốn chơi, đợi về Bắc Kinh, chúng ta chia tay xong, anh muốn tìm ai thì tìm.”
Kỳ Du Dương nhíu mày, khẽ tặc lưỡi một tiếng. Anh cầm gói thuốc pha sẵn trong túi thuốc, xé một góc, đổ vào cốc nước nóng, sau đó dùng đũa khuấy đều rồi đưa cho Thi Tiểu Vận, giọng khó nghe:
“Uống thuốc đi.”
“Đồ thần kinh.” Thi Tiểu Vận nhỏ giọng mắng anh.
Kỳ Du Dương cong môi cười, nheo mắt lại:
“Còn chửi anh đấy à, chẳng phải nói rồi sao, phải đối xử tốt với nhau mà?”
Anh hơi ngồi thẳng người lại, nhìn chăm chú vào gương mặt cô, nói:
“Hay là thế này, chúng ta đặt ra một cái luật đi.”
“Gì cơ?” Thi Tiểu Vận vừa uống thuốc vừa chau mày vì vị đắng.
“Trong hai ngày tới, ai mà không kiềm chế được cơn giận, thì phải đồng ý với đối phương một điều kiện. Thế nào?” – anh nói.
Thi Tiểu Vận gật đầu đồng ý, cô không nghĩ mình sẽ thua. Sau khi uống xong gói thuốc hòa tan, Kỳ Du Dương móc từ trong túi ra một thanh sô-cô-la,đưa cho cô:
“Cho đỡ vị thuốc trong miệng đi.”
Thi Tiểu Vận mở ra, cắn một miếng, vị ngọt ngào lan tỏa đầu lưỡi. Cô theo sau Kỳ Du Dương ra khỏi tiệm cháo.
Gần quảng trường có người đang hát, chỉ với một chiếc loa và micro, trông rất tùy hứng. Người đó đang hát một bài cũ, Trương Học Hữu – Nụ hôn ly biệt. Bên cạnh tụ tập lác đác vài người, phần lớn là giới trẻ, dù đã gần sáng.
Kỳ Du Dương nắm tay Thi Tiểu Vận, cả hai từ từ bước về phía đó. Họ đứng bên ngoài đám đông, nắm tay nhau, nhìn chẳng khác gì một đôi tình nhân rất xứng đôi.
Thi Tiểu Vận kéo tay áo anh, nói:
“Anh hát tặng em một bài đi?”
“Hát bài gì?” Kỳ Du Dương liếc mắt nhìn cô.
Thi Tiểu Vận nghĩ một lát, nói:
“Thiên thiên khúc ca nhé?”
“Còn cũ hơn cả Nụ hôn ly biệt đấy.” Anh cúi đầu lại gần cô, giọng trầm thấp :
“Vậy em thử cái đó với anh nhé?”
Thi Tiểu Vận lạnh lùng từ chối:
“Thôi khỏi.”
Kỳ Du Dương khẽ bật cười không tiếng, đặt tay lên vai cô, cam đoan đầy khí thế:
“Rồi sẽ có ngày em tình nguyện thôi.”
Dù nói vậy, nhưng đợi người kia hát xong, Kỳ Du Dương vẫn tiến lên, trao đổi với anh chàng cầm mic. Rất nhanh sau đó, anh nhận micro từ tay người kia, mở miệng nói liến thoắng:
“Hôm nay là sinh nhật bạn gái tôi, cô ấy bảo tôi hát Thiên thiên khúc ca tặng cô ấy. Nếu làm phiền tai mọi người, mong mọi người lượng thứ. Dù sao thì bài này tôi mới học chưa lâu, cũng chỉ vì cô ấy thôi.”
Dù sao thì cũng là một anh chàng đẹp trai như vậy, có ai mà nỡ từ chối chứ?
Thi Tiểu Vận khẽ nhếch môi, đúng là Kỳ Du Dương nói dối không cần suy nghĩ trước. Nhưng… sao anh lại biết hôm nay là sinh nhật của cô? Trong đám đông, có một cô gái hét lớn về phía cô:
“Chị ơi, sinh nhật vui vẻ nhé!”
Sau đó là một nhóm nam nữ xa lạ cũng đồng thanh chúc mừng sinh nhật cô. Thi Tiểu Vận mỉm cười nhẹ, gật đầu cảm ơn người qua đường.
Kỳ Du Dương thấy Thi Tiểu Vận đứng giữa đám đông, có chút lúng túng ôm lấy cánh tay, nụ cười cũng hơi gượng gạo. Lúc này anh mới biết điều mà dừng lại đúng lúc, búng tay một cái, ra hiệu cho anh chàng bên loa bật nhạc nền bài Thiên thiên khúc ca.
Tiếng chúc mừng sinh nhật vang lên rộn ràng cũng dần lắng xuống.
Vừa cất giọng, mọi người liền nhận ra lời anh nói ban nãy chỉ là khách sáo. Anh hát tiếng Quảng Đông, phát âm chuẩn xác, trình độ hoàn toàn không giống “mới học”.
Lặng lẽ nhìn lại những đêm từng thuộc về chúng ta.
Ánh đỏ vẫn là anh, ánh nắng rực rỡ trong tim em.
Dù ngày sau có ngàn ngàn vì sao sáng hơn cả ánh trăng đêm nay.
Cũng không thể so được với vẻ đẹp của đêm nay, cũng không thể khiến em thêm yêu mến…
Lúc chia ly, mới cảm thấy vẻ đẹp ấy sao mà đau thương.
Thì ra tất cả là anh, khiến ký ức của em trở nên dài đằng đẵng.
Dừng lại, nhìn nhau, để đôi mắt nói lên lập trường của cả hai…
Thi Tiểu Vận đứng giữa đám đông, ánh mắt giao nhau với Kỳ Du Dương, anh ánh lên vẻ ngang ngược và phóng túng. Cô không thể không thừa nhận , anh đúng là một người vừa tệ lại vừa cuốn hút. Cô nghĩ, nếu anh muốn theo đuổi ai, chắc chẳng có ai là anh không theo đuổi được.
Có cô gái dùng hai tay che miệng, hét to:
“Anh đẹp trai, hát hay quá!”
Lúc Kỳ Du Dương hát xong, vẫn còn có mấy cô gái chưa thấy đã, hò hét bảo anh hát thêm một bài. Anh lắc đầu, nói:
“Thôi, hát nữa là bạn gái tôi ghen đấy.”
Lúc anh khoác vai Thi Tiểu Vận rời đi, vẫn còn một cô gái dễ thương hét với theo bóng lưng hai người:
“Anh đẹp trai với chị gái xinh đẹp phải bên nhau dài lâu nhé!”
Kỳ Du Dương vẫy tay:
“Cảm ơn em gái!”
Anh quay sang nói với Thi Tiểu Vận:
“Chúc em sinh nhật vui vẻ.”
Thi Tiểu Vận hỏi:
“Anh làm sao biết hôm nay là sinh nhật em?”
Kỳ Du Dương trả lời rất thản nhiên:
“Lúc làm thủ tục nhận phòng khách sạn, anh nhìn thấy CMND của em.”
Thi Tiểu Vận nhìn nghiêng sang gương mặt anh, thấy biểu cảm rất tự nhiên, như thể việc nhớ sinh nhật của một người chỉ là chuyện nhỏ, đơn giản như nhớ một dãy số điện thoại vậy.