Ánh Trăng Rực Rỡ - Chương 52 - Xót anh à?
Truyện Ngôn Tình Full - Ánh Trăng Rực Rỡ
Tác giả: Nghê Đa Hỉ
Thể loại chính: Hiện đại, HE, Hào môn thế gia, Tình yêu sâu sắc, Ngọt ngào
Số chương: 68 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ánh Trăng Rực Rỡ
Ông nội của Lục Nghiễn Hành và ông nội Giang Ngưng Nguyệt là đôi bạn sinh tử. Thời còn trẻ, để đôi bên thân càng thêm thân, hai ông đã sắp xếp hôn ước cho cháu trai và cháu gái của mình. Tuy nhiên, Lục Nghiễn Hành lại cực kỳ ghét kiểu ép duyên mà không có sự đồng ý của người trong cuộc này. Vì thế vào năm hai mươi bảy tuổi, việc đầu tiên anh làm khi vừa đi công tác về nước chính là hủy bỏ hôn ước. Ông cụ tức đến sôi máu, nhưng ông cũng hiểu tính cách của Lục Nghiễn Hành; việc anh muốn hủy hôn không phải đang thương lượng mà chỉ là thông báo cho ông biết. Ông cụ Lục biết mình không thể thay đổi quyết định của cháu trai và để bù đắp cho Giang Ngưng Nguyệt, ông đã đặc biệt nhận cô làm cháu gái nuôi, đồng thời ngày nào cũng tích cực tìm kiếm những chàng trai trẻ tài giỏi để giới thiệu cho cô. Giới thiệu 2: Sau khi Lục Nghiễn Hành và Giang Ngưng Nguyệt hủy hôn ước, lần đầu tiên họ gặp mặt là trong tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội Giang Ngưng Nguyệt. Giang Ngưng Nguyệt mặc một chiếc váy trắng, mái tóc dài mềm mại vén sau tai, khi cô cười lên mày mắt cong cong, có làn gió mùa hè khẽ quét qua tà váy của cô. Cô đi lướt qua trước mặt Lục Nghiễn Hành, một cơn gió nhẹ thoảng tới, anh ngửi thấy một mùi hương rất thanh nhã nhưng không hiểu sao cứ quẩn quanh mãi trong hơi thở. Anh ngước mắt nhìn theo bóng lưng đang đi xa dần của cô. Cậu em họ bên cạnh nhìn theo ánh mắt của anh, nói: “Đó là Giang Ngưng Nguyệt, cháu gái ông Giang, hôn thê của anh đó.” Nói xong, cậu ta mới nhớ ra Lục Nghiễn Hành đã hủy hôn ước với người ta, bèn sửa lại, “À không, là hôn thê cũ của anh.” Mày Lục Nghiễn Hành khẽ nhíu lại một cách không dễ phát hiện, anh chợt cảm thấy hơi bực bội trong lòng. Giới thiệu 3: Giang Ngưng Nguyệt biết Lục Nghiễn Hành ghét mình, cho nên chưa bao giờ chủ động bắt chuyện với anh, gặp anh ở nơi công cộng cũng chỉ coi như không quen biết. Cho đến một hôm, trong tiệc sinh nhật của ông nội Lục, cô vô tình chạm mặt Lục Nghiễn Hành trong vườn hoa sau bữa tối. Cô coi như không quen, cũng lười chào hỏi, cứ thế đi thẳng qua người anh. Không ngờ vừa đi được hai bước, giọng nói của anh đã vang lên từ phía sau: “Cô Giang, tôi là hồng thủy mãnh thú hay sao mà lần nào cô cũng tránh tôi thế?” Cô dừng bước, quay người nhìn anh, thẳng thắn đáp lời: “Tôi tưởng anh không muốn nói chuyện với tôi.” Lục Nghiễn Hành: “???” - Cả hai đều là lần đầu của nhau/ HE/ Truyện ngọt Một câu chuyện mà ở đó, nữ chính nghĩ nam chính ghét mình nhưng thực tế có người nào đó ngày ngày vắt óc suy nghĩ làm sao để rước vợ về nhà. Tóm tắt trong một câu: Hủy hôn ước sướng nhất thời, theo đuổi vợ thì mệt bở hơi tai. Chủ đề: Sống một đời thật tốt, yêu một người thật lòng.Người nhà hiếm khi mới có dịp tụ tập đông đủ thế này, lại đúng vào cuối tuần, ngày mai mọi người đều không phải đi làm. Vì vậy, sau khi ăn tối xong, cả nhà lại bàn nhau về nhà ông bà nội chơi bài.
