Phương Thuốc Tốt Nhất - Chương 29 Anh không vui, em cũng chẳng được gì
Truyện Ngôn Tình - Phương Thuốc Tốt Nhất
Tác giả: Phong Hoa Hùng Miêu
Thể loại chính: Hiện đại, Hào Môn Thế Gia, Góc Nhìn Nữ Chính, Chiếm Hữu, 1v1, HE
Số chương: 97 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Phương Thuốc Tốt Nhất
Cường thủ hào đoạt ‖ Văn nhã bại hoại ‖ Kẻ quyền thế cúi đầu 【Ông trùm tài phiệt mạnh mẽ × Họa sĩ nhỏ dịu dàng ấm áp】 Văn án Công ty nhà họ Trần gặp biến cố lớn. Nghe nói, Tổng giám đốc Trần tiết lộ rằng chẳng hiểu sao đã đắc tội với một nhân vật quyền lực nào đó. Khi gần như không còn cách nào xoay chuyển tình thế, Trần Giang Nguyên quyết định thử liên lạc qua tấm danh thiếp kia, hy vọng thương lượng một vụ làm ăn với nhân vật quyền quý nắm giữ mạch máu tài chính của kinh thành. Nhưng ngay trước tòa cao ốc của tập đoàn, Trần Giang Nguyên bị chặn lại. “Cô Trần, thời gian của Tổng giám đốc Yến rất quý giá. Hợp đồng mà cô và công ty cô mang đến, nói thẳng ra, chẳng mang lại lợi ích gì đáng kể cả.” Lạnh lùng, vô tình, quyết đoán, và đầy vẻ cao ngạo. Đó là những từ để miêu tả Yến Tự Từ - người đứng đầu thế gia quyền lực. “Với địa vị của nhà họ Yến, số người có thể nói được lời trước mặt anh ta ở Yến Thành đếm trên đầu ngón tay. Tôi phải nhờ đến hai tầng quan hệ mới miễn cưỡng tiếp cận được bạn của anh ta, nhưng có thành công hay không vẫn phải dựa vào chính cô…” Người bạn đó gửi thông tin liên lạc của người kia đến. Cuối cùng, Người đàn ông đứng trên đỉnh kim tự tháp đã chịu trả lời. Trần Giang Nguyên tưởng rằng mình đã thấy được tia hy vọng, dồn hết tâm sức để giành được sự tán thành của anh ta, tìm một con đường sống cho công ty. Nhưng ngay khoảnh khắc cô quay người rời đi, cô đã bỏ lỡ ánh mắt tăm tối khó lường của người đàn ông ấy. Trần trụi, đầy tính xâm lược, và nhất định phải có được. “Tối mai, 5 giờ, mang hợp đồng đến đây.” Trần Giang Nguyên cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng không hỏi thêm gì. Cho đến tối hôm đó, giọng nói hốt hoảng của người bạn vang lên từ đầu dây bên kia: “Đừng đi gặp Yến Tự Từ!” “Tôi vừa nhận được tin, chính anh ta là người đứng sau lưng thao túng công ty nhà họ Trần, và mục tiêu của anh ta chính là cô!” Mọi thứ đều nằm trong sự kiểm soát của Yến Tự Từ. Anh ta giăng sẵn một mạng lưới hoàn hảo, từng bước dụ dỗ Trần Giang Nguyên rơi vào bẫy. Cô kinh hoàng suýt làm rơi điện thoại xuống đất, một cảm giác lạnh buốt thấu xương lan tỏa từ trong ra ngoài, quét qua toàn thân. Nhưng, đã muộn. Ngay từ khoảnh khắc Trần Giang Nguyên nhận cuộc gọi, một chiếc xe sang trọng kín đáo đã lặng lẽ dừng lại phía sau cô. Trong khoang xe tối đen, người đàn ông với bộ vest xám đậm chỉnh tề không một nếp nhăn, khoác thêm chiếc áo choàng xanh thẫm tôn lên vẻ tuấn mỹ vô song và khí chất nổi bật. Đôi mắt anh ta sâu thẳm, u tối, lặng lẽ dừng lại trên gương mặt Trần Giang Nguyên. Tóm tắt một câu: Ông trùm cố chấp mạnh mẽ × Họa sĩ nhỏ dịu dàng ấm áp Chủ đề: Yêu người trước, yêu mình sau; mưu cầu tình yêu trước, mưu sinh sau.Như kẻ khát khô vươn tới nguồn nước duy nhất, nhưng lại chỉ chạm vào ảo ảnh.
