Ánh Trăng Rực Rỡ - Chương 29 - Giang Ngưng Nguyệt, em có chắc là muốn thảo luận chuyện này với anh không?
- Home
- Ánh Trăng Rực Rỡ
- Chương 29 - Giang Ngưng Nguyệt, em có chắc là muốn thảo luận chuyện này với anh không?
Truyện Ngôn Tình Full - Ánh Trăng Rực Rỡ
Tác giả: Nghê Đa Hỉ
Thể loại chính: Hiện đại, HE, Hào môn thế gia, Tình yêu sâu sắc, Ngọt ngào
Số chương: 68 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ánh Trăng Rực Rỡ
Ông nội của Lục Nghiễn Hành và ông nội Giang Ngưng Nguyệt là đôi bạn sinh tử. Thời còn trẻ, để đôi bên thân càng thêm thân, hai ông đã sắp xếp hôn ước cho cháu trai và cháu gái của mình. Tuy nhiên, Lục Nghiễn Hành lại cực kỳ ghét kiểu ép duyên mà không có sự đồng ý của người trong cuộc này. Vì thế vào năm hai mươi bảy tuổi, việc đầu tiên anh làm khi vừa đi công tác về nước chính là hủy bỏ hôn ước. Ông cụ tức đến sôi máu, nhưng ông cũng hiểu tính cách của Lục Nghiễn Hành; việc anh muốn hủy hôn không phải đang thương lượng mà chỉ là thông báo cho ông biết. Ông cụ Lục biết mình không thể thay đổi quyết định của cháu trai và để bù đắp cho Giang Ngưng Nguyệt, ông đã đặc biệt nhận cô làm cháu gái nuôi, đồng thời ngày nào cũng tích cực tìm kiếm những chàng trai trẻ tài giỏi để giới thiệu cho cô. Giới thiệu 2: Sau khi Lục Nghiễn Hành và Giang Ngưng Nguyệt hủy hôn ước, lần đầu tiên họ gặp mặt là trong tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội Giang Ngưng Nguyệt. Giang Ngưng Nguyệt mặc một chiếc váy trắng, mái tóc dài mềm mại vén sau tai, khi cô cười lên mày mắt cong cong, có làn gió mùa hè khẽ quét qua tà váy của cô. Cô đi lướt qua trước mặt Lục Nghiễn Hành, một cơn gió nhẹ thoảng tới, anh ngửi thấy một mùi hương rất thanh nhã nhưng không hiểu sao cứ quẩn quanh mãi trong hơi thở. Anh ngước mắt nhìn theo bóng lưng đang đi xa dần của cô. Cậu em họ bên cạnh nhìn theo ánh mắt của anh, nói: “Đó là Giang Ngưng Nguyệt, cháu gái ông Giang, hôn thê của anh đó.” Nói xong, cậu ta mới nhớ ra Lục Nghiễn Hành đã hủy hôn ước với người ta, bèn sửa lại, “À không, là hôn thê cũ của anh.” Mày Lục Nghiễn Hành khẽ nhíu lại một cách không dễ phát hiện, anh chợt cảm thấy hơi bực bội trong lòng. Giới thiệu 3: Giang Ngưng Nguyệt biết Lục Nghiễn Hành ghét mình, cho nên chưa bao giờ chủ động bắt chuyện với anh, gặp anh ở nơi công cộng cũng chỉ coi như không quen biết. Cho đến một hôm, trong tiệc sinh nhật của ông nội Lục, cô vô tình chạm mặt Lục Nghiễn Hành trong vườn hoa sau bữa tối. Cô coi như không quen, cũng lười chào hỏi, cứ thế đi thẳng qua người anh. Không ngờ vừa đi được hai bước, giọng nói của anh đã vang lên từ phía sau: “Cô Giang, tôi là hồng thủy mãnh thú hay sao mà lần nào cô cũng tránh tôi thế?” Cô dừng bước, quay người nhìn anh, thẳng thắn đáp lời: “Tôi tưởng anh không muốn nói chuyện với tôi.” Lục Nghiễn Hành: “???” - Cả hai đều là lần đầu của nhau/ HE/ Truyện ngọt Một câu chuyện mà ở đó, nữ chính nghĩ nam chính ghét mình nhưng thực tế có người nào đó ngày ngày vắt óc suy nghĩ làm sao để rước vợ về nhà. Tóm tắt trong một câu: Hủy hôn ước sướng nhất thời, theo đuổi vợ thì mệt bở hơi tai. Chủ đề: Sống một đời thật tốt, yêu một người thật lòng.Sau sinh nhật của Giang Ngưng Nguyệt, tối hôm sau Lục Nghiễn Hành liền bay sang Úc công tác.
