Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Chương 31: Tối qua, chúng ta đã hôn nhau, không chỉ một lần.
Truyện Ngôn Tình - Tốt Nhất Em Đừng Khóc
Tác giả: Bảo Quang Tương Trực
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, lâu ngày sinh tình, oan gia đối đầu, giằng co cực hạn, HE
Số chương: 81 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Tốt Nhất Em Đừng Khóc
Với tư cách là "Ma nữ” trong giới luật sư, Thời Mi từ lúc còn ở Đại học Chính trị và Pháp luật cho đến khi ra tòa án dân sự đều luôn được tung hô, là một bậc thầy trong giao tiếp, linh hoạt trong việc thu thập chứng cứ và biện hộ cực kỳ chính xác. Mãi cho đến khi Sầm Lãng "nhảy dù" tới, cướp mất vị trí thăng chức mà cô đã lên kế hoạch từ lâu. Ai cũng biết, thái tử gia của tập đoàn Cảng Hạ - Sầm Lãng là một nhân vật nổi tiếng. Vốn dĩ nên kế thừa gia nghiệp, vậy mà anh lại đâm đầu vào giới luật, xử lý các vụ án hình sự dễ như trở bàn tay, là một thiên tài tranh biện trong các cuộc chiến tâm lý, có thể được xem là một cái máy phát hiện nói dối hình người tại phiên tòa. Hai người gặp nhau, có thể gọi là "kẻ thù không đội trời chung", trực tiếp diễn ra một màn kịch ch.é.m gi.ế.t kinh thiên động địa kéo dài dai dẳng. Các đồng nghiệp cùng văn phòng luật: Hai vị tổ tông này sẽ không lật tung nóc nhà của hãng luật luôn đấy chứ... Trong một vụ án ủy thác, hai người buộc phải hợp tác. Thời Mi nảy ra một ý, nhướng mày đề nghị: "Khi thu thập chứng cứ thì anh đóng vai lốp dự phòng của tôi, nhất định phải giả làm loại liếm cẩu (hèn mọn) yêu tôi đến ch.ết đi sống lại, hiểu không?" "Sao nào, lấy việc công báo thù riêng à." Sầm Lãng liếc cô, nhếch mép cười khẩy, "Luật sư Thời, lốp dự phòng và liếm cẩu không giống nhau đâu." Anh nhẹ nhàng nắm được điểm yếu của cô, giọng điệu lười biếng: "Làm liếm cẩu cũng được, nhưng phải thêm tiền." Thời Mi: ? Tất cả mọi người đều cho rằng, vụ kiện mà hai người họ hợp tác chắc chắn sẽ gà bay chó sủa. Thế nhưng vào ngày mở phiên tòa, Thời Mi dùng chứng cứ đanh thép tạo thành một logic kín kẽ, Sầm Lãng tuy không tham gia tranh biện trực tiếp nhưng ở phía sau tìm thêm những bằng chứng mới cung cấp cho Thời Mi, bồi thêm nhát dao quyết định, chốt hạ cuối cùng. Hai người phối hợp ăn ý tung ra cú đấm kép, ra tay dứt khoát, thắng kiện ngay tại tòa. Hội bạn thân và người nhà ngây người như phỗng: ? Hai người gọi cái này là "kẻ thù không đội trời chung" đấy à?! Sau này vào một ngày nọ, một đám luật sư tinh anh lén lút chạy đến hóng chuyện qua khe cửa, thấy Thời Mi đang ngồi trước máy tính nhập tài liệu. Mà Sầm Lãng thì ngồi dựa nửa người vào mép bàn đối diện cô, hai tay đút túi quần, vẻ mặt thản nhiên cúi mắt nhìn cô, tư thế ngạo mạn. Nhìn tình thế cứ ngỡ hai người lại sắp