Sa Vào Mê Luyến - Chương 86: Canh mê hồn
Truyện Ngôn Tình Sa Vào Mê Luyến
Tác giả: Nhất Thốn Chu Thể loại chính: Hiện đại, hào môn thế gia, nghiệp giới tinh anh, nuôi vợ từ bé, tình yêu duy nhất, ngọt văn, HE Số chương: 90 chương Giới thiệu truyện ngôn tình - Sa Vào Mê Luyến Ngày dọn vào nhà họ Đường là một ngày u ám, mây đen cuồn cuộn, dường như sắp có một trận mưa lớn. Trang Tề mặc một chiếc váy yếm màu vàng mơ, rụt rè đi theo sau thư ký, vòng qua bức tranh sơn mài vẽ cảnh chim chóc vui đùa ở chính giữa bình phong, nhìn thấy Đường Nạp Ngôn ôn nhã đoan chính đang biếng nhác dựa vào chiếc ghế tựa lưng, hờ hững liếc nhìn cô một cái. Thư ký cúi người nhắc nhở cô: "Tiểu Tề, sau này đây là anh Cả của cháu, đừng nhầm lẫn nhé." Cô lấy hết can đảm, đi đến bên cạnh Đường Nạp Ngôn, nắm lấy những đầu ngón tay lạnh lẽo của anh, gọi một tiếng anh Cả. Đường Nạp Ngôn lạnh nhạt ừ một tiếng, sai người đưa cô về phòng nghỉ ngơi. Trang Tề từ Mỹ học tiến sĩ trở về, sau khi đi làm thì quen một người bạn trai, xuất thân từ gia đình có truyền thống ngành y. Bố mẹ hai bên sau khi gặp mặt đều vô cùng hài lòng, giữa những tiếng cười nói vui vẻ đã định xong chuyện hôn nhân. Sau khi tàn tiệc, Trang Tề trở về nhà, dưới ánh trăng, một bóng người gầy thẳng đổ xuống trước mặt cô. Cô không bật đèn, đốm lửa đỏ rực nhảy nhót giữa ngón tay Đường Nạp Ngôn, giọng anh trầm khàn: “Lớn rồi, Tiểu Tề, đến cả bản thân mình mà cũng lừa dối.” Lòng bàn tay Trang Tề rịn lớp mồ hôi mỏng, giống như hồi còn bé mà gọi anh: “Em rồi cũng phải gả cho người ta mà.” Chân trời tiếng sấm cuồn cuộn, anh dập tắt điếu thuốc, chậm rãi bước đến trước mặt cô: “Vậy tại sao không thể là anh?” Mọi người đều nói, Đường Nạp Ngôn là một người quân tử thông tuệ trầm ổn, ôn hòa như ngọc dương chi. Nhưng mấy năm ở Mỹ, Trang Tề cứ nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh người anh Cả luôn nghiêm nghị ít cười của mình, lúc hôn cô lại mang dáng vẻ ý loạn tình mê. Còn cô ngồi trên đùi Đường Nạp Ngôn, quàng lấy cổ anh, vừa tỉnh táo lại vừa đau đớn mà trầm luân. 「Chuyện yêu em, khiến nửa đời anh phủ đầy gió tuyết.」 Nam nữ chính hơn kém nhau 9 tuổi, không cùng một hộ khẩu, không có quan hệ huyết thống. SC (Sạch - cả hai đều là lần đầu của nhau) Anh cả giữ mình như ngọc. Các hành vi yêu đương đều diễn ra sau khi đã trưởng thành.Giọng của Đường Nạp Ngôn trầm ấm mà êm tai.
Khi anh nắm tay cô nói lời yêu, mang lại cho người ta cảm giác mê muội thần hồn điên đảo, ngay cả ánh đèn cũng trở nên rực rỡ lạ thường.
Ngọn gió thổi từ trong núi bỗng trở nên ấm áp, tựa như ánh nắng buổi trưa lướt qua người cô, khiến má Trang Tề nóng ran.
Cả bữa cơm, Trang Tề cứ ăn trong trạng thái lâng lâng như thế.
Ngay cả món chè trôi nước bình thường chỉ ăn được một viên, hôm nay cô cũng ăn ngon lành tận hai viên.
Đến đêm, Trang Tề cảm thấy dạ dày không thoải mái.
Cô nằm trên sô pha, Đường Nạp Ngôn xoa bụng cho cô “Ngon mấy cũng không thể ăn như thế chứ.”
Trang Tề không nói gì.
Đâu phải là đồ ăn ngon, mà là lời của anh quá dễ nghe, như thể canh mê hồn vậy.
Cô ngồi dậy, ôm cổ Đường Nạp Ngôn nói: “Anh, em cũng nói cho anh biết một chuyện.”
