Ánh Trăng Rực Rỡ - Chương 27 - Vậy em định khi nào đưa anh về ra mắt bố mẹ?
Truyện Ngôn Tình Full - Ánh Trăng Rực Rỡ
Tác giả: Nghê Đa Hỉ
Thể loại chính: Hiện đại, HE, Hào môn thế gia, Tình yêu sâu sắc, Ngọt ngào
Số chương: 68 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Ánh Trăng Rực Rỡ
Ông nội của Lục Nghiễn Hành và ông nội Giang Ngưng Nguyệt là đôi bạn sinh tử. Thời còn trẻ, để đôi bên thân càng thêm thân, hai ông đã sắp xếp hôn ước cho cháu trai và cháu gái của mình. Tuy nhiên, Lục Nghiễn Hành lại cực kỳ ghét kiểu ép duyên mà không có sự đồng ý của người trong cuộc này. Vì thế vào năm hai mươi bảy tuổi, việc đầu tiên anh làm khi vừa đi công tác về nước chính là hủy bỏ hôn ước. Ông cụ tức đến sôi máu, nhưng ông cũng hiểu tính cách của Lục Nghiễn Hành; việc anh muốn hủy hôn không phải đang thương lượng mà chỉ là thông báo cho ông biết. Ông cụ Lục biết mình không thể thay đổi quyết định của cháu trai và để bù đắp cho Giang Ngưng Nguyệt, ông đã đặc biệt nhận cô làm cháu gái nuôi, đồng thời ngày nào cũng tích cực tìm kiếm những chàng trai trẻ tài giỏi để giới thiệu cho cô. Giới thiệu 2: Sau khi Lục Nghiễn Hành và Giang Ngưng Nguyệt hủy hôn ước, lần đầu tiên họ gặp mặt là trong tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội Giang Ngưng Nguyệt. Giang Ngưng Nguyệt mặc một chiếc váy trắng, mái tóc dài mềm mại vén sau tai, khi cô cười lên mày mắt cong cong, có làn gió mùa hè khẽ quét qua tà váy của cô. Cô đi lướt qua trước mặt Lục Nghiễn Hành, một cơn gió nhẹ thoảng tới, anh ngửi thấy một mùi hương rất thanh nhã nhưng không hiểu sao cứ quẩn quanh mãi trong hơi thở. Anh ngước mắt nhìn theo bóng lưng đang đi xa dần của cô. Cậu em họ bên cạnh nhìn theo ánh mắt của anh, nói: “Đó là Giang Ngưng Nguyệt, cháu gái ông Giang, hôn thê của anh đó.” Nói xong, cậu ta mới nhớ ra Lục Nghiễn Hành đã hủy hôn ước với người ta, bèn sửa lại, “À không, là hôn thê cũ của anh.” Mày Lục Nghiễn Hành khẽ nhíu lại một cách không dễ phát hiện, anh chợt cảm thấy hơi bực bội trong lòng. Giới thiệu 3: Giang Ngưng Nguyệt biết Lục Nghiễn Hành ghét mình, cho nên chưa bao giờ chủ động bắt chuyện với anh, gặp anh ở nơi công cộng cũng chỉ coi như không quen biết. Cho đến một hôm, trong tiệc sinh nhật của ông nội Lục, cô vô tình chạm mặt Lục Nghiễn Hành trong vườn hoa sau bữa tối. Cô coi như không quen, cũng lười chào hỏi, cứ thế đi thẳng qua người anh. Không ngờ vừa đi được hai bước, giọng nói của anh đã vang lên từ phía sau: “Cô Giang, tôi là hồng thủy mãnh thú hay sao mà lần nào cô cũng tránh tôi thế?” Cô dừng bước, quay người nhìn anh, thẳng thắn đáp lời: “Tôi tưởng anh không muốn nói chuyện với tôi.” Lục Nghiễn Hành: “???” - Cả hai đều là lần đầu của nhau/ HE/ Truyện ngọt Một câu chuyện mà ở đó, nữ chính nghĩ nam chính ghét mình nhưng thực tế có người nào đó ngày ngày vắt óc suy nghĩ làm sao để rước vợ về nhà. Tóm tắt trong một câu: Hủy hôn ước sướng nhất thời, theo đuổi vợ thì mệt bở hơi tai. Chủ đề: Sống một đời thật tốt, yêu một người thật lòng.Giang Ngưng Nguyệt và Lục Nghiễn Hành lên lầu quá lâu, bà Lục không yên tâm lắm, định lên lầu xem thử.
