Dịu Dàng Triền Miên - Chương 57: Quý Yên, cho anh ôm một lát đã
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CAnh không thể chờ đợi được nữa.
Nghe vậy, Quý Yên bật cười, trêu chọc anh: “Nóng vội không ăn được đậu hũ nóng đâu.”
Anh nói: “Cứ cố gắng rồi sẽ ăn được thôi.”
Anh đã nói vậy rồi, cô cũng không khăng khăng nữa, chỉ nói: “Tùy anh thôi.”
Lúc kết thúc cuộc gọi, cô vẫn kịp thời nhắc nhở anh: “Đừng chuyển tiền cho em nữa, không thích hợp đâu.”
Anh không lên tiếng, Quý Yên cứ cho là anh đã đồng ý, bèn ngắt máy. Cô sắp xếp tài liệu gọn gàng rồi cất vào ngăn kéo, sau đó cùng đồng nghiệp xuống lầu ăn tối.
Không biết có phải Vương Tuyển không để tâm đến những lời cô nói tối hôm đó không, mà trong tuần tiếp theo, Quý Yên liên tục nhận được các khoản chuyển tiền từ anh.
Số tiền mỗi lần một nhiều hơn, hơn nữa trong phần ghi chú chuyển khoản đều viết: “Quà tặng, tự nguyện trao tặng”, điều này không khỏi khiến Quý Yên nghĩ đến những tin tức xã hội được đưa tin trước đây.
Nội dung nói về việc sau khi các cặp đôi chia tay, người bạn trai yêu cầu bạn gái hoàn trả các chi phí đã bỏ ra trong thời gian yêu nhau và trả lại những món quà đã tặng.
Có một thời gian, những tin tức tương tự gây xôn xao trên mạng, người xem có những ý kiến và quan điểm khác nhau, ai cũng có một bộ quy tắc của riêng mình. Có người cho rằng nên trả lại, có người lại cho rằng đó là chi tiêu của cả hai bên, thuộc phạm trù tự nguyện. Sau đó, có luật sư ra mặt phổ biến kiến thức pháp luật liên quan, trong đó về các khoản chi tiêu và quà tặng qua lại giữa các cặp đôi, nếu đối phương tự nguyện tặng thì sẽ không có chuyện phải hoàn trả.
Quý Yên nhìn dòng ghi chú này, tuy chỉ là vài chữ ngắn ngủi, nhưng cô vẫn cảm nhận được sức nặng mà nó đại diện.
Đến cuối tuần, khi không còn bận rộn, cô đặc biệt gọi điện cho anh: “Anh định chuyển hết cả gia tài cho em đấy à?”
Vương Tuyển không nhanh không chậm đáp lại: “Em nhắc anh mới nhớ, mật khẩu tài khoản cổ phiếu và quỹ đầu tư anh vẫn chưa nói cho em biết.”
“…”
Quý Yên cho rằng anh đang nói đùa, bèn nói rất nghiêm túc: “Em sẽ chuyển tiền lại cho anh, anh đừng chuyển cho em nữa.”
Vương Tuyển nói: “Chuyển cho em thì là của em rồi, anh không chấp nhận trả lại.”
“Nhưng mà…”
“Nếu em không chê, thì tiện thể nhận luôn cả anh đi.”
Tiện thể…
Đúng là một câu “tiện thể” hay thật, quả là đã hạ thấp tư thái của mình xuống đủ mức rồi.
Quý Yên trêu anh: “Anh lại chẳng phải không có ai cần.”
Giọng nói trầm thấp của Vương Tuyển truyền qua dòng điện: “Vậy em có cần không?”
Tất nhiên là cần rồi.
Quý Yên cố tình câu giờ anh: “À, để em nghĩ thêm đã.”
Đầu dây bên kia bật cười khe khẽ, tiếng cười ngắn gọn, rất quyến rũ: “Vậy em cứ từ từ nghĩ, khi nào quyết định xong thì báo cho anh.”
Quý Yên không nhịn được mà mím môi.
Ngắt điện thoại, cô khoanh tay, tựa vào cửa sổ nhìn ra mặt biển xa xăm.
Ánh mặt trời chiếu xuống, mặt biển lấp lánh gợn sóng, trong veo lạ thường, khiến người ta nhìn vào luôn cảm thấy có một niềm hy vọng vô hạn.
Cô đang nghĩ, đến khi nào thì nên chính thức chấp nhận lời đề nghị của Vương Tuyển, trước tiên xác nhận quan hệ yêu đương, bắt đầu từ việc làm người yêu.