“Chuyện gì?” Đường Nạp Ngôn mỉm cười nhìn cô.
Trang Tề đột nhiên lại không muốn nói nữa, cô ghé sát tai anh “Đợi đến sinh nhật em sẽ nói cho anh biết.”
Còn giở trò úp mở nữa.
Đường Nạp Ngôn cười “Được, vậy anh chờ nghe em nói.”
“Anh nhất định sẽ thích nghe.”
Thật ra là chuyện gì cũng không quan trọng.
Anh đã đủ may mắn rồi, khi anh không kìm lòng được mà hôn cô, em gái đã không lập tức đẩy anh ra, không sa sầm mặt mày chửi anh là đồ khốn nạn, cũng không thấy hành vi của anh là đáng hổ thẹn, còn về những thứ khác, anh không dám đòi hỏi quá nhiều.
Mặc dù anh biết rất rõ, trong những lý do em gái không phản kháng, ngoài uy quyền của người anh trai, thì phần lớn là mang lòng biết ơn.
Nhưng không sao cả, chỉ cần cô luôn ở bên cạnh anh, biết ơn cũng có thể biến thành tình yêu.
Buổi đêm trên núi rất đẹp.
Màn đêm buông xuống, những dãy núi trập trùng nhấp nhô, lớp lớp chồng lên nhau, giống như hoa văn chìm trên tấm bình phong bằng đá vân mẫu.
Trang Tề tắm xong, cô mặc một chiếc áo choàng tắm hơi rộng, dựa vào lan can kính. Gió thổi ống tay áo cô phập phồng tựa như một cánh bướm dập dờn, trông như thể sắp bay đi bất cứ lúc nào.
Lúc Đường Nạp Ngôn vừa lau tóc vừa đi ra, nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy.
Anh đột nhiên có chút sợ hãi, hoảng hốt vứt khăn tắm đi, bước nhanh qua, ôm lấy cô từ phía sau.
Trang Tề sớm đã nghe thấy tiếng bước chân, cô cũng không bị dọa.
Cô vươn tay, cào nhẹ hai cái lên mu bàn tay anh “Anh tắm xong rồi à?”
Đường Nạp Ngôn cúi đầu xuống, vùi vào hõm cổ cô hít sâu một hơi, sau đó lại không nhịn được bắt đầu hôn cô, anh vén mái tóc đen nhánh, mút lên xương hàm cô một cách triền miên.
Trang Tề sắp đứng không vững nữa, cô xoay người lại, hơi thở yếu ớt nhanh chóng bị Đường Nạp Ngôn bắt được, anh nuốt trọn tất cả vào miệng, dùng sức ấn gáy cô, đè cô lên ban công chìm trong màn đêm dày đặc mà hôn.
Cả hai đều không mặc nhiều quần áo bị giày vò một hồi như vậy, áo choàng tắm trên người Trang Tề trễ xuống, để lộ bờ vai trần láng mịn, ánh mắt Đường Nạp Ngôn lạnh lùng liếc nhìn, trong lòng lại nghĩ đến việc cắn xuống một cái thật mạnh.
Trang Tề sờ lên lưng anh, đáy mắt ngập tràn hơi nước “Anh, hôm nay chúng ta… có làm không?”
Đường Nạp Ngôn cười “Em nghĩ anh đưa em ra ngoài, là muốn làm chuyện đó với em à?”
“Không phải sao?” Trang Tề đảo mắt, cô nói: “Vậy ra ngoài ở làm gì?”
Đường Nạp Ngôn xoa cổ tay cô “Em còn nhỏ, chúng ta không làm. Đợi em lớn thêm chút nữa.”
Trang Tề “ồ” một tiếng “Vậy tối nay chúng ta làm gì?”
“Làm tất cả những chuyện thân mật quấn quýt.” Đường Nạp Ngôn lại nâng mặt cô lên “Em cứ nằm bên cạnh anh, đưa cái lưỡi nhỏ của em ra, hôn anh mãi thôi là được.”
Mặt Trang Tề nóng bừng lên, dùng chóp mũi cọ vào anh, khẽ nói: “Bên ngoài hơi lạnh, anh bế em vào trong được không?”
Đường Nạp Ngôn hôn cô, bế cô lên chiếc giường lớn kia, áo choàng tắm của cô đã bung ra, hai người gần như dán sát vào nhau quấn quýt, anh đè lên người cô mà hôn, giữ chặt tứ chi mảnh khảnh của cô, rất kiên nhẫn mà mơn trớn cô.
Trên mặt Trang Tề là vẻ mặt gần như mơ màng.
Cảm giác này kích thích mà mới mẻ, Đường Nạp Ngôn ướt át hôn cô, mơn trớn đến mức cô há miệng nhỏ thở dốc, bên dưới rỉ ra ướt đẫm một mảng lớn.
