Dịu Dàng Triền Miên - Chương 62: Đời người ngắn ngủi, phải dành nhiều thời gian hơn cho người mình yêu
- Home
- Dịu Dàng Triền Miên
- Chương 62: Đời người ngắn ngủi, phải dành nhiều thời gian hơn cho người mình yêu
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CLúc Vương Tuyển đi ra, liền thấy Quý Yên đang nằm sấp trên giường, dùng gối kẹp lấy đầu, đầu lắc qua lắc lại, dáng vẻ vô cùng khổ não.
Đứng thưởng thức một lúc, anh đi tới, ngồi xuống mép giường, đặt tay lên lưng cô hỏi: “Sao thế?”
Cô bị dọa sợ, hai tay buông gối ra, quay mặt lại, nhìn anh, hờn dỗi nói: “Anh đi lại có thể tạo ra chút tiếng động được không?”
Anh lên giường, tựa vào thành giường, khều lên một lọn tóc của cô, cầm trong tay nghịch ngợm.
Quý Yên lật người, liếc anh một cái nói: “Vết thương của anh còn chưa cho em xem.”
Anh nhìn cô: “Thật sự muốn xem à?”
Cô hai tay chống giường ngồi dậy, khoanh chân ngồi đối diện anh, tay vén áo anh lên nói: “Chứ sao? Tiền lãi cũng đã trả rồi, không xem thì lỗ to.”
Vương Tuyển rào trước: “Xem rồi đừng sợ đấy.”
Trong lòng Quý Yên thắt lại, trực giác cho biết vết thương chắc không nhẹ, nhưng lúc thật sự vén áo anh lên, nhìn thấy một mảng tím bầm bên cạnh xương ức, cánh tay trái bầm một mảng, ngoài hai chỗ này ra không còn vết thương nào khác, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Có đau không?”
Vương Tuyển nói: “Không đau, vài ngày nữa sẽ tan thôi, em đừng lo.”
Quý Yên nhìn một lúc hỏi: “Trong nhà có rượu thuốc gì không? Xịt vài cái có nhanh khỏi hơn không?”
“Không cần.” Anh kéo áo xuống, vuốt phẳng phiu, đưa tay kéo cô vào lòng mình “Nếu thật sự không yên tâm, thì ngủ với anh một lát, lát nữa anh đưa em ra sân bay.”
Nghĩ đến việc đã bôn ba mấy tiếng đồng hồ, anh cũng đã mệt, cô nói: “Em hỏi thêm một câu nữa thôi.”
Anh nhướng mày, ra hiệu bảo cô nói.
Tay Quý Yên cẩn thận tránh chỗ bầm tím của anh, tựa vào ngực anh, hỏi: “Rốt cuộc anh bị ngã thế nào, có liên quan đến em trai em không? Rõ ràng trước khi đi thái độ của nó với anh không tốt lắm, sao trượt tuyết một chuyến về thái độ của nó với anh lại thay đổi rồi?”
Vương Tuyển nhớ lại lúc trượt đến một con dốc, Thẩm Nho Tri không kiểm soát tốt tốc độ, nếu không cẩn thận, e rằng hậu quả khó lường.
Trước đây lúc học trượt tuyết, huấn luyện viên từng giảng qua một vài biện pháp ứng phó khắc phục, anh không nghĩ nhiều, lúc lao qua đó, đến khi kịp phản ứng lại, anh đã ngã trên mặt đất.
Quý Yên vẫn đang đợi câu trả lời của anh, Vương Tuyển cười, cằm tựa lên đỉnh đầu cô nói: “Em cứ coi như nó bị kỹ thuật trượt hoàn hảo của anh làm cho thay đổi cách nhìn rồi đi.”
“Tự luyến.”
Anh không muốn nói, bên Thẩm Nho Tri cũng không hỏi ra được gì, Quý Yên đành thôi.
Bất kể ở giữa đã xảy ra chuyện gì mà cô không biết, chỉ cần kết quả cuối cùng tốt là được rồi.