Giang Ngưng Nguyệt nhìn đồng hồ, thấy đã hơn chín giờ, cô nghĩ đến việc Lục Nghiễn Hành tối qua phải tiếp khách đến tận ba giờ sáng mới về, sáng nay lại vội vã qua ra mắt bố mẹ cô, cả một ngày trời đến giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi.
Cô không nỡ để anh đã mệt mỏi rồi mà còn phải tốn sức chơi bài với các bậc trưởng bối trong nhà. Thế là nhân lúc Lục Nghiễn Hành đi thanh toán, cô đứng ở cửa phòng bao, kéo tay mẹ nói nhỏ: “Mẹ ơi, lát nữa con với Nghiễn Hành không qua nhà ông nội đâu ạ. Tối qua anh ấy tiếp khách tới hơn ba giờ sáng mới về, sáng nay lại qua gặp bố mẹ, đến giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi. Nên con muốn đưa anh ấy về ngủ sớm một chút.”
Mẹ Giang nghe vậy liền vội nói: “Sao con không nói sớm. Biết thế chiều nay đã để Tiểu Lục ngủ một giấc ở nhà rồi. Bố con cũng thật là, vừa ăn cơm trưa xong đã kéo nó đi câu cá.”
Giang Ngưng Nguyệt cười: “Không sao đâu mẹ, lúc chiều dù mẹ có bảo anh ấy ngủ thì chắc anh ấy cũng không ngủ được đâu.”
Mẹ Giang nói: “Vậy con mau đưa Tiểu Lục về nghỉ đi, bên ông nội các con không cần qua nữa.”
Giang Ngưng Nguyệt gật đầu.
Đúng lúc này, bác Hai dìu Giang Nhã bị ngã trầy đầu gối từ trong phòng bao đi ra.
Cả tối hôm nay sắc mặt Trương Mai đã khó coi, đặc biệt là khi nghe tin Lục Nghiễn Hành mua nhà và xe cho nhà Giang Ngưng Nguyệt, mặt bà ta liền sa sầm như đít nồi. Bình thường là người thích thể hiện đủ đường mà tối nay lại im bặt không nói một lời.
Lúc này thấy Giang Ngưng Nguyệt, bà ta cười như không cười, giọng điệu đầy châm chọc: “Nguyệt Nguyệt, cháu đúng là số tốt thật đấy. Năm đó ông nội sắp đặt cho cháu một mối hôn sự tốt như vậy, cho cháu cơ hội trèo cao vào nhà họ Lục, không chỉ tìm cho cháu công việc ở Đài truyền hình mà còn có thể hẹn hò với công tử nhà giàu. Chẳng như Nhã Nhã nhà bác, số không tốt, cái gì cũng phải tự dựa vào sức mình.”
Giang Ngưng Nguyệt đáp: “Vâng, cháu chính là mệnh tốt đây, thì sao ạ? Bác ghen tị à?”
