Thế Thân Trầm Luân - Chương 124: Một gáo nước lạnh
Truyện Ngôn Tình - Thế Thân Trầm Luân
Tác giả: Nhất Khương
Thể loại chính: Hiện đại, hào môn thế gia, thế thân, v.ả mặt truy thê, ngược luyến, cẩu huyết, HE
Số chương: 157 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Thế Thân Trầm Luân
[Nam chính: Thái tử gia giới kinh doanh vừa ích kỷ vừa máu lạnh VS Nữ chính: Mỹ nhân có cốt tướng đẹp, làn da trắng sứ và vẻ đẹp thanh thuần nhưng…] Năm hai mươi tuổi, Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu từ cái nhìn đầu tiên, chấp nhận trở thành người tình không danh không phận bên cạnh anh. Ba năm thoáng chốc qua đi, Lận Nguyên Châu vẫn giữ cô ở bên mình. Những người trong giới từng cho rằng anh đối với Khương Nhàn có lẽ sẽ khác biệt. Nào ngờ trên thương trường danh lợi, người đàn ông trời sinh bạc bẽo ấy lại chẳng hề do dự ném cô ra để tặng cho kẻ khác. Anh thản nhiên buông một câu: "Chỉ là một người phụ nữ thôi mà." Lúc này mọi người mới bừng tỉnh ngộ. Trong mắt vị thái tử gia nhà họ Lận, Khương Nhàn từ đầu đến cuối cũng chỉ là một món đồ chơi hèn mọn. Lận Nguyên Châu là kẻ trời sinh đứng ở vị thế cao, kiêu ngạo, đắt giá, lòng dạ lạnh lùng. Anh không tin vào tình yêu sét đánh, cho đến khi có một người bày tỏ tình yêu với anh một cách trực diện nhất, cầu xin được ở lại bên cạnh anh. Dáng vẻ đó quả thực quá đỗi đáng thương. Lận Nguyên Châu dù khinh thường nhưng vẫn phá lệ giữ cô lại. Để rồi khi lợi ích đặt lên trước mắt, anh lại nhẫn tâm vứt bỏ cô. Ai ai cũng nói Khương Nhàn yêu Lận Nguyên Châu đến mức không thể nào thoát ra được. Thế nhưng vào cái ngày cô quyết định rời đi, vị thái tử gia xưa nay luôn ngông cuồng tự đại nhà họ Lận lại nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn: “Trong mắt em, rốt cuộc tôi là ai?" Một kẻ thế thân xuất hiện đúng lúc, một ảo ảnh có cũng được không có cũng chẳng sao. Trong ván cờ tình yêu này, ai sẽ là kẻ trầm luân trong nỗi đau? Tags: #Thế_thân #Kẻ_bề_trên_cúi_đầu #Truy_thê_hỏa_táng_tràng #Cẩu_huyết_ngập_trời #Ai_không_thích_xin_nhẹ_nhàng_quay_bước. CẢNH BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”Bên ngoài tòa nhà Cô Nam.
Khương Nhàn mặc một bộ váy len dệt kim màu trắng, mái tóc dài được búi lên lỏng lẻo, trông cô vừa trắng trẻo mảnh mai, khí chất lại thờ ơ, cả người toát lên một vẻ đẹp dịu dàng.
Ánh tà dương rọi lên người cô, tựa như một đám mây trôi bồng bềnh giữa dòng người.
Ôn Phục Hoài nhìn cô bước về phía mình, ánh mắt khẽ lướt ra sau, rồi cùng người mà anh ta mới đánh nhau một trận cách đây không lâu bốn mắt nhìn nhau.
Hai người đàn ông lịch thiệp không hẹn mà cùng để lộ vẻ chán ghét rõ rệt.
Ánh mắt vừa chạm đã dời đi.
Ôn Phục Hoài cúi mắt nhìn Khương Nhàn đã đứng trước mặt mình, giọng điệu lạnh lùng: “Muốn mua thì nhanh một chút, tôi còn phải về công ty.”
Khương Nhàn cất bước đi vào trung tâm thương mại: “Vội lắm sao? Tôi còn tưởng tối nay chúng ta có thể cùng nhau ăn một bữa cơm.”
Dứt lời, Lận Nguyên Châu đã nắm lấy cánh tay cô kéo về phía sau. Anh liếc Ôn Phục Hoài một cái, rồi quay đầu lại chất vấn Khương Nhàn: “Ăn xong có phải còn muốn cùng nhau đến khách sạn không?”
“…” Ôn Phục Hoài lạnh lùng nhìn anh: “Tôi không đi cùng với hạng người tạp nham.”
Lận Nguyên Châu nheo mắt lại, nếu không phải đang ở nơi công cộng, có lẽ nắm đấm đã nện lên mặt Ôn Phục Hoài rồi.