Giấc ngủ này Quý Yên ngủ đặc biệt ngon, ngủ một mạch hơn một tiếng đồng hồ, lúc tỉnh dậy đã gần năm giờ chiều. Cô mắt nhắm mắt mở, Vương Tuyển đã ngồi trước bàn làm việc xem gì đó trên máy tính, nghe thấy tiếng động, anh quay lại, dáng vẻ sảng khoái.
Quý Yên nói: “Đang tăng ca à?”
Anh đi tới: “Có một tài liệu đột xuất, anh đang xem.”
Cô lướt qua anh: “Vậy không làm phiền anh nữa, em đi rửa mặt trước.”
Quý Yên vào phòng tắm, rửa mặt xong đi ra, uống một ly nước, cô quay sang sắp xếp lại vali, mở nắp vali ra mới phát hiện đồ đạc đã được dọn dẹp gọn gàng, ngay cả khăn choàng lụa và bình giữ nhiệt cô mua cũng đã được đặt vào trong.
Cô nhìn mỉm cười, rồi lấy chúng ra.
Nửa tiếng sau, Vương Tuyển làm xong việc, từ phòng ngủ đi ra, thấy cô đang ngồi ở phòng khách, trên bàn trà trước mặt đặt hai túi quà. Anh liếc mắt đã nhận ra đó là những thứ cô đã mua ở trung tâm thương mại buổi chiều.
Anh đi về phía cô, ngồi xuống bên cạnh hỏi: “Không phải đã để vào vali rồi sao, sao lại lấy ra?”
Quý Yên nói: “Đây là để tặng người khác.”
“Ai?”
Quý Yên im lặng.
Anh nói: “Không tiện nói à?”
“Cũng không phải, chỉ là không biết nói thế nào.”
Rõ ràng là khó xử.
Anh nói: “Nói ra đi, anh sẽ cho ý kiến giúp em.”
Quý Yên chính là đang đợi câu này của anh, cô đặt tay lên đầu gối anh, xoa xoa đùi anh, nói: “Sáng nay, bố mẹ anh không phải bảo anh về nhà lấy bữa sáng mang qua cho em sao? Em nghĩ không tặng chút quà thì không được lịch sự cho lắm. Chỉ là thời gian gấp gáp, em lại không có kinh nghiệm, tham khảo một chút gợi ý trên mạng, mua một chiếc khăn choàng lụa và một cái bình giữ nhiệt, anh xem có được không?”
Vương Tuyển chăm chú nhìn cô, trong mắt tràn đầy ý cười.
Cô bị anh nhìn đến ngại ngùng, véo đùi anh một cái nói: “Ý kiến của anh thì sao?”
Vương Tuyển nắm lấy tay cô, nhìn những món đồ trên bàn, rồi lại nhìn cô nói: “Khăn lụa và khăn choàng là cho mẹ sao? Vậy bình giữ nhiệt là?”
Quý Yên nói: “Mẹ của anh, đồ của dì thì có khăn lụa và khăn choàng, thực sự là em không biết chú thích gì, nghĩ rằng người lớn tuổi đều thích uống nước ấm, bố em cũng thường cầm một cái bình giữ nhiệt trên tay, vừa hay đang là mùa đông, tặng cái này, thế nào cũng dùng đến.”
Anh không khỏi bật cười, cô lại vì nụ cười này mà vô cùng lo lắng, hỏi: “Chẳng lẽ chú không thích à?”
Anh vẫn không lên tiếng, cô hoảng lên: “Vậy chú thích gì, nhân lúc còn chút thời gian, chúng ta đi mua.”
Vương Tuyển nắm lấy tay cô nói: “Họ sẽ thích.”
Thực ra, điều anh muốn nói là, cho dù cô không tặng gì cả, Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên cũng sẽ không nói gì.
Bây giờ cô đã có lòng tặng quà, bố mẹ vui mừng còn không kịp.