choảng nhau. Kết quả lại nghe thấy Sầm Lãng nói một câu—— “Đã nói là cho anh một danh phận, sao lại chơi xấu thế?” Thời Mi nén cười giả ngốc “Em đồng ý với anh khi nào?” Sầm Lãng nheo mắt, chậm rãi áp sát, kéo Thời Mi vào lòng. Anh giữ chặt vòng eo mềm mại mảnh khảnh của cô, xoay người cô lại rồi ép lên bàn, khẽ nghiêng đầu, nhả chữ lười biếng: "Tối qua..." Những lời lẽ mờ ám dính vào làn da căng thẳng sau gáy cô, vành tai Thời Mi lập tức đỏ bừng. "Chính là lúc đó." Cố ý đứng sau lưng cô, Sầm Lãng cố gắng che giấu vành tai còn đỏ hơn cả đối phương của mình "Quên rồi à?" Mọi người: !! Lúc nào? Lúc nào cơ?! <Ma nữ hệ ngọt cay, ham tiền mê sắc × Quái vật ngành luật hệ cool ngầu, kiêu ngạo mà đơn thuần trong chuyện tình cảm> Cốt truyện đại khái là ↓↓↓ Sầm Lãng: Cô là cái thá gì. Thời Mi: Mẹ nó chứ anh thì là cái thá gì. Những người khác: Có ai bảo hai người tính sổ với nhau đâu... PS: Cả hai đều là lần đầu, HE. rỡ."“Sầm Lãng, tôi thấy hơi khó chịu.”
Có lẽ cô không hiểu câu hỏi của anh, cũng có lẽ là cô không muốn chấp nhận sự “vượt giới hạn” của anh, tóm lại, Thời Mi không trả lời thẳng mà lái sang một chủ đề khác,
“Anh có thể giúp tôi được không?”
Sầm Lãng cũng không tiếp tục nữa. Anh đưa ngón tay lên, chậm rãi móc lại một bên dây áo mảnh mai bị tuột của cô, đáy mắt cố gắng đè nén những ham muốn tham lam không hề trong sáng, giọng điệu coi như dịu dàng hỏi anh:
“Muốn tôi làm gì?”
“Tháo nó ra.” Cô nói.
Sầm Lãng thuận theo ý cô cúi thấp ánh mắt, nhìn thấy cô co chân trái lên, làn da chân thon mịn đầy đặn vướng víu một vòng lấp lánh mảnh mai, sợi dây tua rua hình quả dâu nhỏ rủ xuống, trượt quanh bên trong đùi cô, đung đưa lúc lắc.
“Ngứa quá…”
Thứ cô đang nói đến là sợi lắc đùi bằng bạch kim.
Sầm Lãng khẽ cau mày, cảm xúc chùng xuống, ánh mắt chứa đầy ham muốn hủy diệt mãnh liệt lại một lần nữa khóa chặt cô.
Anh vòng một tay ra sau đùi cô, đầu ngón tay tìm thấy chiếc móc khóa lạnh lẽo, lúc tháo ra có hơi dùng sức, không ngờ lại khiến cô khẽ hừ một tiếng.
Sầm Lãng cụp hàng mi đen xuống, che đi ánh mắt càng lúc càng u ám, im lặng cúi đầu nhìn sợi dây chuyền mảnh mai nhuốm hương thơm và nhiệt độ cơ thể cô, mượt mà rơi vào lòng bàn tay anh. Anh đã hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Nhưng anh vẫn chưa rời đi.
Những ngón tay thon gầy bất giác di chuyển dọc theo mép ngoài đùi cô, xúc cảm mềm mại trơn mượt, tiến triển chậm rãi, lay động thần kinh, dấy lên một cảm xúc kỳ lạ vừa tội lỗi vừa vui sướng.
Anh ngước mắt lên, dễ dàng bắt được ánh mắt say khướt của cô, chăm chú và tập trung nhìn cô, không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt cô phản hồi lại cho anh.
Thời Mi cảm thấy vô cùng khó chịu.
Sợi lắc đùi vừa lạnh vừa ngứa đã được tháo ra.