“Mày!” Trương Mai tức đến xanh mặt, không giả vờ được nữa, trừng mắt nhìn Giang Ngưng Nguyệt: “Giang Ngưng Nguyệt, mày đắc ý cái gì? Hẹn hò thôi mà, mày tưởng Lục Nghiễn Hành sẽ cưới mày thật à? Mua nhà mua xe cho nhà mày thì đã sao, chút tiền đó đối với mấy người nhà giàu cũng chỉ bằng một bữa cơm thôi, chỉ là chút tiền lọt qua kẽ tay mà có. Mày thật sự cho rằng cậu ta mua nhà mua xe cho mày là quan tâm mày thật lòng à? Có bản lĩnh thì gả vào được rồi hãy nói.”
Mẹ Giang tức giận nói: “Trương Mai, chị ăn nói kiểu gì thế? Chị nhất định muốn vạch mặt nhau ở đây phải không?”
Trương Mai nói: “Tôi nói sai à? Năm đó ông cụ chính là thiên vị. Cùng là cháu gái, dựa vào cái gì lại gán mối hôn sự tốt như vậy cho con gái cô, dựa vào cái gì mà không gán cho Nhã Nhã nhà chúng tôi.”
Mẹ Giang đáp: “Nếu tôi nhớ không lầm thì lúc đó Nhã Nhã còn chưa ra đời mà. Huống hồ, Nguyệt Nguyệt và Tiểu Lục ở bên nhau không phải vì hôn ước đó, hôn ước của chúng nó đã hủy từ lâu rồi. Sau này chúng nó quen biết nhau, rồi tự nảy sinh tình cảm mới đến với nhau.”
Trương Mai cãi: “Thế chẳng phải cũng do ông cụ bắc cầu à? Nếu đổi lại là Nhã Nhã nhà chúng tôi, Lục Nghiễn Hành cũng sẽ thích thôi.”
“Bà đang mơ mộng hão huyền gì vậy.” Một giọng nói lười biếng, thong thả vọng tới.
Lục Nghiễn Hành thanh toán xong quay lại, thấy cả nhà đều đang tụ tập ở cửa. Anh còn tưởng có chuyện gì, đến gần mới biết họ đang nói về mình.
Anh bước tới trước mặt mấy người, liếc nhìn Trương Mai, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Bà tưởng ai tôi cũng để vào mắt được chắc? Bà có thời gian ở đây mơ mộng, chi bằng về nhà dạy dỗ lại con gái mình cho tốt, đừng có tùy tiện đi xin Wechat của người đã có vợ.”
Mặt Giang Nhã đỏ bừng lên.
Họ hàng trong nhà đều ở đây, mặt Trương Mai hết xanh rồi lại tím, đã có chút mất mặt.
Lục Nghiễn Hành nói tiếp: “Còn việc bà nói tôi và Nguyệt Nguyệt chỉ chơi đùa, là trong giấc mơ của bà à? Bây giờ không phải Nguyệt Nguyệt muốn gả cho tôi, mà là tôi chỉ mong cô ấy đồng ý lời cầu hôn của mình. Nghe cho rõ đây, là tôi thích Nguyệt Nguyệt, theo đuổi rất lâu mới được, không phải cô ấy bám lấy tôi. Đừng nghĩ có cái miệng là có thể nói năng hàm hồ, bịa đặt lung tung.”
Trương Mai bị Lục Nghiễn Hành vả mặt ngay tại chỗ, không còn chút thể diện nào nữa. Bà ta sa sầm mặt, đùng đùng bỏ đi.
“Mẹ, đợi con.” Giang Nhã cũng vội vàng đuổi theo.
Nhà họ Giang chỉ có hai cô cháu gái, Trương Mai tính tình hiếu thắng, dạy con gái cũng hiếu thắng y như vậy, từ nhỏ đã so đo với Giang Ngưng Nguyệt mọi thứ. Không ngờ bây giờ còn chạy đi cướp bạn trai của chị họ mình.
Cô út không nhịn được nói: “Chị dâu hai càng ngày càng quá đáng.”
Giang Ngưng Nguyệt thấy mọi người đều đang đứng đây, liền chuyển chủ đề: “Mọi người không phải muốn qua nhà ông nội chơi bài sao, mau đi đi ạ, không lát nữa ông bà lại đi ngủ mất.”