Tần Minh Viễn nói: “Để cháu đi, để cháu đi cho ạ.”
Người trẻ chạy nhanh hơn, cậu ta nói rồi chạy nhanh lên lầu.
Đi đến cửa phòng Giang Ngưng Nguyệt, cậu ta vừa gọi “Nguyệt Nguyệt” vừa vô thức đưa tay định mở cửa.
Lúc nãy Giang Ngưng Nguyệt chỉ nghĩ đến việc xử lý vết thương cho Lục Nghiễn Hành, hoàn toàn không nghĩ sẽ làm gì khác nên đã không khóa cửa.
Khi cô nghe thấy tiếng Tần Minh Viễn gọi mình, cô vẫn còn đang ngồi trên đùi Lục Nghiễn Hành, hai người đang hôn nhau.
Lúc Tần Minh Viễn đẩy cửa vào, cô chỉ kịp tách ra khỏi Lục Nghiễn Hành, chứ không kịp đứng dậy khỏi người anh.
Thế nên khi Tần Minh Viễn mở cửa, cảnh tượng cậu ta nhìn thấy chính là Giang Ngưng Nguyệt đang ngồi trên người Lục Nghiễn Hành, hai tay choàng qua vai anh.
Còn Lục Nghiễn Hành thì đang tựa vào sofa, một tay ôm eo Giang Ngưng Nguyệt, tay kia thì đặt trên đùi cô.
Khoảnh khắc cửa mở, hai người trên sofa đồng thời nhìn về phía anh ta.
Tần Minh Viễn sững sờ đến nỗi trợn tròn cả mắt.
Mắt cậu ta không mù, đầu óc cũng không hỏng, dĩ nhiên cậu ta biết tư thế này giữa nam và nữ có ý nghĩa gì.
Cả hai người đều ăn mặc chỉnh tề, vậy nên chắc là chưa đến mức đó.
Nhưng tư thế thân mật thế này đã quá đủ để nói lên mối quan hệ của hai người.
Cậu ta thấy môi của Giang Ngưng Nguyệt hình như hơi ẩm ướt, vậy là hai người vừa rồi đang hôn nhau sao?
Cậu ta đứng chết trân ở cửa, kinh ngạc đến mức không nói nên lời, miệng hơi há ra, đủ để chứng minh cảnh tượng này đã gây chấn động cho cậu ta lớn đến mức nào.
Dưới lầu, bà Lục ngẩng đầu hỏi vọng lên: “Minh Viễn, sao rồi cháu? Lão Tam không sao chứ?”
Tần Minh Viễn vừa định lên tiếng, Giang Ngưng Nguyệt đã vội đưa ngón tay lên môi, ra dấu “suỵt” với cậu ta.
Tần Minh Viễn hiểu ý, đôi môi đang hé ra lại ngậm vào, cậu ta quay đầu nói xuống lầu: “Không sao đâu bà ngoại, Nguyệt Nguyệt đang khử trùng tay cho Tam ca, lát nữa sẽ xuống ngay ạ.”
Giang Ngưng Nguyệt nhân cơ hội vội vàng tụt xuống khỏi người Lục Nghiễn Hành, cô chỉnh lại tóc và váy rồi đi ra phía cửa.
Lúc đi đến trước mặt Tần Minh Viễn, cô mỉm cười thản nhiên với cậu ta, nhỏ giọng nói: “Bí mật nhé.”
Tần Minh Viễn bị nụ cười rạng rỡ của Giang Ngưng Nguyệt làm cho ngẩn ngơ, chỉ biết máy móc gật đầu.
Giang Ngưng Nguyệt cười với cậu ta một cái rồi lướt qua người, đi ra ngoài trước.
