Thế Thân Trầm Luân - Chương 15: Kinh hãi tột cùng
Truyện Ngôn Tình - Thế Thân Trầm Luân
Tác giả: Nhất Khương
Thể loại chính: Hiện đại, hào môn thế gia, thế thân, v.ả mặt truy thê, ngược luyến, cẩu huyết, HE
Số chương: 157 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Thế Thân Trầm Luân
[Nam chính: Thái tử gia giới kinh doanh vừa ích kỷ vừa máu lạnh VS Nữ chính: Mỹ nhân có cốt tướng đẹp, làn da trắng sứ và vẻ đẹp thanh thuần nhưng…] Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh. Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác. Anh thản nhiên buông một câu: "Chỉ là một người phụ nữ thôi mà." Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn. Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh. Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô. Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn: “Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?" Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao. Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau? Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước. CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”Chương 15: Kinh hãi tột cùng
Khoảng cách quá gần khiến Khương Nhàn bất an theo bản năng. Ngay khi cô hoàn hồn định gạt phăng cánh tay vượt quá giới hạn của Ôn Phục Hoài, cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy mạnh ra, tiếng động lớn phá vỡ thế giằng co. Khương Nhàn chớp lấy cơ hội lùi lại một khoảng cách an toàn.
Ôn Trường Lân một tay đút túi quần, vừa đi vào vừa dùng chân đóng sầm cửa lại.
Lại một tiếng “rầm” nữa vang lên.
Ánh mắt anh ta dừng lại trên người Khương Nhàn đang kinh hãi trong giây lát, rồi nhìn sang Ôn Phục Hoài: “Ngọn gió nào đã thổi anh cả tới đây vậy?”
“Em nói xem.” Ôn Phục Hoài ném tập tài liệu trong tay vào người anh ta. Không cần nói nhiều, hai anh em đều biết rõ bên trong chứa thứ gì.
Dự án hợp tác do Ôn Trường Lân phụ trách đã xảy ra vấn đề, Ôn Phục Hoài đương nhiên phải đích thân đến đây xử lý anh ta.
Thế nhưng, tâm trạng của Ôn Trường Lân lúc này lại không đặt ở chuyện đó: “Anh biết rồi thì cứ phạt đi.”
Ôn Phục Hoài nhíu mày, lạnh lùng quát: “Đây là thái độ của em đấy à.”
“Phải.” Ôn Trường Lân tiến lên một bước đối mặt với anh trai mình.
Anh ta trước nay luôn tôn trọng Ôn Phục Hoài, nhưng đôi khi cũng cảm thấy anh cả của mình quá độc đoán và tự cho mình là đúng.
Từ trường căng thẳng giữa họ không chỉ bắt nguồn từ vụ hợp tác sai sót này.
Mà còn từ bữa tiệc rượu cuối cùng Ôn Phục Hoài tham dự trước khi ra nước ngoài ba năm trước.
Hôm đó, vì một lý do nào đó mà Khương Nhàn uống say, cô lặng lẽ rời khỏi đám đông để trốn đi, dựa vào bức tường lạnh lẽo để ép mình tỉnh táo lại.
Khi đó cô mới theo Lận Nguyên Châu chưa được bao lâu, nửa đêm thường mơ thấy những giấc mơ kỳ quái, muôn hình vạn trạng, đầu đau như búa bổ, dường như muốn xé toạc ra thành những nhân cách khác nhau. Một nhân cách bảo cô hãy chết chìm đi, một nhân cách lại bảo cô hãy kết thúc tất cả.
Người đó rời đi chưa đầy ba năm, Khương Nhàn đã bắt đầu quên đi dáng vẻ của anh ta. Cô không thể tin, cũng không thể chấp nhận.
Cho đến khi Lận Nguyên Châu xuất hiện, anh luôn biến thành gương mặt của người kia mỗi khi Khương Nhàn hoảng hốt, mơ màng.
Thế là, Khương Nhàn không kiểm soát được mà tìm cho mình một điểm tựa.
Sau đó, cô đã sống rất đau khổ.
Bước lên một con đường đã định trước là sai lầm, sự hối hận trào dâng trong mỗi bước chân.
Nhưng nếu con người có thể bình tĩnh như thể đang đứng ở góc nhìn của Thượng đế, thì thế giới này đã không có nhiều sự bốc đồng, điên cuồng và gào thét đến khản cổ.
Lúc Khương Nhàn đang lén lút thở dốc ở bữa tiệc, cô đã gặp phải Ôn Phục Hoài.
Trên người anh ta vương mùi rượu, hai cúc áo trên cổ được cởi ra, dáng vẻ lạnh lùng lười biếng, khác hẳn với ngày thường.
Anh ta nhìn thấy Khương Nhàn ở góc rẽ.
Cô ngồi xổm ở đó, mắt khóc đến đỏ hoe, giống như một chú thỏ con không nhà để về.
Ôn Phục Hoài bất giác dừng bước. Anh ta biết chính đứa con gái nuôi không biết điều này đã trèo lên giường nhà họ Lận. Dù việc này có lẽ sẽ không ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Ôn, nhưng Ôn Phục Hoài vẫn kết tội cô một cách vô tình như vậy.
Anh ta giống như một vị thẩm phán lạnh lùng.
Mỗi khi anh ta mở miệng là lại giáo huấn, người nắm quyền cao chức trọng của nhà họ Ôn căn bản không thèm đoái hoài đến kẻ yếu,anh ta chỉ biết dùng từng lời nói để làm tổn thương người khác.
Khương Nhàn cúi đầu hứng chịu những lời nói đó.
Trong tay cô vẫn còn một ly rượu vang đỏ, ngây ngốc cầm nó, trông vô cùng hèn mọn.
Dù nhìn thế nào thì đây cũng giống như một vụ bắt nạt đơn phương.
Cho đến khi đôi môi của Ôn Phục Hoài cắn lên môi cô.
Cắn đến mức khiến Khương Nhàn luống cuống không biết phải làm sao, khiến cho Ôn Trường Lân vô tình bắt gặp cảnh tượng đó kinh hãi tột cùng.
Không ai biết được vị lãnh đạo luôn trầm ổn quyết đoán của nhà họ Ôn lại có một mặt như thế. Giống như những gì anh ta đã nói,anh ta đáng lẽ phải rất ghét Khương Nhàn.
Thế nhưng khi anh ta hôn cô, cơ thể nóng bỏng đến thế, bàn tay to lớn với những khớp xương rõ rệt mạnh bạo mở lòng bàn tay cô ra, mười ngón đan vào nhau, hận không thể nuốt sống cô vào tận xương tủy.
Khương Nhàn giãy giụa đẩy mạnh anh ta ra, ôm lấy ngực thở hổn hển.
Lưng Ôn Phục Hoài đập vào tường, vẫn khiến người ta không nhìn ra được cảm xúc,anh ta có thể đã say, cũng có thể không.
Đây là một góc chết của camera giám sát.
Ôn Trường Lân đang đứng ở dưới lầu cất tiếng, giọng nói phức tạp gọi: “… Anh cả.”
Cho đến tận bây giờ, không ai có thể chắc chắn đó có phải là một sự hiểu lầm hay không. Khương Nhàn day day thái dương mệt mỏi, cô không muốn dính dáng vào những người này nữa, bèn kéo cửa ra rồi bỏ đi.