Quý Yên vẫn còn lo lắng: “Thật không? Sẽ không để lại ấn tượng không tốt…”
Cô còn chưa nói hết câu, Vương Tuyển đã hôn lên môi cô, cô mở to mắt, anh đưa tay lên che mắt cô lại, ý cười ấm áp: “Suy nghĩ lung tung là không tốt đâu.”
Đối phương dù sao cũng là bậc trưởng bối, là người nhà của anh, cô sẽ hoảng hốt, sẽ luống cuống, sẽ suy nghĩ lung tung, thực ra là chuyện hết sức bình thường. Giờ phút này, vì một câu nói, một nụ hôn của anh, những dòng suy nghĩ căng thẳng, thấp thỏm ấy lại biến mất.
Cô ôm lấy anh.
Dù sao anh cũng đã nói vậy rồi, cô cứ tin anh một lần vậy.
Khoảng sáu giờ, Vương Tuyển nấu cơm ở nhà, hai người ăn xong thì Vương Tuyển đưa cô ra sân bay.
Tại khu vực chờ, Quý Yên dặn đi dặn lại: “Quà anh cũng không cần vội giúp em tặng, đợi lúc nào anh về nhà ăn cơm thì tiện thể mang qua là được.”
Anh cười: “Sợ món quà em tặng không hợp ý bố mẹ anh đến thế cơ à?”
“Không phải.” Cô do dự một lúc. “Nói sao nhỉ, cảm giác giống như hồi nhỏ bị cô giáo thông báo gọi phụ huynh vậy.”
“Ồ?” Anh hứng thú “Hồi nhỏ em bị gọi phụ huynh vì chuyện gì?”
Đó là chuyện từ hồi còn rất nhỏ, khoảng chừng học kỳ một lớp một, cô nghiêm túc suy nghĩ một lúc, một hồi sau, cuối cùng cũng nhớ ra được gì đó: “Em không làm bài tập, nói với cô giáo là vở bài tập bị em trai em ném xuống sông, bị nước sông cuốn đi mất rồi.”
Vương Tuyển nhướng mày: “Cô giáo tin à?”
Quý Yên lắc đầu “Cô giáo từng gặp em trai em, biết nó rất ngoan, lý do này tất nhiên không thể dùng với cô giáo được, cô giáo bảo em về nhà thông báo cho phụ huynh ngày mai đến trường.”
Vương Tuyển nhận xét: “Hồi nhỏ em rất nghịch ngợm.”
Nói đến đây, Quý Yên không khỏi nghĩ đến bức ảnh thời thơ ấu của anh, hỏi: “Còn anh hồi nhỏ thì sao?”
Anh nói một câu đầy ẩn ý: “Rất ngoan, rất nghe lời.”
“…”
Cô tức tối vạch trần anh: “Nghe lời mà có thể bó bột nằm trên giường hai tháng sao?”
Vương Tuyển che miệng ho, liếc nhìn cô một cái nhàn nhạt.
Quý Yên đắc ý.
Thời gian sum họp ấm áp luôn trôi qua đặc biệt nhanh, chớp mắt đã đến lúc kiểm tra an ninh lên máy bay, Vương Tuyển tiễn cô đi xếp hàng, sắp đến lượt Quý Yên, cô từ trong túi xách lấy ra cà vạt và khuy măng sét mua buổi chiều nói: “Suýt nữa thì quên, cái này cho anh.”
Vương Tuyển nhìn chiếc túi quà nhỏ màu nâu nhạt nói: “Đây là gì thế?”
Thấy anh định mở ra, Quý Yên đè tay anh lại, giọng điệu thần bí: “Lên xe rồi hãy xem.”
Anh buông tay ra, cầm ở một bên đoán: “Bất ngờ à?”
Cô “ừm” một tiếng: “Coi như là vậy.”
Nói xong, vừa hay đến lượt Quý Yên, cô nói: “Về nhà chú ý an toàn, lần sau gặp.”
