SƯƠNG ĐÊM VÀ TUYẾT TÙNG - Chương 136
Đây là nỗi lo lắng bấy lâu của chồng bà, ông luôn cảm thấy mình không có năng lực, có lỗi với cha, làm mất món đồ gia truyền.
Giang Chi Ý mỉm cười với Chu Phục: “Tiểu Chu, cậu có lòng rồi.”
“Không dám nhận.” Chu Phục xua tay: “Chỉ cần chú thích là được.”
Giang Chi Ý nói: “Vậy thì ông ấy thích nhiều thứ lắm, cũng không thể tìm hết cho ông ấy được.”
“Chỉ cần cháu tìm được.” Chu Phục ngồi thẳng, anh nói: “Chú đã đồng ý gả con gái cho cháu, vài món đồ có đáng gì.”
Trình Thu Đường xem xong bức tranh, lại ngồi xuống: “Nói trước, sau này con bé đi Bắc Kinh học tiến sĩ, cậu không được để nó chịu ấm ức, nếu để nó buồn phiền, bị tôi biết được, tôi tìm đến tận nơi thì sẽ không yên đâu.”
“Chú yên tâm, sẽ không có ngày đó đâu.” Chu Phục cười nói: “Ngược lại, cháu rất hoan nghênh chú dì thường xuyên đến chơi.”
“Được rồi.” Giang Chi Hòa vịn tay vịn đứng dậy: “Mọi người nói chuyện mệt rồi, ăn cơm thôi.”
Giang Chi Ý đi trước, khó hiểu hỏi anh trai: “Năm xưa anh phản đối em ghê lắm, sao bây giờ lại làm người hòa giải cho cháu gái vậy?”
“Cha ra cha, con ra con.” Giang Chi Hòa nhìn về phía sau, Chu Phục vẫn đang cùng Trình Thu Đường cuộn tranh lại, ông nói: “Cậu ấy và bố cậu ấy không cùng một đường.”
Giang Chi Ý hít sâu một hơi: “Phải.”
…..
Khoảng tháng Ba, những ngày sắp có danh sách phỏng vấn vòng hai, Trình Giang Tuyết lo lắng đến mức mất ngủ.
Sáng dậy, cô mang theo quầng mắt thâm quầng, đến nỗi bát cháo cũng không cầm vững.
“Sao thế?” Trình Thu Đường đặt bát xuống hỏi.
Trình Giang Tuyết nhìn thẳng vào mắt ông: “Bố, con nghe nói kỳ trước duyệt hồ sơ rất nghiêm, phải có năm bài báo core, IELTS 7.0 mới qua.”
Giang Chi Ý nói: “IELTS con chẳng phải cũng 7 chấm sao?”
Cô nói: “Nhưng lúc con học thạc sĩ không đăng nhiều tạp chí như vậy, bây giờ vẫn chưa nhận được thông báo, có phải là không vào vòng phỏng vấn rồi không?”
Trình Thu Đường suy nghĩ một lát: “Năm bài core? Làm gì có yêu cầu cao thế? Đâu phải vào khoa Tài chính của Đại học R. Không sao đâu, lát nữa đi làm bố gọi điện hỏi bạn học xem.”
“Cảm ơn bố.” Trình Giang Tuyết húp thêm hai ngụm cháo: “Vậy con đi làm đây.”
Giang Chi Ý nói: “Gần đây con vừa soạn bài vừa chuẩn bị phỏng vấn, chú ý sức khỏe nhé.”
“Con biết rồi.” Trình Giang Tuyết cầm áo khoác: “Con đã nói với cô Kỷ rồi, cô ấy rất ủng hộ, chỉ cho con dạy một lớp, cũng không làm chủ nhiệm, con lo được.”
“Tan làm bố đến đón con, hôm nay cô con về nước.”
“Con biết rồi.”
Giang Chi Ý nhìn cô bước ra khỏi sân, quay lại nói: “Không can thiệp chuyện con gái học Văn học so sánh nữa à?”
“Chuyện lấy chồng còn không can thiệp được, tôi còn nói được gì nữa?” Trình Thu Đường cũng đặt đũa xuống.
Giang Chi Ý cười: “Tôi thấy ông không muốn nói thì đúng hơn, bị con rể mua chuộc triệt để rồi, lần trước nó đến còn nói chuyện tâm tình cả đêm trong thư phòng với nó.”
Trình Thu Đường dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn: “Tôi sợ thằng nhóc này không chăm sóc tốt cho con gái tôi, nên nói trước cho nó biết những thói quen khó chiều của con bé, để nó biết mà liệu.”
“Vâng, mau đi làm đi, Viện trưởng Trình.”
Chiều hôm đó, Trình Giang Tuyết dạy xong, ngồi trong văn phòng tiếp tục xem đề thi viết các năm.
