SƯƠNG ĐÊM VÀ TUYẾT TÙNG - Chương 55
Vậy cũng quản quá rộng rồi, đừng nói là bạn trai, ngay cả bố cô cũng không thể ngăn cản, anh sẽ không tự lượng sức mình,
Trình Giang Tuyết cũng hiểu, bảo anh nói một câu níu kéo khó như lên trời.
Anh không phải là Lý Trung Nguyên, sẽ không ra lệnh rõ ràng cho Phó Uyển Thanh thử đi du học xem.
Chu Phục là quân tử, lại là một quân tử tự cho mình cao quý, không có thói quen cưỡng ép phụ nữ ở lại.
Dưới chụp đèn lưu ly trên bàn học, bóng tua rua ngắn lắc lư nhẹ giữa hai người.
Trình Giang Tuyết đột nhiên vươn tay, cô quảng qua cổ anh, mặt áp vào ngực anh: “Không có ý kiến là tốt rồi, em còn sợ anh không vui.”
Ngón tay Chu Phục khựng lại: “Đừng lúc nào cũng bận tâm đến anh, hãy nghĩ nhiều hơn cho chính em. Anh không sao, tương lai của em mới quan trọng.”
Anh đã không vui vì chuyện này từ lâu rồi, cũng được một thời gian rồi.
Nhưng chuyện này có thể đem ra bàn bạc công khai không?
“Vậy còn anh? Cũng là tương lai quan trọng, đúng không?” Trình Giang Tuyết rất nhanh đã suy từ mình ra người khác, liên tưởng đến anh.
Chu Phục cười, trả lời lạc đề: “Bàn Bàn, bất kể gặp ai, anh hy vọng em có thể xem nhau như người bạn trên hành trình, duyên đến hồi kết, ai cũng phải xuống xe.
Hãy tập trung nâng cao bản thân, những cái khác đừng bận tâm.”
Đĩa mạ vàng đựng quýt phản chiếu ánh đèn làm người ta chói mắt.
Trình Giang Tuyết tựa vào lòng anh, hương thơm ngọt ngào từng cơn của hoa huệ tây trên bệ cửa sổ được gió đêm thổi tới.
Cô ngửi mùi thơm này, dùng lực ấn móng tay vào lòng bàn tay.
Anh luôn nói những lời lý trí, cho cô sự tự do tối đa, đặt mình vào hoàn cảnh của cô mà suy nghĩ.
Nhưng ngay lúc đó, cô cũng thật sự chán ghét chủ nghĩa vị kỷ vô tình, chỉ nghĩ đến bản thân của giới tinh hoa này.
Học kỳ hai năm thứ ba, vấn đề thực tế hơn đặt ra trước mắt Trình Giang Tuyết.
Nộp đơn vào Cambridge là hoài bão lớn, nhưng khả năng thực sự đậu, có lẽ không đến ba phần mười.
Cô chỉ có thể vừa ôn tập, chuẩn bị thi cao học, vừa cố gắng để xét tuyển thẳng.
Khoảng thời gian đó, cô bận rộn đi lại giữa các buổi thuyết trình, tìm hiểu chính sách năm nay rồi tổng hợp ý kiến của giáo viên và các chị khóa trên, có khi hai cuộc họp gần nhau, cô đành phải gặm vài miếng bánh mì trên đường cho qua bữa.
Một buổi tối Cố Quý Đồng gọi điện cho cô, rủ cô ra ngoài ăn cơm.
Trình Giang Tuyết đang ở thư viện, nói nhỏ: “Tớ đang đọc sách, không đi đâu.”
“Muốn thành tiên à, cả ngày không thấy mặt đâu.” Cố Quý Đồng nói.
Trình Giang Tuyết nói: “Vì muốn học được thạc sĩ này, tớ phải liều mạng rồi.”
Cố Quý Đồng lạ lùng hỏi: “Con của giáo sư cũng phải cố gắng vậy sao, bọn tớ làm sao bây giờ?”
“Đừng nhắc, tớ chính là không muốn bị bố sắp đặt mới như vậy.”
Lúc đó Chu Phục ở bên cạnh cô ấy, vừa nghe cô ấy gọi điện, mặc dù mặt không có gì thay đổi nhưng cũng hơi ngồi thẳng người lên, củi mắt lắng nghe.