Trong chốc lát, tình thế rơi vào bế tắc.
Khương Nhàn gỡ tay Lận Nguyên Châu ra: “Là anh cho phép tôi ra ngoài đi dạo, đừng có làm ra bộ mặt hoàn toàn trái ngược với quyết định của mình được không?”
Lận Nguyên Châu nghe vậy, ánh mắt bỗng trầm xuống, nhìn Khương Nhàn một lúc lâu, rồi mới không cam tâm hừ lạnh một tiếng từ trong cổ họng.
Anh buông tay ra.
Trung tâm thương mại rất lớn, người qua lại cũng rất đông.
Ngoại hình của cả ba người nổi bật đến chói mắt, đội hình thế này không khỏi khiến người đi đường phải ngoái lại nhìn thêm vài lần, rất dễ lầm tưởng đây là hai người anh trai và một cô em gái, dù sao thì cả cái đất Giang Thành này tạm thời cũng không tìm ra được mối quan hệ nào kỳ quái đến thế.
Khương Nhàn lựa chọn nước hoa dưới sự hướng dẫn của nhân viên, thỉnh thoảng lại nói vài câu với Ôn Phục Hoài bên cạnh.
Khương Nhàn: “Mùi này thơm không anh?”
Ôn Phục Hoài: “Không biết.”
Khương Nhàn đổi một mùi khác, lại hỏi: “Vậy mùi này thì sao?”
Ôn Phục Hoài: “Như nhau cả thôi.”
Khương Nhàn chậm rãi hỏi: “Hay là mua cho hai người cùng một loại nhé?”
Lúc này Ôn Phục Hoài mới hiểu ý cô là gì, mày nhíu chặt lại, con ngươi đen nhánh ánh lên vẻ lạnh lẽo: “Tôi không phải là công cụ để em ra ngoài tiêu khiển.”
“Đừng nói ngốc thế.” Khương Nhàn khẽ nghiêng người, thì thầm: “Anh cả, anh thật sự rất vô dụng.”
Cô nói xong, từ từ nhướng mi mắt lên, đôi mắt dịu dàng lấp lánh khôn tả.
Cô nhân viên tinh ranh đã rời khỏi chỗ họ, không khí xung quanh thoang thoảng mùi hương của các loại nước hoa khác nhau.
Khương Nhàn tùy ý lướt qua từng chai nước hoa, bước chân rất chậm: “Lần trước đến cản cũng không cản, làm gì có chuyện ôm cây đợi thỏ ngon ăn như vậy.”
Ôn Phục Hoài nói: “Lợi ích em có thể mang lại cho tôi so với tổn thất mà chính em gây ra, không đáng để nhắc tới.”
Anh ta lúc nào cũng cân đo đong đếm.
Một sự bạc bẽo chỉ thuộc về kẻ bề trên.
Khương Nhàn gật đầu: “Tôi hiểu.”
Cô dừng lại một chút, tiếp tục khẽ nói: “Nhưng nếu chỉ dựa vào nỗ lực của bản thân tôi, có lẽ trước khi mối quan hệ với Lận Nguyên Châu tệ đến mức không thể cứu vãn, thì đã có con rồi.”
Khương Nhàn nói xong, nghiêng đầu nhìn anh ta: “Anh nghĩ không cần ra sức thì có thể đạt được kết quả mình muốn sao? Tính toán rạch ròi quá cũng không tốt đâu.”
Ánh mắt của Ôn Phục Hoài dời xuống, dừng lại trên bụng phẳng của cô.
Một lúc sau, giọng điệu anh ta xen lẫn một tia bực bội: “Tôi ra sức, là đưa em về nhà họ Ôn hay để em đi. Em về nhà họ Ôn rồi chẳng lẽ sẽ không liên kết với bọn Ôn Trường Lân để tính kế tôi sao? Hay là để em đi rồi tôi chẳng được gì cả. Đây là một vụ làm ăn thua lỗ.”
“…”
Giờ phút này, Khương Nhàn thật sự rất nhớ chỉ số thông minh của Ôn Trường Lân.
Cô xoa xoa cổ, vô tình nhìn về phía khu vực chờ, bắt gặp ánh mắt của Lận Nguyên Châu đang ngồi trên sofa nhìn về phía này.
Đối phương mặt không cảm xúc nhìn cô, và cả khoảng cách quá gần giữa cô và Ôn Phục Hoài.
Khương Nhàn mỉm cười với anh từ xa.
Nụ cười vô cùng chói mắt.
Lận Nguyên Châu cụp mắt xuống, cười lạnh một tiếng.
Ôn Phục Hoài thu hết những tương tác này vào mắt, lặng lẽ đứng trong tầm nhìn của Khương Nhàn: “Tôi có thể giúp em, nhưng yêu cầu của tôi đã nói từ rất lâu rồi.”