Suy nghĩ hồi lâu, cô quyết định sẽ đợi lần tới khi anh đến tìm mình, tốt nhất là nên bàn bạc thêm về mối quan hệ giữa gia đình và công việc. Vốn dĩ định nói chuyện này lần trước, nhưng lại bị những lời anh nói đêm đó mê hoặc, nên đã quên mất vấn đề này.
Chuyện tình cảm vẫn nên nhanh chóng giải quyết dứt điểm, sự ngượng ngùng nhất thời có thể coi là chút thi vị, nhưng một khi kéo dài, khó tránh khỏi trở thành kiểu cách.
Đang nghĩ ngợi, chiếc điện thoại đặt trên bệ cửa sổ vang lên.
Quý Yên cúi đầu nhìn, là mẹ cô gọi đến, cô nhớ lại lần trước mình từng gửi cho mẹ tấm ảnh chụp sau lưng của Vương Tuyển, mẹ cô còn hỏi han đôi chút.
Lần này mẹ lại gọi điện thoại tới, cô có chút không chắc chắn mẹ sẽ nói gì với mình, do dự một hồi, cô mới bắt máy.
Quý Nghiên Thư hỏi han như thường lệ: “Dạo này thế nào rồi con?”
Quý Yên nói: “Cũng ổn ạ, vẫn như trước đây thôi.”
“Bên đó trời trở lạnh rồi nhỉ, tự mình chú ý giữ ấm, thiếu gì thì đi mua, không muốn mua thì gọi điện cho bố mẹ, bố mẹ mua rồi gửi qua cho con.”
“Vâng ạ, con biết rồi, mẹ yên tâm đi, con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.”
Nghe vậy, Quý Nghiên Thư cười nói: “Lần nào con cũng nói sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, nhưng có lần nào con làm được đâu?”
Quý Yên nhận ra trong lời nói của mẹ có ẩn ý, những câu trước đó chỉ là màn dạo đầu để dẫn đến câu này, cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Chẳng phải vẫn tốt cả sao ạ?”
“Vậy à?” Quý Nghiên Thư quả nhiên nói “Mẹ thấy tấm ảnh lần trước con gửi về trông con gầy đi thì phải, có cần mẹ qua đó thăm con, hầm cho con ít canh tẩm bổ không?”
“Không cần đâu ạ, ở đây có nhiều món ngon lắm, nếu muốn tẩm bổ thì con có thể tự gọi đồ ăn ngoài, hoặc nhờ người làm giúp, mẹ không cần phải chạy tới một chuyến đâu ạ.”
Quý Yên không tin mẹ mình qua đây chỉ đơn giản là để hầm canh cho cô.
Nhưng Quý Nghiên Thư lại do dự, tỏ vẻ không yên tâm: “Thật sự không cần mẹ qua à? Lần trước con thi cử mẹ cũng đã qua đó.”
“Không cần, không cần đâu ạ,” nhắc đến lần thi cử đó, Quý Yên cuối cùng cũng hiểu được ý đồ của Quý Nghiên Thư, cô nói “Mẹ ơi, mẹ muốn biết gì thì cứ hỏi thẳng đi ạ, có gì con nói nấy.”
Quý Nghiên Thư cười nói: “Là con nói đấy nhé.”
“Vâng vâng, mẹ cứ hỏi đi ạ.”
“Chuyện là thế này, không phải trước đây con có một cái thẻ ngân hàng đã liên kết với số điện thoại của mẹ sao? Mấy ngày nay bên mẹ cứ liên tục nhận được tin nhắn chuyển khoản, thật ra thì, mẹ cũng không muốn hỏi con lắm, chỉ là số tiền này có hơi nhiều quá không? Bố mẹ có chút lo lắng.”
Nghe xong, Quý Yên lập tức sững người tại chỗ, cô có mấy cái thẻ ngân hàng, ngoài thẻ lương ra, những thẻ còn lại cô đều thêm số điện thoại của mẹ vào, mục đích là để biết được dòng tiền cho thuê nhà của gia đình.
Lúc đó cô cảm thấy không cần thiết, chi bằng điền số điện thoại của mẹ cho xong, còn thông báo bên cô thì tắt đi, nhưng mẹ cô lại không cho là vậy, bà nói số tiền này là của cô, cô có quyền và cũng có nghĩa vụ phải biết.
Mẹ đã nói vậy, cô cũng không thay đổi cài đặt thông báo qua điện thoại nữa.
Lần này khi Vương Tuyển chuyển tiền cho cô, cô chỉ nghĩ đến việc bảo Vương Tuyển đừng chuyển tiền cho mình nữa, mà quên mất rằng mỗi lần chuyển khoản, bên mẹ cô cũng sẽ nhận được tin nhắn.