Cố Quý Đồng cố ý liếc anh một cái: “Vậy nói với lão Chu đi, dì anh ta chẳng phải là trường khoa Ngữ văn Đại học Kinh sao? Anh ta có thông tin gì mà không thể cho cậu?”
Nói xong lại nói lớn thêm một câu: “Làm sao, anh ta không quản chuyện của cậu à?”
Trình Giang Tuyết dựa vào tường, nói nhỏ: “Chỉ là hẹn hò thôi, tớ dựa vào cái gì mà bắt anh ấy quản chuyện lớn như vậy, nếu sau này chia tay, tớ lấy cái gì để trả ân huệ này cho anh ấy?”
Cố Quý Đồng không hỏi nữa.
Chắc chắn có trục trặc ở đây, hoặc là Trình Giang Tuyết đột nhiên nhận ra sự thật mà trước đây cô không ý thức được.
Vẫn còn nhớ hôm đó ở nhà cô ấy, cô ấy hỏi Trình Giang Tuyết có muốn cưới Chu Phục không, vẻ mặt ngượng ngùng e thẹn của cô lúc nói với mình là “cái đó khó nói”.
Nhưng bây giờ, giấc mơ của cô dường như sắp tình.
Chiều thứ Bảy, Trình Giang Tuyết vẫn mang theo laptop ra ngoài.
Chu Phục đợi rất lâu ngoài tòa nhà giảng đường mới đợi được cô nghe xong buổi thuyết trình.
Gần tối, bức tường kính của dây nhà bẻ vụn ảnh hoàng hôn, phản chiếu một màng đỏ thẫm tan tác.
Các nữ sinh viên đi thành từng nhóm, vạt váy và trang sách đều rung động theo gió ấm.
Anh cũng không còn ở trường được mấy ngày nữa, tựa vào xe nhìn những điều này, nhất thời cũng hơi luyến tiếc.
Lúc đi ra với bạn học, Trình Giang Tuyết không nhìn thấy anh.
Vẫn là người khác kéo cô một cái: “Ê, bạn trai cậu kia. Chu học trường sắp tốt nghiệp rồi, anh ấy khi nào đi làm?”
“Tháng Tám, cũng có thể tháng Chín, tớ không rõ lắm.” Trình Giang Tuyết nói.
Cô ôm sách đi qua: “Sao lại đến đón em?”
“Em bận quá, gọi điện thoại đặt lịch cũng không xếp được, anh đến rình ở đây.”
Chu Phục mở cửa xe, cho cô lên.
Tối đó họ ăn ở Hương Sơn, Trình Giang Tuyết mấy ngày không ăn uống tử tế, ăn rất chăm chủ.
“Hôm nay lại là chuyên đề gì?” Chu Phục rót cho cô một ly trà, anh hỏi.
Trình Giang Tuyết nuốt một miếng: “Chia sẻ của mấy chị khóa trên thi cao học.”
Chu Phục gật đầu: “Thực ra anh thấy nếu làm hai phương án dự phòng, xét tuyển trước vào mùa hè cũng có thể tham gia, chuẩn bị tốt thì không phải không có
Trình Giang Tuyết giơ nĩa, nghĩ một lát: “Điểm GPA em không cao, chỉ tiêu vào trại cũng không nhiều, khó lắm nhỉ, nộp hồ sơ cũng không có hy vọng.”
Đáng lẽ cô muốn thêm một câu, lại không có giáo sư giới thiệu, cũng không hiểu nghiên cứu của họ.
Nhưng cô vẫn không nói.
Cô biết, nếu mở lời, Chu Phục có lẽ sẽ giúp cô.
Mặc dù giữa họ chưa từng có bất kỳ kế hoạch nào về tương lai, nhưng việc nhỏ này không đáng gì.
Nhưng Trình Giang Tuyết không thể giả vờ ngây thơ, nhận ân huệ của anh một cách thuận nước đẩy thuyền lại còn thanh thản.
Trăng mọc ở hướng đồng, bóng của họ đan xen sau hành lang không phân biệt được ai là ai.
Chu Phục im lặng rất lâu mới khẽ lên tiếng: “Vậy, em không có chỗ nào cần anh đúng không?”
“Không, chuyên ngành của em anh lại không hiểu.” Trình Giang Tuyết nói.