Khương Nhàn suy nghĩ một lát, rồi nhớ lại: “Đính hôn với anh sao?”
Ôn Phục Hoài nhìn cô: “Kết hôn.”
“…”
Đúng là xưa khác nay khác, còn học được cả cách tăng giá nữa.
Khương Nhàn lùi lại một bước, gọi nhân viên tới rồi tiện tay chỉ hai chai nước hoa, trong lúc chờ đối phương đi gói quà, cô nhìn Ôn Phục Hoài: “Vậy thì anh cứ chờ đi, chờ đứa con của tôi và anh ấy ra đời, rồi gọi anh một tiếng chú Ôn.”
Cô quay người định đi.
Thế nhưng chỉ vừa bước được hai bước, giọng nói lạnh lẽo của Ôn Phục Hoài đã vang lên: “Đứng lại.”
Khương Nhàn dừng bước.
Ôn Phục Hoài đi đến trước mặt cô, ánh mắt dò xét nhìn cô rất lâu, sau đó nói:
“Sắp rồi.”
Chỉ hai chữ, Khương Nhàn đã hiểu ý anh ta.
Thời cơ sắp đến rồi.
Thế nhưng, Ôn Phục Hoài vẫn còn một tầng ý nghĩa khác chưa nói ra —
Rất nhanh thôi, Lận Nguyên Châu sẽ gặp đại họa.
Đối với toàn bộ giới hào môn danh giá của Giang Thành mà nói, đây đều là một chuyện tốt đáng để ăn mừng.
Lận Nguyên Châu mặt lạnh như tiền ngồi ở khu chờ suốt cả quá trình, khoảnh khắc nhận được chai nước hoa, anh rất muốn ném nó đi, nhưng cuối cùng lại không làm vậy, chuyện đó chỉ tồn tại trong tưởng tượng mà thôi.
Anh không thể tỏ ra mình quá để tâm, như vậy chẳng khác nào thừa nhận mình kém cỏi hơn Ôn Phục Hoài.
Lận Nguyên Châu xách túi nước hoa, cười như không cười nhìn Khương Nhàn: “Nói chuyện xong rồi à?”
Khương Nhàn nói: “Sao anh không qua đây, làm như chúng tôi đang cô lập anh vậy.”
“Chúng tôi?” Ánh mắt Lận Nguyên Châu quét qua lại giữa Khương Nhàn và Ôn Phục Hoài, anh hừ một tiếng nặng nề, kéo eo Khương Nhàn ôm vào lòng, khẽ hất cằm: “Nhìn cho rõ đây, rốt cuộc có phải là ‘chúng tôi’ không.”
Lời này tuy là nói với Khương Nhàn, nhưng mắt anh lại nhìn Ôn Phục Hoài đang đứng đối diện.
Ôn Phục Hoài nhếch môi: “Hy vọng sẽ luôn là ‘các người’.”
Hai chữ cuối cùng được cố tình nhấn mạnh.
Trong không khí vô hình tóe lên những tia lửa tanh tách.
Lận Nguyên Châu không muốn nhìn thấy người này một giây nào nữa, anh cứng rắn ôm Khương Nhàn đi về phía lối ra của trung tâm thương mại: “Trời tối rồi, nên về thôi.”
Khương Nhàn “này” một tiếng, còn chưa kịp lên tiếng đã bị bàn tay đang khoác trên vai cô của Lận Nguyên Châu vòng qua bịt miệng lại.
Khương Nhàn: “…”
Tài xế đã đỗ xe sẵn ở cửa, Khương Nhàn vừa ra ngoài đã bị Lận Nguyên Châu nhét vào trong xe.
Chiếc xe màu đen ổn định lăn bánh trên đường, tấm ngăn được hạ xuống.
Lận Nguyên Châu gần như không thể chờ đợi được mà kéo áo khoác của Khương Nhàn ra, trong lúc cô không kịp đề phòng đã áp lòng bàn tay lên vị trí trái tim cô.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Nhịp tim bình thản, không một gợn sóng.
Cô trông có vẻ để tâm đến Ôn Phục Hoài như vậy, nhưng nhịp tim lại vẫn không hề có chút khác thường nào.
Tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu, dập tắt đi tia hy vọng mà Lận Nguyên Châu tự cho là có hiệu quả.
“Anh làm gì thế?” Khương Nhàn đẩy anh ra.
Giọng Lận Nguyên Châu không ổn định: “Gặp anh ta, em vui lắm sao?”
Không đợi Khương Nhàn lên tiếng, anh đột nhiên cao giọng: “Nói thật đi!”
Khương Nhàn sững người.
Cô không biết tại sao Lận Nguyên Châu đột nhiên lại trở nên như vậy, cô khẽ thở ra một hơi, nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, đắn đo dùng một từ phổ biến nhất:
“Cũng được.”