Phương Thuốc Tốt Nhất - Chương 37 Chuyển camera
Truyện Ngôn Tình - Phương Thuốc Tốt Nhất
Tác giả: Phong Hoa Hùng Miêu
Thể loại chính: Hiện đại, Hào Môn Thế Gia, Góc Nhìn Nữ Chính, Chiếm Hữu, 1v1, HE
Số chương: 97 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Phương Thuốc Tốt Nhất
Cường thủ hào đoạt ‖ Văn nhã bại hoại ‖ Kẻ quyền thế cúi đầu 【Ông trùm tài phiệt mạnh mẽ × Họa sĩ nhỏ dịu dàng ấm áp】 Văn án Công ty nhà họ Trần gặp biến cố lớn. Nghe nói, Tổng giám đốc Trần tiết lộ rằng chẳng hiểu sao đã đắc tội với một nhân vật quyền lực nào đó. Khi gần như không còn cách nào xoay chuyển tình thế, Trần Giang Nguyên quyết định thử liên lạc qua tấm danh thiếp kia, hy vọng thương lượng một vụ làm ăn với nhân vật quyền quý nắm giữ mạch máu tài chính của kinh thành. Nhưng ngay trước tòa cao ốc của tập đoàn, Trần Giang Nguyên bị chặn lại. “Cô Trần, thời gian của Tổng giám đốc Yến rất quý giá. Hợp đồng mà cô và công ty cô mang đến, nói thẳng ra, chẳng mang lại lợi ích gì đáng kể cả.” Lạnh lùng, vô tình, quyết đoán, và đầy vẻ cao ngạo. Đó là những từ để miêu tả Yến Tự Từ - người đứng đầu thế gia quyền lực. “Với địa vị của nhà họ Yến, số người có thể nói được lời trước mặt anh ta ở Yến Thành đếm trên đầu ngón tay. Tôi phải nhờ đến hai tầng quan hệ mới miễn cưỡng tiếp cận được bạn của anh ta, nhưng có thành công hay không vẫn phải dựa vào chính cô…” Người bạn đó gửi thông tin liên lạc của người kia đến. Cuối cùng, Người đàn ông đứng trên đỉnh kim tự tháp đã chịu trả lời. Trần Giang Nguyên tưởng rằng mình đã thấy được tia hy vọng, dồn hết tâm sức để giành được sự tán thành của anh ta, tìm một con đường sống cho công ty. Nhưng ngay khoảnh khắc cô quay người rời đi, cô đã bỏ lỡ ánh mắt tăm tối khó lường của người đàn ông ấy. Trần trụi, đầy tính xâm lược, và nhất định phải có được. “Tối mai, 5 giờ, mang hợp đồng đến đây.” Trần Giang Nguyên cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng không hỏi thêm gì. Cho đến tối hôm đó, giọng nói hốt hoảng của người bạn vang lên từ đầu dây bên kia: “Đừng đi gặp Yến Tự Từ!” “Tôi vừa nhận được tin, chính anh ta là người đứng sau lưng thao túng công ty nhà họ Trần, và mục tiêu của anh ta chính là cô!” Mọi thứ đều nằm trong sự kiểm soát của Yến Tự Từ. Anh ta giăng sẵn một mạng lưới hoàn hảo, từng bước dụ dỗ Trần Giang Nguyên rơi vào bẫy. Cô kinh hoàng suýt làm rơi điện thoại xuống đất, một cảm giác lạnh buốt thấu xương lan tỏa từ trong ra ngoài, quét qua toàn thân. Nhưng, đã muộn. Ngay từ khoảnh khắc Trần Giang Nguyên nhận cuộc gọi, một chiếc xe sang trọng kín đáo đã lặng lẽ dừng lại phía sau cô. Trong khoang xe tối đen, người đàn ông với bộ vest xám đậm chỉnh tề không một nếp nhăn, khoác thêm chiếc áo choàng xanh thẫm tôn lên vẻ tuấn mỹ vô song và khí chất nổi bật. Đôi mắt anh ta sâu thẳm, u tối, lặng lẽ dừng lại trên gương mặt Trần Giang Nguyên. Tóm tắt một câu: Ông trùm cố chấp mạnh mẽ × Họa sĩ nhỏ dịu dàng ấm áp Chủ đề: Yêu người trước, yêu mình sau; mưu cầu tình yêu trước, mưu sinh sau.Gallery vẫn hoạt động bình thường, người ra vào tấp nập, phức tạp. Để đề phòng, cô không gặp trực tiếp đổi
phương, cô ý họn lệch nửa tiếng.