Cô út hỏi: “Hai đứa không đi à, Nguyệt Nguyệt?”
Giang Ngưng Nguyệt đáp: “Con với Nghiễn Hành không đi đâu ạ, mọi người đi đi.”
“Vậy được, thế bọn ta qua trước nhé, hôm khác gặp nha Nguyệt Nguyệt.”
“Hôm khác gặp ạ, cô út.”
Sau khi họ hàng lần lượt rời đi, Giang Ngưng Nguyệt cũng khoác tay mẹ đi xuống lầu.
Lục Nghiễn Hành đã ra bãi đỗ xe lấy xe, Giang Ngưng Nguyệt đứng bên đường đợi cùng mẹ. Thấy mẹ vẫn còn xanh mặt vì tức giận, cô khẽ lay cánh tay bà, cười nói: “Mẹ ơi, mẹ vẫn còn giận ạ?”
Mẹ Giang nói: “Không giận được sao? Bác Hai con chỉ mong con sống không tốt. Chiều nay còn định giới thiệu cho con một gã vừa xấu vừa lùn lại còn qua một đời vợ. Mẹ nhổ vào, con gái mẹ dù có ở vậy cả đời cũng không thể gả cho một người như thế. Con nói xem bà ta có ý đồ gì? Chuyện đó thì thôi đi, lúc trước khi con và Lục Nghiễn Hành hủy hôn ước, bà ta đi đâu cũng rêu rao con là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, nói công tử nhà giàu sao có thể để mắt đến con được.”
“Bây giờ thì hay rồi, thấy con và Lục Nghiễn Hành ở bên nhau, bà ta lại muốn phá hoại tình cảm của hai đứa, nói Lục Nghiễn Hành chỉ chơi đùa với con chứ chẳng coi con ra gì.”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Bạn trai của con, anh ấy thật lòng thích con hay chỉ chơi đùa, chẳng lẽ tự con không biết sao, hơi đâu mà để ý đến họ làm gì.”
Thấy mẹ tức giận như vậy, cô vỗ nhẹ lưng bà, an ủi: “Thôi mà mẹ, đừng giận nữa, đừng giận nữa. Vì loại người này mà tức giận hại thân thì không đáng đâu ạ.”
Mẹ Giang vẫn còn đang bực, lại nói: “Quá đáng nhất là Nhã Nhã lại còn đi xin Wechat của Lục Nghiễn Hành, nó muốn làm gì chứ? Muốn cướp bạn trai của con à?”
Giang Ngưng Nguyệt đáp: “Nó cướp được thì cứ cướp, cướp được thì coi như nó có bản lĩnh.”
Mẹ Giang nghe vậy, sắc mặt không khỏi nghiêm lại, nhìn con gái nói: “Nguyệt Nguyệt, mẹ thấy Tiểu Lục thật lòng thích con, nhưng điều kiện của nó quá tốt, vừa có tiền vừa trẻ lại đẹp trai, bên ngoài chắc chắn không thiếu phụ nữ thích nó. Nếu con thật sự thích nó, thì phải giữ cho chặt vào.”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Con không giữ đâu. Bạn trai mà còn cần con phải trông chừng thì người bạn trai đó có cũng như không. Chung thủy với bạn đời là nguyên tắc cơ bản nhất trong một mối quan hệ, nếu không có sự chung thủy thì người đàn ông đó còn dùng để làm gì.”
“Đương nhiên rồi, Lục Nghiễn Hành chắc chắn sẽ không như vậy.”
Mẹ Giang nói: “Sao con biết được? Đàn ông bình thường còn không quản được mình, huống hồ là người như Lục Nghiễn Hành, cám dỗ mà nó phải đối mặt chỉ nhiều hơn thôi.”
Giang Ngưng Nguyệt cười: “Bởi vì Lục Nghiễn Hành thích con mà, anh ấy thích con muốn chết đi được, làm sao có thể để mắt đến người phụ nữ khác được.”