Anh siết chặt tay cô một chút, nói: “Ngày giao thừa anh đến tìm em.”
Quý Yên đi rồi.
Vương Tuyển bước ra khỏi sân bay, bên ngoài tuyết bắt đầu rơi nhẹ, từng sợi từng sợi, rất hợp với nỗi buồn ly biệt lúc này.
Anh quay đầu nhìn lại sảnh lớn phía sau.
Tòa nhà lạnh lẽo, những gương mặt hành khách vô cảm, và cả màn hình hiển thị không chút sức sống. Không còn nhìn thấy đôi mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ ấy nữa.
Anh xoay người, đi về phía bãi đỗ xe.
Anh lên xe, cởi áo khoác ngoài ném ra ghế sau, tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi một lát.
Anh cầm lấy chiếc túi quà nhỏ đặt trên bảng điều khiển trung tâm mà vào khoảnh khắc chia tay cuối cùng, Quý Yên đã đột ngột tặng anh.
Túi quà nhỏ, chứng tỏ là một món đồ nhỏ.
Anh nghĩ hồi lâu, thật sự không nghĩ ra được Quý Yên sẽ tặng gì, một lúc sau, dứt khoát từ bỏ việc phỏng đoán, mở túi quà ra.
Bên trong đặt song song hai chiếc hộp.
Anh lấy ra mở.
Hai chiếc hộp lần lượt đựng một chiếc cà vạt và một đôi khuy măng sét.
Bên cạnh có kèm theo một tờ giấy nhắn.
Anh mở ra.
Nét chữ phiêu dật hiện ra trước mắt, phảng phất như Quý Yên đang ở ngay trước mặt.
Cô viết: “Đêm đó đưa anh về nhà, anh chính là thắt cà vạt và đeo khuy măng sét kiểu này, lần sau…”
Cô để trống một khoảng.
Anh nhìn xuống dưới.
Cuối cùng là ba chữ…
Anh hiểu mà!
Dấu chấm than cuối cùng được tô đậm đặc biệt, mang ý nhấn mạnh rõ rệt.
Khóe miệng Vương Tuyển bất giác cong lên thành một đường cong.
Đối với đêm đó, anh đã mặc quần áo gì, thắt cà vạt gì, đeo khuy măng sét gì, anh thật sự không nhớ nổi.
Nhưng cô vậy mà vẫn còn nhớ. Hơn nữa, cô còn mua những thứ y hệt, bảo anh lần sau đến tìm cô, thì ăn vận như vậy.
Tuyết bên ngoài đã tạnh, dưới những ánh sao lấp lánh, là một đêm rất yên tĩnh.
Nhưng trong lòng Vương Tuyển lại không hề yên tĩnh chút nào.
Mới xa nhau chưa đầy hai mươi phút, anh đã nhớ cô rồi.
Trên đường lái xe về, qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ, anh dừng xe lại, nhìn dòng người qua lại trên phố, anh nghĩ, phải nhanh chóng chuyển đến Thâm Thành làm việc thôi.
Kế hoạch này phải được đưa vào lịch trình.
Anh hy vọng, lần sau nhớ cô, muốn gặp cô, không cần phải vượt ngàn dặm xa xôi đi tìm cô, càng không cần phải tính toán thời gian chia ly.
Anh lần đầu tiên cảm thấy đời người ngắn ngủi, phải dành nhiều thời gian hơn cho người mình yêu sâu đậm, làm thêm nhiều việc có ý nghĩa hơn.
Lúc về đến nhà cũ, tuyết đã rơi lất phất.
Vương Tuyển đỗ xe xong, mặc áo khoác vào, anh nhìn hai chiếc túi quà cỡ trung đặt ở bên cạnh.
Lúc Quý Yên nói với anh, những thứ này là chuẩn bị tặng cho bố mẹ anh, anh đã thật sự bất ngờ.