Nói xong cô lại cười:
“Không phải anh nói sao, em thông minh, có linh khí, có cái nhìn độc đáo về mọi vật, có sắp xếp chi tiết tỉ mỉ cho tương lai, mặc dù thỉnh thoảng hơi làm mình làm mẩy một chút nhưng không cản trở em có một nhân cách hoàn chỉnh, sẽ không vì có bạn trai mà không giải quyết được vấn đề của chính mình, đúng không?”
Đây lại là câu phát biểu làm ra vẻ thâm sâu của anh hôm nào nữa?
Vẻ bất mãn trên trán Chu Phục thoáng qua rất nhanh lại trở lại bình thường.
Anh nói: “Đúng, ăn cơm đi.”
Cô như vậy rất tốt, dứt khoát gọn gàng, sự ràng buộc giữa hại người không sâu, ràng buộc thêm chút nữa, quan hệ yêu đương này sẽ quá mức.
Ít nhất đặt vào Chu Phục trước đây, anh sẽ nghĩ như vậy.
Nhưng dường như đã qua, qua đến mức anh nghe câu trả lời này cảm thấy cô đơn và thất vọng.
Ba ngày sau, Chu Phục tìm đến Cố Quý Đồng ở sân golf, giao cho cô ấy một túi hồ sơ.
Cố Quý Đồng mở ra, nhắm một mắt nhìn qua, hồ sơ dày quá.
Cô ấy đặt lên bàn hỏi: “Cái gì vậy?”
Xuống xe, Chu Phục cũng không ngồi xuống, kính râm vẫn đeo.
Anh nói: “Bên trong là đề thi phỏng vấn xét tuyển trước của trường chúng ta và Đại học
Kinh các năm, và hướng nghiên cứu của vài giáo sư, còn có hai thư giới thiệu của giáo sư, đều là chuyên ngành văn học so sánh, cô đưa cho cô ấy đi.”
Hôm trước anh tìm dì mình, nài nỉ trong phòng làm việc của bà cả ngày, bà mới chịu thu xếp đủ những thứ này.
Chu Phục cũng không hiểu, miệng thì khuyến khích, cũng ủng hộ bạn gái đi du học, nhưng lại cố gắng nhiều như vậy để cô có thể ở lại.
Thậm chí còn ngắm hy vọng cô cứ ở lại trường học cao học đi, đi Cambridge làm gì.
Nhưng liên quan đến tương lai của cô, ý kiến này chưa đến lượt anh phát biểu.
Không những không thể nói, mà còn phải để cô đi một cách vững vàng, yên tâm, không có gánh nặng phía sau.
“Thử quan trọng như vậy, sao anh không tự mình đưa?” Cố Quý Đồng ngẩng đầu hỏi.
Tay Chu Phục đút trong túi, cười khổ một chút: “Cô ấy không muốn, cô ấy cũng sẽ không mở lời với tôi.
Cố Quý Đồng dang tay ra: “Vậy tôi lấy những thứ này từ đâu ra?”
Ánh nắng quá chói chang, Chu Phục nghiêng mặt: “Nói dối chẳng phải là chuyện thường ngày với cô sao? Tùy cô nói với cô ấy thế nào.”
Chu Phục nói xong liền đi, không cho cô ấy cơ hội phản bác.
“Anh ta có vấn đề!” Cố Quý Đồng hít một hơi thật sâu, lại càng tức giận hơn vì không tìm được đối tượng xả, “Có ai nhờ và như vậy không?”
Tạ Hàn Thanh nhìn bóng lưng anh, bình tĩnh nói: “Thôi đi, tiểu Chu cùng không dễ dàng gì, muốn bạn gái ở lại bên cạnh học cao học, lại không thể tự tư tự lợi mà làm vậy. Phải tôn trọng tình cảm, tôn trọng lý tưởng của con gái, tôn trọng sự nghiệp và tương lai của cô ấy, kết quả là tôn trọng thành ra thế này.”
“Thành ra thế nào?” Cố Quý Đồng hút một ngụm nước ép nói.
Tạ Hàn Thanh lắc đầu, bưng cà phê: “Chịu cãi nhau thì không có những chuyện này rồi!
Hai người chỉ là quá giữ thể diện, quá có tu dưỡng.”
“Không có huyền bí như anh nói đâu.” Cố Quý Đồng nhấm nháp hai cái, “Em sẽ gửi cho tiểu Tuyết ngay đây.”