Cô nghẹn lời.
Không nghe thấy con gái trả lời, mẹ cô sốt ruột: “Tiểu Yên, bây giờ là xã hội pháp trị, chuyện phạm pháp chúng ta không được làm đâu con biết không? Con nói thật cho mẹ biết, có phải con đang giúp ai đó…”
Nhận ra mẹ sắp nói ra điều gì đó không hay, Quý Yên hoàn hồn, vội nói: “Là… là người con thích chuyển tiền cho con ạ.”
Nói xong, mặt cô bỗng chốc đỏ bừng.
Đã bảo Vương Tuyển đừng chuyển tiền rồi, mà anh cứ không nghe, còn chuyển liên tục.
Giọng điệu của Quý Nghiên Thư lập tức nhẹ nhõm hẳn: “Vậy thì tốt rồi, đừng có giúp người ta làm chuyện phạm pháp gì là được, nhiều tiền như vậy, ngồi tù cũng phải nửa đời người đấy.”
Chuyện đã đi đến đâu rồi, Quý Yên bật cười: “Mẹ, mẹ không tin tưởng con gái của mẹ đến thế à?”
“Không phải là không tin tưởng con, chỉ là số tiền này nhiều quá, tuy nhà mình không thiếu tiền, nhưng đột ngột có nhiều như vậy, bố mẹ mấy hôm nay ngủ không yên. Tâm lý của bố con tốt hơn mẹ, ông ấy định đợi con đi công tác về rồi mới hỏi, còn mẹ thì không chờ được nữa, lỡ như có chuyện gì, con có về được hay không…”
Nói đến đây, Quý Nghiên Thư dừng lại “Không phải như chúng ta nghĩ là tốt rồi.”
Một dòng nước ấm chảy trong lòng Quý Yên, cô tựa vào bức tường cạnh cửa sổ, nói: “Mẹ ơi, cảm ơn sự quan tâm của bố và mẹ.”
“Thôi được rồi, nếu thật sự cảm ơn sự quan tâm của bố mẹ thì con hãy thành thật trả lời người đàn ông đó rốt cuộc là ai, sao lại có thể chuyển nhiều tiền như vậy?”
Được rồi, giây trước cô còn đang chìm đắm trong sự cảm động của tình yêu thương của bố mẹ, giây sau, Quý Nghiên Thư đã tàn nhẫn cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Cô nói: “Biết đâu đối phương ngốc nghếch nhiều tiền thì sao ạ?”
Quý Nghiên Thư chậc chậc: “Đàn ông là cái thứ gì, mẹ là người rõ nhất, có thể chuyển cho con nhiều tiền như vậy, hoặc là tiền của cậu ta bất hợp pháp, hoặc cậu ta chính là…”
Mẹ cô đột ngột dừng lại. Quý Yên hỏi: “Chính là gì ạ?”
“Ngốc nghếch nhiều tiền chứ sao.”
Quý Yên bật cười thành tiếng: “Mẹ cũng nghĩ vậy à?”
“Đừng có đánh trống lảng, nghiêm túc cho mẹ, con và cậu ta rốt cuộc đã đến bước nào rồi?”
Quý Yên suy nghĩ kỹ lại: “Sắp đến giai đoạn bạn trai bạn gái rồi ạ.”
“Hai đứa còn chưa xác định quan hệ mà cậu ta đã chuyển cho con nhiều tiền như vậy? Cậu ta sẽ không phải là…”
Quý Yên lắc đầu cười nói: “Con biết anh ấy chuyển nhiều tiền cho con như vậy là không thích hợp, con cũng đã nói với anh ấy rồi, nhưng mẹ yên tâm, anh ấy không phải là người thiếu tiền đâu, chỉ là hứng lên nên đùa với con một chút thôi.”
Quý Nghiên Thư nghe xong, những nghi ngờ trong lòng được giải tỏa, nhưng vẫn nói: “Đây là người thế nào vậy, cho dù có gia tài bạc triệu cũng không thể đùa như thế được.”
“Vâng, mẹ nói đúng ạ, lần sau con sẽ truyền đạt lại ý của mẹ cho anh ấy.”
“Không cần phiền phức như vậy,” Quý Nghiên Thư nói “Lần sau đưa cậu ta về đây đi, bố mẹ sẽ xem xét giúp con, xem có phải là người tốt không.”
Người tốt.
Quý Yên ngại ngùng, nói nhỏ: “Chuyện vẫn chưa đâu vào đâu mà ạ.”
“Vậy là vẫn chưa đâu vào đâu nữa à? Thế để mẹ giới thiệu người mới cho con nhé?”
