Thế Thân Trầm Luân - Chương 96: Không một ai ngoại lệ
Truyện Ngôn Tình - Thế Thân Trầm Luân
Tác giả: Nhất Khương
Thể loại chính: Hiện đại, hào môn thế gia, thế thân, v.ả mặt truy thê, ngược luyến, cẩu huyết, HE
Số chương: 157 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Thế Thân Trầm Luân
[Nam chính: Thái tử gia giới kinh doanh vừa ích kỷ vừa máu lạnh VS Nữ chính: Mỹ nhân có cốt tướng đẹp, làn da trắng sứ và vẻ đẹp thanh thuần nhưng…] Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh. Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác. Anh thản nhiên buông một câu: "Chỉ là một người phụ nữ thôi mà." Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn. Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh. Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô. Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn: “Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?" Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao. Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau? Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước. CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”Vào ngày đính hôn, cô con gái nuôi nhà họ Ôn từng một thời được đồn là yêu Lận Nguyên Châu đến chết đi sống lại lại không hề xuất hiện, có thể xem là một chuyện li kỳ lớn.
Người không đến, nhưng lễ đính hôn vẫn được cử hành, lại là một chuyện li kỳ lớn khác.
Tin tức lan truyền ngay khi bữa tiệc kỳ quái này còn chưa tàn, giữa những tiếng ly chén chạm nhau, ai ai cũng như vô tình liếc nhìn vị thái tử gia không biết đã đợi bao lâu.
Nhưng nếu nói có thể nhìn ra bất kỳ sự thay đổi cảm xúc bất mãn nào trên mặt anh thì lại thật sự không có.
Sau này Kiều Nghiên Ni cũng nghe người khác kể lại, nói rằng anh họ cô ta thậm chí còn đang cười, cứ như thể việc đính hôn không thành này là một tâm nguyện không trong sáng mà cả hai đương sự đều ấp ủ.
Khi nhân viên tổ chức tiệc dọn dẹp hội trường sau khi kết thúc, họ đã nhặt được hai chiếc nhẫn kim cương bị vứt bỏ trong hồ nước ở sân trong.
Một vở kịch lố bịch do vị thiên chi kiêu tử nhà họ Lận tổ chức đã hạ màn, toàn bộ sự việc trở thành chủ đề bàn tán không thể ngăn lại.
Không một ai ngờ được.
Kể từ ngày hôm đó, Khương Nhàn đã biến mất không một dấu vết.
Tình yêu của cô đến thì mãnh liệt đột ngột, đi thì lặng lẽ không gợn sóng.
Ngay cả Ôn Phục Hoài cũng không ngờ rằng, Lận Nguyên Châu lại không hề cho người đi truy tìm, mấy ngày sau, anh đã quay trở lại cương vị công tác với dáng vẻ bạc tình không chê vào đâu được.
Phó Vũ Lễ là người sợ hãi đầu tiên, chẳng dám bén mảng đến trước mặt anh.
“Nói thật cho anh biết, chuyện này có liên quan đến em không?” Phó Vũ Lễ véo má Mạnh Vũ Chức, nhéo nhẹ phần thịt mềm lên khiến cô ấy nói chuyện thều thào.
Mạnh Vũ Chức đẩy anh ta ra, quay lưng đi, giọng buồn bực: “… Chuyện gì cơ? Em không hiểu.”
Phó Vũ Lễ đi vòng nửa vòng quanh sofa đến trước mặt cô ấy: “Em có biết là em làm chuyện xấu gì cũng đều viết hết lên mặt không?”
Mạnh Vũ Chức mở to đôi mắt trắng đen rõ ràng, không thể tin nổi: “Rõ đến thế cơ à?”
Phó Vũ Lễ cười lạnh một tiếng, như thể cuối cùng cũng nắm được thóp: “Quả nhiên là em giở trò.”
“………”
Mạnh Vũ Chức khựng lại, rồi đột nhiên xoa xoa thái dương, miệng lẩm bẩm: “Ôi, chóng mặt quá, đầu óc quay cuồng…”
Phó Vũ Lễ tức đến mức giậm chân bình bịch: “Người bị em hại là anh! Đáng lẽ anh mới phải là người chóng mặt chứ!!”
