Đợi Một Vì Sao - Chương 27 - Bỏ lỡ nhau
Truyện Ngôn Tình - Đợi Một Vì Sao
Tác giả: Ma An
Thể loại chính: Hiện đại, Hào môn thế gia, Truy thê hoả táng, HE
Số chương:
Giới thiệu truyện ngôn tình - Đợi Một Vì Sao
Tống Tinh thích Khương Minh Sùng từ khi còn nhỏ. Cô đã dành hơn hai mươi năm cuộc đời mình chỉ để yêu và chờ đợi một mình anh.
Khương Minh Sùng thích những cô gái dịu dàng, trầm tĩnh, thế nên cô đã mua cả một tủ váy cotton trắng. Anh không thích màu mè sặc sỡ, vì vậy hai mươi năm trời cô trung thành với mái tóc đen dài thẳng mượt.
Từ nhỏ, Khương Minh Sùng đã là một cán bộ xuất sắc, một ủy viên kỷ luật mẫu mực, thế nên cô cũng luôn cố gắng trở thành một học sinh ngoan, một cô gái tốt.
Thật đáng tiếc, Khương Minh Sùng vẫn không thích cô, giống như việc anh không thích rau mùi, chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ là không thích mà thôi.
Cuối cùng, một ngày kia, Tống Tinh bỗng bừng tỉnh, chấm dứt hoàn toàn mối tình đơn phương này, quyết định sống một cuộc đời khác.
Cô trở lại với mái tóc nhuộm bảy sắc cầu vồng, với lớp trang điểm mắt khói, chạy xe phân khối lớn và lúc nào trên tay cũng có thuốc lá.
Mỗi ngày cô có thể thay ba người bạn trai.
Khi nhắc đến Khương Minh Sùng, cô chỉ lắc đầu cảm thán: "Anh ấy rất tốt, chỉ là không hợp với tôi."
Gần đây, ban nhạc rock underground "Hủy diệt hoa hồng" đã thu hút sự chú ý của công chúng. Giọng ca chính của nhóm, Tống Tinh, với cá tính độc đáo, một phong cách nổi loạn, chỉ cần cất giọng là đủ khiến mọi người phải trầm trồ.
Có một fan hỏi thẳng tiêu chuẩn chọn bạn trai của cô là gì, cô thẳng thắn tuyên bố rằng bất kỳ người đàn ông nào trong số 3,5 tỷ người trên Trái đất cũng có thể trở thành người tiếp theo của cô.
Cả hội trường bùng nổ trong tiếng hò reo, nữ hoàng rock nổi loạn quả nhiên là một người không thể bị trói buộc. Cho đến khi có người đào lại những bức ảnh cũ thời còn đi học của Tống Tinh.
Trong ảnh, cô có mái tóc đen dài thẳng mượt, mặc váy cotton, cài kẹp tóc pha lê, đôi mắt nai trong veo. Vẻ đẹp trong sáng, ngọt ngào và đáng yêu.
Nữ hoàng rock nổi loạn lại có một quá khứ như vậy ư?
Những người trong giới đều sững sờ, họ đoán rằng đây là chị em song sinh thất lạc. Cuối cùng, Tống Tinh cầm mic và chân thành tuyên bố: "Là tôi."
"Thời trẻ nông nổi đã từng mắc sai lầm, xin mọi người làm ơn xóa bỏ lịch sử đen tối của tôi đi nhé."
Ngày hôm đó, trời đổ cơn mưa lớn, Khương Minh Sùng đứng dưới mưa, toàn thân ướt đẫm, đánh mất sự kiêu ngạo của mình, và hỏi cô: "Tôi... cũng được tính là lịch sử đen tối của em ư?"
Tống Tinh che ô đứng bên cạnh: "Ưmm..."
"Tại sao lại không cơ chứ?"
“Thế thì sau này ai ở bên anh ta đúng là khổ thật.”
Nghe tin Khương Minh Sùng đi huấn luyện, Tống Tinh lại đột nhiên bồi thêm một câu.
Đối mặt với kiểu tính chất công việc thường xuyên phải biến mất, không biết biến mất bao lâu, lại còn ngắt kết nối internet không thể liên lạc hệt như bốc hơi khỏi thế gian của Khương Minh Sùng, Tống Tinh cảm thấy yêu đương mà vớ phải kiểu bạn trai này, kết hôn mà vớ phải kiểu chồng này, thật sự là quá vất vả.