Trần Giang Nguyên nhắm mắt chạm lung tung, nhưng anh cổ tình như trừng phạt sự thiếu nghiêm túc của cô, buông thông tay, để có tự làm, chẳng đáp lại, cũng không phối hợp.
Cô lùi lại, mở mắt đối diện đôi mắt đen đậm đầy mê hoặc của Yến Tự Tư. Ánh nhìn xâm lược như xuyên thủng cô, khiến cô theo bản năng muốn nè.
Ý định trốn vừa lóe lên, anh đã keo cô lại, ép chật vào lòng. mạnh mẽ chiếm lấy, cướp đi hơi thở của cô.
Ngón tay xuyên qua áo ngủ, chạm vào eo cô, khiến cả người có tê dại, như bị dòng điện chạy qua.
Mãi đến khi cô ngạt thở, anh mới thả ra, năng cô nằm xuống giường, thung dong nói: “Tỉnh dậy nhớ nhắn tin cho anh, nghe rõ chưa?”
Thấy cô gật đầu, anh kéo chăn đắp cho cô, quay người đóng cửa phòng.
Ánh nâng sớm chậm rãi xuyên qua tàng mây, chiếu sáng trời đất. Sáng xuân, không khí vẫn mang chút lạnh, luồn qua cổ áo, làm tay chân buốt giá.
Hạ Dữ ngồi trong xe, lặng lẽ thở dài.
Chuyện ở câu lạc bộ hôm đó quá hỗn loạn, anh thậm chí không hiểu nối quan hệ giữa cô và Yến Tự Từ rốt cuộc là gì.
Tại sao người đó lại vô cớ thù địch với anh như vậy?
Nhưng khoảnh khắc ấy, anh thực sự bị dọa không nhẹ.
Dù sao cũng là đạn thật. Quy định câu lạc bộ nghiêm cấm chưa súng vào người, vậy mà họng súng trần trụi nhâm thẳng vào anh.
Dù đã một tháng trôi qua, Hạ Dữ vẫn không quên cảm giác đó.
Không chút phòng dại, nếu lúc ấy cô không liều mạng ngân cần, anh cảm thấy viên đạn ấy có thể thực sự trúng minh.
Anh hít sâu, Yến Tự Từ đúng là kẻ điên.
Có dính líu đến loại người này, thật quá nguy hiểm.
Hạ Dữ thân sắc phức tạp, ngẩng đầu nhìn lên tầng trên, rồi ném điện thoại sang ghế phụ, định rời đi. Nhưng một chiếc Cullinan chậm rãi lướt qua, lặng lẽ dừng lại.
Anh liếc nhìn theo bản năng, rồi cứng người.
Anh thấy một người đàn ông mặc vest bước ra từ cửa tòa nhà. dáng thon dài, tư thái kiêu ngạo, mỗi cử động toát ra khí chất khó cưỡng.
Tài xẽ mở cửa xe cho anh ta. Người đàn ông lạnh lùng xa cách, Hạ Dữ chỉ thấy được góc nghiêng, xương gò mà sắc nét, mặt mày sâu thẳm, rồi anh ta biến mặt.
Cả người anh lạnh toát.
Chiếc Cullinan khởi động lại, chậm rãi rời đi. Hạ Dữ nhìn chằm chăm, cho đến khi xe khuất ở góc đường.
Anh không nhìn lãm, đó là Yến Tự Tử.
Và nơi anh ta vừa bước ra…
Hạ Dữ ngước mắt, dừng lại ở cửa số nhà cô.
Lân lộn cả đêm, khi Trần Giang Nguyên tỉnh dậy đã là chiều. Cô chậm chạp bò dậy rửa mặt, muộn màng nhớ tới lời Yến Tự Từ.
Cô chợt nhớ ra chuyện mình chặn số anh.
Anh không truy cứu, nhưng không có nghĩa là không giận. Yêu cầu cô chủ động nhắn tin đã là cảnh cáo.
Cô hơi đau đầu, miễn cưỡng bỏ anh khỏi danh sách đen. Tin nhẫn bật ra: Em tỉnh rồi.
Giây sau, liếc thấy giờ, cô hít một hơi, ngón tay vội rút tin nhắn.