Mẹ Giang nghe vậy bật cười: “Con gái mẹ tự tin thật đấy.”
Giang Ngưng Nguyệt cười: “Đương nhiên rồi ạ.”
Chuyện khác cô không dám chắc, nhưng chuyện Lục Nghiễn Hành yêu cô, cô có thể khẳng định một trăm phần trăm.
Dù sao cô cũng cảm thấy tình cảm của Lục Nghiễn Hành dành cho mình không chỉ đơn thuần là thích nữa, mà phải gọi là mê luyến. Hễ rảnh rỗi là anh lại thích nhìn cô chằm chằm, có cơ hội là muốn hôn muốn ôm, dù bận đến mấy mỗi ngày cũng gọi cho cô mấy cuộc điện thoại, gửi vô số tin nhắn Wechat. Cô chưa từng thấy người bạn trai nào dính người hơn Lục Nghiễn Hành. Lại còn suốt ngày nghĩ đến chuyện kết hôn.
Nghĩ đến Lục Nghiễn Hành, khóe môi cô bất giác cong lên thành một nụ cười.
Cô và mẹ đang nói chuyện bên đường thì Lục Nghiễn Hành và bố cô lái xe đến, một chiếc trước một chiếc sau.
Giang Ngưng Nguyệt khoác tay mẹ đi đến bên xe của bố, vươn tay mở cửa ghế phụ, đỡ mẹ lên xe xong, cô cúi người vào trong nói: “Bố, lái xe cẩn thận nhé, cũng đừng chơi khuya quá, về sớm nha bố.”
Bố Giang đã lái chiếc xe mới mà con rể mua cho, vô cùng vui vẻ. Ông giơ tay ra hiệu OK với Giang Ngưng Nguyệt, vui mừng nói: “Bố biết rồi, con với Tiểu Lục về nghỉ sớm đi. Bố mẹ có mang chìa khóa rồi, tối không cần dậy mở cửa cho bố mẹ đâu.”
Giang Ngưng Nguyệt gật đầu, đóng cửa ghế phụ lại, rồi ghé vào cửa sổ nói với mẹ: “Mẹ ơi, vậy con với Nghiễn Hành về trước nhé.”
Mẹ Giang gật đầu.
Bà thắt dây an toàn xong, như nhớ ra điều gì, ngẩng đầu nói với con gái: “Đúng rồi, để Tiểu Lục ngủ phòng khách là được, bộ ga giường trong phòng đều mới mua cả. Trong tủ đồ ở phòng tắm có bàn chải và khăn mặt mới, con về tìm cho nó nhé.”
Giang Ngưng Nguyệt “dạ” một tiếng.
Thật ra cô định để Lục Nghiễn Hành ngủ cùng mình.
Nhưng mẹ đã thay sẵn bộ ga giường mới ở phòng khách cho Lục Nghiễn Hành rồi, cô cũng không tiện nói muốn ngủ cùng anh.
Dù sao thì cũng đúng là chưa kết hôn.
Thế là cô ngoan ngoãn gật đầu, nói: “Con biết rồi ạ.”
Mẹ Giang nói: “Vậy được rồi, bố mẹ đi trước đây, con với Tiểu Lục về nhà lái xe cẩn thận nhé.”
Giang Ngưng Nguyệt gật đầu: “Con biết rồi ạ.”
Cô đứng bên đường, đợi xe của bố mẹ đi xa rồi mới bước tới chiếc Cullinan phía sau.
Cô đi thẳng đến cửa ghế phụ, mở cửa ngồi vào xe, nhìn Lục Nghiễn Hành nói: “Về nhà thôi.”
Lục Nghiễn Hành nhìn cô, hỏi: “Không phải qua nhà ông nội à?”