Quý Yên xấu hổ gọi: “Mẹ ơi, mẹ đừng trêu con như vậy, mẹ biết rõ là con da mặt mỏng mà.”
“Da mặt mỏng con à?”
Cô không nói gì nữa.
“Mẹ không quan tâm hai đứa nghĩ thế nào, cũng không muốn biết hai đứa đang giở trò gì, cứ quyết định vậy đi…” Quý Nghiên Thư chốt hạ, “Tết này con đưa cậu ta về.”
Quý Yên “ồ” một tiếng: “Con cũng nghĩ vậy ạ, xong dự án này, nghỉ Tết con sẽ đưa anh ấy về.”
Cuối cuộc gọi, Quý Nghiên Thư đột nhiên nói một câu: “Cái người WJ kia là quá khứ rồi đúng không?”
“Dạ?”
Câu hỏi này đến quá đột ngột, Quý Yên nhất thời không phản ứng kịp.
Quý Nghiên Thư ở đầu dây bên kia cười nói: “Không có gì, cứ coi như mẹ chưa nói gì cả. Làm việc cho tốt, nhưng cũng phải chú ý sức khỏe, chăm sóc bản thân, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi.”
Cuộc gọi kết thúc, Quý Yên đứng bên bệ cửa sổ nhìn ra xa, một lúc lâu sau, chân cô dần mỏi, cô quay người vào phòng định làm thêm giờ một lát. Trong lúc chờ máy tính khởi động, cô chợt nhớ lại câu hỏi cuối cùng của mẹ.
Một lúc lâu sau, cô lắc đầu cười nhẹ.
Vương Tuyển sao có thể là quá khứ được.
Anh không thể chỉ là quá khứ của cô, anh sẽ còn là hiện tại tiếp diễn, và hơn thế nữa là tương lai của cô.
Ngoài Quý Yên bị gia đình quan tâm đến chuyện đại sự cá nhân, Vương Tuyển từ Lâm Thành trở về Bắc Thành cũng không hề kém cạnh.
Tối hôm đó, sau khi tan làm, anh về nhà cũ ăn tối như thường lệ. Sau bữa cơm, cả gia đình ngồi trong phòng khách xem tivi.
Vương Sùng Niên thích xem kênh kinh tế và quân sự, Dịch Uyển Như thì thích đọc sách, Vương Tuyển ngồi bên cạnh bầu bạn. Đợi bản tin kinh tế kết thúc, Vương Tuyển vừa đứng dậy, nói: “Bố mẹ, hai người nghỉ ngơi đi ạ, con về trước đây.”
Dịch Uyển Như tháo kính lão ra, nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, nói: “Hay là tối nay ở lại đi con?”
Vương Tuyển đang định nói có công việc phải tăng ca, thì Vương Sùng Niên đang chăm chú xem chương trình quân sự ở bên cạnh đã vặn nhỏ tiếng tivi, nói một cách bâng quơ: “Nghe chú Hà của con kể, dạo này con có đến ngân hàng của họ làm mấy lần giao dịch chuyển tiền cá nhân.”
Vương Tuyển vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ngược lại Dịch Uyển Như lại bối rối: “Chuyển khoản gì?”
Vương Sùng Niên nói: “Hỏi con trai cưng của bà đấy.”
Dịch Uyển Như chuyển ánh mắt sang Vương Tuyển: “Con gặp khó khăn về kinh tế à?”
Vương Tuyển nói: “Một chút chuyện riêng tư thôi ạ.”
Dịch Uyển Như “ồ” một tiếng: “Giải quyết thế nào rồi? Có cần bố mẹ giúp không?”
Lần này, Vương Tuyển hiếm khi do dự một lát, vài giây sau, anh nói: “Cần ạ.”
Bao nhiêu năm qua, con trai lần đầu tiên cần giúp đỡ, Dịch Uyển Như hai mắt sáng rực, nắm lấy cánh tay Vương Sùng Niên, nói với Vương Tuyển: “Cần chúng ta giúp gì?”
Vương Sùng Niên tuy không lên tiếng, nhưng cũng nhìn anh bằng ánh mắt dò hỏi.
Vương Tuyển hắng giọng, nói: “Lần trước con có nói với bố mẹ là con đang theo đuổi một cô gái, có tin tức gì sẽ báo cho hai người.”
Lời vừa dứt, cả căn phòng lặng ngắt.
Dịch Uyển Như há hốc miệng, lần đầu tiên thất thố: “Ahh, Sùng Niên ông có nghe rõ Vương Tuyển vừa nói gì không? Sao tôi nghe không hiểu gì cả.”