Giang Ngưng Nguyệt vốn định đưa Lục Nghiễn Hành ra sân bay, nhưng sáu giờ chiều vẫn còn đang họp ở cơ quan. Sắp cuối năm, Đài truyền hình phải tổ chức Gala mừng Xuân, đây là dự án quan trọng nhất trong năm của đài. Hằng năm, khoảng thời gian này kéo dài cho đến tận Tết Nguyên đán, cả đài đều sẽ vô cùng bận rộn, tăng ca thức đêm là chuyện thường tình.
Tuy Giang Ngưng Nguyệt không phụ trách dự án này, nhưng lãnh đạo cứ bắt cô phải học hỏi cho kỹ, nói không chừng sau này sẽ giao cho cô.
Cô nhìn lãnh đạo thao thao bất tuyệt trên bục, không nhịn được len lén xem giờ.
Triệu Oánh ghé sát lại nói nhỏ với cô: “Tớ thấy cái kiểu này của lão Ngô, không họp hai tiếng nữa thì không xong đâu.”
Giang Ngưng Nguyệt hơi rầu rĩ, cô lấy điện thoại nhắn tin cho Lục Nghiễn Hành: [Làm sao đây, em vẫn đang họp, hôm nay chắc không tiễn anh được rồi.]
Đầu dây bên kia, Lục Nghiễn Hành vẫn còn ở công ty, đang chuẩn bị xuất phát ra sân bay.
Anh nhận được tin nhắn của Giang Ngưng Nguyệt, trả lời cô: [Vậy thì không cần tiễn.]
Anh ngồi trên sofa, gõ chữ trêu cô: [Sao thế cô Giang, không tập trung họp hành, lén lút nghịch điện thoại làm gì đấy?]
Giang Ngưng Nguyệt: [Anh phiền quá, em đang liều mình nhắn tin cho anh trong giờ họp đấy.]
Lục Nghiễn Hành cười, trả lời cô: [Được rồi, không trêu em nữa, em họp ngoan đi, lát nữa anh ra sân bay.]
Giang Ngưng Nguyệt: [Xuống máy bay thì gọi cho em nhé.]
Lục Nghiễn Hành: [Ừ.]
Gửi tin nhắn xong, Giang Ngưng Nguyệt vừa cất điện thoại đi thì nghe thấy lãnh đạo trên bục gọi tên mình: “Giang Ngưng Nguyệt, thời gian ghi hình chặng tiếp theo của các cô đã chốt chưa?”
Giang Ngưng Nguyệt đáp: “Chốt rồi ạ, cuối tháng, sáng sớm ngày hai mươi lăm sẽ xuất phát.”
Lão Ngô nói: “Được, dạo này trong đài rất bận, các dự án mà mỗi người đang phụ trách, phải tự mình theo cho sát, đừng để xảy ra bất kỳ sai sót nào trong thời điểm quan trọng này, biết chưa?”
Mọi người đồng thanh đáp: “Biết rồi ạ.”
Cuộc họp này kéo dài đến gần tám giờ tối mới kết thúc. Từ phòng họp bước ra, ai nấy đều đói lả, bơ phờ.
Giang Ngưng Nguyệt trở lại văn phòng, nhìn đồng hồ thấy giờ này Lục Nghiễn Hành chắc đã lên máy bay rồi, nên không nhắn tin cho anh nữa.
Triệu Oánh ngồi xuống, vừa thu dọn túi xách vừa nói với Giang Ngưng Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, chúng ta đi ăn tối đi, tớ đói quá. Lão Ngô đúng là hết nói nổi, họp đến giờ này, ông ấy không đói sao?”
Giang Ngưng Nguyệt cười nói: “Biết đâu ông ấy ăn tối trước rồi mới đến.”
Triệu Oánh nói: “Quá đáng thật, họp lâu như vậy cũng không báo trước một tiếng, báo trước một tiếng thì ít ra cũng để bọn mình ăn lót dạ cái gì đã chứ.”