Nhưng thay vào đó là lòng bàn tay nóng rực của người đàn ông, cô vô thức cụp mi nhìn xuống, đập vào mắt là cẳng tay cuồn cuộn cơ bắp, gân guốc rõ ràng, cấm dục quá mức của anh.
Anh đè lên chân cô, khép những ngón tay lại, hơi dùng sức, dễ dàng ấn ra dấu tay lõm sâu trên da thịt.
Khi đầu ngón tay anh như có như không mà vuốt ve, mang đến sự vỗ về ấm áp, lại khẽ dấy lên cảm giác kích thích như có luồng điện chạy qua, Thời Mi hoàn toàn không chịu nổi khi bị anh đối xử như vậy, toàn bộ sức lực từ chân lan đến eo đều bị rút cạn.
Cô không kìm được mà ngẩng cổ lên, chớp mạnh hàng mi đen dày cong vút, rất nhanh sau đó cả người lại mềm nhũn trong vòng tay anh, vô thức thì thầm tên anh:
“Sầm Lãng…”
Thời Mi ưỡn người về phía trước, cau mày tựa vào trán anh, đầu ngón tay siết chặt, đôi chân trắng thon như muốn rơi xuống mà không có chỗ bám víu nên cong lại co quắp, vừa bất lực vừa bối rối, chỉ có thể dựa vào bản năng.
Bản năng khẽ cọ vào cơ eo săn chắc của anh.
“Sầm Lãng…” Hơi thở của cô không ổn định.
Sầm Lãng siết chặt quai hàm, đáy mắt thoáng hiện tia đỏ, ra tay nhẫn tâm ấn chặt đầu gối cô, không hề lay động, sau đó nghiêng đầu thì thầm vào tai cô:
“Đừng gọi tên tôi.”
Đừng đáp lại anh.
Anh sắp bị những cảm xúc dơ bẩn nuốt chửng và hủy hoại rồi, anh đã đủ thảm hại rồi.
Nhưng người phụ nữ này vẫn không có lấy một chút cảnh giác nào.
Ngay khi Sầm Lãng định bế cô xuống,
Cô lại tóm lấy cánh tay anh, vô thức di chuyển vị trí, cho dù Sầm Lãng bị cô ép đến cau mày rít lên, cô vẫn không hề tỉnh ngộ.
“Cái sự vượt giới hạn mà anh vừa nói.”
Lời nói của Thời Mi đột nhiên mất hết logic:
“Vậy thì, ranh giới của anh ở đâu?”
“Tò mò sao?” Sầm Lãng ngước mắt nhìn cô, chậm rãi tháo chiếc nhẫn trên đốt ngón tay xương xẩu, lười biếng mệt mỏi cười một tiếng, hỏi cô, “Muốn biết không?”
“Tôi…”
Cô chưa nói xong.
Sầm Lãng đã không còn kiên nhẫn nữa.
Yết hầu khẽ động, anh hôn cô, môi lưỡi nghiền nát những lời nói say sưa vẩn vơ của cô, cổ tay siết chặt vòng eo mảnh mai tưởng như không thể nắm hết trong lòng, động tác thay đổi vị trí diễn ra ngay trong giây tiếp theo.
Thời Mi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, tiếng kêu kinh hãi bị anh ngang ngược và mạnh mẽ chặn lại, hóa thành tiếng rên rỉ yếu ớt, mặc cho anh đè cơ thể lên ghế sofa.
Sầm Lãng nhấc cánh tay cô lên, giũ bung sợi lắc đùi bằng bạch kim mảnh dài trong lòng bàn tay, nhanh như chớp quấn chặt hai cổ tay cô lại giơ lên trên đỉnh đầu, những ngón tay thon dài luồn vào kẽ tay cô, rồi dùng một tay ghì chặt lấy những ngón tay đang đan chồng lên nhau, quyện lấy nhau một cách hỗn loạn.
Nụ hôn nồng nhiệt sâu đậm vừa mãnh liệt vừa tham lam.