Sau khi cô ấy đi, Lý Trung Nguyên đánh bóng xong về, tháo găng tay.
Anh ta cười với Tạ Hàn Thanh: “Cô bạn gái nhỏ không chơi nữa à?”
“Đừng nói bậy, em gái ở nhà.” Tạ Hàn Thanh sửa lại cho anh ta.
Lý Trung Nguyên vịn ghế ngồi xuống: “Vừa thấy Chu Phục đến? Yêu đương mà buồn bã thế sao?”
Tạ Hàn Thanh cười hiểu ý: “Tuổi còn quá trẻ, trong dự liệu.”
Sau này Trình Giang Tuyết luôn không thể nhớ được đầu hè năm tốt nghiệp đó.
Có lẽ trong lòng cô không thoải mái, cảm thấy bầu trời cũng chìm trong màu xám xanh oi bức.
Thư từ chối của Cambridge đã nhận được vài ngày, cô xem đầu thư rồi tắt máy tính, không muốn đọc nữa.
Dù sao cũng là những lý do nghe có vẻ đường hoàng.
Cô đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng khách nhìn hạt mưa rơi lách tách, vệt nước đan xen ngoài kính.
Hai ngày trước có kết quả, Chu Phục trước khi đi công tác còn dặn dò trước, bảo cô bình tĩnh đón nhận kết quả, được nhận thì phải giữ bình tĩnh, không nộp đơn thành công thì cũng đừng quá thất vọng, sau này còn nhiều cơ hội.
Anh là người nhìn xa trông rộng, cái gì cũng có thể không để trong lòng.
Nhưng Trình Giang Tuyết không làm được, suy nghĩ của cô luôn nhẹ nhàng, muôn màu muôn vẻ như bọt xà phòng, lơ lửng không thực tế nhưng cũng mong manh dễ vỡ, không chịu được một chút đã kích nào, thổi một cái là tan vỡ.
Không cần nói đến người khác, ngay cả cô cũng ghét con người mình như thế.
Làm người mà được như Chu Phục thì tốt biết mấy, xã hội này sẽ không có nhiều yếu tố bất ổn đến vậy.
Thế giới bị cắt vụn thành những đường nét mờ ảo trong cơn mưa, những bông mộc lan ở góc phố bị đánh cho ủ rũ, từng cánh, từng bông rụng xuống.
Khi đọc văn học Đường Tổng, hầu hết các bạn cùng lớp đều thích Tô Thức, thích Lưu Vũ Tích, vì họ khoáng đạt, ngay thẳng, văn phong phóng túng, ở trong nhà tranh nghèo khó mà chỉ hướng không thay đổi.
Nhưng nói về sự khoáng đạt, nghĩ thì dễ, làm được lại quá khó.
Vì vậy khi đối mặt với thất bại, ai cũng mong mình có thể trở thành Tô Thức, trở thành Lưu Vũ Tích, viết câu thơ “Đời ta mặc mưa gió mà đi”, viết “Ta nói ngày thu thắng mùa xuân”.
Nhưng sự thật là, không ai trong chúng ta có thể trở thành họ.
Trên đời có rất nhiều người hiểu biết bao nhiêu đạo lý nhưng vẫn mắc kẹt trong nỗi đau khổ.
Gần trưa, Cố Quý Đồng đỗ xe xong, xách túi mua sắm, vừa đi về phía thang máy vừa nói với
Quách Chấn Cường: “Lát nữa lên đó cậu biết phải nói gì rồi chứ? Tâm trạng cô ấy không tốt,
chúng ta phải làm cô ấy cười nhiều hơn, nghĩ về những điều vui vẻ. Hôm nay cậu không bận gì
đúng không, chúng ta sẽ ở bên cô ấy cả ngày.”
“Không bận, tôi có thể ở lại rất lâu.”
Quách Chấn Cường cũng xách không ít đổ, đứng thẳng tắp.
Cố Quý Đồng đành phải né sang một bên, ngẩng đầu nhìn anh ta: “Cậu cao thật đấy, sao trước
đây tôi không thấy nhỉ.”
“Cũng tạm thôi, không cao lắm.” Quách Chấn Cường nói.
Cố Quý Đồng nhận ra
anh ta thật sự ngờ nghệch: “Ôi trời, ý tôi là cậu chiếm chỗ của tôi, chen vào tôi rồi, lùi ra chút đi.”
“O.”