Giang Ngưng Nguyệt cười đặt điện thoại xuống, cầm lấy túi xách bên cạnh, vừa bỏ tài liệu trên bàn vào túi vừa hỏi: “Cậu muốn ăn gì?”
Triệu Oánh nhìn Giang Ngưng Nguyệt, hỏi: “Cậu muốn ăn món Trung không? Nghe nói bên quảng trường Tân Thiên mới mở một nhà hàng tư gia, món nào cũng cực kỳ chất lượng, mà còn khó đặt chỗ nữa. Nhưng bây giờ đã hơn tám giờ rồi, chắc khách cũng vãn bớt rồi, để tớ gọi điện hỏi thử xem.”
Giang Ngưng Nguyệt gật đầu: “Được, tớ ăn gì cũng được.”
Triệu Oánh lập tức lấy điện thoại ra gọi, sau khi trao đổi vài câu với bên kia, cô ấy cúp máy và vui vẻ nói: “Đặt được rồi! Họ nói bây giờ đang kín chỗ, nhưng có một bàn sắp thanh toán, đợi chúng ta qua đó là vừa có chỗ trống.”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Được, vậy chúng ta đi.”
Quảng trường Tân Thiên không xa cơ quan các cô, Giang Ngưng Nguyệt không lái xe mà đi bộ cùng Triệu Oánh.
Lúc các cô đến, bàn nhỏ hai người cạnh cửa sổ vừa được dọn dẹp xong.
Triệu Oánh nói với nhân viên lễ tân ở cửa: “Chào bạn, chúng tôi đi hai người, họ Triệu, vừa mới gọi điện đặt chỗ.”
Nhân viên lễ tân kiểm tra danh sách đặt chỗ, vội nói: “Vâng ạ cô Triệu, chỗ này vừa được dọn xong, mời hai cô đi theo tôi.”
Nhân viên lễ tân đi trước dẫn đường.
Giang Ngưng Nguyệt ngồi xuống, nhưng ánh mắt lại bất giác dừng lại ở chiếc bàn phía trước theo đường chéo.
Bàn đó là một gia đình ba người.
Giang Ngưng Nguyệt chỉ nhận ra người phụ nữ trong số đó, là Tô Mạn, mẹ của Lục Nghiễn Hành.
Đối diện bà là một người đàn ông trạc năm mươi, bên cạnh là một cậu học sinh cấp ba, chắc là con trai bà.
Cô thấy Tô Mạn rất kiên nhẫn gắp thức ăn cho con trai, nói: “Hai ngày nữa là sinh nhật con rồi, lát nữa ăn xong con ra trung tâm thương mại chọn một món quà đi, mẹ mua cho con.”
Cậu bé rất vui, nói: “Dạ, con cảm ơn mẹ.”
Tô Mạn nở nụ cười dịu dàng, lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán con trai, mỉm cười nói: “Cảm ơn mẹ làm gì, mẹ mua quà sinh nhật cho con, không phải là chuyện nên làm sao.”
Giang Ngưng Nguyệt nhìn cảnh tượng ấm áp này, nhìn nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt Tô Mạn, bất giác nghĩ đến Lục Nghiễn Hành.
Cảnh tượng như thế này, có lẽ chính là điều mà Lục Nghiễn Hành hằng ao ước.
Anh đã trả giá nhiều như vậy, có lẽ chỉ hy vọng mẹ anh có thể nhìn anh một lần.
Nhưng dù anh có làm thế nào, trả giá nhiều bao nhiêu, dường như cũng không nhận được một lời quan tâm từ mẹ mình.
Và tình thương của mẹ mà anh khao khát từ nhỏ đến lớn, em trai anh lại có thể dễ dàng nhận được.
Nghĩ đến Lục Nghiễn Hành, nghĩ đến những gì anh đã hy sinh, cô cảm thấy đau lòng, cũng thấy bất công thay cho anh.
Tối về đến nhà, cô tắm rửa thay váy ngủ, ôm máy tính ngồi lên sofa, vốn định tăng ca.
Nhưng mỗi khi cô cố gắng tập trung, trong đầu lại bất giác hiện lên cảnh Tô Mạn gắp thức ăn cho con trai út, dịu dàng lau mồ hôi trên trán cho cậu bé.
Nghĩ đến cảnh này, cô lại nghĩ đến Lục Nghiễn Hành một mình du học ở nước ngoài, một mình khởi nghiệp, một mình mang cảm giác tội lỗi nặng nề sống trên cõi đời này.
