Khi anh quay đầu vì em - Chương 126: Cố Ngữ Chân, anh yêu em.
Giới thiệu truyện
1. Nhiều năm nay vẫn luôn hướng về một người, nhưng người kia lại đem tình cảm của Cố Ngữ Chân giày xéo, không chút tôn trọng, cô biết anh ta có một bạch nguyệt quang, nhớ mãi không quên
Cô nói muốn chia tay...
Người đàn ông với dáng vẻ lười biếng, môi ngậm điếu thuốc, ánh mắt nhìn cô, sau đó độ cung của miệng cong cong, ngữ khí chẳng chút quan tâm: "Tuỳ em."
2. Cố Ngữ Chân không lưu luyến tách khỏi đoạn tình cảm này, mà đám anh em bạn bè của Lý Thiệp vẫn luôn thấy hình bóng cô đi cùng anh, đột nhiên không còn nữa, tò mò hỏi:
"Chia tay thật ư?"
Lý Thiệp vẫn là bộ dáng không sao cả: "Cô ấy muốn chia tay thì chia tay thôi."
Sau đó, có rất nhiều chàng trai theo đuổi Cố Ngữ Chân, đám anh em bỗng tỉnh ngộ: "Hoá ra là chia tay thật."
Lý Thiệp: "Chia tay cái con khỉ."
3. Cô ở trong showbiz thuận buồm xuôi gió, cư dân mạng đồn thổi cô có ô dù chống lưng. Chuyện từng tỏ tình trước mặt mọi người giờ đây trở thành vết nhơ trí mạng. Có người phát hiện ra đối tượng lại là Lý Thiệp - con trai duy nhất được nhà họ Lý chiều chuộng đến mức kiêu căng phách lối.
Gương mặt Cố Ngữ Chân vô cảm: "Thực xin lỗi, tôi không quen người mà mọi người vừa nhắc đến."
Trong buổi tiệc đêm đó, gặp phải ô dù trong truyền thuyết.
Hai chân Lý Thiệp gác lên bàn, rút điếu thuốc đang ngậm trong miệng ấn xuống gạt tàn, vẻ mặt hung ác lại cà lơ phất phơ: "Trước đây em nói thích anh, giờ lại nói không quen biết anh?"
Cậu ấm theo đuổi vợ mệt bở hơi tai, dây dưa không dứt.
**Lưu ý độc giả:
Nam nữ chính đều có tính cách không hoàn hảo/ Không yêu xin đừng nói lời cay đắng.
Truyện có nhiều yếu tố ngược ức chế, drama kịch tính, cân nhắc kĩ trước khi nhảy hố.
Sau khi kết hôn, có một ngày Cố Ngữ Chân bất chợt muốn nghe Lý Thiệp tỏ tình lại với cô một lần nữa. Nhưng mặc cho cô làm nũng hay uy hiếp, anh đều không chịu mở miệng, thậm chí nếu chọc anh nổi cáu, anh còn sẽ “giày vò” cô ngược lại.
Mà như thế thì người chịu thiệt vẫn là cô thôi.
Hôm qua bị anh “hành” quá dữ, hôm nay Cố Ngữ Chân dậy vẫn thấy ê ẩm cả lưng cả eo, nên dứt khoát không dám trêu anh nữa.
Đúng lúc nhà họ Lý có tiệc gia đình, cô cố ý đến trước anh một bước, chạy sang chỗ bà nội ở tạm, tránh bị anh “ăn hiếp”.
Bà rất quý cô, thấy cô đến thì liền vui vẻ dẫn cô đi xem những món đồ chơi Lý Thiệp hay chơi hồi nhỏ.
Cố Ngữ Chân đi theo bà vào thư phòng, nơi đó rất rộng, gần như một thư viện mini, nhưng rõ ràng Lý Thiệp chẳng bao giờ dùng tới, trong phòng toàn là mấy món đồ cũ trước kia anh dùng, phần lớn là đủ loại đồ chơi anh từng có khi còn nhỏ.
Cô lần đầu tiên thấy một “nhà đồ chơi” lớn như vậy, bất giác cảm thán bảo sao Lý Thiệp lại có kiểu tính cách thiếu gia được nuông chiều như thế, đồ chơi lúc nhỏ là được mua theo từng đống từng núi, còn đồ chơi hồi bé của cô, đựng trong cái thau mặt to cũng đủ chật rồi.