Thông báo khung chat hiện tin đã bị thu hồi, như vừa ăn cướp vira la làng.
Cô cân môi, hối hận vì không xem giờ trước. Giờ này liên lạc, anh rất có thể sẽ tìm đến.
Có chỉ biết ôm điện thoại, thầm cầu anh bận quá không thấy.
Nhưng chẳng như ý, anh không chỉ thấy, mà còn gọi video.
Điện thoại rung lên, cô nhắm mắt, đợi hai giây mới chậm rãi nhận.
Sau lưng anh là văn phòng, bàn bên cạnh bày đồ điêu khắc công nghệ, phong cách trang trí trầm tối toát lên sự xa hoa kín đáo.
Ánh sáng ẩm từ cửa số sát đất chiếu vào, làm dịu đi sự lạnh lèo. thêm chút mềm mại.
Anh lười biếng ngồi trên sofa, dường như vừa tâm, đối bộ đồ mới. Áo sơ mi xảm đậm cởi hai cúc, lộ xương quai xanh, cơ bắp ẩn hiện, vòng eo săn chắc, dường nét mạnh mẽ khuất ngoài man hình.
Lông mi ánh hoàng hôn, anh nghiêng đầu, đòi mất đen nhìn thẳng.
Cô bị nhìn đến căng thẳng, nuốt khan, chờ anh lên tiếng.
“Tin nhắn gửi rồi, em rút lại làm gi?” Giọng anh bình thản, như chỉ tò mò.
Cô ngái ngủ, chậm rãi đáp: “Em sợ làm phiền anh làm việc, định lát nữa nhẫn.”
Không khí rơi vào im lặng kỳ lạ.
Như bị nhìn thấu, anh khẽ cười, khiến cô nổi gai ốc.
Khi cô nghĩ anh sẽ vạch trần, anh chậm rãi nói, giọng trăm: “Nghĩ nhiều thế, có cần khen em hiểu chuyện không?”
Cô im lặng.
“Ngủ cả ngày, có khó chịu đầu không?” Anh quan sát từng biểu cẩm của cô, nhàn nhạt hỏi.
Như bắt được tia hy vọng, cô nhíu mày, nhỏ giọng: “Hơi đau đầu”
Cô muốn lấy cở này để anh bỏ ý định, nên giả vờ xoa huyệt thái dương.
“Cho cái thang là trèo ngay, Trần Giang Nguyên,” anh cười khẽ, giọng lười biếng vang bên tai.
Cô ngừng thở.
May mà anh không bám lấy, chỉ ra lệnh: “Tỉnh rồi thì xuống lâu đi, tài xế đang đợi.”
Video ngắt, cô chui vào chân, đấm giường tức tối, coi gối là anh mà dập.
Tài xế dưa cô đến Tâm Thanh. Không biết quầy lễ tân có được báo trước hay không, họ chẳng bất ngờ, còn cười cháo, dẫn cô đến thang máy riêng.
Nhân viên qua lại nhìn tò mò, nhưng lướt qua nhanh, không ai dám nhìn lâu.
Cửa thang máy hai bên mở cùng lúc ở tầng một. Một bóng người bước ra từ thang nhân viên, cô củi mắt bước vào, nhưng khi lướt qua, một tiếng gọi vang lên: “Trần Giang Nguyên?”
Cô khựng bước, quay đâu, thấy Hạ Dữ với thần sắc phức tạp. Quá đột ngột, cô không chút chuẩn bị.
“Sao cậu ở đây?”
“Đáng ra tôi phải hỏi cậu mới đúng,” Hạ Dữ nhíu mày, bước tới, “Cậu đến gặp người đó?”
Theo bản năng, anh ta tránh gọi tên Yến Tự Từ trước mặt cô.
Nhưng câu hỏi này khiến cô không thể trả lời.
Hạ Dữ là bạn cô, lần gặp trước cũng như dây đàn, tỉnh cảnh khỏ coi. Thừa nhận cô đến gặp Yên Tự Từ lúc này, với cả cô và anh ta đều quá tàn nhẫn.
“Tôi muốn nói chuyện tử tế với cậu,” cô hít sâu, “Mai cậu rảnh không?”
“Bây giờ,” Hạ Dữ hiếm khi ngắt lời, “Đi ngay bây giờ.”
“Hạ Dữ…”
“Tôi không muốn làm khó cậu,” anh ta lùi nửa bước. “Nhưng cậu biết anh ta là ai không? Hôm nay anh ta vui, ai cũng ổn. Mai không vui, chết thế nào cũng chẳng hay.”