Cô không biết tại sao mình lại mất kiểm soát như vậy, thế là hoảng loạn đẩy anh ra “Anh, em làm ướt anh rồi.”
Đường Nạp Ngôn không hề nhúc nhích, anh vẫn hôn triền miên lên khóe môi cô “Không sao, có thể làm ướt anh thêm chút nữa.”
Trang Tề nhắm mắt lại, cô chủ động nghênh đón, cắn lấy lưỡi anh mà hôn “Em làm sao vậy?”
“Em thoải mái quá đấy, lúc thoải mái sẽ như vậy.” Anh khàn giọng dỗ dành cô, nắm lấy tay cô cầm lấy của mình, khẽ hừ một tiếng “Nhưng anh không thoải mái lắm, em cũng giúp anh một chút được không?”
“Được, chỉ cần như vậy là được à?” Trang Tề không thầy mà tự thông bắt đầu động tay.
Một luồng tê dại xông thẳng lên đỉnh đầu, Đường Nạp Ngôn hít ngược một hơi khí lạnh “Ưm… đúng…”
Làm loạn một hồi, anh bế Trang Tề vào phòng tắm để tắm rửa.
Tranh thủ lúc này, Đường Nạp Ngôn gọi phục vụ phòng, bảo họ đến thay ga giường.
Không còn cách nào khác, Trang Tề liên tục ra mấy lần, trên giường ướt đẫm chảy thành một dòng suối nhỏ.
Hai lần sau là bị anh liếm, anh không kìm được mà tách cô ra, tỉ mỉ ngậm hôn lên, hôn đến mức cô run rẩy trên giường, lại vừa kẹp lấy đầu anh, như thúc giục anh đi vào thêm chút nữa.
Nhưng bản thân anh cũng chẳng khá hơn là bao.
Khi Trang Tề nắm chặt lấy anh, anh không kiên trì nổi năm phút, làm dính đầy lòng bàn tay cô thứ dịch màu trắng.
Trang Tề ngâm mình trong bồn tắm, đầu dựa vào vai Đường Nạp Ngôn, chẳng buồn động đậy. Những cơn cao trào liên tiếp khiến cô mất hết sức lực.
Đường Nạp Ngôn vén lọn tóc ướt bết của cô ra, hôn lên trán cô “Vừa nãy thở gấp như vậy, bây giờ đỡ hơn chưa?”
Cô ngẩng đầu nhìn anh “Anh, lúc lưỡi đi vào, cảm giác có giống làm tình không?”
“Kém xa.” Đường Nạp Ngôn hôn lên má cô, khẽ nói: “Cơ thể Tiểu Tề của chúng ta yếu như vậy, chưa chắc đã chịu nổi đâu.”
Trang Tề đột nhiên xoay người lại, nửa người cô nổi trong nước, hai tay vòng qua cổ anh “Em chịu nổi, hay là bây giờ thử luôn đi.”
Đường Nạp Ngôn búng nhẹ má cô “Thật sự muốn thử sao?”
“Thật.” Trang Tề sờ cổ anh rồi hôn xuống “Bây giờ cho em đi.”
Đường Nạp Ngôn bị cô hôn, nụ hôn rất vụng về, hơi thở thiếu nữ bao bọc lấy anh kín kẽ không kẽ hở, giống như đôi tay nhỏ bé vừa nắm lấy anh, mềm mại, ngọt ngào, thơm ngát, khiến anh động tình dữ dội, không màng hậu quả mà chìm đắm trong nụ hôn của cô.
Anh chỉ hơi cọ xát vào cô một chút, đã khiến Trang Tề rên rỉ ư ử kêu thành tiếng, nghe có vẻ mong đợi chết đi được. Đường Nạp Ngôn cười ngậm lấy dái tai cô “Chưa đến lúc, ý chí của anh trai em cũng không mạnh mẽ đến thế, đừng ép anh phạm sai lầm.”
Trang Tề lắc lư trên người anh “Cái gì anh cũng làm rồi, còn sai lầm nào để phạm nữa chứ?”
“Em gái ngoan, thế này đã là gì đâu.” Đường Nạp Ngôn đè cô lại nói.
Gió đêm thổi từ khe núi tới, khiến tấm rèm voan trắng bay lên rồi hạ xuống.
Sau khi kiệt sức ra khỏi phòng tắm, Trang Tề ngủ rất say trong lòng Đường Nạp Ngôn. Anh chậm rãi vỗ về cô, giống như lúc cô mới đến nhà họ Đường, dịu dàng dỗ cô vào giấc ngủ.
Như thể chớp mắt một cái, em gái đã lớn thế này rồi.
Khi mặt trời mọc lên từ đường chân trời, tựa như phấn má hồng lan ra trên gương mặt thiếu nữ, nhuộm đỏ cả một nửa bầu trời.