Tần Minh Viễn nhìn Giang Ngưng Nguyệt xuống lầu rồi mới quay đầu nhìn Lục Nghiễn Hành.
Lục Nghiễn Hành vẫn ngồi trên sofa, anh vặn chặt chai cồn i-ốt rồi đặt lại vào ngăn kéo bàn trà.
Tần Minh Viễn bước vào, không nhịn được hỏi: “Tam ca, anh và Nguyệt Nguyệt…”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Như em thấy đấy.”
Anh nói rồi đứng dậy, nhìn Tần Minh Viễn, cảnh cáo: “Vậy nên sau này cách xa Giang Ngưng Nguyệt ra một chút, đừng có ý đồ gì với cô ấy.”
Tần Minh Viễn rất thất vọng, nói: “Không phải anh đã hủy hôn với Nguyệt Nguyệt rồi sao? Sao giờ lại ở bên nhau rồi?”
Lục Nghiễn Hành nói: “Liên quan gì đến em.”
Anh liếc Tần Minh Viễn một cái: “Sao? Thất vọng lắm à?”
Tần Minh Viễn nhíu mày, nhìn Lục Nghiễn Hành nói: “Dĩ nhiên rồi, vừa rồi em còn định nhờ ông ngoại làm mai em với Nguyệt Nguyệt đấy.”
Lục Nghiễn Hành nói: “Đừng mơ mộng nữa, em không có cơ hội đâu.”
Anh nói rồi đi ra ngoài, còn không quên đả kích Tần Minh Viễn: “Chấp nhận hiện thực sớm đi, lần sau gặp Giang Ngưng Nguyệt nhớ gọi là chị dâu đấy.”
Tần Minh Viễn chẳng muốn gọi Giang Ngưng Nguyệt là chị dâu chút nào, cậu ta đau lòng và thất vọng vô cùng, không đợi Giang Ngưng Nguyệt qua sinh nhật đã bay về Anh để tiếp tục làm luận văn của mình.
Sinh nhật của Giang Ngưng Nguyệt rơi vào thứ tư, hôm đó Lục Nghiễn Hành rảnh rỗi không có việc gì làm nên đã đến dưới lầu công ty cô từ sớm để đợi cô tan làm.
Anh đến quá sớm, hơn ba giờ đã nhắn tin cho Giang Ngưng Nguyệt, báo rằng anh đã đến nơi.
Lúc đó Giang Ngưng Nguyệt đang bận, nhìn thấy tin nhắn Lục Nghiễn Hành gửi tới, cô kinh ngạc đến mức mắt cũng mở to.
Cô cầm điện thoại lên trả lời tin nhắn của anh: [??? Anh đến sớm thế làm gì? Sáu giờ em mới tan làm mà.]
Lục Nghiễn Hành: [Dù sao cũng không có việc gì làm.]
Giang Ngưng Nguyệt: [Vậy anh tìm quán cà phê nào ngồi một lúc đi, em phải sáu giờ mới tan làm cơ.]
Lục Nghiễn Hành: [Được, đợi em.]
Buổi chiều quá dài, Lục Nghiễn Hành tùy tiện vào một quán cà phê để giết thời gian.
Ngồi đến gần sáu giờ thì một người quen bước vào cửa.
Trần Khiêm vừa nhìn đã thấy Lục Nghiễn Hành, anh ta đi tới, cười như không cười chào một tiếng: “Lục tổng, sao anh lại ở đây?”
Lục Nghiễn Hành dựa vào ghế, lười biếng đáp lại một câu: “Đợi bạn gái tôi.”
Trần Khiêm bị nghẹn họng.
Anh ta dĩ nhiên biết Giang Ngưng Nguyệt đã ở bên Lục Nghiễn Hành rồi.
Anh ta nói: “Trùng hợp thật, tôi cũng đợi Nguyệt Nguyệt.”
Nói rồi, anh ta không khách sáo kéo chiếc ghế bên cạnh Lục Nghiễn Hành ra: “Lục tổng, không phiền nếu tôi ngồi cùng chứ?”