Cố Ngữ Chân cúi nhìn chiếc xe điều khiển từ xa to đùng bên chân, nhìn vẫn còn như mới, nhưng rõ ràng đã thuộc loại cổ rồi, vừa nhìn là biết anh chơi chưa được mấy lần đã vứt sang một bên.
“Cái này là lúc A Thiệp hai tuổi được mua cho, chơi có một hai lần thôi. Nó thông minh, loại này nó chê, cứ đòi chơi ô tô thật. Thế thì làm sao mà cho nó chơi được chứ?”
Cố Ngữ Chân nghe vậy thì há hốc mồm. Lúc cô hai tuổi thì đồ chơi duy nhất cũng chỉ là bò quanh sân thôi, xe điều khiển từ xa là thứ không thể với tới.
Cô nhìn quanh căn phòng đầy sách và đồ chơi rồi hỏi: “Bà ơi, lúc nhỏ anh ấy có nghịch ngợm không ạ?”
Bà cười nói: “Nghịch chứ sao không. Bố nó bận, giao cho mấy chú nó trông, mà mấy đứa đó cũng đâu quản nổi.”
Cố Ngữ Chân không nhịn được cười, ngẩng đầu nhìn thì bất ngờ thấy một cuốn truyện cổ tích.
Bà thấy cô nhìn cuốn truyện, liền đưa tay lấy xuống:
“A Thiệp hồi nhỏ đẹp trai lắm, trắng trẻo xinh xắn như tượng ngọc. Mẹ nó hay đọc truyện cổ tích cho nó nghe, nhưng thằng nhóc này thực tế lắm, hoàn toàn không tin mấy truyện cổ tích đó.”
Cố Ngữ Chân thầm nghĩ: Bây giờ anh cũng vẫn đẹp trai. Nhất là hôm qua bị anh hành cho quá thể, nhưng chỉ cần nhìn thấy gương mặt này là lại không giận nổi.
Cô nhận lấy cuốn sách bà đưa, vừa mở ra đã thấy truyện Nàng tiên cá, còn bị gấp nếp ở trang đó.
Bà cười nói:
“Chính là câu chuyện này đó. Trong tất cả các truyện ở đây, thằng bé ghét nhất chính là truyện này.”
Cố Ngữ Chân nghe vậy liền nhìn sang bà:
“Là vì cái kết buồn phải không ạ?”
Bà nhớ lại hồi nhỏ Lý Thiệp rất khó để chịu ngồi yên nghe kể chuyện.
Mẹ anh vất vả lắm mới kể xong truyện này, còn nói:
“Đây là một câu chuyện rất đẹp.”
Lý Thiệp khi ấy liền ghé đầu nhìn vào tranh minh họa trong sách, nói bằng giọng non nớt:
“Không đẹp. Cô ấy còn chẳng biết có hợp với hoàng tử hay không.”
“Mà cô ấy thích hoàng tử mà, hợp hay không đâu quan trọng.”
Lý Thiệp không hiểu nổi, bĩu môi:
“Chẳng thực tế gì cả.”
Cố Ngữ Chân hơi bất ngờ hồi đó anh đã biết suy nghĩ có thực tế hay không rồi sao?
“Lúc đó nó mới sáu tuổi thôi. Không biết học từ đâu ra cái kiểu suy nghĩ ăn sâu như vậy nữa. Chắc là từ mấy ông chú nó. Nó thích gì, muốn chơi gì, mấy người đó toàn nói: ‘Thích cái này không thực tế’, ‘Cái kia cũng không thực tế’.”
Bà cụ cười nói:
“Thế nên từ bé đến lớn, nó rất cứng đầu. Hỏi nó có thích cái gì không thì nó không bao giờ chịu nói. Như lần trước nhà họ Tống gửi sang nuôi nhờ con chó sói con ấy, thật ra nó rất thích con đó. Đến khi gửi trả lại cho nhà họ Tống rồi mà nó vẫn hay chạy sang xem, còn lằng nhằng năn nỉ ông nội Tống tặng cho nó, bảo là ‘nuôi hợp lắm’.”
“Ông cụ Tống nào dám đưa cho nó chứ. Tính nó từ bé ông ấy còn lạ gì, sợ nó chỉ nhất thời thấy lạ mà đòi. Huống hồ nó không nói là ‘thích’, mà là ‘hợp nuôi’ thì tất nhiên là không cho. Nó cũng chẳng chịu nói thêm gì, chỉ là mỗi năm lại chọn vài tháng sang đó ăn vạ để chơi với con chó.”