Nhưng rồi lại nghĩ đến năm đó hai người nói chia tay, dáng vẻ kiên quyết muốn phân chia rạch ròi của cô, lại trực giác thấy đây là việc cô sẽ làm. Có qua có lại, không chiếm bất kỳ lợi ích nào là bản tính của cô.
Đủ phóng khoáng, đủ không hổ thẹn với lòng.
Anh cầm hai túi quà mở cửa xuống xe.
Lúc Vương Tuyển lái xe vào sân, Dịch Uyển Như đã nghe thấy tiếng, bà vốn định tự mình ra đón, nhỡ đâu Vương Tuyển mang cô gái nhà người ta về thì sao. Nhưng lý trí lại mách bảo bà, đây không thể là việc Vương Tuyển có thể làm được. Đã nói trước là sẽ đến nhà cô gái thăm hỏi phụ huynh người ta trước thì không thể nào lại đưa người ta về trước được.
Không ngoài dự đoán, Vương Tuyển một mình bước vào nhà.
Dịch Uyển Như lắc đầu thở dài, hỏi một câu: “Sao lại về rồi?”
Vương Tuyển đang thay giày ở huyền quan, nghe thấy lời này, đáp lại: “Con vừa đưa Quý Yên đi xong, tiện đường về một chuyến.”
Xem lời nói này đi.
Tiện đường! Về! Một chuyến!
Dịch Uyển Như tức đến không còn lời nào để nói với anh, một hồi lâu cũng chỉ nặn ra được một câu: “Đồ vô dụng.”
Vương Tuyển coi như không nghe thấy, đi vào phòng khách, đặt hai túi quà lên bàn, nhìn một vòng hỏi: “Bố không có ở nhà ạ?”
Dịch Uyển Như nói: “Đến nhà chú Ôn của con rồi.”
Phần lớn là đi đánh cờ tướng rồi.
Vương Tuyển nói: “Vậy con đợi bố về.”
Dịch Uyển Như nghi ngờ: “Con có việc tìm ông ấy à?”
Anh gật đầu, rồi lại nói: “Nói chính xác thì là có việc tìm hai người.”
Dịch Uyển Như nhướng mày, trong lòng nảy sinh một dự cảm không tốt: “Chuyện gì?”
Vương Tuyển thong dong tự tại: “Đợi bố về rồi nói cùng một lúc.”
“Để mẹ gọi điện cho bố con.”
Mười phút sau, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, không lâu sau Vương Sùng Niên bước vào, thấy Vương Tuyển đang ngồi trên sofa ở phòng khách, cầm điện thoại, xem rất chăm chú, ông che miệng ho, Vương Tuyển liếc nhìn, thấy ông, Vương Tuyển cất điện thoại đứng dậy.
Vương Sùng Niên liếc anh một cái nói: “Có việc tìm bố à?”
Vương Tuyển “vâng” một tiếng: “Có chút việc nhỏ.”
Nói rồi anh vào thư phòng gọi Dịch Uyển Như.
Ba người ngồi ở phòng khách, Vương Tuyển nghĩ ngợi, lựa lời một lúc, nói: “Bạn gái của con bảo con mang chút đồ về cho hai người.”
Bạn gái của con!
Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên nhìn nhau, Dịch Uyển Như hỏi: “Bạn gái con bảo con mang đồ gì về thế?”
Vương Tuyển đẩy hai túi quà ra trước mặt họ nói: “Bên trái là của mẹ, bên phải là của bố.”
“Bạn gái con tặng quà sao không nói sớm” Dịch Uyển Như ngại ngùng cười, mở túi quà, lấy đồ bên trong ra.
Khăn choàng, khăn lụa, bình giữ nhiệt.
Nhìn sang Vương Sùng Niên, chỉ có một cái bình giữ nhiệt.
Dịch Uyển Như so sánh hai bên, cười trêu chọc: “Con dâu của mẹ thật chu đáo, biết trong nhà này ai là người vất vả nhất.”