Vương Sùng Niên lộ ra một nụ cười nhẹ trên mặt: “Nghe không hiểu thì bảo con trai bà nói lại cho bà nghe một lần nữa.”
Dịch Uyển Như nói: “Đúng đúng đúng.” Bà nhìn Vương Tuyển “Con trai, con nói lại lần nữa đi. Mẹ vừa rồi tai hơi lãng, nghe không rõ lắm.”
Vương Tuyển rất kiên nhẫn lặp lại: “Con và cô ấy tiến triển khá tốt, một thời gian nữa có lẽ sẽ xác định được quan hệ. Tiếp theo, có thể con sẽ đến Thâm Thành làm việc, sau này sẽ định cư lâu dài ở đó, hy vọng hai vị đồng ý.”
Nói xong, thấy bố mẹ im lặng, anh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, lại bổ sung một câu: “Đây chính là việc con cần hai người giúp đỡ, hy vọng hai người không từ chối sự thay đổi trong công việc và cuộc sống của con.”
Một đoạn nói chuyện rất đơn giản, nhưng nội dung trong đó lại khiến Dịch Uyển Như như ngồi trên tàu lượn siêu tốc.
Con trai chủ động theo đuổi người ta là chuyện tốt, nhưng đến Thâm Thành làm việc, còn muốn định cư ở đó, bà lại không hiểu lắm.
Điều kinh hoàng hơn là, Vương Tuyển vốn quen tự lập, trước nay chưa từng cầu cạnh ai lại đi nhờ vả người khác.
Thái độ anh hôm nay còn đặc biệt lễ phép.
Phải biết rằng trước đây anh làm quyết định gì, chưa bao giờ bàn bạc với họ, mỗi lần đều là đợi đến khi sự việc có kết quả mới thông báo cho họ một tiếng mang tính tượng trưng.
Có thể nói, từ khi Vương Tuyển lên đại học phát hiện ra chuyện bên ngoài của hai vợ chồng họ, anh đã từ chối để họ tham gia vào cuộc đời mình lần nữa, càng không cần nói đến việc can thiệp, nếu không anh cũng sẽ không vừa về nước đã đến Thâm Thành làm việc, chứ không quay về Bắc Thành.
Bà nhìn Vương Sùng Niên, người sau vẫn bình chân như vại, dường như không quan tâm.
Chồng như vậy, ngược lại khiến bà do dự.
Dịch Uyển Như suy nghĩ một lúc lâu, cảm thấy vẫn không nên quá khích.
Dù sao bao nhiêu năm trôi qua, con trai lần đầu tiên hạ thấp tư thái, tìm kiếm sự “giúp đỡ” của họ, quan hệ khó khăn lắm mới hòa hoãn, lúc này nếu bà thẳng thừng từ chối chẳng khác nào đẩy con trai ra xa.
Hơn nữa, định cư đổi việc, cũng không phải chuyện đơn giản như vậy, huống hồ các nguồn lực ở Bắc Thành vẫn tốt hơn Thâm Thành rất nhiều, mọi chuyện vẫn còn có thể thương lượng và thay đổi.
Nghĩ vậy, bà cười nói: “Tiến triển tốt là chuyện tốt mà, cô bé đó tên gì, có phải làm việc ở Thâm Thành không con?”
Vương Tuyển nói: “Cô ấy tên là Quý Yên, người Quảng Thành, làm việc ở Thâm Thành.”
“Quý Yên.” Dịch Uyển Như lẩm nhẩm một lần “Sao nghe có chút quen tai nhỉ?” Bà nhìn Vương Sùng Niên “Tôi có phải đã nghe thấy cái tên này ở đâu rồi không?”
Vương Sùng Niên sắc mặt không đổi, liếc nhìn bà một cái, nói: “Là người mà con trai bà đặt trên đầu quả tim đấy.”
Dịch Uyển Như vẫn chưa hiểu lắm, cũng thực sự không nhớ ra cái tên này trong một chốc, nhưng biết đó là người Vương Tuyển quan tâm, liền nói: “Khi nào đưa con bé về nhà ăn bữa cơm thân mật?”
Vương Tuyển nói: “Phải đợi sau Tết ạ, trước khi đưa cô ấy về, con muốn đến thăm bố mẹ cô ấy trước.”
Nghe anh nói vậy, Dịch Uyển Như rất tán thành: “Điều này là phải, lễ nghĩa chúng ta không thể thiếu, dù sao cũng là con gái người ta nuôi lớn, thái độ của chúng ta phải thể hiện ra, vậy bố mẹ đối phương thích gì? Con đi tìm hiểu đi, mẹ xem rồi chuẩn bị cho con.”