Anh luôn cảm thấy tất cả đều là lỗi của mình, nên liều mạng chuộc tội.
Trong quá trình đó, tất cả mọi người đều nhận được sự bù đắp, đều bắt đầu cuộc sống mới, chỉ có nỗi đau của Lục Nghiễn Hành dường như ngày một nặng thêm, không tìm thấy lối thoát.
Giang Ngưng Nguyệt tăng ca đến hai giờ sáng, mí mắt bắt đầu díu lại.
Nhưng cô lại muốn đợi điện thoại của Lục Nghiễn Hành, thế là cô lại đứng dậy pha một tách cà phê, khoanh chân ngồi trước bàn trà, viết xong thêm một bản báo cáo công việc, cầm điện thoại lên xem giờ thì phát hiện đã bốn giờ sáng.
Thấy Lục Nghiễn Hành không nhắn tin, cô liền gọi cho anh.
Điện thoại reo một tiếng đã có người bắt máy, giọng của Lục Nghiễn Hành truyền đến: “Giang Ngưng Nguyệt, mấy giờ rồi? Vẫn chưa ngủ à?”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Em đang đợi điện thoại của anh đấy, anh xuống máy bay sao cũng không nhắn cho em một tin, khiến người ta phải lo lắng!”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Anh sợ làm phiền em ngủ nên mới không nhắn tin.”
Anh nói xong, dường như khựng lại một chút, như thể không quen có người sẽ đợi điện thoại báo bình an của mình.
Anh ngồi trong xe, cổ họng hơi nghẹn lại, giọng trầm xuống: “Em đợi điện thoại của anh làm gì? Bốn giờ sáng rồi, Giang Ngưng Nguyệt.”
“Em biết mà.” Giang Ngưng Nguyệt nghiêm túc nói: “Sau này anh đi công tác, đến nơi phải gọi điện cho em đúng giờ, không tiện gọi thì cũng phải nhắn tin, anh cứ không gọi, em sẽ lo lắng.”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, hiếm khi không hề phản bác, rất ngoan ngoãn nói: “Được, anh nhớ rồi.”
Giang Ngưng Nguyệt hỏi: “Vậy bây giờ anh đang ở đâu? Đến chỗ ở chưa?”
Lục Nghiễn Hành nói: “Vừa xuống máy bay không lâu, đang trên xe, sắp đến nơi rồi.”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Vậy anh đừng cúp máy, đợi về đến nhà rồi hẵng cúp.”
Khóe môi Lục Nghiễn Hành cong lên một nụ cười: “Được. Nhưng mà Giang Ngưng Nguyệt, em không ngủ à?”
Giang Ngưng Nguyệt đáp: “Đợi anh về đến nhà em sẽ ngủ.”
Lục Nghiễn Hành nghe lời Giang Ngưng Nguyệt, cảm nhận rõ ràng trái tim trống rỗng của mình đang dần được cô lấp đầy.
Cổ họng anh hơi nghẹn, anh khẽ nói: “Giang Ngưng Nguyệt.”
“Hả?” Giang Ngưng Nguyệt hỏi: “Sao thế?”
Lục Nghiễn Hành nói: “Anh rất nhớ em.”
Giang Ngưng Nguyệt cong môi cười nói: “Vậy anh làm xong việc thì về sớm nhé, em ở nhà đợi anh.”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, đáp: “Được.”
Lục Nghiễn Hành vốn dự định ở lại Úc một tuần, nhưng vì quá nhớ Giang Ngưng Nguyệt, anh đã trực tiếp dồn khối lượng công việc của một tuần để làm xong trong ba ngày.
Ngày về nước, Lý Liêm gọi cho anh: “Cậu bị sao thế? Hà Việt nói với tôi, cậu dồn việc của một tuần làm xong trong ba ngày? Mỗi tối ngủ không đến ba tiếng, cậu không cần mạng nữa à?”
Lục Nghiễn Hành đang ngồi trên xe trở về chỗ Giang Ngưng Nguyệt, uể oải nói: “Tinh lực dồi dào, biết sao được, ngưỡng mộ không?”
Lý Liêm nói: “Tôi ngưỡng mộ cái con khỉ! Cậu cứ hành xác đi, ngày nào đó đổ bệnh ra đấy, thì cứ ở dưới suối vàng mà nhìn Giang Ngưng Nguyệt cưới người khác đi.”