Lục Nghiễn Hành lười để ý đến anh ta: “Cứ tự nhiên.”
Trần Khiêm xắn tay áo lên, lại để lộ ra chiếc đồng hồ vô cùng chướng mắt kia.
Lục Nghiễn Hành liếc một cái, rồi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ cho khuất mắt.
Nhưng Trần Khiêm lại cố tình muốn làm Lục Nghiễn Hành khó chịu, anh ta bắt chuyện: “Lục tổng, chuyện anh và Nguyệt Nguyệt ở bên nhau, gia đình anh biết chưa?”
Lục Nghiễn Hành nhìn anh ta, nói: “Cậu quản cũng rộng thật đấy.”
Trần Khiêm đáp: “Tôi là tốt bụng nhắc nhở anh thôi, nếu có thể thì tạm thời đừng nói, nếu không chuyện của anh và Nguyệt Nguyệt e là gay go đấy.”
Nghe vậy, sắc mặt Lục Nghiễn Hành có chút khó coi, anh nhìn chằm chằm Trần Khiêm: “Có ý gì?”
Trần Khiêm nói: “Nguyệt Nguyệt không nói với anh à? Mẹ cậu ấy có thành kiến rất lớn với anh đấy, nếu biết Nguyệt Nguyệt ở bên anh thì chắc chắn sẽ không đồng ý đâu. Lần này tôi về An Thành, lúc đến thăm hai bác còn nhắc đến anh đấy, dì vừa nghe tên anh đã không vui rồi, dọa tôi sợ đến mức không dám hó hé chuyện Nguyệt Nguyệt đang quen anh.”
Lục Nghiễn Hành nhíu mày, nhìn Trần Khiêm hỏi: “Tại sao?”
Trần Khiêm đáp: “Anh còn hỏi tại sao. Lúc anh gọi điện hủy hôn không nghĩ đến hậu quả à? Hai bác chỉ có mỗi Nguyệt Nguyệt là con gái rượu, từ nhỏ đã nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn, tự dưng lại bị anh hủy hôn, anh nghĩ hai bác còn chấp nhận anh nữa không?”
Lục Nghiễn Hành im lặng.
Chân mày anh khẽ nhíu lại.
Trần Khiêm thấy Lục Nghiễn Hành cau mày, trong lòng thầm sung sướng, cảm giác như mình đã gỡ lại được một bàn.
Dĩ nhiên, tuy anh ta đúng là cố tình làm Lục Nghiễn Hành khó chịu, nhưng anh ta cũng không hề nói dối. Lần này về nhà, anh ta vô tình nhắc tới Lục Nghiễn Hành, sắc mặt dì Giang quả thực không tốt lắm, còn nói đám công tử nhà giàu, Nguyệt Nguyệt nhà họ không dám trèo cao.
Tâm trạng tốt cả ngày của Lục Nghiễn Hành đã bị mấy câu nói này của Trần Khiêm phá hỏng hoàn toàn.
Lúc Giang Ngưng Nguyệt tan làm đến quán cà phê, cô thấy Lục Nghiễn Hành đang chống đầu, có chút lơ đãng, không biết đang suy nghĩ gì.
Cô đi tới, vỗ vai Lục Nghiễn Hành: “Anh đang nghĩ gì thế?”
Lục Nghiễn Hành lúc này mới hoàn hồn nói: “Không nghĩ gì cả.”
Giang Ngưng Nguyệt thấy anh là lạ, nhưng có Trần Khiêm ở đây nên cô cũng không hỏi nhiều.
Cô kéo chiếc ghế bên cạnh Lục Nghiễn Hành ngồi xuống, nhìn sang Trần Khiêm, cười hỏi: “Cậu đến lâu chưa?”
Trần Khiêm cười đáp: “Không lâu, nửa tiếng thôi.”
Anh ta vừa nói vừa lấy một hộp quà đã được gói cẩn thận từ trong túi ra, đưa cho Giang Ngưng Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, cái này tặng cậu, quà sinh nhật, chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”
Giang Ngưng Nguyệt vui vẻ nhận lấy, cười nhìn Trần Khiêm: “Cảm ơn cậu.”