Giang Ngưng Nguyệt đáp: “Không đi nữa. Anh tối qua tiếp khách đến hơn ba giờ sáng mới về, sáng nay lại qua sớm để ra mắt bố mẹ em. Em vốn định để anh ngủ một giấc ở nhà buổi chiều, nhưng anh lại đi câu cá với bố em. Khó lắm anh mới có một ngày không phải làm việc, nên tối nay phải đi ngủ sớm.”
Lục Nghiễn Hành cười nhìn cô: “Xót anh à?”
Giang Ngưng Nguyệt thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy.”
Cô cúi đầu cài dây an toàn, rồi ngẩng lên nhìn Lục Nghiễn Hành, nói: “Vậy nên về nhà ngủ thôi, Lục Nghiễn Hành.”
Lục Nghiễn Hành nhếch môi cười, tâm trạng có vẻ rất tốt, anh nói: “Được.”
Anh khởi động xe, từ từ lái ra đường chính.
Về đến nhà đã hơn mười giờ.
Vừa về đến nơi, Giang Ngưng Nguyệt liền vào phòng tắm lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân mới cho Lục Nghiễn Hành, rồi giục anh đi tắm rửa.
Phòng ngủ của cô có phòng tắm riêng nên cô để anh dùng phòng tắm trong phòng mình.
Đợi Lục Nghiễn Hành tắm xong đi ra, cô cũng cầm váy ngủ vào phòng tắm, nói với anh: “Anh mau đi ngủ đi nhé.”
Lục Nghiễn Hành ngồi xuống đầu giường, ừ hử một tiếng cho có lệ.
Anh hoàn toàn không ngủ được, bèn cầm khung ảnh của Giang Ngưng Nguyệt trên tủ đầu giường lên xem.
Bức ảnh trong khung được chụp ở tiệm ảnh lúc Giang Ngưng Nguyệt mười tuổi. Trong ảnh, cô mặc một chiếc váy công chúa màu hồng, tóc búi hai bên kiểu công chúa, má đánh phấn hồng rực, trên trán còn dùng son chấm một nốt ruồi duyên.
Cô một tay chống hông, một tay nghiêng đầu chỉ vào mình, cười ngọt ngào với ống kính.
Lục Nghiễn Hành nhìn chằm chằm bức ảnh này mà cười một lúc lâu. Lúc Giang Ngưng Nguyệt tắm xong đi ra, anh vẫn còn đang cười.
Giang Ngưng Nguyệt kỳ quái nhìn anh: “Anh cười gì thế?”
Lục Nghiễn Hành giơ khung ảnh trong tay lên cười nói: “Nguyệt Nguyệt, hồi nhỏ em đáng yêu thế này cơ à.”
Giang Ngưng Nguyệt đáp: “Chứ sao.”
Cô ngồi xuống mép giường, nhìn Lục Nghiễn Hành hỏi: “Vậy anh thấy em lúc nhỏ đáng yêu hơn, hay bây giờ đáng yêu hơn?”
Lục Nghiễn Hành cười: “Lúc nào cũng đáng yêu hết, tổ tông của anh ạ.”
Anh vòng tay qua eo Giang Ngưng Nguyệt, cúi đầu hôn cô.
Cả ngày hôm nay đều ở bên ngoài, đến tận bây giờ hai người mới có thời gian cho thế giới riêng.
Giang Ngưng Nguyệt đưa tay ôm lấy cổ Lục Nghiễn Hành, chìm đắm trong nụ hôn một lúc.
Cô ngồi trên người anh, khi cảm nhận được dấu hiệu có phần xao động của Lục Nghiễn Hành, cô vội vàng buông anh ra, ngồi thẳng dậy nhìn anh nghiêm túc: “Không được.”
Lục Nghiễn Hành cười nhìn cô, trêu chọc: “Không được gì cơ? Không được ‘dậy’ à? Chuyện này anh không kiểm soát được đâu.”
Giang Ngưng Nguyệt đỏ mặt, giơ tay đánh anh.
