Ánh Trăng Rực Rỡ - Chương 60 - Em có đồng ý kết hôn với anh không?
Truyện Ngôn Tình Full - Ánh Trăng Rực Rỡ
Tác giả: Nghê Đa Hỉ
Thể loại chính: Hiện đại, HE, Hào môn thế gia, Tình yêu sâu sắc, Ngọt ngào
Số chương: 68 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ánh Trăng Rực Rỡ
Ông nội của Lục Nghiễn Hành và ông nội Giang Ngưng Nguyệt là đôi bạn sinh tử. Thời còn trẻ, để đôi bên thân càng thêm thân, hai ông đã sắp xếp hôn ước cho cháu trai và cháu gái của mình. Tuy nhiên, Lục Nghiễn Hành lại cực kỳ ghét kiểu ép duyên mà không có sự đồng ý của người trong cuộc này. Vì thế vào năm hai mươi bảy tuổi, việc đầu tiên anh làm khi vừa đi công tác về nước chính là hủy bỏ hôn ước. Ông cụ tức đến sôi máu, nhưng ông cũng hiểu tính cách của Lục Nghiễn Hành; việc anh muốn hủy hôn không phải đang thương lượng mà chỉ là thông báo cho ông biết. Ông cụ Lục biết mình không thể thay đổi quyết định của cháu trai và để bù đắp cho Giang Ngưng Nguyệt, ông đã đặc biệt nhận cô làm cháu gái nuôi, đồng thời ngày nào cũng tích cực tìm kiếm những chàng trai trẻ tài giỏi để giới thiệu cho cô. Giới thiệu 2: Sau khi Lục Nghiễn Hành và Giang Ngưng Nguyệt hủy hôn ước, lần đầu tiên họ gặp mặt là trong tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội Giang Ngưng Nguyệt. Giang Ngưng Nguyệt mặc một chiếc váy trắng, mái tóc dài mềm mại vén sau tai, khi cô cười lên mày mắt cong cong, có làn gió mùa hè khẽ quét qua tà váy của cô. Cô đi lướt qua trước mặt Lục Nghiễn Hành, một cơn gió nhẹ thoảng tới, anh ngửi thấy một mùi hương rất thanh nhã nhưng không hiểu sao cứ quẩn quanh mãi trong hơi thở. Anh ngước mắt nhìn theo bóng lưng đang đi xa dần của cô. Cậu em họ bên cạnh nhìn theo ánh mắt của anh, nói: “Đó là Giang Ngưng Nguyệt, cháu gái ông Giang, hôn thê của anh đó.” Nói xong, cậu ta mới nhớ ra Lục Nghiễn Hành đã hủy hôn ước với người ta, bèn sửa lại, “À không, là hôn thê cũ của anh.” Mày Lục Nghiễn Hành khẽ nhíu lại một cách không dễ phát hiện, anh chợt cảm thấy hơi bực bội trong lòng. Giới thiệu 3: Giang Ngưng Nguyệt biết Lục Nghiễn Hành ghét mình, cho nên chưa bao giờ chủ động bắt chuyện với anh, gặp anh ở nơi công cộng cũng chỉ coi như không quen biết. Cho đến một hôm, trong tiệc sinh nhật của ông nội Lục, cô vô tình chạm mặt Lục Nghiễn Hành trong vườn hoa sau bữa tối. Cô coi như không quen, cũng lười chào hỏi, cứ thế đi thẳng qua người anh. Không ngờ vừa đi được hai bước, giọng nói của anh đã vang lên từ phía sau: “Cô Giang, tôi là hồng thủy mãnh thú hay sao mà lần nào cô cũng tránh tôi thế?” Cô dừng bước, quay người nhìn anh, thẳng thắn đáp lời: “Tôi tưởng anh không muốn nói chuyện với tôi.” Lục Nghiễn Hành: “???” - Cả hai đều là lần đầu của nhau/ HE/ Truyện ngọt Một câu chuyện mà ở đó, nữ chính nghĩ nam chính ghét mình nhưng thực tế có người nào đó ngày ngày vắt óc suy nghĩ làm sao để rước vợ về nhà. Tóm tắt trong một câu: Hủy hôn ước sướng nhất thời, theo đuổi vợ thì mệt bở hơi tai. Chủ đề: Sống một đời thật tốt, yêu một người thật lòng.Sau khi Giang Nguyệt Nguyệt lên xe, Tiết Kiến đi về phía Lục Nghiễn Hành.