Cố Ngữ Chân nghĩ lại, cảm thấy đúng là vậy thật. Cô không nhịn được bật cười bảo sao lúc nào cũng mở miệng là “có hợp không”, hóa ra từ bé đã quen kiểu cứng miệng như thế.
Cô cầm cuốn truyện cổ tích trong tay, cùng bà đi ra ngoài sân.
Vài đứa nhỏ chạy tới ríu rít gọi cô, trên tay đều cầm phong bao lì xì đỏ chót do Lý Thiệp phát cho, vui vẻ lắm.
Lý Thiệp đang ngồi trong sân, Cố Ngữ Chân không nhịn được cười nếu không bị đám trẻ con này cản lại, chắc anh đã sớm chạy đến tìm cô rồi.
Lý Thiệp ngả người lười biếng tựa vào ghế, nhướng mày nhìn cô:
“Sáng sớm chạy đi đâu thế?”
Cố Ngữ Chân lập tức đỏ mặt, anh còn dám hỏi! Không phải do hôm qua anh quá đáng sao!
Cô đứng yên tại chỗ, chẳng nói nổi lý do.
Lý Thiệp thấy cô không lại gần, liền vỗ vỗ lên đùi anh, ra hiệu bảo cô ngồi lên.
Cố Ngữ Chân đột nhiên thấy xấu hổ, đảo mắt nhìn quanh không có ai rồi mới bước vài bước đến, ngồi xuống đôi chân dài của anh.
Lý Thiệp thấy cô cứ ôm cuốn sách mãi, liền với tay lấy: “Cầm cái này làm gì thế?”
Cố Ngữ Chân giành lại cuốn truyện cổ tích, nhớ tới lời bà nội nói, không giấu nổi nụ cười:
“Mượn về xem thử.”
Lý Thiệp để cô cầm đi, lẩm bẩm:
“Đừng xem mấy thứ vô bổ này nữa.”
Cố Ngữ Chân nghe vậy liền bật cười:
“Lý Thiệp, bà nội nói anh từ nhỏ đã rất cứng miệng, nhưng em vẫn muốn nghe anh nói yêu em.”
Lý Thiệp liếc cô một cái, rõ ràng không nói ra được mấy lời sến súa như vậy, liền đưa tay ôm lấy eo cô:
“Dạo này em cứ thích giày vò anh nhỉ?”
Giày vò ai cơ? Cô sắp bị anh vắt kiệt thì đúng hơn!
Cố Ngữ Chân nghĩ thế, vòng tay qua cổ anh, giọng dịu hẳn xuống lúc thế này, Lý Thiệp thường sẽ nhượng bộ.
“Lý Thiệp, nói cho em nghe đi mà, ghé sát tai em nói cũng được.”
Anh nhìn cô:
“Em chắc chắn muốn nghe chứ?”
Cố Ngữ Chân hơi nghi hoặc, nhưng vẫn lập tức gật đầu.
Ánh mắt Lý Thiệp rơi lên gương mặt cô, cười có chút lém lỉnh pha chút hư hỏng.
Tim Cố Ngữ Chân lỡ một nhịp, nhưng vẫn chưa hiểu rõ ý anh.
Cho đến khi về đến nhà, cô mới hiểu anh chỉ chịu mở miệng nói vào lúc quá đáng như thế!
Cố Ngữ Chân khẽ cắn môi, hơi thở rối loạn, không nhịn được mà túm lấy tóc anh.
Trán anh lấm tấm mồ hôi, ghé sát tai cô, giọng trầm khàn đến mức quá đỗi:
“Yêu em.”
Câu nói ấy như pháo hoa nổ tung trong đầu Cố Ngữ Chân, khiến toàn thân cô nóng ran đến mức không chịu nổi.
Nói xong câu đó, anh lại cố tình trêu chọc thêm:
“Yêu em.”
Cố Ngữ Chân thở không ra hơi:
“Lý Thiệp!”
Anh bất ngờ cúi sát, nói rất nhẹ nhưng cực kỳ nghiêm túc:
“Cố Ngữ Chân, anh yêu em.”
Câu nói ấy khiến trái tim cô run lên, như thể cảm giác rung động năm nào của tuổi trẻ vẫn còn nguyên vẹn.
“Em cũng vậy.”