Lục Nghiễn Hành cười đến rung cả vai, anh đưa tay véo má cô, nói: “Yên tâm, không chạm vào em đâu.”
Dù sao cũng không phải ở nhà mình, bố mẹ vợ có thể về bất cứ lúc nào.
Quan trọng nhất là, không có “áo mưa”.
Giang Ngưng Nguyệt lại không để tâm đến chuyện này.
Thật ra cô cũng khá muốn thử ở trong phòng ngủ của mình.
Nhưng Lục Nghiễn Hành từ tối qua đến giờ chỉ ngủ được vài tiếng, bây giờ cô quan tâm đến giấc ngủ của anh hơn.
Thế là cô bước xuống khỏi người Lục Nghiễn Hành, nói: “Anh mau đi ngủ đi, muộn lắm rồi.”
Lục Nghiễn Hành lười biếng tựa vào đầu giường, cười nhìn cô, nhưng không hề nhúc nhích.
Giang Ngưng Nguyệt quỳ trên giường, nhìn anh: “Anh muốn ngủ ở phòng của em à?”
Lục Nghiễn Hành cười nhìn cô: “Được không?”
Khóe môi Giang Ngưng Nguyệt cong cong: “Được chứ ạ. Chỉ là không biết khi nào bố mẹ em về. Lỡ lát nữa họ về thấy chúng ta ngủ chung, em sợ ấn tượng tốt của bố mẹ về anh sẽ giảm đi đấy.”
Lục Nghiễn Hành “chậc” một tiếng.
Giữa việc ngủ cùng vợ và việc duy trì ấn tượng tốt với bố mẹ vợ, anh dứt khoát chọn vế sau.
Anh đứng dậy khỏi giường, thở dài một hơi: “Thôi vậy, anh qua phòng khách ngủ đây.”
Giang Ngưng Nguyệt cười đến ngã cả ra gối.
Lục Nghiễn Hành cúi xuống, bế Giang Ngưng Nguyệt từ trên chăn lên.
Một tay anh đỡ lấy cô, rồi cúi người lật chăn ra, sau đó mới đặt cô lên giường, kéo chăn đắp cho cô.
Giang Ngưng Nguyệt nằm trên gối, ngoan ngoãn để Lục Nghiễn Hành đắp chăn cho mình.
Sau khi Lục Nghiễn Hành kéo chăn cho cô xong, anh vỗ nhẹ vào mông cô qua lớp chăn, nói: “Ngủ ngoan, đừng đạp chăn.”
Giang Ngưng Nguyệt ngọt ngào nhìn anh nói: “Biết rồi ạ.”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, đưa tay tắt chiếc đèn cây bên giường, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ.
Anh cúi xuống, vòng tay qua eo cô qua lớp chăn, dịu dàng hôn lên trán cô, khẽ nói: “Ngủ sớm nhé, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, Lục Nghiễn Hành.” Giang Ngưng Nguyệt nhìn anh trong ánh sáng lờ mờ.
Điều mà Giang Ngưng Nguyệt không ngờ tới là, sau khi Lục Nghiễn Hành qua phòng khách, một mình cô nằm trên giường hoàn toàn không ngủ được.
Rõ ràng trước đây một mình cô vẫn ngủ rất ngon, nhưng bây giờ cô đã quen mỗi tối đều ngủ cùng Lục Nghiễn Hành, chỉ một ngày anh không ở bên, cô vậy mà lại mất ngủ.
Cô trằn trọc một lúc trên giường, cuối cùng không nhịn được, với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, mở Wechat, gửi tin nhắn cho Lục Nghiễn Hành.
Giang Ngưng Nguyệt: [Lục Nghiễn Hành, anh ngủ chưa?]
Tin nhắn vừa gửi đi, Lục Nghiễn Hành đã trả lời ngay lập tức: [Chưa.]
Giây tiếp theo, điện thoại của Lục Nghiễn Hành gọi tới.