Lục Nghiễn Hành dựa vào cửa xe nhìn hắn ta, chờ xem hắn ta định nói gì tiếp theo.
Tiết Kiến mắt vẫn còn hoe đỏ, trên mặt vẫn còn vết thương.
Hắn ta đi đến trước mặt Lục Nghiễn Hành, đột nhiên cúi gập người chào anh rồi nói: “Lục tổng, chuyện lần này, tôi thật sự xin lỗi anh.”
Lục Nghiễn Hành lười biếng dựa vào cửa xe, tay thò vào túi quần định tìm bật lửa, kết quả là mò một khoảng không, lúc này mới nhớ ra toàn bộ bật lửa trong nhà tối qua đã bị Nguyệt Nguyệt tịch thu hết rồi.
Anh rút tay ra khỏi túi quần.
Tiết Kiến thấy vậy liền lấy thuốc lá từ trong túi áo mình ra, đưa cho Lục Nghiễn Hành một điếu.
Lục Nghiễn Hành cảm nhận được có một ánh mắt từ phía sau đang nhìn chằm chằm vào mình, anh bất giác quay đầu lại, quả nhiên bắt gặp ánh nhìn của Giang Nguyệt Nguyệt.
Giang Nguyệt Nguyệt mím môi lườm anh, ra vẻ “anh cứ thử hút một điếu xem”.
Lục Nghiễn Hành đưa tay gãi gáy, quay đầu lại nói: “Bỏ rồi.”
Tiết Kiến không ngốc, nhìn ra được Lục Nghiễn Hành vừa rồi rõ ràng là lên cơn thèm thuốc, nhưng bị bạn gái quản nên không dám hút.
Trong lòng Tiết Kiến có chút kinh ngạc. Hắn ta không ngờ lại có ngày Lục Nghiễn Hành bị bạn gái quản thúc.
Lúc này hắn ta mới không nhịn được hỏi một câu: “Lục tổng, anh đang hẹn hò ạ?”
Hắn ta ở Minh Khải bao nhiêu năm, cứ ngỡ Lục Nghiễn Hành là người tuyệt tình tuyệt ái, không có hứng thú với tình cảm thế tục, tương lai dù có kết hôn thì cũng chỉ là một cuộc hôn nhân thương mại vì lợi ích.
Nhưng hiển nhiên không phải vậy. Trông Lục Nghiễn Hành có vẻ như đã bị bạn gái trị cho đâu vào đấy.
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, nói: “Sắp kết hôn rồi.”
Tiết Kiến nói: “Chúc mừng anh nhé, Lục tổng.”
Lục Nghiễn Hành thản nhiên đáp: “Cũng nhờ phúc của cậu cả, nếu không phải cậu giúp Chung Tề chơi tôi một vố, thì tối Giao thừa tôi đã cầu hôn rồi.”
Tiết Kiến có chút áy náy, cúi đầu nói: “Xin lỗi anh, Lục tổng.”
Lục Nghiễn Hành nói: “Cậu có lỗi với tôi, nhưng so với tôi, người cậu có lỗi hơn cả là mẹ cậu. Bố cậu mất sớm, một mình mẹ cậu vất vả nuôi cậu khôn lớn thành tài, cậu không lo làm người đàng hoàng lại đi học đòi cờ bạc. Đừng nói với tôi là cậu sa vào cờ bạc chỉ vì muốn cho mẹ mình có cuộc sống tốt hơn. Kể cả có là lý do đó, thì cũng chỉ có thể nói cậu vừa ngu ngốc vừa tham lam, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện ngồi không hưởng lợi.”
Tiết Kiến bị nói cho xấu hổ cúi gằm mặt.
Lục Nghiễn Hành nói: “Khuyên cậu một câu, bỏ cờ bạc đi, nếu không cuối cùng chắc chắn sẽ tan nhà nát cửa.”
Tiết Kiến rơm rớm nước mắt gật đầu.