Anh hôn rất điên cuồng, đầu lưỡi quấn quýt chạm vào nhau, hết lần này đến lần khác tỉ mỉ chăm sóc sự mềm mại ẩm ướt trong khoang miệng cô, hơi thở đứt quãng quyện vào nhau.
Nụ hôn kiểu Pháp nồng nàn mật ngọt kích thích adrenaline, mang lại cảm giác mê man xé toạc thực tại, Thời Mi bị anh ép đến ngạt thở, hai sợi dây áo bạc vắt chéo sau lưng cấn vào khiến cô đau nhói, cô cau mày yếu ớt đẩy anh ra, nhưng không chịu cầu xin.
Sầm Lãng nhận ra cô đang run rẩy, bèn từ từ dừng lại, hơi nới lỏng cho cô một chút không gian, đợi cô thở đều trở lại.
Tấm rèm voan bên cửa sổ khẽ lay động.
Chiếc đèn cây nghiêng che phủ một khoảng không gian mờ ảo diễm lệ, ánh sáng lướt nhẹ, ánh trăng trên cửa kính ngại ngùng trốn chạy.
Trông cô thật yếu đuối. Mũi và môi ửng đỏ, ánh mắt mơ màng ẩm ướt, men rượu nhuộm hồng đuôi mắt hơi xếch của cô, mong manh đáng thương, toát ra một vẻ đẹp có chút ngược đãi.
Hương thơm của quả mọng trong mưa phùn tỏa ra từ bên cổ cô, nồng nàn ẩm ướt, như chính cô, như đôi môi cô.
Muốn tránh đi đôi mắt ấy của cô, Sầm Lãng xoay người cô lại. Anh đưa tay lên véo má cô, hơi ấm từ đôi môi mềm mại dính lấy vành tai tròn trịa non mềm của cô, trêu chọc khiêu khích.
Thời Mi cảm thấy có chút trống rỗng, cô nghiêng đầu tìm lại đôi môi anh, hương vị ngọt ngào chín mọng hoàn toàn nhấn chìm anh, nhưng vẫn khó lòng xua tan đi sự bực bội trong anh. Thế là anh càng hôn cô sâu hơn, cảm nhận sự yếu đuối của cô, sự run rẩy của cô, sự quyến rũ của cô.
Trong tĩnh lặng, những tiếng động nhỏ bé mơ hồ chìm xuống, khiến bầu không khí hết lần này đến lần khác lắng đọng.
Âm thanh và sắc dục nhầy nhụa, hòa quyện mùi tanh.
Cho đến khi,…
Cho đến khi khát vọng cuồng loạn tăng vọt trong khoảnh khắc này,
Thời Mi đã trở nên suy sụp, cơ thể tan chảy trong vực thẳm của khoái lạc phóng túng và sự sa ngã không thể thoát ra.
Cô không thể kìm nén được, từ đôi môi sưng đỏ bật ra một tiếng rên khẽ,
Một tiếng rất trong và mềm.
Vậy mà trong khoảnh khắc chưa đầy một giây, nó đã xuyên thẳng vào thính giác của Sầm Lãng, tác động mạnh mẽ đến hành vi mất kiểm soát của anh, khiến cơ thể anh khựng lại, nhiệt độ cơ thể nóng rực đang tăng vọt gần như nguội lạnh đột ngột.
Chỉ một chút nữa thôi, anh đã bị dục vọng dơ bẩn và đen tối hoàn toàn khống chế giữ lại,
Chỉ một chút nữa thôi là anh đã thật sự vượt qua giới hạn.
Thời Mi đang bị anh khống chế dường như còn say hơn lúc nãy. Gương mặt đỏ bừng nóng rực, nhịp thở nhanh và ngắn, mái tóc mềm mượt xõa tung trên ghế sofa, dấu vết sưng đỏ trên môi là bằng chứng tội lỗi cho nụ hôn hung hãn của anh, hai bên dây áo đã sớm tuột khỏi vai.
Cô cứ thế nhìn anh, như thể không hiểu tại sao anh lại đột ngột dừng lại.