Đến cửa, Cố Quý Đồng
lại dặn dò thêm một
câu: “Đừng nói chuyện nộp đơn vào trường
học.”
“Có muốn nói cũng không được, tôi không hiểu.”
“Vậy thì tốt.”
Mở cửa xong, Cố Quý Đồng ném hết đồ đạc xuống thảm.
“Tiểu Tuyết,” cô ấy gọi một cách tự nhiên, “giúp tớ xem mấy bộ quần áo này đi.”
Trình Giang Tuyết thở dài, quay người đi tới: “Lại mua quần áo nữa, trong tủ đã chật cứng rồi, còn một tháng nữa là chúng ta đều tốt
nghiệp, cậu định để lại cho ai đây.”
Cô lặng lẽ lau khóe mắt,
thay bằng một nụ cười dịu dàng xen lẫn chút giận dỗi.
Bạn bè với nhau cũng
cần có chừng mực, không nên cứ chất đầy cảm xúc tiêu cực cho
15:23 người ta.
“Tớ phải về thăm bố mẹ trước,” Cố Quý Đồng ngồi xuống, nói về kế hoạch của mình, “chắc là học cao học ở nhà thôi.”
“Cậu về Mỹ, tớ về Giang Thành, mỗi người tìm mẹ của mình, tốt thôi.” Trình Giang Tuyết không chút sức lực kéo một chiếc váy ra, đột nhiên mắt sáng lên, “Trời ơi, sao cậu mua được cái này vậy? Nó hết hàng rồi mà?”
Cố Quý Đồng đưa cả chiếc thắt lưng cho cô: “Đương nhiên là có cách rồi, đi thử đi.”
“Được.”
Cô vừa đi, điện thoại của Cố Quý Đồng đã rung lên.
“Alo?” Cố Quý Đồng thấy là Chu Phục, bưng miệng, “Tôi đã đến đây rồi.”
Chu Phục vừa kết thúc công việc, đoàn người của họ vừa hạ cánh xuống Hàng Thành, chưa kịp nghỉ ngơi bao lâu, tổ trưởng tuần tra đã tổ chức họp, sắp xếp nhiệm vụ trọng tâm lần này.
Bức tường trắng của phòng nói chuyện có khả năng hút ẩm quá tốt, tiếng thở của mỗi người đều nghe rõ mồn một.
Chu Phục mới vào đơn vị được một năm, vẫn là một đồng chí mới, gương mặt mới, được tạm thời điều động vào tổ.
Chỉ là nói chuyện theo thông lệ cũng không nên quá cứng nhắc, mỗi câu đều kèm theo từ “xin” – “Xin ông/bà hãy nhớ lại tình hình ngày diễn ra buổi đấu thầu,” “Xin ông/bà mô tả chi tiết về tình trạng công việc của vợ/chồng và con cái.”
Nhưng vẫn không hề dễ dàng, giọng nói vẫn có sự căng thẳng của người trẻ tuổi.
Khi ra ngoài, lãnh đạo phụ trách vỗ vai anh một cái: “Cậu thanh niên này khá điềm tĩnh, không tệ.”
Không tệ chỗ nào chứ, phiền muốn chết.
Vừa muốn sớm kết thúc chuyến công tác, về gặp Trình Giang Tuyết, khuyên cô một cách từ tế lại vừa phải nhờ người hỏi thăm nguyên
nhân từ phía trường Cambridge, tìm ra bản đánh giá về phần thể hiện của cô trong buổi phỏng vấn.
Nếu không, những lời an ủi không đúng trọng tâm sẽ chẳng có tác dụng gì, cũng không có giá trị tham khảo.
“Cô ấy thế nào rồi?” Chu Phục hỏi.
Cố Quý Đồng nhìn về phía phòng ngủ: “Khá ổn, đi thử chiếc váy anh mua rồi, anh xong việc chưa?”
Thử váy thì tốt, có tâm trạng làm đẹp thì sẽ không còn thời gian để suy nghĩ tiêu cực.
Chu Phục nói: “Tôi vừa xong việc một lát, cô ở bên cô ấy nhiều hơn, bảo cô ấy ăn chút gì đi.”
Khi hai cánh cửa gấp kiểu Pháp của phòng ngủ mở ra, Cố Quý Đồng vẫn đang cầm điện thoại.