Mạnh Vũ Chức lắc lắc đầu, lim dim mắt rồi ngả người ra sau, nằm ườn trên sofa không dậy nữa.
Phó Vũ Lễ hết cách với cô ấy, hít sâu một hơi: “Bây giờ anh có cảm giác như có một con dao đang treo trên đầu mình, em hiểu không?”
“Em hiểu.” Mạnh Vũ Chức đưa tay đặt lên bụng, nói bằng giọng vô cùng may mắn: “May mà bây giờ anh có người nối dõi rồi.”
Phó Vũ Lễ thật sự muốn đấm cho cô ấy một trận để xả giận.
“Lận Nguyên Châu hôm nay đi làm rồi, em nghe thấy chưa?” Phó Vũ Lễ túm lấy vành tai Mạnh Vũ Chức, ghé sát vào tai cô ấy nói: “Anh ta đi làm rồi!”
“Nghe rồi nghe rồi.” Mạnh Vũ Chức bịt tai lại: “Em biết anh ta đi làm rồi, mọi người đều biết anh ta đi làm rồi.”
Sau khi gả cho Phó Vũ Lễ, cô ấy dù gì cũng đã tham gia vào mấy nhóm chat nhỏ, cho dù tin tức không nhạy bén thì bây giờ chủ đề này đang nóng, rất nhiều người đều tò mò không biết tình hình thế nào, mắt cứ dán chặt vào vị thái tử gia.
“Vậy em có biết điều đó có nghĩa là gì không?” Phó Vũ Lễ nói.
Câu này đúng là làm khó Mạnh Vũ Chức, cô ấy không chắc chắn đáp: “Có nghĩa là Khương Nhàn thật sự tự do rồi ư?”
“Phì!” Phó Vũ Lễ mặt không cảm xúc nói: “Em không có não à? Bây giờ bình tĩnh như vậy có bình thường không?!”
“………” Mạnh Vũ Chức đưa tay túm lấy mặt Phó Vũ Lễ kéo sang hai bên: “Anh mới là đồ không có não ấy, em giúp Khương Nhàn thì đã sao, em nói cho anh biết nhé, cô ấy không hề thích người bạn đó của anh, một chút cũng không!!”
Gào lên xong, Mạnh Vũ Chức cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn nhiều, cô ấy càng nói càng hăng: “Ai bảo trước đây anh cứ hay lên mặt với em, em gây cho anh chút rắc rối thì có gì quá đáng đâu, quan hệ anh em của các người tốt như vậy chẳng lẽ anh ta còn có thể xử lý anh chắc? Vậy thì tình bạn của các người cũng quá nhạt nhẽo rồi, thật đáng xấu hổ!”
“… Đau đau đau đau đau!” Lần này đến lượt Phó Vũ Lễ nói chuyện thều thào: “Có thể nhẹ nhàng chút không, mặt của ông đây sắp nát rồi!”
Mạnh Vũ Chức buông anh ta ra, đẩy Phó Vũ Lễ lăn một vòng xuống đất, phồng má lên: “Em có làm gì đâu, cùng lắm chỉ là góp một tay đẩy sóng thêm cao thôi.”
Phó Vũ Lễ xoa mặt đứng dậy: “Thật không?”
“Nói thừa.” Mạnh Vũ Chức chọc vào vai Phó Vũ Lễ: “Cái đồ vô dụng như anh thì lấy đâu ra được cô vợ tài giỏi chứ, chuyện này dùng đầu gối nghĩ cũng ra.”
Cô ấy “phì” lại một tiếng.
“………”
Phó Vũ Lễ không lên tiếng nữa, nhìn Mạnh Vũ Chức một lúc lâu, đột nhiên nói một câu không đầu không cuối: “Trước khi kết hôn hình như em không phải như thế này?”
Mạnh Vũ Chức hừ hừ hai tiếng: “Trước khi kết hôn anh gặp em được mấy lần?”
Phó Vũ Lễ nghẹn họng.
Anh ta rút điện thoại ra bấm bấm.
Mạnh Vũ Chức hỏi: “Anh làm gì đấy?”
Phó Vũ Lễ nhún vai: “Giao công ty lại cho bà Phó, anh đưa em ra ngoài trốn vài ngày.”