Họ rất hợp nhau, không phải sao?
Sầm Lãng vậy mà có một thoáng chột dạ, không dám nhìn thẳng vào cô, khẽ cụp mắt xuống, hàng mi dài như lông quạ vừa đen vừa dày, nhưng vẫn không thể che đi được sự hoảng hốt thoáng qua trong mắt anh.
Anh đã hoàn toàn tỉnh táo lại.
Anh nhanh chóng tháo sợi lắc đùi đang buộc trên cổ tay mảnh mai của cô, ném sang một bên, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, định đứng dậy khỏi người cô nhưng không thành công.
Sầm Lãng liên tục nuốt khan hai lần, vỗ vỗ vào chân cô đang quấn quanh eo mình, ra hiệu cho cô thả lỏng.
“Anh sao vậy?”
Thời Mi nằm đó, không hiểu gì mà thả lỏng chân ra, đôi mắt ươn ướt vô tội nhìn anh.
Sầm Lãng kéo lại hai bên dây áo cho cô, im lặng một lúc lâu, sau đó lòng bàn tay khẽ xoa đầu cô mấy cái, cúi xuống hôn lên trán cô, nói với cô:
“Đã đủ rồi.”
Thời Mi không hiểu, hỏi lại: “Cái gì?”
Sầm Lãng khẽ cười khàn khàn, “Không có gì, về nhà thôi.”
Tối nay em đã chọn ở bên cạnh tôi, khoảnh khắc mà chúng ta cùng nhau trải qua, nửa đêm này, và cả nụ hôn trộm được một cách tồi tệ từ nơi em.
Đã là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà tôi nhận được trong năm nay.
“Sầm Lãng, hôm nay là sinh nhật anh à?”
Về đến nhà, Thời Mi vẫn chưa tỉnh rượu, loạng choạng bước đến kéo Sầm Lãng lại hỏi một cách kinh ngạc.
Mặc dù Sầm Lãng không nhắc đến chuyện sinh nhật,
Nhưng khi bữa tiệc thác loạn kết thúc, các tiểu thư công tử vẫn tặng cho thái tử gia của Nhất Lãng đủ loại quà, chất thành đống như một ngọn núi nhỏ.
Sầm Lãng đỡ cô đứng vững, không mấy để tâm mà thuận miệng đáp một câu: “Không quan trọng.”
Không phủ nhận, vậy thì là ngầm thừa nhận rồi.
“A, tôi biết rồi, hôm đó bố anh đến, lúc đi có đưa cho anh một thứ gì đó nói là quà, hóa ra là ông ấy cố tình chạy đến để tặng quà sinh nhật cho anh à?” Cô chợt hiểu ra.
Sầm Lãng đi cùng cô lên lầu, cười cô một tiếng: “Nghe lén mà còn nói quang minh chính đại như vậy sao?”
Thời Mi “hì hì” một tiếng, rồi đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, cô tóm lấy cổ tay anh, kích động nói:
“Hay là bây giờ chúng ta ra chợ đêm đi!”
“Chợ đêm?” Sầm Lãng ngẩn ra “Để làm gì?”
“Chúng ta đi chơi trò bắn súng đi! Trước đây tôi từng thắng quà cho A Văn và bọn trẻ đó, một tệ một phát, ba mươi tệ còn được tặng thêm mười phát, trong số quà thắng được có cả siêu anh hùng nữa.”
Thời Mi nhướng mày, nghiêng đầu cong môi với anh “Lãng Lãng nhà chúng ta không phải thích siêu anh hùng nhất sao?”
Nếu không đoán sai, thứ cô đang chỉ, có lẽ là những mô hình siêu anh hùng phiên bản giới hạn được trưng bày trong phòng đồ chơi trên gác mái nhà Sầm Lãng.
“… Không cần đâu.” Sầm Lãng liếc qua đôi môi vẫn còn hơi sưng của cô, rồi quay đi nói giọng nhàn nhạt “Với lại giờ này, cô nghĩ chợ đêm còn mở cửa sao?”