Hắn ta ngẩng đầu nhìn Lục Nghiễn Hành, miệng mấp máy, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Lục tổng, nếu tôi có thể cai được, tôi còn có thể quay lại công ty không?”
Lục Nghiễn Hành liếc nhìn Tiết Kiến, sau đó thẳng thắn trả lời: “Cậu hiểu tính tôi mà, một lần bất trung, cả đời không dùng. Cho dù tôi muốn cho cậu cơ hội, tôi cũng không thể lấy tiền đồ của công ty ra mạo hiểm được. Cả công ty trên dưới bao nhiêu người trông chờ vào đó để kiếm cơm, tôi không thể lấy họ ra để đánh cược.”
Tiết Kiến dường như đã đoán được câu trả lời của Lục Nghiễn Hành, cam chịu gật đầu.
Lục Nghiễn Hành nhìn một già một trẻ cách đó không xa, rồi mới quay lại nhìn Tiết Kiến, mềm lòng nói: “Nhưng nếu cậu cần giúp đỡ, miễn là không phải lấy tiền đi đánh bạc, tôi có thể giúp cậu một lần.”
Mắt Tiết Kiến sáng lên, hắn ta ngẩng đầu nhìn Lục Nghiễn Hành, cảm kích nói: “Cảm ơn Lục tổng.”
Lục Nghiễn Hành nói: “Đừng nghĩ nhiều, tôi đồng ý giúp cậu một lần chỉ vì nể mặt mẹ và con gái cậu thôi. Con bé còn nhỏ như vậy, nếu cậu còn là con người thì cả đời này đừng bao giờ dính vào cờ bạc nữa.”
Tiết Kiến đau đớn nhận ra “Tôi biết rồi, Lục tổng, tôi nhất định sẽ sửa đổi.”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, nói: “Lên xe đi.”
Tiết Kiến gật đầu, đi về phía chiếc xe đằng trước.
Lục Nghiễn Hành đợi Tiết Kiến lên xe rồi mới quay người mở cửa, ngồi vào trong.
Giang Nguyệt Nguyệt thấy Lục Nghiễn Hành lên xe, cô cười tủm tỉm nhìn anh.
Lục Nghiễn Hành mỉm cười, đưa tay xoa đầu Giang Nguyệt Nguyệt: “Cười gì thế?”
Ánh mắt Giang Nguyệt Nguyệt nhìn Lục Nghiễn Hành rất dịu dàng, cô nói: “Lục Nghiễn Hành, anh là người ngoài lạnh trong nóng nhất mà em từng gặp.”
Lục Nghiễn Hành bật cười, nói: “Đó là do em chưa thấy lúc anh tàn nhẫn thôi, nếu không người ngoài đã chẳng đồn anh lòng lang dạ sói.”
Giang Nguyệt Nguyệt đáp: “Thương trường là chiến trường mà, mềm lòng trên thương trường thì sẽ bị người ta ăn sạch không còn mẩu xương đâu.”
Lục Nghiễn Hành cười cười, véo má Giang Nguyệt Nguyệt, nói: “Nguyệt Nguyệt, cũng hiểu chuyện quá nhỉ.”
Giang Nguyệt Nguyệt đáp: “Nói thừa.”
Cô nắm lấy tay Lục Nghiễn Hành, nói: “Tay anh hơi lạnh.”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, nói: “Vừa rồi ở ngoài hơi lâu một chút.”
Anh bất giác định rụt tay về, nhưng đã bị Giang Nguyệt Nguyệt giữ chặt trong lòng bàn tay, cô cười nhìn anh: “Em sưởi ấm cho anh.”
Lục Nghiễn Hành nhìn Giang Nguyệt Nguyệt không chớp mắt.
Không kiềm chế được, anh cúi người qua, ôm lấy eo Giang Nguyệt Nguyệt và hôn cô.
Hai tiếng sau, xe chạy về đến Bắc Thành, Lục Nghiễn Hành nói với tài xế ngồi ghế trước: “Về nhà cũ trước.”
Chú Dương đáp: “Vâng, Lục tổng.”
Giang Nguyệt Nguyệt tò mò nhìn Lục Nghiễn Hành, hỏi: “Anh về nhà cũ có việc gì à?”