Rồi lại hỏi: “Lát nữa cậu thật sự không đi ăn cơm với bọn tớ à?”
Trần Khiêm nói: “Tớ cũng muốn đi lắm, nhưng hôm nay thật sự không đi được. Bảy rưỡi viện có cuộc họp, lãnh đạo đã dặn trong nhóm mấy lần rồi, tối nay ai vắng mặt là bị trừ hết tiền thưởng cuối năm.”
Giang Ngưng Nguyệt rất có giác ngộ của một người làm công ăn lương, vội nói: “Vậy thì phải đi, phải đi chứ, tiền thưởng không thể mất được.”
Trần Khiêm cười: “Chứ còn gì nữa.”
Anh ta vừa nói vừa lấy thêm một chiếc áo len từ trong túi ra, đưa cho Giang Ngưng Nguyệt: “Áo len mới mẹ cậu đan cho đấy, vốn định gửi cho cậu, vừa hay mình về nên nhờ tớ mang qua cho cậu luôn.”
Giang Ngưng Nguyệt rất vui vẻ nhận lấy: “Mẹ tớ có gọi điện nói với tớ rồi.”
Cô lấy chiếc áo len ra khỏi túi, ướm trước người rồi quay sang cho Lục Nghiễn Hành xem: “Đẹp không?”
Lục Nghiễn Hành nhìn kỹ rồi mới gật đầu: “Đẹp.”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Tay mẹ em khéo lắm, chứ em thì chịu, đừng nói là đan áo len, đan một đôi găng tay thôi mà học mẹ hơn nửa năm cũng không xong.”
Trần Khiêm cười: “Đấy là do cậu lười học thôi, dì bảo cậu học được hai mũi đã tự nhận là mình biết rồi, kết quả bắt tay vào làm lại không phải thế, kiên trì chưa đến năm phút đã vứt sang một bên.”
Giang Ngưng Nguyệt cười ha hả: “Mẹ tớ sao lại thế nhỉ, đi đâu cũng nói xấu tớ.”
Trần Khiêm cười: “Dù sao thì những chuyện xấu hổ từ nhỏ đến lớn của cậu, hàng xóm láng giềng ai cũng biết hết rồi.”
Anh ta đưa tay lên xem giờ: “Không được rồi Nguyệt Nguyệt, tớ phải đi đây, không đi là trễ mất.”
Giang Ngưng Nguyệt vội gật đầu: “Cậu đi nhanh đi, lái xe cẩn thận nhé, an toàn là trên hết.”
Trần Khiêm đáp: “Được, tớ biết rồi, sinh nhật vui vẻ nhé Nguyệt Nguyệt.”
Giang Ngưng Nguyệt cười nhìn anh ta: “Ok, đợi cậu làm xong hôm nào tớ mời cậu ăn cơm.”
“Được, vậy tớ đi trước nhé Nguyệt Nguyệt, hôm nào gọi điện sau.”
“Ok, gọi điện sau nhé.”
Giang Ngưng Nguyệt tiễn Trần Khiêm ra ngoài, thấy xe anh ta đi rồi mới quay trở lại quán cà phê.
Cô ngồi lại vào chỗ, cười rồi chìa tay ra trước mặt Lục Nghiễn Hành: “Quà sinh nhật của em đâu? Không phải anh nói sẽ mua quà sinh nhật cho em à?”
Lục Nghiễn Hành cười, trêu cô: “Là anh đây, em có thích không?”
Giang Ngưng Nguyệt cười đáp: “Thích.”
Cô nhìn Lục Nghiễn Hành chằm chằm, hỏi: “Nhưng mà Lục Nghiễn Hành, anh đang nghĩ gì vậy? Sao trông anh có vẻ có tâm sự thế.”
Lục Nghiễn Hành nhìn cô: “Rõ lắm à?”
Giang Ngưng Nguyệt đáp: “Dĩ nhiên rồi, bây giờ em hiểu anh lắm đấy, nhìn một cái là biết anh đang nghĩ gì ngay.”