Hồi đó sao cô lại khờ dại đến mức nhất định phải là Khương Minh Sùng, rõ ràng biết tình huống như vậy mà cũng chẳng thèm bận tâm, không quản vạn dặm xa xôi trèo đèo lội suối chạy đến Tây Bắc xa xôi, thậm chí còn định ở lại một thị trấn nhỏ gần nơi anh đóng quân để làm việc online.
Giờ nhìn lại, có lẽ chỉ có người cao thượng mới chấp nhận được một nửa kia như vậy, còn cô thực tế lại khá thực dụng. Trước kia dựa vào tình yêu và nhiệt huyết dâng trào mà chống đỡ, cảm thấy mình có thể chấp nhận, không quan tâm, tình yêu có thể vượt qua mọi khó khăn, chỉ cần trong lòng anh có cô là được. Nhưng khi tình yêu và nhiệt huyết đã lụi tàn, mới phát hiện ra hiện thực ở giữa sao mà gian nan đến thế.
Khương Minh Chi nhìn Tống Tinh.
Cô ấy nhớ đến mối tình đơn phương cách xa vạn dặm của Tống Tinh, gật đầu, nói: “Ừm, đúng vậy.”
Đơn phương đã khổ rồi, lúc đó Khương Minh Sùng lại ở xa tận Tây Bắc, đối với Tống Tinh càng khổ hơn.
Tống Tinh lại uống một hớp trà: “Phải rồi, lần trước tớ có nói với cậu về Đoạn Tư Miện.”
“Là cái cậu nhóc mập hồi tiểu học chơi chung với tớ ấy.”
Khương Minh Chi: “Cậu ấy làm sao?”
Tống Tinh nhìn Khương Minh Chi, thẳng thắn: “Tớ đang yêu đương.”
“Với cậu ấy.”
Khương Minh Chi ngẩn ra, há miệng.
Tống Tinh yên lặng chờ phản ứng.
Cô vốn tưởng Khương Minh Chi sẽ giống như Cửu Cửu, hỏi cô lần này là nghiêm túc hay chơi bời, kết quả Khương Minh Chi không hỏi gì cả, nín một lúc lâu mới hỏi: “Cậu ấy… còn giống hồi nhỏ không?”
Tống Tinh lúc này mới nhớ ra, ấn tượng của Khương Minh Chi về Đoạn Tư Miện có lẽ vẫn là cậu nhóc mập ú hay khóc nhè, béo như quả bóng, cuối cùng còn chạy đến nhà cô ấy quỳ lạy van xin Khương Minh Sùng ở bên cô.
Tống Tinh vội cho Khương Minh Chi xem ảnh gần đây của Đoạn Tư Miện.
Khương Minh Chi nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của chàng trai trong ảnh điện thoại Tống Tinh, một khuôn mặt mà ngay cả cô ấy, một nữ minh tinh lăn lộn trong giới giải trí đã quen nhìn trai xinh gái đẹp, cũng phải khen ngợi.
Tống Tinh: “Thay đổi lớn nhỉ.”
“Lần đầu tiên gặp lại tớ cũng không nhận ra.”
Khương Minh Chi lại ngẩng đầu nhìn Tống Tinh.
Lúc Tống Tinh cho cô ấy xem ảnh không cố ý để cô xem những tấm ảnh khác, trong dãy ảnh thu nhỏ bên dưới, cô ấy nhìn thấy vài tấm ảnh chụp chung của Tống Tinh và Đoạn Tư Miện.
Là ảnh chụp chung bình thường của các cặp đôi, nhưng giờ phút này, trong lòng Khương Minh Chi bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả.
Một mặt vui mừng cho Tống Tinh bắt đầu mối tình mới, nhưng mặt khác lại cảm thấy tiếc nuối cho Khương Minh Sùng, cứ thế mà thật sự bỏ lỡ nhau.
“Thay đổi rất lớn.” Khương Minh Chi đáp.
…
Hoạt động offline đầu tiên của “Hủy Diệt Hoa Hồng” sau khi bị loại khỏi chương trình “Ban Nhạc Ước Mơ” là một buổi biểu diễn ở lễ hội âm nhạc.
Ban tổ chức đặc biệt sắp xếp ban nhạc đang nổi tiếng này biểu diễn vào khung giờ vàng buổi tối. Bốn người biểu diễn cũng không phụ sự kỳ vọng, mỗi bài hát đều có sức lan tỏa cực mạnh, hiện trường cũng cuồng nhiệt y như trong chương trình.
Đêm khuya, ở ngoại ô, chiếc xe quân dụng chòng chành chạy trên con đường quốc lộ uốn lượn.