“Không cần đâu ạ,” Vương Tuyển nói “Con đã chuẩn bị hết rồi, hôm nay con muốn nói với hai người là, sang năm con sẽ chuyển trọng tâm sự nghiệp đến Thâm Thành.”
Hóa ra nãy giờ bà nghĩ một đống, đều là nghĩ suông cả sao?
Dịch Uyển Như biết rõ ý trong lời nói của Vương Tuyển, bà cũng đã liên tục né tránh chủ đề này, nhưng Vương Tuyển lại cố tình không bỏ qua. Bà liếc mắt nhìn Vương Sùng Niên, người sau vẫn thản nhiên như không, không hề có vẻ tức giận hay lo lắng, khiến bà lại không biết phải quyết định thế nào.
Khó khăn lắm mới mong được con trai về Bắc Thành, kết quả chưa được hai năm, lại sắp phải quay về. Điều này làm sao bà chịu đựng được?
Bà buồn rầu: “Tuyển à, con với cô bé đó thương lượng xem không thể ở lại Bắc Thành được sao? Chỗ chúng ta cũng không tệ, các loại tài nguyên đầy đủ, con hãy suy nghĩ kỹ lại đi, chuyện này cũng không cần vội vàng quyết định.”
Vương Tuyển: “Sau này con sẽ thường xuyên về thăm.”
Giọng điệu tuy nhàn nhạt, nhưng lại mang ý quả quyết không cho phép phản đối.
Thôi được rồi, xem ra chuyện này không có gì để thương lượng nữa.
Dịch Uyển Như im lặng.
Thông báo xong, Vương Tuyển nhanh chóng rời đi. Tiễn người ra khỏi sân, Dịch Uyển Như quay trở vào nhà, Vương Sùng Niên vẫn đang xem mục quân sự vô cùng chuyên tâm. Bà tức giận không biết trút vào đâu: “Con trai ông sắp chạy theo người ta rồi, bây giờ là đến Thâm Thành, sau này không biết sẽ thế nào, tôi thấy cái dáng vẻ sốt ruột của nó, không chừng còn chuẩn bị đi ở rể cho người ta nữa, ông không phát biểu ý kiến gì à. Trước đây không phải ông rất muốn nó về sao? Lần này sao ông lại bình tĩnh thế.”
Vương Sùng Niên liếc bà một cái, chậm rãi hỏi: “Bà có biết nó đến ngân hàng làm thủ tục cá nhân, là chuyển tiền cho ai không?”
Dịch Uyển Như suy nghĩ một lát: “Là cô bé Quý Yên kia sao?”
Vương Sùng Niên gật đầu, lại hỏi: “Còn nhớ cô gái mà nó qua lại hai năm ở Thâm Thành trước đây không?”
Dịch Uyển Như tập trung suy nghĩ hồi lâu, một lúc sau, bà chợt bừng tỉnh: “Là cô ấy?!”
Vương Sùng Niên nói: “Từ đầu đến cuối đều là cô ấy. Con trai bà vì cô ấy mà năm lần bảy lượt phá lệ, dạo này cứ có thời gian là lại chạy đến chỗ cô ấy, bây giờ bà mới thấy nó sốt ruột à? Tôi thấy nó chỉ ước gì tối nay dọn qua đó cầu xin cô gái nhà người ta thu nhận thôi.”
“…”
Ngay cả chồng cũng nói vậy rồi, chuyện đã như ván đã đóng thuyền, Dịch Uyển Như càng thêm sầu não: “Vậy sau này thật sự để nó định cư ở Thâm Thành à? Chúng ta chỉ có một đứa con trai này thôi.”
Vương Sùng Niên hừ một tiếng: “Chúng ta không nỡ xa con, chẳng lẽ nhà người ta lại nỡ à?”
“Nói thì nói vậy, nhưng từ xưa đến nay, chẳng phải đều là bên gái theo bên trai sao? Sao đến đây lại ngược lại rồi.”
“Bà muốn nó cô độc đến già? Hay là muốn nó kết hôn có người bầu bạn?”
“Điều đó cần phải hỏi sao? Vấn đề rõ như ban ngày.”
Vương Sùng Niên cầm lấy điều khiển từ xa, vừa vặn to tiếng lên, vừa nói: “Vậy là được rồi, không nỡ bỏ con thì không bắt được sói. Nếu nó không muốn về, sau này chúng ta qua đó thăm nó, dù sao nghỉ hưu rồi cũng không có việc gì, đi lại một chút cũng có lợi cho sức khỏe thể chất và tinh thần.”
Dịch Uyển Như: “…Đây không giống lời ông sẽ nói.”