Cô cứ tưởng Lục Nghiễn Hành về sẽ đến thẳng công ty.
Lục Nghiễn Hành ôm eo Giang Nguyệt Nguyệt, nói: “Anh đưa em về trước, sau đó mới đến công ty.”
Giang Nguyệt Nguyệt ngồi thẳng dậy, nhìn Lục Nghiễn Hành, hỏi: “Em không thể đến công ty cùng anh sao?”
Lục Nghiễn Hành đưa tay xoa đầu Giang Nguyệt Nguyệt, nói: “Tối nay có lẽ anh sẽ rất bận, em ở đó anh không cách nào chăm sóc cho em được.”
Giang Nguyệt Nguyệt nghĩ một lát rồi nói: “Vậy được rồi, thế em về nhà cũ đợi anh.”
Lục Nghiễn Hành gật đầu: “Được.”
Dù Giang Nguyệt Nguyệt muốn đến công ty cùng Lục Nghiễn Hành, nhưng cô cũng biết nếu cô đến đó, Lục Nghiễn Hành nhất định sẽ phân tâm để chăm sóc cô, vậy thà rằng ở nhà đợi anh còn hơn.
Dù sao cô đến công ty cũng chẳng giúp được gì.
Tối hôm đó, tòa nhà Minh Khải sáng đèn suốt đêm, gần sáng, Lục Nghiễn Hành và Lý Liêm mới từ công ty đi ra.
Lý Liêm nói: “Buồn ngủ chết đi được, đi uống ly cà phê không?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Thôi, tôi về nhà cũ, Nguyệt Nguyệt còn đang ở nhà đợi tôi.”
Lý Liêm chậc một tiếng, nói: “Người có gia đình đúng là khác biệt thật, làm xong là chỉ nghĩ đến về nhà. Thôi được, tôi không quản cậu nữa, tôi đi uống cà phê một mình đây, buồn ngủ chết mất.”
Hai người chia tay ở cổng công ty, Lục Nghiễn Hành về đến nhà chưa đến bảy giờ.
Trời vừa hửng sáng, không khí se lạnh.
Bác Bình mặc áo bông, quàng khăn, đang cầm chổi quét tuyết trong vườn hoa, thấy xe của Lục Nghiễn Hành chạy vào, bác vội vàng đặt chổi xuống, tươi cười ra đón.
Đợi xe dừng hẳn, ông tiến lên giúp mở cửa xe: “Lục tổng, cậu đã về, mọi việc thuận lợi chứ ạ?”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, xách áo khoác bước xuống xe: “Rất thuận lợi.”
Anh hỏi: “Nguyệt Nguyệt đâu rồi ạ? Vẫn đang ngủ sao?”
Bác Bình gật đầu, nói: “Lúc tôi dậy lúc năm giờ, cô Nguyệt Nguyệt vẫn chưa ngủ. Dì Trần nghe thấy cô ấy ho, khuyên mãi mới khuyên được cô ấy lên lầu nghỉ ngơi.”
Lục Nghiễn Hành nghe vậy nhíu mày: “Sao lại ho? Bị cảm à?”
Bác Bình đáp: “Có một chút. Cô Nguyệt Nguyệt tối qua đợi cậu cả đêm, cô ấy lo cho cậu, nói đợi cậu về rồi mới ngủ, kết quả đợi đến sáng cậu vẫn chưa về, haizz…”
Bác Bình còn chưa nói hết lời, Lục Nghiễn Hành đã sải bước đi thẳng qua người ông.
Lúc ông đi theo vào, Lục Nghiễn Hành đã lên lầu hai.
Lục Nghiễn Hành đi lên lầu ba, đến trước cửa phòng ngủ của Giang Nguyệt Nguyệt.
Cửa chỉ khép hờ, Giang Nguyệt Nguyệt vừa mới ngủ, dì Trần đang tìm nhiệt kế định đo nhiệt độ cho cô.
Lục Nghiễn Hành nhẹ nhàng đẩy hé cửa, vừa bước vào, dì Trần đã khẽ gọi: “Lục tổng, cậu về rồi.”