Lục Nghiễn Hành chậc một tiếng: “Cậu đúng là không biết ăn nói gì cả, cậu nên đi học một khóa nghệ thuật giao tiếp đi.”
Lý Liêm bật cười khẩy: “Tôi học cái con khỉ, tôi đây là đánh rắn phải đánh dập đầu, biết sợ rồi chứ gì?”
Lục Nghiễn Hành bực mình: “Cúp đây.”
Chín giờ tối, Giang Ngưng Nguyệt tắm xong từ phòng ngủ bước ra, nằm ườn trên sofa, cầm điện thoại gọi cho Lục Nghiễn Hành, muốn xem anh giờ này đang làm gì.
Điện thoại reo hai tiếng đã có người bắt máy, giọng Lục Nghiễn Hành truyền đến, vẫn là giọng điệu hay trêu cô như thường lệ: “Nhớ anh à?”
Giang Ngưng Nguyệt hừ cười một tiếng: “Không nhớ, em gọi kiểm tra đột xuất thôi. Anh đang làm gì đấy?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Em đoán xem.”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Đang tăng ca à?”
Lục Nghiễn Hành cười: “Đoán sai rồi.”
Giang Ngưng Nguyệt lại nói: “Vậy đang ra ngoài ăn cơm?”
“Không đúng.”
Giang Ngưng Nguyệt mất kiên nhẫn: “Anh phiền quá, nói mau.”
Lục Nghiễn Hành bật cười trầm thấp: “Mở cửa cho anh.”
Giang Ngưng Nguyệt giật mình, tưởng mình nghe nhầm: “Cái gì?”
Cô vừa dứt lời, chuông cửa đã vang lên.
Giang Ngưng Nguyệt vội vàng đứng dậy khỏi sofa, chân trần chạy ra cửa.
Cô bật màn hình chuông cửa lên, quả nhiên thấy Lục Nghiễn Hành ở bên ngoài.
Cô vội mở cửa, nụ cười trên mặt không giấu được sự ngạc nhiên vui sướng: “Sao hôm nay anh đã về rồi? Không phải nói là một tuần sao?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Nhớ em.”
Anh bước vào nhà, đưa tay ôm lấy eo Giang Ngưng Nguyệt, cúi đầu hôn lên má cô một cái.
Giang Ngưng Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Anh ăn tối chưa?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Chưa ăn, nhưng anh phải ngủ một lát đã.”
Giang Ngưng Nguyệt hỏi: “Mấy ngày nay anh lại không ngủ ngon à?”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng: “Bận, cũng không ngủ được.”
Anh vào nhà rồi đi về phía phòng ngủ phụ, nói: “Anh đi tắm trước đã.”
Giang Ngưng Nguyệt đáp: “Được ạ.”
Lục Nghiễn Hành vào phòng tắm trong phòng ngủ phụ tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ mới cảm thấy thoải mái.
Lúc anh thay đồ xong và bước ra khỏi phòng ngủ phụ, Giang Ngưng Nguyệt vừa đặt đồ ăn ngoài xong, cô ngẩng đầu nhìn Lục Nghiễn Hành, nói: “Em đặt đồ ăn rồi, anh ăn chút gì rồi hẵng ngủ.”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng, đáp: “Được.”
Anh ngồi xuống sofa, thấy Giang Ngưng Nguyệt đang ngồi trên thảm, liền gọi cô: “Lại đây.”
Giang Ngưng Nguyệt cười hỏi: “Làm gì?”
Cô vừa nói vừa đứng dậy khỏi thảm, đi đến trước mặt Lục Nghiễn Hành, choàng tay qua cổ anh rồi ngồi dạng chân lên đùi anh.
Lục Nghiễn Hành đưa tay ôm eo cô, ngẩng mặt lên hôn cô.
Thật ra lúc nãy ở cửa nhìn thấy Giang Ngưng Nguyệt anh đã muốn hôn cô rồi, nhưng lúc đó anh vừa xuống máy bay, còn vương đầy bụi bặm đường xa, không muốn làm bẩn cô.
Cặp đôi đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy, ba ngày không gặp đã là một khoảng thời gian rất dài. Giang Ngưng Nguyệt cũng rất nhớ Lục Nghiễn Hành, hai người hôn nhau say đắm hồi lâu, cho đến khi Lục Nghiễn Hành buông cô ra.