Cô ấy nói: “Tôi biết rồi. Tiểu Tuyết ra rồi, anh có muốn nói chuyện với cô ấy không?”
“Nói vài câu.”
Trình Giang Tuyết đã thay đồ xong, cô xoay một vòng duyên dáng, tay vịn vào khung cửa: “Thế nào?”
“Đẹp quá.” Người cất lời trước cả Cố Quý Đồng là Quách Chấn Cường.
Anh ta vừa bày các hộp cơm ra, ngẩng đầu lên thì thấy cửa mở, một cô gái tóc đen, mắt đen đậm bước ra.
Cố Quý Đồng cười: “Còn cần hỏi tớ sao, nhìn phản ứng của Mao Mao là biết rồi.”
Mao Mao?
Chu Phục nghe thấy, trong lòng dấy lên một suy nghĩ.
Cố Quý Đồng nhận của anh nhiều lợi ích như vậy, kết quả còn dẫn theo một bạn nam đến đó ư?
Cô ấy đi nhanh tới, nhét điện thoại vào tay Trình Giang Tuyết: “Lão Chu tìm cậu đấy.”
“6.”
Trình Giang Tuyết đưa điện thoại lên tai, “Alo,” “Chu Phục.”
Giọng điệu của cô rất vui vẻ, vui vẻ đến mức ngoài dự đoán của anh.
Điều này không đúng, ngược lại làm anh cảm thấy lo lắng.
Chu Phục bỗng thấy cổ áo siết chặt, chiếc áo sơ mi quá bó.
Anh tùy tiện kéo lỏng một chiếc cúc: “Tối qua em ngủ có ngon không?”
“Bình thường, tỉnh giấc giữa chừng một lần.” Trình Giang Tuyết nói.
Chu Phục dịu dàng nói: “Sao thế?”
“Ai bảo anh cứ không về, làm em ngủ không ngon.
Lời than thở đầy tủi thân này có sức công phá rất lớn.
Chu Phục căng thẳng nuốt nước bọt, theo bản năng lại tìm thuốc lá, phát hiện đã bỏ xuống trước khi nói chuyện rồi.
Anh khàn giọng nói: “Anh xin lỗi, anh sẽ về sớm thôi, được không?”
“Em đùa thôi, anh đừng để lỡ việc.” Trình Giang Tuyết nói.
Mưa ngoài cửa sổ đã dịu đi, có dấu hiệu sắp tạnh.
Cô ngẩng đầu nhìn, chợt nhận ra không biết từ lúc nào, Chu Phục nói chuyện ngày càng dễ nghe.
Nếu là lúc trước, anh chắc chắn sẽ giảng một tràng đạo lý vớ vẩn, kiểu như em là một cá thể độc lập, phải học cách tự giải tỏa cảm xúc.
Nhưng giờ đây anh bắt đầu xin lỗi, nói “anh xin lỗi.”
Chu Phục nói: “Không sao, không lỡ việc đâu. Em ăn cơm chưa?”
“Bây giờ chuẩn bị ăn.”
“Được, vậy anh không làm phiền em nữa.”
“Tạm biệt.”
Trình Giang Tuyết trả lại điện thoại, ba người họ cùng nhau ăn trưa.
Sau bữa ăn, họ ngồi trên thảm phòng khách đánh bài, trò chuyện về người và việc hồi cấp hai.
Đến những đoạn vui vẻ, Cố Quý Đồng và Trình Giang Tuyết cười phá lên không còn giữ hình tượng.
Chiều tối, họ chào tạm biệt, Cố Quý Đồng nói sẽ đưa Quách Chấn Cường về trường trước nên đi rồi.
Trình Giang Tuyết mệt môi ngáp dài, cô cũng không đổi chỗ, nằm nghiêng trên sofa nghĩ ngơi.
Trời dần tối hẳn, cơn mưa phùn đã tạnh từ lúc nào không hay.
Trong ánh hoàng hôn, khu rừng mưa rộng lớn dưới lầu hòa thành một làn khói màu xanh đen.
Khi Chu Phục mở cửa, trong phòng khách không có một bóng đèn nào sáng.
Chỉ có cửa sổ sát đất phản chiếu chút ánh sáng mờ nhạt từ nhà người khác, ấm áp và chói lóa trên đó.
Trình Giang Tuyết nằm trên sofa, chiếc chăn lông mềm mại tuột xuống gần hết, chất đồng bên eo.