Lục Nghiễn Hành gật đầu, không lên tiếng, sợ làm Giang Nguyệt Nguyệt thức giấc.
Nhưng Giang Nguyệt Nguyệt vẫn chưa ngủ say, nghe thấy dì Trần gọi Lục Nghiễn Hành liền mở mắt ra.
Cô thấy Lục Nghiễn Hành đang đi về phía mình, liền cất tiếng: “Anh về rồi.”
Do bị cảm nên giọng cô hơi khàn.
Lục Nghiễn Hành thở dài một tiếng: “Sao thế này hả Nguyệt Nguyệt, anh mới đi có mấy tiếng mà em đã để mình bị cảm rồi.”
Anh ngồi xuống mép giường, đắp lại chăn cho Giang Nguyệt Nguyệt, đưa tay sờ trán cô.
Dì Trần tìm được một chiếc nhiệt kế thủy ngân, mang đến bên giường.
Lục Nghiễn Hành đưa tay nhận lấy, hơi lật chăn lên một chút, đặt nhiệt kế vào dưới nách Giang Nguyệt Nguyệt, nhẹ nhàng giữ tay cô, giọng điệu dịu dàng hết mức có thể: “Kẹp vào đi em.”
Lúc bị ốm trông Giang Nguyệt Nguyệt ngoan ngoãn lạ thường, cô ngoan ngoãn đáp: “Kẹp rồi ạ.”
Dì Trần đứng bên cạnh nói: “Lúc tối về đã hơi cảm lạnh rồi, bữa tối cũng không ăn được bao nhiêu, sau đó lại đợi cậu về, chắc là bị cóng ở ngoài sân, lại thức đến tận vừa rồi mới lên lầu, nên càng nặng hơn.”
Lục Nghiễn Hành nhìn Giang Nguyệt Nguyệt, đau lòng véo má cô: “Em có ngốc không hả Giang Nguyệt Nguyệt? Không phải đã bảo em ngủ sớm rồi sao, ai bắt em cứ đợi anh mãi thế.”
Giang Nguyệt Nguyệt đáp: “Em thích thế.”
Lục Nghiễn Hành không nhịn được cười, véo mũi cô: “Đồ ngốc.”
Anh cúi xuống, dịu dàng hôn lên trán Giang Nguyệt Nguyệt.
Sau đó mới thẳng người dậy, nhìn dì Trần nói: “Gọi điện cho bác sĩ Trình, bảo ông ấy qua đây một chuyến.”
“Vâng.” Dì Trần đáp một tiếng, nói: “Tôi đi ngay đây.”
Lục Nghiễn Hành nói: “Nấu một bát chè trôi nước đường đỏ lên đây, cho nhiều đường đỏ vào.”
Giang Nguyệt Nguyệt mỗi khi bị ốm đều thích ăn chè trôi nước đường đỏ, uống bát nước đường ấm nóng vào người, tâm trạng cũng sẽ tốt lên.
Dì Trần đáp một tiếng rồi vội vàng xuống nhà chuẩn bị.
Sau khi dì Trần đi, Giang Nguyệt Nguyệt nhìn Lục Nghiễn Hành hỏi: “Thế nào rồi? Mọi chuyện giải quyết xong chưa anh?”
Lục Nghiễn Hành gật đầu, tháo đồng hồ trên cổ tay xuống đặt lên tủ đầu giường nói: “Giải quyết xong hết cả rồi.”
Giang Nguyệt Nguyệt hỏi: “Thế còn Chung Tề, đã báo cảnh sát bắt hắn ta chưa?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Đương nhiên, việc đầu tiên khi về là báo cảnh sát. Bây giờ hắn ta đã bị đưa đi điều tra, vật chứng nhân chứng đều có đủ, không ai che chở cho hắn ta được đâu.”
Giang Nguyệt Nguyệt nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Vậy bây giờ công ty đã thoát khỏi khủng hoảng rồi phải không anh?”
Tối qua cô vẫn luôn lướt tin tức trên mạng, thấy Minh Khải liên tiếp đăng ba lá thư làm rõ, nội dung ngoài việc tung ra hai video mà Tiết Kiến giao nộp để chứng minh công ty bị hãm hại, còn công bố video thử nghiệm chi tiết và dữ liệu thử nghiệm trong thời gian dài để chứng minh sự an toàn của xe.