Thời Mi cúi đầu lấy điện thoại ra xem, đã bốn rưỡi sáng, còn đi đâu chơi trò bắn súng nữa chứ.
Cô bĩu môi, có chút chán nản, lí nhí nói một câu: “Tuy quan hệ của chúng ta không tốt, nhưng dù sao đây cũng là sinh nhật đầu tiên tôi đón cùng anh với tư cách là đồng nghiệp.”
Hóa ra ở chỗ cô, anh chỉ là một đồng nghiệp, có quan hệ không tốt với cô.
Sầm Lãng liếm môi, khoanh tay trước ngực dựa vào tường, giọng điệu lười biếng khẽ “chậc” một tiếng:
“Số điện thoại còn không lưu, quan hệ đúng là không tốt thật.”
Có lẽ men rượu đã khiến Thời Mi trở nên mềm mỏng hơn, trong đầu chỉ nhớ đến khoảng thời gian quen biết Sầm Lãng đến nay, anh trông có vẻ không đáng tin cậy nhưng thực chất lại rất tỉ mỉ và chu đáo.
Cô lạ thường không cãi lại, mà rất nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu, sau đó, chỉ thấy cô lấy từ trong túi ra sợi lắc đùi bằng bạch kim.
Rồi, trước khi Sầm Lãng kịp phản ứng, cô đã cầm tay anh, quấn sợi lắc đùi hai vòng lỏng lẻo lên cổ tay anh.
Thời Mi híp mắt cười, nói:
“Cái này tặng anh nhé, chúc mừng sinh nhật, Sầm Lãng.”
Sầm Lãng nhìn chằm chằm vào sợi lắc đó suốt một đêm không ngủ, trong đầu như một cuốn phim chiếu đi chiếu lại, lặp đi lặp lại, đầy ắp cảnh họ hôn nhau điên cuồng trong phòng riêng.
Mãi đến trưa, sau khi anh tập gym, bơi lội, rồi vào phòng tắm tắm rửa xong, cuối cùng mới nghe thấy tiếng động từ phòng bên cạnh.
Anh thay quần áo, đi sang gõ cửa.
Vậy mà, lại có chút hồi hộp.
Lần lữa một lúc lâu, cửa phòng mới được mở ra từ từ từ bên trong, Thời Mi có lẽ cũng vừa tắm xong, mặc một chiếc áo hai dây mát mẻ cùng quần short siêu ngắn, tóc dài ướt sũng bước ra.
“Sao vậy?”
Thời Mi lơ đãng dùng khăn lau tóc.
Sầm Lãng nuốt khan, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô hỏi: “Chuyện tối qua cô còn nhớ không?”
“Tối qua?” Thời Mi bị câu hỏi không đầu không cuối của anh làm cho ngơ ngác “Tối qua có chuyện gì?”
Quả nhiên là quên hết rồi sao.
Nhưng Sầm Lãng không định che giấu.
Dù sao cũng là do anh không khống chế được bản thân, đã làm ra chuyện không mấy hay ho.
“Tối qua, chúng ta đã hôn nhau.”
Anh như thể đã làm chuyện gì xấu với cô, nhìn cô, giọng điệu nghiêm túc thừa nhận tội lỗi “Không chỉ một lần.”
“À, cái này…” Động tác lau tóc của Thời Mi đột nhiên dừng lại, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng nhìn lại anh nói “Tôi đương nhiên nhớ.”
Sầm Lãng cứng người lại.
Lúc này, Thời Mi đột nhiên tiến lại gần anh, khóe môi cong lên một đường cong ranh mãnh, bình tĩnh nhìn anh, giọng điệu mang theo chút trêu chọc, hỏi anh:
“Vậy nên, luật sư Sầm sáng sớm đã gõ cửa phòng tôi, chỉ để trách tôi tối qua đã cướp đi… nụ hôn đầu của anh sao?”