Trân Giang Nguyên đến nơi, đồ vật đã được lặng lẽ để ở một góc khuät không có camera.
Cô lấy đò, bỏ vào túi bình tĩnh lên
“Cô đến rồi?” Người đại diện đang sắp xếp trong phòng vệ, nghe tiếng bước chân thì quay lại, “Mây bức tranh này tôi sáp xếp xong rồi, cô xem thử nhé?”
“Được” Trần Giang Nguyên nhận lây. Cái cớ xem tranh chỉ là che mát người ngoài. Bước cuối cùng càng gần, cảm giác căng thẳng gần như không kìm được.
Cô hít sâu, gửi tài liệu và tranh về bộ thiết kế, làm ra về chuẩn bị kế hoạch dài hạn: Cái này cần khảo sát thực địa, lấy nó làm trung tâm, là phương án thiết kế một vòng, thứ Năm tuần sau họp báo cáo.
Mọi công việc đều gọn gàng, tiến hành đùng kế hoạch. Tin nhắn chưa đọc trên điện thoại nổi bật, sau khi sắp xếp xong, cô mở tin nhăn: Vé máy bay đã xin xong, xe cũng chuẩn bị sẵn.
Dòng chữ như cơn gió thổi tan sương mù trong rừng, lộ ra con đường thẳng tắp dẫn đến đích đên, thừ mà với cô là tự do.
Cô tin Yên Tự Tử không phát hiện ra. Vì ngay cả cô cũng không ngờ ngày này đến đột ngột và nhanh thê.
Chỉ cần chờ đến tuần sau, rời khỏi Yên Thành, cô sẽ thoát hoàn toàn khỏi sự kiểm soát của anh.
Nhưng tôi đó, Yên Tư Từ đúng giờ
xuất hiện dưới công ty, suýt khiến cô công cốc. Trong khoảnh khắc hoảng loạn, cô gần như lộ sơ hở trước mặt anh.
“Sao em phải di cùng?” Hơi thở cô gấp gáp khỏ nhận ra, ánh mắt dò xét đôi mặt anh, khao khát tìm một tia
hy vọng.
Cô chưa từng nghĩ mọi chuyện lại có biến cố. Yến Tư Từ định đưa cô rời Yên Thành, tham dự tiệc mở rộng bản đồ tài chính ở nước ngoài.
“Sao thế?” Anh nhàn nhạt liếc cổ,
“Không muốn đi?”
Nêu đồng ý, mọi kế hoạch sẽ phải
làm lại từ đâu. Cơ hội xin vé máy bay lần sau chưa chắc thuận lợi thế này. Hơn nữa, nêu anh siết chặt vòng vây,
cô sẽ càng khó thoát
Không chuẩn bị gì hành động bita
bại thì khả năng thành công quá
thấp. Cô không thể nói đi là đi.
Vì vậy, tiệc này cô phải từ chối,
không thể ra nước ngoài với anh.
Nhưng tâm tư không thể lộ rõ, nếu
không, với sự nhạy bén của anh,
chắc chân anh sẽ nhận ra điều bất
thường.
“Không, chỉ thấy hơi đột ngột. Cô chậm rãi lắc đầu, không từ chối hận, cũng không tỏ thái độ, chỉ nhẹ giọng hỏi, “Thế khi nào khởi hành?”
“Ngày kia.”
Còn một ngày.
Lòng bàn tay cô lạnh toát, đầu óc xoay chuyến tìm cách kéo dài, suy nghĩ rối bời, đến mức không nhận ra
xe đã dừng.
Anh đưa cô đến một nhà hàng ven
biển, căn phòng kính lớn đối diện mật biển, sông nước lấp lánh, vài con hải âu vỗ cánh bay qua đá
ngắm
“Tập đoàn xa xỉ của Tâm Thanh đều
ở nước ngoài. Tiệc xong, anh dẫn em đi gặp vài người.” Anh mức súp cho cô, ngón tay thon dài cầm muỗng sửtráng lạnh, gân xanh ăn hiện, lăn
vào tay áo.
Cô gật đầu: “Nhưng thứ Năm tuần sau em có họp.” “Di kịp.” Anh chậm rãi đáp, “An
trước đi.”
Cô ăn không nổi.
Cô miễn cưỡng ăn vài miếng, không
nhịn được dò hỏi, muốn biết chi tiết
tiệc và lịch trình.
Khi nói chuyện công, anh toát ra vẻ
xa cách và lạnh lùng của kẻ trên cao.
Anh nói ít, chỉ vài câu đã sắp xếp rõ
ràng từ giai đoạn chuẩn bị thương
hiệu đến các việc cần chú ý sau khi
ra mắt.