Mạnh Vũ Chức: “? Tại sao phải trốn.”
Phó Vũ Lễ cười hề hề hai tiếng: “Bởi vì cả hai chúng ta đều vô dụng mà.”
“………”
Trong tòa nhà Lận thị, nhân viên từ trên xuống dưới đều căng thẳng thần kinh vì sự trở lại của sếp, lúc họp buổi sáng, các bộ phận đã được thả lỏng mấy ngày nay đều run như cầy sấy, người quản lý phụ trách báo cáo càng không dám lơ là nửa điểm.
Lận Nguyên Châu ngồi ở ghế chủ tọa không đưa ra bất kỳ bình luận khắt khe nào về nội dung báo cáo, mà chỉ vào Hứa Thục Lệ: “Bắt đầu từ cô, lát nữa từng người một vào văn phòng gặp tôi.”
Hứa Thục Lệ ngẩn người.
Lận Nguyên Châu khẽ hất cằm: “Có vấn đề gì không?”
Hứa Thục Lệ lắc đầu: “Không có.”
Không đợi người cuối cùng đang báo cáo bị ngắt lời nói xong, Lận Nguyên Châu đã kéo cửa phòng họp đi ra ngoài.
Hơi thở lạnh lẽo trầm thấp đã biến mất, nhưng những người ngồi trước bàn dài lại mặt mày ai nấy đều xám như tro tàn.
“Xong rồi xong rồi, gọi vào mắng từng người một.”
“Nghĩ theo hướng tốt đi, cùng lắm là bị chửi cho một trận, đông người sức lớn, chẳng lẽ lại đuổi hết chúng ta à.”
“He he, đuổi đến lượt anh thì anh sẽ biết điều ngay thôi.”
“………”
Hứa Thục Lệ lại không nghĩ nhiều như vậy, cô ấy đẩy cửa bước vào văn phòng trước, mỗi một đồ vật bài trí bên trong cô ấy đều nhớ rất rõ, vì vậy cô ấy đặc biệt có ấn tượng với chiếc túi tài liệu dày đã xuất hiện mấy ngày nhưng vẫn được đặt ở vị trí cũ không hề dịch chuyển trên bàn làm việc.
Nhưng cô ấy chỉ lướt qua một cái, không nhìn nhiều: “Lận tổng.”
“Ừm.”
Hứa Thục Lệ đi tới đứng lại, nhìn thấy Lận Nguyên Châu đang cầm một thứ trông giống như một bức ảnh, cô ấy suy nghĩ một lát rồi chủ động hỏi: “Đây là…”
Lận Nguyên Châu nhướng mày, đầu ngón tay ấn vào bức ảnh đẩy đến trước mặt Hứa Thục Lệ: “Xem đi.”
Hứa Thục Lệ có chút khó hiểu cầm lên, khi vừa nhìn thấy bức ảnh, cô ấy sững sờ.
Sau đó bên tai vang lên giọng nói bình thản của Lận Nguyên Châu: “Có giống tôi không?”
“?” Hứa Thục Lệ nhìn chằm chằm vào bức ảnh: “Không giống ạ.”
Lận Nguyên Châu nhìn cô ấy.
Hứa Thục Lệ lại nhìn bức ảnh, sau đó ngẩng đầu lên có chút không lễ phép mà đánh giá người trước mặt, cô ấy bất giác lẩm bẩm thành tiếng: “Cũng có chút giống…”
Lận Nguyên Châu ừm một tiếng không rõ cảm xúc, vẫy tay: “Cô ra ngoài đi, gọi người tiếp theo vào.”
Hứa Thục Lệ hoàn hồn đặt bức ảnh xuống, chẳng hiểu mô tê gì mà đi ra ngoài.
Ngày hôm đó, gần như hơn một nửa nhân viên ở trụ sở chính của công ty đều đã vào văn phòng tổng tài, mỗi người đều nhận được cùng một bức ảnh, và phản ứng đều y hệt nhau.
Cái nhìn đầu tiên vào bức ảnh, không ai nói giống Lận Nguyên Châu.
Thế nhưng ở cái nhìn thứ hai, ai cũng nói rất giống anh.
Không một ai ngoại lệ.