Bốn chữ ‘con dâu của mẹ’ vô hình làm Vương Tuyển hài lòng, khóe miệng anh cong lên.
Vương Sùng Niên nói: “Con bé có lòng quá, sao không đưa nó về ăn bữa cơm thân mật?”
Dịch Uyển Như đang còn vui mừng cũng hỏi theo: “Đã đến Bắc Thành rồi, về nhà ăn bữa cơm thì tốt biết mấy.”
Vương Tuyển nói: “Con dâu của mẹ bận công việc, lần sau cô ấy sẽ qua.”
Dịch Uyển Như nhìn những món đồ trong lòng hỏi: “Nó về rồi à?”
“Vâng, vừa đưa cô ấy lên máy bay xong” Anh nói rất từ tốn “Cô ấy bảo con lúc nào rảnh thì hãy mang quà về cho hai người, con nghĩ tối nay không có việc gì, nên tiện đường qua một chuyến.”
Đúng là tiện đường.
Đây là lần thứ hai anh nhấn mạnh điều này khi bước vào nhà. Niềm vui và sự đắc ý trong đó, thể hiện rõ qua lời nói.
Dịch Uyển Như nếu còn không nghe ra được ý trong lời anh, thì cũng thật không phải, bà trêu chọc: “Mẹ thấy cô gái nhà người ta thì không vội, người vội lại là con đấy.”
Vương Tuyển hào phóng thừa nhận, nói: “Con đúng là rất vội.”
“…”
Sao lại không cho bà mẹ này chút mặt mũi nào thế nhỉ.
Dịch Uyển Như nói: “Vội mà cũng không thấy con đưa về, nói trắng ra là vô dụng.”
Vương Tuyển vui vẻ thừa nhận: “Con biết mẹ cũng giống con, đều nóng lòng gặp cô ấy, lần sau con sẽ đưa cô ấy về.”
“Phải đó.” Bà nói với vẻ chê bai “Khó khăn lắm mới có người chịu thu nhận con, mẹ thật sự muốn gặp xem rốt cuộc là cô gái thần tiên nào.”
Mang quà đến xong, Vương Tuyển ngồi với bố mẹ một lúc, chuẩn bị rời đi.
Dịch Uyển Như gọi anh lại: “Ăn tối xong rồi hãy về.”
Vương Sùng Niên im lặng hồi lâu bên cạnh nói: “Người ta ăn với vợ rồi, còn đợi tôi với bà à?”
Dịch Uyển Như nhìn Vương Tuyển, Vương Tuyển cười một tiếng, nói: “Bố mẹ cứ từ từ dùng bữa, con còn chút việc phải xử lý, về công ty trước đây.”
“Không phải nói buổi tối không có việc gì sao?”
Bị vạch trần, anh cũng không hoảng hốt, thong thả nói: “Con nhớ nhầm.”
“…”
Chào tạm biệt bố mẹ, Vương Tuyển lái xe về văn phòng.
Ở lại Lâm Thành ba ngày, tuy là nghỉ phép năm, nhưng trong hộp thư vẫn tích tụ một đống công việc chờ anh xử lý, bên Mạnh Dĩ An cũng đã sắp xếp một chồng tài liệu cần anh xem qua.
Về đến văn phòng, anh xem giờ, từ sân bay ra về nhà rồi đến công ty, đã qua một tiếng, mà còn hai tiếng nữa Quý Yên mới đến Lâm Thành, anh đặt báo thức, tắt điện thoại, bắt tay vào xử lý công việc.
Lúc bận rộn, thời gian luôn trôi qua rất nhanh, đợi đến khi Vương Tuyển ngẩng đầu lên khỏi bàn làm việc, đã là hai tiếng sau, gần như là lúc anh vừa đặt bút xuống, điện thoại reo lên.
Là báo thức anh đặt hai tiếng trước.
Anh kiểm tra một chút, máy bay của Quý Yên đã đến Lâm Thành.