“Cô Trình, thư của cô.” Thầy Nghiêm bước vào, đưa cho cô một phong bì.
“Cảm ơn thầy.”
Trình Giang Tuyết nhìn thấy, thư được gửi từ thị trấn Bạch Thủy, huyện Quảng Khiêm, cô vui vẻ mở ra.
Người viết thư cho cô là Bạch Sinh Nam, chữ viết thanh tú.
“Cô Trình kính mến:
Gặp chữ như gặp mặt.
Sau khi cô đi, trong núi đã có hai trận tuyết lớn, bay lả tả, che phủ nửa lưng chừng núi.
Song cửa sổ lớp học đóng một lớp sương rất lâu, không tan đi được.
Kỳ nghỉ đông không có nhiều bài tập, em và Thái Hà cùng nhau theo bà Ngô làm thảm treo bằng vải, làm xong được thầy hiệu trưởng Ngô đem đi bán, mỗi chiếc có thể bán được hai, ba trăm nhân dân tệ, bọn em mỗi đứa được chia năm mươi.
Mỗi ngày em đều viết chữ theo tập mà cô tặng, sắp viết xong rồi ạ.
Cô xem chữ em bây giờ có nét chữ hơn chưa?
Em báo cho cô một tin tốt, thị trấn đã giúp gia đình em xây lại nhà, không còn là căn nhà đất cũ nữa, tuy chỉ có hai phòng nhưng đủ cho em, mẹ và em gái ở.
Nhờ ơn cô, mẹ em vẫn đang dọn dẹp ở bệnh viện, các bác sĩ và y tá đều rất quan tâm đến mẹ. Bác sĩ Trung y họ Dưỡng thấy mẹ em yếu còn miễn phí kê thuốc bổ khí huyết cho mẹ, nhà em bây giờ thơm mùi thuốc khắp nơi.
Ngày chuyển vào nhà mới, Ủy viên Chu đã tặng mẹ em một phong bao lì xì lớn, chưa kịp uống chén trà nào đã đi rồi.
Học kỳ mới, huyện tổ chức cuộc thi toán học, em đạt giải nhất, thầy Lý đã mang giấy khen về cho em, em chạy một mạch đến ký túc xá ủy ban thị trấn, muốn để vào phòng cô.
Nhưng Ủy viên Chu nói phòng ký túc xá đó sắp có người mới đến ở, không để được nữa.
Em đành ép dưới bàn làm việc của chú ấy, nhờ chú ấy chuyển cho cô xem.
Cô Trình, tuy hiệu trưởng Ngô không nói nhưng em biết, người tài trợ cho em đi học là cô.
Đôi khi em than trách số phận, cảm thấy mình thật bất hạnh, sau này gặp cô lại cảm thấy mình vẫn được yêu thương.
Thời gian trôi nhanh quá, thoáng cái, ngay cả Ủy viên Chu cũng sắp được điều về tỉnh, nhiều chú, thím biết tin này đều chạy ra đầu làng tiễn chú ấy, hôm đó đoàn xe tiễn đưa đứng đầy hai bên đường, gần như không thể di chuyển được.
Em và mẹ không chen được vào đoàn người, chỉ đứng trên sườn đồi nhìn theo chú ấy, mẹ ôm em gái, cứ lau nước mắt, nói cô và Ủy viên Chu đều là người tốt, là Bồ Tát chuyển thế.
Bà Ngô nói với em hai người sắp kết hôn rồi, chúc phúc cô, cô nhất định sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất.
Biết cô rất bận, không dám làm phiền nhiều.
Kính chúc cô giữ gìn sức khỏe, dạy học hại giọng, lúc rảnh rỗi nhớ uống nhiều trà thanh giọng.
Học sinh Bạch Sinh Nam.”
Giấy thư là loại giấy kẻ ô thông thường xé từ vở tập làm văn, hơi ngả vàng, như bị ánh nắng miền núi ngâm qua.
Trình Giang Tuyết đọc rất chậm, ngón tay bấu vào mép thư, bấu lâu in ra vài vết trắng.
Cổ họng cô nghẹn lại, cô đưa tay lấy cốc trà của mình, tay lại không nghe lời, nắp cốc va vào bàn, phát ra tiếng cạch giòn tan, trong buổi chiều yên tĩnh nghe rất đột ngột.
Mắt Trình Giang Tuyết ánh lên nước, long lanh nhưng không lăn xuống, chỉ đọng lại ở đó như hai cái giếng, phản chiếu chữ viết trên giấy thư.
“Sao thế, cô Trình?” Một giọng nam vang lên ở cửa.
Cô cứ ngỡ là đồng nghiệp, giơ tay lên, nhanh chóng lau khóe mắt.
Động tác đó rất vội vàng, mang theo chút lúng túng không muốn bị người khác nhìn thấy.