Ánh sáng nửa rõ nửa mờ chiếu vào thân hình gầy gò của cô, tạo nên một sự đáng thương, trơ trọi và không phòng bị.
Đáng thương.
Anh ấy thực sự nghĩ đến từ này.
Một từ nghe thôi đã biết là mình không còn cứu được nữa.
Chu Phục thay giày, bước nhẹ nhàng đi tới.
Trình Giang Tuyết vẫn chưa ngủ, cô hơi khép mắt, nghe thấy tiếng động rồi nhìn thấy một bóng đen xám xịt đi tới, đến gần mới nhìn rõ là anh.
Cô không đứng dậy, Chu Phục đã ngồi xuống bên cạnh.
Các ngón tay lạnh buốt lướt qua mày và mắt cô, vẫn còn dính hơi ẩm từ bên ngoài.
“Sao anh lại về? Công việc kết thúc rồi à?”
Trình Giang Tuyết nắm lấy tay anh, hỏi với vẻ không thể tin được.
Chu Phục bật cười lắc đầu: “Làm gì nhanh thế được, mai là thứ Bảy, có thể nghỉ một ngày, anh đã báo cáo với chú Vương rồi, chiều mai anh phải đi.”
Chỉ để ở lại một đêm mà phải đi lại vất vả thế này.
Trình Giang Tuyết trách anh: “Anh đang làm gì vậy, bay đi bay lại vui lắm à?”
Chu Phục cởi áo gió, bên trong chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mới thay.
“Anh không yên tâm về em.” Anh tháo cúc tay áo, xắn lên hai nếp, củi người xuống, “Cũng rất nhớ em.”
Tim Trình Giang Tuyết đập mạnh một cái.
Cô giơ tay lên, hai cánh tay thon dài đan chéo trên cổ anh, tìm kiếm môi anh trong bóng tối.
Cằm anh cũng lạnh, những sợi râu nhỏ cọ vào cô, lưỡi thì ướt và nóng.
Chiếc sofa dưới thân phát ra tiếng sột soạt khi anh đè lên.
Sau một nụ hôn dài và yên tĩnh, Chu Phục nằm xuống bên cạnh cô.
“Anh nói với chú Vương thế nào?” Tay Trình Giang Tuyết di chuyển trên lưng anh.
Chu Phục nói: “Nói thật. Anh nói bạn gái anh tâm trạng không tốt, anh phải về một chuyến.”
Trình Giang Tuyết “hữ” một tiếng: “Ông ấy nghe xong chắc chắn sẽ nói em yếu đuối, khỏ chiều.”
“Không sao. Sau này còn nhiều dịp gặp mặt, ông ấy sẽ biết em là người thế nào.”
Trình Giang Tuyết hỏi lại: “Sau này?”
“Ừ, không phải em không đi nước ngoài nữa sao?” Ngón tay Chu Phục gạt tóc cô, hôn lên mặt cô nói, “Đợi anh đi công tác về, anh sẽ nói chuyện với em về sau này.”
Trình Giang Tuyết khẽ mấp máy môi không thành tiếng rồi nhẹ nhàng bỏ qua “Được anh bận xong rồi nói.”
Cô không biết anh muốn nói gì về sau này, cũng không biết tại sao lại nhắc đến “sau này” vào lúc này.
Nửa năm đầu khi mới yêu, cô đã nghĩ rất nhiều, sau đó dần dần không nghĩ nữa.
Chu Phục nhẹ nhàng vỗ về cô, mở lời: “Đừng quá buồn, thực ra Cambridge vẫn luôn như vậy, lời mời phỏng vấn đưa ra rất hào phóng, cứ ba người nộp đơn thì một chấm năm người có thể nhận được thông báo phỏng vấn. Trước khi phỏng vấn, Cambridge cũng sẽ không chấm điểm toàn bộ hồ sơ của em, chỉ cần đạt yêu cầu cơ bản là có cơ hội gặp mặt người phỏng vấn.
Nhưng tỷ lệ bị loại cao nhất lại thường là ở vòng này.”
“Ừm.” Trình Giang Tuyết ngẩng đầu khỏi ngực anh, “Anh cũng biết.”
“Biết gì?”
“Bị từ chối sau khi vào vòng phỏng vấn còn buồn hơn là không nhận được thư mời phỏng vấn, đã chuẩn bị lâu như vậy mà.”