Từ sân bay về khách sạn, cộng thêm cô rửa mặt dọn dẹp, tổng cộng cũng mất một tiếng nữa.
Anh đứng dậy rót một ly nước, đứng trước cửa sổ sát đất, tập trung nghỉ ngơi một lát, điện thoại reo lên.
Là cuộc gọi của Quý Yên.
Anh nhấc máy.
Giọng của Quý Yên truyền đến: “Em đến Lâm Thành rồi, đang trên xe, có việc đột xuất. Lát nữa liên lạc với anh sau.”
Ngành của họ việc tăng ca đột xuất nhiều không đếm xuể, anh không hề bất ngờ, nói: “Được, đợi điện thoại của em.”
Cuộc gọi này kéo dài mười giây rồi kết thúc.
Vương Tuyển vuốt ve cạnh điện thoại, theo ngón tay anh lướt qua, màn hình điện thoại lúc thì tắt, lúc thì sáng lên.
Một lúc sau, nhìn dòng xe cộ sáng đèn như sông dài trên phố ngoài cửa sổ, anh như đã hạ quyết tâm gì đó, đi đến bàn làm việc, đặt ly nước sang một bên, mở máy tính lên.
Viết xong báo cáo xin điều chuyển công tác, điện thoại của Quý Yên liền gọi đến.
Anh cầm điện thoại lên, nhìn cái tên đang nhảy nhót trên màn hình, rồi lại nhìn màn hình máy tính, gõ tên mình vào xong, anh nhấn gửi email, tắt máy tính.
Anh lấy chiếc áo khoác đang treo trên giá, vắt lên cánh tay, bước ra khỏi văn phòng.
Lúc nhấn nút thang máy đi xuống, anh nhấc máy nghe điện thoại của Quý Yên.
Quý Yên hỏi: “Đang bận à? Sao lâu vậy mới nghe máy.”
Anh cười: “Anh đang tận hưởng khoảnh khắc em gọi điện cho anh, anh muốn nhìn tên em nhảy nhót trên màn hình.”
Cô bực bội: “Anh làm như em đang đi nhảy trong bar không bằng?”
“Thích không? Lần sau tìm lúc nào em áp lực, chúng ta đi chơi một lần.”
“Không, em sợ độ cao, em còn bị bệnh tim nữa. Không chịu được kích thích mạnh vậy đâu.”
Trong lúc nói chuyện, thang máy đã đến tầng của anh, ting một tiếng, Quý Yên nghe thấy, nói: “Anh đang ở ngoài à?”
“Ừm, đến tăng ca một lát.”
“Anh… đúng là cuồng công việc thật.”
Vương Tuyển bước vào thang máy, nhấn tầng hầm B2, rồi nhấn nút đóng cửa, chậm rãi trả lời cô: “Nếu em còn ở đây, anh đã không cần phải đến tăng ca.”
“Hóa ra vẫn là lỗi của em à?”
“Không phải lỗi của em, là của anh, anh nên ở gần em hơn một chút, tiết kiệm thời gian đi lại trên đường.”
Cô nghe thấy vô cùng dễ chịu, nhưng vẫn nói: “Đừng cố dùng những lời đường mật này để mê hoặc em.”
“Anh mà nói là anh nghiêm túc, thì em làm thế nào?”
“Còn có thể làm thế nào, anh đã tìm đến tận nơi rồi, ngoài việc chứa chấp anh ra thì còn cách nào khác sao?”
Nghe thấy câu nói sau cùng của cô, Vương Tuyển im lặng hồi lâu.
Quý Yên một lúc lâu không nghe thấy giọng anh, nói: “Anh có đang nghe không?”
“Có.”
Giọng anh từ từ truyền đến.
Quý Yên nghe, luôn cảm thấy đêm đông lạnh lẽo này, lại có thêm vài phần ấm áp.
Cô nói: “Em về đến khách sạn rồi, sắp tới sẽ rất bận.”