Giang Nguyệt Nguyệt thấy dư luận trên mạng đã đảo chiều, nhưng cô không chắc chắn lắm, nên muốn nghe chính miệng Lục Nghiễn Hành nói.
Lục Nghiễn Hành cười nắm lấy tay Giang Nguyệt Nguyệt, dịu dàng nhìn cô, nói: “Ừ, không sao rồi, khủng hoảng đã được giải quyết. Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi từ tối qua đến sáng nay, phòng kinh doanh đã nhận được thêm rất nhiều đơn hàng. Ra Tết sẽ chính thức mở họp báo, chuyện này coi như tạm thời kết thúc.”
Giang Nguyệt Nguyệt nghe vậy, khuôn mặt nở nụ cười, nói: “Vậy thì tốt rồi.”
Lục Nghiễn Hành cười, véo má cô: “Nhưng mà chuyện công ty thì giải quyết xong rồi, em lại đổ bệnh ra đây. Sao lại khéo gây chuyện cho anh thế hả Nguyệt Nguyệt?” Anh cười trêu cô.
Giang Nguyệt Nguyệt lườm anh một cái, nói: “Em có bắt anh chăm sóc em đâu? Anh không muốn chăm thì ra ngoài đi.”
Lục Nghiễn Hành cười, nói: “Anh không, anh cứ thích chăm sóc em đấy.”
Anh xem giờ đã được năm phút, liền lấy nhiệt kế từ dưới nách Giang Nguyệt Nguyệt ra, dựa vào ánh đèn đầu giường xem, rồi “chậc” một tiếng: “Ba mươi tám độ năm.”
Anh đặt nhiệt kế xuống, đắp lại chăn cho Giang Nguyệt Nguyệt, nhìn cô nói: “Ngủ một lát đi, lát nữa bác sĩ Trình đến, để anh ta khám cho em, xem là uống thuốc hay truyền nước.”
Giang Nguyệt Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”
Lục Nghiễn Hành hỏi: “Có muốn uống chút nước nóng không?”
Giang Nguyệt Nguyệt lắc đầu, nói: “Em muốn ăn chè trôi nước đường đỏ, đói bụng quá.”
Lục Nghiễn Hành cười, cưng chiều xoa đầu Giang Nguyệt Nguyệt: “Đợi anh, anh xuống xem đã nấu xong chưa.”
Giang Nguyệt Nguyệt gật đầu.
Lục Nghiễn Hành cúi xuống hôn cô một cái, sau đó mới đứng dậy ra ngoài.
Anh nhẹ nhàng khép cửa lại, lúc xuống lầu vừa hay gặp ông bà nội đã dậy, đang ngồi trên sofa ở phòng khách.
Ông cụ thấy Lục Nghiễn Hành xuống, vội hỏi: “Nguyệt Nguyệt sao rồi? Dì Trần bảo con bé bị cảm.”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Hơi sốt ạ.”
Bà cụ lo lắng hỏi: “Có nặng không? Con bé này, bị cảm mà tối qua còn thức đêm đợi cháu. Đã gọi bác sĩ chưa?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Cháu báo cho Trình Bình rồi ạ.”
Lúc này dì Trần bưng bát chè trôi nước vừa nấu xong từ bếp ra, thấy Lục Nghiễn Hành xuống lầu, liền nói: “Lục tổng, bác sĩ Trình đang trên đường đến rồi, nhưng ông ấy nói hôm nay tuyết rơi, đường trơn, có thể sẽ đến muộn một chút.”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, nói: “Không sao, bảo ông ấy chú ý an toàn. Lát nữa tôi sẽ cho Nguyệt Nguyệt uống thuốc hạ sốt trước.”
Anh đưa tay nhận lấy bát chè từ tay dì Trần, nói: “Đưa cho tôi.”
“Vâng.” Dì Trần đáp một tiếng rồi buông tay.
Lục Nghiễn Hành bưng chè trôi nước lên lầu, lúc vào phòng thì thấy Giang Nguyệt Nguyệt đã tự mình xuống giường, chân trần đứng trước quầy bar mini, ôm cốc nước uống.
