Thế Thân Trầm Luân - Chương 47: Cô ấy biến mất rồi
Truyện Ngôn Tình - Thế Thân Trầm Luân
Tác giả: Nhất Khương
Thể loại chính: Hiện đại, hào môn thế gia, thế thân, v.ả mặt truy thê, ngược luyến, cẩu huyết, HE
Số chương: 157 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Thế Thân Trầm Luân
[Nam chính: Thái tử gia giới kinh doanh vừa ích kỷ vừa máu lạnh VS Nữ chính: Mỹ nhân có cốt tướng đẹp, làn da trắng sứ và vẻ đẹp thanh thuần nhưng…] Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh. Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác. Anh thản nhiên buông một câu: "Chỉ là một người phụ nữ thôi mà." Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn. Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh. Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô. Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn: “Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?" Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao. Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau? Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước. CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”Đối với việc không tìm thấy cô tình nhân bé nhỏ, Chu Triều lẽo đẽo theo sau Lận Nguyên Châu, lải nhải không ngừng, giọng điệu còn có chút buồn cười: “Anh Châu, anh đưa người ta đến rồi lại bỏ mặc ở một xó, chỉ lo bàn chuyện làm ăn, là ai thì cũng chạnh lòng thôi.”
Lận Nguyên Châu cau mày.
Chu Triều ra vẻ rất có kinh nghiệm: “Lát nữa tìm được người rồi thì nhớ dỗ dành cho tử tế đấy.”
Anh ta chớp chớp mắt.
Lận Nguyên Châu gạt đầu anh ta ra, thái dương giật thon thót: “Còn ồn ào nữa tôi ném cậu từ trên lầu xuống đấy.”
Chu Triều rụt cổ, khoanh tay trốn sang một bên.
Không bao lâu sau, Lâm Phong từ bên ngoài đi vào: “Lận tổng, tôi đã tìm khắp cả bữa tiệc rồi, không thấy cô Khương đâu cả.”
“…”
Anh ta ngừng một chút rồi nói tiếp: “Trong số những người ra vào hội trường, cũng không có bóng dáng của cô Khương.”
“Không thể nào.” Chu Triều khó hiểu sờ cằm, dường như không ngờ sự việc lại diễn biến theo hướng này, anh ta vốn tưởng Khương Nhàn chắc chắn là đang dỗi hờn ở đâu đó đợi Lận Nguyên Châu đến tìm.
Lúc này nhìn lại Lận Nguyên Châu, đôi mắt trong veo lạnh lẽo của anh đang ánh lên sự lạnh lẽo đáng sợ.
Chu Triều thầm kêu không ổn, bèn há miệng: “Cô ấy không phải là gặp chuyện thật rồi đấy chứ?”
Dứt lời, Lận Nguyên Châu liền liếc anh ta một cái lạnh băng.
Chu Triều lập tức vỗ vỗ miệng mình: “Phỉ phui, sao có thể được.”
Lận Nguyên Châu trầm giọng nói với Lâm Phong: “Đi kiểm tra camera giám sát, trong vòng nửa tiếng trở lại đây.”
“Vâng.”
Lâm Phong vội vã rời đi để liên lạc với người phụ trách chính của bữa tiệc này.
Người của nhà họ Lư nhận được tin liền đi về phía Lận Nguyên Châu.
Hai má Lư lão gia gầy đến trơ xương, đôi mắt cũng chưa chắc đã còn tinh anh, ông ta mặc một bộ Đường trang*, tay chống gậy, theo sau là quản gia, dáng vẻ lúc đi đường mang khí thế hệt như một lão địa chủ gian xảo cay nghiệt trong phim truyền hình thời xưa.
Đương trang*: Trang phục thời nhà Đường
“Nguyên Châu à, cậu cho người của mình kiểm tra camera giám sát trong bữa tiệc do nhà họ Lư chúng tôi tổ chức, là có ý gì đây?” Lư lão gia chậm rãi nói.
Lận Nguyên Châu khẽ nhếch môi: “Tôi bị lạc mất một con mèo, đang tìm lại thôi, chuyện này mà lão gia cũng muốn quản sao?”
Lư lão gia cười khẽ: “Nếu đã như vậy, thì cũng đừng làm ầm ĩ quá, kín đáo một chút, kinh động đến các vị khách khác thì không hay đâu.”
“Tất nhiên rồi.” Lận Nguyên Châu khẽ nhếch mép: “Tìm được rồi thì tự khắc sẽ kín đáo thôi.”
Lư lão gia nhíu mày: “Cậu nói vậy là có ý gì?”