Giang Ngưng Nguyệt nhấc máy.
Giọng Lục Nghiễn Hành truyền đến, mang theo ý cười: “Sao thế? Không ngủ được à?”
Giang Ngưng Nguyệt “ưm” một tiếng, nói nhỏ: “Lục Nghiễn Hành, em muốn qua ngủ với anh.”
Lục Nghiễn Hành cười: “Qua đây.”
Giang Ngưng Nguyệt “vâng” một tiếng, xuống giường ôm gối đi ra ngoài nói: “Em đến đây, anh mở cửa cho em nhé.”
Lục Nghiễn Hành cười đáp “ừm”, nói: “Được.”
Giang Ngưng Nguyệt cúp máy, ra khỏi phòng ngủ, đi đến phòng khách bên cạnh.
Lục Nghiễn Hành đã mở cửa, đang đứng ở cửa đợi cô.
Thấy Giang Ngưng Nguyệt ôm gối qua, anh cười nói: “Em không sợ lát nữa chú dì đột nhiên về à?”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Kệ đi, dù sao bố mẹ cũng biết chúng ta sống chung rồi, chẳng lẽ sống chung mà tối nào cũng đắp chăn nói chuyện chay được à.”
Cô vừa nói vừa đi vào phòng, cởi dép, chui vào trong chăn của Lục Nghiễn Hành.
Chăn đã được anh làm ấm sẵn, cô vừa vào đã thấy ấm áp, thoải mái nằm xuống: “Thoải mái quá, chăn mới đúng là khác hẳn.”
Lục Nghiễn Hành đóng cửa lại, cười đi tới.
Anh vén chăn lên giường.
Giang Ngưng Nguyệt theo thói quen rúc vào lòng Lục Nghiễn Hành.
Lục Nghiễn Hành vòng tay ôm lấy cô, đáy mắt ánh lên ý cười, anh đưa tay nâng cằm cô lên, nói: “Ngủ ngoan đi, đừng có quậy anh đấy.”
Giang Ngưng Nguyệt cười: “Em cứ thích quậy đấy.”
Cô luồn tay vào trong áo Lục Nghiễn Hành, sờ lên cơ bụng săn chắc của anh.
Lục Nghiễn Hành một tay ôm chặt cô, tay kia nắm lấy tay cô, ghé vào tai cô thì thầm: “Đừng quậy nữa, thật đấy, không có ‘áo mưa’.”
Giang Ngưng Nguyệt vốn dĩ cũng không định quậy thật, khóe môi cô cong lên, ngoan ngoãn nói: “Biết rồi ạ.”
Cô vòng tay qua eo Lục Nghiễn Hành, dụi mặt vào cổ anh, cuối cùng cũng nhắm mắt lại.
Lúc nãy một mình trên giường trằn trọc không ngủ được, vậy mà vừa vào lòng Lục Nghiễn Hành, chưa được bao lâu đã thấy buồn ngủ.
Cô mơ màng nói nhỏ: “Lục Nghiễn Hành, anh phiền chết đi được. Trước đây lúc độc thân, một mình em ngủ ngon ơi là ngon, bây giờ quen ngủ với anh rồi, anh không ở đây em lại không ngủ được.”
Lục Nghiễn Hành vẫn chưa ngủ.
Trong ánh sáng lờ mờ, anh mỉm cười nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đầy cưng chiều: “Tại anh hết à?”
Giang Ngưng Nguyệt gật đầu một cách mơ hồ, nhắm mắt lẩm bẩm: “Chính là tại anh.”
Khóe môi Lục Nghiễn Hành cong lên.
Anh nhìn Giang Ngưng Nguyệt từ từ chìm vào giấc ngủ, dịu dàng và mê đắm ngắm cô một lúc lâu, cho đến khi chính anh cũng cảm thấy buồn ngủ, mới cúi đầu khẽ hôn lên má cô, rồi nằm xuống, ôm cô vào lòng, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.