Đợt huấn luyện kéo dài một tháng cuối cùng cũng kết thúc, những người tham gia huấn luyện bị ngắt kết nối internet cả tháng, hôm nay cuối cùng cũng nhận lại được điện thoại cá nhân.
Đã qua mười hai giờ đêm.
Chiến hữu bên cạnh đang ngủ say, Khương Minh Sùng lấy điện thoại, đầu tiên là nhắn tin vào nhóm gia đình báo anh đã kết thúc đợt huấn luyện, sau đó lướt lên xem lại tin nhắn trong nhóm gia đình lúc anh vắng mặt, phát hiện Khương Minh Chi có thai.
Tuy nói có thai sau khi kết hôn là chuyện rất bình thường, nhưng Khương Minh Chi mang thai, nhà họ Khương và nhà họ Lộ rõ ràng đều rất vui mừng.
Khương Minh Sùng cũng khẽ nhếch môi. Có lẽ vì quá muộn nên nhóm gia đình vẫn chưa ai trả lời tin nhắn của anh.
Khương Minh Sùng lại xem tin tức anh đã bỏ lỡ trong thời gian này.
Trang chủ của anh tích lũy gần như toàn bộ tin tức về ban nhạc “Hủy Diệt Hoa Hồng” trong chương trình âm nhạc mấy tuần qua, “Hủy Diệt Hoa Hồng” bị loại, “Hủy Diệt Hoa Hồng” tham gia vòng hồi sinh, “Hủy Diệt Hoa Hồng” lỡ mất suất ở vòng hồi sinh, đáng tiếc bị loại.
Khương Minh Sùng thấy tin tức mới nhất, là “Hủy Diệt Hoa Hồng” hôm nay xuất hiện tại Lễ hội Âm nhạc Thanh Lãng, hát liền tám bài khuấy đảo toàn trường.
Khương Minh Sùng yên lặng nhìn bức ảnh trong tin, rồi dùng ngón tay phóng to, nhìn thấy Tống Tinh đeo guitar trên sân khấu, dáng vẻ tràn đầy sức sống.
Lần cuối cùng hai người gặp mặt là trước khi anh đi huấn luyện.
Khương Minh Sùng nhớ đến đêm đó, lại nhớ đến người bạn học tiểu học của Tống Tinh đột nhiên xuất hiện.
Điện thoại lại đột nhiên rung lên.
Khương Minh Sùng thấy Khương Minh Chi nhắn tin cho anh.
Khương Minh Chi chắc là đã thấy tin nhắn trong nhóm gia đình: [Anh kết thúc huấn luyện rồi à?]
Khương Minh Sùng: [Sao muộn thế này còn chưa ngủ]
Khương Minh Chi: [……]
[Em không cần anh quản]
[Đời tư nữ minh tinh anh bớt quản đi.jpg]
Khương Minh Sùng nhớ ra chuyện Khương Minh Chi có thai: [Chúc mừng]
Khương Minh Chi: [Cảm ơn]
[Sau này anh mà chọc em, em bắt cháu anh cạo đầu tháng giêng đấy*]
Bắt cháu cạo đầu tháng Giêng*: Đây là một câu nói đùa dựa trên một quan niệm mê tín, một lời kiêng kỵ rất phổ biến trong dân gian Trung Quốc. Cụ thể, có một câu nói gọi là “Cạo đầu tháng Giêng thì chết cậu”, nên Khương Minh chi dùng cái này để đe dọa Khương Minh Sùng
Khương Minh Sùng: “……”
Khương Minh Chi: [Mai được nghỉ không? Về nhà ăn cơm nhé?]
Khương Minh Sùng: [Ừ]
[Ngủ sớm đi.]
Tuy nói là anh em họ lớn lên cùng nhau, nhưng giữa Khương Minh Sùng và Khương Minh Chi xưa nay vẫn ít nói.
Chắc là thuộc kiểu tình thân đều biết, đều quan tâm, nhưng trong cuộc sống không có nhiều chủ đề chung.
Khương Minh Sùng trả lời tin nhắn xong vốn định kết thúc cuộc trò chuyện nửa đêm này.
Nào ngờ điện thoại lại rung, tin nhắn của Khương Minh Chi lại gửi tới.
[Đúng rồi, nói cho anh một chuyện]
Khương Minh Sùng: [Chuyện gì]
Bên Khương Minh Chi hiện “đối phương đang nhập” rất lâu:
[Tống Tinh…… yêu rồi]
[Với bạn học tiểu học họ Đoạn kia của cậu ấy]