Vương Sùng Niên khinh khỉnh nói: “Bà có biết con trai bà đã chuyển cho người ta bao nhiêu tiền không?”
Dịch Uyển Như không để tâm: “Chắc không đến mức cả gia tài chứ?”
Vương Sùng Niên hừ một tiếng.
Dịch Uyển Như chết lặng.
Con trai bà lại nhiệt tình đến mức đó sao?
Đây còn là người con trai trầm tĩnh, lý trí, không vì tình cảm mà bốc đồng trong nhận thức của bà nữa không?
Dịch Uyển Như cảm thấy thế giới quan của mình bỗng chốc sụp đổ.
Vương Tuyển không biết sau khi anh rời khỏi nhà, bố mẹ anh đã bàn bạc thế nào, lại đưa ra quyết định gì. Tuy nhiên, điều này cũng không nằm trong phạm vi cân nhắc của anh. Anh trước nay luôn chủ trương rằng, con cái lớn lên, thoát khỏi sự bao bọc của bố mẹ, có sự sắp xếp và vòng tròn cuộc sống của riêng mình là chuyện hết sức bình thường.
Bố mẹ có thể can thiệp vào cuộc đời anh, nhưng không thể giúp anh quyết định. Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh với tư cách là một người con.
Ngày tháng vẫn trôi qua như thường lệ, anh vẫn cứ hễ rảnh là lại vội vã đến Lâm Thành.
Đầu tháng mười hai, từ New York công tác trở về, vừa xuống máy bay, ra khỏi sân bay, nhìn thấy tuyết rơi đầy trời, anh đưa tay ra, những bông tuyết rơi trên tay anh, trắng tinh không tì vết.
Vào lúc này, anh đột nhiên nghĩ đến Quý Yên đang đi công tác ở Lâm Thành xa xôi.
Dạo gần đây đi công tác bôn ba, đã một thời gian dài không về nhà, Dịch Uyển Như đã gọi điện hỏi thăm mấy lần. Kế hoạch ban đầu của anh là hôm nay về nhà một chuyến, nhưng nhìn những hạt tuyết đang dần tan trên tay, anh vẫn thay đổi kế hoạch ban đầu, một lần nữa quay lại sân bay, mua một vé máy bay đến Lâm Thành.
Trước khi đi, anh gọi điện cho mẹ báo rằng tối nay anh không về.
Nhận được tin, Dịch Uyển Như hỏi anh: “Không phải hôm nay về sao, bây giờ lại phải tăng ca đột xuất à? Vương Tuyển, đã nói mấy lần rồi, công việc không bao giờ làm hết được, con phải chú ý sức khỏe.”
Vương Tuyển nói đúng lúc: “Trời lạnh rồi, con đến Lâm Thành một chuyến.”
Dịch Uyển Như nhìn bàn thức ăn đang chờ được nấu, không hiểu lắm ý của Vương Tuyển.
Trời lạnh rồi, thì có liên quan gì đến việc anh phải đến Lâm Thành?
Bà đang định hỏi cho rõ, thì bên kia Vương Tuyển đã ngắt máy.
Suy đi nghĩ lại, bà thuật lại nguyên văn với Vương Sùng Niên: “Chẳng lẽ nó sợ lạnh, nên đến Lâm Thành ấm áp hơn để dưỡng sức à?”
Vương Sùng Niên đẩy gọng kính, một lúc sau, nói: “Nếu thông tin tôi nhận được không sai, thì Quý Yên dạo gần đây đang đi công tác ở Lâm Thành.”
Lại nghe thấy cái tên Quý Yên, nghĩ đến việc Vương Tuyển nói không lâu trước đây rằng sau này sẽ đến Thâm Thành định cư, Dịch Uyển Như chỉ biết thở dài…
Con trai lớn không giữ được.
Trước đây bà lo lắng cho chuyện đại sự cá nhân của anh.
Bây giờ vấn đề tình cảm cá nhân của Vương Tuyển đã có nơi có chốn, nhưng so với những gì bà nghĩ, lại có chút cách biệt một trời một vực.
Do thời tiết, máy bay bị hoãn, chuyến tiếp theo phải đợi ba tiếng nữa, Vương Tuyển đổi đường bay từ Thâm Thành.
Trước khi khởi hành, anh hỏi Quý Yên có cần mang gì qua không.
Khi nhận được điện thoại của anh, Quý Yên vừa làm xong việc, đang nghỉ ngơi một lát, nghe vậy, vội hỏi: “Anh sắp qua đây à? Em nhớ hôm nay anh vừa kết thúc chuyến công tác mà. Anh nên nghỉ ngơi cho khỏe mới phải.”