Lận Nguyên Châu cười như không cười: “Tôi đã nói rồi, tìm mèo, tìm được là đi ngay.”
Lư lão gia nhướng mày, đè nén cơn giận: “Chẳng lẽ cậu đang nghi ngờ lão già này sao?”
“Tôi không dám.”
Cơn giận của Lư lão gia hơi nguôi đi một chút.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo lại nghe thấy Lận Nguyên Châu nói một cách hờ hững: “Nhưng cũng không loại trừ khả năng đó.”
“…”
“Thằng nhóc ngông cuồng!” Lư lão gia tức đến râu ria dựng ngược: “Lúc ta với ông nội cậu cùng nhau gây dựng sự nghiệp, cậu còn chưa biết đang ở xó xỉnh nào đâu nhé, bây giờ lại dám nói chuyện với ta như thế à!!!”
Ông ta vừa nói, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây cũng đỏ ửng lên, có thể thấy đã tức giận đến mức nào.
Chu Triều chỉ muốn bịt tai lại cho xong.
Trong nhóm lão nhân thượng lưu ở Giang Thành, Lận Nguyên Châu đã đắc tội với quá nửa.
Phải nói là số người chưa bị đắc tội chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nếu ngày nào đó có thể thành lập một liên minh chống Lận Nguyên Châu, thì đám lão nhân này chắc chắn mỗi người sẽ cầm một cây gậy xông lên tiên phong.
Chu Triều vội nhảy ra giảng hòa: “Ha ha ha ha, ông Lư à, ông đừng chấp nhặt với anh ta làm gì. Mèo của anh ta đi lạc, cũng là chuyện có thể thông cảm mà, có thể thông cảm mà!”
Lư lão gia hừ lạnh một tiếng.
Một lúc sau, Lâm Phong và người của nhà họ Lư cùng nhau đi xuống.
Anh ta liếc nhìn Lư lão gia đang sa sầm mặt mày đứng bên cạnh, rồi lắc đầu với Lận Nguyên Châu.
Xem ra là không thu hoạch được gì.
Lư lão gia nói: “Chuyện của các người tôi không quản, nhưng đây không phải là nơi để cậu làm càn.”
“Lão gia nói phải, đã làm phiền rồi.”
Lận Nguyên Châu xoay người đi ra ngoài.
“Tôi xin phép đi trước, hôm khác nhất định sẽ đến cửa tạ lỗi ạ.” Chu Triều cười làm lành rồi đi theo.
Ra khỏi hội trường, gió lạnh thổi tạt vào mặt.
Tài xế dừng xe ở cửa, Lâm Phong tiến lên mở cửa sau, thấp giọng nói với Lận Nguyên Châu: “Chỉ có cậu hai nhà họ Ôn là đã nói chuyện với cô Khương, cậu ta rời đi không lâu sau khi bữa tiệc bắt đầu.”
Lận Nguyên Châu liếc mắt.
“Đợi tôi với, anh Châu…” Chu Triều thở hổn hển chạy tới, dựa vào cửa xe nhìn người đang ngồi ở hàng ghế sau với vẻ mặt khó đoán: “Khoan đã, bây giờ chúng ta làm sao đây?”
Trông anh ta vô cùng lo lắng.
Lận Nguyên Châu không nói gì.
Chu Triều lại rất nhiệt tình nhìn sang Lâm Phong.
“…”
Lâm Phong đành phải mỉm cười giải thích: “Không có ‘chúng ta’, Chu thiếu, nếu anh không có việc gì thì có thể về trước.”
Anh lên xe rồi đóng cửa lại.
“Này, cho tôi đi với, dù gì tôi cũng là một trong những người trong cuộc mà.” Chu Triều áp mặt vào cửa kính xe.
Lâm Phong nhanh tay kéo rèm che cửa sổ lại.
Chu Triều: “…”
Chiếc xe rẽ vào đường chính rồi nhanh chóng rời đi.
Lâm Phong nghiêm túc nói: “Camera giám sát không ghi lại được dấu vết của cô Khương, có lẽ đã có người cố ý làm vậy.”
Nếu đối phương nhắm vào Lận Nguyên Châu, vậy thì không cần bọn họ đi tìm, rất nhanh sẽ có tin tức chủ động tìm tới.
Nhưng…
Nếu không phải thì sao?
Lận Nguyên Châu nhắm mắt lại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt đồng hồ đeo tay.
Một lúc sau, anh nói: “Cho người theo dõi Ôn Trường Lân.”