Anh nắm eo cô đẩy ra xa một chút, nhìn cô: “Có nước không?”
“Có ạ, anh muốn uống nước lạnh hay nước nóng?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Lạnh.”
Anh nhìn Giang Ngưng Nguyệt, nói: “Đi lấy giúp anh nhé.”
Giọng anh rõ ràng có chút không ổn, chất giọng trầm ấm từ tính mang theo chút khàn khàn đầy kiềm chế.
Giang Ngưng Nguyệt thực ra đã cảm nhận được, cuối cùng cô không nhịn được mà bật cười.
Lục Nghiễn Hành nhìn cô cười, véo má cô: “Buồn cười lắm sao Giang Ngưng Nguyệt?”
Giang Ngưng Nguyệt cười không ngớt, nhìn anh: “Nước lạnh có tác dụng không? Anh có muốn đi tắm nước lạnh không?”
Lục Nghiễn Hành chậc một tiếng, anh dứt khoát bế ngang Giang Ngưng Nguyệt lên, đặt cô lên chiếc sofa bên cạnh, nói: “Em cứ trêu anh đi.”
Anh đứng dậy đi vào bếp, lấy một chai nước khoáng lạnh từ trong tủ lạnh.
Nhìn thấy trên kệ bếp có một hộp mì ăn liền đã ăn xong, bên cạnh còn có một đống đồ ăn liền khác.
Anh lại gần, đưa tay lật xem, ngoài mì gói ra còn có một đống lẩu tự sôi và cơm tự sôi.
Anh nhíu mày nhìn, từ nhà bếp đi ra, hỏi Giang Ngưng Nguyệt: “Em mua nhiều đồ ăn liền thế làm gì?”
Giang Ngưng Nguyệt khoanh chân ngồi trên sofa, ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Ăn chứ sao.”
Lục Nghiễn Hành ngồi lại sofa, nhìn Giang Ngưng Nguyệt: “Không phải anh đã bảo em ăn uống đàng hoàng sao? Em ăn toàn thứ gì vậy?”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Vậy còn anh thì sao? Em bảo anh ngủ nghỉ đàng hoàng, anh có nghe không?”
Lục Nghiễn Hành: “…”
Giang Ngưng Nguyệt cầm điện thoại lên, mở hộp thoại Wechat với Lý Liêm, đưa đến trước mặt Lục Nghiễn Hành, nói: “Lúc nãy Lý Liêm nhắn tin cho em, nói anh ở Úc, dồn việc của một tuần làm xong trong ba ngày, cả ngày không ngủ.”
Lục Nghiễn Hành nói: “Em đứng nghe cậu ta nói bậy, làm gì có chuyện cả ngày không ngủ.”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Một ngày ngủ hai ba tiếng cũng gọi là ngủ à?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Hơn chứ, ban ngày ngồi xe các thứ anh cũng chợp mắt được một lát.”
Giang Ngưng Nguyệt nhìn anh chằm chằm, một lát sau, không nhịn được hỏi: “Vậy tại sao anh lại phải dồn việc một tuần làm xong trong ba ngày? Anh vội cái gì?”
Lục Nghiễn Hành nhìn cô một lúc, nói: “Em nói xem Giang Ngưng Nguyệt? Em nói xem anh vội cái gì?”
Giang Ngưng Nguyệt không nhịn được cười, sáp lại gần nhìn anh: “Không biết, không hiểu, giải thích đi.”
Lục Nghiễn Hành uể oải dựa vào sofa: “Không hiểu thì thôi.”
Giang Ngưng Nguyệt chen vào ngồi cạnh Lục Nghiễn Hành, kéo tay anh: “Nói mau.”
Sofa đơn chỉ ngồi được một người, Giang Ngưng Nguyệt chen vào, hai người liền ngồi sát cạnh nhau. Lục Nghiễn Hành vòng một tay qua ôm eo Giang Ngưng Nguyệt, anh nhìn cô, thừa nhận: “Vì nhớ em, vui chưa?”
Giang Ngưng Nguyệt cong môi cười: “Vui rồi. Sau này cứ phải như thế, đừng có cứng miệng, cứng miệng là chịu thiệt đấy, em nói cho anh biết.”