“Chuyện ở câu lạc bộ là ví dụ, cậu không thể tiếp tục dây dưa với loại người đó.”
“… Hôm đó thật sự xin lỗi,” cô cụp mắt, không đáp lại lời anh ta. Thái độ này như đấy anh ta ra ngoài, Hạ Dữ không tin nổi, giọng lạnh đi, “Ý cậu là sao?”
“Trần Giang Nguyên, chuyện hôm đó không liên quan đến cậu, sao cậu phải xin lỗi? Hay trong lòng cậu, tôi đã là người ngoài?”
“Không phải thế” cô nắm chặt tay, cắn răng, “Nhưng nếu cậu biết anh ấy là ai, sao còn xen vào? Sao cậu lại ở đây?”
Hạ Dữ đứng sững, rơi vào im lặng.
Vì chỉ cần Tâm Thanh thả chút mồi, mọi công ty đều tranh nhau cần. Đây không phải cổ tích, không thích ai thì tránh xa, hét lên “Ông dây không hầu” rồi ném tiền bỏ đi.
Dù không muốn, cũng phải củi đầu.
Anh ta không phải người thường, nhưng đây là sân khấu danh lợi tàn nhẫn, máu chảy đầm đìa.
Anh ta không chỉ đại diện bản thân, mà còn công ty và nhà họ Hạ.
Hạ Dữ định nói thêm, nhưng có lẽ Yến Tự Từ đợi lâu, mất kiên nhẫn. Một cuộc gọi phá vỡ cuộc nói chuyện.
Cô nấm điện thoại, không nhận.
“Nơi này không tiện nói chuyện, mai hãng nói, Hạ Dữ. Mai tôi tìm cậu.”
Tiếng rung liên tục thúc giục, cô gần như hình dung được biểu cảm và thái độ của anh, như thợ sân chờ môi, kiên nhẫn vô hạn.
Đến khi Hạ Dữ rời đi, điện thoại reo lần thứ ba.
Cô cảm thấy tim đập nhanh, cổ trấn tĩnh, chậm rãi nhận.
“Ở đâu?” Giọng bên kia lạnh nhạt.
Như chỉ hỏi cô đã đến chưa.
Nhưng so với video nửa tiếng trước, giọng anh không còn thế. Cô nhẹ giọng: “Cửa thang máy tầng một.”
“Gặp ai rồi?”
“Cái gì?” Cô hỏi lại theo bản năng, da đầu tê dại.
Anh hỏi về Hạ Dữ. Đầu óc cô rối bời, không rõ anh có cố ý gọi cô đến Tâm Thanh lúc này không.
Giọng cô run, tay nắm điện thoại siết chặt, muốn chất văn: “Anh chẳng phải hứa không động đến Hạ Dữ sao?”
“Hử?” Anh khẽ hữ, giọng cười như không, “Hắn nói thế à?”
“Anh ta chẳng nói gì, nhưng…”
“Trần Giang Nguyên,” anh thong dong ngắt lời, áp lực vô hình xuyên qua màn hình, ập đến, che trời lấp đất.
Cô gái nhỏ không những không vội đến gặp anh, còn ở dưới lầu dây dưa với người khác, giờ lại vì người đó mà chất vấn anh.
Yến Tự Từ mất hứng, lạnh lùng nói: “Anh không thích dùng người khác để uy hiếp em, điều đó khiến anh rất khó chịu.”
Vì uy hiếp, phải là người mà cô gái nhỏ quan tâm nhất, thân thiết nhất.
Những cái tên trong danh sách đó đủ khiến Yến Tự Từ không kìm được sát khí và dục vọng chiếm hữu.
Anh đè nén dục vọng trong mắt, gắn từng chữ cảnh cáo: “Anh không vui, em cũng chẳng dễ chịu đâu, hiểu không?”
Hơi thở cô ngắt quãng, như bị dọa.
Rõ ràng sáng nay trước khi đi, cô còn chủ động hôn anh, đáng yêu đến chết người, vậy mà vừa gặp người khác đã quay về dáng vẻ muốn trốn anh tám trăm mét.
Yến Tự Từ kìm nén, dịu giọng chậm rãi: “Lên đây.”
“Tự em đến xem, người này có phải do anh uy hiếp không.”
*** 29 ***