Mất Kiểm Soát - Chương 100 - Nôn nóng, tham lam và khát khao
Truyện Ngôn Tình - Mất Kiểm Soát
Tác giả: Đa Lê
Thể loại chính: Hiện đại, Trâu già gặm cỏ non, Hấp dẫn, Hào môn thế gia, Tình yêu sâu sắc, HE
Số chương: 104 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Mất Kiểm Soát
Khi cãi nhau.
Thiên Đại Lan giận dữ nói:
“Chúng ta hoàn toàn không hợp nhau.”
“Không hợp chỗ nào?”
Diệp Tẩy Nghiễn lau vết môi bị cắn rách, trầm ổn đáp:
“Thiên hạ e là chẳng tìm được đôi nào hợp nhau như chúng ta, dù đang cãi nhau đến đỉnh điểm mà vẫn hôn nhau được.”
Hôm đưa Thiên Đại Lan về nhà, Diệp Hi Kinh thật ra định chính thức nói lời chia tay với cô.
Điều khiến anh ta phiền não nhất là không biết phải mở lời với anh trai thế nào, anh trai Diệp Tẩy Nghiễn là người chính trực, ghét nhất sự trăng hoa.
Rạng sáng.
Diệp Tẩy Nghiễn mặc áo choàng tắm đen, ngồi trên ghế sofa trắng, kiên nhẫn nghe hết lời kể của em trai.
Trà xanh trong vắt, hương thơm nhè nhẹ.
Tóc anh vẫn còn ướt, khác với trước đây luôn khuyên nhủ giữ hòa khí, lần này chỉ bình thản nói:
“Nếu đã vậy, chia tay vẫn tốt hơn.”
Nghe anh trai hứa sẽ thay mình chăm sóc Thiên Đại Lan, Diệp Hi Kinh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại trống rỗng mất mát.
Điều anh ta không ngờ là cách một bức tường, phòng tắm vẫn còn đọng hơi nước mờ mịt.
Thiên Đại Lan chỉ mặc mỗi áo sơ mi, đang ngâm mình trong bồn tắm, lấy tay che môi, không dám phát ra một tiếng.
Nước ấm ngâm đến tận cổ, mờ mờ che đi vết cắn trên cổ tay.
Đó là dấu vết mà Diệp Tẩy Nghiễn để lại khi Diệp Hi Kinh gõ cửa.
[Người giảo hoạt tùy cơ ứng biến X Anh trai tinh anh nghiêm khắc chính trực kiêm độc mồm, ba trong một!]
Lưu ý khi đọc truyện:
-
Nữ chính là một cao thủ nói dối chính hiệu, hoàn toàn không phải kiểu “bạch liên hoa thuần khiết hiền lành” gì đâu! Cô thật sự là kiểu người nói dối như cơm bữa, mở miệng ra là nói dối trơn tru luôn á á á! Cô làm nghề kinh doanh thời trang, thông minh lanh lợi, đặt lợi ích lên hàng đầu QWQ.
-
Nam chính lớn hơn nữ chính 8 tuổi, chưa từng có tình sử. Anh là người yêu trước.
-
Nữ chính yêu đương hoàn toàn bình thường, khả năng cao sẽ có từ hai nam phụ trở lên, đều là cực phẩm chất lượng cao. Chủ yếu là kiểu “người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở, xe gặp xe nổ lốp (X)” đó nha~
“…Nghe anh nói thì cũng có chút lý.”
Ngay khi Thiên Đại Lan khô khan thốt ra câu ấy, Diệp Tẩy Nghiễn liền nghiêng người tới, ngón tay luồn vào mái tóc cô, năm đầu ngón tay nóng ấm mở ra, đỡ lấy sau gáy, tay kia khẽ ôm lấy gò má, ngón cái tì dưới cằm, rồi hạ xuống một nụ hôn.
Quả dâu tây Thiên Đại Lan còn chưa kịp ăn hết đã bị nghiền nát thành nước, sắc đỏ nhạt run rẩy vẽ một vệt dài từ khóe môi đến cằm. Trong khoảng cách gần gũi mờ tối, đôi mắt Diệp Tẩy Nghiễn trầm đậm, dày đặc như muốn nuốt lấy cô. Cô ôm chặt cổ anh, hương vị sạch sẽ, thẳng thắn của anh tràn ngập, như một đợt tấn công không hề che giấu.
Vừa hôn vừa thở hổn hển, cuối cùng khi đủ rồi, Thiên Đại Lan hai tay ôm lấy mặt anh, kinh ngạc:
“Em còn tưởng anh sinh ra đã biết hôn cơ, hóa ra không phải, anh cạ vào môi em rồi, này này, mạnh thêm chút nữa là cắn rách môi em mất đấy.”