Anh nghe ra được ý tứ ngoài lời của cô: “Anh sẽ cố gắng kiềm chế không làm phiền em.”
Kiềm chế, làm phiền, anh thật biết dùng từ. Anh như vậy lại khiến cho trong lòng cô có chút áy náy.
Cô nghiêng người, mặt áp vào lưng ghế sofa nói: “Em đợi anh làm phiền.”
Vương Tuyển cười.
Cô cũng cười theo.
Người không ở trước mắt, dùng điện thoại nói những lời này đáng lẽ không nên xấu hổ mới phải, nhưng cô vẫn không nhịn được.
Một lúc sau, Vương Tuyển bước ra khỏi thang máy, lên xe, đột nhiên nói: “Anh đã đưa đồ em mua buổi chiều cho bố mẹ anh rồi, họ rất thích.”
Quý Yên “a” một tiếng: “Không phải bảo anh lúc nào rảnh hãy mang về sao?”
“Lúc đó anh khá rảnh, vừa hay về nhà một chuyến.”
“…”
Cô tiện tay vớ lấy một chiếc gối ôm vào lòng, siết chặt một góc, vô cùng bất an hỏi: “Chú dì… họ có thích không?”
Vương Tuyển hiếm khi không đứng đắn mà nói một câu: “Em đoán xem.”
“…” Quý Yên nói “Không thích thì anh tự xem mà xử lý đi.”
Anh cười, nụ cười nhẹ nhàng, rất thoải mái tùy ý “Họ rất thích, còn trách anh sao không đưa em về nhà, đã đến tận cửa nhà rồi.”
“Vậy… anh trả lời thế nào?”
“Anh nói với họ, con dâu của hai người bận công việc, lần sau sẽ chính thức đến nhà thăm hỏi.”
Quý Yên nghe xong, mặt đột nhiên tăng nhiệt độ “Ai là vợ của anh chứ?”
Anh vô cùng bình tĩnh nói: “Nói chính xác thì, là vợ chưa đăng ký kết hôn.”
Dù sao thì, anh cũng đã nhận định chữ “vợ” này rồi.
Quý Yên nói: “Không nói nữa, nói không lại anh, em đi rửa mặt đây, sáng mai còn phải dậy sớm.”
Vương Tuyển hiểu rằng cô đang xấu hổ, cũng không ép buộc, nói: “Vậy em nghỉ ngơi trước đi, đợi lúc nào em rảnh thì liên lạc sau.”
Quý Yên lạnh lùng “ồ” một tiếng: “Gần đây không rảnh đâu, đừng liên lạc nữa.”
“Được.” Anh dỗ dành cô “Một tháng không gặp em, không được nghe giọng em, anh vẫn có thể chịu được.”
Vừa nghe lời này, Quý Yên cảm thấy, nếu lâu như vậy không gặp mặt không liên lạc, cô không chịu được.
Cô đang định nói gì đó, Vương Tuyển đã nói trước một bước: “Mẹ của anh, mẹ tương lai của em có một câu nhờ anh chuyển lời.”
Nghe vậy, đầu óc Quý Yên trống rỗng, sao lại còn có lời muốn nhắn cho cô, cô hỏi: “Vậy em có cần trả lời không?”
Vương Tuyển không nhịn được cười: “Em có thể đợi lần sau gặp bà ấy, tự mình nói với bà ấy.”
“…”
Quý Yên mở loa ngoài, ném điện thoại sang một bên, mặt vùi vào sofa, nói: “Lời gì ạ?”
Bên kia một hồi yên tĩnh, làm nổi bật thêm sự tĩnh lặng vốn có của căn phòng khách sạn.
Đợi một lúc, ngay khi Quý Yên tưởng rằng Vương Tuyển sẽ không trả lời, giọng nói trầm thấp du dương của anh chậm rãi truyền ra từ ống nghe.
“Bà ấy nói, cảm ơn em cô gái thần tiên, đã đại phát từ bi, bằng lòng thu nhận anh.”