Lục Nghiễn Hành cười, nhìn cô hỏi: “Vậy em đoán xem anh đang nghĩ gì?”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Dù sao cũng không phải chuyện gì tốt đẹp.”
Lục Nghiễn Hành nhếch môi cười.
Anh nhìn Giang Ngưng Nguyệt một lúc, không nhịn được hỏi: “Giang Ngưng Nguyệt.”
“Hửm?” Giang Ngưng Nguyệt nhìn anh.
Lục Nghiễn Hành nhìn cô hỏi: “Bố mẹ em có thành kiến rất lớn với anh à?”
Giang Ngưng Nguyệt sững người, nhìn Lục Nghiễn Hành: “Sao tự dưng lại hỏi chuyện này?”
Lục Nghiễn Hành nói: “Vừa rồi Trần Khiêm nói với anh, bố mẹ em có thành kiến rất lớn với anh, thật hay giả vậy?”
Giang Ngưng Nguyệt “ừm” một tiếng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Cũng không thể nói là thành kiến rất lớn, nhưng nếu sau này chúng ta thật sự muốn kết hôn, ải mẹ vợ chắc là anh khó qua rồi đấy.”
Lục Nghiễn Hành: “…”
Giang Ngưng Nguyệt thấy Lục Nghiễn Hành trông như trời sập, cô không nhịn được mà bật cười, nói: “Ai da, còn sớm mà, bây giờ anh đừng nghĩ nhiều thế, đợi đến ngày đó rồi hẵng hay.”
Nhưng Lục Nghiễn Hành lại rất nghiêm túc, anh nắm lấy tay Giang Ngưng Nguyệt, nhìn cô hỏi: “Nói cho anh biết, bố mẹ em thích những gì?”
Giang Ngưng Nguyệt nén cười nhìn anh: “Anh định làm gì?”
Lục Nghiễn Hành: “Em nói xem? Dĩ nhiên là phải nhanh chóng tìm cách lấy lòng bố mẹ vợ tương lai của anh rồi.”
Giang Ngưng Nguyệt cười không ngớt.
Lục Nghiễn Hành nắm tay cô, nói: “Nghiêm túc nào Giang Ngưng Nguyệt, anh nói thật đấy.”
Giang Ngưng Nguyệt cố nén cười, suy nghĩ một chút rồi nói: “Bố em chắc không sao đâu, chủ yếu là mẹ em thôi. Nhưng mẹ em là kiểu khẩu xà tâm phật, với lại, mẹ em thích chơi mạt chược, sau này lúc chơi mạt chược với mẹ em, anh cứ mớm bài cho mẹ nhiều vào là mẹ vui thôi.”
Lục Nghiễn Hành nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Vậy em định khi nào đưa anh về ra mắt bố mẹ?”
Giang Ngưng Nguyệt cười nhìn anh, hỏi: “Anh muốn gặp bố mẹ em lắm à?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Đúng vậy, yêu đương thì phải ra mắt gia đình, không phải là quy trình bình thường sao?”
Giang Ngưng Nguyệt cười: “Lục Nghiễn Hành, không ngờ anh cũng truyền thống ghê.”
Lục Nghiễn Hành “ừm” một tiếng, nắm tay Giang Ngưng Nguyệt không buông, nhìn cô hỏi: “Vậy em định khi nào đưa anh về?”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Sớm nhất cũng phải Tết chứ, em cũng phải Tết mới về mà.”
Lục Nghiễn Hành nói: “Vậy Tết đưa anh về nhé, nói trước rồi đấy.”
Giang Ngưng Nguyệt cười: “Xem biểu hiện của anh thế nào đã.”
Lục Nghiễn Hành tặc lưỡi: “Em lại trêu anh đấy à, Giang Ngưng Nguyệt.”
Giang Ngưng Nguyệt cười: “Thôi được rồi, chúng ta đi nhanh thôi, lát nữa ông bà lại giục đấy.”
Lục Nghiễn Hành “ừm” một tiếng, lúc này mới đứng dậy, xách giúp Giang Ngưng Nguyệt chiếc áo len của cô, hai người cùng nhau đi ra ngoài.