Diệp Tẩy Nghiễn không phản bác lời trách móc ấy, chỉ hơi nghiêng mặt xuống hôn lên cổ cô, tay trái đan chặt lấy tay cô, mười ngón siết chặt, tay phải lại vuốt ve lòng bàn tay nóng hổi, ẩm ướt của cô.
“Bây giờ anh không chỉ chưa biết hôn, mà còn chưa biết tháo áo ngực nữa.”
Diệp Tẩy Nghiễn hỏi:
“Em có thể dạy anh không?”
Thiên Đại Lan vẫn còn thở dồn dập:
“Không sao không sao, khỏi cần dạy, em đâu có mặc.”
Diệp Tẩy Nghiễn lặng đi hai giây mới hỏi:
“Em không mặc? Suốt cả ngày em không mặc? Từ trường đến quán ăn?”
“Nếu không thì sao? Ở đây anh cũng không có cái nào, mà em bây giờ lại chẳng có tiền.”
Thiên Đại Lan đáp:
“Thôi thôi, áo sơ mi của anh chẳng hề xuyên thấu, anh cũng đâu có nhận ra. Em đẹp thế này, ti còn rất ngoan, không bị kích thích thì cứ ngoan ngoãn co lại, có gì mà anh kinh ngạc. Sau này mình còn chơi nhiều trò ‘hoa lá cành’ hơn thế nữa cơ.”
Diệp Tẩy Nghiễn cắn lên má cô, như sói cắn thịt, cắn một cái lại không nỡ, hơi thở và tiếng thở dồn dập, nặng nề như nhau.
“Em…”
Anh dường như không tìm được từ nào để hình dung hành vi của Thiên Đại Lan lúc này, thở dài cũng chẳng đủ, chỉ để mặc cho cô cởi từng chiếc cúc áo của mình.
Cô rất thuần thục.
Vừa thành thục lại vừa háo hức nghiên cứu cơ thể tuổi trẻ của anh, tò mò, phấn khích, đầy hứng khởi.
Diệp Tẩy Nghiễn kiên nhẫn chịu đựng mọi bình phẩm của cô.
“Giờ cơ bắp của anh đúng là chưa lớn như sau này, nhưng sờ vào cũng đã thấy tuyệt rồi. Cái này gọi là gì nhỉ? Cơ mảnh sao? Gân xanh đúng là bẩm sinh, giờ đã rõ thế này rồi, em thích quá, thật sự thích lắm.”
“Wow, Diệp Tẩy Nghiễn, anh không hề nói dối, hồi trẻ đúng là trắng hơn thật, sắc tố cũng ít lắm, hồng hồng, em nói khớp tay đó nha.”
“Những chỗ khác chắc cũng hồng hơn” Diệp Tẩy Nghiễn chỉ muốn hôn cái miệng líu lo của cô:
“Không chỉ mỗi khớp tay.”
Thiên Đại Lan nắm lấy bàn tay anh, ngược lại chiếm thế chủ động, khẽ vuốt ve lòng bàn tay anh hết lần này đến lần khác, rồi kéo cả bàn tay úp sát lên mặt mình. Cô ngước nhìn anh, trong đôi mắt như chứa cả vì sao nơi quê hương, bầu trời đầy sao đêm hè bên Tây Hồ mà giờ khắc này, Diệp Tẩy Nghiễn đều nhìn thấy trong mắt cô.
Chiếc sơ mi trên người cô sớm đã trải xuống dưới làm đệm, chiếc quần được cắt bằng kéo trước khi ra ngoài bị vò đến rối tung, ẩm ướt, thấm đẫm mồ hôi của cả hai, trên vải loang ra từng tầng vết mờ. Diệp Tẩy Nghiễn biết cô đã chuẩn bị sẵn sàng, anh có đủ kiến thức sinh lý bình thường, cũng có sự nôn nóng, tham lam và khát khao mãnh liệt đúng tuổi này.
Điều đó khiến anh không hề có bất kỳ kỹ xảo nào, chỉ là ôm chặt lấy cô, mù quáng, cuồng nhiệt, giống như một đốm cỏ khô vừa bén lửa liền bùng cháy, bừng bừng dữ dội, vụng về và dồn dập.
Sự mất kiểm soát của tuổi trẻ khiến Thiên Đại Lan đau đến rên khẽ, nhưng cô vẫn nắm chặt tay anh, ngón tay mềm mại khẽ miêu tả từng đường nét trong lòng bàn tay.
“Diệp Tẩy Nghiễn, thật tuyệt quá” Thiên Đại Lan khẽ nói, giọng mềm mại:
“Bây giờ tay anh vẫn chưa có nhiều vết thương và chai sạn.”