Tờ thư được cô cẩn thận gấp lại, cho vào túi xách của mình.
Trình Giang Tuyết quay đầu lại, bên khung cửa có một bóng người cao gầy đứng đó, hai người cách nhau nửa phòng nhìn nhau.
“Chu Phục.” Cô gọi thành tiếng, đứng dậy, mừng rỡ bước về phía anh.
Chỉ vài bước ngắn ngủi, Chu Phục đã dang rộng cánh tay, vững vàng, mạnh mẽ ôm lấy cô.
Anh xoa mặt cô: “Một mình trốn trong văn phòng khóc, không phải là nhớ anh đấy chứ?”
“Đâu có.” Trình Giang Tuyết hít mũi: “Là đọc thư của Bạch Sinh Nam.”
Ngực Chu Phục nóng bỏng, mặt cô vùi vào đó, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt quen thuộc, không muốn rời ra nữa.
Trình Giang Tuyết ngẩng đầu hỏi: “Sao anh lại đến? Mới về tỉnh, không bận à?”
“Không phải bận nửa tháng rồi sao? Chưa đến thăm em được.” Chu Phục nắm lấy tay cô: “Tan làm chưa? Chúng ta đổi chỗ nói chuyện được không?”
Trình Giang Tuyết hỏi: “Tại sao? Ở đây không nói được à?”
“Văn phòng giáo viên này, em biết anh…” Chu Phục kéo cà vạt, thấy ngứa ngáy khắp người: “Từ nhỏ không học hành tử tế, bước vào đây là thấy căng thẳng.”
Thảo nào anh lại ngoan ngoãn thế, ôm là ôm, nắm tay là nắm tay.
Không giống như ngày thường, tay vừa chạm vào là khiến cô mềm eo.
Trình Giang Tuyết cười lườm anh: “Đợi em một chút.”
Họ đi ra khỏi trường, bác bảo vệ ở cổng cười với Trình Giang Tuyết rất thân thiện.
Khiến cô lúng túng: “Cháu chào bác.”
“Chào.” Bác cười tươi: “Cô giáo Tiểu Trình, bạn trai cô thật tốt.”
Trình Giang Tuyết lúc này mới hiểu ra, không phải là cười với cô.
Làm cô tốn nửa ngày để biểu cảm.
Cô mới nói, mỗi ngày đi làm đi về cũng không thấy bác nhiệt tình như vậy, ngay cả mặt cũng ít lộ.
Cô hiểu, ai đi làm cũng mang theo chút cảm xúc.
Vừa cày cuốc như trâu như ngựa mà còn vui vẻ thì quả thực nên đi khám bác sĩ tâm thần.
“Anh đã mua chuộc người ta kiểu gì vậy?” Trình Giang Tuyết quay đầu hỏi.
Chu Phục nhếch môi: “Đương nhiên anh có cách của mình, nếu không sao anh ra vào dễ dàng, còn người khác lại bị chặn ngoài cửa?”
Trình Giang Tuyết chợt nhớ lại trước khi cô đi dạy tình nguyện.
Cô nói: “Đúng rồi, trước đây có người cứ hay tặng hoa cho em, cứ muốn chạy vào văn phòng em, đều bị bác này chặn lại, nói khô cả họng cũng không cho vào, em vẫn rất cảm ơn bác ấy.”
“Ai thế?” Chu Phục đột nhiên tăng lực, bóp ngón tay cô kêu rắc rắc.
Trình Giang Tuyết xì một tiếng: “Tóm lại là đẹp trai hơn anh, trẻ hơn anh, hơn anh…”
“Thôi, thôi.” Chu Phục không muốn nghe nữa: “Bây giờ không có thời gian, tối nay, tối nay anh sẽ nghe em khai.”
Cô đâu phải là đối tượng anh kiểm tra, thẩm vấn.
“Ai phải khai với anh?” Trình Giang Tuyết liếc anh một cái, ngồi ngay ngắn vào xe: “Bây giờ sao lại không có thời gian, không phải toàn là thời gian sao?”
“Bây giờ phải hôn.”
Chu Phục đỡ vai cô, nhẹ nhàng, chầm chậm hôn xuống, từng chút một, dùng đầu lưỡi phác họa hình dáng cánh môi cô.
Anh lưu luyến bên ngoài rất lâu, khi Trình Giang Tuyết không tự chủ được muốn nhiều hơn, khẽ mở môi, anh mới dùng sức ôm cô lên người, đầu lưỡi ấn mạnh vào, lướt qua mặt lưỡi cô, cái cảm giác thô ráp và sự cứng cỏi đột ngột xâm nhập khiến cô tưởng như họ đang làm tình.
Cô không tự chủ được kẹp chặt, khó nhịn co chân nhỏ lên, khẽ rên.
Trong xe vang lên tiếng chụt chụt nhỏ khiến người ta đỏ mặt.