Đường Nạp Ngôn bị đánh thức, mí mắt giật mạnh hai cái.
Anh gọi người trong lòng “Tiểu Tề, mặt trời mọc rồi, có muốn xem không?”
Trang Tề lắc đầu, cố gắng vùi đầu vào ngực anh “Không xem đâu, em muốn ngủ.”
“… Được, ngủ đi.” Đường Nạp Ngôn sớm đã đoán được.
Anh vươn tay nhấn công tắc điện, tấm rèm cửa nặng nề từ từ khép lại.
Trang Tề ngủ một mạch đến trưa.
Khi tỉnh dậy, Đường Nạp Ngôn đã ngồi uống trà trên ban công.
Anh đang trả lời tin nhắn của Trịnh Vân Châu.
Ông chủ Trịnh đang ở tận châu Âu xa xôi, nghe người phụ trách báo cáo nói phòng suite đã thay ga giường hai lần, suýt nữa thì làm rơi chén trà trong tay. Anh ta không dám tin mà lặp lại: “Cậu nói là lão Đường? Một đêm mà cậu ta gọi các cậu vào hai lần hả? Cây khô gặp mùa xuân, đã phát ra là không thể ngăn cản à, cậu ta còn cần thể diện nữa không?”
Trang Tề đi qua, dụi mắt một cái “Anh, anh dậy rồi à.”
“Anh dậy lâu rồi.” Đường Nạp Ngôn cất điện thoại, ôm cô nói: “Vẫn buồn ngủ à?”
Cô lắc đầu “Không buồn ngủ, hôm nay chúng ta về à?”
“Nếu em còn muốn ở, anh sẽ ở cùng em thêm một đêm nữa.” Đường Nạp Ngôn nói.
Trang Tề “vâng” một tiếng, “Hôm qua chỉ mải… còn chưa xuống dưới đi dạo.”
Anh như thể không hiểu, nhướng đuôi mày “Chỉ mải cái gì?”
“Lười nói chuyện với anh.” Trang Tề rời khỏi người anh, vào phòng tắm rửa mặt.
Cả một học kỳ, Trang Tề đều trải qua vòng tuần hoàn giữa đi học và hẹn hò.
Mãi cho đến khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, cô về nhà nghỉ đông thì nhìn thấy bác gái Đường về Bắc Kinh sớm hơn dự kiến đang ngồi trong phòng khách.
Bà vẫn thờ ơ với cô như trước đây.
Nhưng Trang Tề khi đối diện với bà, lại không thể thản nhiên như trước được nữa.
Nếu Khương Ngu Sinh biết chuyện của họ, bà ấy sẽ có phản ứng gì?
Trang Tề đi đến trước mặt bà, gọi một tiếng “Chào bác gái”.
Khương Ngu Sinh quay đầu nhìn cô một cái “Ừm, Tề Tề xinh đẹp ra rồi.”
Năm nào cũng là câu này.
Trang Tề cười một cái “Bác gái, cháu lên lầu cất đồ đã ạ.”
“Ừ, đi đi.”
Cô về phòng, vào phòng tắm gọi điện thoại cho Đường Nạp Ngôn, lại sợ tiếng nói chuyện lọt ra khe cửa, nên cố ý mở vòi nước.
Đường Nạp Ngôn mấy giây sau mới nghe máy “Sao thế?”
Trang Tề che ống nghe nói: “Bác gái về rồi, tối nay anh không được đến phòng em, sẽ bị bà ấy phát hiện đó.”
“Không sao, sớm muộn gì cũng phải nói cho họ biết.” Đường Nạp Ngôn nói.
Trang Tề vội nói: “Vậy cũng không thể là bây giờ, em vẫn đang đi học mà.”
Đường Nạp Ngôn cười cười “Đi học cũng không cản trở gì, nếu họ có ý kiến, em cứ dọn đến chỗ anh ở, không cần về cái nhà này nữa.”
“Còn có thể như vậy sao?” Trang Tề nhất thời không nghĩ thông được.
Anh gật đầu “Có thể, họ cũng không phải bố mẹ em, em cũng không phải do họ nuôi lớn, em cứ nghe anh là được rồi.”
Trang Tề do dự vài giây “Hay là đợi qua năm mới rồi hẵng nói, được không?”
Đường Nạp Ngôn nghĩ, anh vẫn chưa có bản lĩnh khiến em gái hạ quyết tâm.
Anh đồng ý: “Được, em cảm thấy lúc nào có thể nói thì anh sẽ nói với họ.”
Trang Tề lại nói: “Vậy lúc anh về chú ý một chút, đừng để họ nhìn ra.”
“Được, anh đảm bảo không ai nhìn ra được, thế này đã yên tâm chưa?”