Lục Nghiễn Hành chậc một tiếng: “Anh thấm rồi, cô Giang ạ.”
Giang Ngưng Nguyệt nhìn anh, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Nhưng sau này không được như vậy nữa, không ngủ nghỉ đàng hoàng thì chia tay.”
Lục Nghiễn Hành nhìn cô: “Em cứ phải lấy chuyện này ra để uy hiếp anh à?”
Giang Ngưng Nguyệt cong môi cười: “Anh quan tâm em lấy gì uy hiếp anh làm gì, miễn có tác dụng là được rồi.”
Lục Nghiễn Hành hết cách với cô, đành nói: “Biết rồi, bà cô của anh. Anh hứa, sau này sẽ cố gắng ngủ nghỉ đàng hoàng.”
Giang Ngưng Nguyệt lườm anh: “Cái gì gọi là cố gắng!”
Lục Nghiễn Hành cười, nhìn cô: “Không ngủ được thì cũng chịu thôi chứ sao?”
Giang Ngưng Nguyệt mím môi, nói: “Lát nữa ăn xong, anh phải đi ngủ ngay.”
Lục Nghiễn Hành “ừ” một tiếng: “Được.”
Có lẽ vì mấy ngày nay ngủ quá ít, cũng có lẽ vì biết Giang Ngưng Nguyệt ở bên cạnh khiến Lục Nghiễn Hành cảm thấy an tâm, nên tối hôm đó anh hiếm khi có được một giấc ngủ ngon, ngủ một mạch đến trưa hôm sau vẫn chưa tỉnh.
Sáng hôm đó Giang Ngưng Nguyệt không đến cơ quan, cô ngồi làm việc trên thảm trong phòng khách một lúc, thấy Lục Nghiễn Hành sắp đến trưa rồi vẫn chưa tỉnh, không khỏi hơi lo lắng, bèn đứng dậy khỏi thảm, đi vào phòng ngủ phụ.
Cô rón rén bước vào phòng, thấy Lục Nghiễn Hành chỉ là vẫn đang ngủ, liền yên tâm.
Cô thấy tay Lục Nghiễn Hành đang đặt bên ngoài chăn, bèn ngồi xổm xuống, nhân lúc Lục Nghiễn Hành đang ngủ, lén lút đo thử chu vi ngón giữa tay trái của anh.
Trước đây cô đã lén xem chứng minh thư của Lục Nghiễn Hành, biết sinh nhật anh vào tháng mười hai. Mấy hôm trước đi dạo phố, cô vốn định mua một cặp nhẫn đôi làm quà sinh nhật cho Lục Nghiễn Hành, đã nhắm được mẫu rồi, nhưng cô không chắc chắn về kích cỡ ngón tay của anh nên vẫn chưa mua.
Vì muốn tạo bất ngờ sinh nhật, nên không thể hỏi thẳng anh được, nhân lúc anh đang ngủ say, vừa hay có thể đo một chút.
Cô dùng ngón tay lén ướm thử, sợ không chính xác, đang định về phòng lấy thước dây thì Lục Nghiễn Hành tỉnh giấc.
Cô ngẩng đầu lên thì thấy Lục Nghiễn Hành đang hứng thú nhìn mình.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, cô hơi ngẩn người.
Lục Nghiễn Hành ngồi dậy khỏi giường, khẽ nhướng mày với cô, hỏi: “Giang Ngưng Nguyệt, sáng sớm tinh mơ em ở bên giường anh, cầm tay anh đo tới đo lui làm gì thế?”
Đầu óc Giang Ngưng Nguyệt quay cuồng.
Để không khiến Lục Nghiễn Hành nghi ngờ, cô sáp lại gần anh, nói: “Lục Nghiễn Hành, ngón tay anh dài thật đấy.”
Lục Nghiễn Hành nhướng mày với cô: “Rồi sao?”
Khóe môi cô cong lên thành nụ cười, nhìn Lục Nghiễn Hành chằm chằm, không nhịn được trêu anh: “Em xem trên mạng người ta bảo, ngón tay đàn ông dài, chứng tỏ ‘chỗ đó’ cũng dài, có thật không?”
Lục Nghiễn Hành nhìn Giang Ngưng Nguyệt một lúc lâu, lúc mở miệng, anh nói một câu: “Giang Ngưng Nguyệt, em có chắc là muốn thảo luận chuyện này với anh không?”