Áp Chế Lãng Mạn
Tác giả: Cẩn Dư
Thể loại chính: Hiện đại, hào môn thế gia, lãng tử quay đầu, ngược nam, vả mặt nam chính, HE
Số chương: 91 chương
Giới thiệu truyện:
Giới thiệu:
Chu Túc nhiều năm ăn chơi trác táng, nổi tiếng phong lưu đa tình, nhưng do xuất thân cao quý, địa vị hơn người, bên cạnh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.
Anh thích những mối tình một đêm ngắn ngủi, chơi đùa thoả thích trong một khoảng thời gian nhất định, đây là thói quen từ trước đến nay của anh, lạnh nhạt đến và cũng lạnh nhạt đi.
Sau này gặp được Diệp Thanh Nghiêu.
Cô thanh thuần, bình tĩnh, cao không thể với tới, chính là đạo cô thanh tu trong núi không vướng bụi trần.
Mỗi lần nhìn anh, ánh mắt cô luôn nhàn nhạt như đang nhìn một món hàng rẻ tiền. Ánh mắt đó chưa bao giờ dừng lại quá một giây, chỉ nhàn nhạt cười giễu:
“Chu tiên sinh, tôi một lòng hướng đạo, không yêu đương.”
Chu Túc biết, báo ứng của anh tới rồi.
Hôm ấy, sau khi cùng bạn bè đi cắm trại về, Chu Túc gặp phải trận bão tuyết, bị kẹt lại giữa núi.
Trong lúc tìm nơi trú chân, giữa màn tuyết bay đầy trời, một thiếu nữ khoác đạo bào trắng xuất hiện, tay xách chiếc đèn lồng có in hoa mai. Tóc dài buông đến vai, dáng đứng cô đơn giữa gió tuyết mịt mù, ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn lồng hắt lên gương mặt thanh tú, sạch sẽ như chẳng vướng bụi trần.
Khoảnh khắc cô mỉm cười cất tiếng, Chu Túc nghe rõ tiếng tim mình đập loạn.
Tiểu kịch trường:
Khi nghe nói Chu Túc đang theo đuổi một tiểu đạo sĩ, bạn bè anh ai nấy đều nhíu mày khinh bỉ, cười anh mắt mù —
“Chẳng lẽ anh ta lại đi thích một vị đạo sĩ à?”
Sau đó, mọi người thật sự gặp được vị tiểu đạo sĩ ấy.
Hôm ấy mưa lất phất, cô cầm ô mà đến, áo đạo bào màu lam tro, eo thon như liễu, tóc búi cao cài trâm gỗ, bước đi tao nhã, mỉm cười cúi đầu chào mọi người — khí chất thanh nhã, dung mạo linh khí, như tiên nữ giữa trần gian.
Mọi người mới chợt nhận ra — Không phải Chu Túc mù mắt, mà là anh... nhìn trúng một nàng tiên giáng trần!
Tưởng rằng Chu Túc đã “ăn chắc” được tiểu đạo sĩ, nhưng khi lại gần mới nghe thấy giọng anh nhỏ nhẹ, khẩn thiết:
“Em yên tâm, gà với vịt anh cho ăn cả rồi, đồ của em anh cũng giặt sạch rồi, củi còn lại ngày mai anh sẽ chẻ... Em cho anh ở lại thêm chút nữa được không? Anh xin em đấy.”
—
Một nam chính tự cho mình là kẻ phong lưu đi qua ngàn vạn bụi hoa nhưng chẳng vướng một phiến lá, cuối cùng lại sa chân, say mê nữ chính đến một bước không rời.
Một kẻ đào hoa giảo hoạt vs. một tiên tử bề ngoài thanh khiết bên trong nội tâm tối đen sâu thẳm.
#Câu chuyện về Chu Túc và nghiệp báo nhỏ của anh ta#
#Kẻ phong lưu vấp ngã#
#Lãng tử rơi vào lưới tình#
"Tôi dùng sự lãng mạn làm điều kiện đánh cược với gió trăng, chỉ mong đổi lấy em một đời không lùi không bỏ."
— Chu Túc
Đúng như Châu Túc từng nhận ra, anh vốn là kiểu người cực kỳ không thích suy nghĩ hay tự kiểm điểm. Trong mắt anh, phân tích bản thân là một việc vô nghĩa, chỉ tổ phí thời gian.
Nhưng từ khi gặp Diệp Thanh Nghiêu, suy nghĩ ấy dần thay đổi.
Anh đã học cách suy nghĩ lại, chỉ là… vẫn chưa đủ.
Anh luôn tự hỏi làm sao để khiến cô vui, làm sao để được cô để tâm…mà chưa từng nghĩ đến một điều:
Một kẻ dơ bẩn, lầy lội như anh… thì lấy gì để xứng với một “vị thần” trong sáng, không tì vết như cô?
Khoảnh khắc ấy, khi ngẩng đầu lên nhìn Diệp Thanh Nghiêu, cô vẫn bình thản, điềm đạm như mọi lần.
Nhưng cũng chính khoảnh khắc đó, Chu Túc đột nhiên không dám đối diện với ánh mắt quá mức trong veo kia.
Đôi mắt ấy quá sạch. Quá ngay thẳng. Quá trần trụi.
Nó như tấm gương phơi bày toàn bộ bẩn thỉu, nhơ nhuốc, đáng xấu hổ trong con người anh. Không nơi ẩn náu. Không thể giả vờ.
Anh giống như một con cá chết bị phơi dưới nắng gắt, chính bản thân cũng ngửi được mùi tanh tưởi đáng ghê tởm tỏa ra từ mình.
Vậy thì rốt cuộc anh lấy tư cách gì, lý do gì để nổi nóng, để ghen tuông, để đến đây làm ầm lên chỉ vì cô trò chuyện với một người đàn ông khác?
Anh có tư cách gì?
Anh lấy đâu ra dũng khí?
Chu Túc vội cúi đầu, tránh né ánh nhìn của cô, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng: ánh mắt ấy sắc như dao, không chỉ của cô, mà như đến từ khắp bốn phương tám hướng.
Từng ánh nhìn, từng tiếng khinh thường vô hình như đang nói:
“Anh đang mơ gì vậy?”
“Một kẻ như anh, ô uế, bẩn thỉu, mà cũng dám mơ chạm tới ánh trăng sao?”
“Không thấy bản thân dơ dáy à? Không sợ làm bẩn cô ấy à?”
Chu Túc run lên một cái, đột nhiên hoảng loạn lùi lại vài bước, như bị rút sạch khí lực.
Càng lúc càng cách xa Diệp Thanh Nghiêu.
Tránh nhìn cô. Tránh bị ánh mắt ấy lột trần. Tránh… cảm giác bản thân chỉ là một nỗi ghê tởm trong mắt cô.
Lúc này đây, anh thật sự không biết mình còn ở lại để làm gì.
Sự hiện diện của anh… có khi chỉ khiến cô thấy buồn nôn nhiều hơn.
Ngay lúc này… cũng vậy sao?
Chu Túc không dám nghĩ thêm, sợ hãi đến mức như bị lột da lộ xương, vội vã xoay người rời đi.
Bóng lưng anh lảo đảo, mờ mịt, rối loạn.
Như một kẻ bại trận, vừa trốn chạy, vừa xấu hổ vì chính mình.