Lục Nghiễn Hành đóng cửa vào phòng: “Không phải nói không uống nước sao.”
Giang Nguyệt Nguyệt đáp: “Lại thấy hơi khát rồi.”
Lục Nghiễn Hành đặt bát chè lên bàn trà, đi đến trước mặt Giang Nguyệt Nguyệt, cúi người, một tay luồn qua khoeo chân cô, một tay ôm lấy lưng cô, bế bổng cô lên, đi đến trước sofa.
Anh ngồi xuống sofa, ôm Giang Nguyệt Nguyệt ngồi nghiêng trên người mình, sau đó đưa tay bưng bát chè trôi nước đường đỏ trên bàn trà.
Vòng tay rộng lớn của anh ôm trọn Giang Nguyệt Nguyệt vào lòng, một tay bưng bát, một tay cầm thìa, trước tiên múc một thìa nước đường đỏ, cúi đầu thổi thổi, chắc chắn không còn nóng mới đưa đến bên miệng Giang Nguyệt Nguyệt.
“Ngọt không?” Lục Nghiễn Hành hỏi.
Mắt Giang Nguyệt Nguyệt cong lên, vui vẻ đáp: “Ngọt lắm, dì Trần còn cho cả rượu nếp nữa, ngon quá.”
Lục Nghiễn Hành cong môi cười, nói: “Giang Nguyệt Nguyệt, sao em cứ như trẻ con thế, uống chút nước đường đã vui rồi.”
Giang Nguyệt Nguyệt mỉm cười.
Thật ra không phải vì uống nước đường mà vui, mà là vì được Lục Nghiễn Hành ôm ấp che chở như thế này, khiến cô cảm thấy hạnh phúc.
Cô mặc váy ngủ, ngồi trên đùi Lục Nghiễn Hành, cảm thấy có thứ gì đó cấn vào mông mình.
Cô đưa tay sờ: “Lục Nghiễn Hành, trong túi quần anh đựng cái gì thế, cấn vào em rồi.”
Cô nhích mông, lúc thò tay vào túi quần Lục Nghiễn Hành thì sờ thấy một chiếc hộp nhỏ vuông vức.
Cô lấy ra, thấy đó là một chiếc hộp nhung màu đen.
Cô không mở ra, mà nhìn về phía Lục Nghiễn Hành.
Lục Nghiễn Hành cười nhìn cô: “Sao không mở ra?”
Anh đặt bát trong tay xuống, nhận lấy chiếc hộp vuông từ tay Giang Nguyệt Nguyệt, mở ra, hướng về phía cô.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương vô cùng lộng lẫy.
Lục Nghiễn Hành nói: “Vốn định cầu hôn em vào tối Giao thừa, nhưng công ty lại đột xuất xảy ra chuyện.”
Anh nhìn Giang Nguyệt Nguyệt, ánh mắt tràn đầy mong đợi, hỏi: “Nguyệt Nguyệt, em có đồng ý kết hôn với anh không? Để anh được yêu em, bảo vệ em, và chăm sóc em cả đời này.”
Khóe môi Giang Nguyệt Nguyệt cong lên, cô nhìn Lục Nghiễn Hành, gật đầu, nói: “Em đồng ý.”
Cô đưa tay trái cho Lục Nghiễn Hành, vui vẻ nói: “Anh đeo cho em đi.”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, vô cùng nghiêm túc đeo vào ngón áp út tay trái của Giang Nguyệt Nguyệt.
Đeo xong, anh nắm tay Giang Nguyệt Nguyệt, ngẩng đầu nhìn cô, nói: “Đợi anh giải quyết xong công việc mấy hôm nay, sẽ về quê với em một chuyến.”
Giang Nguyệt Nguyệt chưa kịp phản ứng, hỏi: “Về quê làm gì ạ?”
Lục Nghiễn Hành cười, đưa tay véo cằm cô, nói: “Đi dạm hỏi chứ sao, đồ ngốc ạ. Tiện thể hỏi mẹ vợ xin sổ hộ khẩu của em luôn.”
Lúc này Giang Nguyệt Nguyệt mới hiểu ra.
Cô cong môi, đáp: “Vâng ạ.”