Nhung về lịch trình tiệc và kế hoạch
cá nhân của anh, anh không hé nửa
Không được câu trả lời ưng ý, cô
nhíu mày: “The…”
Ảnh gồ nhẹ ngón tay lên bàn, ra hiệu
cô ngắng lên nhìn.
Bi cất ngang, cô theo bản năng
ngắng đầu.
Anh thoải mái tựa lưng ghế, ảnh mát
nặng nề dừng trên mặt cô, hất câm:
“Tập trung ăn đi.”
Sợ anh nghi ngờ, có dành từ bỏ, cũi
đâu múc sáp.
Ăn xong, giám đốc tiền họ ra cửa.
Anh quen thuộc, bình tĩnh lên xe.
“Về chỗ anh?” Anh dường như rất
hiểu ý, cho cô lựa chọn. Đôi mặt den
khóa chặt cô. Cô cuộn ngón tay, nhỏ
giọng: “Ngày kia khởi hành, đúng
không?”
Anh hừ nhẹ, không nói, nhưng ý hỏi
lại rõ ràng.
“Đi xa thì phải thu dọn hành lý.” Cô
chậm rãi giải thích, “Hơn nữa, em có
thể nhân cơ hội tìm cảm hứng thiết
kẽ mới, em muốn qua phòng vẽ lây
do.”
Cô liệt kẻ cả đống đồ cần mang, như
thể muốn dọn cả phòng về đi. Anh
nhìn cô, gân từng chir: “Tìm người
giúp em.”
“Hả?” Cô ngắn ra, “Không cân, em tự
làm được.”
xe dùng dưới lầu, tài sẽ xuống xe
chờ, không khí hơi ngưng đọng, Cô
nghiêng đầu, mím môi: “Thế em vë
trước nhé”
Anh thong dong nhìn cô, không thả:
“Thiếu cái gì đó.”
Cô ngơ ngác ngăng lên, dối diện ánh
mát ý vị của anh, như hiểu ra.
Cô nhẹ nhàng kè sát, khoảng cách
thu hẹp, không gian như bị nén chặt.
Ngũ quan anh sắc nét, đây tỉnh xâm
chiếm, như Sirva quyến rũ chết
người.
Bị dỏi mật ấy nhìn châm
châm, có rùng mình.
Lông mi cô run run, chậm rãi nhăm
mát, kẻ lên khóc môi anh, thành
kính như kỳ khế ước với ác quỷ.
Anh kéo cô vào lòng, kiên nhẫn hôn
cô, cướp đi hơi thở
Cô bị buộc ngửa đầu, bật ra tiếng thì
thâm
Anh nắm tay cô, trới chéo sau lung,
cắt đút đường lui. Dên khi cô mềm
nhữn, nghiêng đầu né tránh, anh
mới dễ lại khe hở.
Anh híp mắt, lộ vẻ hài lòng, giọng
khản gọi cảm: “Hảo bối, chúc anh
ngủ ngon.”
Cô củi đầu thờ hồn hến, giọng lạc đi:
*… Ngủ ngon.”
Anh nhéo gây cô, ôm một lúc, mới
miễn cưỡng thả cô đi.
“Gặp lại ngày mai.”
Dêm lạnh buốt, dưới ánh mắt sâu thầm nguy hiểm của anh, cô nuôi nước bọt, khô khốc đáp: “Gặp lại
ngày mai.”
Mới lạ
Phòng lạnh toát, cô cuộn tròn trên sofa, trên bàn trà là từ giấy trăng chỉ chít chữ viết nguệch ngoạc, lộ rõ sự bồn chồn của chủ nhân.
Cô chống câm, chờ tin nhắn.
Không biết bao lâu, đời phương trả
lời: Ngày kia, 10 giờ sáng, đường
Tùng Trúc.
Cô bật dậy, như muốn khắc dòng chữ
vào mất, rồi xóa sạch tin nhăn.
Cô mặc áo ngủ mỏng, mang dép lê
vào phòng tắm. Nước lạnh từ vòi sen
trút xuống, lạnh buốt cả người.
Cô run như bị điện giật, nhấy tại chỗ,
cổ đè nén bản năng muốn chạy trốn,
Đây là cách hữu hiệu nhất để từ chối
anh: đố bệnh.
Cô không thể giả bệnh, vì anh chác
chắn sẽ gọi bác sĩ. Vậy nên cô đành
tự hành mình. Vừa xối nước lạnh, cô
vừa nhịn không được muốn chửi
the.