Đến cửa quán cà phê, Giang Ngưng Nguyệt nhìn quanh, không thấy xe của Lục Nghiễn Hành đâu, cô quay đầu hỏi anh: “Xe của anh đâu?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Đây không phải sao.”
Anh lấy chìa khóa xe từ trong túi quần ra, bấm mở khóa chiếc G-Class màu đen đang đỗ bên đường.
Giang Ngưng Nguyệt có chút kinh ngạc: “Anh mua rồi à, nhanh thế.”
Lục Nghiễn Hành “ừm” một tiếng, đưa chìa khóa xe cho Giang Ngưng Nguyệt: “Lái thử đi.”
Giang Ngưng Nguyệt sững người, hơi nghi hoặc nhìn Lục Nghiễn Hành.
Lục Nghiễn Hành nói: “Mua cho em đấy, quà sinh nhật.”
Anh dắt Giang Ngưng Nguyệt đến trước xe, đưa tay mở cửa ghế lái cho cô: “Lên xe thử đi.”
Giang Ngưng Nguyệt không lên, cô nhìn Lục Nghiễn Hành: “Khoan đã, anh nói đây là quà sinh nhật á?”
Lục Nghiễn Hành “ừm” một tiếng, nhìn cô: “Không thích à?”
“Không phải.” Giang Ngưng Nguyệt kinh ngạc nhìn Lục Nghiễn Hành: “Em đã bảo anh đừng mua quà đắt tiền rồi mà.”
Lục Nghiễn Hành nói: “Cái này không đắt mà. Hơn nữa thẻ phụ anh đưa em cũng chẳng thấy em quẹt, em không mua thì đành để anh mua giúp em thôi.”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Em có quẹt mà, hôm qua em còn quẹt đấy thôi.”
Lục Nghiễn Hành nhướng mày nhìn cô: “Em nói cái vụ tiêu bốn mươi lăm tệ ở KFC à?”
Giang Ngưng Nguyệt nhìn lại anh: “Bốn mươi lăm tệ không phải là tiền à.”
Lục Nghiễn Hành tỏ vẻ hết cách với cô, thở dài nói: “Giang Ngưng Nguyệt, em đi ăn cái gì tốt một chút đi, đừng có suốt ngày ăn mấy thứ không lành mạnh này.”
Giang Ngưng Nguyệt nói: “Em có ăn suốt ngày đâu.”
Lục Nghiễn Hành nhìn cô, nghiêm túc nói: “Tối mai anh đi công tác, chắc khoảng một tuần mới về. Em ở nhà ăn uống cho đàng hoàng, không muốn nấu thì ra ngoài ăn, không muốn ra ngoài thì gọi đồ về. Hầu hết các nhà hàng đều có giao hàng, chỉ cần trả thêm tiền là được. Cứ gọi những nhà hàng em hay ăn ấy, đừng có gọi linh tinh mấy quán vớ vẩn.”
Giang Ngưng Nguyệt bình thường đã quen độc lập, nhưng không có nghĩa là cô không thích được người khác quan tâm.
Cô nhìn Lục Nghiễn Hành, ngoan ngoãn nghe anh dặn dò.
Nghĩ đến việc tối mai anh phải đi công tác, một tuần sau mới về, cô có chút không nỡ.
Cô hỏi anh: “Anh đi công tác ở đâu? Sao lại lâu thế?”
Lục Nghiễn Hành đáp: “Đi Úc.”
Thấy Giang Ngưng Nguyệt nhìn mình với ánh mắt mong chờ, trong mắt anh không kìm được ý cười.
Anh nhìn vào mắt cô, trầm giọng hỏi: “Không nỡ xa anh à?”
Giang Ngưng Nguyệt “ừm” một tiếng.
Cô nhìn thẳng vào mắt Lục Nghiễn Hành, thành thật nói: “Không nỡ.”
Yết hầu của Lục Nghiễn Hành khẽ trượt, anh đưa tay ôm lấy eo Giang Ngưng Nguyệt, cúi đầu hôn lên môi cô, thì thầm: “Anh sẽ cố gắng về sớm một chút.”