Vương Tuyển không hề né tránh mà nói thẳng: “Một thời gian rồi không gặp, sợ em quên mất anh, anh qua thăm em.”
Cô liền cười: “Sao thế, muốn tạo sự hiện diện à?”
“Được không?”
Cô tất nhiên là đồng ý rồi.
Chỉ là có chút lo lắng cho sức khỏe của anh: “Không cần phải điều chỉnh múi giờ sao? Sức khỏe có chịu nổi không.”
“Không cần lo lắng những vấn đề này, anh có chừng mực.” Anh lại hỏi, “Em thiếu gì không? Anh tiện thể mang qua cho em.”
Anh đã nói vậy rồi, xem ra là nhất định phải đến, cô cũng không khuyên anh nữa, nói: “Anh qua đây là được rồi, bên em có đủ cả, không thiếu gì đâu.”
Mặc dù Quý Yên nói không thiếu, anh cũng đã đồng ý. Nhưng vừa nghĩ đến việc mấy ngày trước Quý Yên đăng một dòng trạng thái trên vòng bạn bè, nói rằng thời tiết ở Lâm Thành thật lạnh. Là cái lạnh ẩm ướt, cái rét thấu xương không thoải mái. Lời lẽ đều là những lời phàn nàn về khí hậu.
Thấy vẫn còn thời gian, anh bắt taxi về nhà của Quý Yên ở Thâm Thành một chuyến.
Anh tìm hai chiếc áo phao lông vũ mỏng mà cô thích rồi đóng gói lại, sau đó lại đến trung tâm thương mại mua thêm các vật dụng giữ ấm khác, làm xong xuôi, anh vội vã ra sân bay.
Trước khi lên máy bay, anh nhận được tin nhắn Wechat của Quý Yên, ý là muốn biết thông tin chuyến bay của anh.
Anh nhìn dòng chữ ngắn gọn trên màn hình, do dự vài giây, rồi chụp màn hình thông tin chuyến bay gửi qua.
Quý Yên trả lời một câu chú ý an toàn.
Chín giờ tối, chuyến bay hạ cánh xuống sân bay Cao Khi của Lâm Thành, anh xếp hàng lấy hành lý xong đi ra, đúng lúc này, điện thoại rung lên.
Một phút trước, Quý Yên gửi một tin nhắn Wechat.
【Quý: Anh quay đầu lại đi.】
Vương Tuyển quay người lại, Quý Yên đang đứng cách anh không xa, mỉm cười với anh.
Trong sân bay người qua người lại, tiếng ồn ào náo nhiệt.
Vương Tuyển đã bôn ba mười mấy tiếng đồng hồ, thực ra toàn thân mệt mỏi, nhưng vào khoảnh khắc này, anh nhìn Quý Yên, bỗng nhiên có một cảm giác vững chãi và ổn định.
Giống như một người lữ hành luôn rong ruổi trên đường, sau khi đã trèo đèo lội suối, cuối cùng cũng đến được đích đến mà mình hằng tìm kiếm.
Quý Yên, chính là điểm cuối của cuộc hành trình này của anh.
Vương Tuyển bước qua đám đông ồn ào, đi về phía cô, khi còn cách cô một bước chân, anh dừng lại, cúi đầu nhìn cô.
Cô vẫn mỉm cười với anh, và quan tâm anh.
“Có mệt không?”
Vương Tuyển nghĩ, giờ phút này được gặp cô ở đây, mọi mệt mỏi đều trở nên có ý nghĩa. Mệt ư, cũng không đáng kể.
Anh đột nhiên nhớ đến một câu thơ…
Nơi nào tim này được bình yên, nơi đó chính là quê hương của ta.
Lần đầu tiên anh cảm thấy, câu nói này lại phù hợp với tâm trạng của anh lúc này đến vậy.
Anh lắc đầu nói: “Không mệt.”
Dưới mắt anh có quầng thâm nhàn nhạt, vẻ mặt cũng mệt mỏi thấy rõ, Quý Yên không tin, nhưng cũng hiểu anh không muốn thừa nhận. Hỏi nhiều cũng vô ích, cô đưa tay ra định giúp anh kéo vali, coi như là một lời đáp lại nho nhỏ cho việc anh bận rộn chạy đến gặp cô.
Vừa đưa tay ra, còn chưa chạm vào được tay cầm của vali, đã bị anh ngăn lại, cô đang định hỏi, thì giây tiếp theo, lại bị anh kéo vào lòng.
Anh ôm lấy cô, hít một hơi thật sâu, nói với vẻ đầy cảm xúc.
“Quý Yên, cho anh ôm một lát đã.”